Nhân gian bất tu tiên - Chương 214: Mưu Kế Đánh Tiên: Loạn Trận Pháp, Lật Thế Cờ
Bình minh nhuộm đỏ chân trời, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, chiếu rọi lên Thành Vô Song, nhưng không xua đi được không khí nặng nề, ngột ngạt bao trùm nơi đây. Trên cổng thành Vọng Nguyệt cao ngất, được xây bằng đá xanh kiên cố và gia cố bằng những phù văn trận pháp cổ xưa, Tạ Trần đứng lặng lẽ, thân hình gầy gò của hắn dường như bị nuốt chửng giữa sự hùng vĩ của bức tường thành và sự uy hiếp của đại quân tiên môn đang áp sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày ẩn chứa vẻ suy tư, giờ đây sắc lạnh như dao, không chút gợn sóng, lướt qua từng chi tiết trong đội hình của Liễu Thanh Phong.
Bên cạnh hắn, Bách Lý Hùng với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt kiên nghị của hắn pha lẫn vẻ khẩn trương, lo âu khi chứng kiến hàng vạn tu sĩ cùng vô số pháp khí công thành khổng lồ đang từ từ tiến đến. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng bánh xe nghiến ken két trên đất đá, tiếng pháp khí vận hành gầm rú như những con thú khổng lồ thức giấc, cùng với những cột sáng chói lòa bùng lên từ các trận pháp chuẩn bị kích hoạt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí những phàm nhân.
Dưới chân thành, các thủ lĩnh dân quân, dù vẻ mặt tái mét vì sợ hãi, vẫn cố gắng giữ vững đội hình, truyền lệnh cho binh sĩ của mình. Họ là những người đã từng cầm cuốc, cầm cày, giờ đây lại khoác lên mình giáp trụ thô sơ, bám chặt vào những vũ khí sắc bén, chờ đợi mệnh lệnh từ Tạ Trần. Mùi bụi đất, mùi kim loại, và thoảng chút mùi cháy khét của linh lực nồng đậm từ phía quân tiên môn, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành, báo hiệu một cuộc chiến không khoan nhượng sắp diễn ra.
Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió lạnh thổi vào lồng ngực, mang theo mùi của sự hủy diệt. Hắn khẽ đưa tay, ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đang đứng phía sau. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, gương mặt dịu dàng nhưng ánh mắt kiên định, đang kiểm tra những túi dược liệu và pháp khí y thuật chuẩn bị sẵn sàng. Còn Dương Quân, thư sinh tuấn tú với đạo bào lam nhạt, tay nắm chặt một thanh kiếm sắt, ánh mắt đầy nhiệt huyết và quyết tâm, nhìn về phía Tạ Trần, chờ đợi.
"Tạ Trần huynh đệ, chúng ta có thật sự có thể đỡ được đợt tấn công này không?" Bách Lý Hùng không kìm được, khẽ cất tiếng hỏi, giọng nói trầm hùng pha chút lo lắng. "Linh lực của chúng ta hữu hạn, mà đối phương lại là... tiên môn." Hắn không cần nói hết, ai cũng hiểu sự chênh lệch kinh khủng giữa phàm nhân và tu sĩ. Lời nói của hắn không phải là sự nghi ngờ, mà là sự lo lắng trước một thực tại quá đỗi tàn khốc.
Tạ Trần quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng, trong ánh mắt ấy không hề có sự hoài nghi hay sợ hãi, chỉ có sự điềm tĩnh lạ thường. "Tin vào những gì chúng ta đã chuẩn bị, Bách Lý Thành Chủ," hắn đáp, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy sức mạnh trấn an. "Và tin vào sự kiên cường của nhân gian. Kế hoạch đã bắt đầu, giờ là lúc hành động!" Hắn khẽ phất tay, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá. "Truyền lệnh xuống, toàn bộ cung thủ, máy bắn đá, chuẩn bị khai hỏa. Mục tiêu... các pháp khí công thành ở tiền tuyến và những đệ tử vận hành linh thạch!"
Một tiếng "RẦM!" vang lên kinh thiên động địa, không phải từ tiên môn, mà là từ chính Thành Vô Song. Hàng loạt máy bắn đá khổng lồ, được gia cố bằng những phù văn cổ xưa và vận hành bởi những phàm nhân cường tráng, cùng lúc khai hỏa. Hàng trăm tảng đá lớn, không chỉ là đá thông thường, mà là những viên đá được phủ một lớp bột linh thạch đã được tinh luyện kỹ càng, bay vút lên không trung, mang theo một quầng sáng mờ nhạt. Kèm theo đó là vô số mũi tên, không phải tên đồng, mà là những mũi tên được tẩm độc phá linh do Mộ Dung Tuyết điều chế, mũi nhọn được khắc những phù văn đơn giản nhưng ẩn chứa khả năng ăn mòn linh lực, từ những cây cung lớn của các đội cung thủ.
Từng mũi tên, từng viên đá, không nhằm vào đám đông hỗn loạn, mà được Tạ Trần chỉ điểm chính xác vào những vị trí trọng yếu của quân tiên môn – nơi tập trung các pháp khí công thành, nơi những đệ tử đang vận chuyển linh thạch để duy trì trận pháp, và đặc biệt là những điểm yếu trong bố cục đội hình mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã tiết lộ. Đây không phải là sự ngẫu nhiên, đây là mưu kế đã được Tạ Trần tính toán kỹ lưỡng, từng bước một.
Lính tiên phong của Liễu Thanh Phong, vốn đang tự tin tiến lên, với ánh mắt khinh miệt những phàm nhân yếu ớt, bỗng chốc gặp phải một đòn đánh bất ngờ và chính xác đến kinh ngạc. Tiếng "BÙM! BÙM!" liên tiếp vang lên khi những tảng đá lớn trúng đích, phá hủy một phần pháp khí công thành, khiến chúng chao đảo, mất đi sự ổn định. Những mũi tên tẩm độc phá linh găm vào thân thể các đệ tử tiên môn, khiến linh lực trong cơ thể họ trở nên hỗn loạn, không thể duy trì trận pháp. Vài đệ tử đang vận chuyển linh thạch bỗng chốc ngã xuống, thân thể co giật, linh lực cuồng bạo phản phệ.
Tiếng la hét hỗn loạn bắt đầu vang lên từ hàng ngũ tiên môn. "Cái gì? Pháp khí công thành số ba bị hư hại!", "Đệ tử Tôn Lão thất khiếu chảy máu, linh lực phản phệ!", "Trận pháp Hỏa Linh bị phá một góc!"
Dương Quân, với vẻ mặt thư sinh nhưng ánh mắt đầy kiên cường, dẫn đầu một đội quân nhỏ gồm những phàm nhân thiện chiến và một vài tu sĩ tản tu có tâm huyết. Họ sử dụng các pháp khí tầm gần đã được Tạ Trần và các thợ thủ công trong thành chế tạo – những quả cầu kim loại nhỏ chứa "mìn linh thạch" tự chế, những sợi lưới mỏng manh nhưng được dệt bằng tơ nhện linh thú và khắc phù văn phong tỏa linh lực. "Xông lên! Đánh vào những điểm yếu mà Tạ công tử đã chỉ ra!" Dương Quân hô lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gầm rú của pháp thuật và tiếng vũ khí va chạm.
Những quả "mìn linh thạch" được ném ra, phát nổ ở các nút trận pháp, tạo ra những lỗ hổng tạm thời trong lá chắn linh lực của tiên môn. Những sợi "lưới pháp khí" được tung ra, quấn lấy những đệ tử tiên môn đang cố gắng khôi phục trận pháp, phong tỏa linh lực của họ, khiến họ bất động. Sự phối hợp ăn ý giữa các đội phàm nhân, sự bất ngờ và độ chính xác của các đòn đánh đã khiến đội hình tiên môn, vốn đang kiêu ngạo và lơ là, trở nên rời rạc, không còn giữ được sự uy nghiêm ban đầu. Một số đệ tử tiên môn bị thương vong, máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, sự tự tin ban đầu của họ tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn và tức giận.
Sứ Giả Tiên Môn, một tu sĩ trẻ tuổi mang vẻ mặt lạnh lùng và kiêu ngạo, đang chỉ huy một đội tiên phong, bỗng thấy các đệ tử của mình ngã xuống như rạ, pháp khí công thành bị hư hại, trận pháp liên tục bị phá vỡ. Hắn không thể tin vào mắt mình. "Cái gì? Làm sao có thể! Trận pháp bị phá? Kẻ nào dám!" Hắn gầm lên, đôi mắt trợn trừng, không thể chấp nhận rằng những phàm nhân yếu ớt lại có thể gây ra thiệt hại lớn đến vậy.
Trong khi đó, Dương Quân, vừa chiến đấu vừa cố gắng hết sức để bảo vệ các phàm nhân xung quanh, anh nhìn thấy sự hỗn loạn trong hàng ngũ tiên môn, thấy được những ánh mắt sợ hãi của những tu sĩ mà anh từng kính trọng. Một niềm tin mạnh mẽ hơn hẳn những giáo điều mà anh từng được học, bỗng chốc trỗi dậy trong lòng anh. "Chính nghĩa thuộc về phàm nhân!" Anh hô lớn, giọng nói đầy khí phách, vang vọng giữa tiếng gầm rú của pháp thuật. "Các ngươi đã đánh giá thấp họ rồi! Đánh giá thấp ý chí của con người!"
Các phàm nhân, tận dụng sự hỗn loạn và tinh thần chiến đấu đang lên cao, dũng cảm tiến lên, đẩy lùi đợt tấn công đầu tiên của tiên môn một cách bất ngờ. Tiếng reo hò của phàm nhân hòa lẫn với tiếng la hét của tu sĩ, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn nhưng cũng đầy kịch tính. Những mũi tên tẩm độc phá linh, những quả mìn linh thạch, những sợi lưới pháp khí, tất cả đều là thành quả của trí tuệ phàm nhân, của sự sáng tạo và nỗ lực không ngừng nghỉ dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần. Chúng không có sức mạnh hủy diệt như pháp thuật của tu sĩ, nhưng lại có khả năng phá vỡ thế cân bằng, gây nhiễu loạn và tạo ra những sơ hở chết người trong đội hình của đối phương. Trận chiến mới chỉ bắt đầu, nhưng đã mang đến một bất ngờ lớn, khiến cho cả hai phía đều phải kinh ngạc.
Trong trại chỉ huy của tiên môn, không khí vốn trang nghiêm và đầy tự tin giờ đây đã bị thay thế bằng sự căng thẳng tột độ và cơn giận dữ bùng nổ. Liễu Thanh Phong, với khuôn mặt tuấn tú giờ đây xám xịt vì giận dữ, đứng phắt dậy khỏi ghế chủ tọa. Chiếc bàn ngọc trước mặt hắn vỡ tan tành dưới một cú đập tay thịnh nộ. Hắn không thể tin được đợt tấn công đầu tiên, một đợt tấn công mà hắn tin rằng sẽ nghiền nát ý chí phản kháng của phàm nhân, lại bị đẩy lùi một cách thảm hại bởi những kẻ mà hắn luôn khinh miệt.
Tiếng bước chân hối hả, tiếng báo cáo khẩn cấp liên tục vang lên từ bên ngoài, mang theo những tin tức đáng báo động. "Thưa Liễu sư huynh, pháp khí công thành ở tiền tuyến bị hư hại nghiêm trọng!", "Các nút trận pháp bị phá, linh lực bị gián đoạn!", "Đệ tử vận chuyển linh thạch bị trúng độc, linh lực phản phệ nặng nề!" Mỗi báo cáo như một nhát dao đâm vào sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong. Hắn đã lầm, đã đánh giá quá thấp đối thủ, hay nói đúng hơn, đã lơ là cảnh giác vì sự tự phụ của mình.
"Vô lý!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp lều trại, mang theo luồng linh lực cuồng bạo khiến các đệ tử cấp thấp phải run rẩy. "Phàm nhân làm sao có thể phá vỡ bố cục trận pháp của Thái Huyền Tông? Làm sao chúng có thể biết được điểm yếu của pháp khí công thành? Chắc chắn có kẻ phản bội!" Ánh mắt hắn quét qua các trưởng lão và đệ tử cấp cao đang đứng xung quanh, đầy nghi ngờ và sát khí. Một sự phản bội, đó là lời giải thích duy nhất cho thất bại không thể chấp nhận này. Hắn vẫn không tin rằng một phàm nhân có thể có trí tuệ đến mức này.
Một vị trưởng lão với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt lo lắng, khẽ cúi đầu tâu: "Thưa Liễu sư huynh, dường như có một kẻ am hiểu sâu sắc về trận pháp của chúng ta đang chỉ huy bên trong Thành Vô Song. Các đòn tấn công của chúng không mạnh, nhưng lại vô cùng chính xác, đánh thẳng vào những chỗ hiểm yếu nhất." Lời nói của trưởng lão như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Liễu Thanh Phong càng thêm phẫn nộ. Hắn không cần biết kẻ đó là ai, chỉ cần biết kẻ đó đã dám thách thức uy nghiêm của tiên môn, dám làm nhục hắn.
Liễu Thanh Phong hít thở nặng nề, cố gắng dằn xuống cơn giận đang sôi sục trong lồng ngực. Hắn không thể để những phàm nhân này lấn lướt thêm một giây phút nào nữa. Sự hỗn loạn trong hàng ngũ tiên môn đang gây ra những rạn nứt nội bộ, những tiếng xì xào nghi ngờ bắt đầu nổi lên. Hắn phải dập tắt ngọn lửa này ngay lập tức. "Không cần điều tra nữa!" Hắn ra lệnh, giọng nói trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. "Tất cả các trưởng lão có tu vi Nguyên Anh trở lên, cùng toàn bộ đệ tử tinh nhuệ, chuẩn bị tổng tấn công! Không cần thăm dò, không cần mưu kế. Dùng sức mạnh tuyệt đối, nghiền nát Thành Vô Song! Ta muốn nhìn thấy lũ phàm nhân đó quỳ rạp dưới chân tiên môn, cầu xin sự sống!"
Hắn đứng dậy, khí thế hùng hồn bùng phát, linh lực cuồn cuộn bao phủ lấy thân thể. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Lời nói của hắn vang vọng, vừa là sự khẳng định lại niềm tin cố hữu của bản thân, vừa là sự răn đe với những kẻ dám nghi ngờ. Hắn quyết tâm dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi mưu kế, mọi sự phản kháng. Ánh mắt hắn hướng về Thành Vô Song, không còn là sự khinh miệt, mà là sự tàn nhẫn, lạnh lùng đến cực điểm. Hắn sẽ khiến lũ phàm nhân đó phải hối hận vì đã dám chọc giận tiên môn, vì đã dám đánh đổ sự kiêu ngạo của hắn. Trận chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.
Trên một đỉnh đồi cách xa chiến trường, nằm khuất sau những tảng đá lớn và cây cổ thụ già cỗi, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ. Mái tóc bạch y của nàng bay phấp phới trong làn gió nhẹ, tựa như một tiên nhân lạc bước giữa nhân gian. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây ánh lên một tia sáng phức tạp, dõi theo từng diễn biến trên chiến trường. Tiếng pháp thuật nổ vang, tiếng la hét của người, tiếng kim loại va chạm, tiếng gió rít qua những khe đá, tất cả đều vọng đến tai nàng một cách rõ ràng, chân thực đến đau lòng.
Nàng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: cách những mũi tên tẩm độc phá linh găm vào thân thể đệ tử tiên môn, cách những quả mìn linh thạch phá hủy trận pháp, cách những sợi lưới pháp khí phong tỏa linh lực. Nàng đã nhìn thấy sự hoảng loạn, sự tức giận của những đồng môn, những người mà nàng từng tin tưởng sẽ đại diện cho chính đạo. Và nàng cũng nhìn thấy sự kiên cường, sự đoàn kết của những phàm nhân, những người mà tiên môn luôn coi thường.
Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc nàng khẽ rung động, như phản chiếu sự chấn động trong nội tâm nàng. Mỗi đòn tấn công chính xác của phàm nhân đều như một nhát dao khứa vào niềm tin cố hữu của nàng. "Một phàm nhân... lại có thể làm được đến mức này sao?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự hoài nghi và kinh ngạc. "Liễu Thanh Phong, ngươi đã bị che mắt bởi sự kiêu ngạo của mình..." Lời nói của Tạ Trần, những câu hỏi về nhân tính, về cái giá của quyền năng, liên tục văng vẳng trong đầu nàng. Nàng đã cung cấp thông tin cho Dương Quân, nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng những thông tin đó lại có thể được Tạ Trần sử dụng một cách hiệu quả đến vậy, để lật ngược thế cờ trong đợt tấn công đầu tiên.
Nàng cảm thấy một sự thất vọng sâu sắc với tiên môn, với cái gọi là 'chính nghĩa' mà họ vẫn luôn rao giảng. Tiên môn, với sức mạnh áp đảo, với sự kiêu ngạo mù quáng, lại bị những phàm nhân yếu ớt dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đánh bại một phần. Điều này không chỉ là một thất bại chiến thuật, mà còn là một sự sỉ nhục đối với toàn bộ hệ thống tu tiên. Nàng cũng cảm thấy một tia hy vọng mong manh, một sự tò mò khó tả về con đường 'nhân gian' mà Tạ Trần đang theo đuổi. Hắn không cần sức mạnh tuyệt đối, hắn dùng trí tuệ, dùng khả năng nhìn thấu nhân quả, dùng sự hiểu biết sâu sắc về con người để đối đầu với Thiên Đạo suy tàn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nội tâm nàng giằng xé dữ dội. Một bên là niềm tin vào đạo, vào con đường tu tiên đã được khắc sâu từ bao đời. Một bên là thực tế tàn nhẫn trước mắt, là sự suy tàn đạo đức của chính tiên môn, là sự kiên cường của nhân gian. Nàng biết rằng trận chiến chỉ mới bắt đầu, và Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn sẽ dốc toàn lực để nghiền nát Thành Vô Song. Liệu Tạ Trần, một phàm nhân, có thể chống đỡ được đợt tổng tấn công sắp tới hay không? Nàng không dám chắc, nhưng trong lòng nàng, một hạt mầm của sự nghi hoặc và hy vọng đã bắt đầu nảy nở, lặng lẽ đâm chồi giữa bão tố của cuộc chiến. Cái bóng của cuộc chiến sắp tới phủ lên Thành Vô Song, nhưng cũng phủ lên cả trái tim nàng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.