Nhân gian bất tu tiên - Chương 213: Bình Minh Đẫm Máu: Đại Quân Tiên Môn Áp Thành
Bình minh nhuộm đỏ chân trời, nhưng sắc đỏ ấy không phải của bình yên mà là điềm báo cho một cơn bão lửa. Tiếng kèn hiệu vang vọng, sắc lạnh và bi tráng, xé tan màn sương sớm còn vương trên Bãi Hoang Yêu Linh. Âm thanh ấy, tựa như tiếng rồng gầm từ cõi hư vô, không chỉ báo hiệu sự xuất hiện của kẻ thù, mà còn như một bản tuyên ngôn về quyền năng tuyệt đối.
Từ phía đông nam, nơi màn đêm còn chưa tan hẳn, một đạo quân tiên môn khổng lồ hiện ra. Ban đầu chỉ là những chấm đen li ti, rồi nhanh chóng mở rộng, biến thành một dải lụa trắng xanh trải dài đến vô tận trên đường chân trời. Từng bộ áo bào tinh xảo, từng thanh phi kiếm lấp lánh dưới ánh bình minh vừa hé, tạo nên một cảnh tượng vừa hùng vĩ vừa lạnh lẽo. Khí thế của hàng vạn tu sĩ, được pháp trận và linh lực gia trì, ngưng tụ thành một áp lực vô hình, đè nặng lên từng tấc đất, từng ngọn cỏ. Yêu khí thoang thoảng trong không khí, trộn lẫn với mùi đất khô và linh khí nồng đậm, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của vùng biên giới hoang dã, giờ đây lại càng thêm phần dữ dội, như một con thú khổng lồ đang thức giấc.
Đội hình tiên môn tiến lên một cách có trật tự, mỗi bước chân đều mang theo sự tự tin và vẻ cao ngạo khó tả. Những lá cờ tông môn phấp phới trong gió sớm, trên đó thêu những biểu tượng huyền bí, minh chứng cho quyền uy và lịch sử hàng ngàn năm. Trung tâm của đạo quân, Liễu Thanh Phong phiêu dật trên không trung, thân hình y như một nét chấm phá thanh tú giữa bức tranh uy nghi. Ánh mắt y sắc lạnh như băng, quét qua Thành Vô Song đang hiện ra trước mắt, như thể nhìn một lũ kiến hôi không đáng để bận tâm. Khuôn mặt tuấn tú của y, trong ánh sáng ban mai, không hề có chút nhân từ hay do dự, chỉ còn lại sự kiên định đến mức tàn nhẫn của một kẻ đã ‘mất người’.
“Phàm nhân sao dám chống lại thiên uy?” Giọng nói của Liễu Thanh Phong, mang theo linh lực quán chú, vang vọng như sấm động, xuyên thấu không gian, truyền đến tai từng tu sĩ, từng phàm nhân đang nín thở dõi theo. “Hôm nay sẽ cho chúng thấy cái giá của sự ngông cuồng.” Y nói với các trưởng lão bên cạnh, giọng điệu chứa đầy sự khinh miệt và tự phụ. “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?”
Đứng lẫn trong đội hình tiên môn, Dương Quân cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Cảnh tượng hùng vĩ này, đáng lẽ phải khiến y tự hào, nhưng giờ đây lại chỉ gợi lên một sự hoài nghi sâu sắc. Ánh sáng bình minh phản chiếu trên pháp khí của đồng môn, chói mắt và lạnh lẽo, như thể chúng đang che giấu một sự thật tàn khốc. Y nhớ lại lời của Tạ Trần, nhớ lại sự giằng xé của Lăng Nguyệt Tiên Tử, và tự hỏi: *Liệu đây có phải là chính đạo? Liệu chúng ta có đang đi đúng đường?*
Dương Quân nhìn những gương mặt kiên định của đồng môn, những ánh mắt tràn đầy sự khát khao lập công, khát khao được ghi danh vào sử sách. Nhưng trong sâu thẳm, y cảm nhận được một thứ gì đó khác, một sự lạnh lẽo vô cảm đang len lỏi. Sức mạnh tuyệt đối, phải chăng nó luôn đi kèm với sự mất mát? Mất mát nhân tính, mất mát cảm xúc, và cuối cùng, mất mát cả lương tri. Y nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những bức tường thành vẫn sừng sững, tựa như một lời thách thức thầm lặng. Y biết, ở đó có những con người đang chiến đấu vì một lẽ phải khác, một lẽ phải không liên quan đến thiên đạo hay trường sinh, mà chỉ đơn thuần là quyền được sống.
Những tiếng hô hào từ đội quân tiên môn bắt đầu nổi lên, tựa như tiếng sóng biển gầm thét, mỗi âm tiết đều mang theo sức mạnh rung chuyển không gian. Các phù văn trên áo bào của tu sĩ phát sáng, linh khí tuôn trào, hòa quyện vào nhau tạo thành một biển năng lượng mênh mông. Những pháp khí công thành khổng lồ, được kéo bởi hàng trăm tu sĩ cấp thấp, từ từ di chuyển về phía Thành Vô Song, mỗi chuyển động đều mang theo tiếng kẽo kẹt nặng nề, tựa như tiếng nghiến răng của quỷ dữ. Bầu không khí càng lúc càng căng thẳng, ngột ngạt, như thể một trận cuồng phong đang bị nén chặt, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ. Dương Quân nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, nhưng y không cảm thấy đau. Trong tâm trí y, chỉ còn lại một câu hỏi không lời đáp: *Chúng ta đang làm gì?*
***
Trên tường thành Vọng Nguyệt, gió lạnh đầu ngày thổi mạnh, cuốn theo những sợi tóc lòa xòa của Tạ Trần. Hắn vẫn đứng đó, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm và kiên định. Bên cạnh hắn, Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, đang nắm chặt chuôi kiếm, đôi mắt kiên nghị dõi theo đạo quân tiên môn đang tiến đến. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc, đứng lặng lẽ phía sau, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết của đội hình địch, dù trong lòng nàng vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả.
Tạ Trần không nói gì, chỉ dùng ánh mắt quét qua đội hình tiên môn. Hắn không nhìn vào sức mạnh cuồn cuộn hay khí thế ngút trời của chúng, mà tập trung vào những chi tiết nhỏ nhất, những sự khác biệt tinh tế trong bố cục. Thông tin từ Lăng Nguyệt Tiên Tử, được Dương Quân truyền đến, giờ đây đã trở thành la bàn định hướng cho hắn. Hắn nhìn thấy rõ ràng đội hình tiền phong của Liễu Thanh Phong đang tập trung một cách bất thường về phía Đông Nam, nơi mà Lăng Nguyệt đã chỉ ra có một khe hở trong pháp trận Tụ Linh của họ. Sự chính xác của thông tin này khiến hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự sắc bén của trí tuệ.
“Đội hình tiền phong của chúng có chút thay đổi, đúng như lời Lăng Nguyệt Tiên Tử nói.” Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, vang lên giữa tiếng gió rít và sự tĩnh lặng căng thẳng. Hắn dùng ngón tay thon dài vẽ trên không, chỉ vào một điểm trên bản đồ ảo chỉ có mình hắn nhìn thấy. “Chúng muốn tập trung đột phá cánh này, nơi chúng tin rằng phòng ngự của chúng ta yếu nhất.”
Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa. “Đã rõ, quân sư. Pháo hỏa và cung nỏ đã sẵn sàng ở vị trí đó. Phàm nhân ta dù yếu hơn, nhưng không phải không có răng nanh!” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, như muốn xua tan mọi nỗi sợ hãi. “Thủ Lĩnh Dân Quân, lập tức điều thêm ba trăm Cung Tiễn Thủ và hai mươi cỗ pháo hỏa đến khu vực Đông Nam. Yêu cầu họ chuẩn bị sẵn sàng, chờ lệnh mới được khai hỏa!”
Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, lập tức cúi đầu tuân lệnh. “Tuân lệnh Thành Chủ! Dù chết cũng không lùi bước!” Hắn quay người, nhanh chóng truyền đạt mệnh lệnh xuống bên dưới. Ngay lập tức, trên tường thành, hàng trăm binh lính và dân quân bắt đầu di chuyển, từng bước chân nhanh nhẹn nhưng không hề hỗn loạn. Họ mang theo cung nỏ, những mũi tên tẩm độc, những thùng hỏa dược, và những cỗ pháo hỏa được chế tạo vội vã từ Khắc Thạch Phường, tất cả đều đang được điều chỉnh vị trí một cách có trật tự. Mùi bụi đất, mùi kim loại, mùi mồ hôi và cả mùi thuốc súng thoang thoảng trong gió, tạo nên một bản giao hưởng của sự chuẩn bị.
Mộ Dung Tuyết nhìn về phía đạo quân tiên môn đang tiến đến, rồi lại nhìn Tạ Trần. “Nhưng liệu chúng có thay đổi chiến thuật giữa chừng không?” Nàng hỏi, giọng nói tuy bình tĩnh nhưng vẫn mang theo một chút lo lắng. Nàng biết, tiên môn không phải là những kẻ ngốc, và sự cẩn trọng là điều không thể thiếu.
Tạ Trần quay sang nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy. “Sức mạnh tuyệt đối thường đi kèm với sự tự phụ, Mộ Dung cô nương.” Hắn nói, giọng điệu không chút dao động. “Chúng sẽ không nghĩ rằng phàm nhân có thể biết trước động thái của chúng, càng không tin chúng ta có thể nắm bắt được điểm yếu trong pháp trận của họ. Cái khe hở trong pháp trận Tụ Linh kia, chúng ta sẽ biến nó thành tử địa của chúng.”
Hắn giơ tay, ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết lại gần. “Hãy truyền lệnh đến các đội Khắc Thạch Sư. Yêu cầu họ chuẩn bị những ‘Thạch Lôi’ đã được tẩm thuốc nổ từ Khắc Thạch Phường và Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc. Chúng ta không chỉ dùng cung nỏ và pháo hỏa, mà còn cần những thứ có thể gây bất ngờ lớn. Đặc biệt, những ‘Phiên Thiên Ấn’ loại nhỏ, hãy chuẩn bị một số lượng lớn ở khu vực Đông Nam. Chúng ta sẽ dùng chúng để phá vỡ thế trận của chúng ngay từ đầu.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ sắc bén khi hiểu ra ý đồ của Tạ Trần. Nàng biết, những vật phẩm đặc biệt này, dù không mang linh khí mạnh mẽ như pháp bảo của tiên môn, nhưng lại được chế tạo dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về cấu trúc vật lý và phản ứng hóa học, có thể gây ra sát thương vật lý cực lớn, hoặc tạo ra những hiệu ứng bất ngờ mà tu sĩ không thể dự đoán. “Ta hiểu. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Nàng lẩm bẩm, rồi nhanh chóng quay đi, bắt đầu điều phối lực lượng.
Tạ Trần lại quay mặt về phía trước, ánh mắt dõi theo đạo quân tiên môn đang ngày càng áp sát. Không khí càng lúc càng nặng nề, tựa như một sợi dây đàn đã căng đến cực hạn. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của hàng vạn phàm nhân đang ẩn mình trong thành, nhưng cũng cảm nhận được ý chí kiên cường, bất khuất của họ. *Sự rạn nứt trong nội bộ tiên môn đã bắt đầu hiện rõ, không phải tất cả tu sĩ đều mù quáng đi theo con đường "mất người", và chính sự rạn nứt đó sẽ là điểm yếu chí mạng cho phe của Liễu Thanh Phong.* Hắn thầm nghĩ, và trong ánh mắt hắn, không còn sự căng thẳng hay lo lắng, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia sáng của trí tuệ. Hắn đã có trong tay một quân bài chủ chốt, và giờ là lúc để sử dụng nó. Kế hoạch phòng thủ sẽ được điều chỉnh, không còn chỉ là sự ẩn mình và làm chậm bước tiến, mà sẽ là một cái bẫy tinh vi, chờ đợi những kẻ kiêu ngạo từ trên trời đổ xuống.
***
Lực lượng tiên môn cuối cùng cũng dừng lại, cách cổng thành Vọng Nguyệt một khoảng an toàn, đủ để chúng có thể triển khai pháp trận và pháp khí công thành mà không bị tầm bắn của phàm nhân uy hiếp ngay lập tức. Tiếng vó ngựa, tiếng bước chân nặng nề, tiếng giáp trụ va chạm, tất cả bỗng chốc im bặt, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể cả không gian và thời gian đều bị nén chặt lại trước một khoảnh khắc định mệnh.
Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt cao ngạo và khinh thường, bay lên không trung. Hắn đứng lơ lửng giữa trời, áo bào trắng xanh phấp phới trong gió mạnh, tựa như một vị tiên thần giáng thế. Đôi mắt sắc lạnh của hắn lướt qua bức tường thành kiên cố, lướt qua những gương mặt phàm nhân đang căng thẳng dõi theo, và cuối cùng dừng lại ở một điểm trên đỉnh thành, nơi Tạ Trần đang đứng. Hắn không cần nhìn rõ, chỉ cần cảm nhận được sự hiện diện của kẻ đã dám thách thức quyền uy của tiên môn.
“Tạ Trần! Ngươi là kẻ phàm nhân ngông cuồng, dám mê hoặc bách tính, chống lại thiên uy!” Giọng nói của Liễu Thanh Phong, được linh lực quán chú, vang vọng như tiếng chuông đồng cổ kính, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo của lưỡi kiếm, xuyên thấu từng ngóc ngách của Thành Vô Song. Mỗi từ ngữ đều như một mũi tên tẩm độc, nhắm thẳng vào tâm trí của kẻ nghe. “Mau ra đây chịu tội, ta có thể tha cho Thành Vô Song này một mạng!” Hắn không chỉ ra lệnh, mà còn ra điều kiện, một điều kiện mà hắn tin rằng không một phàm nhân nào có thể từ chối.
Lời nói của hắn vừa dứt, một luồng linh lực cuồng bạo bỗng chốc ngưng tụ trong lòng bàn tay phải của Liễu Thanh Phong. Ánh sáng xanh lam chói mắt bùng lên, tựa như một mặt trời nhỏ, rồi hóa thành một tia sáng khổng lồ, lao thẳng vào tường thành Vọng Nguyệt với tốc độ kinh hồn. Đó là một đòn cảnh cáo, một sự phô trương sức mạnh tuyệt đối, muốn nghiền nát ý chí phản kháng của phàm nhân ngay từ trong trứng nước. Mùi pháp lực nồng đậm, kèm theo một chút mùi cháy khét của không khí, lan tỏa khắp nơi, khiến những phàm nhân đứng gần tường thành cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
“Tên tu sĩ khinh người!” Bách Lý Hùng nghiến răng, nắm chặt chuôi kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn định lao lên, nhưng Tạ Trần đã khẽ đặt tay lên vai hắn, ra hiệu bình tĩnh.
Tia sáng xanh lam kinh thiên động địa kia va chạm dữ dội vào kết giới phòng ngự của Thành Vô Song. Một tiếng "RẦM!" vang lên long trời lở đất, không khí rung chuyển kịch liệt. Tường thành Vọng Nguyệt, được xây bằng đá xanh kiên cố và gia cố bằng những phù văn trận pháp cổ xưa, bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt kết giới, ánh sáng phòng ngự chớp tắt liên hồi, tựa như một tấm gương sắp vỡ. Cả tòa thành chao đảo, những viên đá nhỏ rơi lả tả từ trên cao.
Thế nhưng, kết giới vẫn đứng vững!
Sự chuẩn bị của Tạ Trần, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về cơ chế phòng ngự và khả năng nhìn thấu nhân quả, đã giúp Thành Vô Song chịu đựng được đòn tấn công phủ đầu của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Kết giới, tuy rung chuyển dữ dội, nhưng vẫn kiên cường chống đỡ, không bị phá hủy hoàn toàn.
Từ phía dân quân, một vài tiếng hoan hô yếu ớt vang lên, nhanh chóng bị tiếng gầm gừ giận dữ của đạo quân tiên môn áp chế. Liễu Thanh Phong thoáng nhíu mày, vẻ tự phụ trên khuôn mặt y khẽ nứt ra một vết. Hắn không ngờ một kết giới phòng ngự của phàm nhân, dù có được gia cố, lại có thể chịu đựng được một đòn tấn công của mình. *Sức mạnh tuyệt đối thường đi kèm với sự tự phụ.* Lời nói của Tạ Trần lại vang vọng trong tâm trí Mộ Dung Tuyết. Việc Liễu Thanh Phong tung ra đòn 'phủ đầu' và bị chặn lại, chắc chắn sẽ làm hắn chủ quan hoặc đánh giá thấp khả năng phòng thủ của Thành Vô Song.
Cũng trong lúc đó, ở một nơi xa xôi hơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng trên đỉnh một ngọn núi cao, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết dõi theo cảnh tượng đang diễn ra. Nàng đã nhìn thấy đòn tấn công của Liễu Thanh Phong, và cũng nhìn thấy sự kiên cường của kết giới Thành Vô Song. Một tia sáng phức tạp lướt qua đôi mắt phượng sắc bén của nàng. Nàng mệt mỏi, nàng hoài nghi, nàng day dứt trước cảnh tượng cuộc chiến phi nghĩa sắp diễn ra. Lời nói của Tạ Trần, những câu hỏi về nhân tính, về cái giá của quyền năng, liên tục văng vẳng trong đầu nàng. *Làm sao một phàm nhân lại có thể tiên đoán chính xác đến vậy?*
Liễu Thanh Phong, sau khoảnh khắc bất ngờ, khuôn mặt lại trở nên lạnh lùng. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ phất tay áo. Ngay lập tức, từ phía đạo quân tiên môn, hàng loạt pháp khí công thành khổng lồ bắt đầu khởi động. Tiếng máy móc kẽo kẹt, tiếng linh lực vận chuyển ào ào, những cột sáng đủ màu sắc bùng lên, báo hiệu một đợt tấn công quy mô lớn sắp sửa diễn ra. Ánh nắng đã lên cao, nhưng không khí vẫn lạnh lẽo, và cái bóng của đạo quân tiên môn phủ lên Thành Vô Song, như một lời tuyên án tử hình.
Tạ Trần, đứng trên tường thành, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào biển người và pháp khí của đối phương. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của cuộc chiến sắp tới, một sự hỗn loạn không chỉ thu hút sự chú ý của các tông môn khác, mà còn có thể là Ma Chủ Cửu U, hoặc thậm chí là Bạch Vô Thường. Nhưng giờ đây, tất cả những suy nghĩ đó đều bị gạt sang một bên. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận gió lạnh thổi vào lồng ngực, và rồi, hắn khẽ nói. Giọng nói của hắn, dù nhỏ, nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, lan tỏa đến từng phàm nhân đang đứng cạnh hắn. “Bách Lý Thành Chủ, Mộ Dung cô nương, chuẩn bị đi. Trận chiến đầu tiên đã đến.”
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.