Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 212: Băng Tâm Lay Động: Quyết Định Âm Thầm Của Tiên Tử

Thành Vô Song, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên, chờ đợi khoảnh khắc bừng tỉnh để nuốt chửng những kẻ kiêu ngạo dám bước chân vào lãnh địa của mình. Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, một bức màn vô hình của mưu kế và ý chí kiên cường đã giăng ra, chờ đợi cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Song, số mệnh của một cuộc chiến, đôi khi lại được định đoạt bởi những quyết định thầm lặng, những giằng xé nội tâm nơi tưởng chừng như cao vời nhất.

***

Trong sâu thẳm Thái Huyền Tông, nơi linh khí ngưng tụ tựa sương khói, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn đặt giữa phòng luyện công cá nhân của mình. Căn phòng kiên cố, được đẽo gọt từ đá thanh bình cổ kính, với những trận pháp cổ xưa khắc sâu vào từng phiến tường, từng tấc sàn, tạo nên một không gian cô lập hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không một âm thanh nào có thể lọt vào, ngoài tiếng hít thở nhẹ nhàng, đều đặn của nàng, hòa cùng nhịp đập của linh khí thanh khiết lẩn quất trong không gian. Mùi đá lạnh, mùi gỗ trầm hương phảng phất, và cả mùi hương thanh thoát của linh khí hòa quyện, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến mức gần như vô trùng, lý tưởng cho việc tu luyện và tịnh tâm. Nhiệt độ trong phòng ổn định, không bị ảnh hưởng bởi những biến động của ngoại giới, nhưng tâm trí Lăng Nguyệt lại tựa hồ đang quay cuồng trong một cơn bão tố vô hình.

Đêm đã qua, rạng đông vừa hé, nhưng ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên búi tóc đen nhánh của nàng vẫn bập bùng, phản chiếu nỗi đau và sự giằng xé sâu thẳm trong đôi mắt phượng vốn sắc bén, lạnh lùng. Nàng đã ngồi đây suốt đêm, không phải để hấp thu linh khí, mà để tự vấn chính mình. Từng mảnh ký ức, từng hình ảnh, từng lời nói cứ thế hiện lên rõ nét trong tâm trí, tựa như vô số mũi kim đâm vào linh hồn nàng. Những lời lẽ kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong, sự khinh miệt hắn dành cho phàm nhân, và cả những hình ảnh về những kẻ yếu thế bị áp bức, bị coi rẻ như cỏ rác. Rồi lại là những lời truyền dạy của tông môn, những triết lý về việc "cứu vãn Thiên Đạo", về sự "hy sinh cần thiết" để duy trì trật tự. Nhưng cái giá của sự duy trì đó lại là gì? Là "mất người" ư?

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhắm mắt, một làn sóng đau nhói chạy qua trái tim. Nàng nhớ lại những đồng môn đã từng bầu nhiệt huyết, từng tin tưởng vào con đường tu tiên, nhưng rồi dần trở nên vô cảm, đôi mắt trống rỗng, chỉ còn lại sự ám ảnh với sức mạnh và sự bất tử. Họ đã đánh mất cảm xúc, đánh mất ký ức về quá khứ, đánh mất cả nhân tính, chỉ để đổi lấy thứ gọi là "đạo hạnh cao thâm". Nhưng đạo hạnh đó có ý nghĩa gì, khi con người ta không còn là chính mình? Nàng cũng nhớ đến Tạ Trần, cái nhìn thấu đáo và lời nói sắc bén của hắn, như một lưỡi kiếm xuyên qua mọi ảo vọng, buộc nàng phải đối diện với sự thật trần trụi. Hắn không tu tiên, nhưng lại giữ trọn vẹn "nhân" của mình, một điều mà không ít tu sĩ đã đánh đổi.

"Đạo... là gì?" Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Cứu vãn Thiên Đạo mà phải chà đạp sinh linh, khinh miệt phàm trần, đó có còn là Đạo của chúng ta? Hay chỉ là một chấp niệm ích kỷ, một lời ngụy biện cho sự tham lam quyền lực?" Nàng nhớ về những lời răn dạy cổ xưa, về một Thiên Đạo dung dưỡng vạn vật, về một Tiên gia sống hòa hợp với tự nhiên, với nhân thế. Nhưng cái thực tại nàng đang đối mặt lại là sự đối nghịch hoàn toàn. Thái Huyền Tông, và cả những tông môn khác, đang dần biến chất, trở thành những kẻ độc tài, dùng sức mạnh để áp đặt ý chí, để duy trì một trật tự mà họ cho là đúng, bất chấp sự thống khổ của chúng sinh.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên một lần nữa, như đồng điệu với sự xao động trong lòng. Nó đã theo nàng từ khi nàng còn là một thiếu nữ ngây thơ, mang trong mình ước mơ được cứu vớt thế gian, được thành tiên để mang lại an bình. Giờ đây, ước mơ đó bỗng trở nên thật xa vời, thậm chí là đáng ghê sợ. Nếu việc thành tiên đồng nghĩa với việc "mất người", nàng liệu có còn muốn bước tiếp trên con đường ấy? Cái giá phải trả quá đắt.

Một luồng linh khí lạnh lẽo đột ngột chạy dọc sống lưng nàng, không phải từ môi trường xung quanh, mà từ chính quyết định đang dần hình thành trong tâm trí. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo, quá nhiều sự ích kỷ, và nàng không thể tiếp tục làm ngơ. Lòng trung thành với tông môn, với lý tưởng tu tiên đã từng in sâu trong tâm khảm, giờ đây đang bị lung lay dữ dội bởi một lý lẽ mạnh mẽ hơn: nhân tính. Đạo không thể tách rời nhân, tiên không thể siêu việt phàm mà mất đi căn bản.

Lăng Nguyệt Tiên Tử thở ra một hơi dài, nặng nề, tựa hồ trút bỏ gánh nặng ngàn cân đã đè nén nàng suốt bấy lâu. Khi nàng mở mắt, đôi mắt phượng ấy vẫn lạnh lùng, nhưng đã không còn vẻ mệt mỏi hay giằng xé. Thay vào đó, là một tia sáng kiên định, một quyết tâm không gì lay chuyển. Nàng đứng dậy khỏi bồ đoàn, động tác nhẹ nhàng, thanh thoát nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại. Y phục bạch y thuần khiết không chút gợn, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng giờ đây lại mang thêm khí chất quyết đoán. Nàng chậm rãi bước đến cánh cửa đá, nhẹ nhàng đẩy nó ra. Âm thanh cạch nhỏ xé tan sự tĩnh mịch, báo hiệu một bước ngoặt, một hành động, một sự lựa chọn. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đưa ra quyết định của mình.

***

Sáng sớm, sương mù còn vương trên những mái ngói cong của Thái Huyền Tông, Giảng Đường Ngoại Môn đã ồn ào. Đó là một tòa nhà lớn bằng gỗ lim cổ thụ, với vô số phòng học và một sảnh chính rộng lớn, nơi các đệ tử thường tập trung nghe giảng những đạo lý cơ bản hoặc nhận chỉ thị từ trưởng bối. Mùi giấy, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ từ những lư hương nhỏ đặt ở các góc hành lang hòa quyện vào không khí mát mẻ của buổi sớm, tạo nên một cảm giác nghiêm túc, học thuật nhưng cũng đầy sự cạnh tranh ngầm giữa các đệ tử trẻ tuổi. Tiếng giảng bài của các trưởng lão vọng ra từ các phòng, tiếng ghi chép sột soạt, tiếng thảo luận râm ran của các đệ tử ngoại môn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về sự vận hành của một tông môn lớn.

Tại sảnh chính, Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, cao gầy, đôi mắt sáng như sao, đang đứng giữa một vòng vây của các Sứ Giả Tiên Môn và một số đệ tử ngoại môn được tuyển chọn. Hắn vận đạo bào xanh thẫm, tay cầm thanh kiếm Bích Lạc, toát lên vẻ chính trực nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tự phụ và cao ngạo không thể che giấu. Hắn đang truyền đạt những chỉ thị cuối cùng, giọng nói dứt khoát, đầy uy quyền, vang vọng khắp sảnh đường.

"Nhớ kỹ, phàm nhân chỉ là những kẻ u mê, cần được dẫn dắt. Sự phản kháng của chúng chỉ là nhất thời, do sự kích động của kẻ dị đoan. Chúng ta không đến để tàn sát, mà là để 'thanh lý' và 'lập lại trật tự'. Không cần nương tay với những kẻ ngoan cố, nhưng cũng không được phung phí sức lực vô ích. Mục tiêu là Thành Vô Song, và kẻ chủ mưu Tạ Trần!" Liễu Thanh Phong nhấn mạnh, ánh mắt quét qua từng gương mặt đệ tử, tìm kiếm sự trung thành tuyệt đối. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?"

Các Sứ Giả Tiên Môn, cao ráo, lạnh lùng, vận áo bào trắng tinh, vẻ mặt không cảm xúc, gật đầu tuân lệnh. Họ là những cỗ máy chiến đấu được huấn luyện để tuyệt đối vâng lời, không đặt câu hỏi. Đứng lẫn trong đám đệ tử, Dương Quân, vẫn giữ nguyên khí chất tuấn tú, nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết, nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự băn khoăn và lo lắng. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Hắn đã nghe quá nhiều về sự tàn bạo của các tông môn đối với phàm nhân, và những lời lẽ của Liễu Thanh Phong càng khiến hắn cảm thấy bất an. Hắn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm Bích Lạc trong tay Liễu Thanh Phong, một cảm giác ghê tởm dâng lên. Liệu đây có phải là con đường mà hắn hằng theo đuổi?

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vận bạch y tinh khôi, lặng lẽ đứng ở một góc khuất, khuất sau một cột gỗ lớn, quan sát toàn bộ khung cảnh. Ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng sâu thẳm bên trong là sự phẫn nộ không thể kìm nén. Nàng nhìn thấy sự tự mãn tột độ trong ánh mắt Liễu Thanh Phong, và sự mù quáng của các Sứ Giả. Nàng cũng nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt Dương Quân. Hắn vẫn còn nhân tính, vẫn còn giữ được lương tri. Đó chính là lý do nàng chọn hắn.

Sau khi Liễu Thanh Phong kết thúc bài diễn thuyết kiêu ngạo của mình và rời đi cùng một toán đệ tử tiên phong, Dương Quân vẫn đứng đó, vẻ mặt đầy băn khoăn, dường như đang đấu tranh với chính mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử bước ra khỏi bóng tối, bước chân nhẹ nhàng, tựa như một làn gió thoảng.

"Dương Quân," nàng khẽ gọi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực, khiến hắn giật mình quay lại.

Dương Quân lập tức khom người hành lễ. "Lăng Nguyệt sư tỷ."

Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm trọng. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ thì thầm, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều mang theo trọng lượng ngàn cân, chỉ đủ để Dương Quân nghe thấy. "Dương Quân, ta biết ngươi vẫn còn giữ được nhân tâm. Thái Huyền Tông đang đi lệch khỏi chính đạo, và những hành động của Liễu sư huynh là không thể dung thứ. Ta không thể can thiệp trực tiếp, nhưng ngươi có thể làm điều đúng đắn."

Dương Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc pha lẫn hy vọng. "Sư tỷ... ý người là?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử không trả lời thẳng, nàng chỉ khẽ đưa tay lên, dùng một ngón tay mảnh mai vẽ nhẹ lên lòng bàn tay Dương Quân. Đó là một ám hiệu kín đáo, một chuỗi phù văn và ký hiệu chỉ những tu sĩ cấp cao mới có thể hiểu được. "Hãy ghi nhớ điều này... đội hình Tiên Phong của Liễu sư huynh sẽ tập trung vào phía Đông Nam, nơi có địa hình hiểm trở nhất. Hắn cho rằng đó là nơi phàm nhân khó phòng thủ nhất, nhưng lại là một sai lầm chết người. Pháp trận Tụ Linh của họ, thứ dùng để tập trung linh khí cho các đòn tấn công, có một khe hở nhỏ ở điểm giao thoa giữa hai linh mạch phụ, gần một cây cổ thụ bị sét đánh." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại chứa đựng một tia tin tưởng. "Ngươi hiểu ý ta chứ?"

Dương Quân không cần thêm lời giải thích. Hắn là một tu sĩ thông minh, và những chỉ dẫn của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đủ để hắn hiểu được mức độ quan trọng của thông tin này. Đó không chỉ là một chỉ dẫn chiến thuật, mà còn là một cơ hội để làm chậm bước tiến của Liễu Thanh Phong, để cứu vớt vô số sinh linh vô tội. Hắn gật đầu một cách dứt khoát, ánh mắt không còn sự băn khoăn, thay vào đó là sự kiên định. "Vãn bối đã rõ. Đa tạ sư tỷ đã chỉ điểm."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, môi mỏng mím chặt. Nàng biết, hành động này có thể khiến nàng đối mặt với sự trừng phạt của tông môn, nhưng nàng không hối hận. "Hãy đi đi. Thời gian không còn nhiều. Ngươi là hy vọng cuối cùng của một vài người." Nàng quay lưng, hòa vào dòng người đệ tử đang dần tản đi, bóng dáng bạch y thanh thoát nhanh chóng biến mất, để lại Dương Quân đứng đó, lòng tràn ngập cảm xúc lẫn lộn: căng thẳng, lo lắng, nhưng trên hết là một quyết tâm sắt đá phải hành động đúng đắn.

***

Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song giữa trưa, rực rỡ và hối hả như một dòng sông cuộn chảy. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy bằng những họa tiết chạm khắc tinh xảo, những biển hiệu lớn với nét chữ vàng son, và vô số đèn lồng rực rỡ sắc màu, dù giữa ban ngày vẫn mang một vẻ đẹp xa hoa, tráng lệ. Âm thanh của phố xá tấp nập, tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào của thương nhân, tiếng nói chuyện râm ran của những người qua lại, tiếng nhạc từ các quán rượu vẳng ra, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi hương liệu từ các cửa tiệm, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn đường phố, mùi vải vóc mới tinh, mùi kim loại từ các xưởng thủ công, tất cả đều kích thích khứu giác, tạo nên một không khí sầm uất, náo nhiệt, giàu có và tràn đầy sức sống. Trời trong xanh, nắng nhẹ nhàng trải khắp con phố, làm những viên gạch lát đường trở nên ấm áp.

Dương Quân, giờ đây đã rời khỏi Thái Huyền Tông và khoác lên mình một bộ y phục phàm nhân đơn giản, không chút linh khí tu sĩ, cố gắng hòa mình vào dòng người. Hắn đã dùng một thân phận khác, một thư sinh đi buôn vải vóc từ phương xa đến, nhưng ánh mắt hắn vẫn không giấu được sự lo lắng và căng thẳng. Hắn biết mình đang đi trên một sợi chỉ mỏng manh, một bước sai lầm cũng có thể khiến hắn gặp họa sát thân từ tông môn. Nhưng nghĩ đến lời Lăng Nguyệt Tiên Tử, nghĩ đến sự tàn bạo sắp diễn ra, hắn không thể chùn bước. Hắn tìm kiếm Mộ Dung Tuyết, người được biết đến là cánh tay phải của Tạ Trần, và cũng là một y sư có tiếng ở Thành Vô Song.

Mộ Dung Tuyết đang đứng trước một tiệm thuốc lớn, trên tay là một giỏ thảo dược vừa hái, y phục xanh ngọc tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch nhưng cũng không kém phần thông minh. Gương mặt nàng toát lên vẻ lo lắng khó tả, nhưng ánh mắt vẫn quyết đoán. Nàng đang dặn dò một tiểu đồng về cách bào chế thuốc, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng.

Dương Quân tiến lại gần, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. "Tiểu thư, xin hỏi đây có phải là tiệm thuốc của Mộ Dung y sư không?" Hắn hỏi, giọng nói hơi run nhẹ vì căng thẳng.

Mộ Dung Tuyết quay lại, ánh mắt thông minh quét qua Dương Quân. Nàng nhận ra sự bất thường trong ánh mắt và cử chỉ của hắn, dù hắn đã cố gắng che giấu. "Chính là ta. Công tử có chuyện gì cần giúp đỡ?"

Dương Quân khẽ ho nhẹ, nhìn xung quanh, đảm bảo không có ai chú ý. "Không dám. Chỉ là, ta có một món đồ muốn nhờ tiểu thư xem qua. Nghe danh Mộ Dung y sư không chỉ tinh thông y thuật, mà còn am hiểu nhiều điều kỳ lạ khác." Hắn nói, tay khẽ đưa ra một mảnh lụa thêu nhỏ, cuộn tròn giấu trong lòng bàn tay. Mảnh lụa cũ kỹ, tưởng chừng vô hại, nhưng bên trong ẩn chứa những phù văn và ký hiệu phức tạp mà chỉ người trong giới mới hiểu được, đó là ám hiệu mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chỉ dẫn.

Mộ Dung Tuyết nhận lấy mảnh lụa, ánh mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc nhưng nhanh chóng che giấu. Nàng là người thông minh, và đã từng tiếp xúc với nhiều tu sĩ. Nàng hiểu rằng đây không phải là một món đồ bình thường. Nàng khẽ mở mảnh lụa, lướt qua những phù văn một cách kín đáo, trái tim nàng đập thình thịch. Đây là thông tin mật, và đến từ một tu sĩ.

"Cảm ơn công tử đã tin tưởng." Mộ Dung Tuyết nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng nàng đã dấy lên một cơn sóng. Nàng cẩn thận gấp mảnh lụa lại, cất vào tay áo.

Dương Quân thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết mình đã hoàn thành nhiệm vụ. "Đây là... sự cảnh báo từ một người bạn cũ. Mong cô chuyển lời đến Tạ Trần công tử. Thời gian không còn nhiều." Hắn nhấn mạnh cụm từ "người bạn cũ", ám chỉ Lăng Nguyệt Tiên Tử mà không cần nói ra tên. "Mọi chuyện sẽ sớm xảy ra. Cẩn trọng là trên hết."

Mộ Dung Tuyết gật đầu. "Ta sẽ chuyển lời. Đa tạ công tử đã tận tình." Nàng nhìn Dương Quân một cách sâu sắc, trong ánh mắt nàng không chỉ có sự cảm kích mà còn có cả một chút lo lắng cho số phận của hắn. Hắn là một tu sĩ, nhưng lại dám làm điều này.

Dương Quân khẽ cúi đầu, rồi nhanh chóng quay lưng, hòa vào dòng người đông đúc của Phố Thương Mại Kim Long. Hắn biết mình không thể ở lại lâu hơn. Nhiệm vụ đã hoàn thành, nhưng sự căng thẳng trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai. Hắn chỉ hy vọng, thông tin này có thể giúp ích cho Tạ Trần, và cứu vãn được một phần nào đó cái nhân tâm đang dần mất đi của thế giới này.

***

Chiều tà, gió nhẹ thổi trên đỉnh thành Thành Vô Song, mang theo mùi đất đá và hơi lạnh từ phía xa, nơi những đám mây đen bắt đầu tụ lại, như báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Trên đỉnh thành cao ngất, Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đứng cạnh nhau, vạt áo của cả hai khẽ bay trong gió. Thành Vô Song bên dưới vẫn còn những hoạt động chuẩn bị cuối cùng, nhưng từ độ cao này, mọi thứ dường như tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió vi vu và tiếng chim chiều kêu khắc khoải.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Làn da hắn trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự phức tạp của thế gian. Hắn im lặng nhìn về phía chân trời, lắng nghe tiếng gió, cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong không khí.

Mộ Dung Tuyết khẽ đưa mảnh lụa thêu nhỏ mà Dương Quân đã trao cho nàng. "Đây là tin mật từ Dương Quân, có vẻ là Lăng Nguyệt Tiên Tử đã tiết lộ." Giọng nàng trầm tĩnh, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sự lo lắng. Nàng biết, thông tin từ một tu sĩ cấp cao của Thái Huyền Tông có thể thay đổi cục diện rất nhiều.

Tạ Trần nhận lấy mảnh lụa, ngón tay hắn khẽ vuốt ve chất liệu tơ lụa mềm mại, cảm nhận những đường thêu ẩn bên trong. Hắn mở ra, ánh mắt sắc bén lướt qua những phù văn và ký hiệu phức tạp được vẽ bằng mực ẩn. Vẻ mặt hắn thoáng chút kinh ngạc, bởi những thông tin này quá chi tiết, quá cụ thể, không thể là suy đoán. Nó chỉ có thể đến từ một người cực kỳ am hiểu nội tình của Thái Huyền Tông, và có địa vị không hề thấp. Lăng Nguyệt Tiên Tử, quả nhiên nàng đã hành động. Điều này xác nhận phán đoán của hắn về sự giằng xé trong nội tâm nàng.

Hắn im lặng một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng ký hiệu, từng điểm nhấn trên mảnh lụa. Mùi mực ẩn còn vương trên đó, một mùi hương lạ lẫm nhưng lại tinh tế, như thể nó đã được tẩm ướp linh khí. Tạ Trần không chỉ đọc thông tin bề mặt, mà còn suy luận về ý đồ, về thời điểm, về cả cảm xúc của người gửi. Hắn nhìn thấy sự khôn ngoan trong cách Lăng Nguyệt truyền đạt thông tin này, thông qua Dương Quân, một người có đủ lương tri và địa vị để tiếp cận nàng, và đủ dũng cảm để thực hiện sứ mệnh.

"Đông Nam... khe hở pháp trận... Thú vị thật." Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên tập trung cao độ. Thông tin về đội hình Tiên Phong của Liễu Thanh Phong tập trung vào phía Đông Nam, và đặc biệt là khe hở trong pháp trận Tụ Linh của họ, là một lợi thế chiến lược vô cùng quan trọng. Nó không chỉ giúp hắn dự đoán được hướng tấn công chính, mà còn cung cấp một điểm yếu chí mạng để khai thác.

Hắn nhìn về phía xa, nơi những đám mây đen tụ lại ngày càng dày đặc, một cơn bão sắp ập đến, không chỉ trên bầu trời, mà còn trên mặt đất. Cuộc trấn áp của Liễu Thanh Phong đã gần kề, và thông tin này đã thay đổi đáng kể kế hoạch của hắn. Từ chỗ chỉ là phòng thủ bị động, giờ đây hắn đã có thể nghĩ đến việc phản công, hoặc ít nhất là gây ra một bất ngờ lớn.

"Lăng Nguyệt Tiên Tử..." Mộ Dung Tuyết khẽ nói, như muốn xác nhận. "Nàng ấy, rốt cuộc vẫn không thể nhắm mắt làm ngơ."

Tạ Trần gật đầu. "Nàng ấy là một trong số ít tu sĩ còn giữ được nhân tính. Một quyết định khó khăn, nhưng cũng là một quyết định đúng đắn." Hắn đưa mảnh lụa cho Mộ Dung Tuyết, ánh mắt vẫn không rời khỏi chân trời. "Thông tin này rất quan trọng, nhưng cũng rất nguy hiểm. Nếu bại lộ, Dương Quân và thậm chí cả Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ gặp họa lớn."

Mộ Dung Tuyết cẩn thận cất mảnh lụa vào tay áo, gật đầu nghiêm túc. "Ta hiểu. Vậy, kế hoạch của chúng ta cần điều chỉnh sao, Tạ Trần?"

Tạ Trần quay sang nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. "Hoàn toàn. Chúng ta không chỉ cần làm chậm bước tiến của chúng, mà còn cần phải cho chúng thấy, phàm nhân không phải là những con kiến có thể tùy tiện chà đạp. Một khe hở trong pháp trận Tụ Linh... đó là một cơ hội vàng để phá vỡ thế trận của chúng ngay từ đầu." Hắn nhìn chằm chằm vào Thành Vô Song đang trải dài bên dưới, nơi những người dân vẫn miệt mài chuẩn bị, không hề hay biết rằng một tia hy vọng mới đã vừa được thắp lên nhờ một quyết định thầm lặng từ một vị tiên tử.

Gió trên đỉnh thành càng lúc càng mạnh, mang theo hơi lạnh và mùi đất ẩm. Những đám mây đen đã che khuất gần hết vầng dương chiều tà, báo hiệu một đêm giông bão. Nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, không còn sự căng thẳng hay lo lắng, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia sáng của trí tuệ. Hắn đã có trong tay một quân bài chủ chốt, và giờ là lúc để sử dụng nó. Kế hoạch phòng thủ sẽ được điều chỉnh, không còn chỉ là sự ẩn mình và làm chậm bước tiến, mà sẽ là một cái bẫy tinh vi, chờ đợi những kẻ kiêu ngạo từ trên trời đổ xuống. Sự rạn nứt trong nội bộ tiên môn đã bắt đầu hiện rõ, không phải tất cả tu sĩ đều mù quáng đi theo con đường "mất người", và chính sự rạn nứt đó sẽ là điểm yếu chí mạng cho phe của Liễu Thanh Phong.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free