Nhân gian bất tu tiên - Chương 211: Bố Trận Trong Tâm: Mưu Lược Chống Thanh Phong
Đêm đã về khuya, gió lạnh luồn qua những khe cửa sổ, mang theo hơi sương ẩm ướt của Thành Vô Song. Trong mật thất dưới dinh thự Thành chủ, ánh nến lung linh hắt những bóng hình chập chờn lên bức tường đá thô ráp, làm cho không khí vốn đã nặng nề càng thêm phần bí ẩn. Trên chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải rộng, với những đường nét chi tiết của từng con phố, từng ngõ hẻm, từng khu dân cư được Tạ Trần tỉ mẩn đánh dấu bằng những nét mực đỏ và xanh. Mùi giấy cũ, mùi sáp nến, và thoang thoảng mùi đất ẩm từ lòng đất vọng lên, hòa lẫn với sự căng thẳng ẩn chứa trong từng hơi thở của những người có mặt.
Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, nghiêng mình nhìn xuống bản đồ, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu không chỉ những con đường mà cả những toan tính vô hình. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi nào xõa ra làm vướng víu tầm nhìn. Hắn mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, hoàn toàn không có vẻ gì là một người đang dẫn dắt một cuộc chiến sinh tử. Bên cạnh hắn, Bách Lý Hùng với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, đang gằn chặt hàm răng, ánh mắt kiên nghị nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, đứng thẳng lưng, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng cho bất cứ mệnh lệnh nào. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong y phục màu xanh ngọc, đôi mắt thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, đang chăm chú lắng nghe, tay nàng khẽ vuốt ve một lọ thuốc an thần nhỏ trên bàn.
“Liễu Thanh Phong, với bản tính kiêu ngạo và sự giáo điều của tiên môn, sẽ không chọn cách đàm phán hay thăm dò,” giọng Tạ Trần trầm tĩnh vang lên, phá vỡ sự im lặng. Hắn không cao giọng, nhưng từng lời nói lại mang một sức nặng kỳ lạ, như những lời tiên tri từ một thời đại đã mất. “Hắn sẽ dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát, để ‘lập lại trật tự’ một cách nhanh nhất. Hắn coi thường phàm nhân, và đó là điểm yếu lớn nhất của hắn.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, như muốn đảm bảo rằng mọi người đều thấu hiểu bản chất của đối thủ.
Bách Lý Hùng trầm giọng hỏi, “Vậy chúng ta sẽ đối phó thế nào? Lực lượng của tiên môn quá mạnh, đối đầu trực diện chỉ là tự sát.” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng lộ rõ sự bất lực trước khoảng cách sức mạnh.
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Chúng ta không đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ khiến hắn tự sa lầy, làm hắn mất đi ‘thiên thời, địa lợi, nhân hòa’. Chúng ta sẽ dùng chính sự ‘bất động’ và ‘đoàn kết’ của phàm nhân để chống lại sự ‘tấn công’ của hắn.” Hắn chỉ ngón tay mảnh khảnh vào một khu vực đông dân cư trên bản đồ, nơi những con đường nhỏ uốn lượn như mê cung. “Thành Vô Song này không phải là một chiến trường trống trải, nơi pháp thuật có thể thi triển không chút kiêng dè. Đây là nhà của chúng ta, là nơi chúng ta am hiểu từng viên gạch, từng con hẻm. Tiên gia quen với việc bay lượn trên trời, quen với việc dùng linh khí để san bằng mọi chướng ngại. Nhưng khi họ bước chân xuống đất, vào giữa lòng nhân gian, họ sẽ trở nên mù quáng và chậm chạp.”
Hắn bắt đầu trình bày chi tiết kế hoạch, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự tính toán sắc bén. “Đầu tiên là sơ tán. Các khu vực có nguy cơ cao, đặc biệt là những khu chợ đông đúc và các khu dân cư gần tường thành, cần phải được sơ tán triệt để. Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ, những người yếu thế sẽ được đưa đến các hầm trú ẩn đã chuẩn bị sẵn, hoặc các khu vực ngoại thành an toàn hơn. Mục tiêu là không để bất kỳ ai trở thành con tin hay lá chắn sống cho kẻ địch.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng kiên định. “Mạng lưới y sư của ta đã sẵn sàng. Chúng ta đã chuẩn bị các trạm y tế bí mật, và ta sẽ đích thân giám sát việc sơ tán, đảm bảo không một ai bị bỏ lại phía sau. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đây không phải là đạo tiên mà ta từng tin tưởng.” Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình, đứng về phía nhân đạo, và cũng là một lời chất vấn sâu sắc đối với con đường mà các tiên môn đang theo đuổi.
Tạ Trần tiếp tục, ngón tay hắn lướt trên bản đồ, điểm đến từng góc phố. “Tiếp theo là ẩn giấu tài nguyên. Các kho lương thực, nước uống, vật liệu cần thiết phải được di chuyển hoặc che giấu kỹ càng. Chúng ta không thể để tiên môn dễ dàng tiếp cận nguồn sống của chúng ta. Đồng thời, chúng ta sẽ tạo ra các chướng ngại vật không gây sát thương, nhưng lại gây cản trở nghiêm trọng cho bước tiến của chúng. Không phải là những pháp trận mạnh mẽ mà tiên gia có thể dễ dàng phá giải, mà là những thứ đơn giản nhất: những con đường bị chặn bởi đống đổ nát, những ngôi nhà bị bỏ hoang tạo thành mê cung, những con hẻm chật hẹp chỉ vừa một người lách qua. Chúng ta sẽ biến Thành Vô Song thành một cái bẫy trống rỗng, một mê cung mà trong đó, sức mạnh của tiên môn trở nên vô dụng.”
“Và quan trọng nhất,” Tạ Trần nhấn mạnh, ánh mắt hắn sắc bén như dao cạo, “là ‘cái bẫy nhân quả’. Chúng ta sẽ rải truyền đơn, lan truyền tin đồn. Không phải những lời lẽ kêu gọi bạo lực, mà là những câu hỏi, những chất vấn về đạo đức của tiên môn. ‘Tiên gia có thực sự là người cứu thế, hay chỉ là kẻ bóc lột?’, ‘Thiên Đạo mà họ nói đến, có cho phép họ tàn sát sinh linh vô tội?’. Chúng ta sẽ làm suy yếu tinh thần của chúng, gieo rắc sự nghi ngờ vào chính những người đang thực thi mệnh lệnh của Liễu Thanh Phong. Đồng thời, chúng ta sẽ thu hút sự chú ý của các tông môn khác. Sự hỗn loạn ở Thành Vô Song, nếu được lan truyền đúng cách, sẽ khiến các thế lực khác phải cân nhắc. Liệu họ có dám bỏ qua một cơ hội để làm suy yếu đối thủ, hay sẽ tham gia vào cuộc chơi này?”
Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân lắng nghe từng lời, vẻ mặt họ từ lo lắng dần chuyển sang nghiêm trọng, rồi cuối cùng là một niềm hy vọng mãnh liệt. Kế hoạch của Tạ Trần không phải là một giải pháp thần kỳ, nhưng nó cho họ một con đường, một cơ hội để chiến đấu, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ và sự đoàn kết. Họ nhìn vào Tạ Trần, người phàm nhân không tu hành, không có chút tiên lực nào, nhưng lại sở hữu một tầm nhìn và một trí tuệ phi phàm, đủ sức để đối đầu với cả một tông môn hùng mạnh. Thủ Lĩnh Dân Quân siết chặt nắm tay, “Dù chết cũng không lùi bước! Chúng tôi sẽ biến Thành Vô Song thành một địa ngục cho những kẻ kiêu ngạo đó!”
Tạ Trần khẽ gật đầu. “Mỗi mạng sống của phàm nhân bị lấy đi sẽ là một vết nhơ không thể rửa sạch trên danh tiếng của tiên gia, là một hạt giống của sự phản kháng sẽ nảy mầm trong lòng những kẻ còn giữ được nhân tính. Chúng ta sẽ không chiến thắng bằng cách giết chóc, mà bằng cách buộc họ phải nhìn lại chính mình, buộc họ phải trả giá cho sự ‘mất người’ của mình. Đó là ý nghĩa thực sự của nhân quả.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, một cảm giác căng thẳng bao trùm mật thất, nhưng cũng có một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Đây là một cuộc chiến không cân sức, một cuộc đối đầu giữa bạo lực và trí tuệ, giữa sự kiêu ngạo của kẻ mạnh và sự kiên cường của kẻ yếu.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, nơi mây mù giăng lối, trăng sáng mờ ảo treo lơ lửng giữa tầng không, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ trên một vọng đài cao, nhìn xuống biển mây cuồn cuộn như những con sóng bạc. Những cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, hiện lên mờ ảo trong màn đêm, tạo nên một cảnh tượng thanh tịnh, siêu thoát, nhưng cũng đầy vẻ cô lập. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rào như một bản nhạc buồn, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng trên mái hiên, làm nền cho sự im lặng tuyệt đối của nơi đây. Mùi mây, mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển phảng phất trong không khí, cùng với mùi linh khí thanh khiết, tạo nên một cảm giác bình yên đến rợn người.
Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt, lạnh lùng như băng tuyết, càng trở nên tĩnh mịch dưới ánh trăng. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi ẩn sâu, như đang chứa đựng một cuộc chiến nội tâm không hồi kết. Nàng vừa nhận được một phong thư từ một đệ tử dưới trướng, báo cáo về động thái của Liễu Thanh Phong và những tin đồn về ‘sự phản kháng kỳ lạ’ của phàm nhân tại Thành Vô Song. Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc nàng khẽ tỏa hơi ấm, như một phản chiếu cho sự giằng xé đang diễn ra trong lòng nàng.
“Liễu Thanh Phong… Ngươi lại đi theo con đường đó.” Giọng Lăng Nguyệt khẽ thì thầm, không phải với ai khác, mà như tự nói với chính mình. Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại mang một chút gì đó của sự chua xót. “Liệu đây có phải là cách duy nhất để duy trì trật tự? Hay chỉ là sự tự lừa dối, sự che đậy cho bản chất ‘mất người’ của chúng ta?” Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh thổi qua, tâm trí nàng quay về những bài học về Thiên Đạo, về sứ mệnh của tiên gia. Bao đời nay, họ luôn tin rằng mình là người bảo vệ trật tự, là người duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Nhưng sự kiện gần đây, những hành động tàn bạo của các tông môn, đặc biệt là sự giáo điều và tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong, đang làm lung lay tận gốc rễ niềm tin đó.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói, về cái giá của quyền năng, về sự ‘mất người’ khi tu hành càng cao. Lúc đó, nàng cho rằng hắn chỉ là một phàm nhân ngông cuồng, không hiểu được đại nghĩa. Nhưng giờ đây, những lời đó lại vang vọng trong tâm trí nàng một cách rõ ràng đến đáng sợ. “Phàm nhân… họ sẽ làm gì đây? Sự phản kháng của họ… liệu có thể lay chuyển được những tảng đá đã hóa băng trong tâm hồn tu sĩ?” Nàng tự hỏi, trong lòng tràn ngập sự mâu thuẫn. Một mặt, nàng là một tiên tử, được nuôi dưỡng trong môi trường tiên gia, được dạy dỗ về sự vĩ đại của tu đạo. Mặt khác, nhân tính trong nàng vẫn chưa hoàn toàn biến mất, và nàng không thể hoàn toàn làm ngơ trước sự bất công, trước nỗi thống khổ của phàm nhân.
Phong thư trong tay nàng khẽ run lên. Nó không chỉ báo cáo về hành động của Liễu Thanh Phong, mà còn nhắc đến những hành động ‘khác thường’ của phàm nhân – không phải là những cuộc bạo loạn mù quáng, mà là một sự ‘bất hợp tác’ có tổ chức, một sự ‘biến mất’ lạ lùng của cả một thành phố. Điều này hoàn toàn khác với những gì tiên gia vẫn thường đối phó. Phàm nhân, trong mắt họ, chỉ là những sinh linh yếu ớt, dễ dàng bị khuất phục bởi sức mạnh tuyệt đối. Nhưng có vẻ như lần này, có một thứ gì đó khác đang diễn ra. Một trí tuệ, một mưu lược mà tiên gia chưa từng thấy ở những kẻ phàm trần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, bóng dáng nàng hòa vào màn đêm. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn nhẫn, quá nhiều sự ‘mất người’ trong cuộc tranh giành ‘cơ duyên vá trời’ này. Nàng không thể tiếp tục đứng nhìn và tin vào những lời giáo điều suông. Nàng quyết định sẽ đích thân quan sát cuộc giao tranh sắp tới, không can thiệp, mà để tự mình tìm kiếm câu trả lời cho những hoài nghi đang gặm nhấm tâm hồn. Có lẽ, trong cuộc đối đầu giữa bạo lực và trí tuệ, giữa sự kiêu ngạo của kẻ mạnh và sự kiên cường của kẻ yếu, nàng sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của Thiên Đạo, hay ít nhất là con đường mà nàng nên đi. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng ngừng tỏa hơi ấm, thay vào đó là một sự lạnh lẽo như băng giá, phản chiếu sự trống rỗng trong tâm hồn nàng.
***
Khi rạng sáng ló dạng, mang theo làn gió se lạnh và sương đêm còn đọng trên mái nhà, Thành Vô Song đã biến thành một đại công trường im lặng. Dưới sự chỉ đạo của Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, thành phố không còn vẻ sầm uất, náo nhiệt thường ngày mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến rợn người, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của dân quân, tiếng sột soạt của vải vóc khi di chuyển vật tư, và tiếng cối giã thuốc nhẹ nhàng từ các trạm y tế bí mật là những âm thanh hiếm hoi phá vỡ sự im ắng. Mùi ẩm của đêm, mùi khói bếp còn vương vấn từ những bữa ăn vội vã, và mùi đất mới đào trộn lẫn với sự căng thẳng trong không khí.
Phố Thương Mại Kim Long, vốn là nơi tấp nập kẻ bán người mua, giờ đây đóng kín cổng, không một bóng người. Các cửa hàng, tửu lầu, quán ăn đều trống rỗng, những tấm biển hiệu sáng đèn ban đêm giờ đây trơ trọi trong ánh sáng mờ ảo của bình minh. Phàm nhân đã được hướng dẫn di chuyển đến những khu vực an toàn hơn hoặc ẩn náu trong các hầm trú ẩn được đào sâu dưới lòng đất. Những con hẻm nhỏ, vốn chỉ là đường tắt, nay lại trở thành những con đường sống còn, nơi những nhóm người lặng lẽ di chuyển, mang theo những vật dụng cần thiết.
Tại Khắc Thạch Phường, ánh lửa lò rèn le lói, hắt lên những gương mặt lấm lem mồ hôi của các thợ thủ công. Họ miệt mài khắc những trận pháp đơn giản nhưng tinh xảo lên các vật phẩm thông thường: những hòn đá cuội, những thanh gỗ mục, thậm chí là những mảnh gốm vỡ. Đây không phải là những pháp trận công kích uy lực, mà là những trận pháp gây nhiễu, làm chậm, hoặc tạo ảo ảnh, khiến tiên gia khó lòng phát hiện. Mùi kim loại mới rèn, mùi đá vôi, và mùi hương trầm từ những bát hương nhỏ đặt ở góc phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí lao động khẩn trương nhưng đầy quyết tâm.
“Nhanh chóng, nhưng phải cẩn thận! Mỗi bước đi đều phải tuân theo kế hoạch của tiên sinh Tạ Trần!” Bách Lý Hùng thúc giục các dân quân, giọng nói trầm hùng của hắn giờ đây được ghìm lại, chỉ đủ nghe trong phạm vi gần. Hắn tự mình vác những bao cát nặng trịch, chỉ dẫn từng người dân cách xây dựng những chướng ngại vật tạm thời. Những chiếc xe đẩy chất đầy đá, những cây đổ được kéo ngang đường, những đống gỗ vụn được chất cao ở các giao lộ. Tất cả đều không nhằm mục đích sát thương, mà để làm chậm bước tiến của những kẻ kiêu ngạo từ trên trời đổ xuống.
Thủ Lĩnh Dân Quân thì hướng dẫn một nhóm khác. “Che giấu mọi thứ! Đừng để lại dấu vết gì. Hãy biến Thành Vô Song thành một cái bẫy trống rỗng cho những kẻ ngạo mạn đó!” Hắn chỉ đạo việc ẩn giấu các kho nước, lương thực, thậm chí là những công cụ lao động. Các giếng nước được ngụy trang cẩn thận, những lối vào hầm trú ẩn được che lấp bằng những tảng đá lớn. Mục tiêu là khiến tiên gia không thể tìm thấy bất kỳ nguồn cung cấp nào, buộc họ phải tự mang theo mọi thứ, làm giảm tốc độ và tăng gánh nặng của họ.
Tại Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc, không khí cũng không kém phần khẩn trương. Các lò luyện vận hành hết công suất, nhưng không phải để rèn kiếm, đúc giáp, mà để chế tạo những ‘vật phẩm đặc biệt’ theo yêu cầu của Tạ Trần. Đó là những chiếc chuông gió nhỏ phát ra âm thanh tần số thấp, những túi bột mịn gây ngứa ngáy, những chiếc bẫy dây không gây thương tích nhưng sẽ làm vướng chân, hay thậm chí là những chiếc gương phản chiếu ánh sáng mạnh. Mộ Dung Tuyết giám sát toàn bộ quá trình, đảm bảo tính bí mật và hiệu quả của từng vật phẩm. Nàng hiểu rằng, trong cuộc chiến này, sự sáng tạo và tận dụng những điều nhỏ nhặt nhất sẽ là chìa khóa.
Mỗi người dân, từ già đến trẻ, đều tham gia vào công cuộc chuẩn bị. Không còn sự sợ hãi ban đầu, thay vào đó là một ý chí kiên cường và niềm tin sắt đá vào kế sách của Tạ Trần. Họ biết rằng một trận chiến không cân sức sắp diễn ra, nhưng họ cũng hiểu rằng họ không đơn độc. Sự đoàn kết của phàm nhân, sự am hiểu về cuộc sống và địa hình của mình, cùng với trí tuệ phi phàm của Tạ Trần, đã tạo nên một bức tường vô hình, một lời thách thức thầm lặng gửi đến những kẻ tự xưng là tiên gia.
Thành Vô Song đã chuẩn bị sẵn sàng, không phải để đối đầu bằng gươm đao, mà bằng sự bất hợp tác, bằng việc ẩn mình, bằng việc chia cắt lực lượng của chúng. Mỗi hành động bạo lực của tiên môn sẽ dẫn đến những hậu quả không lường trước, những phản ứng dây chuyền sẽ làm suy yếu uy tín và thậm chí cả sự tồn vong của họ. Đây là kế hoạch của Tạ Trần, dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về tâm lý tu sĩ và tận dụng điểm yếu của họ, hứa hẹn sẽ tạo nên một bất ngờ lớn trong trận giao tranh sắp tới. Sự quan sát và đấu tranh nội tâm của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ dẫn đến một quyết định quan trọng của nàng, có thể là sự thay đổi hoàn toàn niềm tin hoặc hành động hỗ trợ gián tiếp cho Tạ Trần. Các ‘vật phẩm đặc biệt’ được chế tạo tại Khắc Thạch Phường và Luyện Khí Phường Tiểu Gia Tộc sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc làm suy yếu hoặc cản trở lực lượng tiên môn. Và sự hỗn loạn tại Thành Vô Song, như một vết rách trên tấm màn bình yên, sẽ thu hút sự chú ý không chỉ của các tông môn khác mà còn có thể là Ma Chủ Cửu U, người đang tìm cách lợi dụng tình hình. Thành Vô Song, như một con quái vật khổng lồ đang ngủ yên, chờ đợi khoảnh khắc bừng tỉnh để nuốt chửng những kẻ kiêu ngạo dám bước chân vào lãnh địa của mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.