Nhân gian bất tu tiên - Chương 210: Bão Tố Nổi Lên: Lời Cảnh Cáo Từ Thanh Phong
Dưới ánh hoàng hôn, những gương mặt phàm nhân tuy khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa của sự kiên cường, như những đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm trong đêm tối, báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân không còn cam chịu, nơi họ dám đứng lên bảo vệ nhân phẩm và cuộc sống bình thường của mình. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng là bước đi cần thiết để phá cục, để giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người". Các tông môn khác, những người đang tranh giành 'cơ duyên vá trời', cũng sẽ bắt đầu chú ý đến sự hỗn loạn ở Thành Vô Song và có thể can thiệp theo cách riêng của họ. Và ở một nơi nào đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi rời tông môn, có thể sẽ tìm thấy con đường của mình thông qua việc chứng kiến hoặc nghe về sự phản kháng của phàm nhân, một con đường không phải là tiên đạo, mà là nhân đạo.
***
Trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí vốn nên trang nghiêm và tĩnh mịch giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng khó tả. Kiến trúc bằng gỗ lim cổ kính, với những cột trụ sừng sững và mái ngói cong vút, vẫn đứng đó như chứng nhân của thời gian, nhưng bên trong, sự bình yên đã bị xáo trộn. Từng dãy bàn ghế đơn giản được xếp ngay ngắn, trên đó là những đệ tử ngoại môn đang cố gắng ghi chép, nhưng ánh mắt họ không ngừng lén lút nhìn về phía bục giảng, nơi Liễu Thanh Phong đang đứng. Hắn, với vẻ ngoài thanh tú và dáng người cao gầy, vốn dĩ luôn toát ra khí chất tiên phong đạo cốt, đôi mắt sáng như sao thường chứa đựng sự uy nghiêm của kẻ đứng trên vạn người. Nhưng hôm nay, vẻ chính trực thường thấy của hắn đã bị che mờ bởi một tầng mây giận dữ, ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và kiêu ngạo nay lại hằn lên những tia máu đỏ.
Mùi hương trầm nhẹ nhàng vẫn quẩn quanh trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy, mực và gỗ mục, tạo nên một không gian học vấn đặc trưng của tiên môn. Tiếng giảng bài của Liễu Thanh Phong, vốn nên là những lời đạo lý thâm sâu, giờ lại trở nên gắt gỏng, ngắt quãng. Hắn đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, giảng giải về phép tắc của tu hành, về sự "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" như một chân lý không thể lay chuyển. Nhưng mỗi câu chữ thốt ra dường như đều bị kẹt lại bởi sự bực tức đang sôi sục trong lồng ngực. Các đệ tử, cảm nhận được sự bất thường này, đều cúi đầu thấp hơn, tiếng ghi chép cũng vì thế mà trở nên rời rạc, ngập ngừng, bầu không khí nghiêm túc chuyển sang ngột ngạt. Họ biết, mỗi khi Liễu Thanh Phong mất kiên nhẫn, sẽ luôn có một cơn bão tố sắp sửa ập đến.
Đúng lúc đó, một Sứ Giả Tiên Môn, dáng người cao ráo, mặc áo bào xanh lam đặc trưng, vội vã bước vào, khuôn mặt không giấu nổi vẻ lo lắng. Hắn không có vẻ kiêu ngạo thường thấy của những kẻ phụng sự tiên môn, mà thay vào đó là sự cấp bách. Hắn khẽ khom người, tiến đến bên bục giảng, thì thầm vài câu vào tai Liễu Thanh Phong. Ánh mắt Liễu Thanh Phong bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, tựa như một luồng điện xẹt qua bầu không khí vốn đã u ám. Hắn nghe xong, sắc mặt càng trở nên khó coi, đôi mày thanh tú chau lại, đôi môi mím chặt. Một cơn giận dữ không thể kiềm nén bùng phát.
"Vô lý!" Hắn gầm lên, bàn tay đập mạnh xuống mặt bàn gỗ lim, tiếng 'rầm' vang vọng khắp giảng đường, khiến những đệ tử đang ngồi bên dưới giật mình thon thót, không ít người làm rơi bút, làm đổ nghiên mực. Mùi hương trầm bị xua tan bởi luồng khí tức giận của hắn. Cả giảng đường lập tức im phắc, chỉ còn nghe tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa và tiếng tim đập thình thịch của các đệ tử. "Những kẻ phàm tục thấp hèn lại dám chống đối? Quá đáng! Chúng đã quên vị thế của mình rồi sao? Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?"
Liễu Thanh Phong quét ánh mắt sắc như dao găm qua các đệ tử, rồi dừng lại ở Sứ Giả Tiên Môn, như thể muốn xuyên thủng lớp da thịt của hắn để nhìn thấu sự thật. Hắn cảm thấy bị xúc phạm sâu sắc. Sự kiêu ngạo cố hữu của một kẻ tu tiên đứng trên vạn người khiến hắn không thể chấp nhận được việc những "phàm phu tục tử" lại dám lên tiếng phản kháng. Trong suy nghĩ của hắn, Thiên Đạo đã định vị, tiên phàm hữu biệt, kẻ dưới phải cúi đầu trước người trên, đó là trật tự tự nhiên. Bất kỳ sự phá vỡ trật tự nào cũng là một sự phản nghịch, một tội lỗi không thể dung thứ.
Sứ Giả Tiên Môn, dù run rẩy trước cơn thịnh nộ của Liễu Thanh Phong, vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, đáp lời: "Thưa trưởng lão, sự 'ngừng trệ' đã lan rộng, không chỉ ở Thành Vô Song mà còn bắt đầu lan ra các vùng lân cận. Việc vận chuyển linh liệu và các nguồn cung cấp thiết yếu cho tông môn đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Các thương nhân phàm tục từ chối hợp tác, nông dân không chịu cống nạp, và thậm chí cả những người dân thường cũng tỏ thái độ bất mãn. Chúng... chúng còn dám lập biểu ngữ, hô hào những lời lẽ hoang đường." Hắn nói đến đây, giọng điệu càng trở nên thấp thỏm, như thể những lời lẽ đó là một sự dơ bẩn không đáng được nhắc đến. Hắn đã tận mắt chứng kiến sự "biểu tình" im lặng ở cổng thành, và dù hắn đã hừ một tiếng khinh miệt mà bỏ đi, sâu thẳm trong lòng, hắn cũng đã cảm nhận được một sự thay đổi đáng báo động.
Liễu Thanh Phong cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn. "Hừ! Được lắm! Được lắm! Ngay cả lũ kiến hôi cũng dám ngóc đầu lên ư? Chắc hẳn chúng đã quên mất ai mới là kẻ nắm giữ sinh mệnh của chúng! Ta sẽ cho chúng biết thế nào là trật tự! Thế nào là phép tắc của tiên gia! Chuẩn bị!"
Hắn đứng dậy, tấm áo bào trắng khẽ tung bay, đôi mắt rực lửa quét qua toàn bộ giảng đường. Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một luồng áp lực vô hình, khiến không khí trong phòng trở nên nặng nề như chì. "Tập hợp tất cả đệ tử ngoại môn và lực lượng chấp pháp! Ta sẽ đích thân ra tay, trấn áp triệt để sự phản loạn này! Bất kể kẻ nào dám chống đối, kẻ nào dám phá hoại trật tự, đều phải trả giá đắt! Ta muốn chúng biết, Thiên Đạo bất diệt, và kẻ nào dám thách thức Thiên Đạo, cũng chính là thách thức chúng ta, những người bảo vệ Thiên Đạo!"
Các Sứ Giả Tiên Môn và đệ tử, dù trong lòng vẫn còn chút e ngại trước sự tàn bạo tiềm ẩn trong mệnh lệnh, nhưng vẫn vội vã khom người tuân lệnh. Tiếng "Vâng, trưởng lão!" vang lên đồng loạt, dứt khoát. Bầu không khí căng thẳng trong giảng đường nhanh chóng chuyển thành sự chuẩn bị cho một cuộc trấn áp quy mô lớn, một cơn bão tố sắp sửa đổ bộ lên Thành Vô Song, mang theo sự thịnh nộ của tiên gia, và có lẽ, cả máu và nước mắt của phàm nhân. Liễu Thanh Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây xám xịt đang vần vũ, như báo hiệu một điềm chẳng lành. Hắn tin rằng, chỉ cần dùng sức mạnh tuyệt đối, mọi thứ sẽ trở lại quỹ đạo vốn có. Hắn đâu biết, thứ mà hắn muốn trấn áp, lại là ngọn lửa đã âm ỉ cháy, là sự thức tỉnh của một thế lực yếu ớt nhưng đầy tiềm năng, là nhân tính bị đè nén bấy lâu nay.
***
Buổi chiều tà buông xuống Phố Thương Mại Kim Long, nhuộm một màu vàng cam lên những mái ngói cong vút và những biển hiệu lộng lẫy. Dù ánh nắng đã dịu đi, nhưng con phố vẫn sầm uất, náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, tiếng mặc cả ồn ào hòa cùng tiếng cười nói, tiếng nhạc từ các tửu lầu và quán trà lấp đầy không gian. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các tiệm rèn, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy màu sắc về sự phồn vinh của Thành Vô Song. Tuy nhiên, dù đám đông vẫn chen chúc, nhộn nhịp, nhưng đối với những người nhạy cảm, một luồng khí lạnh lẽo, vô hình dường như đang lan tỏa trong không khí, như một dự cảm về điều chẳng lành sắp xảy ra.
Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang dạo bước trên con phố ấy. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và trang phục áo vải bố đơn giản, trông thật lạc lõng giữa dòng người ăn mặc lụa là, phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư thường thấy, nhưng hôm nay, chúng dường như đang dò xét, cảm nhận từng thay đổi nhỏ nhất trong không khí xung quanh. Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, bước đi bên cạnh hắn, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Nàng không ngừng quan sát những người xung quanh, đôi lúc khẽ nhíu mày, như thể cũng đang cảm nhận được điều gì đó bất ổn.
"Tạ công tử," Mộ Dung Tuyết khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang một vẻ nghiêm trọng. "Dường như có điều gì đó không ổn. Tôi cảm thấy một sự bất an khó tả. Sự nhộn nhịp này... dường như chỉ là một tấm màn che giấu cho một cơn bão sắp đến." Nàng nhìn vào đôi mắt của Tạ Trần, tìm kiếm sự xác nhận. Nàng biết, trực giác của hắn luôn nhạy bén đến kinh người, đặc biệt là với những biến động của "nhân quả".
Tạ Trần không nói gì, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi dòng người qua lại. Hắn cảm nhận được sự chuyển động của Thiên Đạo, một sự dịch chuyển nhỏ nhưng đầy nguy hiểm trong dòng chảy nhân quả. Những hành động phản kháng của phàm nhân, dù chỉ là 'phản kháng mềm', đã trở thành một hòn đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng ngày càng lớn. Và giờ đây, những gợn sóng đó đang quay trở lại, mang theo sức mạnh của sự phản công.
Trong lúc đó, một 'người kể chuyện' – một lão già với vẻ ngoài khắc khổ, tay ôm một chiếc đàn tỳ bà đã cũ, vốn là người chuyên kể chuyện cho những quán trà, tửu lầu trên phố – lặng lẽ tiếp cận Tạ Trần. Lão không phải là một người của Dạ Lan hay Hồ Ly Nữ thông thường, mà là một trong số rất nhiều đôi mắt, đôi tai mà mạng lưới của Tiểu Cửu đã gieo rắc khắp Thành Vô Song, những người phàm nhân có khả năng thu thập tin tức một cách tinh vi. Ánh mắt lão đầy vẻ lo lắng, khác hẳn với sự vô tư thường thấy của những người kể chuyện. Lão khẽ cúi đầu, bàn tay run rẩy trao cho Tạ Trần một cuộn giấy nhỏ, được buộc bằng một sợi chỉ đỏ mảnh. Cuộn giấy, dù chỉ là giấy thường, nhưng khi chạm vào, Tạ Trần cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo từ bên trong, tựa như hơi lạnh của sự uy hiếp, của định mệnh nghiệt ngã.
Tạ Trần cầm lấy cuộn giấy, không chút chần chừ mở ra. Đôi mắt hắn lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay trên đó, và rồi, vẻ trầm tĩnh vốn có trên gương mặt hắn dần biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm trọng chưa từng thấy. Ánh mắt hắn trầm xuống, sâu thẳm như vực thẳm. Hắn biết, những gì hắn lo ngại đã trở thành hiện thực.
"Quả nhiên." Tạ Trần khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp, như một tiếng thở dài. "Liễu Thanh Phong đã nổi giận. Hắn chuẩn bị trấn áp toàn diện." Hắn gấp cuộn giấy lại, nắm chặt trong tay. Cảm giác lạnh lẽo của tờ giấy dường như thấm sâu vào da thịt, truyền đến tâm can hắn.
Người kể chuyện, chứng kiến phản ứng của Tạ Trần, càng thêm lo lắng. "Tiên sinh... Người của Thái Huyền Tông đang tập hợp lực lượng. Những đệ tử ngoại môn, cả lực lượng chấp pháp cũng đã được triệu tập. E rằng sẽ có đổ máu. Họ... họ nói rằng những kẻ phàm tục đã dám làm trái ý tiên gia, phải chịu sự trừng phạt thích đáng." Lão nói với giọng run rẩy, hình ảnh về một cuộc đàn áp tàn bạo hiện lên trong tâm trí lão. Lão đã chứng kiến đủ những cảnh tượng như vậy trong đời.
Tạ Trần không đáp lời, hắn chỉ quét ánh mắt sắc bén qua đám đông đang hối hả trên phố. Sự nhộn nhịp, sôi động của Phố Thương Mại Kim Long bỗng trở nên vô nghĩa, như một vở kịch đang diễn ra trước màn bi kịch sắp sửa bắt đầu. Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt ra hiệu cho nàng theo mình, không chần chừ một giây nào, Tạ Trần đi thẳng về phía dinh thự Thành chủ. Bước chân hắn vẫn vững vàng, nhưng mỗi bước đi đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt, một sự chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn biết, thời khắc của cuộc chiến tranh tiên-phàm đã đến gần, và lần này, không còn là những cuộc phản kháng mềm dẻo, mà là một cuộc đối đầu trực diện, nơi sự sống và cái chết sẽ được định đoạt. Hắn không sùng bái sức mạnh, nhưng hắn hiểu rằng, để bảo vệ những gì mình trân trọng, đôi khi, trí tuệ phải đi đôi với sự dũng cảm đối mặt với bạo lực.
***
Trong mật thất dưới dinh thự Thành Vô Song, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Căn phòng được xây dựng kiên cố, với những bức tường đá dày và một lối vào bí mật, giờ đây lại trở thành nơi hội họp của những người mang trên vai vận mệnh của toàn bộ phàm nhân trong thành. Bên ngoài, gió đêm rít qua những khe hở, mang theo cái lạnh buốt của tiết trời cùng với một cảm giác nguy hiểm rình rập, như thể chính Thiên Đạo cũng đang nín thở dõi theo những diễn biến sắp tới. Ánh trăng sáng vằng vặc qua kẽ lá, rọi xuống một vài tia sáng lờ mờ, tạo nên những bóng đổ kỳ dị trên tường.
Trên một chiếc bàn đá lớn đặt giữa phòng, Tạ Trần trải ra một tấm bản đồ chi tiết của Thành Vô Song. Tấm bản đồ được vẽ tỉ mỉ, đánh dấu từng con hẻm nhỏ, từng khu dân cư, từng vị trí chiến lược. Tạ Trần, vẫn với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, nhưng ánh mắt hắn lại sắc bén như mũi kiếm, tinh tường như chim ưng đang săn mồi. Hắn dùng ngón tay thon dài chỉ vào từng điểm trên bản đồ, phác thảo một kế hoạch phức tạp, một chiến lược không dựa trên sức mạnh tu vi mà dựa vào trí tuệ và sự đoàn kết.
Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tuyết, gương mặt nàng lộ rõ vẻ nghiêm trọng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên định. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, không chỉ về mặt y thuật mà còn cả tinh thần. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng thẳng tắp, hai tay siết chặt nắm đấm. Khuôn mặt vuông vức của hắn, với bộ râu quai nón rậm rạp, toát lên sự lo lắng nhưng cũng đầy vẻ quyết đoán. Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc bộ giáp sắt thô sơ, cũng đứng đó, ánh mắt hắn rực cháy ngọn lửa nhiệt huyết và quyết tâm. Mùi mồ hôi từ những người lính dân quân, xen lẫn mùi đất ẩm và mùi thảo dược thoang thoảng từ túi của Mộ Dung Tuyết, tạo nên một sự pha trộn kỳ lạ trong không khí tĩnh mịch của mật thất.
Bách Lý Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Giọng nói của hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng ẩn chứa. "Tạ công tử, lão phu và toàn bộ dân quân đã sẵn sàng. Chúng tôi sẽ chiến đấu đến cùng. Nhưng đối đầu với tu sĩ... chúng ta có thể giữ được bao lâu? Sức mạnh của chúng ta, so với tiên gia, chỉ như hạt cát giữa đại dương." Hắn hiểu rõ khoảng cách giữa phàm nhân và tu sĩ, một khoảng cách không thể san lấp bằng ý chí đơn thuần.
Thủ Lĩnh Dân Quân bước tới một bước, ánh mắt kiên định, lời nói dứt khoát hơn. "Chúng ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ gia đình, bảo vệ thành trì này! Dù chết cũng không lùi bước! Bọn chúng muốn trấn áp, thì hãy để chúng nếm trải sự phẫn nộ của phàm nhân!" Hắn không có vẻ ngoài uy nghiêm của một vị tướng, nhưng khí phách của hắn lại khiến người khác phải nể phục.
Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi, sự lo lắng, nhưng hơn hết là sự kiên cường và quyết tâm bảo vệ những gì thiêng liêng nhất. Hắn biết, đây là thứ vũ khí mạnh nhất của phàm nhân, thứ mà tiên gia kiêu ngạo không bao giờ có thể hiểu được.
"Chúng ta không thể chiến đấu bằng sức mạnh, bởi đó không phải là lợi thế của chúng ta," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói của hắn không cao, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, như những lời tiên tri từ một thời đại đã mất. "Nhưng chúng ta có thể chiến thắng bằng trí tuệ và sự đoàn kết. Mỗi góc phố, mỗi con hẻm, mỗi ngôi nhà trong Thành Vô Song đều là lợi thế của chúng ta. Chúng ta không có linh khí để thi triển pháp thuật, nhưng chúng ta có sự am hiểu về địa hình, về con người, về những quy luật mà tiên gia đã lãng quên."
Hắn chỉ vào những điểm trên bản đồ, nơi những con đường nhỏ uốn lượn, nơi những khu chợ đông đúc. "Mục tiêu của chúng ta không phải là đánh bại họ bằng một trận chiến trực diện, bởi đó là điều không thể. Mục tiêu là khiến họ phải trả giá thật đắt cho mỗi hành động tàn bạo, khiến họ phải chùn bước, phải nhận ra rằng việc trấn áp phàm nhân không hề dễ dàng như họ nghĩ. Chúng ta sẽ tạo ra những 'cái bẫy nhân quả', những tình huống mà mỗi hành động bạo lực của họ sẽ dẫn đến những hậu quả không lường trước, những phản ứng dây chuyền sẽ làm suy yếu uy tín và thậm chí cả sự tồn vong của họ."
Tạ Trần ngước nhìn lên, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ phòng thủ từng tấc đất, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự bất hợp tác, bằng việc ẩn mình, bằng việc chia cắt lực lượng của chúng. Chúng ta sẽ sơ tán những người yếu thế, tập trung lực lượng ở những nơi hiểm yếu, và dùng chính sự phẫn nộ của người dân làm rào cản. Mỗi mạng sống của phàm nhân bị lấy đi sẽ là một vết nhơ không thể rửa sạch trên danh tiếng của tiên gia, là một hạt giống của sự phản kháng sẽ nảy mầm trong lòng những kẻ còn giữ được nhân tính."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự đồng tình. "Tôi sẽ điều động thêm người từ mạng lưới y sư để hỗ trợ sơ tán và chữa trị những người bị thương. Chúng ta sẽ thiết lập các trạm y tế bí mật trong thành, và đảm bảo không một ai bị bỏ lại phía sau. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đây không phải là đạo tiên mà tôi từng tin tưởng." Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho sự lựa chọn của mình, đứng về phía nhân đạo.
Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân lắng nghe từng lời của Tạ Trần, vẻ mặt họ từ lo lắng dần chuyển sang nghiêm trọng, rồi cuối cùng là một niềm hy vọng mãnh liệt. Kế hoạch của Tạ Trần không phải là một giải pháp thần kỳ, nhưng nó cho họ một con đường, một cơ hội để chiến đấu, không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ và sự đoàn kết. Họ nhìn vào Tạ Trần, người phàm nhân không tu hành, không có chút tiên lực nào, nhưng lại sở hữu một tầm nhìn và một trí tuệ phi phàm, đủ sức để đối đầu với cả một tông môn hùng mạnh.
Đêm dần về khuya, gió vẫn rít, nhưng trong mật thất, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm. Đây là một cuộc chiến không cân sức, một cuộc đối đầu giữa bạo lực và trí tuệ, giữa sự kiêu ngạo của kẻ mạnh và sự kiên cường của kẻ yếu. Cuộc trấn áp quy mô lớn của Liễu Thanh Phong sẽ là chất xúc tác cho trận giao tranh lớn đầu tiên, nơi Tạ Trần sẽ thể hiện mưu lược phi phàm của mình. Sự tàn nhẫn và giáo điều của Liễu Thanh Phong sẽ làm sâu sắc thêm khủng hoảng niềm tin của Lăng Nguyệt Tiên Tử, đẩy nàng đến quyết định quan trọng hơn. Kế hoạch của Tạ Trần, không dựa vào sức mạnh mà vào trí tuệ và sự đoàn kết của phàm nhân, gợi ý về một chiến thắng bất ngờ hoặc một cái giá không tưởng cho phe tu sĩ. Và sự hỗn loạn ở Thành Vô Song, như một vết rách trên tấm màn bình yên, sẽ thu hút sự chú ý của các tông môn khác và có thể cả thế lực Ma Vực, dẫn đến sự can thiệp của họ, đẩy Thiên Đạo vào một kỷ nguyên đầy biến động.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.