Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 209: Lửa Phàm Nổi Lên: Mầm Kháng Cự Nảy Mầm

Màn đêm buông xuống, bóng tối như mực tàu dần tan loãng khi những tia nắng đầu tiên của bình minh hé rạng nơi chân trời, xua đi chút lạnh lẽo còn vương lại sau cơn mưa đêm. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hoa cỏ sau mưa, quyện cùng hương trà thanh khiết tỏa ra từ Quán Trà Vọng Giang. Tại một góc ban công, nơi có thể thu trọn tầm mắt con sông cuộn chảy, Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế điềm tĩnh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sồi đã cũ kỹ, âm thanh đều đặn như nhịp đập của thời gian. Đối diện hắn, Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc đã thấm sương đêm, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ đây nhuốm vẻ lo âu sâu sắc. Nàng vừa trở về từ Chợ Đen U Linh, mang theo không chỉ phong trần mà còn là một gánh nặng của sự thật kinh hoàng.

Nàng khẽ hít một hơi sâu, đẩy tấm bản đồ thô sơ cùng vài ghi chép lên giữa bàn. Trên tấm bản đồ đó, một chấm mực đỏ được đánh dấu nổi bật, nơi được gọi là Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ, một địa điểm hoang phế mà nhân gian đã lãng quên từ bao đời. "Họ không chỉ tranh giành cơ duyên, Tạ Trần," giọng Mộ Dung Tuyết khẽ run, ánh mắt nàng dừng lại trên chấm đỏ ấy, "Họ đang hút cạn sinh lực của đất. Phế Tích Cung Điện Thượng Cổ đó... nó đang trở thành một vết thương hở của nhân gian."

Nàng bắt đầu trình bày chi tiết về những gì Tiểu Cửu đã tiết lộ. Các tông môn lớn, dưới danh nghĩa 'vá trời', đang bí mật khai thác một linh mạch cổ xưa tại phế tích đó. Những linh thạch thượng cổ, chứa đựng năng lượng hỗn tạp, không phải dùng để tu luyện mà để phục vụ cho một 'dự án' biến thái, nhằm thay thế Thiên Đạo hiện tại bằng một 'Thiên Đạo' do chính họ kiểm soát. "Những dấu hiệu cho thấy nó đang gây hại đến địa mạch phàm trần ngày càng rõ rệt," nàng tiếp tục, giọng nói càng thêm cấp bách. "Dòng chảy linh khí tự nhiên bị xáo trộn, cây cối khô héo ở những nơi xa xôi, sông ngòi cạn kiệt, thậm chí có những vùng đất vốn phì nhiêu nay trở nên cằn cỗi. Các tông môn lớn đang cố gắng che giấu thông tin này, đổ lỗi cho sự suy yếu tự nhiên của Thiên Đạo, nhưng sự thật lại tàn khốc hơn nhiều."

Tạ Trần vẫn lắng nghe, đôi mắt hắn khép hờ, tựa như đang chìm đắm trong một giấc mộng giữa ban ngày, nhưng thực chất là đang suy luận, phân tích từng lời Mộ Dung Tuyết nói. Hắn không ngắt lời, chỉ im lặng, để mặc nàng trút bỏ gánh nặng trong lòng. Hắn biết, Mộ Dung Tuyết không chỉ là một đồng minh, mà còn là một người bạn tri kỷ, hiểu rõ những gánh nặng mà hắn đang mang vác. Tiếng nước sông Vọng Giang chảy xiết dưới chân cầu, tiếng chim hót líu lo trên cành, tất cả như hòa vào bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và suy tư. Hương trà dịu nhẹ bốc lên, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong không khí.

"Nếu cứ tiếp tục như vậy," Mộ Dung Tuyết thì thầm, "Thiên Đạo sẽ không chỉ suy yếu, mà sẽ bị bóp méo, bị kiểm soát bởi lòng tham của con người. Và phàm nhân... phàm nhân sẽ không còn nơi để dung thân." Nàng nhìn vào đôi mắt của Tạ Trần, tìm kiếm sự thấu hiểu, sự định hướng. "Đây không còn là 'vá trời' nữa, Tạ Trần. Đây là phá hoại, là chiếm đoạt."

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy, phản chiếu một trí tuệ sắc bén và một sự điềm tĩnh phi thường. Hắn nhấp một ngụm trà, hương vị đắng chát nhưng hậu vị lại ngọt ngào, như chính cuộc đời này. "Mộ Dung, ngươi đã làm rất tốt. Thông tin này vô cùng quan trọng, nó như một mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh về âm mưu của các tông môn." Hắn đặt tách trà xuống, ngón tay vẫn gõ nhẹ, tạo nên nhịp điệu đều đặn. "Tu sĩ cần linh khí để tu luyện, để duy trì sức mạnh, để sống. Nhưng họ cũng cần đồ ăn, cần vật liệu, cần người phục vụ. Phàm nhân là nền tảng của nhân gian, là những dòng chảy vô hình nuôi dưỡng thế giới này. Nếu phàm nhân không còn là những con cừu cam chịu, mà là một bức tường... họ sẽ phải tính toán lại."

Hắn đứng dậy, bước ra ban công, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con sông đang cuộn chảy. "Các tu sĩ tự cho mình là cao quý, là siêu phàm, nhưng họ lại quên mất rằng, họ vẫn là một phần của nhân gian này. Họ phụ thuộc vào phàm nhân nhiều hơn họ nghĩ. Sự 'mất người' của họ không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng nhìn nhận sự thật hiển nhiên này." Hắn quay lại, ánh mắt chạm vào Mộ Dung Tuyết, một tia sáng trí tuệ lóe lên. "Chúng ta sẽ không dùng bạo lực. Bạo lực chỉ dẫn đến bạo lực, và phàm nhân không có đủ sức mạnh để đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ dùng chính sự phụ thuộc đó làm vũ khí."

Tạ Trần bắt đầu phác thảo một kế hoạch, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, từng lời nói như một mũi tên xuyên thẳng vào bản chất của vấn đề. "Chúng ta sẽ không chống đối. Chúng ta sẽ 'ngừng trệ'. Các tông môn lớn đang đẩy nhanh tiến độ khai thác linh mạch, nghĩa là họ cần rất nhiều vật liệu, nhân công, lương thực. Thành Vô Song là một trung tâm thương mại lớn, nơi cung cấp phần lớn nhu cầu đó cho các tông môn quanh đây. Nếu nguồn cung bị cắt đứt, hoặc bị chậm trễ một cách 'vô tình', họ sẽ gặp khó khăn. Sự khó khăn đó sẽ khiến họ phải phân tâm khỏi âm mưu 'vá trời' của mình, và phải quay lại đối phó với những vấn đề trước mắt."

Hắn nhặt lên một chiếc lá rụng trên lan can, xoay nhẹ giữa các ngón tay. "Sự phản kháng của phàm nhân không cần phải là một trận chiến đẫm máu. Nó có thể là một dòng nước chảy chậm, nhưng đủ sức làm mòn đá. Nó có thể là một sự im lặng, nhưng đủ sức làm rung chuyển tâm can. Chúng ta sẽ đánh vào sự kiêu ngạo của họ, vào thói quen được phục tùng của họ." Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Ngươi hãy giúp ta truyền đạt kế sách này đến Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân. Họ là những người có thể tổ chức được phàm nhân, họ có được sự tín nhiệm của bách tính."

Mộ Dung Tuyết lắng nghe, tâm trạng từ lo âu dần chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là một sự tin tưởng tuyệt đối. Kế sách của Tạ Trần không phải là một kế sách dùng sức mạnh, mà là một kế sách dùng trí tuệ, dùng sự đoàn kết của phàm nhân. Nó không trực tiếp đối đầu, mà là làm suy yếu đối phương từ bên trong. "Vậy còn 'lỗ hổng Thiên Đạo mới xuất hiện' thì sao?" nàng hỏi, giọng nói vẫn còn chút lo ngại.

Tạ Trần nhìn ra dòng sông, ánh mắt hắn thoáng qua một vẻ ưu tư khó tả. "Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật. Nhưng cái gọi là 'lỗ hổng' kia, e rằng không chỉ đơn thuần là sự suy yếu tự nhiên. Có thể nó là cơ hội, là điểm yếu mà các tông môn lợi dụng. Hoặc cũng có thể, đó là một phần của sự tự điều chỉnh của Thiên Đạo, nhưng lại bị con người thao túng. Dù thế nào, sự xáo trộn này sẽ không tránh khỏi ánh mắt của những kẻ canh giữ trật tự. Bạch Vô Thường sẽ không bao giờ bỏ qua sự 'mất trật tự' lớn như vậy. Hắn sẽ chú ý đến chúng ta nhiều hơn, Mộ Dung." Hắn đặt chiếc lá xuống, để nó trôi theo dòng nước. "Nhưng chúng ta không thể vì sợ hãi mà không hành động. Nhân quả đã kết, chúng ta chỉ có thể thuận theo, và tìm cách phá cục."

Tiếng gió lại thổi qua, mang theo một làn hương trà mới. Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng giờ đây tràn đầy quyết tâm. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng với Tạ Trần bên cạnh, với trí tuệ phi thường của hắn, hy vọng vẫn còn đó. Kế sách này, dù mạo hiểm, nhưng là con đường duy nhất để phàm nhân tự cứu lấy mình, để giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người". Nàng thu lại tấm bản đồ, đứng dậy, khẽ cúi đầu chào Tạ Trần. "Ta hiểu rồi. Ta sẽ đi ngay." Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dõi theo dòng nước, như đang suy tư về những dòng chảy vô hình của nhân quả.

***

Giữa trưa nắng gắt, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song vẫn sầm uất và náo nhiệt như thường lệ. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, phản chiếu ánh nắng chói chang. Tiếng rao hàng của các tiểu thương hòa lẫn tiếng mặc cả ồn ào của khách bộ hành, tiếng nói chuyện, tiếng nhạc từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quầy hàng, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí xa hoa và sôi động đặc trưng của thành thị giàu có.

Tuy nhiên, ngày hôm nay, một "làn sóng" lạ bắt đầu lan rộng khắp Phố Thương Mại Kim Long, một sự thay đổi tinh tế nhưng đầy sức nặng. Dưới sự chỉ đạo khéo léo của Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, những người phàm nhân vốn quen với việc phục vụ tu sĩ một cách cung kính, nay bắt đầu thể hiện một sự "bất hợp tác" có tổ chức.

Tại một cửa tiệm bán linh thạch và pháp khí, Sứ Giả Tiên Môn, với dáng vẻ cao ráo, lạnh lùng trong chiếc áo bào tiên môn màu trắng tinh, gương mặt không cảm xúc, đang bực tức đứng trước quầy hàng. Hắn vỗ mạnh tay xuống mặt bàn, khiến vài viên linh thạch nhỏ nhảy lên lạch cạch. "Này lão bản, sao lại không có linh thạch cấp thấp? Ta cần gấp để tu luyện!" Hắn lớn tiếng, giọng điệu đầy vẻ uy quyền và coi thường.

Lão chủ tiệm, một người đàn ông trung niên với bộ râu muối tiêu đã bạc trắng, dáng người khom lưng, gương mặt khắc khổ, vội vàng xoa xoa hai bàn tay vào nhau, cúi đầu liên tục. "Ôi tiên gia, ngài thông cảm. Mấy bữa nay hàng hóa khan hiếm quá, chúng tôi cũng khó khăn. Nguồn cung từ các mỏ linh thạch gần đây không hiểu sao lại giảm sút đột ngột, vận chuyển cũng gặp nhiều trở ngại. Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi, nhưng..." Lão chủ tiệm nói một tràng, giọng điệu đầy vẻ bất lực, nhưng ánh mắt lướt qua Sứ Giả Tiên Môn lại ẩn chứa một tia sáng khó tả. Hắn biết, đây là một phần của kế hoạch mà Thành chủ Bách Lý Hùng đã truyền đạt.

Sứ Giả Tiên Môn nhíu mày, vẻ mặt hắn càng thêm khó chịu. "Khan hiếm? Vận chuyển trở ngại? Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Chẳng lẽ một chút linh thạch cấp thấp cũng không thể có được? Các ngươi đang muốn làm khó bổn tọa sao?" Hắn vung tay áo, một luồng linh lực vô hình lan tỏa, khiến các món đồ trên kệ khẽ rung lên.

"Dạ không dám, không dám đâu tiên gia!" Lão chủ tiệm vội vàng cúi rạp người hơn nữa, thái độ càng thêm khiêm nhường, nhưng vẫn kiên quyết. "Chỉ là... thực sự không có. Nếu tiên gia không ngại, ba ngày nữa có lẽ sẽ có một chuyến hàng nhỏ về đến. Nhưng giá cả thì... e là sẽ tăng lên không ít."

Sứ Giả Tiên Môn hừ lạnh một tiếng, quay lưng bỏ đi, vẻ mặt vẫn đầy vẻ giận dữ và coi thường. Hắn không thể hiểu được, một thứ linh thạch cấp thấp vốn dĩ rẻ mạt và dồi dào, nay lại khó kiếm đến vậy. Sự 'bất hợp tác' này khiến hắn cảm thấy bị xúc phạm, nhưng lại không thể tìm ra lý do chính đáng để trừng phạt, bởi lẽ, lão chủ tiệm đâu có trực tiếp từ chối, chỉ là 'không có hàng'.

Không chỉ có vậy, tại một quán ăn ven đường, nơi các tu sĩ thường ghé qua để thưởng thức các món ăn ngon sau những buổi tu luyện, cũng xảy ra tình trạng tương tự. Một vài tu sĩ khác, với vẻ mặt nhợt nhạt và sự kiêu ngạo thường thấy, chờ đợi đã lâu mà vẫn chưa được phục vụ. Tiểu nhị, một chàng trai trẻ với gương mặt lanh lợi, luôn miệng xin lỗi, nhưng tay chân lại chậm chạp một cách "vô tình".

"Này, tiểu nhị! Ngươi có nghe thấy ta gọi không? Bọn ta đã chờ nửa canh giờ rồi đấy!" Một tu sĩ gõ mạnh đũa xuống bàn.

"Dạ, dạ, tiểu nhân có nghe thấy ạ!" Chàng tiểu nhị cúi đầu lia lịa, "Nhưng mà khách đông quá, đầu bếp lại đang bận làm món đặc biệt cho một vị khách quý, nên..." Hắn ngập ngừng, rồi lại cúi đầu xin lỗi.

Xa xa, Bách Lý Hùng, trong bộ giáp trụ nhẹ nhàng, cùng Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, đang quan sát mọi chuyện từ một góc khuất. Họ không trực tiếp can thiệp, nhưng ánh mắt họ đầy vẻ hài lòng và một chút lo lắng.

"Dân chúng đang làm rất tốt, Thành chủ," Thủ Lĩnh Dân Quân thì thầm, giọng nói trầm khàn nhưng đầy tự hào. "Họ đã hiểu ra rồi. Họ không còn sợ hãi nữa."

Bách Lý Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt kiên nghị lướt qua từng gương mặt phàm nhân đang thực hiện kế sách của Tạ Trần. "Đúng vậy. Sự sợ hãi đã bị thay thế bằng lòng tự trọng, bằng khao khát được sống một đời bình thường. Tạ Trần tiên sinh đã gieo vào lòng họ một hạt mầm của sự kiên cường." Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh của sự đoàn kết đang lan tỏa trong từng ngõ ngách của thành phố. Đây không phải là một cuộc nổi loạn bạo lực, mà là một cuộc kháng cự mềm dẻo, một sự từ chối cam chịu. Nó như một dòng chảy ngầm, lặng lẽ nhưng mãnh liệt, đang gặm nhấm sự kiêu ngạo và quyền lực của giới tu sĩ.

Các tu sĩ khác, những người vốn đã quen với việc được phục tùng vô điều kiện, giờ đây bắt đầu cảm thấy sự khó chịu và bối rối. Họ không thể dùng vũ lực để ép buộc một lão chủ tiệm 'có hàng' khi lão ta nói 'không có'. Họ không thể trừng phạt một tiểu nhị 'phục vụ chậm' vì lý do 'quá đông khách'. Sự 'bất hợp tác' này, tưởng chừng như vô hại, lại đang gây ra sự gián đoạn nghiêm trọng trong cuộc sống hàng ngày của họ, đặc biệt là khi họ đang bận rộn với âm mưu 'vá trời' và khai thác linh mạch. Sự tức giận của họ càng lúc càng tăng cao, nhưng họ lại không thể tìm ra mục tiêu để trút giận, bởi lẽ, đó là toàn bộ phàm nhân của Thành Vô Song. Mầm mống của sự đối đầu đã được gieo.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng rải vàng lên Cổng Thành Vọng Nguyệt, biến bức tường đá xanh kiên cố và cổng sắt khổng lồ trở nên uy nghi hơn bao giờ hết. Các phù văn trận pháp khắc trên tường dường như cũng phát sáng lờ mờ, tạo nên một vẻ huyền bí cổ kính. Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng bánh xe ngựa kẽo kẹt, tiếng lính gác hô hoán thay ca, tất cả hòa vào làn gió mát mẻ, tạo nên một không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy cảnh giác. Cảm giác an toàn nhưng cũng bị kiểm soát, như thể thành phố này luôn trong trạng thái sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Trong khi các hoạt động "ngừng trệ" vẫn tiếp diễn bên trong thành, gây ra không ít sự khó chịu cho giới tu sĩ, một nhóm phàm nhân khác, dưới sự tổ chức của Thủ Lĩnh Dân Quân, bắt đầu tập trung gần Cổng Thành Vọng Nguyệt. Họ không mang theo vũ khí, không có bất kỳ biểu hiện bạo lực nào. Trên tay họ chỉ là những tấm biểu ngữ được làm từ vải bố cũ kỹ, nhưng mỗi dòng chữ trên đó lại sắc bén như lưỡi dao, chạm đến tận cùng bản chất của sự thật.

"Linh mạch cạn kiệt, ai chịu khổ?"

"Đạo tiên vì ai?"

"Phàm nhân không phải nô lệ!"

Những câu hỏi đơn giản, trực diện, nhưng lại chất chứa bao nỗi niềm, bao sự bất công mà phàm nhân đã phải gánh chịu từ lâu. Họ đứng đó, một nhóm người im lặng, ánh mắt kiên định nhìn về phía cổng thành, nơi các tu sĩ thường xuyên qua lại. Họ không hô hào, không gây rối, chỉ đứng đó, sự hiện diện của họ tự nó đã là một lời tuyên bố mạnh mẽ.

Một tu sĩ trẻ, với khuôn mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã vương vẻ kiêu ngạo, đang cưỡi trên một con linh thú, vừa đi qua cổng thành thì bắt gặp cảnh tượng này. Hắn nhíu mày, quay sang đồng môn bên cạnh, khẽ thì thầm. "Họ... họ đang làm gì vậy? Sao lại dám..." Giọng điệu của hắn đầy vẻ ngạc nhiên và khó chịu, như thể sự xuất hiện của những phàm nhân này là một sự xúc phạm không thể chấp nhận được.

Đồng môn của hắn, một tu sĩ lớn tuổi hơn, lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ khinh thường. "Chắc là mấy tên phàm phu ngu dốt lại muốn gây rối. Không cần để ý, bọn chúng chỉ biết làm phiền."

Nhưng ánh mắt của một lão phàm nhân đứng đầu nhóm, gương mặt khắc khổ với những nếp nhăn hằn sâu theo năm tháng, lại mang một sự kiên định lạ thường. Lão nhìn thẳng vào Sứ Giả Tiên Môn, người vừa đi ra từ cổng thành, ánh mắt không hề nao núng. Giọng nói của lão vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng, xuyên qua tiếng ồn ào của cổng thành, khiến không ít người qua đường phải ngoảnh lại. "Chúng ta chỉ muốn một cuộc sống bình thường, tiên gia. Có gì sai sao?"

Câu hỏi của lão như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức lương tri của những người còn giữ được chút nhân tính. Sự im lặng đầy thách thức của nhóm phàm nhân, cùng với những câu hỏi sắc bén trên biểu ngữ, bắt đầu thu hút sự chú ý của nhiều người qua đường, kể cả các tu sĩ từ các tông môn khác, những người đang trên đường trở về hoặc đi ra ngoài. Họ dừng lại, ánh mắt dò xét, bắt đầu suy nghĩ.

Sứ Giả Tiên Môn dừng bước, ánh mắt lạnh lùng lướt qua nhóm phàm nhân. Hắn không nói gì, chỉ hừ một tiếng khinh miệt rồi tiếp tục bước đi. Trong tâm trí hắn, những phàm nhân này chẳng qua chỉ là lũ kiến hôi dám làm phiền đến sự cao quý của giới tu sĩ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm của sự lo ngại đã được gieo. Sự 'bất hợp tác' trong chợ, và giờ là sự 'biểu tình' im lặng này, cho thấy một sự thay đổi đáng báo động trong thái độ của phàm nhân.

Thủ Lĩnh Dân Quân đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt kiên định dõi theo Sứ Giả Tiên Môn. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự phản kháng của phàm nhân sẽ khiến các tông môn áp bức tức giận và có những hành động trả đũa tàn nhẫn hơn. Xung đột chắc chắn sẽ leo thang. Nhưng hắn cũng tin tưởng vào kế sách của Tạ Trần, tin vào sự đoàn kết của phàm nhân.

Dưới ánh hoàng hôn, những gương mặt phàm nhân tuy khắc khổ nhưng ánh mắt lại bừng lên ngọn lửa của sự kiên cường, như những đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm trong đêm tối, báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân không còn cam chịu, nơi họ dám đứng lên bảo vệ nhân phẩm và cuộc sống bình thường của mình. Đây là một bước đi mạo hiểm, nhưng là bước đi cần thiết để phá cục, để giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người". Các tông môn khác, những người đang tranh giành 'cơ duyên vá trời', cũng sẽ bắt đầu chú ý đến sự hỗn loạn ở Thành Vô Song và có thể can thiệp theo cách riêng của họ. Và ở một nơi nào đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi rời tông môn, có thể sẽ tìm thấy con đường của mình thông qua việc chứng kiến hoặc nghe về sự phản kháng của phàm nhân, một con đường không phải là tiên đạo, mà là nhân đạo.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free