Nhân gian bất tu tiên - Chương 208: Bức Màn Che Giấu: Tiết Lộ Âm Mưu 'Vá Trời'
Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, vốn dĩ luôn ngập tràn linh khí và tiếng giảng bài trong trẻo, nay lại chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến lạ thường. Buổi sáng sớm, trời âm u, sương mù giăng mắc như một tấm màn che phủ lấy mọi sự, phản chiếu tâm trạng u ám của những tu sĩ đang tề tựu nơi đây. Kiến trúc gỗ cổ kính, với những cột trụ sừng sững và mái ngói rêu phong, dường như cũng đang rên rỉ dưới áp lực của sự kiện đang diễn ra.
Liễu Thanh Phong đứng sừng sững trên bục cao, bộ đạo bào trắng ngà lay động theo từng nhịp thở dồn dập, khuôn mặt thanh tú giờ đây vặn vẹo trong cơn thịnh nộ. Đôi mắt y sáng quắc, nhưng không phải là ánh sáng của trí tuệ hay từ bi, mà là ánh sáng của sự cố chấp và tự phụ bị tổn thương. Y chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào Dương Quân, người đang quỳ gối giữa quảng trường, lưng trần phơi giữa khí lạnh, những vết roi hằn sâu trên da thịt trắng bệch. Linh lực cường đại từ Liễu Thanh Phong không ngừng ép xuống, khiến mặt đất xung quanh Dương Quân nứt nẻ, từng đợt gió xoáy cuốn lên những mảnh lá khô, tượng trưng cho sự tan rã của trật tự cũ.
"Dương Quân! Ngươi dám nghịch ý tông môn, mê hoặc chúng đệ tử! Tội đáng vạn chết!" Giọng nói của Liễu Thanh Phong gầm lên, mang theo linh lực mạnh mẽ, chấn động cả giảng đường, khiến những chiếc bàn ghế gỗ trong các phòng học lân cận cũng khẽ rung lên. Tiếng roi quất vang dội, xé toạc không gian tĩnh mịch, mỗi tiếng quất như xé nát cả niềm tin và đạo lý. "Ngươi đã quên đi sứ mệnh cao cả của tu sĩ, đã quên đi cái 'chấp niệm' cứu thế mà chúng ta đang gánh vác! Ngươi đang gieo rắc sự hỗn loạn, đang phá hoại trật tự mà bao đời tu sĩ đã gây dựng! Đây là 'vô thường' đáng bị trừng phạt! Ngươi đã hoàn toàn 'mất người' rồi sao?"
Liễu Thanh Phong không ngừng quất roi, mỗi nhát roi không chỉ là thể xác mà còn là đòn đánh vào tinh thần. Mùi máu tươi và mồ hôi trộn lẫn với mùi hương trầm thoang thoảng từ đại điện, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ giữa sự thanh khiết của linh khí và sự tàn bạo của hành động. Các Sứ Giả Tiên Môn và tu sĩ trung thành đứng xung quanh, vẻ mặt lạnh lùng và vô cảm, như những pho tượng đá tuân theo mệnh lệnh. Tuy nhiên, trong đám đông, một số tu sĩ trẻ, những người đã bị lời nói của Dương Quân thức tỉnh, đang đứng sang một bên, ánh mắt do dự, chứa đựng sự đấu tranh nội tâm. Họ cảm nhận được sự bất công, nhưng lại sợ hãi trước quyền uy của tông môn.
Dương Quân quỳ đó, thân hình tuấn tú giờ đây đã tàn tạ, nhưng y không hề cúi đầu. Mỗi nhát roi giáng xuống, y lại cắn chặt môi, không một tiếng rên rỉ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và chính trực đến tột cùng. "Ta chỉ làm theo lương tâm, Liễu trưởng lão! Đạo của ta không phải là đạo của kẻ cường quyền!" Giọng y khàn đặc, yếu ớt nhưng chứa đựng một sức mạnh phi thường, vang vọng khắp giảng đường, xuyên thấu vào tâm can của những người đang lắng nghe. "Sự hỗn loạn không phải do lời lẽ của ta, mà do chính những hành động của huynh và những kẻ tự cho mình là 'Thiên Ý' gây ra! Trật tự xây dựng trên sự áp bức sẽ không bao giờ bền vững! Cái 'nhân quả' này sẽ sớm đến thôi!"
"Láo xược!" Liễu Thanh Phong gầm lên, linh lực trên người y bùng phát mạnh mẽ hơn, như muốn xé toạc cả không gian. Y vung roi lần cuối, một âm thanh chói tai vang lên, nhưng Dương Quân vẫn đứng vững, không hề khuất phục.
Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, khoác bạch y thuần khiết, từ từ bước ra từ lối vào chính của Giảng Đường Ngoại Môn. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, búi cao đơn giản, nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý khó tả. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén kia lại chứa đựng một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, và giờ đây, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng bước đi chậm rãi, tiếng bước chân nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử dừng lại giữa quảng trường, đối diện với Liễu Thanh Phong. Nàng không nhìn Dương Quân, cũng không nhìn đám đông tu sĩ, mà chỉ nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt nàng như xuyên thấu mọi sự giả dối. Từ cổ áo nàng, Nguyệt Quang Trâm khẽ ánh lên một vầng sáng yếu ớt, như một lời nhắc nhở về phần nhân tính mà nàng đã tìm lại.
"Liễu trưởng lão," Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, dứt khoát, không một chút biểu cảm dao động, "Ngươi trừng phạt Dương Quân, ta không cản. Nhưng từ nay về sau, việc của Thái Huyền Tông không còn liên quan gì đến ta nữa."
Cả Giảng Đường Ngoại Môn chìm vào im lặng. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ, tiếng gió lay động cành cây, tất cả đều trở nên rõ ràng đến đáng sợ. Liễu Thanh Phong trợn tròn mắt, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. Các tu sĩ trẻ thì thầm, không tin vào tai mình. Sứ Giả Tiên Môn đứng sững sờ, dường như thế giới của họ vừa bị đảo lộn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp tục, ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. "Ta đã từng tin vào 'Thiên Đạo' của các ngươi, tin vào cái gọi là 'cứu thế'. Nhưng những gì ta thấy, chỉ là sự tàn bạo, sự ích kỷ, và sự 'mất người' nhân danh quyền lực. Dương Quân không 'mất người', mà chính các ngươi mới đang dần trở thành những kẻ vô tri, mù quáng trước nhân tâm. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà chỉ biết dùng cường quyền để trấn áp?"
Nàng từ từ tháo chiếc phù hiệu trưởng lão Thái Huyền Tông trên ngực, đặt nó nhẹ nhàng xuống đất. Tiếng phù hiệu chạm đất vang lên nhỏ xíu, nhưng lại có sức nặng như một tảng đá ngàn cân, đè nén lên tâm trí của tất cả những người chứng kiến. "Từ hôm nay, Lăng Nguyệt không còn là trưởng lão của Thái Huyền Tông. Ta sẽ đi theo con đường của riêng ta, con đường của 'nhân tâm', dù nó có 'vô thường' đến đâu."
Nàng quay người, ánh mắt lướt qua Dương Quân, một thoáng xót xa hiện lên, rồi lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự kiên định. Nàng bước tới, đỡ Dương Quân đứng dậy, mặc cho ánh mắt kinh hoàng của mọi người. "Ngươi không cô đơn." Nàng nói khẽ, chỉ đủ cho Dương Quân nghe thấy, rồi nàng quay lưng, một tay đỡ Dương Quân, một tay nắm chặt Nguyệt Quang Trâm, bước ra khỏi Giảng Đường Ngoại Môn, bỏ lại sau lưng sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong và sự hỗn loạn của Thái Huyền Tông.
Tạ Trần đứng trong đám đông, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hạt giống đã nảy mầm, và nó đang bắt đầu đâm chồi, xé toạc lớp đất cứng cỏi của giáo điều. Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, lo lắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin, nàng hiểu rằng đây là một 'nhân quả' tất yếu. Lăng Nguyệt Tiên Tử rời tông môn sẽ tạo ra một đồng minh mạnh mẽ và có ảnh hưởng cho Tạ Trần, nhưng cũng đẩy nàng vào nguy hiểm. Sự trừng phạt Dương Quân sẽ khiến Tạ Trần và đồng minh phải có những hành động mạnh mẽ hơn để bảo vệ những người đứng về phía mình. Cuộc đối đầu trên quảng trường Thái Huyền Tông chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng đã đánh dấu một bước ngoặt lớn. 'Thiên Phàm Giao Tranh' không còn chỉ là cuộc chiến giữa hai thế giới, mà đã len lỏi vào tận sâu bên trong từng cá thể, từng tông môn, từng tâm hồn, mở ra một 'kỷ nguyên mới' đầy biến động.
***
Buổi chiều tà, nắng nhẹ buông mình trên mặt sông Vọng Giang, hắt những tia vàng óng ánh lên quán trà nhỏ bé, ấm cúng. Tiếng nước sông chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng lào xào của gió thổi qua những rặng tre, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn vừa diễn ra tại Thái Huyền Tông. Mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven bờ, mang đến một cảm giác yên bình, thư thái đến lạ thường.
Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, thân hình gầy gò, thư sinh của anh dựa vào ghế gỗ mục mạc. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Anh nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt dõi theo dòng nước trôi lững lờ, dường như đang nhìn thấu vạn vật. Cái "nhân quả" của sự việc hôm nay đã được anh dự liệu, nhưng sự quyết liệt của Dương Quân và hành động dứt khoát của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khiến anh phải suy ngẫm. Hạt giống đã gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu phát triển theo những cách riêng của mình, không hoàn toàn nằm ngoài dự tính, nhưng cũng không hoàn toàn trong tầm kiểm soát. Đó chính là sự "vô thường" của nhân thế.
Cửa quán khẽ mở, Mộ Dung Tuyết bước vào. Nàng vẫn mặc bộ y phục màu xanh ngọc quen thuộc của y sư, mái tóc dài được búi gọn gàng, tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch. Nhưng trên gương mặt nàng, dù vẫn giữ được sự bình tĩnh thường thấy, lại ẩn chứa một nét căng thẳng và lo lắng khó tả. Nàng tìm đến bàn của Tạ Trần, ngồi xuống đối diện anh, không cần chờ đợi anh mời.
"Tạ công tử," Mộ Dung Tuyết lên tiếng, giọng nàng khẽ run lên, "Tình hình ở Thái Huyền Tông… quả thực đã vượt quá sự tưởng tượng của ta." Nàng kể lại chi tiết về việc Liễu Thanh Phong đã trừng phạt Dương Quân tàn nhẫn ra sao, những vết roi hằn sâu trên lưng y, và sự kiên cường bất khuất của y khi đối diện với cường quyền. Nàng nhấn mạnh sự bàng hoàng của đám đông khi Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện. "Lăng Nguyệt Tiên Tử… nàng ấy đã công khai từ bỏ thân phận trưởng lão, tuyên bố sẽ không còn là một phần của Thái Huyền Tông nữa. Nàng ấy đã nói rằng, cái 'Thiên Đạo' mà các tông môn đang bảo vệ, chỉ là sự tàn bạo, ích kỷ, và 'mất người'. Nàng ấy đã đỡ Dương Quân đi, ngay trước mặt Liễu Thanh Phong. Ta e rằng, việc này sẽ khiến Liễu Thanh Phong và các tông môn khác càng thêm phẫn nộ, và Dương Quân cùng Lăng Nguyệt sẽ phải đối mặt với nguy hiểm lớn hơn gấp bội."
Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt. "Sự dũng cảm của họ thật đáng khâm phục, nhưng ta lo sợ họ sẽ không chịu nổi sự trả đũa của các đại tông môn. Liễu Thanh Phong đã ra tay rất nặng, Dương Quân... có thể sẽ không chịu nổi. Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử đã..." Nàng ngừng lại, tìm kiếm lời lẽ thích hợp. "Nàng ấy đã hành động như thể nàng ấy đã tìm thấy một con đường khác, một cái 'chấp niệm' khác. Tạ công tử, huynh nghĩ sao về điều này?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Sự dũng cảm của họ sẽ không vô ích." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. "Hành động của Lăng Nguyệt Tiên Tử, không chỉ là sự phản kháng cá nhân, mà còn là một tuyên bố mạnh mẽ, lay động tận gốc rễ cái 'Thiên Đạo' mà các tông môn đang cố gắng duy trì. Nàng ấy đã 'phá cục' của chính mình, và của cả một hệ thống niềm tin." Anh khẽ nhắm mắt, như đang nhìn thấu tương lai. "Nhưng ngươi nói đúng, Mộ Dung cô nương. Cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ. Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng bỏ qua. Và sự trừng phạt Dương Quân sẽ khiến Tạ Trần và đồng minh phải có những hành động mạnh mẽ hơn để bảo vệ những người đứng về phía mình."
Anh mở mắt, ánh nhìn sắc bén hướng về phía Mộ Dung Tuyết. "Tuy nhiên, chúng ta cần nhìn sâu hơn vào gốc rễ của vấn đề. Cái gọi là 'cơ duyên vá trời' không đơn thuần chỉ là cuộc tranh giành quyền lực giữa các tông môn, hay sự cố gắng cứu vãn Thiên Đạo như họ vẫn tuyên bố. Có điều gì đó sâu xa hơn đang bị che giấu."
Tạ Trần nghiêng người về phía trước, ánh mắt anh như muốn xuyên thấu mọi bí mật. "Ngươi hãy điều tra những điều bất thường xung quanh 'cơ duyên vá trời'. Gần đây, các tông môn lớn có vẻ hứng thú với những vùng đất hoang sơ, đổ tài nguyên vào những khu vực hẻo lánh, dưới danh nghĩa 'khai hoang', 'trừ yêu'. Nhưng ta cảm thấy, không phải chỉ là tranh giành, mà là che giấu... che giấu một âm mưu lớn hơn, một 'chấp niệm' khác của họ. Hãy chú ý đến những hoạt động bất thường quanh các linh mạch cổ xưa, những di tích bị lãng quên, hoặc bất kỳ địa điểm nào mà linh khí đang có sự biến động lạ thường."
Anh đưa ra một vài gợi ý, dựa trên khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình, không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. "Các tông môn thường dùng danh nghĩa 'vá trời' để che đậy những hành động ích kỷ nhất. Có thể họ đang tìm kiếm một nguồn lực nào đó, một công cụ nào đó để thao túng 'Thiên Đạo' theo ý mình, chứ không phải cứu vãn nó. Ngươi có mạng lưới tình báo rộng khắp, hãy dùng nó để tìm kiếm những mảnh ghép của bức tranh lớn này."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, sự lo lắng trên mặt nàng dần được thay thế bằng vẻ quyết đoán. Nàng hiểu rằng Tạ Trần đang giao phó cho nàng một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, và cũng vô cùng nguy hiểm. "Ta hiểu rồi, Tạ công tử. Ta sẽ bắt đầu điều tra ngay lập tức. Ta sẽ không để mình 'mất người' trong cuộc chiến này."
Nàng đứng dậy, cúi chào Tạ Trần, rồi nhanh chóng rời khỏi quán trà, hòa mình vào ánh chiều tà đang dần tắt. Tạ Trần lại một lần nữa chìm vào suy tư, nhìn chén trà đã nguội lạnh. Cái 'Thiên Đạo' đang suy yếu, kéo theo vô số âm mưu và tranh giành. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, nơi ranh giới giữa tiên và phàm, giữa thiện và ác, giữa 'Thiên Ý' và 'nhân tâm' sẽ càng trở nên mờ nhạt.
***
Đêm buông xuống, không trăng, gió lạnh thấu xương, mang theo hơi ẩm từ sông hồ. Thành Vô Song chìm trong bóng tối, chỉ có những ngọn đèn lồng leo lét trên Phố Thương Mại Kim Long vẫn còn sáng, hắt ánh vàng yếu ớt lên những con đường lát đá. Phố Kim Long về đêm vẫn sầm uất, náo nhiệt, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào từ các tửu quán, trà lâu vọng ra. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi rượu nồng nặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của đời sống phàm trần.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục giản dị hơn, chiếc mạng che mặt mỏng manh che đi dung nhan, nhanh chóng lướ qua dòng người đông đúc. Nàng di chuyển như một bóng ma giữa ánh đèn và bóng tối, ánh mắt sắc sảo liên tục dò xét xung quanh. Bước chân nàng cuối cùng dừng lại trước một Thiên Cơ Các chi nhánh nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm vắng.
Bên trong, Dạ Lan đang ngồi sau quầy, thân hình mảnh mai, y phục đen tuyền, gương mặt vẫn ẩn sau mạng che. Ánh mắt nàng sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật. Nàng ngẩng đầu khi Mộ Dung Tuyết bước vào, không ngạc nhiên.
"Mộ Dung cô nương," Dạ Lan cất giọng khàn khàn, "Ngươi đến nhanh hơn ta nghĩ."
"Thông tin của Tạ công tử luôn đúng lúc," Mộ Dung Tuyết đáp, giọng điệu chuyên nghiệp. "Gần đây, các tông môn lớn có vẻ hứng thú với những vùng đất hoang sơ... Một sự trùng hợp đáng ngờ, phải không?"
Dạ Lan khẽ gật đầu. "Quả vậy. Theo mạng lưới của ta, có vẻ như một số tông môn lớn, đặc biệt là Thái Huyền Tông và Vô Cực Cung, đang đổ một lượng lớn tài nguyên vào việc 'khai hoang' các khu vực biên giới hẻo lánh, dưới danh nghĩa 'trừ yêu' hay 'khám phá linh mạch mới'. Nhưng những khu vực đó, vốn dĩ linh khí đã cạn kiệt từ lâu, hoặc là những phế tích cổ xưa không mấy giá trị. Sự hào phóng bất thường này... quả là khó hiểu. Họ thậm chí còn phong tỏa nghiêm ngặt những khu vực này, không cho phàm nhân hay tu sĩ cấp thấp tiếp cận."
"Thông tin đó rất hữu ích, Dạ Lan," Mộ Dung Tuyết trầm ngâm. "Có vẻ như họ đang che giấu một điều gì đó lớn hơn nhiều so với việc chỉ 'vá trời' đơn thuần." Nàng biết, Dạ Lan chỉ có thể cung cấp những thông tin bề nổi, những mảnh ghép rời rạc. Để tìm ra sự thật, nàng cần phải đi sâu hơn vào những nơi u tối, nơi những bí mật được giao dịch.
Sau khi rời Thiên Cơ Các, Mộ Dung Tuyết tiếp tục hành trình. Nàng lặn lội vào Chợ Đen U Linh, một nơi ẩn mình sâu trong lòng đất, nơi ánh sáng không thể chạm tới và mọi giao dịch đều diễn ra trong bóng tối. Không khí ở đây u ám, bí ẩn, nguy hiểm, mùi hương liệu lạ, mùi kim loại và đôi khi là mùi máu tanh trộn lẫn, khiến người ta cảm thấy rợn người. Tiếng thì thầm, tiếng trao đổi đồ vật, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang vọng khắp các ngõ ngách, tạo nên một bản giao hưởng của sự mờ ám.
Nàng đi sâu vào một góc khuất, nơi một bóng dáng nhỏ bé, tinh nghịch đang ngồi trên một đống hàng hóa cũ nát. Đó chính là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy trong bóng tối. Nàng mặc một chiếc váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với không gian u tối xung quanh.
"Tiểu Cửu," Mộ Dung Tuyết khẽ gọi.
Hồ Ly Nữ ngẩng đầu, đôi mắt tinh nghịch chớp chớp. "A, là Tuyết tỷ tỷ! Tỷ lại tìm ta làm gì vậy? Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!" Nàng cười hì hì, rồi nhảy xuống, nhanh nhẹn như một con sóc.
"Ta cần một thông tin mật, Tiểu Cửu, thứ mà chỉ những đôi tai thính nhạy nhất mới có thể nghe thấy," Mộ Dung Tuyết nói, đưa cho Tiểu Cửu một túi linh thạch nhỏ.
Tiểu Cửu nheo mắt đếm linh thạch, rồi cất vào túi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Mấy ngày nay ta nghe ngóng được một chuyện lạ lắm. Meo meo! Có một đám chuột lớn đang đào bới ở phế tích cũ kỹ đó, ở tận biên giới phía bắc ấy! Còn vận chuyển đồ lén lút nữa cơ!"
"Phế tích nào?" Mộ Dung Tuyết hỏi, trái tim nàng đập nhanh hơn.
"Là một 'phế tích cung điện thượng cổ' bị lãng quên từ lâu rồi, nơi đó linh khí cạn kiệt, không ai thèm để ý. Nhưng gần đây, có một nhóm tu sĩ từ một tông môn lớn... ta không rõ là tông môn nào, nhưng khí tức của họ rất mạnh, không phải loại bình thường... Họ bí mật vận chuyển một lượng lớn linh thạch cổ xưa từ đó. Không phải loại linh thạch tu luyện thông thường đâu, mà là loại có từ thời thượng cổ, chứa đựng năng lượng hỗn tạp, rất khó kiểm soát." Tiểu Cửu thì thầm, giọng nàng đầy vẻ tò mò.
"Linh thạch cổ xưa? Để làm gì?" Mộ Dung Tuyết truy hỏi.
"Hừm... ta nghe lỏm được là không phải để tu luyện, mà là cho một 'dự án' bí mật nào đó. Họ nói là để 'cố định' một 'lỗ hổng Thiên Đạo mới xuất hiện'. Nghe ghê gớm lắm! Còn nói là nếu thành công, họ có thể..." Tiểu Cửu ngừng lại, đôi mắt nàng mở to. "Họ có thể 'kiểm soát' được 'Thiên Đạo' mới! Không phải 'vá trời' như lời họ nói với bên ngoài, mà là thay thế, tạo ra một 'Thiên Đạo' của riêng họ!"
Lời nói của Tiểu Cửu như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Mộ Dung Tuyết. Việc các tông môn bí mật khai thác 'phế tích cung điện thượng cổ' và vận chuyển linh thạch cổ xưa gợi ý về một âm mưu lớn hơn, không chỉ là tranh giành cơ duyên mà là thay đổi cấu trúc Thiên Đạo theo ý họ. Sự xuất hiện của 'lỗ hổng Thiên Đạo mới xuất hiện' cho thấy Thiên Đạo đang suy yếu nhanh chóng hơn dự kiến, và âm mưu 'vá trời' của các tông môn có thể là một phản ứng tuyệt vọng hoặc cơ hội để họ thao túng.
Mộ Dung Tuyết cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải do gió đêm, mà là do sự thật kinh hoàng mà nàng vừa nghe được. Cái gọi là 'cứu thế', 'vá trời' của các đại tông môn hóa ra chỉ là vỏ bọc cho một âm mưu thâm độc, nhằm chiếm đoạt quyền năng tối thượng, tạo ra một 'Thiên Đạo' mới theo ý mình. Đây không còn là cuộc chiến giữa phàm nhân và tu sĩ, mà là cuộc chiến giành quyền lực tối thượng, nơi 'Thiên Đạo' cũng chỉ là một công cụ.
Nàng gật đầu với Tiểu Cửu, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm. "Cảm ơn ngươi, Tiểu Cửu. Thông tin này rất quan trọng."
Rời khỏi Chợ Đen U Linh, Mộ Dung Tuyết bước đi trong đêm tối. Gió lạnh quất vào mặt nàng, nhưng tâm trí nàng lại bùng cháy với những suy nghĩ. Âm mưu này, nếu thành công, sẽ không chỉ thay đổi số phận của phàm nhân, mà còn thay đổi cả bản chất của 'Thiên Đạo'. Tạ Trần đã đúng. Gốc rễ của vấn đề còn sâu xa hơn rất nhiều. Nàng phải nhanh chóng mang thông tin này về cho anh, trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Một 'nhân quả' mới đang hình thành, và nó có thể định đoạt số phận của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.