Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 207: Tiếng Kêu Gọi Của Chân Lý: Dương Quân Công Khai Lập Trường

Dưới ánh nắng dịu cuối buổi sáng, Tạ Trần đứng đó, một phàm nhân gầy gò, nhưng lại mang trong mình sức mạnh của trí tuệ và nhân tính, đối chọi với cả một Thiên Đạo đang mục ruỗng. Ánh mắt hắn xa xăm, tựa như đang nhìn thấy một tương lai mà ở đó, 'nhân tính' không còn bị đánh đổi để 'thành tiên', và con người có thể 'sống một đời bình thường', trọn vẹn. Thôn Vân Sơn, dù vẫn còn chìm trong khó khăn, nhưng tia hy vọng đã được nhen nhóm, tựa như ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm, chờ ngày bùng cháy thành một ngọn đuốc soi đường.

***

Sự kiện tại Thôn Vân Sơn, tựa như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng của giới tu tiên, đã tạo nên những gợn sóng bất tận, đặc biệt là trong hàng ngũ tu sĩ trẻ của Thái Huyền Tông. Buổi chiều hôm đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn, một tòa nhà lớn được xây bằng gỗ hương tràm cổ kính, với mái ngói cong vút tựa cánh hạc chầu trời, không khí học tập thường ngày đã bị xé toạc bởi những cuộc tranh luận gay gắt. Ánh nắng chiều len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống hàng dãy bàn ghế mộc mạc, nơi hàng trăm tu sĩ trẻ đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ. Mùi giấy, mực, gỗ và hương trầm phảng phất trong không khí, trộn lẫn với sự căng thẳng, hoang mang. Tiếng giảng bài của một trưởng lão vang vọng từ phòng trong, nhưng dường như chẳng còn mấy ai thực sự lắng nghe. Thay vào đó, những tiếng thì thầm, những lời đối đáp chất vấn lại chiếm lĩnh không gian.

"Liễu sư huynh là người chấp pháp, hành động của hắn là để duy trì trật tự Thiên Đạo! Phàm nhân thì biết gì mà luận đúng sai?" Tu sĩ Lạc, một đệ tử ngoại môn có tu vi khá, gương mặt non nớt nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo thường thấy ở những người mới bước vào con đường tu tiên, hùng hồn tuyên bố, tay vung lên đầy dứt khoát. Hắn ta vẫn còn tin vào những lời răn dạy từ tông môn, rằng tu sĩ là người được chọn, có sứ mệnh cao cả, và phàm nhân chỉ là những kẻ thấp kém cần được dẫn dắt, thậm chí là hy sinh vì đại cục.

Tu sĩ Minh, đứng đối diện Lạc, là một người trầm tính hơn, từng chứng kiến một phần cuộc đối chất tại Thôn Vân Sơn, khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Nhưng những lời của Tạ Trần... hắn nói chúng ta tu tiên là để bảo vệ nhân gian, không phải để áp bức họ. Nếu 'Thiên Đạo' đòi hỏi sự tàn nhẫn như vậy, thì đạo tâm của chúng ta còn lại gì?" Giọng hắn không lớn, nhưng chứa đựng một sự bối rối sâu sắc, như thể những sợi tơ trong tín niệm của hắn đang bị giật đứt từng chút một. "Ta nhớ lời sư phụ từng dạy, 'Tiên là nhân, nhân là tiên'. Sao bây giờ, giữa chúng ta và phàm nhân lại có một vực sâu không thể nào vượt qua, lại còn lợi dụng họ dưới danh nghĩa 'cứu thế'? Chẳng lẽ, điều chúng ta đang làm không phải là 'vá trời', mà là tự tay đào mồ chôn đi 'nhân tính' của chính mình?"

Một tu sĩ khác, y phục xanh lam giản dị, khẽ thở dài, đồng tình với Minh. "Đúng vậy, ta nhìn thấy những người dân Thôn Vân Sơn, ánh mắt họ không có sự tôn kính, mà chỉ là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Có lẽ, chúng ta đã đi sai đường rồi. Chẳng lẽ, chúng ta đang 'mất người' mà không hề hay biết?" Từ "mất người" được thốt ra khe khẽ, nhưng nó lại chạm đến nỗi sợ hãi tiềm ẩn trong lòng nhiều tu sĩ trẻ, những người vẫn còn giữ được chút nhân tính chưa bị linh khí bào mòn hoàn toàn. Họ cảm thấy một sự vô thường trong chính đạo lý mà họ từng tôn thờ.

Dương Quân đứng cách đó không xa, tựa vào một cột gỗ lớn, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt thanh thoát. Đôi mắt y sáng, nhưng giờ đây lại ánh lên sự suy tư sâu sắc, xen lẫn một nỗi thất vọng khó tả. Y lặng lẽ lắng nghe từng lời tranh luận, từng tiếng than vãn, từng câu chất vấn. Những lời lẽ của Tạ Trần tại Thôn Vân Sơn, như những mũi kim sắc nhọn, đã đâm thẳng vào những giáo điều khô khan mà y được dạy dỡ bấy lâu. Y đã từng là một tu sĩ nhiệt huyết, luôn tin tưởng vào con đường mình đang đi, tin vào sự cao cả của việc 'thành tiên', tin rằng tu sĩ là người gánh vác thiên mệnh. Nhưng chứng kiến cảnh Liễu Thanh Phong áp bức phàm nhân, rồi nghe Tạ Trần vạch trần bản chất của cái gọi là 'Thiên Ý' ấy, niềm tin của y đã lung lay tận gốc rễ, như một tòa tháp đã mục ruỗng bên trong.

Dương Quân nhớ lại hình ảnh Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, không có chút tu vi nào, nhưng lại đứng vững vàng đối diện với uy áp của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, lời nói của hắn không mang linh lực, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu lòng người, khiến kẻ cường đại phải bối rối, tức giận. Hắn không hề khuất phục, không hề nao núng, chỉ dùng lý lẽ và sự thật để đối đầu với sức mạnh tuyệt đối. Y tự hỏi, liệu mình có còn là một 'người' nếu tiếp tục nhắm mắt làm ngơ? Liệu con đường 'thành tiên' có đáng để đánh đổi đi sự lương thiện, lòng trắc ẩn, và cả cái gọi là 'nhân tính' vốn có của một con người? Nếu cái giá của 'vĩnh sinh bất tử' là sự 'mất người', thì đó có còn là phúc phận hay chỉ là một lời nguyền rủa? Y cảm thấy một sự xót xa cho chính mình và cho những đồng môn đang bị cuốn vào cái 'chấp niệm' sai lầm ấy.

Y nhìn những tu sĩ trẻ xung quanh, ánh mắt họ đầy hoang mang, bối rối. Họ không phải ai cũng là kẻ ác, chỉ là bị lừa dối, bị nhồi nhét những tư tưởng sai lệch dưới danh nghĩa 'Thiên Đạo'. Họ vẫn còn có lương tri, vẫn còn có thể thức tỉnh. Và y, Dương Quân, sẽ không cho phép mình trở thành kẻ hèn nhát, đứng nhìn sự thật bị chôn vùi, để rồi cũng 'mất người' như những bậc tiền bối kia. Y đã được Tạ Trần khai sáng, giờ là lúc y phải hành động, phải 'phá cục' của sự giả dối này.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, đôi mắt rực lên ngọn lửa của lý tưởng và quyết tâm. Y khẽ siết chặt nắm tay. "Chân lý không phân biệt phàm tiên, không phụ thuộc vào tu vi. Nếu chúng ta nhắm mắt làm ngơ trước sự bất công, thì chúng ta có khác gì những kẻ mà chúng ta từng khinh miệt?" Y lẩm bẩm, rồi quay người, bước đi dứt khoát ra khỏi giảng đường. Bước chân y không còn vẻ do dự, mà tràn đầy sự kiên định. Y biết, hành động này có thể khiến y phải đối mặt với sự trừng phạt của tông môn, với sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong, nhưng y không hối hận. Y cần tìm Tạ Trần, cần nghe thêm những lời của hắn, cần một con đường để gieo những hạt giống của 'nhân tâm' vào lòng các tu sĩ trẻ khác. Cuộc chiến không chỉ nằm ở sức mạnh tu vi, mà còn ở sự đấu tranh giữa lý lẽ và giáo điều, giữa nhân tính và sự tha hóa. Và y, sẽ là một phần của cuộc chiến đó, một người dám đứng lên vì 'nhân quả' công bằng.

***

Chiều muộn ngày hôm sau, khi những tia nắng vàng óng cuối cùng của ngày đang buông mình xuống dòng sông Vọng Giang, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết ngồi ở một góc khuất của Quán Trà Vọng Giang. Quán trà được dựng bằng gỗ mun cổ kính, có ban công vươn ra sát mặt nước, cho phép khách nhân thưởng lãm cảnh sắc hữu tình. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trong bụi tre ven bờ, và mùi trà Long Tỉnh thơm ngát hòa quyện với hương sen thoang thoảng từ phía hạ nguồn, tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ. Những chiếc bàn gỗ mộc mạc, những ấm trà sứ trắng tinh tế, tất cả đều gợi lên sự tĩnh tại, an nhiên, như thể thời gian đã ngừng trôi.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, bình thản nhấp một ngụm trà. Ánh mắt hắn sâu thẳm, dõi theo con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi trên dòng nước, như thể đang nhìn thấu vào dòng chảy của 'nhân quả'. Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, khẽ mỉm cười. Nàng vẫn còn chút lo âu về những gì sẽ xảy ra sau cuộc đối đầu tại Thôn Vân Sơn, nhưng sự điềm tĩnh của Tạ Trần luôn khiến nàng cảm thấy an lòng, như một bến đỗ vững chãi giữa sóng gió cuộc đời.

"Huynh đã nghĩ gì về bước tiếp theo, Tạ công tử?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói nàng mềm mại như gió thoảng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, không vội trả lời. Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Hạt giống đã được gieo, giờ là lúc chờ nó nảy mầm. Liễu Thanh Phong sẽ không ngồi yên. Hắn đã bị ta làm bẽ mặt trước công chúng, lòng kiêu ngạo và cái 'chấp niệm' của hắn vào quyền lực sẽ không cho phép hắn bỏ qua." Hắn trầm ngâm nói, ánh mắt lại hướng về phía xa xăm, nơi chân trời đang dần ngả màu tím sẫm. "Nhưng chính sự phẫn nộ của hắn sẽ là chất xúc tác. Sự đối đầu này không chỉ là giữa ta và hắn, mà là giữa 'nhân tâm' và 'Thiên Đạo' mà hắn đại diện, một 'Thiên Đạo' đang dần 'mất người'."

Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, tuấn tú bước vào quán, làm xáo động chút không khí yên bình. Đó là Dương Quân, vẻ mặt y lộ rõ sự kiên quyết, nhưng đôi mày vẫn khẽ chau lại vì căng thẳng, như thể y vừa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội. Bộ đạo bào màu lam nhạt của y có vẻ hơi xộc xệch, như thể y đã đi bộ một đoạn đường dài trong sự vội vã, không chút màng đến dáng vẻ. Y nhanh chóng nhìn thấy Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết ở góc khuất, rồi bước đến, ánh mắt đầy vẻ cung kính và cả sự khẩn cầu.

"Tạ huynh, Mộ Dung tiên tử." Dương Quân khẽ cúi đầu, giọng nói y dù có chút run rẩy vì xúc động, nhưng vẫn dứt khoát, mang theo một làn hơi thở của nhiệt huyết. "Ta đã suy nghĩ rất nhiều kể từ Thôn Vân Sơn. Lời huynh nói đã thức tỉnh ta. Ta không thể tiếp tục làm ngơ trước những hành động trái với đạo lý, trái với 'nhân tâm' của chúng ta. Ta không thể để mình cũng 'mất người' trên con đường tu tiên."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho Dương Quân ngồi xuống. Hắn rót một chén trà mới, đẩy về phía y. Hương trà thơm ngát như xoa dịu đi chút căng thẳng trong lòng Dương Quân. "Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa, Dương Quân? Con đường này sẽ đầy chông gai, không chỉ từ Liễu Thanh Phong mà còn từ cả những kẻ tự xưng là 'chính nghĩa' đang muốn duy trì trật tự hiện tại. Họ sẽ không ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để dập tắt những tiếng nói khác biệt, đặc biệt là những tiếng nói dám 'phá cục' mà họ đã dày công xây dựng."

Dương Quân đưa hai tay nhận chén trà, hơi nóng từ chén trà làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng y. "Ta đã sẵn sàng, Tạ huynh. Dù cho phải đối mặt với ngàn vạn khó khăn, ta cũng không hối hận. Ta đã chứng kiến sự 'mất người' của quá nhiều đồng môn, của quá nhiều bậc tiền bối. Ta không muốn trở thành một trong số đó. Cái giá của việc 'thành tiên' không thể là đánh đổi đi nhân tính, đi 'sống một đời bình thường' đúng nghĩa." Y nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một tia sáng dẫn đường. "Nhưng ta cần lời khuyên của huynh, làm thế nào để lời nói của ta có sức nặng, để chạm đến lương tri của những tu sĩ trẻ khác, để họ thấy được 'Thiên Ý' thực sự nên là gì? Làm thế nào để gieo mầm hy vọng vào một 'kỷ nguyên mới' nơi con người không cần phải hy sinh bản chất để truy cầu sức mạnh?"

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi khẽ đặt chén xuống. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, chỉ còn ánh đèn lồng lờ mờ chiếu sáng. "Sức mạnh của lời nói không nằm ở tu vi, mà ở sự chân thành và lý lẽ, Dương Quân. Ngươi không cần phải cố gắng thuyết phục tất cả. Ngươi chỉ cần nói ra sự thật, chỉ ra những điều bất hợp lý mà ai cũng có thể thấy, nhưng lại cố tình lờ đi. Hãy nói từ trái tim, và chỉ ra rằng 'Thiên Ý' thực sự nên là sự hài hòa, sự sống, sự trọn vẹn, chứ không phải sự áp bức, bóc lột dưới danh nghĩa cứu thế. Đó mới là 'nhân quả' chân chính."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc như dao cạo xuyên thẳng vào tâm can Dương Quân. "Hãy hỏi họ: nếu tu tiên để 'mất người', để trở thành một khối băng lạnh lẽo không còn cảm xúc, không còn lương tri, vậy tu tiên có ý nghĩa gì? Cái gọi là 'vĩnh sinh bất tử' mà phải đánh đổi đi 'sống một đời bình thường' chân thật, thì có còn đáng để khao khát? Đừng để 'chấp niệm' vào sự bất tử làm mờ mắt, khiến họ quên đi giá trị của một kiếp nhân sinh."

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực, như một dòng nước ngầm chảy xiết. "Hãy nói với họ về 'nhân quả'. Mọi hành động của chúng ta đều tạo ra nhân, và sẽ gặt hái quả. Liễu Thanh Phong và những kẻ giống hắn đang gieo nhân của sự tàn nhẫn, áp bức, thì sao có thể gặt hái được quả của sự bình yên, thịnh vượng? Hãy nói rằng, 'vá trời' không phải là xây dựng một trật tự mới trên xương máu phàm nhân, mà là hàn gắn những vết nứt trong 'nhân tâm', là khôi phục lại sự cân bằng giữa tu sĩ và phàm nhân, giữa con người và Thiên Đạo. Cái gọi là 'vô thường' không chỉ áp dụng cho thế giới vật chất, mà còn cho cả đạo lý. Nếu không đổi mới, không nhìn lại, thì đạo lý cũng sẽ dần suy tàn."

"Đừng sợ hãi khi thách thức cái gọi là 'Thiên Ý' độc đoán, bởi vì 'Thiên Đạo' chân chính không phải là một ý chí cá nhân, mà là quy luật tự nhiên của vạn vật, là sự vận hành của 'nhân quả' tuần hoàn. Cái 'Thiên Đạo' đang suy yếu không phải vì linh khí cạn kiệt, mà vì lòng người đã cạn kiệt, vì 'nhân tính' đang bị bào mòn. Muốn cứu Thiên Đạo, trước hết phải cứu 'nhân tâm'." Tạ Trần nhắm mắt lại, như thể đang nhìn thấu vào cội nguồn của mọi vấn đề, vào cái 'chấp niệm' đã làm mục ruỗng cả một kỷ nguyên. "Hãy để họ tự hỏi, tự suy ngẫm. Khi hạt giống nghi ngờ được gieo, và lương tri được thức tỉnh, đó mới là sức mạnh thực sự có thể 'phá cục' này, mở ra một 'kỷ nguyên mới'."

Mộ Dung Tuyết lắng nghe, ánh mắt nàng đầy ngưỡng mộ và cả chút lo lắng. Nàng biết, những lời Tạ Trần nói có sức nặng ngàn cân, đủ sức lay chuyển cả một thế giới. Nhưng nàng cũng hiểu, người dám nói ra những lời này, và người dám hành động theo những lời này, sẽ phải đối mặt với những hiểm nguy khôn lường. Dương Quân hít thở sâu, những lời của Tạ Trần như những dòng linh tuyền trong trẻo, rửa sạch mọi hoài nghi trong tâm trí y, thay vào đó là một niềm tin sắt đá. Y đã tìm thấy con đường, và người dẫn đường, để 'sống một đời bình thường' đúng nghĩa, không phải là ẩn dật, mà là giữ trọn nhân tính giữa dòng đời.

***

Đêm khuya, bóng tối bao trùm Thái Huyền Tông, chỉ có ánh trăng bạc xuyên qua kẽ lá, rọi xuống những mái ngói cong vút, tạo nên một vẻ huyền ảo, tĩnh mịch. Trong một căn phòng luyện công cá nhân được xây bằng đá kiên cố, có trận pháp khắc trên tường và sàn nhà để hội tụ linh khí, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trên bồ đoàn. Mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng, đáng lẽ phải giúp nàng nhập định, nhưng đêm nay, tâm trí nàng lại hỗn loạn như một dòng sông cuộn chảy, không thể nào tĩnh lặng. Bên ngoài, gió đêm thổi mạnh, rít qua khe cửa, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán của một kỷ nguyên sắp tàn, của một Thiên Đạo đang dần sụp đổ.

Nàng đã cố gắng tĩnh tâm, cố gắng xua đi những tạp niệm, nhưng vô vọng. Hình ảnh Tạ Trần đứng giữa Thôn Vân Sơn, đối diện với Liễu Thanh Phong, lời lẽ sắc bén của hắn như hàng ngàn mũi tên bắn thẳng vào những giáo điều đã hằn sâu trong tâm trí nàng, liên tục hiện về. Những lời nói của Dương Quân về sự 'mất người' của tu sĩ, về cái gọi là 'Thiên Đạo' độc đoán, cũng vang vọng trong đầu nàng, như tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng cảm thấy một sự vô thường trong chính niềm tin của mình.

"Chân lý tu tiên... Thiên Đạo... tất cả đều là giả dối sao? Con đường mà ta đã theo đuổi bấy lâu nay... là sai lầm?" Nàng thầm thì, giọng nói khô khốc, chứa đựng sự hoang mang tột độ. Từ khi còn là một thiếu nữ, nàng đã được dạy rằng tu tiên là con đường cao cả, là để thoát khỏi vòng luân hồi, đạt đến cảnh giới vô thượng, và quan trọng nhất, là để cứu rỗi chúng sinh. Nhưng những gì nàng chứng kiến, từ sự thờ ơ của tông môn đối với phàm nhân, đến sự tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong, và cả sự lạnh lùng dần xâm chiếm tâm hồn mình, đã khiến nàng nhận ra một sự thật nghiệt ngã: rằng cái giá của sự 'thành tiên' có thể là đánh mất chính mình.

Nàng nhớ lại những lời thầy nàng đã dạy về 'vô thường', về sự thay đổi không ngừng của vạn vật, nhưng chưa bao giờ nàng nghĩ rằng ngay cả 'Thiên Đạo' và 'đạo lý tu tiên' cũng có thể 'vô thường', cũng có thể biến chất, bị thao túng bởi 'chấp niệm' của con người. Nàng từng tin rằng 'chấp niệm' là thứ cần phải đoạn tuyệt để thăng tiến, nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy một 'chấp niệm' khác đang trỗi dậy, một 'chấp niệm' muốn tìm kiếm sự thật, muốn giữ lại phần nhân tính cuối cùng của mình, muốn 'phá cục' của sự giả dối.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay lên vuốt mái tóc đen nhánh, khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm đang cài trên đó. Chiếc trâm ngọc bích tỏa ra một hơi ấm yếu ớt, như một lời nhắc nhở về những gì nàng từng là, về những cảm xúc, những ký ức, những mối liên kết mà nàng đã cố gắng chôn vùi dưới lớp băng giá của linh khí và tu vi. Mỗi lần nàng tu luyện, nàng lại cảm thấy mình trở nên lạnh lùng hơn, xa cách hơn với thế giới phàm trần, tựa như một tiên nhân đang dần 'mất người'. Nàng đã từng nghĩ đó là một phần tất yếu của con đường 'thành tiên', nhưng giờ đây, nàng lại thấy nó thật đáng sợ, một cái giá quá đắt. "Nếu tu tiên chỉ để trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn, thì thà làm một phàm nhân còn hơn... 'sống một đời bình thường' trọn vẹn còn hơn là 'thành tiên' vô cảm." Nàng thì thầm, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má lạnh lẽo, một cảm xúc mà đã từ rất lâu rồi nàng không còn cảm nhận được, một minh chứng cho phần 'nhân tính' đang cựa mình.

Những lời của Tạ Trần, của Dương Quân... chúng không chỉ là lý lẽ, chúng còn chạm đến một thứ gì đó sâu thẳm bên trong nàng, thứ mà nàng tưởng chừng đã mất đi từ lâu – 'nhân tính' của một con người. Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần: "Sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình." Nghe thật đơn giản, nhưng lại là điều mà nàng, một Lăng Nguyệt Tiên Tử cao cao tại thượng, lại đang khao khát đến cháy lòng. Sự cô độc trên con đường tiên đạo, sự trống rỗng trong tâm hồn khi dần "mất người", tất cả những điều đó giờ đây đều hiện rõ mồn một, như một 'nhân quả' cay đắng của con đường tu luyện.

Nàng khẽ tháo Nguyệt Quang Trâm xuống, ngắm nhìn nó dưới ánh trăng mờ ảo. Ngọc bích sáng lấp lánh, phản chiếu ánh mắt phức tạp của nàng. Nàng cảm nhận sự kết nối với phần nhân tính đang dần hồi sinh, như một mầm non đang cựa mình vươn lên giữa giá băng, chống lại cái 'chấp niệm' của sự lạnh lùng. Nàng biết, mình không thể tiếp tục giả vờ không thấy, không thể tiếp tục lừa dối chính mình. Nàng cần một sự thay đổi, cần một con đường mới. Có lẽ, con đường mà Tạ Trần đang đi, không phải là con đường 'thành tiên' theo cách các tông môn vẫn rao giảng, nhưng lại là con đường dẫn đến sự 'trọn vẹn' của một con người, một 'kỷ nguyên mới' của 'nhân tâm'.

Một quyết định ngầm, nhưng đầy kiên cường, dần hình thành trong tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng sẽ không còn đứng ngoài cuộc. Nàng sẽ tìm kiếm câu trả lời, không phải từ những giáo điều cũ, mà từ chính lương tâm mình, từ chính sự thật mà Tạ Trần và Dương Quân đang cố gắng vạch trần. Nàng sẽ không để mình bị lôi kéo vào vòng xoáy 'mất người' của 'Thiên Đạo' mục ruỗng, vào cái 'nhân quả' tàn khốc đó. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ run lên, như thể thấu hiểu và ủng hộ quyết định của chủ nhân, rằng nàng sẽ tìm kiếm 'Thiên Đạo' của riêng mình, một 'Thiên Đạo' của 'nhân tâm'.

***

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló rạng, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên Quảng Trường Thái Huyền Tông, nơi không khí thường ngày vẫn còn tĩnh lặng, nay đã trở nên khác thường. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương linh khí trong lành và mùi hương trầm thoang thoảng từ các điện thờ lân cận. Hàng trăm tu sĩ trẻ, với những bộ đạo bào đủ màu sắc, đã tụ tập, tạo thành một đám đông xì xào, nhốn nháo. Họ đứng thành từng nhóm, ánh mắt tò mò, chờ đợi, và cả những vẻ mặt đầy hoài nghi, bất an. Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, trong trang phục giản dị, hòa mình vào đám đông, đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát, tựa như những người phàm nhân vô danh giữa dòng người tu tiên. Không xa đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng xuất hiện, nàng đứng một mình, bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ, nhưng đôi mắt phượng lại chứa đựng sự phức tạp khó tả, dường như đang đấu tranh nội tâm dữ dội giữa lý trí và cảm xúc, giữa 'Thiên Đạo' và 'nhân tâm'.

Trên một bục đá cao, vốn dùng để các trưởng lão ban bố huấn thị, Dương Quân xuất hiện. Y không hề có vẻ ngần ngại, mà bước lên một cách dứt khoát, ánh mắt sáng ngời, toát lên vẻ anh tuấn của người luyện võ nhưng cũng có khí chất nho nhã của thư sinh. Bộ đạo bào lam nhạt của y bay nhẹ trong gió sớm, khiến y trông càng thêm phần kiên định, như một ngọn cờ đang phấp phới. Y hít một hơi thật sâu, tiếng hít thở dường như có thể nghe rõ trong không khí căng thẳng, tĩnh mịch đến lạ.

"Các vị đồng môn, các vị sư huynh, sư đệ, sư tỷ, sư muội!" Giọng nói của Dương Quân vang vọng, rõ ràng và đầy nhiệt huyết, không cần dùng linh lực mà vẫn đủ sức lay động lòng người, khiến những tiếng xì xào dần lắng xuống, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía y. "Ta biết, những ngày qua, trong lòng chúng ta đều có những hoài nghi, những chất vấn. Về sự kiện Thôn Vân Sơn, về những hành động của một số trưởng lão, về cái gọi là 'Thiên Ý' mà chúng ta vẫn tin tưởng bấy lâu nay! Một 'Thiên Đạo' đang dần 'mất người'!"

Y dừng lại, quét ánh mắt qua đám đông, nhìn thẳng vào từng ánh mắt bối rối, dao động. "Chúng ta tu tiên là để bảo vệ nhân gian, không phải để áp bức họ! 'Thiên Ý' không phải là lời của một cá nhân hay một tông môn, mà là lòng lành của vạn vật, là sự hài hòa của nhân sinh! Chúng ta được dạy rằng 'Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử', nhưng cái giá của sự bất diệt, bất tử đó là gì? Là phải 'mất người', là phải đánh đổi đi nhân tính của chính chúng ta sao? Liệu có phải 'chấp niệm' của chúng ta vào quyền lực đã làm biến chất mọi thứ?"

Những lời của Dương Quân như một luồng gió mạnh, thổi bay đi lớp màn sương mù trong lòng nhiều tu sĩ. Một số người gật đầu lia lịa, ánh mắt bừng sáng, như thể đã tìm thấy được chân lý. Một tu sĩ trẻ đứng gần đó không kìm được, lớn tiếng hưởng ứng: "Dương sư huynh nói rất đúng! Đạo lý chân chính không thể bị vấy bẩn bởi quyền lực! Chúng ta không thể nhắm mắt làm ngơ trước sự bất công, trước 'nhân quả' mà chúng ta đang tạo ra!"

"Những gì xảy ra ở Thôn Vân Sơn không phải là 'cứu thế', mà là bóc lột! Không phải là 'vá trời', mà là xé toạc tấm lòng của phàm nhân! Nếu chúng ta tiếp tục đi theo con đường này, thì dù có 'thành tiên' được, chúng ta cũng chỉ là những khối đá vô tri, không cảm xúc, không còn là chính mình nữa!" Dương Quân tiếp tục, giọng y càng lúc càng hùng hồn, nhiệt huyết, như muốn thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng mỗi người. "Hãy nhớ lại lời thề ban đầu khi chúng ta bước vào tiên môn: vì chính nghĩa, vì chúng sinh. Chẳng lẽ, 'chúng sinh' đó chỉ bao gồm tu sĩ mà không bao gồm phàm nhân? Chẳng lẽ, 'chính nghĩa' đó ch�� là cái cớ để chúng ta thỏa mãn dục vọng quyền lực của mình, để rồi 'mất người' lúc nào không hay?"

"Hãy thức tỉnh đi, các vị đồng môn! Hãy tự hỏi lòng mình, liệu con đường chúng ta đang đi có thực sự là con đường chân chính? Liệu chúng ta có đang 'mất người' để 'thành tiên' không? Ta tin rằng, 'Thiên Đạo' chân chính không phải là sự áp đặt, mà là sự tôn trọng. 'Nhân quả' sẽ không bỏ qua bất cứ ai, dù là phàm nhân hay tiên nhân! Hãy 'phá cục' của sự im lặng, của sự mù quáng này, để hướng tới một 'kỷ nguyên mới' nơi chúng ta có thể 'sống một đời bình thường', giữ trọn vẹn nhân tính!"

Đám đông bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn. Tiếng ủng hộ, tiếng hoan hô lẫn với tiếng phản đối, tiếng chất vấn. "Dương Quân! Ngươi dám làm loạn tông môn, mê hoặc chúng đệ tử bằng lời lẽ phàm tục! Ngươi muốn nghịch Thiên Đạo sao?" Một tu sĩ trẻ khác, khuôn mặt đầy vẻ bảo thủ và giận dữ, quát lên, linh lực khẽ dao động.

Đúng lúc đó, một luồng uy áp mạnh mẽ, lạnh lẽo bỗng nhiên quét qua quảng trường, khiến mọi tiếng ồn ào lập tức im bặt. Không khí trở nên nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một tảng đá khổng lồ vừa đè nặng lên trái tim mỗi người. Liễu Thanh Phong xuất hiện, y phục xanh thẫm, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao nhưng giờ đây lại ánh lên sự giận dữ tột độ, khuôn mặt y vặn vẹo, méo mó vì căm phẫn, ánh mắt như muốn nuốt chửng Dương Quân. Y dẫn theo một số Sứ Giả Tiên Môn lạnh lùng, và vài tu sĩ trung thành, tất cả đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, khinh miệt, như những con diều hâu đang rình mồi.

"Dương Quân! Ngươi phản nghịch! Ngươi dám làm loạn tông môn, mê hoặc chúng đệ tử bằng lời lẽ phàm tục! Ngươi muốn chống lại Thiên Đạo sao!" Giọng nói của Liễu Thanh Phong gầm lên, mang theo linh lực mạnh mẽ, chấn động cả quảng trường, khiến không khí rung chuyển. "Ta sẽ không dung thứ cho kẻ sỉ nhục tiên môn, dám bôi nhọ thanh danh của Thái Huyền Tông và các đại tông môn khác! Ngươi đã hoàn toàn 'mất người' rồi sao?"

Y chỉ thẳng vào Dương Quân, ngón tay run rẩy vì tức giận. "Ngươi đã bị lời lẽ của phàm nhân làm cho mê muội! Ngươi đã quên đi sứ mệnh cao cả của tu sĩ, đã quên đi cái 'chấp niệm' cứu thế mà chúng ta đang gánh vác! Ngươi đang gieo rắc sự hỗn loạn, đang phá hoại trật tự mà bao đời tu sĩ đã gây dựng! Đây là 'vô thường' đáng bị trừng phạt!"

Dương Quân đứng vững, không hề nao núng trước uy áp của Liễu Thanh Phong, dù linh lực của đối phương đang đè nặng lên vai y. Y nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, ánh mắt không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và chính trực. "Sư huynh Liễu, điều ta đang nói chính là sự thật! Sự hỗn loạn không phải do lời lẽ của ta, mà do chính những hành động của huynh và những kẻ tự cho mình là 'Thiên Ý' gây ra! Trật tự xây dựng trên sự áp bức sẽ không bao giờ bền vững! Cái 'nhân quả' này sẽ sớm đến thôi!"

"Láo xược!" Liễu Thanh Phong gầm lên, linh lực trên người y bùng phát mạnh mẽ hơn, khiến mặt đất xung quanh nứt nẻ, gió xoáy nổi lên. "Các ngươi, mau bắt lấy Dương Quân, đưa về pháp đường chịu tội! Còn những kẻ nào dám làm loạn, đều bị trừng trị thích đáng! Không ai được phép 'phá cục'!"

Các Sứ Giả Tiên Môn và tu sĩ trung thành lập tức hành động, lao về phía Dương Quân, sát khí đằng đằng. Tuy nhiên, một số tu sĩ trẻ đã đứng sang một bên, ánh mắt do dự, không dám nhúc nhích. Và rồi, một vài người trong số họ, những người đã bị lời nói của Dương Quân thức tỉnh, bỗng nhiên bước tới, đứng chắn trước mặt y, bất chấp nguy hiểm.

"Không được phép bắt Dương sư huynh!" Một tu sĩ trẻ hô lên, giọng nói còn non nớt nhưng đầy kiên quyết, linh lực trên người cũng khẽ vận chuyển.

"Sư huynh ấy nói đúng! Chúng ta không thể làm ngơ trước sự bất công, không thể để mình 'mất người'!" Một người khác tiếp lời, ánh mắt rực lửa.

Sự chia rẽ đã diễn ra ngay trên quảng trường Thái Huyền Tông, rõ ràng như lằn ranh giữa ngày và đêm. Một bên là Liễu Thanh Phong và phe bảo thủ, đại diện cho quyền uy cũ kỹ và 'Thiên Đạo' độc đoán. Một bên là Dương Quân và những tu sĩ trẻ đã thức tỉnh, đại diện cho 'nhân tâm' và một 'Thiên Đạo' mới, nhân văn hơn, một 'kỷ nguyên mới' của lòng người.

Tạ Trần đứng trong đám đông, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Hạt giống đã nảy mầm, và nó đang bắt đầu đâm chồi, xé toạc lớp đất cứng cỏi của giáo điều. Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, lo lắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin, nàng hiểu rằng đây là một 'nhân quả' tất yếu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ quan sát, ánh mắt phức tạp. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một niềm tin, và giờ đây, nàng đang chứng kiến sự trỗi dậy của một niềm hy vọng mới, một sự 'vô thường' đầy hứa hẹn. Ánh mắt nàng nhìn Dương Quân, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, một sự quyết tâm mới đã hình thành rõ nét trong lòng nàng. Cái 'Thiên Đạo' mà Liễu Thanh Phong bảo vệ, giờ đây đã bị chính những tu sĩ trẻ trong tông môn của hắn thách thức, bằng chính cái 'nhân tâm' mà họ tưởng chừng đã 'mất người'. Một vết rạn nứt lớn đã xuất hiện trong hàng ngũ tu tiên, và đó mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mà 'Bạch Vô Thường', ý chí của Thiên Đạo, chắc chắn sẽ phải chú ý chặt chẽ hơn đến 'dị số' Tạ Trần, người đang làm lay chuyển tận gốc rễ cái "trật tự" mà nó cố gắng duy trì ngay từ thời Thượng Cổ, phá bỏ cái 'chấp niệm' của Thiên Đạo.

Cuộc đối đầu trên quảng trường Thái Huyền Tông chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng đã đánh dấu một bước ngoặt lớn. 'Thiên Phàm Giao Tranh' không còn chỉ là cuộc chiến giữa hai thế giới, mà đã len lỏi vào tận sâu bên trong từng cá thể, từng tông môn, từng tâm hồn, mở ra một 'kỷ nguyên mới' đầy biến động.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free