Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 206: Phàm Tâm Luận Đạo: Vạch Trần Giả Dối Thiên Ý

Dưới ánh hoàng hôn cuối cùng của chương trước, bóng Tạ Trần in trên nền tường, gầy gò nhưng kiên cường, tựa như một ngọn hải đăng giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân gian. Một ván cờ mới đã được mở ra, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, lại đang là kỳ thủ chính, dùng trí tuệ và nhân tính để đối đầu với cả một Thiên Đạo đang mục ruỗng.

Sáng sớm hôm sau, Thôn Vân Sơn vẫn chìm trong một màn sương mờ mịt, tựa như mảnh lụa trắng vắt qua những đỉnh núi xanh thẳm. Tiếng chim hót ríu rít từ các lùm cây, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, và mùi đất ẩm, cỏ non quyện với khói bếp lưa thưa từ những mái nhà tranh, tất cả tạo nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Dường như thời gian ở nơi đây trôi chậm hơn, thảnh thơi hơn, tách biệt hoàn toàn khỏi những xô bồ, tranh đoạt của thế giới bên ngoài. Tuy nhiên, sự yên bình đó chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, ẩn chứa bên trong một bầu không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở.

Tạ Trần bước đi giữa làn sương sớm, thân hình thư sinh gầy gò của hắn dường như càng thêm mảnh mai trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua từng ngôi nhà gỗ nhỏ, từng con đường đất, từng gương mặt phàm nhân đang cúi gằm xuống, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư đến lạ thường. Bên cạnh hắn là Dương Quân, vẻ mặt anh tuấn thường ngày giờ lộ rõ sự phẫn nộ và lo lắng. Ánh mắt y không ngừng nhìn về phía những tu sĩ đang lăm le vũ khí, giáng xuống Thôn Vân Sơn một áp lực vô hình. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, bước đi có phần chậm rãi hơn, bàn tay nàng khẽ siết chặt ống tay áo của Tạ Trần, một cử chỉ vô thức thể hiện sự lo lắng tột cùng. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy không gian này, nặng trĩu như sương.

Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt đầy ngạo mạn, đang đứng giữa quảng trường đất trống, linh lực cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể hắn như một làn sóng áp bức vô hình. Hắn vận một bộ đạo bào màu xanh thẫm, thêu rồng bay phượng múa, tương phản hoàn toàn với sự giản dị của thôn làng. Vòng quanh hắn là hàng chục tu sĩ khác, kẻ cầm kiếm, người giơ pháp khí, khuôn mặt lạnh lùng và vô cảm như những pho tượng đá. Họ đang dồn ép những người dân Thôn Vân Sơn lại thành một đám đông run rẩy, già có, trẻ có, ánh mắt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

"Kẻ phàm nhân các ngươi không hiểu được đại nghĩa!" Liễu Thanh Phong cất tiếng, giọng nói vang vọng, mang theo linh lực chấn động đến tận màng nhĩ. "Đây là Thiên Ý, là trật tự mới cần được thiết lập để vá trời! Sự hy sinh của các ngươi là vinh quang, là cống hiến cho sự trường tồn của Thiên Đạo!" Hắn phất tay, chỉ vào những đống lương thực đã bị tịch thu, những thanh niên trai tráng bị trói chặt đang cố gắng giãy giụa. "Linh khí cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, đây là lúc chúng ta phải hành động! Các ngươi, những kẻ thấp hèn, chỉ là công cụ để hoàn thành đại nghiệp! Phản kháng ư? Đó là chống lại Thiên Ý!"

Thủ Lĩnh Dân Quân, một tráng niên với thân hình cường tráng nhưng giờ đây đang quỳ gối, đầu cúi sát đất, giọng nói run rẩy đến thảm thương: "Kính xin tiên nhân rủ lòng thương! Chúng tôi chỉ là phàm nhân yếu ớt, không thể chịu đựng nổi! Lương thực của chúng tôi, là máu và mồ hôi cả một mùa vụ! Các thanh niên trai tráng là trụ cột của gia đình! Nếu tất cả bị lấy đi, chúng tôi sẽ sống sao đây? Xin tiên nhân... xin hãy cho chúng tôi một con đường sống!"

Liễu Thanh Phong chỉ cười khẩy, ánh mắt khinh miệt quét qua đám đông phàm nhân. "Đường sống ư? Đường sống của các ngươi chính là cống hiến! Đây là Thiên Ý, là mệnh trời! Ai dám kháng lệnh, kẻ đó là nghiệt chủng, là sâu mọt muốn phá hoại đại nghiệp vá trời!" Hắn lại phất tay một lần nữa, ra hiệu cho các tu sĩ tiếp tục hành động. Tiếng khóc thút thít của trẻ con và tiếng than vãn của người già càng lúc càng lớn, hòa lẫn với tiếng quật roi của tu sĩ và tiếng va chạm của những vật dụng bị tịch thu.

Trong một góc khuất, bên cạnh một gốc cây cổ thụ, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một tầng sương mờ của sự mệt mỏi và thất vọng. Nàng vẫn mặc bộ bạch y tinh khiết, nhưng giờ đây nó không còn toát lên vẻ thanh tao mà lại mang một nét u buồn, lạc lõng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng hành động của Liễu Thanh Phong, từng tiếng khóc than của phàm nhân. Trong lòng nàng là một cơn bão tố của sự dằn vặt. Niềm tin vào tiên đạo, vào lý tưởng 'vá trời' mà nàng đã theo đuổi bấy lâu, giờ đây đang tan vỡ từng mảnh vụn. Nàng nhớ lại lời của Tạ Trần, nhớ lại những cảnh tượng tàn bạo nàng đã chứng kiến ở Phố Thương Mại Kim Long. Có lẽ, con đường tu tiên này, ngay từ đầu, đã đi chệch hướng? Có lẽ, 'Thiên Ý' mà họ rao giảng, thực chất chỉ là một vỏ bọc cho dục vọng và sự ích kỷ?

Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đã đến sát quảng trường. Dương Quân định bước lên, đôi mắt rực lửa phẫn nộ, nhưng Tạ Trần khẽ giữ y lại. Hắn không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. Rồi, với một bước chân chậm rãi nhưng kiên định, Tạ Trần rời khỏi đám đông phàm nhân đang chen chúc, bước thẳng về phía trung tâm quảng trường, nơi Liễu Thanh Phong đang đứng. Dáng người gầy gò, thư sinh của hắn, bộ áo vải bố cũ kỹ, tất cả đều tương phản đến mức gây sốc với vẻ uy nghi, linh lực cuồn cuộn của Liễu Thanh Phong và các tu sĩ. Nhưng trong ánh mắt hắn, không có chút sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu mọi vật. Mộ Dung Tuyết và Dương Quân dõi theo hắn, lòng vừa lo lắng, vừa tin tưởng. Họ biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều vô ích.

***

Quảng trường Thôn Vân Sơn giờ đây ngập tràn trong nắng gay gắt, không khí oi bức và căng thẳng. Bụi đất bị giẫm đạp bay lên, hòa cùng mùi mồ hôi và linh khí nặng nề của các tu sĩ, tạo thành một màn sương mờ ảo, ngột ngạt. Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Tạ Trần đứng vững chãi, như một cột mốc giữa dòng xoáy. Liễu Thanh Phong, đang hậm hực ra lệnh cho tu sĩ tịch thu nốt những gì còn sót lại, bỗng khựng lại khi nhìn thấy Tạ Trần. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ khinh miệt và tức giận.

"Ngươi là ai? Dám cả gan cản trở đại nghiệp của bổn tọa?" Liễu Thanh Phong lớn tiếng, linh lực trên người bỗng bùng lên mạnh mẽ hơn, như muốn dùng uy áp để dọa dẫm Tạ Trần.

Tạ Trần không hề nao núng, giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại vang vọng rõ ràng giữa tiếng ồn ào, xuyên thấu vào tai từng người có mặt: "Thiên Ý? Hay là ý chí của kẻ mạnh? Liễu đạo hữu, ngươi nói 'vá trời', nhưng ta thấy ngươi đang xé rách nhân tâm. Nếu 'vá trời' phải đổi bằng sự đổ nát của nhân gian, bằng nỗi thống khổ của bách tính, thì Thiên Đạo đó có đáng để cứu vãn hay không?"

Lời nói của Tạ Trần như một tia sét đánh xuống, khiến cả quảng trường im bặt. Các tu sĩ đang hành động cũng dừng tay, quay lại nhìn Tạ Trần với ánh mắt kinh ngạc, rồi nhìn sang Liễu Thanh Phong. Phàm nhân ngước lên, trong ánh mắt tuyệt vọng của họ dần nhen nhóm một tia hy vọng mong manh.

Liễu Thanh Phong nghe vậy, sắc mặt lập tức đỏ bừng vì tức giận. Hắn chưa từng nghĩ một phàm nhân lại dám đối chất với mình, lại còn dám chất vấn cái "Thiên Ý" mà hắn đã dùng làm lá chắn. "Ngươi là phàm nhân ngu dốt, sao dám nghi ngờ đại đạo? Thiên Đạo suy tàn, linh khí cạn kiệt, chúng sinh sẽ diệt vong! Chúng ta đang cứu vớt tất cả! Ngươi hiểu gì về cái giá của sự tồn vong?" Hắn gằn giọng, linh lực cuồn cuộn xung quanh dường như muốn nuốt chửng Tạ Trần.

Tạ Trần vẫn bình thản, không có vẻ gì là bị dọa sợ. Hắn chậm rãi đáp lời, từng chữ, từng câu như gõ vào tâm trí người nghe: "Cứu vớt bằng cách giẫm đạp lên sự sống? Bằng cách biến phàm nhân thành công cụ? Ngươi nói vá trời, ta thấy ngươi đang xé rách nhân tâm. Một Thiên Đạo không có nhân tâm, liệu có phải là chân đạo? Phàm nhân chúng ta, dù không có linh lực, không có thần thông, nhưng chúng ta có tri giác, có tình cảm, có khao khát được 'sống một đời bình thường'. Cái 'Thiên Ý' mà ngươi rao giảng, nếu nó đòi hỏi sự hy sinh của nhân tính, của lương tri, thì đó không phải là 'Thiên Ý' mà là 'nhân ý' của những kẻ tự cho mình quyền định đoạt số phận kẻ khác."

Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt tu sĩ đang đứng đó, rồi dừng lại ở những phàm nhân đang lắng nghe với vẻ ngỡ ngàng. "Ngươi nói linh khí cạn kiệt, chúng sinh diệt vong. Nhưng linh khí cạn kiệt, phải chăng là do chính những hành động bóc lột, tham lam của kẻ tu hành đã làm ô uế Thiên Đạo? Phải chăng, chính cái sự 'mất người' của các ngươi, cái sự đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính trong quá trình tu luyện, đã khiến Thiên Đạo cũng dần 'mất người' theo?"

Lão Nông, một người dân Thôn Vân Sơn với làn da đen sạm, tay chân chai sạn, khuôn mặt khắc khổ, khẽ thầm thì với người bên cạnh: "Lời của thư sinh này... có lý... Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Họ nói vì Thiên Đạo, nhưng lại lấy đi tất cả." Tiếng thì thầm đó dù nhỏ, nhưng trong không khí tĩnh lặng đến đáng sợ lúc này, lại trở nên rõ ràng.

Liễu Thanh Phong trợn mắt, chỉ vào Tạ Trần, giận đến nỗi linh lực trên người hắn dao động không ngừng. "Vô liêm sỉ! Ngươi dám xuyên tạc đại đạo! Ngươi dám bôi nhọ thanh danh tiên môn! Ngươi là yêu tà ngoại đạo, là dị số muốn phá hoại trật tự!" Hắn vung kiếm Bích Lạc, một luồng kiếm khí sắc bén xé gió lao thẳng về phía Tạ Trần.

Tạ Trần vẫn đứng yên, không hề né tránh. Kiếm khí xẹt qua bên má hắn, cắt đứt vài sợi tóc mai, nhưng hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, như thể đó chỉ là một làn gió thoảng. Hắn nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, ánh mắt không chút sợ hãi, mà ẩn chứa một sự thương hại sâu sắc. "Kẻ tự cho mình là đại diện cho Thiên Ý, lại dùng vũ lực để bịt miệng kẻ chất vấn. Đó có phải là Thiên Đạo? Hay là sự sợ hãi, sự yếu đuối của kẻ không thể đối mặt với sự thật?"

"Ngươi...!" Liễu Thanh Phong tức đến nghẹn lời, cả gương mặt hắn vặn vẹo. Hắn muốn ra tay lần nữa, nhưng lời nói của Tạ Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng một số tu sĩ cấp thấp. Họ bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt bối rối, dao động. Họ đã theo Liễu Thanh Phong vì tin vào 'Thiên Ý', tin vào đại nghĩa, nhưng những gì Tạ Trần nói, những gì họ đang chứng kiến, dường như đang vạch trần một sự thật tàn nhẫn và khác biệt. Chẳng lẽ, bấy lâu nay, họ đã đi sai đường? Chẳng lẽ, cái giá của 'vá trời' lại chính là sự tan rã của nhân tâm, của lương tri? Sự dao động này, dù chỉ thoáng qua, đã là một vết nứt đầu tiên trong bức tường kiên cố của niềm tin.

Dương Quân đứng phía sau, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Y thầm nghĩ, Tạ Trần không cần đến linh lực, không cần đến thần thông, chỉ bằng lời nói và trí tuệ sắc bén, đã làm lung lay cả một thế lực. Đây mới là chân chính 'phá cục', không phải bằng vũ lực, mà bằng việc thức tỉnh nhân tâm.

***

Liễu Thanh Phong nhìn những ánh mắt dao động của các tu sĩ cấp thấp, rồi nhìn lại Tạ Trần vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, trong lòng dâng lên một sự phẫn nộ và bẽ mặt tột cùng. Hắn không thể để một phàm nhân đứng đây, vạch trần sự giả dối của mình trước mặt bách tính và đệ tử. Nhưng hắn cũng nhận ra, nếu bây giờ hắn ra tay sát hại Tạ Trần, thì lời nói của Tạ Trần sẽ càng có trọng lượng, và sự nghi ngờ trong lòng tu sĩ sẽ càng sâu sắc hơn.

Hắn hừ lạnh một tiếng, linh lực trên người dần thu lại. "Hừ! Miệng lưỡi phàm nhân, chỉ giỏi bóp méo sự thật! Bổn tọa không rảnh đôi co với kẻ ngu dốt như ngươi!" Hắn quay lưng bỏ đi, phất tay áo ra hiệu cho các tu sĩ: "Tạm dừng! Chúng ta sẽ trở về tông môn chỉnh đốn! Sau này sẽ quay lại xử lý lũ nghiệt chủng này!"

Các tu sĩ cấp thấp nhìn nhau, rồi cũng vội vã theo sau Liễu Thanh Phong, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo và dứt khoát như lúc ban đầu. Trên khuôn mặt họ là sự ngổn ngang, bối rối. Tu sĩ cấp thấp A khẽ thì thầm với tu sĩ B bên cạnh: "Lời Tạ Trần nói... không phải không có lý. Chúng ta làm vậy, liệu có thực sự là vì Thiên Đạo? Liệu chúng ta có đang... 'mất người'?" Tu sĩ B không đáp, chỉ khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo, và nó sẽ từ từ nảy mầm trong lòng họ.

Tại một góc khuất gần bìa rừng, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất. Nắng cuối buổi sáng đã trở nên dịu nhẹ hơn, gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo tiếng thì thầm của phàm nhân và tu sĩ. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần với một sự phức tạp khó tả: có sự kinh ngạc, có sự ngưỡng mộ, và cả một nỗi đau âm ỉ. Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ rung động, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, như thể đáp lại sự rối loạn trong nội tâm nàng.

"Thiên Ý... Nhân Tâm..." Lăng Nguyệt thầm thì trong tâm trí. "Liệu con đường bấy lâu ta theo đuổi có thực sự là chân lý, hay chỉ là một ảo ảnh tàn nhẫn? Liễu Thanh Phong nói đúng, Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng Tạ Trần nói cũng đúng, nếu cái giá phải trả là nhân tính, thì Thiên Đạo đó còn ý nghĩa gì?" Nàng nhớ lại những lời thầy nàng đã dạy, những lý tưởng về sự cứu rỗi chúng sinh, nhưng giờ đây, tất cả đều trở nên mơ hồ, mâu thuẫn. Lời nói của Tạ Trần đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng, khiến nàng nhận ra rằng, sự thật có thể không phải là thứ mà các tiên môn vẫn rao giảng. Nàng cảm thấy một khao khát mãnh liệt muốn tìm kiếm câu trả lời, muốn hiểu rõ hơn về con đường mà Tạ Trần đang đi. Có lẽ, nàng cần phải tìm gặp Tạ Trần, hoặc Dương Quân, để tìm kiếm một con đường mới.

Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt y vẫn ánh lên vẻ kiên định. Y nhìn Tạ Trần với lòng tin tưởng tuyệt đối. "Cuối cùng, cũng có người dám nói lên sự thật này. Người phàm này, lại đang dạy cho tiên nhân cách làm người." Y thầm nghĩ. Mộ Dung Tuyết cũng khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm nhưng vẫn còn vương vấn chút lo âu. Nàng biết, Liễu Thanh Phong sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Tạ Trần quay lại, ánh mắt vẫn bình tĩnh như mặt hồ thu, nhìn về phía những phàm nhân đang dần ngẩng đầu lên. Trong ánh mắt họ, nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một tia hy vọng mới, một sự thức tỉnh mơ hồ. Họ đã được nghe một 'Thiên Ý' khác, một 'chân lý' khác, từ chính một phàm nhân. Cái 'cơ duyên vá trời' mà Liễu Thanh Phong lợi dụng để bóc lột, giờ đây đã bị Tạ Trần vạch trần bản chất thật của nó.

Tạ Trần biết, cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu. Liễu Thanh Phong sẽ không từ bỏ, và sự phẫn nộ cùng bẽ mặt của hắn sẽ dẫn đến những hành động trả đũa tàn bạo và cố chấp hơn trong tương lai. Hơn nữa, việc hắn, một phàm nhân, dám trực tiếp thách thức 'Thiên Ý' và làm lung lay lòng tin của tu sĩ, chắc chắn sẽ khiến ý chí Thiên Đạo – Bạch Vô Thường – chú ý chặt chẽ hơn đến 'dị số' này. Nhưng điều đó không quan trọng. Điều quan trọng là hạt giống đã được gieo. Sự thật đã được nói ra. Nhân tâm đã được thức tỉnh. Và đó, mới là khởi đầu của một kỷ nguyên mới.

Dưới ánh nắng dịu cuối buổi sáng, Tạ Trần đứng đó, một phàm nhân gầy gò, nhưng lại mang trong mình sức mạnh của trí tuệ và nhân tính, đối chọi với cả một Thiên Đạo đang mục ruỗng. Ánh mắt hắn xa xăm, tựa như đang nhìn thấy một tương lai mà ở đó, 'nhân tính' không còn bị đánh đổi để 'thành tiên', và con người có thể 'sống một đời bình thường', trọn vẹn. Thôn Vân Sơn, dù vẫn còn chìm trong khó khăn, nhưng tia hy vọng đã được nhen nhóm, tựa như ngọn lửa nhỏ giữa màn đêm thăm thẳm, chờ ngày bùng cháy thành một ngọn đuốc soi đường.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free