Nhân gian bất tu tiên - Chương 22: Vô Căn Cốt Chi Thân: Nghịch Lý Nhân Quả
Hương trà thơm nồng vẫn còn vương vấn trong không khí Thị Trấn An Bình, nhưng đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, mùi hương ấy giờ đây đã hòa lẫn với một dư vị khác lạ, một thứ mùi vị của sự nghi vấn và bối rối, tựa như một sợi tơ tằm vô hình đang siết chặt lấy trái tim nàng. Nàng đã chứng kiến tận mắt, một phàm nhân không hề sở hữu pháp lực, lại có thể hóa giải một cục diện phức tạp, thậm chí còn nhìn thấu được bản chất ma khí ẩn chứa trong vật phẩm của Thiên Sát Cốc, điều mà ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm cũng khó lòng nhận ra. Sự kiện ấy đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi, khiến nàng đêm về không thể an giấc.
Sáng sớm hôm sau, tại Quán Trà Vọng Giang, những tia nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát thường ngày, đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn, nhắm mắt tĩnh tâm. Mái tóc đen nhánh của nàng buông dài, phủ xuống đôi vai gầy, tạo nên một vẻ đẹp thanh cao nhưng cũng phảng phất sự cô độc. Nàng không nhập định, mà chỉ cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép hỗn độn trong tâm trí mình. Tiếng nước sông chảy róc rách vọng lên từ bên dưới, tiếng chim hót líu lo ngoài vòm cây cổ thụ, và cả tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những thực khách đang thưởng trà ở tầng dưới, tất cả dường như càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo trong căn phòng nàng.
Tiểu Tỳ Nữ, một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt trong veo và vẻ mặt luôn phảng phất sự lo lắng, nhẹ nhàng bước vào phòng, từng bước chân gần như không phát ra tiếng động. Trên tay nàng là một cuộn giấy được niêm phong cẩn thận bằng ấn ký của Thái Huyền Tông, biểu trưng cho sự tuyệt mật và tầm quan trọng của thông tin bên trong. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ mở đôi mắt phượng, ánh nhìn sắc bén nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi, đổ dồn về phía cuộn giấy.
Nàng đã chờ đợi báo cáo này suốt đêm qua, một báo cáo mà nàng kỳ vọng sẽ giải đáp được những câu hỏi đang giày vò tâm can. Liệu Tạ Trần có phải là một dị nhân ẩn giấu tu vi? Hay hắn sở hữu một loại bí thuật nào đó mà tiên môn chưa từng biết đến? Hay tất cả chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một màn kịch được sắp đặt bởi một thế lực nào đó nhằm mục đích che giấu?
"Tiên tử," Tiểu Tỳ Nữ khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng vẫn lộ rõ vẻ thận trọng, "Đây là kết quả điều tra cuối cùng về thư sinh Tạ Trần, do đích thân trưởng lão giám sát, vừa mới được chuyển đến." Nàng cẩn trọng đưa cuộn giấy ra, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Lăng Nguyệt, tựa hồ sợ hãi chạm phải sự uy nghiêm lạnh lẽo của vị tiên tử.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa tay nhận lấy cuộn giấy, ngón tay thon dài khẽ chạm vào lớp niêm phong. Nàng không vội vã mở ra, mà chỉ nhìn chằm chằm vào ấn ký cổ xưa, như thể muốn nhìn xuyên qua nó để đọc được bí mật bên trong. Một dòng suy nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí nàng: 'Báo cáo về Tạ Trần... Liệu có phải là phép màu hay một âm mưu của Thiên Đạo?' Nàng đã quen với việc mọi chuyện trên đời đều có thể lý giải bằng tu vi, bằng linh khí, bằng luật trời. Nhưng Tạ Trần lại là một ngoại lệ khó hiểu, một điểm mù trong vũ trụ quan của nàng.
"Đưa đây," Lăng Nguyệt Tiên Tử cuối cùng cũng cất lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, không biểu lộ chút cảm xúc nào, dù trong lòng nàng lúc này đang dâng trào một sự mong chờ mãnh liệt. Nàng muốn biết, nàng cần biết, rốt cuộc thì con người Tạ Trần này là gì, để nàng có thể định vị hắn trong thế giới quan của mình, để nàng có thể tìm thấy một lời giải đáp cho sự bối rối đang gặm nhấm niềm tin của nàng.
Tiểu Tỳ Nữ nhẹ nhàng đặt cuộn giấy vào tay Lăng Nguyệt, rồi lặng lẽ rút lui, không dám quấy rầy sự tĩnh lặng của vị tiên tử.
Lăng Nguyệt Tiên Tử từ từ mở cuộn giấy ra. Mùi mực tàu thoang thoảng bay lên, hòa cùng mùi trà thơm, tạo thành một hương vị phức tạp khó tả. Nàng lướt ánh mắt qua từng dòng chữ được viết bằng nét bút ngay ngắn, cẩn trọng. Ban đầu là những thông tin về thân thế, gia cảnh, quá trình lớn lên của Tạ Trần, tất cả đều hết sức bình thường, không có gì nổi bật. Hắn xuất thân từ một thư hương thế gia đã sa sút, cha mẹ đều là phàm nhân, tổ tiên ba đời không có ai từng tu luyện.
Nhưng rồi, khi ánh mắt nàng dừng lại ở những dòng cuối cùng, đôi mắt phượng sắc bén của nàng bỗng khẽ co rút lại, tựa như bị một mũi kim châm vào. Toàn thân nàng cứng đờ, từng thớ thịt như bị đóng băng.
"Vô căn cốt, không tu vi, phàm nhân thể chất."
Những dòng chữ ấy, lạnh lẽo và dứt khoát, như một cái búa tạ giáng thẳng vào niềm tin vững chắc của nàng. Vô căn cốt – nghĩa là hắn không có bất kỳ khả năng nào để hấp thụ linh khí, không thể đặt chân vào con đường tu luyện. Không tu vi – điều này càng khẳng định sự thật tàn khốc. Phàm nhân thể chất – là lời xác nhận cuối cùng, hắn chỉ là một con người bình thường, yếu đuối, không hơn không kém.
Một cảm giác lạnh lẽo quen thuộc bỗng dâng lên trong lòng bàn tay Lăng Nguyệt. Nàng nắm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên tóc, cảm nhận sự buốt giá của nó đang lan tỏa. Chiếc trâm này, một tiên khí cấp cao, đã gắn bó với nàng hàng ngàn năm, là biểu tượng cho tu vi và địa vị của nàng. Thế nhưng, sự lạnh lẽo từ chiếc trâm, dù đã quen thuộc, lần này lại không thể xua tan được sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm can nàng. Sự lạnh lẽo này không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính nỗi bàng hoàng và hoài nghi đang giày vò nàng.
'Một phàm nhân... vô căn cốt... lại có thể nhìn thấu nhân quả, lại có thể hóa giải ma khí, lại có thể khiến những tu sĩ như Thanh Liên phải tự vấn? Vậy những gì ta đã theo đuổi bấy lâu nay... rốt cuộc là gì?'
Lăng Nguyệt cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Cả cuộc đời nàng, cả ngàn năm tu luyện của nàng, đều dựa trên một tiền đề cơ bản: tu vi là sức mạnh, là chân lý, là con đường duy nhất để giải cứu Thiên Đạo đang suy yếu. Nhưng Tạ Trần, bằng sự tồn tại của hắn, lại đang thách thức mọi tiền đề ấy. Hắn là một nghịch lý sống, một câu hỏi không lời giải đáp, một mũi dao vô hình đang đâm sâu vào niềm tin đã hóa đá của nàng. Sự hoài nghi về con đường tu tiên của mình, về cái giá của việc "mất người" khi tu luyện, giờ đây càng trở nên sâu sắc và đau đớn hơn bao giờ hết.
Nàng buông thõng cuộn giấy, để nó trôi nhẹ xuống mặt bàn trà. Đôi mắt phượng của nàng nhìn ra xa xăm, về phía dòng sông An Bình vẫn đang lững lờ trôi, tựa như muốn tìm kiếm một lời giải đáp nơi dòng nước vô tận ấy. Nhưng đáp án không nằm ở đó. Đáp án, có lẽ, chỉ có thể tìm thấy ở chính con người đã gây ra sự hỗn loạn trong tâm trí nàng.
***
Buổi chiều, ánh nắng vàng nhạt phủ lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Một làn gió nhẹ mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm sau cơn mưa đêm qua. Trong Nhân Gian Thư Quán, Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế quen thuộc, ngồi sau quầy sách cũ kỹ, tay cầm một cuốn kinh thư đã ố vàng theo thời gian. Ánh mắt hắn lướt qua từng dòng chữ, vẻ mặt bình thản, dường như mọi ồn ào của thế sự đều không thể chạm tới hắn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên khuôn mặt thanh tú với đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ thư sinh gầy gò của hắn, hoàn toàn khác biệt với vẻ cường tráng của những tu sĩ hay luyện võ giả.
Bên ngoài quán sách, một bóng dáng bạch y phiêu dật bỗng xuất hiện, tựa như một tiên nhân giáng trần. Đó chính là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Sự xuất hiện của nàng, dù không hề có âm thanh hay động thái khoa trương nào, vẫn khiến không gian vốn dĩ bình yên của con phố nhỏ bỗng trở nên căng thẳng lạ thường. Những người qua đường, khi nhận ra vị tiên tử cao quý, đều vội vàng cúi đầu tránh né, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng. Vầng hào quang vô hình toát ra từ nàng, không phải là linh khí, mà là sự uy nghiêm của một người đứng trên vạn vật, khiến mọi thứ xung quanh dường như đều phải nhún nhường.
Lăng Nguyệt bước vào quán sách, từng bước chân nhẹ như không, nhưng mỗi bước đi đều như đang dẫm lên những mảnh vỡ của niềm tin trong lòng nàng. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt dò xét, pha lẫn sự bối rối và cả một chút giận dữ mơ hồ. Sự tĩnh lặng của hắn, sự bình thản của hắn, dường như đang chế giễu sự quay cuồng trong tâm trí nàng.
Trong một góc phố đối diện, tựa vào bức tường rêu phong, một thân hình vạm vỡ, đầu trọc lốc, đang đứng đó. Đó là Kim Cương Tăng, một tăng nhân với vẻ ngoài hung tợn, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá tảng, trên cổ đeo chuỗi hạt lớn bằng gỗ mun. Trái ngược với vẻ ngoài có phần dữ dằn, ánh mắt của ông lại sâu thẳm và trầm tĩnh, ẩn chứa một sự thiện lương khó tả. Ông ta không nhìn Lăng Nguyệt, cũng không nhìn Tạ Trần, mà chỉ lẳng lặng dõi theo mọi diễn biến, tựa như một pho tượng đá đã tồn tại từ vĩnh cửu. Một nụ cười mờ nhạt, khó nhận ra, thoáng hiện trên môi ông.
Tạ Trần dường như cảm nhận được sự xuất hiện của Lăng Nguyệt. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, không chút ngạc nhiên hay lo sợ. Hắn đặt cuốn sách cổ xuống mặt bàn gỗ, động tác chậm rãi và thong dong, tựa như không hề có một vị tiên tử quyền năng đang đứng trước mặt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần quầy sách, khoảng cách giữa nàng và Tạ Trần chỉ còn vài bước chân. Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, cố gắng tìm kiếm một chút dấu vết của sự giả tạo, một chút sự lo sợ, hay bất kỳ điều gì có thể lý giải được nghịch lý trong con người hắn. Nhưng nàng chỉ thấy sự bình thản, sự thấu triệt, và một chiều sâu mà nàng chưa từng gặp ở bất kỳ ai.
"Tạ Trần," Lăng Nguyệt cất tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy chất vấn, "Ta muốn hỏi ngươi một điều. Ngươi... không có căn cốt tu luyện, phải không?" Giọng điệu của nàng không chỉ là một câu hỏi, mà còn là một lời xác nhận, một sự bộc lộ của nỗi bối rối tột độ.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa như sương khói, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu. "Tiên tử đã điều tra rõ ràng, còn cần hỏi gì nữa?" Hắn không phủ nhận, không né tránh, mà trực tiếp xác nhận sự thật, tựa như đó là một điều hiển nhiên, không có gì đáng phải bàn cãi.
Lời nói của Tạ Trần như một đòn giáng mạnh vào niềm tin của Lăng Nguyệt. Nàng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Vậy là thật. Hắn không hề che giấu. Hắn thừa nhận mình là một phàm nhân vô căn cốt.
"Vậy tại sao ngươi lại có thể thấu hiểu nhân quả, giải quyết vấn đề mà tu sĩ phải dùng pháp thuật?" Lăng Nguyệt gần như gầm lên, sự bối rối trong nàng đã biến thành một nỗi giận dữ khó kiềm chế. "Ngươi... là loại người gì?" Câu hỏi cuối cùng của nàng không phải là để tìm kiếm một định nghĩa, mà là một lời chất vấn về sự tồn tại của Tạ Trần, về sự thách thức mà hắn đặt ra cho toàn bộ hệ thống tri thức và niềm tin của nàng.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn nhẹ nhàng pha một chén trà nóng, động tác uyển chuyển và tao nhã. Mùi trà thơm nồng lan tỏa, xoa dịu phần nào bầu không khí căng thẳng. Hắn đặt chén trà xuống trước mặt mình, rồi mới ngước nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt vẫn tĩnh lặng như cũ.
"Nhân quả không phải là pháp thuật, cũng không cần căn cốt," Tạ Trần trầm giọng đáp, giọng nói hắn không cao không thấp, nhưng lại mang một sức nặng khó tả, tựa như những lời hắn nói ra đều là chân lý đã được đúc kết qua hàng ngàn năm. "Nó là lý, là đạo của vạn vật. Tu sĩ dùng sức mạnh để thay đổi, ta chỉ dùng trí tuệ để thấu hiểu và thuận theo."
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt. "Thuận theo?" Nàng lặp lại, đôi mắt phượng mở lớn, vẻ mặt đầy kinh ngạc. "Chẳng phải tu tiên là nghịch thiên cải mệnh sao? Chẳng phải chúng ta đang cố gắng dùng sức mạnh để vá trời, để cứu vãn Thiên Đạo khỏi sự suy vong sao?" Đây là niềm tin cốt lõi của nàng, là lý do nàng dốc sức tu luyện, là sứ mệnh của Thái Huyền Tông.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười mờ nhạt lại hiện lên trên môi hắn, chứa đựng sự bi ai và thấu hiểu. "Nghịch hay thuận, cuối cùng cũng chỉ là một vòng luẩn quẩn." Hắn đưa tay cầm chén trà, hớp một ngụm nhỏ, rồi tiếp tục. "Tiên tử có thấy, khi càng cố gắng nghịch thiên, con người càng dễ lạc lối, càng dễ 'mất người' không?"
Câu nói cuối cùng của Tạ Trần, như một mũi dao vô hình, đâm thẳng vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Lăng Nguyệt. 'Mất người'. Đó là từ khóa, là nỗi ám ảnh đã đeo bám nàng từ lâu, đặc biệt là sau khi nàng chạm vào Nguyệt Quang Trâm và cảm thấy sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Nàng cảm thấy như Tạ Trần đang nhìn thấu mọi suy nghĩ, mọi nỗi sợ hãi ẩn giấu trong tâm can nàng, tựa như hắn có thể đọc được linh hồn nàng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, toàn thân bất động. Những lời của Tạ Trần, không mang chút linh lực nào, lại có sức mạnh hơn bất kỳ tiên pháp nào nàng từng đối mặt. Chúng không đánh vào cơ thể nàng, mà đánh thẳng vào lý trí, vào niềm tin, vào ý nghĩa của sự tồn tại của nàng. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng dâng lên, như thể một phần nào đó trong nàng đang sụp đổ.
Ở góc phố đối diện, Kim Cương Tăng khẽ nhíu mày khi nghe những lời đối thoại ấy, rồi lại giãn ra. Ánh mắt ông vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó, dường như có một tia sáng của sự thấu hiểu và từ bi. Ông ta đã thấy quá nhiều người tu luyện, cố gắng nghịch thiên cải mệnh, cuối cùng lại lạc lối, đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính. Lời của Tạ Trần, đối với ông, không phải là sự ngông cuồng của một phàm nhân, mà là một chân lý đơn giản nhưng sâu sắc.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt, không một chút dao động. Hắn không có ý định thuyết phục nàng, cũng không có ý định tranh luận. Hắn chỉ đơn thuần là nói ra những gì hắn thấu hiểu, những gì hắn tin tưởng. Sự tĩnh lặng của hắn, sự kiên định của hắn, lại càng khiến Lăng Nguyệt cảm thấy bất an và bối rối hơn bao giờ hết. Nàng cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm của sự nghi ngờ, nơi mọi niềm tin cũ đang sụp đổ, và một con đường mới, hoàn toàn xa lạ, đang dần hiện ra.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen tuyền, rải những vệt sáng bạc xuống đỉnh Bạch Vân Quan. Gió lạnh luồn qua những rặng tùng cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc bí ẩn, tựa như tiếng thở dài của đất trời.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y vẫn còn phảng phất mùi hương của quán trà Tạ Trần, đang bay nhanh trên con đường núi quanh co, hiểm trở dẫn lên Bạch Vân Quan. Tốc độ của nàng nhanh đến mức chỉ còn là một vệt sáng trắng mờ ảo trong đêm tối, nhưng tâm trí nàng lại nặng trĩu, không hề thanh thoát như dáng vẻ bên ngoài. Những lời của Tạ Trần, tựa như những khúc nhạc ma quái, không ngừng vang vọng trong đầu nàng, thách thức mọi niềm tin mà nàng đã dày công xây dựng suốt ngàn năm tu luyện.
'Vô căn cốt... vô tu vi... mà lại có thể nhìn thấu đạo lý đến vậy? Vậy con đường ta đang đi, rốt cuộc là gì? Có đáng để 'mất người' hay không?'
Mỗi câu hỏi của Tạ Trần, mỗi lời hắn nói ra, đều như một mũi kim châm thẳng vào vết thương lòng của Lăng Nguyệt. Nàng đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên mái tóc đen nhánh, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại dâng lên, nhưng lần này, nó buốt giá hơn bao giờ hết, tựa như đang phơi bày một sự thật tàn khốc: nàng đang dần "mất người". Chiếc trâm, vốn là biểu tượng của sức mạnh và quyền năng, giờ đây lại giống như một gông cùm vô hình, khóa chặt nàng trong một con đường mà nàng đang bắt đầu hoài nghi.
Bạch Vân Quan, một đạo quán cổ kính nằm cheo leo trên đỉnh núi cao, luôn là nơi Lăng Nguyệt tìm về mỗi khi tâm trí nàng cần sự tĩnh tâm. Nơi đây, linh khí dồi dào, những cây tùng cổ thụ vươn mình trong gió, và mùi hương trầm thoang thoảng từ trong đạo quán luôn mang lại cho nàng một cảm giác bình yên. Thế nhưng, đêm nay, sự bình yên ấy dường như đã bị phá vỡ bởi cơn bão tố trong lòng nàng.
Khi đến gần cổng đạo quán, Lăng Nguyệt bỗng khựng lại giữa không trung. Một luồng khí tức, vừa từ bi vừa mạnh mẽ, bỗng lướt qua nàng. Nó không phải là linh khí của tiên môn, cũng không phải là ma khí của vực sâu, mà là một loại năng lượng thuần khiết, thanh tịnh, mang theo một cảm giác an nhiên và thấu hiểu. Luồng khí tức ấy, tựa như một tiếng chuông chùa vang vọng trong không gian, rồi tan biến vào màn đêm, khiến nàng ngẩn ngơ.
'Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn.'
Một câu nói, không rõ từ đâu đến, không rõ ai đã nói, bỗng vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, tựa như tiếng chuông chùa kia vẫn còn vương vấn. Lời nói ấy, tuy ngắn gọn, lại chứa đựng một triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng nỗi bối rối của nàng. Lòng người hữu hạn, liệu có phải là nguyên nhân khiến con người ta không ngừng cố gắng nghịch thiên, để rồi lạc lối và "mất người" hay không?
Lăng Nguyệt hạ xuống trước cổng Bạch Vân Quan, vẻ mặt thất thần. Nàng nhìn lên những ngọn núi mờ ảo trong đêm, những đỉnh núi cao vút chạm tới bầu trời đầy sao, nhưng trong tâm trí nàng, những vì sao ấy giờ đây cũng mờ nhạt và xa vời, không thể chỉ lối cho nàng. Nàng bước vào sân đạo quán, tìm một góc tĩnh lặng dưới tán cây tùng cổ thụ, nơi hương trầm từ trong điện thờ vẫn còn bay ra, hòa quyện với mùi sương đêm.
Nàng ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm, cố gắng xua đi những suy nghĩ đang quay cuồng trong đầu. Nhưng lời của Tạ Trần, sự thật về căn cốt của hắn, và nỗi sợ "mất người" vẫn không ngừng giày vò nàng. Thiên Đạo suy yếu, tiên môn đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời", và nàng, một vị tiên tử cao quý, lại đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh, nơi mọi niềm tin và con đường cũ đang bị lung lay dữ dội.
Bạch Vân Quan, vốn là nơi nàng tìm thấy sự an tĩnh, đêm nay lại trở thành một chiến trường nội tâm, nơi lý trí và cảm xúc của nàng đang giao tranh kịch liệt. Nàng muốn tìm kiếm một tia sáng, một con đường khác, một lời giải đáp cho câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất thực sự của con người trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn này. Lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vậy, như một chiếc lá khô đang trôi dạt giữa dòng sông định mệnh. Dù nàng không biết, nhưng những lời Tạ Trần đã gieo, và sự bối rối trong nàng, chính là những hạt mầm đầu tiên của một sự chuyển biến sâu sắc, một con đường hoàn toàn mới mà nàng sẽ phải lựa chọn trong tương lai.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.