Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 21: Hương Trà Thơm Nồng, Dị Biến Khởi Đoan

Sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, Ma Chủ Cửu U vẫn đang trầm ngâm. Hắn nhìn thấu mọi mưu đồ, mọi dòng chảy nhân quả, và trên bàn cờ của hắn, Tạ Trần cùng Lăng Nguyệt chỉ là những quân cờ mới. Bóng tối vô tận nơi ma vực không thể che khuất sự hứng thú lạnh lùng trong đôi mắt vô hình của hắn, bởi lẽ, càng nhiều biến số, càng nhiều hỗn loạn, thì cơ hội để hắn đạt được mục đích lại càng lớn. Hắn chờ đợi, chờ đợi màn kịch vĩ đại này tiếp diễn, chờ đợi xem cái gọi là "điểm neo nhân quả" ấy sẽ thực sự làm thay đổi vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, hay chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, rồi cũng sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối mênh mông của Ma Vực Thâm Uyên. Khi ánh mắt ấy khẽ chuyển động, như thể đang xuyên thấu qua vô số không gian, nhìn về phía nhân gian hỗn độn, nơi một thư sinh phàm tục đang bình thản mở quán sách của mình, một kỷ nguyên mới, hay một tai họa khôn lường, đang dần hé lộ.

***

Sáng sớm tại Thị Trấn An Bình, không khí trong lành mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong. Nắng nhẹ trải vàng trên những con đường lát đá, len lỏi qua các tán cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Tiếng rao hàng của những người bán bánh, tiếng lách cách của xe ngựa lăn bánh trên đường, tiếng cười đùa của lũ trẻ và tiếng trò chuyện râm ran từ các quán hàng đã bắt đầu khuấy động sự tĩnh lặng của buổi bình minh. Hương trà thoang thoảng từ Quán Trà Vọng Giang đối diện hòa quyện với mùi bánh nướng mới ra lò, mùi gỗ mục và đất ẩm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần.

Tại Nhân Gian Thư Quán, Tạ Trần vẫn giữ nếp sinh hoạt điều độ của mình. Hắn ngồi sau quầy sách cũ kỹ, trên tay là một quyển kinh thư đã bạc màu, gáy sách sờn cũ, tựa như đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của thời gian. Thân hình gầy gò của hắn ẩn sau lớp áo vải bố đơn giản, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật nhưng lại hoàn toàn không bị vạn vật làm cho xao động. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, rủ xuống vai, càng tôn lên vẻ thư sinh thoát tục.

Quán sách của hắn nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng một kho tàng tri thức khổng lồ. Những giá sách gỗ cũ kỹ xếp đầy những cuốn sách từ kinh điển của Nho gia, Đạo gia, Phật gia cho đến những tập truyện dã sử, thi ca, hay thậm chí là những ghi chép về thảo dược, phong thủy của người đời. Chúng chất chồng lên nhau, tỏa ra một mùi hương đặc trưng của giấy cũ và mực tàu, một mùi hương mà Tạ Trần luôn yêu thích, bởi nó gợi nhắc về sự tích lũy của trí tuệ nhân gian qua bao đời.

Tiểu Hoa, cô bé hàng xóm nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang phụ giúp hắn sắp xếp lại những chồng sách mới được mang tới. Cô bé thoăn thoắt lau bụi bám trên bìa sách, xếp chúng ngay ngắn theo từng thể loại, tuy còn nhỏ nhưng đã rất tháo vát.

"Anh Tạ Trần ơi," Tiểu Hoa cất giọng trong trẻo, đặt một cuốn sách dày cộp lên giá cao nhất. "Cuốn này trông cũ quá, liệu có ai mua không ạ?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn kinh thư xuống và rót một chén trà nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà mạn. "Mỗi cuốn sách đều có một câu chuyện, cũng như mỗi người vậy, Tiểu Hoa," hắn nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh. "Chúng ta chỉ cần kiên nhẫn lắng nghe, kiên nhẫn tìm kiếm người hữu duyên của nó. Sách cũ hay sách mới không quan trọng, quan trọng là nội dung và giá trị mà nó mang lại. Đôi khi, những cuốn sách cũ kỹ nhất lại chứa đựng những chân lý vĩnh hằng mà người đời hiện đại đã quên lãng."

Tiểu Hoa gật gù, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. Cô bé còn nhỏ, chưa thể hiểu hết những điều Tạ Trần nói, nhưng luôn cảm thấy những lời của hắn có một sức nặng đặc biệt, khiến lòng người an định.

Đối diện Nhân Gian Thư Quán, tại Quán Trà Vọng Giang, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi đó, ẩn mình trong một góc khuất, tấm bạch y tinh khôi của nàng gần như hòa vào sắc trắng của sương sớm, khiến nàng trông như một bức họa tiên tử lạc giữa phàm trần. Dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời khỏi Tạ Trần. Nàng thưởng trà, nhưng hương vị trà thơm ngon dường như không thể lọt vào tâm trí nàng, bởi mọi giác quan của nàng đều tập trung vào thư sinh đối diện.

"Hắn không tu vi, không pháp lực, lại có thể khiến lòng người an định đến vậy?" Lăng Nguyệt thầm nhủ, nội tâm nàng dậy sóng. "Đạo của hắn... thực sự là gì? Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, tiên nhân 'mất người', vậy mà một phàm nhân lại có thể giữ vẹn nhân tính, thậm chí còn chiếu rọi sự thanh tịnh cho những kẻ xung quanh. Chẳng lẽ, con đường mà tiên môn chúng ta đang đi, con đường mà ta đã kiên định suốt bao năm qua, lại là một sai lầm?"

Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ lấp lánh dưới ánh nắng, như một lời nhắc nhở về địa vị và trách nhiệm của nàng. Mỗi khi chạm nhẹ vào nó, một cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng lại dâng lên trong lòng nàng, một dấu hiệu mơ hồ về sự "mất người" mà nàng đã cố gắng phủ nhận. Sự bình yên của Tạ Trần, sự chân thật trong từng lời nói, từng cử chỉ của hắn, lại càng khoét sâu vào những hoài nghi ấy.

Cùng lúc đó, Dương Quân cũng đang ngồi ở một bàn gần đó, tay cầm một cuốn kinh Phật, nhưng ánh mắt lại thường xuyên liếc về phía Nhân Gian Thư Quán. Vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh pha lẫn nét anh tuấn của người luyện võ, Dương Quân vẫn không ngừng suy tư về những cuộc trò chuyện trước đó với Tạ Trần. Hắn ngưỡng mộ trí tuệ của Tạ Trần, một trí tuệ vượt xa mọi pháp thuật thông thường, và tự hỏi, liệu mình có thể tìm thấy con đường chân chính của "đạo" mà Tạ Trần đang theo đuổi hay không. Hắn thấy Tạ Trần không hề cố gắng giảng đạo hay thuyết giáo, hắn chỉ đơn thuần là "sống", và chính cái "sống" ấy lại là một bài học vô giá.

Sáng trôi qua nhanh chóng trong sự tĩnh lặng của quán sách và sự quan sát đầy mâu thuẫn của những người xung quanh. Tạ Trần vẫn bình thản, Tiểu Hoa vẫn vui vẻ, và dòng đời ở Thị Trấn An Bình vẫn cứ thế trôi chảy, không hay biết rằng, những ánh mắt dõi theo thư sinh phàm tục kia đang mang theo những biến số lớn lao cho vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

***

Khi chiều tà buông xuống, nắng bắt đầu dịu hơn, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên những mái nhà và con phố. Không khí vẫn trong lành, nhưng đã có chút hơi lạnh của buổi tối sắp về. Phố chợ vẫn nhộn nhịp, tiếng người qua lại, tiếng buôn bán vẫn không ngớt, nhưng đã có phần trầm lắng hơn so với buổi sáng.

Đột nhiên, một sự ồn ào bất thường phá vỡ sự yên bình của buổi chiều. Từ phía cuối phố, nơi có một con hẻm nhỏ dẫn ra khu dân cư thưa thớt hơn, một nhóm người đang xô đẩy, tranh cãi gay gắt. Tạ Trần, đang đọc sách trong quán, khẽ nhíu mày. Dương Quân lập tức đứng dậy, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác. Ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử, đang nhấp một ngụm trà, cũng dừng lại, ánh mắt hướng về phía tiếng động.

Giữa phố chợ, một tiểu thư khuê các xinh đẹp, quý phái, mặc y phục lụa là màu xanh lam nhạt, đang bị một đám cường hào ác bá vây hãm. Nàng chính là Tiểu Thư Ngọc Nhi, vẻ mặt nàng tái nhợt vì sợ hãi, đôi mắt to tròn ngấn nước, nhưng vẫn cố gắng ôm chặt một chiếc hộp gỗ nhỏ vào lòng. Chiếc hộp toát ra một thứ khí tức âm u, mơ hồ, không phải là ma khí thuần túy, nhưng cũng không phải là linh khí.

"Các ngươi... các ngươi đừng hòng cướp gia bảo của ta!" Ngọc Nhi run rẩy nói, giọng nàng yếu ớt nhưng đầy kiên cường. Nàng lùi lại, cố gắng tránh khỏi những bàn tay thô lỗ của đám cường hào.

Đám cường hào, khoảng năm sáu tên, thân hình vạm vỡ, áo quần xốc xếch, trên người thoảng mùi rượu và bụi bặm, vẻ mặt hung hãn. Chúng cười khẩy, ánh mắt tham lam dán chặt vào chiếc hộp trong tay Ngọc Nhi. "Gia bảo gì chứ, nha đầu? Thứ này là vật vô chủ! Mau giao ra đây, bằng không đừng trách anh em chúng ta không khách khí!" Một tên cầm đầu, với một vết sẹo dài trên má, lên tiếng đe dọa. Hắn ta tiến lên một bước, định giật lấy chiếc hộp.

Đúng lúc đó, một bóng dáng thanh thoát, mặc đạo bào màu xanh lá cây, từ đâu xuất hiện, chắn trước mặt Ngọc Nhi. Đó chính là Nữ Đạo Sĩ Thanh Liên, vừa xuống núi lịch luyện, vẻ mặt nàng thanh khiết nhưng đôi mắt lại ánh lên sự phẫn nộ. "Yêu nghiệt! Dám tác quái giữa ban ngày! Chân lý tu đạo là cứu vớt chúng sinh! Mau dừng tay!" Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, vang vọng giữa phố chợ.

Thanh Liên giơ tay, một luồng pháp lực yếu ớt phát ra từ đầu ngón tay nàng, tạo thành một lá chắn ánh sáng màu xanh lục nhạt bao quanh Ngọc Nhi. Nàng mới chỉ ở cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ, pháp lực còn non yếu, nhưng nhiệt huyết và chính nghĩa thì ngút trời.

Đám cường hào ban đầu có chút bất ngờ trước sự xuất hiện của một nữ đạo sĩ, nhưng khi thấy pháp lực của nàng yếu ớt, chúng lại phá ra cười lớn. "Ha ha ha! Đạo sĩ nhỏ yếu ớt! Dám xen vào chuyện của lão tử sao?" Tên cường hào sẹo nói, rồi hắn vung tay, một luồng khí tức âm u, pha lẫn chút ma khí, bỗng nhiên bùng lên từ tay hắn, va chạm vào lá chắn của Thanh Liên.

"Ầm!" Lá chắn ánh sáng rung chuyển dữ dội, Thanh Liên loạng choạng lùi lại một bước, sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng cảm thấy một luồng sức mạnh âm hàn đang xâm nhập vào cơ thể, khiến kinh mạch của nàng tê dại. Đám cường hào này, dường như không phải là phàm nhân bình thường, hoặc chúng đã bị ma khí ảnh hưởng. Cái hộp trong tay Ngọc Nhi cũng phát ra những vệt sáng đen mờ ảo, càng làm tăng thêm sự quỷ dị của sự kiện.

"Hừm, xem ra vật phẩm này có chút cổ quái..." Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, nàng đã nhận ra khí tức ma khí thoang thoảng từ đám cường hào và chiếc hộp. Nàng có thể ra tay bất cứ lúc nào, nhưng ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào Tạ Trần, chờ xem hắn sẽ làm gì. Nàng muốn thấy, một phàm nhân không tu vi sẽ giải quyết một vấn đề có liên quan đến ma khí như thế nào.

Dương Quân cũng nắm chặt tay, sẵn sàng lao tới. Hắn là một thư sinh kiêm luyện võ, không thể đứng yên nhìn cảnh bất bình. Tuy nhiên, hắn cũng cảm nhận được sự hiện diện của Tạ Trần, và hắn tin tưởng vào trí tuệ của thư sinh kia.

Đám cường hào thấy Thanh Liên bị áp đảo, càng thêm hung hãn, chúng xông lên, định phá tan lá chắn để cướp chiếc hộp. Thanh Liên cắn răng, cố gắng duy trì ph��p lực, nhưng nàng biết mình không thể trụ được lâu. Nàng bối rối, không hiểu tại sao pháp thuật của mình lại yếu ớt đến vậy trước những kẻ phàm nhân này. Lý tưởng tu đạo là cứu vớt chúng sinh, nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy bất lực.

Tạ Trần, đứng trước cửa Nhân Gian Thư Quán, đã đặt cuốn sách xuống. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám cường hào, qua chiếc hộp trong tay Ngọc Nhi, qua Nữ Đạo Sĩ Thanh Liên đang cố gắng chống cự, và cuối cùng, dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Hắn không nói gì, chỉ bình thản bước ra khỏi quán sách, hòa vào đám đông đang hiếu kỳ vây quanh. Hắn không mang theo kiếm, không mang theo pháp khí, chỉ là một thư sinh gầy gò với bộ áo vải cũ kỹ, nhưng mỗi bước chân của hắn lại toát ra một khí chất đặc biệt, khiến mọi ánh mắt đều vô thức đổ dồn về phía hắn.

***

Khi Tạ Trần bước ra khỏi Nhân Gian Thư Quán, bước chân hắn chậm rãi, trầm tĩnh, tựa như đang dạo chơi giữa một khu vườn vắng vẻ chứ không phải đang tiến vào giữa một đám đông đang căng thẳng và ồn ào. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời, gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của đêm. Những tia nắng cuối cùng lướt qua mái tóc dài của hắn, tạo nên một vầng sáng mờ ảo.

Hắn đứng cách đám cường hào một khoảng, không quá gần để bị cuốn vào xung đột, cũng không quá xa để không thể quan sát. Đám đông hiếu kỳ vây quanh, nhưng khi Tạ Trần xuất hiện, một khoảng trống nhỏ tự động hình thành xung quanh hắn, như thể không ai muốn phá vỡ sự tĩnh lặng của hắn.

Nữ Đạo Sĩ Thanh Liên, đang chật vật chống đỡ, ánh mắt nàng bối rối và tuyệt vọng, bất ngờ nhìn thấy Tạ Trần. Nàng không biết hắn là ai, nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy có một luồng khí tức bình yên lạ thường tỏa ra từ hắn, khiến lòng nàng hơi dịu lại.

Đám cường hào, ban đầu không để ý đến Tạ Trần, vẫn tiếp tục công kích lá chắn của Thanh Liên. Tên thủ lĩnh cường hào, với vết sẹo trên má, cười khẩy: "Con nhóc đạo sĩ này cũng chỉ có vậy! Mau buông tay ra, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!"

Tạ Trần không nhìn đám cường hào, hắn nhìn thẳng vào chiếc hộp trong tay Tiểu Thư Ngọc Nhi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn như xuyên thấu lớp gỗ cũ kỹ, nhìn thấy bản chất bên trong của vật phẩm. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi cất giọng trầm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để mọi người xung quanh đều nghe rõ, ngay cả tiếng cãi vã của đám cường hào cũng dường như bị giọng nói của hắn át đi.

"Vật phẩm này ẩn chứa ma khí," Tạ Trần nói, giọng điềm đạm, không chút vội vã hay sợ hãi. "Các ngươi chiếm đoạt không chỉ rước họa vào thân mà còn liên lụy đến bang phái kia. Một khi Thiên Sát Cốc bị điều tra, các ngươi chỉ là quân cờ bị bỏ đi."

Những lời của Tạ Trần như một gáo nước lạnh tạt vào mặt đám cường hào. Chúng đột nhiên khựng lại, vẻ mặt từ hung hãn chuyển sang kinh ngạc, rồi hoảng sợ. Tên thủ lĩnh cường hào quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn Tạ Trần. "Ngươi là ai? Sao ngươi biết?" Hắn ta lộ rõ vẻ hoảng loạn, bởi vì những điều Tạ Trần nói hoàn toàn chính xác. Chiếc hộp này không phải vật phẩm thông thường, nó chứa đựng ma khí từ Thiên Sát Cốc, một nơi mà ngay cả chúng cũng không dám mạo phạm. Chúng chỉ được một bang phái nhỏ sai khiến, hứa hẹn sẽ ban thưởng hậu hĩnh nếu lấy được chiếc hộp này từ Ngọc Nhi.

Tạ Trần vẫn bình thản, tiến thêm một bước. "Các ngươi nghĩ rằng bang phái kia sẽ bảo vệ các ngươi sao? Khi sự việc bại lộ, khi Thiên Sát Cốc bị các tu sĩ chân chính điều tra, các ngươi, những kẻ phàm tục bị ma khí xâm nhập, sẽ là những người đầu tiên bị vứt bỏ, trở thành vật tế thần. Các ngươi chỉ là những con rối bị lợi dụng, không hơn không kém. Sự tham lam sẽ dẫn đến diệt vong, không chỉ cho riêng các ngươi, mà còn cho cả những kẻ đứng sau."

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua từng tên cường hào. "Ma khí trong vật phẩm này không phải thứ mà phàm nhân như các ngươi có thể kiểm soát. Nó sẽ dần ăn mòn tâm trí, biến các ngươi thành những con rối vô tri, không còn nhân tính. Các ngươi muốn sống một đời bình thường, hay muốn chìm sâu vào vũng lầy của ma đạo, rồi bị chính thứ các ngươi khao khát nuốt chửng?"

Những lời phân tích nhân quả của Tạ Trần không dùng một chút pháp lực nào, nhưng lại như một mũi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm can đám cường hào. Chúng vốn chỉ là những kẻ tham lam, chứ không phải là những kẻ cuồng tín ma đạo. Chúng sợ hãi cái chết, sợ hãi việc bị vứt bỏ, và đặc biệt là sợ hãi việc "mất người", trở thành quái vật. Cái nhìn thấu đáo của Tạ Trần về hậu quả đã khiến chúng rùng mình.

"Đừng nghe hắn nói nhảm!" Một tên cường hào khác cố gắng gầm lên, nhưng giọng nói hắn đã yếu ớt hơn hẳn.

Tạ Trần không để ý, hắn tiếp tục. "Và ngươi, tiểu thư," hắn nhìn Ngọc Nhi, "vật phẩm này không phải là gia bảo, mà là một lời nguyền. Gia tộc ngươi đã giữ nó bao đời, nhưng không ai dám sử dụng, bởi họ hiểu nhân quả. Giữ nó bên mình chỉ rước họa vào thân. Chân lý không nằm ở việc sở hữu, mà ở việc thấu hiểu và buông bỏ."

Ngọc Nhi, vẫn còn run rẩy, nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi. Nàng đã nghe về những lời nguyền của gia tộc liên quan đến chiếc hộp này, nhưng chưa bao giờ tin.

Lăng Nguyệt Tiên Tử ở Quán Trà Vọng Giang, tay nàng chạm nhẹ vào chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc lại dâng lên, nhưng lần này, nó đi kèm với một sự thấu hiểu sâu sắc. "Một phàm nhân... lại có thể nhìn thấu bản chất của ma khí, và cả nhân tâm... Hắn không cần pháp thuật, hắn dùng 'nhân quả' để phá cục." Sự hoài nghi trong nàng ngày càng lớn, và nàng cảm thấy một nỗi sợ mơ hồ về con đường mình đang đi, về sự "mất người" đang dần nuốt chửng nàng.

Dương Quân đứng đó, ánh mắt bừng sáng. Hắn đã thấy Tạ Trần giải quyết vấn đề bằng trí tuệ, nhưng chưa bao giờ thấy rõ ràng đến vậy. Pháp thuật của Thanh Liên không làm được, nhưng lời nói của Tạ Trần thì có.

Tên thủ lĩnh cường hào, sau một hồi do dự, nhìn sang đồng bọn, thấy ánh mắt chúng cũng đầy hoang mang và sợ hãi. Hắn biết, Tạ Trần đã nói đúng. Bang phái đứng sau chúng chỉ coi chúng là công cụ. Một khi Thiên Sát Cốc bị lộ, chúng sẽ là những kẻ bị hy sinh. "Rút!" Hắn ta gầm lên, giọng nói không còn vẻ hung hãn như trước. "Rút! Chúng ta đi!"

Đám cường hào vội vã lùi lại, nhìn Tạ Trần với ánh mắt phức tạp, vừa căm giận vừa sợ hãi. Chúng nhanh chóng tẩu thoát, biến mất vào con hẻm tối.

Tiểu Thư Ngọc Nhi thở phào nhẹ nhõm, nàng suýt chút nữa đã ngã quỵ. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt ngấn nước giờ đây tràn đầy vẻ biết ơn và ngưỡng mộ. "Cảm ơn công tử đã cứu giúp tiểu nữ!" Nàng cúi đầu thật sâu.

Nữ Đạo Sĩ Thanh Liên, vẫn còn bàng hoàng, pháp thuật của nàng vừa rồi hoàn toàn vô dụng, nhưng Tạ Trần, một phàm nhân, lại làm được. "Đây... đây là đạo gì? Không cần pháp lực... mà lại có thể..." Nàng lẩm bẩm, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ bối rối và tự vấn. Lý tưởng tu đạo của nàng, "chân lý tu đạo là cứu vớt chúng sinh," giờ đây đang bị thử thách bởi một thực tế hoàn toàn khác.

Tạ Trần khẽ gật đầu với Ngọc Nhi và Thanh Liên, rồi quay trở lại Nhân Gian Thư Quán. Hắn không tìm kiếm sự khen ngợi, không tìm kiếm sự chú ý. Hắn chỉ đơn thuần là đã làm điều mà hắn cho là đúng, dựa trên sự thấu hiểu nhân quả.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn theo bóng Tạ Trần, vẻ lạnh lùng trên mặt nàng càng thêm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến một điều phi thường. Pháp thuật của tiên môn, với uy lực to lớn, đôi khi không bằng một lời nói của phàm nhân. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn tìm hiểu về "đạo" của Tạ Trần, về con đường "sống một đời bình thường" mà hắn đang theo đuổi. Cái chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm của nàng lại mang đến cảm giác trống rỗng, và một ý nghĩ chợt lóe lên: liệu nàng có đang dần "mất người" hay không, và liệu Tạ Trần có thể chỉ cho nàng một con đường khác?

Dương Quân cũng lặng lẽ trở lại Quán Trà Vọng Giang, trong lòng hắn đầy những câu hỏi mới. Hắn nhận ra, 'đạo' không chỉ nằm trong những kinh thư, không chỉ nằm trong pháp thuật, mà còn nằm trong lòng người, trong sự thấu hiểu nhân gian.

Trong một con hẻm tối tăm khuất xa, Bạch Phong xuất hiện, ánh mắt hắn sắc lạnh và đầy khinh thường. "Phàm nhân... lại dám can thiệp vào chuyện của tu sĩ. Hừ, Thiên Đạo suy yếu mà sinh ra nhiều nghịch tặc. Luật trời bất biến. Kẻ nào nghịch thiên, kẻ đó diệt vong!" Hắn lẩm bẩm, rồi nhanh chóng biến mất vào bóng tối, mang theo sự kiêu ngạo và giáo điều của mình.

Xa hơn, trên một mái nhà cổ kính, một bóng đen hòa vào màn đêm đang buông xuống. Hắc Y Nhân vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát mọi chuyện, rồi vô thanh vô tức biến mất, mang theo những báo cáo mới về "điểm neo nhân quả" và sự hỗn loạn đang dần nảy mầm trong Thập Phương Nhân Gian, để trình lên Ma Chủ Cửu U.

Tạ Trần, trong quán sách của mình, lại tiếp tục đọc cuốn kinh thư cũ. Hương trà thơm nồng vẫn vương vấn trong không khí, nhưng đâu đó, một làn gió lạnh lẽo mang theo mùi ma khí thoang thoảng đã bắt đầu thổi qua Thị Trấn An Bình, báo hiệu những dị biến lớn hơn, những cuộc tranh giành quyền lực giữa Tiên và Ma, và một vai trò định mệnh đang chờ đợi một phàm nhân không tu đạo.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free