Nhân gian bất tu tiên - Chương 20: Bí Mật Đằng Sau Băng Giá: Mắt Phượng Quan Sát Nhân Gian
Sự thanh tịnh mà Tạ Trần kiếm tìm nơi cửa Phật quả nhiên chỉ là ảo ảnh. Tiếng gầm gừ thô bạo của Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê như xé toạc tấm màn an yên cuối cùng, kéo anh trở về với hiện thực hỗn loạn. Đám lính đánh thuê, với những thanh đao loang loáng và vẻ mặt hung dữ, xông thẳng vào khuôn viên chùa, tựa như một đàn thú hoang xé nát bức tranh thủy mặc của Phật môn. Vị tăng nhân già nua, thân hình gầy gò trong chiếc áo cà sa cũ kỹ, vẫn đứng đó, như một cành cây khô chịu đựng bão tố, sự kiên định ánh lên trong đôi mắt đã hằn sâu dấu vết thời gian.
Tạ Trần không hề vội vã. Anh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều tựa như đang cân nhắc trọng lượng của đá sỏi dưới chân, của không khí xung quanh, và cả của những gánh nặng vô hình đang đè lên vai thế nhân. Anh không có pháp lực để ngăn cản những thanh đao kiếm vô tri, không có uy thế của một tiên nhân để trấn áp sự tham lam đang bừng cháy trong lòng kẻ phàm tục. Anh chỉ có trí tuệ, và một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của nhân quả, của những sợi dây vô hình kết nối mọi hành động và hệ quả của chúng.
Khi đám lính đánh thuê lao tới am nhỏ, tiếng la ó, tiếng vũ khí va chạm xé nát không khí thanh tịnh. Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê, với vẻ mặt khắc khổ và đôi mắt đầy vẻ tham lam, định vung đao lên để dọa nạt vị tăng nhân. Nhưng trước khi hắn kịp làm gì, một bóng người gầy gò đã đứng chắn trước mặt, không nhanh không chậm, không có một chút linh khí hay uy áp nào, chỉ đơn giản là đứng đó. Chính là Tạ Trần.
"Thí chủ, xin hãy dừng tay," Tạ Trần nói, giọng anh trầm ấm, không cao không thấp, nhưng lại chứa đựng một lực lượng kỳ lạ, khiến kẻ đang nóng giận cũng phải khựng lại trong giây lát. "Bạo lực không giải quyết được vấn đề, mà chỉ gieo thêm nhân quả oán hận. Chốn Phật môn này là nơi thanh tịnh, nơi nuôi dưỡng thiện niệm. Nếu thí chủ mang sát khí vào đây, e rằng chỉ chuốc lấy tai họa."
Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê ngớ người ra, hắn chưa từng gặp một kẻ phàm nhân nào dám đứng chắn trước mũi đao của hắn với vẻ bình thản đến vậy. Hắn định quát tháo, nhưng đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, tĩnh lặng như mặt hồ thu, lại khiến hắn bất giác chùn bước. Hắn cảm thấy như mọi ý định hung hãn của mình đều bị đôi mắt ấy nhìn thấu, không còn chút che giấu.
"Ngươi là ai?" Hắn gằn giọng, thanh đại đao vẫn lăm lăm trong tay, nhưng đã hạ xuống đôi chút. "Đừng tưởng ta không dám động thủ!"
"Ta chỉ là một phàm nhân, một người qua đường," Tạ Trần đáp, không chút sợ hãi. "Nhưng ta thấy rõ, sự tham lam của thí chủ đang bị lợi dụng." Anh quay sang vị tăng nhân già, khẽ cúi đầu. "Xin phép Đại sư, cho thí chủ này được một lần nhìn rõ 'linh vật' mà hắn đang truy cầu."
Vị tăng nhân già nhìn Tạ Trần, đôi mắt lão khẽ chớp, dường như đã hiểu ý. Lão gật đầu, lùi lại một bước, nhường chỗ.
Tạ Trần không nói nhiều, anh chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cửa am nhỏ. Bên trong, không có bảo vật lấp lánh, không có linh khí cuộn trào. Chỉ có một pho tượng Phật cổ kính, được tạc bằng gỗ trầm hương đã ngả màu thời gian, tỏa ra một mùi hương thanh tịnh và an lạc. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa, chiếu rọi lên pho tượng, làm nó trở nên linh thiêng và vĩ đại hơn bao giờ hết.
"Đây là 'linh vật' mà thí chủ đang tìm kiếm," Tạ Trần nói, chỉ vào pho tượng. "Sự thanh tịnh, sự an lạc, sự giác ngộ. Những thứ đó không phải là vật chất, không phải là thứ có thể cướp đoạt hay mua bán. Nó nằm trong tâm của mỗi người. Kẻ đã xúi giục thí chủ, hẳn đã mượn cớ 'linh vật' để gieo rắc hỗn loạn, để kiếm lời từ sự tham lam của thí chủ."
Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê sững sờ. Hắn nhìn pho tượng, rồi nhìn Tạ Trần, nhìn vị tăng nhân. Khuôn mặt hắn từ hung dữ chuyển sang bối rối, rồi dần dần, một chút xấu hổ hiện lên. Hắn đã bị lừa. Cái gọi là 'linh vật' có thể mang lại sức mạnh, của cải, chỉ là một lời đồn thổi vô căn cứ. Hắn đã suýt chút nữa gây ra tội nghiệt lớn lao vì sự mù quáng của chính mình.
"Ai... ai đã nói với ngươi điều đó?" Hắn lắp bắp hỏi.
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Mọi sự trong nhân gian đều có nhân quả. Kẻ gieo gió ắt gặt bão. Kẻ tham lam ắt bị lợi dụng. Chuyện này, ta không cần ai nói cũng có thể thấy."
Đúng lúc ấy, Lão Bang Chủ, người mà Tạ Trần đã từng giúp đỡ ở Hẻm Núi U Ảnh, cùng với những thuộc hạ của mình xuất hiện. Vẻ mặt ông nghiêm nghị, ánh mắt ông sắc lạnh quét qua đám lính đánh thuê. "Thằng ranh con, ngươi dám động đến địa bàn của lão phu sao?" Lão Bang Chủ cầm chiếc quạt, gõ nhẹ vào lòng bàn tay, phát ra tiếng "cốp, cốp" khô khốc, đầy uy hiếp. "Giang hồ có luật của giang hồ. Phật Sơn Tự này được lão phu bảo hộ. Ngươi muốn làm loạn ở đây, có hỏi qua ý ta chưa?"
Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê, vừa bị Tạ Trần làm cho bẽ mặt, nay lại đối mặt với uy áp của Lão Bang Chủ, hắn lập tức co rúm lại. Hắn biết, Lão Bang Chủ là một thế lực không thể đắc tội ở vùng này.
"Thưa... thưa Lão Bang Chủ, tiểu nhân có mắt không tròng, xin người tha tội!" Hắn vội vàng cúi đầu. "Tiểu nhân chỉ là bị kẻ khác xúi giục, nói rằng trong đây có kỳ trân dị bảo..."
Lão Bang Chủ hừ lạnh, ông không dễ dàng bỏ qua. "Kỳ trân dị bảo sao? Cái loại 'kỳ trân' mà ngươi nói, liệu có đáng để phá hoại sự bình yên của Phật môn, để gây thù chuốc oán với lão phu?" Ông quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng một sự kính trọng sâu sắc. "Tiên sinh đã nói rất đúng. Giang hồ có luật, nhưng luật trời... khó nói. Nhiều khi, những kẻ tự cho mình là khôn ngoan lại dễ dàng rơi vào bẫy của kẻ khác, chỉ vì một chữ 'tham'."
Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần từ nãy đến giờ, đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Ánh mắt anh sáng rực lên một niềm ngưỡng mộ không che giấu. Anh là một tu sĩ, được giáo dục về sức mạnh, về pháp thuật, về những quy tắc của tiên môn. Nhưng những gì Tạ Trần làm, lại hoàn toàn khác. Anh không dùng một chút linh lực nào, không một phép thần thông, nhưng lại có thể hóa giải một cuộc xung đột tưởng chừng không thể tránh khỏi, khiến kẻ tham lam phải cúi đầu, kẻ hung hãn phải khiếp sợ.
"Thật khó tin," Dương Quân trầm tư nói, giọng anh khẽ run. "Một phàm nhân lại có thể hóa giải những mâu thuẫn này mà không dùng pháp lực. Hóa ra, 'đạo' không phải chỉ nằm ở linh khí, ở thần thông. 'Đạo' ở lòng người, ở sự thấu hiểu nhân quả."
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không đáp lời. Anh biết, Dương Quân đang tự mình tìm kiếm câu trả lời, và đó là điều quan trọng hơn bất kỳ lời giảng giải nào. Anh quay sang Lão Bang Chủ. "Lão Bang Chủ nói rất đúng. Sự tham lam là nguồn gốc của mọi tai họa. Nếu các bang phái nhỏ không bị lợi dụng để gây rối, thì thị trấn này sẽ bình yên hơn rất nhiều."
Lão Bang Chủ gật đầu, đôi mắt sắc bén nhìn Thủ Lĩnh Bang Phái Nhỏ đang run rẩy. "Ngươi đã nghe rõ rồi chứ? Nếu còn dám gây rối, lão phu sẽ không nương tay."
Thủ Lĩnh Bang Phái Nhỏ, sau khi được Lão Bang Chủ dạy dỗ và được Tạ Trần "khai sáng", đã hoàn toàn mất đi vẻ hung hãn ban đầu. Hắn vội vàng xin lỗi các tăng nhân, hứa sẽ không bao giờ tái phạm. Hắn thậm chí còn hứa sẽ quyên góp một phần tài sản để tu sửa chùa. Lão Bang Chủ cũng nhân cơ hội này, thiết lập lại trật tự giữa các bang phái nhỏ trong khu vực, buộc họ phải tuân theo những quy tắc chung, tránh gây ảnh hưởng đến phàm nhân và sự bình yên của thị trấn.
Trong khi mọi người đang bận rộn với việc dàn xếp, Hắc Y Nhân vẫn đứng lặng lẽ trên đỉnh núi, như một bức tượng được tạc từ bóng tối. Hắn đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Đôi mắt lạnh lẽo của hắn, xuyên qua lớp vải đen, vẫn tập trung hoàn toàn vào Tạ Trần. Tên phàm nhân này, không có chút tu vi, lại có thể khiến một cuộc xung đột lớn tan biến chỉ bằng vài lời nói và một sự thấu hiểu kỳ lạ. Hắn không hiểu. Hắn chỉ biết, đây là một biến số không thể coi thường. Sau khi Tạ Trần quay lưng, hòa vào đám đông, Hắc Y Nhân khẽ lắc đầu, rồi tan biến vào màn sương sớm, không để lại dấu vết. Nhiệm vụ của hắn là theo dõi, không phải can thiệp. Hắn sẽ mang những gì mình chứng kiến về báo cáo cho chủ nhân.
Tạ Trần thở phào nhẹ nhõm. Anh không muốn trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, càng không muốn dính dáng đến những tranh chấp thế tục. Anh chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Sau khi mọi chuyện đã ổn thỏa, anh cùng Dương Quân rời Phật Sơn Tự, để lại sau lưng tiếng chuông chùa ngân vang, tiếng tụng kinh trầm bổng, và mùi hương trầm thanh tịnh dần lan tỏa, xua đi những vết tích của sự hỗn loạn đêm qua. Tạ Trần biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Dường như, càng cố gắng tránh né, anh lại càng bị cuốn sâu hơn vào vòng xoáy của nhân quả.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, phản chiếu xuống dòng sông Vọng Giang cuồn cuộn trôi. Tại Quán Trà Vọng Giang, nơi kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc nhưng ẩn chứa nét thanh tao, tiếng nước sông chảy rì rào, tiếng chim hót líu lo, và mùi trà thơm thoang thoảng tạo nên một không gian yên bình đến lạ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đang ngồi trong một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong gỗ chạm khắc tinh xảo. Nàng không uống trà. Chiếc chén ngọc đặt trước mặt vẫn còn nguyên vẹn, hơi nóng đã tan theo gió chiều. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, thường ngày chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại lộ rõ vẻ suy tư, thậm chí là bối rối.
Trên tay nàng là một xấp báo cáo, được Nữ Điệp Viên thu thập cẩn thận từ nhiều nguồn khác nhau. Từng trang giấy, từng dòng chữ đều viết về một cái tên duy nhất: Tạ Trần.
"Hắn không hề dùng chút linh lực nào? Chỉ bằng lời nói và sự sắp xếp?" Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ hỏi, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ khó tin, như thể đang chất vấn chính mình hơn là người đối diện.
Nữ Điệp Viên, xinh đẹp và quyến rũ trong bộ y phục kín đáo nhưng tinh tế, đứng cạnh, cúi đầu cung kính. "Bẩm Tiên Tử, đúng vậy. Từ sự kiện Hẻm Núi U Ảnh cho đến Phật Sơn Tự đêm qua, Tạ Trần công tử đều không hề động đến một chút pháp lực. Hắn chỉ dùng trí tuệ, khả năng thấu hiểu nhân tâm, và sự sắp xếp hợp lý để hóa giải mọi chuyện." Nữ Điệp Viên tiếp tục, giọng nàng đều đều, không chút cảm xúc, nhưng nội dung lại khi���n người nghe phải kinh ngạc. "Các phàm nhân, và ngay cả một số tu sĩ cấp thấp, đều bị thuyết phục bởi lý lẽ của hắn. Hắn dường như nhìn thấu mọi ngọn nguồn tranh chấp, mọi chấp niệm, mọi ham muốn. Hắn khiến cho kẻ tham lam phải tự nhận ra lỗi lầm, khiến kẻ hung hãn phải chùn bước mà không cần một lời đe dọa vũ lực."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng đã từng nghe qua về Tạ Trần, cái tên phàm nhân từng được tiên môn chọn trúng nhưng lại từ bỏ con đường tu đạo. Nàng đã coi đó là một trò hề, một sự kiêu ngạo ngu xuẩn. Nhưng giờ đây, những báo cáo này, những sự kiện mà Tạ Trần đã hóa giải, lại khiến nàng phải suy nghĩ lại. Với tu vi của nàng, việc giải quyết những vấn đề như vậy chỉ cần một cái phất tay, một câu nói uy áp. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là sự sợ hãi, là sự phục tùng miễn cưỡng, là những hạt mầm oán hận âm ỉ dưới lòng đất, chờ ngày bùng phát. Hơn nữa, việc sử dụng linh lực quá mức sẽ càng làm Thiên Đạo suy yếu, càng khiến nàng cảm thấy "mất người" hơn.
"Một phàm nhân, lại có thể làm được điều mà ta, một trưởng lão của Thái Huyền Tông, phải dùng đến uy áp của tu vi, hoặc thậm chí là sức mạnh để giải quyết," Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nghĩ. "Chẳng lẽ, đạo của hắn, thật sự khác biệt? Đạo của hắn, không phải là đạo của Thiên Địa, mà là đạo của Nhân Gian?"
Nàng nhớ lại những lời Lạc Thư đã nói với Tạ Trần, những lời mà Nữ Điệp Viên đã ghi chép lại một cách cẩn thận: *“Thiên Đạo suy yếu, mà nhân tâm lại càng thêm loạn động. Cứu rỗi nhân gian không phải là việc của tiên nhân, mà là việc của chính con người. Người có thể nhìn thấu nhân quả, hiểu rõ lòng người, mới là người có thể phá cục.”* Những lời ấy, giờ đây, vang vọng trong tâm trí Lăng Nguyệt, mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.
Nàng lật sang trang báo cáo tiếp theo. Trong đó là những lời đối thoại của Tạ Trần với Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê, với Lão Bang Chủ, với các tăng nhân. Từng câu từng chữ đều sắc sảo, trí tuệ, nhưng không hề khoa trương. Hắn không rao giảng đạo lý, hắn chỉ nói lên sự thật mà thôi. Một sự thật trần trụi về bản chất của sự tham lam, của chấp niệm, của những hệ quả mà con người phải gánh chịu.
Một làn gió nhẹ lùa qua ban công, mang theo mùi hoa sen từ dòng sông, phảng phất vào trong quán trà. Nàng ngước mắt nhìn ra xa, nơi dòng sông Vọng Giang vẫn êm đềm trôi, không bị ảnh hưởng bởi những sóng gió của nhân gian. Tạ Trần, lúc này, cũng đang ngồi ở một bàn gần cửa sổ, ánh hoàng hôn dịu nhẹ chiếu lên vóc dáng gầy gò của anh. Anh đang lật giở một cuốn sách cổ, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh dường như không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh, chỉ đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng đã quen với việc tu sĩ phải ẩn mình, phải tu luyện trong động phủ, tách rời khỏi phàm trần để duy trì sự thanh tịnh. Nhưng Tạ Trần lại chọn cách hòa mình vào nhân gian, để rồi từ đó, anh lại tìm thấy một "đạo" khác, một "đạo" có lẽ còn vĩ đại hơn cả những gì các tiên nhân vẫn hằng truy cầu. Sự "mất người" mà nàng và các tu sĩ khác đang đối mặt, liệu có phải là cái giá phải trả cho việc xa rời nhân gian, xa rời bản chất thật sự của con người?
Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng, đầy vẻ khinh thường vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong góc quán. "Lăng Nguyệt sư tỷ, sư tỷ lại phí công với một phàm nhân sao? Đã bao giờ ta thấy sư tỷ tốn nhiều tâm tư đến vậy vì một con kiến hôi chốn nhân gian đâu?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ giật mình, quay đầu lại. Một nam tử tuấn tú, vận áo bào trắng tinh khôi, toát lên khí chất ngạo mạn, đang bước đến. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua Tạ Trần đang ngồi đọc sách với vẻ khinh miệt rõ ràng. Đó chính là Bạch Phong, một đệ tử kiệt xuất của Thái Huyền Tông, được coi là người kế nhiệm sáng giá nhất cho chức vị Tông chủ trong tương lai. Hắn là hiện thân của sự kiêu ngạo, giáo điều và niềm tin tuyệt đối vào con đường tu tiên truyền thống, vào uy quyền của Thiên Đạo.
"Bạch Phong sư đệ," Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trở nên lạnh lùng hơn. "Ngươi đến đây làm gì? Đây không phải là nơi ngươi nên có mặt."
Bạch Phong khẽ cười khẩy, hắn không chút kiêng dè trước sự lạnh nhạt của nàng. "Ta nghe nói sư tỷ đang rất bận rộn với một phàm nhân nhỏ bé, nên ta tò mò muốn xem, kẻ nào lại có thể khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử phải bận tâm đến vậy." Hắn liếc nhìn Tạ Trần lần nữa, rồi ánh mắt dừng lại ở xấp báo cáo trên tay Lăng Nguyệt. "Sư tỷ đang đọc gì vậy? Lẽ nào là những lời vớ vẩn của một kẻ phàm tục, một kẻ đã từ bỏ cơ hội thành tiên sao?"
"Ngươi quá lời rồi, Bạch Phong," Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp, ánh mắt nàng trở nên sắc lạnh. "Mọi sinh linh trong Thiên Địa này đều có giá trị tồn tại. Đừng vì tu vi của mình mà khinh thường chúng sinh."
"Khinh thường?" Bạch Phong nhếch mép. "Sư tỷ, ngươi đã quên lời dạy của Tông môn rồi sao? Phàm nhân là phàm nhân, tiên nhân là tiên nhân. Ranh giới ấy là do Thiên Đạo đặt ra. Chúng ta tu hành, là để vâng theo Thiên Đạo, để củng cố trật tự. Kẻ nào nghịch thiên, kẻ đó diệt vong! Luật trời bất biến, sư tỷ không thể vì một chút cảm tính mà lung lay niềm tin của mình." Giọng hắn đầy vẻ giáo điều và uy quyền, như thể hắn đang thay mặt cả Thiên Đạo để phán xét.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời. Nàng chỉ nhìn Bạch Phong, rồi lại nhìn xấp báo cáo trên tay, và cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở Tạ Trần, người vẫn đang bình thản đọc sách. Những lời của Bạch Phong, tựa như một cú đánh mạnh vào những hoài nghi đang âm ỉ trong lòng nàng. Đúng, nàng là một tu sĩ, nàng đã thề nguyện đi theo con đường này. Nhưng liệu con đường này có thật sự là chân lý duy nhất? Liệu cái "luật trời bất biến" mà Bạch Phong nhắc đến, có phải là sự thật vĩnh cửu, hay chỉ là một chấp niệm khác, một chấp niệm đang đẩy các tu sĩ rời xa bản chất thật sự của mình? Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc nàng khẽ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, như một lời nhắc nhở về địa vị và trách nhiệm của nàng.
***
Sâu thẳm trong Ma Vực Thâm Uyên, nơi vĩnh viễn không có ánh sáng mặt trời, chỉ có bóng tối u ám và lạnh lẽo bao trùm. Những kiến trúc đá đen thô kệch, sắc nhọn, những hang động tự nhiên được khoét sâu và mở rộng, tạo nên một cảnh quan kinh hoàng và hùng vĩ. Tiếng gầm gừ của ma vật, tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng xương cốt va chạm khô khốc và tiếng cười khẩy ghê rợn của Ma Tộc vang vọng khắp không gian, hòa quyện với mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh và ma khí nồng đậm. Nơi đây, sinh linh phàm tục khó mà tồn tại, không khí nặng nề, bí bách, luôn mang đến cảm giác bị đè nén, sợ hãi và chết chóc.
Trong một đại điện được xây từ xương cốt khổng lồ và đá hắc ám, Hắc Y Nhân quỳ một gối trước một bóng hình khổng lồ, mờ ảo, toát ra khí tức kinh người. Bóng hình ấy không rõ ràng, tựa như một khối bóng tối thuần túy, nhưng lại có một uy áp vô biên, khiến cả không gian xung quanh cũng phải vặn vẹo. Đây chính là Ma Chủ Cửu U, kẻ đang âm thầm khuấy động phong vân của Thập Phương Nhân Gian.
"Bẩm Ma Chủ," Hắc Y Nhân nói, giọng hắn khàn đặc, không chút cảm xúc, nhưng lại đầy vẻ cung kính. "Phàm nhân Tạ Trần đã can thiệp vào sự kiện Phật Sơn Tự. Hắn đã hóa giải xung đột giữa các bang phái nhỏ mà không dùng chút pháp lực nào, chỉ bằng trí tuệ và lời nói." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục. "Ảnh hưởng của hắn đang lan rộng. Ngay cả Lăng Nguyệt Tiên Tử của Thái Huyền Tông cũng đã đến Thị Trấn An Bình để điều tra về hắn. Nàng ta đã nhận được báo cáo chi tiết về mọi hành động của Tạ Trần, và có vẻ như đã nảy sinh hoài nghi về con đường tu tiên của chính mình."
Bóng hình khổng lồ kia không nói gì, nhưng không gian xung quanh khẽ rung động, như thể đang có một dòng năng lượng vô hình đang cuộn trào. Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, vang vọng khắp đại điện, khiến xương cốt trong ma vực cũng phải run rẩy.
"Thú vị..." Giọng nói ấy không mang theo bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự tính toán và tò mò. "Một 'điểm neo nhân quả' không tu đạo. Thiên Đạo đang yếu, mà lại xuất hiện một kẻ như vậy... Hắn đang làm lung lay nền tảng của chúng. Kẻ phàm tục lại có thể khiến tiên nhân hoài nghi về 'đạo' của mình, quả là một biến số không ngờ tới."
Ma Chủ Cửu U không hề tức giận. Trái lại, hắn có vẻ hứng thú. Hắn không quan tâm đến những quy tắc của tiên môn, không quan tâm đến sự suy yếu của Thiên Đạo. Hắn chỉ quan tâm đến sự hỗn loạn, đến những kẽ hở trong trật tự, để từ đó hắn có thể trỗi dậy và kiến tạo một trật tự mới, một trật tự của riêng hắn.
"Hãy tiếp tục theo dõi," Ma Chủ Cửu U ra lệnh, giọng nói đầy vẻ lạnh lùng và tính toán. "Nhưng không được can thiệp trực tiếp. Ta muốn xem, hắn sẽ đi đến đâu, và Lăng Nguyệt, con rối kia, sẽ làm gì. Liệu một phàm nhân có thể thực sự 'phá cục' mà không cần đến sức mạnh, hay hắn chỉ là một con cờ bị cuốn vào vòng xoáy của Thiên Đạo và Ma Đạo?"
Hắc Y Nhân cúi đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, chủ nhân của hắn đang nhìn thấy một bức tranh lớn hơn, một màn kịch vĩ đại mà Tạ Trần và Lăng Nguyệt chỉ là những quân cờ mới được đặt lên bàn cờ. Ma Chủ Cửu U đã gieo rắc những hạt giống hỗn loạn, đã làm suy yếu Thiên Đạo từ bên trong, và giờ đây, hắn đang chờ đợi những hạt giống ấy nảy mầm, chờ đợi thời cơ chín muồi.
Sự xuất hiện của Tạ Trần, một phàm nhân với khả năng thấu hiểu nhân quả, và sự hoài nghi đang dâng lên trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử, một trưởng lão của tiên môn, đã tạo nên một biến số bất ngờ, một ngã rẽ khó lường trong kế hoạch vĩ đại của Ma Chủ Cửu U. Hắn không hề lo sợ. Trái lại, hắn cảm thấy phấn khích. Bởi lẽ, càng nhiều biến số, càng nhiều hỗn loạn, thì cơ hội để hắn đạt được mục đích lại càng lớn. Hắn muốn xem, cái gọi là "điểm neo nhân quả" này, liệu có thể thực sự làm thay đổi vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, hay chỉ đơn thuần là một tia sáng nhỏ nhoi, rồi cũng sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối mênh mông của Ma Vực Thâm Uyên.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.