Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 19: Chấn Động Tiên Giới: Quyết Định của Băng Tuyết

Trong căn phòng đá kiên cố nơi sâu thẳm Thái Huyền Tông, linh khí ngưng đọng đến mức gần như hóa lỏng, bao bọc lấy tấm thân bạch y của Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, lưng thẳng tắp, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều như đang hô hấp cùng trời đất. Các trận pháp tinh vi được khắc trên tường và sàn nhà tỏa ra ánh sáng mờ ảo, dệt nên một tấm mạng lưới phức tạp bảo vệ và nuôi dưỡng người tu luyện. Toàn bộ căn phòng chìm trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng, gần như không thể nghe thấy của nàng, như một làn gió thoảng qua thinh không. Mùi linh khí thanh khiết hòa quyện với mùi đá cổ kính, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa cô lập, tách biệt hoàn toàn với thế giới phàm trần ồn ã bên ngoài.

Đã ba ngày kể từ khi nàng rời khỏi Thị Trấn An Bình, nhưng tâm trí nàng chưa một khắc nào được an yên. Hình ảnh Tạ Trần, một thư sinh phàm tục với đôi mắt sâu thẳm và trí tuệ phi phàm, liên tục hiện hữu trong tâm khảm. Những lời nói của Dương Quân về việc Tạ Trần không dùng pháp thuật mà lại hóa giải được vấn đề mà ngay cả Trưởng Lão Dược Phường cũng bó tay, vẫn văng vẳng bên tai nàng. Nàng mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên vẻ mệt mỏi ẩn sâu, nhưng cũng đầy sự tỉnh táo. Nàng đưa tay khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang nằm trên bàn đá cẩm thạch. Ánh sáng bạc dịu nhẹ từ chiếc trâm phản chiếu nỗi băn khoăn đang cuộn xoáy trong lòng nàng, như một mặt hồ gợn sóng dưới ánh trăng. Chiếc trâm này, một pháp khí hộ thân cao cấp, là biểu tượng cho con đường tu luyện mà nàng đã kiên định theo đuổi suốt mấy trăm năm qua – con đường truy cầu sức mạnh, thoát ly phàm tục, hướng tới sự trường sinh bất lão.

"Trường sinh bất lão... cái giá của nó là gì?" Nàng thầm hỏi chính mình, câu hỏi này từng được Trưởng Lão Dược Phường thốt ra, giờ lại lặp lại trong tâm trí nàng, mang theo một tầng ý nghĩa cay đắng. "Chúng ta đã vì nó mà đánh mất bao nhiêu thứ? Đánh mất sự đồng cảm, đánh mất khả năng nhìn nhận những chân lý giản đơn nhất của thế giới này?" Nàng nhớ lại ánh mắt của Tạ Trần khi anh giải thích về bã dược liệu, về sự cân bằng của tự nhiên, về trách nhiệm của con người. Không có một chút kiêu ngạo, không một chút biểu hiện của quyền năng siêu phàm, chỉ là sự thấu hiểu sâu sắc.

Một luồng linh lực vô hình chợt rung động trong không gian tĩnh mịch. Đó là truyền âm từ Nữ Điệp Viên.

"Tiên tử," giọng nói của Nữ Điệp Viên, dù qua truyền âm, vẫn giữ được sự chuyên nghiệp và cẩn trọng. "Tình hình ở Thị Trấn An Bình đã ổn định. Hẻm Núi U Ảnh đã hoàn toàn trở lại bình thường, thậm chí linh khí còn dồi dào hơn trước, cây cối, chim muông đều sinh trưởng tươi tốt. Dân làng và các tu sĩ nhỏ đều ca ngợi Tạ Trần thư sinh như một vị thần nhân. Hắn... quả nhiên là dị số."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày, không phải vì khó chịu, mà là vì sự phức tạp trong suy nghĩ. "Dị số... Hay là chúng ta, những kẻ tự xưng là thuận theo Thiên Đạo, lại mới chính là những kẻ dị thường?" Nàng trầm ngâm. "Hắn không dùng pháp thuật, chỉ dùng trí tuệ... Một phàm nhân, lại có thể giải quyết vấn đề mà hàng chục tu sĩ cấp thấp không làm được, mà ngay cả ta, khi chứng kiến, cũng phải chấn động. Chân lý tu tiên của ta... lẽ nào đã sai lầm?"

Truyền âm của Nữ Điệp Viên tiếp tục, cung cấp thêm những chi tiết về sự lan truyền của câu chuyện, về sự ngưỡng mộ của dân chúng, và cả sự bối rối của giới tu sĩ địa phương. "Dương Quân đạo hữu cũng đã trở về Thái Huyền Tông, nhưng tâm trạng hắn có vẻ dao động lớn. Hắn liên tục tìm hiểu về Tạ Trần, và có vẻ như đã bị hắn... thuyết phục phần nào. Lão giả Lạc Thư cũng vẫn ở Thị Trấn An Bình, thường xuyên đàm đạo với Tạ Trần tại Quán Trà Vọng Giang, những cuộc trò chuyện của họ ẩn chứa triết lý sâu xa, khiến người nghe phải suy ngẫm..."

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, từng động tác đều chậm rãi nhưng dứt khoát, như một pho tượng băng tuyết vừa được ban sự sống. Nàng bước đến bên cửa sổ đá, nhìn ra màn đêm bao phủ Thái Huyền Tông. Sương mù dày đặc giăng mắc, che khuất những đỉnh núi hùng vĩ, khiến cả tông môn như chìm vào một thế giới hư ảo. Cái lạnh lẽo của sương đêm như thấm vào tận xương tủy, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí của nàng.

"Chúng ta đã truy cầu Thiên Đạo, đã luyện tập không ngừng nghỉ, nhưng lại không thể nhìn thấu những điều mà một phàm nhân như Tạ Trần có thể," nàng tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, như nói với chính mình, nhưng lại đầy kiên định. "Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến chúng ta 'mất người'. Chúng ta mất đi sự đồng cảm, mất đi khả năng nhìn nhận vấn đề từ góc độ nhân sinh. Chúng ta chỉ nghĩ đến việc 'vá trời' bằng pháp thuật, mà không nghĩ đến việc sửa chữa những sai lầm từ chính hành vi của con người." Nàng nắm chặt tay, móng tay sắc nhọn như xuyên qua lòng bàn tay. "Ta đã lầm. Thái Huyền Tông đã lầm. Cả giới tu tiên đã lầm."

Nàng quay người lại, ánh mắt phượng sắc bén như xuyên thấu màn đêm, trực tiếp nhìn vào điểm truyền âm. "Chuẩn bị. Ta sẽ đích thân xuống An Bình Thị Trấn." Giọng nàng, dù không cao, nhưng mang theo một uy lực không thể kháng cản, một quyết tâm sắt đá. "Đã đến lúc ta phải trực tiếp đối mặt với hắn. Phải tìm ra chân tướng. Phải biết được, liệu có một con đường khác, một con đường không cần 'mất người' để cứu vãn Thiên Đạo hay không."

Nàng tin rằng, sự xuất hiện của Tạ Trần không phải là ngẫu nhiên. Trong cái thời loạn lạc, Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm bất ổn, một phàm nhân lại tỏa sáng rực rỡ như một ngọn hải đăng trong đêm tối. Đó không thể là sự trùng hợp. Nàng muốn hiểu. Nàng muốn nhìn thấy. Nàng muốn tự mình cảm nhận, điều gì đã khiến một phàm nhân không tu hành lại có thể trở thành "điểm neo nhân quả", điều gì đã khiến hắn giữ trọn "cái người" mà cả giới tu tiên đang dần đánh mất. Quyết định này, đối với một Trưởng lão như nàng, là một sự phá vỡ quy tắc, một bước đi liều lĩnh, nhưng nàng biết, đã đến lúc phải thay đổi.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua làn sương mỏng, chiếu rọi xuống mặt sông Vọng Giang, khiến dòng nước lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hoa cỏ ven bờ, xoa dịu không khí oi ả của những ngày cuối xuân. Tại Quán Trà Vọng Giang, kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi tách trà nóng, ánh mắt dõi theo con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi trên dòng nước. Tiếng nước sông chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên cành cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềi của tự nhiên. Bên trong quán, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của các lữ khách và dân làng xôn xao, thỉnh thoảng lại vang lên những từ ngữ như "thư sinh thần kỳ", "Hẻm Núi U Ảnh", "phàm nhân thấu hiểu nhân quả".

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, nhưng cũng chứa đựng một chút ưu tư về sự chú ý không mong muốn. Mái tóc đen dài của anh được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phảng phất vẻ thoát tục. Anh không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Mùi trà thơm thanh khiết lan tỏa, xoa dịu tâm hồn anh giữa những lời bàn tán không ngừng. Anh chỉ muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, nhưng dường như, số mệnh lại đang đẩy anh vào một vai trò khác.

Một bóng người cao ráo, tuấn tú, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, bước đến. Đó là Dương Quân. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt sáng của hắn, vốn luôn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại mang theo một vẻ phức tạp, đầy suy tư. Hắn ngồi đối diện Tạ Trần, không mời mà tự nhiên, như một người bạn cũ.

"Tạ huynh..." Dương Quân cất tiếng, giọng nói của hắn không còn sự nhiệt huyết bộc trực như thường lệ, mà mang theo một chút dè dặt, một chút bối rối. "Những gì huynh làm ở Hẻm Núi U Ảnh... thật sự đã khiến đệ phải suy nghĩ rất nhiều. Tu đạo của chúng ta, từ nhỏ đã được dạy dỗ về pháp lực, về thần thông, về việc thoát ly phàm trần để đạt đến cảnh giới cao siêu. Nhưng huynh... huynh không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật, lại giải quyết được vấn đề mà ngay cả những tu sĩ có tu vi cũng bó tay. Đệ tự hỏi, tu đạo của chúng ta, lẽ nào lại mù quáng đến vậy?"

Tạ Trần đặt tách trà xuống bàn một cách nhẹ nhàng, phát ra một tiếng động rất khẽ, nhưng lại đủ để thu hút sự chú ý của Dương Quân. Anh nhìn Dương Quân, ánh mắt hiền hòa nhưng sâu sắc. "Chỉ là làm những gì cần làm, Dương huynh. Đạo không ở tiên, cũng chẳng ở phàm, đạo ở lòng người. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu tình. Mỗi hành động của con người, dù vô tình hay cố ý, đều tạo nên một sợi nhân quả, kết nối với vạn vật. Khi sợi dây ấy rối loạn, chỉ cần tìm ra nút thắt, gỡ bỏ nó, thì mọi sự sẽ trở lại quỹ đạo. Đó không phải là thần thông, đó là chân lý."

Dương Quân lắng nghe từng lời, đôi mắt sáng của hắn như bừng tỉnh một điều gì đó. "Chân lý... Đạo ở lòng người... Bao năm qua, đệ và các đạo hữu chỉ mải mê tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, từ linh khí trời đất, từ những bí pháp cổ xưa, mà quên mất rằng, chân lý có thể nằm ngay trong chính bản thân mình, trong cách ta đối xử với thế giới này." Hắn thở dài, ánh mắt tràn đầy sự hoài nghi về con đường mình đã chọn. "Nhưng huynh không tu tiên, vậy mà lại nhìn thấu được những điều mà các tiền bối Nguyên Anh cũng không hay biết. Huynh là ai, Tạ huynh? Huynh có phải là một ẩn sĩ tu chân, hay một vị tiên nhân giáng thế mà chúng ta không nhận ra?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và một chút bi ai. Anh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Dương Quân. "Thế gian này, có rất nhiều điều mà mắt phàm không thể thấy, tai phàm không thể nghe. Nhưng không phải vì thế mà chúng không tồn tại. Huynh cứ tìm hiểu, cứ suy ngẫm, rồi sẽ tự tìm ra câu trả lời cho chính mình. Mỗi người đều có một con đường, một đạo lý riêng để theo đuổi." Anh nhẹ nhàng nhấc tách trà lên, nhấp thêm một ngụm. "Điều quan trọng là, đừng để những chấp niệm về sức mạnh, về sự trường sinh, làm mờ mắt huynh, khiến huynh đánh mất đi cái 'người' trong mình."

Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt kiên định hơn với quyết tâm tìm hiểu. Hắn biết, Tạ Trần không phải là một người bình thường. Hắn không chỉ là một thư sinh có trí tuệ sắc bén, mà còn là một người mang trong mình một đạo lý sống khác biệt, một đạo lý có thể thách thức toàn bộ hệ thống tu tiên mà hắn đã tin tưởng bấy lâu. Hắn cúi đầu, như thể đang cúi chào một vị thầy, một người đã mở ra cho hắn một cánh cửa mới. "Đệ đã hiểu, Tạ huynh. Đệ sẽ suy ngẫm. Và đệ sẽ tìm hiểu."

Lời nói của Tạ Trần, "đạo không ở tiên, cũng chẳng ở phàm, đạo ở lòng người," vang vọng trong tâm trí Dương Quân. Hắn chợt nhận ra, có lẽ, Thiên Đạo suy yếu không phải vì linh khí cạn kiệt, mà là vì "lòng người" đang dần bị bào mòn bởi chấp niệm, bởi sự truy cầu quyền năng một cách mù quáng. Và Tạ Trần, phàm nhân ấy, lại đang giữ vững ngọn lửa của "lòng người" đó.

***

Khi nắng vàng nhạt bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm đỏ cả một góc trời, Tạ Trần đã rời Quán Trà Vọng Giang, tìm đến Phật Sơn Tự. Ngôi chùa cổ kính với mái ngói cong cong, tường gạch rêu phong, tọa lạc trên một ngọn đồi yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của Thị Trấn An Bình. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều của các tăng nhân và tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một không gian thanh tịnh, trang nghiêm, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Mùi hương trầm thanh khiết quyện với mùi hoa sen thoang thoảng từ hồ nước phía trước, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, xoa dịu mọi giác quan.

Tạ Trần bước vào khu vườn thiền, nơi những cây bồ đề cổ thụ vươn mình sừng sững, tán lá xanh mướt che phủ cả một vùng. Anh ngồi xuống dưới gốc cây bồ đề lớn nhất, nhắm mắt tĩnh tâm. Anh cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ xôn xao về sự chú ý ngày càng tăng của thế giới tu tiên, về những lời bàn tán, về những ánh mắt dò xét. Anh chỉ muốn tìm kiếm sự thanh tịnh, sự bình yên trong tâm hồn, như cách anh vẫn thường làm.

Nhưng sự thanh tịnh ấy không kéo dài được bao lâu. Từ phía xa, tiếng ồn ào bất chợt nổi lên, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm của chốn Phật môn. Tiếng bước chân nặng nề, tiếng nói chuyện ồn ào, pha lẫn những tiếng quát tháo thô lỗ, vọng đến gần. Tạ Trần khẽ mở mắt. Anh nhìn thấy một nhóm người đang tiến vào sân chùa. Đó là một đám lính đánh thuê, ăn mặc thô kệch, vũ khí loảng xoảng. Dẫn đầu bọn họ là một gã đàn ông vạm vỡ, thân hình lực lưỡng, khuôn mặt khắc khổ, đầy những vết sẹo ngang dọc, tay cầm thanh đại đao sáng loáng. Đó chính là Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê.

Đám lính tiến thẳng đến một góc chùa, nơi có một am nhỏ thờ Phật, được bao quanh bởi những bụi trúc xanh mướt. Một vài tăng nhân đang đứng đó, vẻ mặt từ bi nhưng cũng đầy lo lắng.

"Này mấy ông sư, tránh ra!" Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê gầm lên, giọng hắn khàn đặc và thô bạo, phá tan sự yên bình của ngôi chùa. Hắn nhìn các tăng nhân bằng ánh mắt khinh miệt. "Lão gia đã trả tiền, nơi này bây giờ là của chúng ta! Mau giao cái 'linh vật' đó ra! Đừng có cản trở việc làm ăn của ta!"

Một vị tăng nhân già nua, đầu trọc, mặc áo cà sa cũ kỹ, bước lên trước, vẻ mặt an nhiên nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên định. "A Di Đà Phật. Đây là nơi thanh tịnh, là chốn tu hành của Phật môn. Không chứa chấp sát khí, không chứa chấp sự tham lam. Xin thí chủ lui bước." Giọng ông trầm ấm, nhưng không chút nhượng bộ. "Trong am nhỏ này chỉ có một pho tượng Phật cổ, không có bất kỳ 'linh vật' nào như thí chủ nói."

"Hừ! Lão già lẩm cẩm!" Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê cười khẩy, hắn không tin. Hắn đã nghe phong phanh về một 'linh vật' được giấu trong chùa, có thể mang lại sức mạnh hoặc của cải. "Có tiền là có tất cả! Ta nói có là có! Các ngươi không giao ra, đừng trách ta không khách khí!" Hắn vung thanh đại đao, mũi đao sáng loáng phản chiếu ánh nắng chiều, suýt chạm vào đầu vị tăng nhân.

Tạ Trần nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Anh đã cố gắng tìm kiếm sự bình yên, nhưng dường như, sự hỗn loạn của thế gian lại không ngừng bám lấy anh. Anh thầm nghĩ, "Lại một hậu quả của sự tham lam... và sự hiểu lầm về 'linh khí'. Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm càng thêm bất ổn. Những kẻ phàm tục thì mù quáng truy cầu quyền lợi, những kẻ tu tiên thì mù quáng truy cầu sức mạnh. Cả hai đều quên mất bản chất thật sự của vạn vật."

Cùng lúc đó, từ xa, trên một đỉnh núi khuất, một bóng người toàn thân mặc áo đen, che mặt kín mít, lặng lẽ quan sát mọi động thái. Đó là Hắc Y Nhân, một kẻ bí ẩn, vô cảm, như một cái bóng của màn đêm. Hắn đứng bất động, như một bức tượng được tạc từ bóng tối, nhưng ánh mắt xuyên qua lớp vải đen lại tập trung hoàn toàn vào Tạ Trần và sự kiện đang diễn ra tại Phật Sơn Tự. Không một lời nói, không một cử động thừa, hắn chỉ là một sự hiện diện lạnh lẽo, uy hiếp, như một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn chờ đợi con mồi của mình.

Tạ Trần mở mắt hoàn toàn, ánh mắt anh lướt qua nhóm lính đánh thuê đang ồn ào, dừng lại ở am nhỏ nơi vị tăng nhân già đang đối mặt với nguy hiểm, rồi cuối cùng, anh hướng ánh nhìn về phía đỉnh núi nơi Hắc Y Nhân ẩn mình. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, một sự theo dõi không hề thân thiện. Dù không nhìn rõ, anh biết có một thế lực nào đó đang quan sát anh.

Một tiếng gầm gừ vang lên từ Thủ Lĩnh Lính Đánh Thuê. "Xông vào! Ai cản đường, cứ đánh!" Hắn ra lệnh cho lính của mình. Đám lính đánh thuê lập tức xông lên, phá vỡ sự yên bình còn sót lại của ngôi chùa.

Tạ Trần đứng dậy, bước chậm rãi về phía đám đông. Mỗi bước chân của anh đều nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường, như thể anh đang bước vào một vòng xoáy không thể tránh khỏi. Hắc Y Nhân vẫn đứng im, như một bức tượng, nhưng ánh mắt dường như tập trung hơn vào Tạ Trần, một sự tò mò lạnh lẽo. Có vẻ như, bất kể Tạ Trần làm gì, hắn đều sẽ là một phần của màn kịch lớn hơn đang được giăng mắc.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free