Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 18: Chân Lý Nhân Gian: Lời Giải Từ Hành Vi Phàm Trần

Giữa Hẻm Núi U Ảnh, nơi những vách đá dựng đứng bao quanh như những ngón tay gân guốc của một vị thần già nua, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải bố giản dị, đối lập hoàn toàn với vẻ u ám, nặng nề của cảnh vật. Sương mù vẫn còn lãng đãng vương vít trên những tán cây khô héo, mang theo cái se lạnh của buổi sớm mai. Tiếng gió rít qua khe đá tạo nên những âm thanh ghê rợn, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và đôi khi là một tiếng động lạ, bí ẩn từ sâu trong lòng núi, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mùi đá ẩm, mùi đất mục rêu phong, và một thứ mùi lạ lùng, hơi nồng, lan tỏa, tạo cảm giác bí ẩn và có phần nguy hiểm.

Xung quanh Tạ Trần là một vòng tròn những gương mặt đầy lo lắng: Dân làng, những người đã phải chịu đựng sự suy tàn của đất đai, bệnh tật của gia súc; Trưởng Lão Dược Phường, người đàn ông già nua lưng còng, đôi mắt mệt mỏi ẩn sau cặp kính; và Quán Chủ Dược Thảo, gầy gò, khắc khổ, nhưng ánh mắt tràn đầy hy vọng. Tất cả đều nhìn Tạ Trần, một thư sinh phàm tục không hề có chút tiên khí, như thể hắn là vị cứu tinh duy nhất.

Tạ Trần không vội vã. Hắn nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc ấm sứ nhỏ, làn hơi mỏng manh bốc lên tan vào không khí lạnh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua một lượt những gương mặt đang chờ đợi, rồi dừng lại ở một vết nứt nhỏ trên vách đá. Đó là nơi hắn đã "thấy" căn nguyên của mọi chuyện.

"Chư vị," Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh nhưng vang vọng giữa hẻm núi. Giọng nói của hắn, dù không lớn, lại có sức nặng kỳ lạ, đủ để át đi tiếng gió rít và những âm thanh ma mị khác. Hắn dùng cây gậy gỗ trong tay, từ tốn chỉ vào một vùng đất xám xịt dưới chân vách đá. "Vấn đề không nằm ở yêu ma quỷ quái, không phải do thần linh nổi giận, mà ở chính hành vi của chúng ta."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng người nghe. Dân làng xì xào, Trưởng Lão Dược Phường và Quán Chủ Dược Thảo nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý tứ.

"Nơi đây," Tạ Trần tiếp tục, "chắc hẳn đã từng là một bãi thải dược liệu. Những bã dược mà chúng ta cho là vô dụng, thực chất vẫn còn ẩn chứa linh khí. Khi được xử lý đúng cách, chúng có thể trả về cho đất mẹ, bồi đắp cho vạn vật. Nhưng khi bị vứt bỏ một cách bừa bãi, tích tụ qua thời gian, cộng thêm sự suy yếu của Thiên Đạo khiến linh khí vốn dĩ cân bằng trở nên hỗn loạn, chúng đã biến chất."

Hắn dùng gậy khẽ khuấy vào lớp đất xám xịt. "Bã dược này, vốn là linh dược, nhưng khi tích tụ quá nhiều, lại trở thành độc tố, làm nhiễu loạn linh mạch địa phương. Dòng chảy linh khí vốn dĩ lưu chuyển hài hòa, nay bị tắc nghẽn, bị biến đổi. Cây cối không nhận được linh khí thanh khiết, mà hấp thụ thứ khí độc này, nên héo úa. Động vật uống nước từ mạch ngầm bị ô nhiễm, nên bệnh tật. Ngay cả không khí, cũng bị ảnh hưởng, khiến con người cảm thấy mệt mỏi, uể oải."

Trưởng Lão Dược Phường, nghe vậy, cả người run lên bần bật. Ông ta tiến lên một bước, đôi mắt đã mờ đục nay mở to, nhìn chằm chằm vào vùng đất mà Tạ Trần chỉ. "Lão phu... thật không ngờ. Là lỗi của ta, ta đã sơ suất khi xử lý bã dược." Giọng ông ta nghẹn ngào, đầy sự hối lỗi. "Nhiều năm trước, ta đã từng có một lò luyện dược nhỏ ở gần đây. Ta cứ nghĩ, bã dược đã mất hết linh tính, vứt bỏ đi sẽ không ảnh hưởng gì. Ai ngờ..."

Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Không cần tự trách. Cái sai không phải ở một người, mà ở sự thiếu hiểu biết của chúng ta về mối liên hệ sâu sắc giữa vạn vật. Quan trọng là nhận ra và khắc phục." Hắn nhìn Quán Chủ Dược Thảo. "Quán chủ, những loại thảo dược mà ta đã nói lúc trước, ngươi đã chuẩn bị đủ chứ?"

Quán Chủ Dược Thảo vội vã gật đầu, đưa ra một giỏ lớn chứa đầy các loại cây cỏ dại thông thường, một số loại rễ cây và lá cây xanh non. "Đã đủ cả, công tử."

Tạ Trần gật đầu hài lòng. "Tốt. Chúng ta sẽ dùng thổ nhưỡng giàu dinh dưỡng từ những nơi khác, trộn lẫn với tro bếp đã qua xử lý, cùng với những loại thảo dược này. Mỗi loại cây đều có công dụng riêng: loại này giúp trung hòa độc tính, loại kia giúp thanh lọc đất, loại khác lại kích thích sinh trưởng. Chúng ta sẽ rắc chúng lên vùng đất bị ô nhiễm, và theo thời gian, đất đai sẽ dần được hồi phục, linh mạch sẽ được khơi thông."

Dân làng, ban đầu còn hoài nghi, nhưng khi nghe Tạ Trần giải thích cặn kẽ, logic đến từng chi tiết, ánh mắt họ dần chuyển sang sự thán phục. Họ nhìn nhau, rồi nhìn về phía Tạ Trần, như thấy một tia sáng giữa màn đêm u tối. Họ không hiểu hết những khái niệm về "linh mạch" hay "Thiên Đạo suy yếu", nhưng họ hiểu được sự liên kết giữa hành động của con người và hậu quả mà thiên nhiên phải gánh chịu.

Trong khi đó, ẩn mình trên một mỏm đá cao hơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm trên tóc, lòng nàng dậy sóng. Nàng đã dùng linh giác để dò xét, đã cố gắng tìm kiếm tà ma, nhưng chỉ thấy một sự hỗn loạn vô hình mà nàng không thể định nghĩa. Nàng đã từng nghĩ đến việc dùng pháp thuật để thanh tẩy vùng đất, nhưng lại không tìm thấy mục tiêu. Giờ đây, khi nghe Tạ Trần giải thích, mọi thứ trở nên rõ ràng một cách đau đớn.

"Hắn không dùng pháp thuật, không dùng tiên lực, chỉ dùng trí tuệ và sự thấu hiểu..." Nàng thì thầm trong lòng, giọng nói khô khốc. "Hắn chỉ ra lỗi lầm của con người, lỗi lầm của một phàm nhân, và dùng phương pháp của phàm nhân để hóa giải. Lẽ nào, phàm nhân lại có thể nhìn thấu bản chất hơn cả tu sĩ? Lẽ nào, những điều mà chúng ta coi là huyền bí, lại chỉ là hậu quả từ chính sự vô tri của mình?"

Niềm tin của nàng, vốn đã lung lay từ sau vụ án Cổ Gia, giờ đây như đang vỡ vụn thành từng mảnh. Nàng đã theo đuổi con đường trường sinh, đã chấp nhận cái giá của sự "mất người" để đổi lấy sức mạnh và quyền năng. Nhưng giờ đây, một phàm nhân không hề tu luyện, lại có thể giải quyết vấn đề mà nàng, một tu sĩ đại thừa, không thể. Sự "mất người" mà nàng từng nghĩ là điều tất yếu của tu đạo, liệu có phải là một sự đánh đổi sai lầm? Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải từ sương sớm, mà từ sâu thẳm nội tâm, một sự lạnh lẽo của nỗi hoài nghi, của sự thật phũ phàng đang dần hiện rõ.

Không xa Lăng Nguyệt là Dương Quân. Hắn ta, trong bộ đạo bào lam nhạt, không còn vẻ ngạc nhiên ban đầu, mà thay vào đó là sự chăm chú tột độ. Hắn lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ. Hắn đã được học về các loại linh dược, về cách vận hành linh khí, nhưng chưa bao giờ được dạy về mối liên hệ nhân quả sâu sắc đến vậy.

"Không phải yêu ma, không phải tà thuật..." Dương Quân thầm nhủ. "Chỉ là sự vô ý của con người, và hậu quả của nó. Tạ Trần công tử... hắn thật sự khác biệt." Ánh mắt hắn sáng lên vẻ tò mò pha lẫn kính trọng. Con đường tu đạo mà hắn hằng theo đuổi, với những phép thuật thần thông, những cuộc chiến chống lại yêu ma, giờ đây dường như không còn là con đường duy nhất, hay thậm chí là con đường đúng đắn nhất. Hắn bắt đầu tự hỏi, liệu có phải chính các tu sĩ, trong sự kiêu ngạo của mình, đã bỏ qua những chân lý giản đơn nhất của thế giới này.

Tạ Trần bắt đầu hướng dẫn chi tiết. Hắn chỉ Quán Chủ Dược Thảo cách trộn các loại thảo dược theo tỷ lệ nhất định, cách nghiền nát chúng để giải phóng dược tính, rồi chỉ dân làng cách đào những hố nhỏ, rắc hỗn hợp đó và lấp đất. Hắn không làm bất cứ điều gì bằng sức mạnh, mà chỉ bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu sâu sắc về vạn vật. Dân làng và Quán Chủ Dược Thảo cùng nhau thực hiện theo lời Tạ Trần, những khuôn mặt khắc khổ dần hiện lên niềm hy vọng. Trưởng Lão Dược Phường cúi đầu lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù, như thể đang học lại những bài học cơ bản nhất của tự nhiên.

Buổi sáng trôi qua nhanh chóng trong sự bận rộn. Khi những tia nắng đầu tiên của mặt trời bắt đầu xuyên qua kẽ đá, xua tan lớp sương mù, một luồng không khí trong lành hơn dường như đã tràn về Hẻm Núi U Ảnh. Đó là một sự thay đổi tinh tế, không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng lại có thể cảm nhận được bằng linh giác nhạy bén của Lăng Nguyệt Tiên Tử, và bằng sự yên bình dần trở lại trong lòng những người dân. Lăng Nguyệt vẫn ẩn mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, tâm trí nàng chấn động dữ dội. Dương Quân tiến lại gần, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn sự hứng thú, nhìn người thư sinh phàm tục đang đứng giữa vùng đất chết chóc như một pho tượng sống. Định mệnh, dường như, đang dần kéo ba con người này lại gần nhau, trên con đường khám phá những bí mật của một Thiên Đạo đang suy tàn.

***

Khi những vệt nắng chiều tà nhuộm đỏ dòng sông Vọng Giang, Tạ Trần đã ngồi một mình bên cửa sổ Quán Trà Vọng Giang, nơi kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế hòa mình vào cảnh sắc thiên nhiên. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới chân, tiếng chim hót lảnh lót trên cành cây cổ thụ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ từ các bàn trà khác tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven bờ, xoa dịu tâm hồn sau một buổi sáng căng thẳng.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm, vị chát nhẹ tan ra nơi đầu lưỡi, mang theo dư vị ngọt ngào. Vẻ mặt hắn ưu tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ thanh thản. Hắn nhìn dòng sông cuộn chảy, nhìn những chiếc thuyền nhỏ lướt đi trên mặt nước, như nhìn thấy dòng thời gian vô tận và những số phận trôi nổi.

Không xa bàn hắn, tiếng đàn tranh réo rắt vang lên, du dương như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắng. Người Kỹ Nữ, với dung nhan xinh đẹp, quyến rũ, đang ngồi giữa sân khấu nhỏ, đôi mắt nàng ẩn chứa nỗi u hoài mà lớp phấn son không thể che giấu. Nàng mặc y phục lụa là, màu sắc tươi tắn, nhưng lại càng làm nổi bật v��� cô đơn của nàng. Tay nàng lướt trên dây đàn, tiếng nhạc như tiếng lòng thổn thức, rồi nàng cất tiếng hát, giọng ca trong trẻo nhưng thê lương, chạm đến những góc khuất sâu thẳm nhất của nhân gian:

"Phù du một kiếp nhân gian, ai hiểu thấu nỗi đoạn trường...

Hồng nhan bạc phận dặm trường, gió sương tủi hận ai thương kiếp này...

Ánh đèn lấp lánh phồn hoa, mấy ai biết giọt lệ sa thầm thì...

Ước chi được sống bình an, trọn tình trọn nghĩa, một mai chẳng còn..."

Lời ca của nàng, nghe như một lời tự sự, một khao khát bình yên giữa vòng xoáy cuộc đời. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng nốt nhạc, từng câu chữ thấm vào lòng. Hắn hiểu nỗi buồn ấy, cái khao khát "sống một đời bình thường" ấy, bởi đó cũng là ước nguyện thầm kín của chính hắn.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh thoát, mái tóc dài bạc trắng như tuyết, bước vào quán. Đó là Lạc Thư. Đôi mắt ông sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhưng lại ánh lên vẻ tinh anh, thấu đáo. Ông luôn cầm theo một cuốn sách cổ, bìa đã sờn cũ, như thể nó là một phần không thể tách rời của ông. Ánh mắt Lạc Thư quét một vòng, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Ông mỉm cười nhẹ, bước lại gần.

"Vị công tử này, xem ra tâm tư không vướng bụi trần, lại có thể thấu hiểu lẽ đời hơn cả những bậc tu tiên." Lạc Thư cất giọng, trầm ấm nhưng đầy uyên bác. "Vừa rồi ở Hẻm Núi U Ảnh, công tử đã làm một việc kinh thiên động địa mà không một ai hay biết, ngoại trừ vài người hữu duyên."

Tạ Trần mở mắt, nhìn Lạc Thư. Hắn không ngạc nhiên khi Lạc Thư biết chuyện, bởi từ lần gặp gỡ trước, hắn đã cảm nhận được sự bất phàm của vị lão giả này. "Lão tiên sinh quá lời. Chỉ là trả lại đúng về bản chất của nó mà thôi."

Lạc Thư vuốt chòm râu bạc, chậm rãi ngồi xuống đối diện Tạ Trần, đặt cuốn sách cổ lên bàn. "Bản chất? Liệu bản chất của vạn vật, của Thiên Đạo, có thể được thay đổi bởi những hành vi nhỏ nhặt của con người? Hay chính những hành vi nhỏ nhặt ấy, tích tụ qua thời gian, mới là thứ định hình nên bản chất của thế giới?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hướng về phía dòng sông. "Mọi thứ đều là nhân quả, lão tiên sinh. Một hành động nhỏ, dù vô tình hay cố ý, cũng có thể tạo nên sóng gió. Bã dược bị vứt bỏ, một lời cầu nguyện vô tri, một sự thiếu hiểu biết về mối liên hệ giữa vạn vật... Tất cả đều là nhân, và sự suy tàn của Hẻm Núi U Ảnh là quả. Con người là một phần của Thiên Đạo, hành vi của con người cũng là một phần của vận hành Thiên Đạo. Khi con người hành động sai lầm, Thiên Đạo cũng bị ảnh hưởng."

Lạc Thư gật gù, ánh mắt sâu thẳm của ông nhìn thấu tâm can. "Tuyệt diệu! 'Mọi thứ đều là nhân quả'. Lão phu vẫn thường nói, lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai. Kẻ nào quên đi, kẻ đó sẽ lặp lại sai lầm. Thiên Đạo suy yếu, liệu có phải cũng là kết quả của những 'hành vi nhỏ nhặt' tích tụ qua ngàn vạn năm? Hay là sự 'mất người' của những kẻ khao khát thành tiên, đã dần ăn mòn đi nền tảng của nó?"

Tạ Trần im lặng, chỉ nhấp một ngụm trà. Câu hỏi của Lạc Thư không chỉ là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời khẳng định, một sự thấu hiểu sâu sắc mà ít ai có được. Hắn cảm thấy mình không đơn độc trong suy nghĩ của mình. Hắn nhìn về phía Người Kỹ Nữ, người vẫn đang chìm đắm trong tiếng đàn và lời ca của mình. "Và cái giá của sự 'mất người', không chỉ là sự suy yếu của Thiên Đạo, mà còn là nỗi khổ của những kiếp nhân sinh nhỏ bé, vô thường này."

Lạc Thư mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và cả một chút bi ai. Ông lật giở một trang sách cổ, những nét chữ cổ kính hiện ra. "Đúng vậy. Khi những kẻ trên cao quên đi gốc rễ, quên đi con người, thì những kẻ dưới thấp sẽ phải gánh chịu hậu quả. Công tử, người có thể nhìn thấu nhân quả, liệu có thể phá được cái cục diện này không?"

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhìn về phía dòng sông, ánh nắng chiều tà hắt lên mặt nước lấp lánh như dát vàng. Hắn chỉ muốn "sống một đời bình thường", nhưng định mệnh dường như không cho phép. "Phá cục hay không, không do một cá nhân quyết định, mà do tất cả chúng ta." Hắn nói khẽ, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời suy tư. "Nhân quả là lưới trời, không ai có thể thoát khỏi."

***

Đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một vẻ đẹp yên bình và lãng mạn. Trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc xuống những con phố nhộn nhịp. Gió đêm mơn man, mang theo mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ của những ngôi nhà cổ, mùi đất ẩm và đôi khi là mùi mồ hôi của những người lao động. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đời thường, ồn ào nhưng lại vô cùng thân thuộc.

Trên con đường lát đá, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân bước đi cạnh nhau, không còn ẩn mình trong bóng tối. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng bên ngoài, bạch y của nàng phản chiếu ánh trăng, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần. Nhưng đôi mắt phượng của nàng lại đầy suy tư, những nếp nhăn nhàn nhạt trên trán hé lộ sự hỗn loạn trong nội tâm. Dương Quân đi bên cạnh, đạo bào lam nhạt của hắn phất phơ trong gió. Hắn không còn vẻ ngạc nhiên hay tò mò đơn thuần, mà thay vào đó là sự trầm tư, cố gắng sắp xếp lại những gì mình đã chứng kiến.

"Tiên tử," Dương Quân cất tiếng, giọng nói của hắn không còn sự nhiệt huyết bộc trực như thường lệ, mà mang theo một chút dè dặt. "Những gì Tạ Trần công tử đã làm ở Hẻm Núi U Ảnh... nó khác xa với những gì chúng ta được học. Hắn không dùng sức mạnh, không dùng pháp thuật, nhưng lại giải quyết được vấn đề mà ngay cả Trưởng Lão Dược Phường cũng không thể. Thậm chí các tu sĩ nhỏ được phái đến cũng bó tay."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng như làn khói. "Con đường tu tiên của chúng ta, từ bao giờ đã chỉ còn là dựa dẫm vào pháp lực, vào những phép thuật thần thông? Hay là chúng ta đã quên đi điều cơ bản nhất: sự kết nối với vạn vật, với nhân quả? Chúng ta chỉ mải mê tìm kiếm sức mạnh, mà bỏ quên đi những chân lý giản đơn nhất của thế giới này." Nàng ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong màn đêm. "Chính ta cũng vậy. Ta đã truy cầu Thiên Đạo, đã luyện tập không ngừng nghỉ, nhưng lại không thể nhìn thấu những điều mà một phàm nhân như Tạ Trần có thể."

Dương Quân dừng bước, quay sang nhìn Lăng Nguyệt. "Vậy, chúng ta có nên... tiếp cận hắn không, Tiên tử? Hắn có thể mang đến một góc nhìn mới, một phương pháp mới để cứu vãn Thiên Đạo chăng?"

Lăng Nguyệt không trả lời ngay. Nàng bước tiếp, đi qua một quảng trường nhỏ nơi những đứa trẻ đang chơi đùa dưới ánh trăng. "Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến chúng ta 'mất người'. Chúng ta mất đi sự đồng cảm, mất đi khả năng nhìn nhận vấn đề từ góc độ nhân sinh. Chúng ta chỉ nghĩ đến việc 'vá trời' bằng pháp thuật, mà không nghĩ đến việc sửa chữa những sai lầm từ chính hành vi của con người." Nàng dừng lại trước một lầu xanh, nơi ánh đèn lồng đỏ rực rỡ chiếu sáng cả một góc phố, và tiếng đàn tranh, tiếng hát của Người Kỹ Nữ vẫn vọng ra, giờ đây nghe rõ ràng hơn, hòa quyện với tiếng cười nói ồn ã.

Nàng thoáng nhìn vào bên trong, ánh mắt phức tạp. Nàng thấy những bóng người lướt qua sau cánh cửa gỗ chạm khắc, nghe thấy những tiếng cười gượng gạo, những lời mời gọi ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự chai sạn. Nàng chợt nghĩ đến lời ca của Người Kỹ Nữ, về "nỗi đoạn trường", về "kiếp này".

"Nếu Thiên Đạo đang suy yếu," Lăng Nguyệt thầm nghĩ, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng như tia sét đánh ngang trời. "Liệu có phải là vì chúng ta đã 'mất người', và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang giữ vững 'cái người' đó? Hắn không khao khát thành tiên, không bị những chấp niệm về sức mạnh làm mờ mắt. Hắn chỉ muốn sống một đời bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy, chính sự trọn vẹn nhân tính ấy, lại là thứ mà chúng ta đang dần đánh mất."

Cùng lúc đó, một bóng người lướt qua họ như một cái bóng, nhanh nhẹn và không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Đó là Nữ Điệp Viên. Nàng ta, trong bộ y phục kín đáo nhưng tinh tế, mang theo thông tin về Tạ Trần và cuộc đối thoại của hắn với Lạc Thư tại Quán Trà Vọng Giang. Ánh mắt thông minh của nàng quét qua Lăng Nguyệt và Dương Quân, ghi nhận sự trầm tư của họ, rồi biến mất vào bóng tối của một con hẻm nhỏ. Không có bí mật nào là không thể bị khám phá, và Tạ Trần, một phàm nhân, đang dần trở thành bí mật lớn nhất của thế giới này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng đó, giữa ánh đèn lấp lánh và tiếng nhạc u hoài, mỗi người chìm đắm trong những suy nghĩ riêng. Con đường phía trước, đối với họ, không còn là con đường tu tiên rực rỡ mà họ từng biết, mà là một con đường đầy rẫy những câu hỏi, những hoài nghi về bản chất của Thiên Đạo, về ý nghĩa của sự tồn tại, và về cái giá của quyền năng. Thiên Đạo suy yếu, tiên môn lung lay, và một phàm nhân, với trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, đang dần trở thành "điểm neo" cho một kỷ nguyên mới, dù hắn chỉ muốn được sống một đời bình thường.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free