Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 17: Bóng Đêm U Ám: Nhân Quả Vô Tình

Đêm khuya, trong căn phòng luyện công đá kiên cố của Thái Huyền Tông, linh khí thanh khiết tụ tập thành từng luồng mờ ảo, vờn quanh trận pháp cổ xưa khắc trên vách tường. Mùi đá lạnh và hương thảo mộc nhàn nhạt hòa quyện, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, cô lập, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, cố gắng thanh lọc tâm trí, dẫn dắt linh khí tuần hoàn trong cơ thể. Hơi thở của nàng đều đặn, nhẹ nhàng như làn sương mỏng, nhưng sâu thẳm bên trong, tâm hải của nàng lại dậy sóng cuộn trào.

Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng khẽ tỏa ra một ánh sáng bạc yếu ớt, như một chiếc neo vô hình níu giữ nàng với phần nhân tính mong manh còn sót lại. Nàng đã quen với sự bình yên tuyệt đối của cảnh giới tu luyện, quen với việc đè nén mọi tạp niệm phàm trần để đạt đến sự thanh tịnh vô biên. Thế nhưng, kể từ khi gặp Tạ Trần, mọi thứ đều bị đảo lộn. Hình ảnh thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước cổ, cùng những lời nói trầm tĩnh nhưng sắc bén của hắn cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng.

"Oán niệm không thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh, chỉ có thể được hóa giải bằng sự thật." Lời nói ấy, vang vọng trong đêm khuya như một tiếng chuông cảnh tỉnh. Nàng, một tu sĩ đại thừa, đã quen với việc dùng pháp thuật mạnh mẽ để trấn áp, để tiêu diệt, để ép buộc mọi thứ phải tuân theo ý chí của mình. Nhưng Tạ Trần lại chọn một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến, một con đường của sự thấu hiểu và chân lý. Hắn không hề có một chút linh lực nào, nhưng lại có thể vén màn những bí mật đã bị chôn vùi hàng thế kỷ, hóa giải oán niệm bằng chính trí tuệ của mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử tự hỏi, liệu nàng có đang đi sai đường? Bao nhiêu năm tu luyện, bao nhiêu năm đoạn tuyệt hồng trần, đuổi theo cảnh giới cao siêu, cuối cùng lại khiến nàng "mất người" đến mức nào? Nàng đã đánh mất khả năng nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình, những nỗi đau khổ thầm kín của phàm nhân, những chân lý giản dị nhưng cốt lõi nhất của nhân gian. Nàng đã tin rằng sức mạnh là tất cả, rằng pháp thuật là chìa khóa vạn năng. Nhưng Tạ Trần đã cho nàng thấy, có những thứ mà pháp thuật không thể chạm tới, có những vấn đề mà sức mạnh chỉ khiến nó trở nên phức tạp hơn, hay thậm chí là tạo ra những oán niệm mới.

"Nhân quả... Thiên Đạo..." Nàng thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, vỡ vụn trong không gian tĩnh mịch. "Thiên Đạo đang suy yếu, những quy tắc cũ đang sụp đổ. Liệu con đường tu tiên mà ta đang theo đuổi có phải là một chấp niệm sai lầm?" Cái giá của sự bất tử, cái giá của quyền năng vô hạn, có phải chính là sự cô độc, sự lạnh lẽo của tâm hồn, và quan trọng hơn cả, là sự "mất người"? Nàng nhớ lại cảm giác hoảng loạn khi nhìn thấy Tạ Trần bị tấn công bởi U Linh và Hắc Y Sát Thủ. Nàng đã có thể ra tay, có thể bảo vệ hắn dễ dàng. Nhưng nàng đã đứng yên, không phải vì vô cảm, mà vì một sự tò mò mạnh mẽ, một khao khát được chứng kiến cái "điểm yếu" mà Tạ Trần đang tìm kiếm, một giải pháp không cần đến bạo lực.

Trái tim nàng, vốn đã cứng cỏi như băng đá sau hàng ngàn năm tu luyện, giờ đây lại dấy lên những cảm xúc hỗn độn mà nàng không thể gọi tên. Sự ngưỡng mộ, sự hoài nghi, một chút lo lắng, và cả một sự hấp dẫn kỳ lạ đối với con người phàm trần ấy. Hắn không có gì đặc biệt, không có linh căn, không có pháp lực, nhưng lại có một thứ mà ngay cả tu sĩ đại thừa như nàng cũng không có: sự thấu hiểu nhân gian, sự kết nối sâu sắc với cội nguồn của vạn vật.

Nàng cố gắng nhập định trở lại, nhưng tâm trí vẫn không yên. Những hình ảnh về Cổ Gia, về oán niệm bị hóa giải, về ánh mắt phức tạp của Tạ Trần khi nhìn thấy máu mình chảy ra, tất cả cứ hiện rõ mồn một. Nàng mở mắt, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây chứa đựng sự ưu tư sâu sắc, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Ánh sáng bạc từ Nguyệt Quang Trâm vẫn yếu ớt vờn quanh, như một lời nhắc nhở về con người nàng đã từng, và con người nàng đang dần trở thành. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, con đường của nàng đã không còn giống như trước nữa. Nàng cần phải tìm hiểu, cần phải chứng kiến nhiều hơn nữa. Tạ Trần, thư sinh phàm tục ấy, đã vô tình trở thành một tấm gương, phản chiếu lại những vết rạn nứt trong niềm tin vững chắc của nàng.

***

Sáng sớm, Thị Trấn An Bình vẫn chìm trong một lớp sương mù mỏng mảnh, vương vấn trên những mái nhà ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian. Nắng nhẹ len lỏi qua kẽ lá, rải những vệt vàng mơ hồ trên con đường lát đá xanh rêu. Tiếng rao hàng của người bán bánh bao, tiếng leng keng của xe ngựa chở hàng, tiếng bước chân vội vã của những người dân bắt đầu một ngày mới, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của lao động, tất cả đều chân thực và sống động. Thị trấn nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu, một sự yên bình thân thiện đã tồn tại hàng trăm năm.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ của quán sách nhỏ, một tách trà nóng bốc hơi nghi ngút đặt cạnh cuốn sách cổ đang mở. Khuôn mặt thanh tú, làn da trắng nhợt, cùng đôi mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không tu luyện, không có linh lực, nhưng sự bình tĩnh và tập trung của hắn lại khiến người khác phải nể trọng.

Thế nhưng, sự yên bình quen thuộc của thị trấn dần bị phá vỡ bởi những tiếng xôn xao, những lời bàn tán đầy lo lắng. Những tốp người tụ tập lại, xì xào to nhỏ, ánh mắt đầy sự bất an hướng về phía Rừng Thanh Phong.

"Nghe nói Rừng Thanh Phong lại có chuyện rồi!" Một bà lão bán rau cất tiếng, giọng run run đầy vẻ sợ hãi. "Cây cối ở rìa rừng héo úa cả rồi, lá vàng úa như mùa thu, nhưng bây giờ mới là đầu hạ!"

"Đúng vậy, nhà tôi có nuôi mấy con gà, tự nhiên hôm qua ngã bệnh, ủ rũ không ăn uống gì, cứ thế mà chết dần chết mòn!" Một người đàn ông trung niên, vẻ mặt khắc khổ, tiếp lời, ánh mắt đầy sự bất lực. "Chắc lại có tà ma quấy phá rồi, hoặc là linh khí bị ô uế."

"Không chỉ vậy đâu," một người thợ rèn với cánh tay cường tráng nói, nhưng giọng điệu lại lộ rõ vẻ hoang mang. "Mấy ngày nay, gần Hẻm Núi U Ảnh, cứ đến đêm lại nghe thấy những tiếng thì thầm kỳ dị, như tiếng ma quỷ khóc than. Lạnh lẽo lắm!"

Những câu chuyện cứ thế lan truyền, mỗi người thêm một chút sợ hãi, một chút hoang đường. Dân làng, vốn chất phác và mê tín, nhanh chóng gán cho hiện tượng này những lời nguyền, tà ma, hay sự trừng phạt của thần linh. Họ không thể lý giải nổi những điều đang xảy ra, và sự bất lực ấy biến thành nỗi sợ hãi bao trùm cả thị trấn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhíu mày. Hắn không tin vào tà ma, không tin vào những lời nguyền vu vơ. Hắn tin vào nhân quả, vào những mối liên hệ sâu xa giữa vạn vật. Những hiện tượng kỳ lạ này, dù có vẻ siêu nhiên đến đâu, cũng đều phải có căn nguyên. Trong tâm trí hắn, những sợi dây nhân quả vô hình đang rối tung, một sự lệch lạc lớn trong dòng chảy tự nhiên của thế giới. Linh khí suy yếu, Thiên Đạo rạn nứt, không phải là cái cớ để tà ma hoành hành, mà là một sự phản chiếu, một lời cảnh báo về những hành động vô ý của con người đang tạo ra những hậu quả khôn lường.

Hắn cũng nghe thấy, vài tu sĩ nhỏ được phái đến từ một tông môn phụ cận đã đến Rừng Thanh Phong điều tra. Nhưng sau vài ngày, họ quay về với vẻ mặt bối rối, bất lực.

"Linh khí ở đó hỗn loạn lạ thường," một tu sĩ trẻ, vẻ mặt non nớt, nói với giọng điệu đầy vẻ khó hiểu. Hắn ta mặc bộ đạo bào cũ kỹ, thanh kiếm đeo bên hông dường như chưa từng được rút ra khỏi vỏ. "Chúng ta không thể tìm ra nguồn gốc của sự hỗn loạn ấy. Không phải tà khí, cũng không phải linh khí bình thường. Nó cứ như một loại năng lượng chết, hút cạn sinh lực của vạn vật. Rất khó hiểu."

"Đúng vậy, chúng ta đã dùng nhiều loại pháp khí dò xét, nhưng không có kết quả." Một tu sĩ khác tiếp lời, vẻ mặt nóng nảy, tỏ rõ sự thất vọng. "Các trưởng lão cũng chưa từng gặp hiện tượng nào như vậy. Có lẽ phải báo cáo lên tông môn lớn hơn."

Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn biết, phương pháp của các tu sĩ chỉ tập trung vào việc tìm kiếm "tà khí" hay "linh khí," vào việc dùng pháp thuật để trấn áp. Nhưng đôi khi, nguyên nhân lại nằm ở những điều đơn giản hơn, những điều mà họ, với sự kiêu ngạo của kẻ tu hành, đã bỏ qua. Hắn gấp cuốn sách lại, âm thanh khô khan vang lên trong không gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn về phía Rừng Thanh Phong, nơi sương mù vẫn còn lãng đãng. Đã đến lúc phải tự mình đi xem xét. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, nhưng hắn tin vào sự thật, và hắn muốn tìm ra nó.

***

Hẻm Núi U Ảnh, đúng như tên gọi của nó, là một nơi u ám và lạnh lẽo. Những vách đá dựng đứng cao vút, sắc nhọn như răng cưa, tạo thành một khe nứt sâu hoắm ăn sâu vào lòng đất. Ánh sáng mặt trời, dù là buổi chiều, cũng khó lòng xuyên thấu qua những ngọn núi hùng vĩ và tán lá cây rậm rạp phía trên, chỉ để lại những vệt mờ ảo, yếu ớt trên nền đất ẩm ướt. Tiếng gió rít qua hẻm núi, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn bị lạc lối. Tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá, đều đặn và lạnh lẽo, cùng với tiếng động lạ từ những loài yêu thú ẩn mình, tạo nên một bản nhạc rùng rợn, đầy vẻ bí ẩn và nguy hiểm. Mùi đá ẩm, mùi đất mục, và mùi rêu phong dày đặc bám vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị lạnh lẽo và nặng nề.

Tạ Trần tiến sâu vào hẻm núi, bước chân nhẹ nhàng nhưng kiên định. Hắn không có một chút linh lực nào để tự bảo vệ, nhưng lại có một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cảnh tượng trước mắt hắn đúng như những lời đồn đại ở Thị Trấn An Bình. Cây cối ở đây không chỉ héo úa mà còn mục ruỗng một cách nhanh chóng, thân cây xám xịt, mục nát, lá cây rụng tả tơi, không còn một chút sự sống. Những con vật nhỏ như chim, sóc, chuột, nằm thoi thóp trên mặt đất, đôi mắt đờ đẫn, thân hình gầy gò, như thể bị một lực lượng vô hình nào ��ó rút cạn sinh khí. Sự sống ở đây đang dần lụi tàn một cách bất thường.

Hắn dừng lại trước một tiệm thuốc đông y cổ kính nằm nép mình dưới một vách đá lớn. Cửa tiệm làm bằng gỗ đã bạc màu, có những dây thường xuân leo kín. Bên trong, mùi thuốc bắc nồng nặc lan tỏa ra ngoài. Quán Chủ Dược Thảo, một người đàn ông gầy gò, vẻ mặt khắc khổ, mái tóc lấm tấm sợi bạc, đang cẩn thận phân loại các loại thảo dược. Hắn ta mặc bộ áo vải thô giản dị, đôi tay chai sạn nhưng động tác lại vô cùng khéo léo.

"Quán chủ, xin mạo muội hỏi," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, "ngài có nhận thấy điều bất thường nào với các loài thảo dược ở đây không?"

Quán Chủ Dược Thảo ngẩng đầu lên, đôi mắt mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ tinh tường. Hắn nhìn Tạ Trần một lúc, rồi khẽ lắc đầu. "Tiểu huynh đệ, ta sống ở đây đã hơn sáu mươi năm, ngày nào cũng lên núi hái thuốc. Ta đã chứng kiến đủ loại bệnh cây, đủ loại biến dị của thảo dược. Nhưng hiện tượng lần này thì... chưa từng thấy bao giờ."

Hắn ta thở dài, đặt một cành lá khô quắt xuống bàn. "Mỗi loại cây đều có công dụng riêng, có vòng đời của nó. Nhưng nay chúng lại như bị rút cạn sự sống, từ rễ đến ngọn, không có dấu hiệu của sâu bệnh hay thiên tai. Chúng chỉ đơn giản là... chết. Một cái chết không rõ nguyên nhân, rất lạ, không phải bệnh thông thường." Lời nói của Quán Chủ Dược Thảo mang theo sự bất lực và cả một chút bàng hoàng, như thể chứng kiến cái chết của những sinh linh quen thuộc mà không thể làm gì.

Tạ Trần gật đầu, ghi nhớ từng lời. Hắn biết, những người như Quán Chủ Dược Thảo, những người gắn bó mật thiết với thiên nhiên, có một sự nhạy cảm đặc biệt đối với sự thay đổi của môi trường mà những tu sĩ trên cao kia khó lòng cảm nhận được.

Rời khỏi tiệm thuốc, Tạ Trần tiếp tục đi sâu hơn vào hẻm núi. Càng vào sâu, không khí càng trở nên nặng nề và lạnh lẽo hơn. Một luồng linh khí hỗn loạn, không phải tà khí nhưng cũng không phải linh khí thanh khiết, bao trùm vạn vật, như một màn sương độc đang từ từ rút cạn sinh lực. Hắn không sử dụng linh lực, mà chỉ dùng sự nhạy cảm của giác quan để cảm nhận.

Đột nhiên, hắn dừng lại. Phía trước, dưới một tảng đá lớn phủ đầy rêu phong, có một lão nhân gầy gò, lưng còng, đang ngồi xổm, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên vẻ uyên bác nhìn chằm chằm vào một loại linh thảo đang biến dị. Đó chính là Trưởng Lão Dược Phường, một bậc thầy về dược lý, nổi tiếng khắp vùng. Ông ta đeo một chiếc kính gọng gỗ cũ kỹ, mái tóc bạc phơ xõa xuống vai, toát lên một vẻ uyên bác nhưng cũng đầy sự mệt mỏi, khắc khổ.

Loài linh thảo kia, vốn dĩ phải rực rỡ sắc màu và tràn đầy sinh khí, giờ đây lại có màu sắc u ám, những chiếc lá xoắn vặn một cách bất thường, và phát ra một thứ ánh sáng yếu ớt, xanh xám. Trưởng Lão Dược Phường khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên chiếc lá đang hấp hối.

"Cái giá của trường sinh... là gì?" Ông ta lầm bầm, giọng nói khàn đục như tiếng đá mài, chứa đựng một sự mệt mỏi thâm trầm. Câu hỏi ấy không phải dành cho ai khác, mà là cho chính ông ta, cho những năm tháng dài đằng đẵng nghiên cứu về sự sống và cái chết, về linh dược và sự bất tử. Ông đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá nhiều về cái giá phải trả cho những khao khát vượt lên trên quy luật tự nhiên.

Tạ Trần đứng lặng im từ xa, không tiến lại gần, tôn trọng sự trầm tư của lão nhân. Nhưng lời nói ấy, câu hỏi ấy, lại in sâu vào tâm trí hắn. "Cái giá của trường sinh... là gì?" Nó không chỉ là một câu hỏi về dược lý, mà là một câu hỏi triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tu luyện, của khát vọng bất tử. Phải chăng, cái giá đó chính là sự "mất người," là sự đánh đổi nhân tính để đổi lấy quyền năng?

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, nhưng ánh sáng yếu ớt ấy lại khó lòng xuyên thấu vào sâu trong Hẻm Núi U Ảnh. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi đất mục, rêu phong nồng nặc. Màn đêm từ từ bao phủ, khiến không gian vốn đã u ám càng trở nên lạnh lẽo và bí ẩn hơn. Tiếng gió rít qua khe đá, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, và những tiếng động lạ từ sâu trong lòng núi càng khiến không khí trở nên căng thẳng.

Tạ Trần đứng lặng giữa lòng hẻm núi, nơi những thân cây mục ruỗng và những con vật thoi thóp hiện diện khắp nơi. Hắn nhắm mắt lại, không phải để nghỉ ngơi, mà là để kích hoạt khả năng "Nhân Quả Chi Nhãn" của mình. Đây không phải là một loại pháp thuật hay linh lực thần thông, mà là một trạng thái tập trung cực độ, một sự nhạy cảm siêu việt cho phép hắn cảm nhận và suy luận về những mối liên hệ nhân quả vô hình, những dòng chảy năng lượng ẩn khuất mà người thường không thể thấy, tu sĩ cũng khó lòng nhận ra nếu chỉ dựa vào linh giác đơn thuần.

Trong tâm trí hắn, thế giới xung quanh dần hiện lên dưới một góc nhìn hoàn toàn khác. Những dòng chảy linh khí hỗn loạn, vô hình đối với người thường, bắt đầu hiện rõ như những dải lụa màu xám xịt, xoắn xuýt và đứt gãy. Chúng không phải là tà khí thuần túy, cũng không phải linh khí thanh khiết, mà là một thứ năng lượng bị biến chất, bị nhiễu loạn, đang từ từ hút cạn sinh lực của vạn vật xung quanh. Hắn lần theo dấu vết của dòng chảy ấy, xuyên qua những vách đá, những khe nứt sâu thẳm, cho đến khi "Nhân Quả Chi Nhãn" dẫn hắn đến một khe đá hẹp, khuất sâu.

Tại đó, hắn "thấy" một vật phẩm linh lực nhỏ bé, một viên ngọc thạch màu xanh biếc, vốn dĩ không có gì đặc biệt, nhưng nó đã bị bỏ quên từ lâu. Linh khí suy yếu của Thiên Đạo đã khiến viên ngọc này, vốn chỉ có tác dụng tụ tập linh khí nhỏ, trở nên bất ổn. Cùng lúc đó, hắn "thấy" hình ảnh một phàm nhân bị bệnh, gầy yếu, đang quỳ gối trước khe đá này, chắp tay cầu nguyện. Người đó đã nghe đồn về một "linh thạch" có thể chữa bệnh, và trong cơn tuyệt vọng, đã thực hiện một nghi thức cầu nguyện sai lầm, một nghi thức mà y học thông thường không thể chữa khỏi, nhưng lại vô tình kích hoạt sự bất ổn của viên ngọc. Sự tuyệt vọng và vô tri của con người, kết hợp với sự suy yếu của Thiên Đạo, đã tạo nên một "dòng chảy linh khí lệch lạc" không chủ đích, không ác ý, nhưng lại có sức tàn phá khủng khiếp. Luồng linh khí biến chất đó không phải là tà ma, mà là một sự nhiễu loạn sinh ra từ chính sự mất cân bằng của thế giới, một hậu quả của hành động vô ý của con người.

"Không phải ác ý, chỉ là vô tri..." Tạ Trần khẽ thì thầm trong tâm trí. "Sự vô tri của con người, cái giá của linh khí suy yếu." Hắn cảm thấy một nỗi chua xót. Con người, trong cơn khát khao sinh tồn, trong sự thiếu hiểu biết về những quy luật ẩn giấu, đã vô tình tạo ra tai họa cho chính mình và môi trường xung quanh. Và Thiên Đạo, thay vì điều hòa, lại càng thêm suy yếu, khiến những tai họa nhỏ bé ấy bị phóng đại lên thành những hiện tượng kỳ lạ, khó lường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn ẩn mình trong bóng tối cách đó không xa, cảm nhận được một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nàng đã theo Tạ Trần từ lúc hắn rời Thị Trấn An Bình, muốn tận mắt chứng kiến hắn sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào. Nàng đã dùng linh giác để thăm dò, nhưng chỉ cảm thấy một sự hỗn loạn và u ám. Nàng không thể "thấy" được căn nguyên thực sự, không thể "đọc" được những sợi dây nhân quả như Tạ Trần. Chứng kiến hắn nhắm mắt, và sau đó biểu lộ một vẻ mặt phức tạp khi mở mắt, nàng biết hắn đã nhìn thấu mọi chuyện. Một phàm nhân, không có linh lực, lại có thể làm được điều mà ngay cả tu sĩ đại thừa như nàng cũng không thể. Niềm tin của nàng, vốn đã lung lay từ sau vụ án Cổ Gia, giờ đây như đang vỡ vụn thành từng mảnh. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trên tóc, như thể đang cố gắng níu giữ một thứ gì đó sắp sửa tuột khỏi tầm tay mình – có thể là nhân tính, có thể là niềm tin vào con đường tu đạo mà nàng đã theo đuổi bấy lâu.

Đúng lúc đó, một bóng người thanh tú, mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, từ phía xa tiến lại gần. Đó là Dương Quân. Hắn ta, cũng được phái đến để điều tra hiện tượng kỳ lạ ở Rừng Thanh Phong, đã nghe ngóng tin tức và cảm thấy sự bất thường khi các tu sĩ nhỏ không thể giải quyết được. Hắn đến đây với sự tò mò và một chút lo lắng. Khi nhìn thấy Tạ Trần, một thư sinh gầy gò, đang đứng trầm tư giữa hẻm núi u ám, ánh mắt hắn không khỏi lộ vẻ ngạc nhiên.

"Người này là ai?" Dương Quân thầm hỏi trong lòng, đôi mắt sáng ngời ánh lên vẻ tò mò. "Sao lại đứng ở đây một mình, không sợ hãi gì sao?"

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn phức tạp, chứa đựng sự thấu hiểu về nhân quả, sự chua xót về vô tri của con người, và cả một chút gánh nặng của kiến thức. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ẩn mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tạ Trần, tâm trí nàng chấn động dữ dội. Dương Quân tiến lại gần, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn sự hứng thú, nhìn người thư sinh phàm tục đang đứng giữa vùng đất chết chóc như một pho tượng sống. Định mệnh, dường như, đang dần kéo ba con người này lại gần nhau, trên con đường khám phá những bí mật của một Thiên Đạo đang suy tàn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free