Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 23: Mạng Người Biển Cả: Chân Tướng Sau Làn Sương

Đêm dần buông xuống, mang theo hơi lạnh mỏng manh của sương đêm và một nỗi bất an vô hình bao trùm Thôn Vân Thủy. Lão Ngư Dân, với thân hình gầy gò, lưng còng rạp xuống như một chiếc thuyền cũ kỹ vừa trải qua bão tố, đang ngồi co ro bên hiên nhà. Làn da ông đen sạm, hằn lên vô số nếp nhăn sâu hoắm như những vết tích của thời gian và gió biển. Bộ râu bạc trắng của ông, vốn dĩ thường được vuốt gọn gàng, giờ đây lại rối bời, bám đầy những hạt sương li ti như những giọt nước mắt chưa khô. Đôi mắt ông, vốn tinh tường nhìn rõ luồng cá dưới đáy biển sâu, giờ lại đỏ hoe, vô hồn nhìn vào khoảng không vô định, nơi màn sương trắng xóa vẫn còn giăng mắc, nuốt chửng cả một phần biển cả bao la.

Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ, thường ngày vốn là khúc ca ru giấc cho dân làng, đêm nay lại trở thành bản nhạc ai oán, não nề, vọng vào tai những người đang thức trắng vì lo sợ. Mùi biển mặn, mùi cá tươi và mùi gỗ mục từ những con thuyền neo đậu cũng không thể xua đi cái không khí nặng nề của sự mất mát và hoang mang. Vài chiếc đèn lồng treo trước hiên nhà hắt ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt, càng khiến bóng đêm trở nên u ám và đáng sợ hơn. Dân làng, ai nấy đều mang vẻ mặt tiều tụy, tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ, ánh mắt đầy sợ hãi hướng về phía biển.

“Tiên sinh Tạ Trần, xin ngài cứu giúp! Con trai lão đã biến mất, không một dấu vết...” Lão Ngư Dân thều thào, giọng nói khản đặc vì khóc lóc và tuyệt vọng. Ông cố gắng gượng dậy, run rẩy quỳ xuống trước mặt Tạ Trần, đôi tay chai sạn nắm chặt vạt áo vải bố của hắn. “Các vị tiên nhân nói là yêu quái, ma khí, nhưng lão thấy lạ lắm... Thằng bé nó khỏe mạnh, lại quen sóng nước, sao có thể... biến mất không một tiếng động như vậy?”

Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ lùng giữa không khí hỗn loạn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua vẻ tiều tụy của Lão Ngư Dân, rồi quét một lượt khắp thôn làng, dừng lại ở những con thuyền chài neo đậu, những vết chân lộn xộn trên bãi cát ẩm ướt. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đỡ Lão Ngư Dân dậy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. Lời nói của Lão Ngư Dân, "yêu quái, ma khí", không làm hắn dao động. Hắn đã quá quen với việc con người gán ghép những điều mình không thể lý giải cho những thế lực siêu nhiên, đặc biệt là khi Thiên Đạo đang suy yếu, khiến những lời đồn đại về yêu ma càng trở nên đáng tin hơn bao giờ hết.

“Lão trượng xin đừng quỳ, hãy kể rõ mọi chuyện cho Tạ mỗ nghe.” Giọng Tạ Trần trầm ấm, điềm tĩnh, tựa như một dòng suối mát lành xoa dịu nỗi sợ hãi đang bủa vây. Hắn ngồi xuống một phiến đá lạnh, lắng nghe câu chuyện đứt quãng của Lão Ngư Dân và những lời bàn tán xôn xao của dân làng.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày, giờ đây cũng đỏ hoe vì sợ hãi. Nàng rụt rè nép sau lưng Tạ Trần, nắm chặt vạt áo hắn. “Anh Tạ Trần ơi, mọi người sợ lắm! Liệu có phải ma quỷ thật không anh? Bốn người rồi đó anh, bốn người mất tích trong ba đêm rồi...”

Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu Hoa, ánh mắt vẫn không rời khỏi vùng biển bị sương mù che phủ. Hắn quay sang nhìn Sứ Giả Tiên Môn, một tu sĩ trẻ tuổi thuộc một tiên môn địa phương, đang đứng khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng và có phần kiêu ngạo. Vị sứ giả này, mặc đạo bào xanh lam tinh xảo, toát lên vẻ thanh cao nhưng lại có thái độ xa cách, dường như những nỗi lo của phàm nhân không đáng để y bận tâm.

“Vụ việc này, Tiên gia đã điều tra đến đâu rồi?” Tạ Trần hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự chất vấn tinh tế.

Vị Sứ Giả Tiên Môn hất cằm, ánh mắt đầy khinh thường nhìn Tạ Trần, một thư sinh phàm tục không chút linh lực. “Phàm nhân đâu biết được sự thâm sâu của Thiên Đạo. Linh khí suy yếu, ma khí trỗi dậy là điều tất yếu. Chúng ta đã dùng pháp thuật truy tìm, nhưng chỉ cảm nhận được một luồng tà khí yếu ớt rồi biến mất. Rõ ràng là yêu quái đã lợi dụng sương mù để ra tay. Tiên môn đã ra lệnh cấm ra khơi vào ban đêm. Chúng ta đã làm hết sức mình rồi.”

Lời nói của y vang vọng trong không khí, đầy vẻ kiêu ngạo và bất lực. Y coi đó là sự đã rồi, một hậu quả tất yếu của Thiên Đạo suy yếu mà phàm nhân không thể hiểu. Đối với y, việc dùng pháp thuật mà không tìm thấy dấu vết rõ ràng thì chỉ có thể là do yêu quái quá xảo quyệt, chứ không phải do năng lực của mình có hạn.

Tạ Trần không tranh cãi. Hắn chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình thoáng qua, chứa đựng chút châm biếm sâu sắc. "Tà khí yếu ớt... lợi dụng sương mù..." Hắn lẩm bẩm, rồi quay lại nhìn Lão Ngư Dân. "Lão trượng, con thuyền của con trai lão có gì đặc biệt không? Hoặc trong mấy ngày qua, con trai lão có xích mích với ai, hay có điều gì lạ thường không?"

Lão Ngư Dân cố gắng lục lọi trong ký ức, vẻ mặt đau khổ. "Thằng bé hiền lành lắm, không mấy khi gây sự với ai. Thuyền của nó cũng như bao thuyền khác, chỉ là..." Ông ngập ngừng. "Mấy ngày trước, nó có nói là thấy một chiếc thuyền lạ, không có đèn, cứ lướt đi trong sương mù, rồi biến mất tăm. Nó cứ nghĩ là ma trôi, nên cũng không để ý nhiều."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia sáng. "Thuyền lạ không đèn... trong sương mù..." Hắn đứng dậy, bước đến mép nước, cúi người xuống xem xét. Những vết bánh xe, vết chân người lộn xộn trên cát, hầu hết là của dân làng hoảng loạn. Nhưng hắn vẫn kiên nhẫn, đôi mắt tinh tường như chim ưng lướt qua từng hạt cát, từng dấu vết nhỏ nhất. Hắn chạm vào mép nước biển lạnh buốt, cảm nhận hơi ẩm của sương đêm vẫn còn vương vấn. Hắn ngẩng đầu nhìn ra biển, nơi sương mù dần tan, để lộ ra đường chân trời xanh thẳm.

“Biển cả vô thường, cũng như lòng người vậy.” Lão Ngư Dân thở dài, câu nói quen thuộc của những người sống dựa vào biển, nhưng lúc này lại mang một ý nghĩa khác.

Tạ Trần quay lại nhìn Lão Ngư Dân. "Lão trượng, ta cần biết những người mất tích gần đây thường đi đâu, làm gì trước khi biến mất. Và liệu có ai trong số họ có mâu thuẫn hay từng bị cướp bóc trên sông trước đây không?"

Sứ Giả Tiên Môn nghe vậy thì cau mày. "Thư sinh này, đây là vụ án của yêu quái, ngươi hỏi chuyện phàm tục làm gì? Chẳng lẽ ngươi còn nghi ngờ lời tiên gia?"

Tạ Trần không đáp lời, chỉ quay lưng bước đi, bóng hắn gầy gò dần khuất trong ánh bình minh đang hé rạng. Hắn không cần phải giải thích cho những người chỉ nhìn thấy thế giới qua lăng kính pháp thuật. Đối với hắn, những "yêu quái" thường ẩn mình trong hình dạng của con người, và "ma khí" nhiều khi chỉ là cái cớ để che đậy tội ác của lòng tham. Thiên Đạo suy yếu không chỉ khiến linh khí mỏng đi, mà còn làm suy yếu cả những giới hạn đạo đức trong lòng người, khiến những kẻ có dã tâm càng dễ dàng lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi. Hắn rời đi, để lại phía sau một Sứ Giả Tiên Môn vẫn còn vẻ kiêu ngạo, cùng một Lão Ngư Dân vẫn còn ngập tràn hy vọng và lo sợ, và một đám dân làng đang thì thầm về một thư sinh kỳ lạ, người không tin vào ma quỷ mà chỉ tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Hắn hiểu rằng, để tìm ra chân tướng, hắn phải tìm kiếm những dấu vết do con người để lại, chứ không phải những luồng tà khí mơ hồ mà tu sĩ cảm nhận được.

***

Buổi trưa, ánh nắng dịu dàng rải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản của Thị Trấn An Bình, xua tan đi hơi ẩm còn sót lại của sương sớm. Không khí trên đường phố trở nên nhộn nhịp hơn, với tiếng rao hàng vang vọng, tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đất. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng xen lẫn mùi gỗ, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bức tranh sống động và đầy sức sống của nhân gian.

Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ nhưng sạch sẽ, thong thả bước dọc bờ sông An Bình. Bên cạnh hắn là Dương Quân, vẻ mặt tuấn tú giờ đây lộ rõ sự bối rối và tò mò. Dương Quân, mặc đạo bào lam nhạt, khí chất thanh cao của một đệ tử tiên môn vẫn không giấu được sự nhiệt huyết của tuổi trẻ. Y đã theo dõi Tạ Trần từ xa, chứng kiến cách hắn lắng nghe Lão Ngư Dân, cách hắn đối đáp với Sứ Giả Tiên Môn, và giờ đây là cách hắn im lặng quan sát từng chi tiết nhỏ nhất.

“Tạ huynh, huynh nhìn gì vậy?” Dương Quân không kìm được sự hiếu kỳ, cất tiếng hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. “Ta chỉ thấy hơi thở của nước và linh khí phàm nhân thôi. Dòng sông này đã chảy qua đây hàng ngàn năm, có lẽ không có gì khác lạ để mà nhìn đâu.”

Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi bờ sông. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào lớp bùn ướt dưới chân, rồi ngẩng lên nhìn những chiếc thuyền đánh cá đang neo đậu. “Dương huynh, đôi khi, điều ta không thấy lại chính là điều đang hiện hữu. Ngươi nhìn xem, những vết bùn này, chúng không phải là của một con thuyền bình thường. Chúng quá sâu, quá rộng, lại kéo dài một cách bất thường, như thể một vật rất nặng đã bị kéo lê lên bờ, rồi lại nhanh chóng bị che lấp bởi thủy triều.”

Dương Quân cau mày, cố gắng nhìn theo hướng Tạ Trần chỉ. Y thấy những vết lún trên bùn đất, nhưng không thấy gì đặc biệt. Trong mắt y, đó chỉ là những dấu vết bình thường của hoạt động đánh bắt cá. "Nhưng... đó là dấu vết của thuyền chài thôi mà, Tạ huynh?"

Tạ Trần không vội giải thích, chỉ tiếp tục bước đi, ánh mắt lướt qua những bụi lau sậy ven bờ, những mỏm đá nhấp nhô. Hắn dừng lại trước một bãi đất trống, nơi có vẻ như ít người qua lại hơn. "Và nhìn đây, Dương huynh. Những vết chân này, chúng không phải là của ngư dân. Ngư dân thường đi chân trần hoặc dép cói, những vết chân này lại mang hình dáng của ủng da, và chúng có vẻ nặng nề, dồn dập, như thể người mang chúng đang vội vã hoặc đang vác vật nặng. Quan trọng hơn, chúng xuất hiện theo một đường thẳng tắp, không hề có sự ngẫu nhiên của những người đi lại bình thường."

Dương Quân tiến lại gần, cúi xuống quan sát kỹ hơn. Y bắt đầu cảm thấy bối rối. Đúng là những vết chân này có vẻ khác biệt. Y đã quen với việc dùng linh thức để dò tìm khí t��c, pháp trận, chứ chưa từng để ý đến những dấu vết phàm tục như thế này. "Vậy... vậy những dấu vết này có ý nghĩa gì, Tạ huynh?"

Tạ Trần hít một hơi sâu, mùi đất ẩm và mùi sông thoang thoảng trong không khí. “Chúng có nghĩa là có người đã bí mật lên xuống từ bờ sông này, vào ban đêm, khi sương mù che phủ. Và chiếc thuyền của họ không phải là thuyền chài thông thường, mà có lẽ là một loại thuyền lớn hơn, hoặc được dùng để vận chuyển vật nặng. Còn nhớ những lời đồn về 'ma quỷ' mà Lão Ngư Dân đã kể không? Và cả những vụ cướp bóc trên sông An Bình trong mấy năm gần đây? Ngươi có thấy chúng trùng khớp một cách kỳ lạ không?”

Dương Quân giật mình. "Ý huynh là... không phải yêu quái, mà là... con người gây ra?" Y không tin nổi. Trong tư duy của một tu sĩ, những vụ mất tích bí ẩn như vậy, lại trùng hợp với hiện tượng sương mù dày đặc và linh khí suy yếu, thì chỉ có thể là do ma quỷ.

“Con người, Dương huynh, chính là sinh vật đáng sợ nhất. Bởi lòng tham và sự tàn bạo của họ có thể vượt xa bất kỳ yêu ma nào.” Tạ Trần trầm giọng, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, như thể nhìn thấu được bản chất đen tối ẩn sâu trong nhân tâm. "Các vụ cướp bóc trên sông, những con thuyền bị đánh chìm, những thương nhân mất tích... những chuyện đó đã từng xảy ra không ít ở đoạn sông này. Nhưng lần này, chúng lại lợi dụng sương mù và sự sợ hãi của dân làng về 'yêu quái' để che giấu hành vi của mình. Chúng không chỉ cướp bóc, mà còn bắt người."

Dương Quân đứng thẳng người dậy, vẻ mặt kinh ngạc. "Bắt người? Để làm gì?"

Tạ Trần quay lại nhìn về phía Thị Trấn An Bình, nơi những mái nhà ngói đỏ, tường trắng san sát nhau, tượng trưng cho cuộc sống bình dị của phàm nhân. "Chắc chắn không phải là để mang đi tế thần, Dương huynh. Phàm nhân thường bắt phàm nhân để làm những việc phàm tục... như bán sức lao động, hoặc tệ hơn, bán làm nô lệ. Trong thời buổi Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm càng dễ lung lay, càng dễ nảy sinh những ý đồ tàn độc. Những kẻ này đã lợi dụng sự mê tín và nỗi sợ hãi của dân làng, biến sương mù thành bức màn che chở cho tội ác của chúng."

Dương Quân im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời Tạ Trần nói. Y cảm thấy một sự bối rối sâu sắc. Trong suốt thời gian tu luyện, y luôn được dạy rằng pháp thuật là để trừ yêu diệt ma, bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, Tạ Trần lại cho y thấy một góc khuất khác của thế giới, nơi tội ác không đến từ ma quỷ mà từ chính con người, và pháp thuật không phải lúc nào cũng là câu trả lời. Y chợt nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về "nhân quả", về việc nhìn thấu bản chất của vấn đề thay vì chỉ nhìn vào bề nổi. Điều này khiến y cảm thấy vừa ngưỡng mộ, vừa hoang mang về con đường tu luyện mà mình đang đi.

“Vậy thì... chúng ta phải làm gì?” Dương Quân hỏi, giọng nói có phần mất đi sự tự tin thường thấy.

Tạ Trần nhìn y, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh. “Để bắt được chuột, phải biết hang ổ của nó. Để vạch trần tội ác, phải tìm ra kẻ thủ ác và động cơ của chúng. Những kẻ này đã lợi dụng sương mù, nhưng chúng không thể lợi dụng mãi. Chúng cần vật phẩm, cần thông tin, cần nơi để tiêu thụ chiến lợi phẩm. Và những nơi đó thường là những nơi sầm uất nhất, nơi tiền bạc luân chuyển nhiều nhất.” Hắn khẽ gật đầu, như thể đã có một quyết định trong đầu. "Chúng ta sẽ đi đến Thương Điếm Phong Vân."

***

Thương Điếm Phong Vân, chi nhánh gần Thị Trấn An Bình, là một tòa nhà kiến trúc đồ sộ và tinh xảo, nổi bật giữa những cửa hàng nhỏ bé khác. Những mái ngói lưu ly óng ánh dưới ánh nắng chiều, những cột trụ chạm khắc tinh xảo, và cánh cửa gỗ lim khổng lồ mở rộng mời chào khách. Bên trong, không khí sầm uất và nhộn nhịp hơn hẳn bên ngoài. Tiếng người nói chuyện xôn xao, tiếng giao dịch dứt khoát, tiếng đếm tiền lách cách, và cả tiếng mở những chiếc hộp bảo vật vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự giàu có và quyền lực. Mùi linh dược thoang thoảng, hòa quyện với mùi gỗ quý và mùi hương liệu sang trọng, kích thích mọi giác quan. Nơi đây không chỉ buôn bán bảo vật, linh dược, công pháp mà còn là trung tâm trao đổi thông tin, nơi mọi tin tức lớn nhỏ của Thập Phương Nhân Gian đều có thể được tìm thấy.

Tạ Trần bước vào, vẻ thư sinh gầy gò của hắn dường như lạc lõng giữa những thương nhân ăn mặc sang trọng và các tu sĩ khí chất bất phàm. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ sự tỉnh táo và tập trung. Dương Quân theo sau, vẫn còn bối rối nhưng không giấu được sự tò mò.

Tạ Trần tiến đến quầy thông tin, nơi một nữ quản sự trẻ tuổi, ăn mặc lụa là, đang nở nụ cười chuyên nghiệp. "Xin hỏi, gần đây có những chuyến hàng nào đi qua sông An Bình mà lại yêu cầu những vật phẩm đặc biệt như vải bọc kín hoặc loại thuốc mê không mùi không?" Tạ Trần hỏi, giọng điềm tĩnh, không chút vội vàng.

Nữ quản sự hơi ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ này, nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. "Thưa công tử, xin hỏi công tử cần những thông tin đó để làm gì? Chúng tôi có quy tắc bảo mật giao dịch..."

"Chỉ là tò mò mà thôi. Nếu có những giao dịch như vậy, chắc hẳn chúng không phải là những giao dịch bình thường." Tạ Trần nói, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt nữ quản sự, như thể đọc được suy nghĩ của nàng. "Nếu không tiện nói ra tên người mua, vậy thì cho ta biết về những loại vật phẩm đó, liệu có loại thuốc mê nào không mùi, dễ sử dụng trên sông nước, và những loại vải bọc có thể giữ kín hơi ẩm, không để lại dấu vết?"

Đúng lúc đó, một giọng nói thô lỗ vang lên từ phía sau, kèm theo tiếng cười khẩy. “Ngươi tò mò chuyện của người khác quá đấy, thư sinh! Chuyện buôn bán của thiên hạ, đâu đến lượt một kẻ ăn mặc như ngươi xen vào?”

Tạ Trần không quay đầu lại, vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như thể không hề nghe thấy. Hắn vẫn nhìn nữ quản sự, đợi câu trả lời của nàng.

Người vừa nói là một nam nhân vạm vỡ, thân hình lực lưỡng, vẻ mặt hung dữ. Hắn mặc áo vải thô đen, tay cầm một thanh đao lớn đeo bên hông, toát lên khí chất giang hồ, đầy vẻ hung hăng. Chính là Thủ Lĩnh Giang Tặc, kẻ đã lợi dụng sương mù để gây ra những vụ mất tích. Hắn vừa kết thúc một giao dịch gần đó, nghe thấy câu hỏi của Tạ Trần thì lập tức cảnh giác, tiến lại gần.

"Ta đang nói với ngươi đó, thằng nhóc! Ngươi muốn chết sao?" Thủ Lĩnh Giang Tặc gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Tạ Trần.

Tạ Trần lúc này mới chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào kẻ đối diện. "Muốn chết hay không, e rằng không phải do ta quyết định, mà là do hành vi của ngươi định đoạt." Hắn không chút sợ hãi, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt. "Ngươi có vẻ quan tâm đến những vật phẩm như vải bọc kín, thuốc mê không mùi... Vậy có phải ngươi đang lo lắng rằng có người sẽ vạch trần kế hoạch lợi dụng sương mù để cướp bóc và bắt cóc dân làng, rồi bán họ cho những kẻ buôn người ở vùng hạ lưu sông không?"

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai Thủ Lĩnh Giang Tặc. Vẻ mặt hung dữ của hắn chợt biến sắc, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng sợ, rồi cuối cùng là giận dữ tột độ. "Ngươi... ngươi nói nhảm gì đó! Ngươi dám vu khống ta!" Hắn rút phắt thanh đao lớn ra khỏi vỏ, lưỡi đao sáng loáng phản chiếu ánh đèn, chĩa thẳng vào Tạ Trần. "Tên thư sinh miệng lưỡi này, ta sẽ xé xác ngươi!"

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, thấy vậy thì giật mình, lập tức rút kiếm ra, chuẩn bị nghênh chiến. Y không ngờ Tạ Trần lại trực tiếp vạch trần đối phương như vậy.

Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ đưa tay ngăn Dương Quân lại. Hắn vẫn đứng yên, không chút dao động trước lưỡi đao sắc lạnh, ánh mắt vẫn bình thản nhìn Thủ Lĩnh Giang Tặc. "Vu khống ư? Ngươi đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, sự mê tín của dân làng về 'yêu quái' và ma khí, lợi dụng cả làn sương mù dày đặc để thực hiện tội ác. Ngươi cướp bóc thuyền bè, bắt cóc ngư dân, dùng thuốc mê không mùi để khiến họ bất tỉnh, rồi dùng vải bọc kín để che giấu họ trên những chiếc thuyền lớn hơn, không đèn, lướt đi trong đêm. Sau đó, ngươi bán họ cho những kẻ buôn nô lệ ở vùng Giang Châu, đúng không?"

Mỗi lời Tạ Trần nói ra đều như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can Thủ Lĩnh Giang Tặc. Hắn run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Những chi tiết Tạ Trần kể ra quá chính xác, như thể hắn đã tận mắt chứng kiến. Hắn không thể hiểu nổi, một thư sinh phàm nhân, không tu vi, làm sao có thể biết được những bí mật động trời này.

“Ngươi... ngươi là quỷ sao?” Thủ Lĩnh Giang Tặc lắp bắp, lưỡi đao trong tay hắn run lên bần bật. Hắn nhìn Tạ Trần không khác gì nhìn một con quái vật.

Tạ Trần khẽ thở dài. "Ta không phải quỷ. Ta chỉ là một phàm nhân, nhìn thấy những nhân quả mà ngươi đã gieo. Ngươi nghĩ rằng sương mù có thể che mắt, rằng những lời đồn về yêu quái có thể che đậy tội ác của ngươi. Nhưng ngươi quên mất rằng, mọi hành động đều để lại dấu vết, và mọi dấu vết đều dẫn đến một kết quả. Dấu chân lạ trên bờ sông, vết thuyền sâu bất thường, những câu hỏi về vật phẩm đặc biệt tại đây, và cả sự trùng khớp giữa những vụ mất tích với các vụ cướp bóc trước đây... tất cả đều là những sợi chỉ nhân quả mà ngươi đã tự mình dệt nên."

Thủ Lĩnh Giang Tặc hoàn toàn sụp đổ. Hắn không còn vẻ hung dữ ban đầu, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ. Hắn lùi lại từng bước, lưỡi đao trong tay rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Hắn đã bị Tạ Trần vạch trần một cách trần trụi, không cần dùng đến một chút pháp thuật nào, chỉ bằng trí tuệ và khả năng suy luận sắc bén. Nữ quản sự và những khách hàng xung quanh đều kinh ngạc tột độ, nhìn Tạ Trần như nhìn một vị thánh nhân.

Từ một góc khuất của Thương Điếm Phong Vân, một thân ảnh vạm vỡ, đầu trọc, mang chuỗi hạt lớn trên cổ, lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Đó là Kim Cương Tăng. Vẻ ngoài của ông hung tợn, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thiện lương và sâu sắc. Ông không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Phật pháp vô biên, nhưng lòng người hữu hạn..." Ông lẩm bẩm, rồi hòa vào đám đông, biến mất không một tiếng động, như thể chưa từng xuất hiện.

***

Đêm tại Bạch Vân Quan, không khí trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng không phải cái lạnh buốt xương của sương mù hay gió biển, mà là cái lạnh của sự thanh tịnh, của trăng sao và gió núi. Ánh trăng sáng vằng vặc, rọi xuống mái ngói xám và bức tường trắng của đạo quán, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và thoát tục. Tiếng gió thổi qua những cây tùng cổ thụ xào xạc, hòa cùng tiếng chim hót đâu đó trong đêm và tiếng chuông gió leng keng từ hiên chùa, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng, như muốn xoa dịu mọi phiền muộn trần thế. Mùi hương trầm thoang thoảng từ trong điện thờ, cùng mùi cây tùng và sương sớm, mang lại cảm giác bình yên đến lạ thường.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khiết, đang ngồi tĩnh tọa trong một gian phòng nhỏ của đạo quán. Nàng đã ngồi đây từ lúc hoàng hôn, cố gắng nhập định, cố gắng tìm kiếm sự tĩnh tâm. Nhưng đêm nay, sự tĩnh lặng bên ngoài không thể xoa dịu được cơn bão tố đang cuộn trào trong lòng nàng. Mọi suy nghĩ của nàng đều xoay quanh Tạ Trần, về những gì hắn đã nói, và về những gì nàng đã chứng kiến.

Nàng hồi tưởng lại cuộc đối thoại căng thẳng nhưng đầy triết lý giữa nàng và hắn tại Nhân Gian Thư Quán. “Vô căn cốt... vô tu vi... mà lại có thể nhìn thấu đạo lý đến vậy?” Những lời đó, như những mũi kim châm, không ngừng giày vò nàng. Cái nghịch lý ấy quá lớn, quá khó chấp nhận đối với một tu sĩ đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện như nàng. Nàng, một vị tiên tử cao quý, từng tự hào về con đường mình đã chọn, giờ đây lại phải đối mặt với một phàm nhân không hề tu luyện, nhưng lại có trí tuệ vượt xa mọi tu sĩ mà nàng từng gặp.

Rồi nàng lại nhớ đến những vụ việc Tạ Trần đã giải quyết, từ chuyện Tiểu Thư Ngọc Nhi đến vụ án mất tích ở Thôn Vân Thủy mà nàng vừa nghe báo cáo. Những vấn đề mà các tu sĩ khác, bao gồm cả Sứ Giả Tiên Môn, đều bó tay và gán ghép cho yêu ma, thì Tạ Trần lại dễ dàng vạch trần, chứng minh rằng tất cả đều do con người gây ra, chỉ bằng sự quan sát và suy luận sắc bén của mình. Hắn không cần pháp thuật, không cần linh lực, nhưng lại có thể nhìn thấu nhân tâm, thấu hiểu nhân quả một cách phi thường.

"Nếu vô căn cốt mà có thể thấu hiểu nhân quả đến vậy, vậy con đường ta đang đi, cái giá ta phải trả liệu có đáng... Con đường này, đã lấy đi của ta những gì?" Lăng Nguyệt độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thì thầm yếu ớt trong không gian tĩnh mịch.

Nàng đưa tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên mái tóc đen nhánh. Chiếc trâm, vốn là pháp bảo thân tín của nàng, biểu tượng của sức mạnh và địa vị, giờ đây lại tỏa ra một hơi lạnh buốt giá. Cái lạnh đó không chỉ đến từ kim loại, mà còn đến từ sâu thẳm nội tâm nàng, một nỗi sợ hãi ngày càng lớn về sự "mất người". Nàng cảm thấy sự thờ ơ của mình trước những khổ đau của phàm nhân, sự kiêu ngạo khi cho rằng chỉ có pháp thuật mới giải quyết được vấn đề, và sự xa cách với những giá trị nhân sinh. Những cảm xúc đó, những ký ức đó, dường như đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho sự lạnh lẽo và vô cảm của một tu sĩ đã quá lâu xa rời cõi phàm. Chiếc Nguyệt Quang Trâm, thay vì là nguồn sức mạnh, lại trở thành một lời nhắc nhở đau đớn về cái giá mà nàng đã và đang trả.

Nàng mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh trăng soi rọi. Gương mặt nàng, vốn tuyệt mỹ như tiên nữ giáng trần, giờ đây lại đầy ưu tư và giằng xé. Nàng nhìn thấy những đỉnh núi cao vút, chạm tới bầu trời đầy sao, nhưng trong tâm trí nàng, những vì sao ấy giờ đây cũng mờ nhạt và xa vời, không thể chỉ lối cho nàng. Thiên Đạo suy yếu, tiên môn đang tranh giành cơ duyên cuối cùng để "vá trời", và nàng, một vị tiên tử cao quý, lại đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Mọi niềm tin và con đường cũ đang bị lung lay dữ dội.

Lần đầu tiên sau hàng ngàn năm, Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy mình nhỏ bé và lạc lõng đến vậy, như một chiếc lá khô đang trôi dạt giữa dòng sông định mệnh. Nàng khao khát một tia sáng, một con đường khác, một lời giải đáp cho câu hỏi về ý nghĩa của sự tồn tại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất thực sự của con người trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn này. Lời nói của Tạ Trần, dù không phải là pháp thuật, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời kinh, vạn pháp quyết, đã gieo vào lòng nàng những hạt mầm đầu tiên của một sự chuyển biến sâu sắc, một con đường hoàn toàn mới mà nàng sẽ phải lựa chọn trong tương lai. Có lẽ, "vá trời" không phải là việc của pháp thuật, mà là việc của nhân tâm. Và con đường tìm kiếm "nhân tâm" đó, lại bắt đầu từ một phàm nhân vô căn cốt.

Nàng nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm thêm một lần nữa. Hơi lạnh từ Nguyệt Quang Trâm vẫn lan tỏa, nhưng lần này, nàng không còn cảm thấy sợ hãi đơn thuần nữa. Thay vào đó, là một sự quyết tâm mơ hồ, một ý chí muốn tìm hiểu, muốn khám phá, muốn định nghĩa lại ý nghĩa của "con người" và "thành tiên" trong một thế giới đang dần mục rữa.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free