Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 203: Liên Minh Dưới Ánh Nến: Kế Sách Củng Cố Nhân Tâm

Tiếng mưa phùn tí tách ngoài hiên thư phòng đã ngưng tự lúc nào, nhường chỗ cho một màn đêm tĩnh mịch, sâu thẳm. Trong căn phòng nhỏ chất đầy sách cũ, ánh nến leo lét trên bàn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên bốn gương mặt đang chìm trong suy tư. Mùi giấy cũ, mực, và một chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa trang nghiêm vừa bí ẩn. Đây không còn là nơi Tạ Trần đọc sách, ngâm thơ, mà đã trở thành trung tâm của một cuộc chiến vô hình, nơi những kế sách được vạch ra để đối kháng lại một thứ quyền lực tưởng chừng như bất khả xâm phạm.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, tựa như một cây trúc mảnh mai giữa phong ba bão táp, đang cầm một cuộn bản đồ Thành Vô Song đã ngả màu ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của thế sự. Hắn chỉ nhẹ ngón tay lên tấm bản đồ, nơi những nét vẽ phác thảo các khu vực trọng yếu của thành.

"Liễu Thanh Phong dùng cái danh 'Thiên Ý' để che đậy dã tâm, để thao túng lòng người, nhưng 'Thiên Ý' đó rỗng tuếch, không có căn cơ. Nó là một khái niệm được tạo ra để phục vụ cho dục vọng của kẻ mạnh," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, từng lời nói như khắc vào không khí đặc quánh. "Cái chúng ta cần không phải là sức mạnh vũ phu để đối kháng trực diện với họ, bởi lẽ, đó là con đường tự sát. Sức mạnh của tu sĩ, dù có bị suy yếu, vẫn là điều mà phàm nhân không thể chạm tới. Cái chúng ta thực sự cần, là chân lý để thức tỉnh nhân tâm. Phàm nhân không thiếu sức mạnh, họ chỉ thiếu niềm tin vào chính mình, và họ đang bị gieo rắc sự sợ hãi cùng niềm tin mù quáng vào một 'Thiên Ý' giả dối."

Bách Lý Hùng, vị tướng quân phong trần với ánh mắt kiên nghị, siết chặt nắm tay đặt trên bàn. Râu quai nón rậm rạp của ông khẽ rung lên theo từng nhịp thở nặng nề. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự khốn cùng của bách tính dưới danh nghĩa 'cứu thế Thiên Đạo'. "Bách tính Thành Vô Song đã chịu quá nhiều khổ cực, Tạ công tử. Họ đã mất mát quá nhiều, không chỉ của cải vật chất, mà còn là niềm tin vào một cuộc sống bình thường, an ổn. Họ cần một niềm tin mới, một ngọn lửa để giữ vững tinh thần, để biết rằng họ không đơn độc, và rằng những gì họ đang chịu đựng không phải là 'thiên ý' mà là sự áp bức của con người. Nếu không có niềm tin đó, họ sẽ chỉ mãi là những con cừu cam chịu bị xẻ thịt." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc cho sinh linh.

Dương Quân, tu sĩ trẻ tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại bừng lên sự kiên quyết chưa từng thấy, đặt tay lên bàn, gằn từng chữ. "Ta đã thấy quá rõ sự tha hóa của giới tu sĩ, của những kẻ nhân danh 'Thiên Đạo' mà chà đạp lên nhân luân. Con đường của Tạ huynh mới là con đường đúng đắn, con đường giữ trọn nhân tính, giữ trọn chữ 'sống'. Ta nguyện dùng thân này làm cầu nối, dùng những gì ta học được từ tông môn để chống lại chính những kẻ đã vứt bỏ nhân tâm. Dù phải đối mặt với tông môn, với sự khinh miệt của những người từng là đồng đạo, ta cũng không từ nan. Cái giá của sự 'bất tử' mà họ theo đuổi, chính là sự 'mất người' đáng sợ nhất." Anh đã dứt khoát hoàn toàn với lý tưởng tu tiên truyền thống, nhận ra rằng cái gọi là "cứu thế" thực chất là sự ích kỷ được ngụy tạo.

Mộ Dung Tuyết, y sư thanh lịch với ánh mắt thông minh và một nỗi buồn khó tả, khẽ thở dài. Nàng nhìn ngọn nến đang cháy, tưởng chừng như thấy được sự mong manh của những gì họ đang cố gắng xây dựng. "Chúng ta cần một mạng lưới thông tin vững chắc, hoạt động ngầm, để truyền đi những chân tướng mà Liễu Thanh Phong đang che giấu. Và chúng ta cần những người dám đứng lên, những người còn giữ được lương tri và dũng khí. Lòng tin không tự nhiên mà có, nó cần được gieo trồng bằng những việc làm thực tế, được bảo vệ bằng sự thật, và được củng cố bằng sự đoàn kết. Sự sợ hãi đã ăn sâu vào lòng bách tính, muốn phá vỡ nó, chúng ta phải đưa cho họ một thứ còn mạnh mẽ hơn cả sự sợ hãi – đó là hy vọng và một mục đích chính đáng."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người, ghi nhận sự quyết tâm của họ. Hắn biết, đây là một cuộc chiến không cân sức về lực lượng, nhưng lại là một cuộc chiến cân bằng về trí tuệ và ý chí. "Bản chất của Thiên Đạo suy kiệt không phải là một tai họa bất ngờ, mà là kết quả của vô vàn nhân quả tích tụ qua hàng vạn năm. Việc 'vá trời' mà Liễu Thanh Phong đang rao giảng, kỳ thực, chỉ là một cái cớ để hắn và phe cánh cướp đoạt tài nguyên, củng cố quyền lực, và trên hết, là để tìm kiếm một con đường 'bất tử' cho riêng mình, bất chấp sinh mệnh của phàm nhân. Cái giá của sự 'cứu rỗi' này, chính là sự hy sinh của hàng triệu sinh linh. Chúng ta sẽ không chống lại chúng bằng gươm đao, mà bằng sự thật. Chúng ta sẽ gieo mầm nghi ngờ vào chính cái 'Thiên Ý' mà Liễu Thanh Phong đang rao giảng. Kế hoạch này cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa phàm nhân và những tu sĩ còn giữ được lương tri."

Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà nguội, rồi tiếp tục, giọng nói vẫn trầm ổn nhưng ẩn chứa một sự sắc bén lạnh lùng. "Bách Lý Hùng, ngài hãy dùng những kênh liên lạc bí mật của mình để lan truyền những tin tức về sự tàn bạo, cướp bóc của Liễu Thanh Phong và phe hắn. Không cần cường điệu, chỉ cần nói sự thật. Hãy để mỗi phàm nhân hiểu rõ cái giá mà họ đang phải trả cho cái gọi là 'thiên ý' đó. Đồng thời, ngài hãy bảo vệ những đứa trẻ đã bị chúng cưỡng ép 'kiểm tra tư chất', nếu có thể, hãy tìm cách đưa chúng đến những nơi an toàn. Đây là việc làm nền tảng, để phàm nhân nhận ra họ bị lợi dụng, và để gieo những hạt giống đầu tiên của sự phản kháng."

"Mộ Dung Tuyết, nàng với tư cách là một y sư, hãy ghi chép lại mọi trường hợp bị thương, bị hành hạ bởi tu sĩ. Đặc biệt là những đứa trẻ bị cưỡng ép. Nàng hãy dùng thân phận của mình để tiếp cận các y sư ở những thành khác, truyền bá những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song. Lương tri của một người thầy thuốc sẽ không cho phép họ làm ngơ. Những bằng chứng chân thực, những câu chuyện đau lòng sẽ là liều thuốc mạnh nhất để đánh thức những trái tim còn vương vấn nhân tính."

"Dương Quân, huynh sẽ là cầu nối quan trọng nhất của chúng ta. Huynh vẫn giữ được thân phận tu sĩ, vẫn có thể tiếp cận được những góc khuất mà chúng ta không thể. Huynh hãy bắt đầu từ việc thâm nhập vào các tầng lớp trung gian, nơi những tu sĩ cấp thấp hơn, những người còn chưa hoàn toàn 'mất người', đang cảm thấy hoang mang và bất mãn. Hãy gieo vào lòng họ những hạt giống nghi ngờ về con đường 'vá trời' này. Đặc biệt, hãy tìm cách tiếp cận và giúp đỡ những tu sĩ trẻ tuổi, những người vẫn còn nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng đang bị mù quáng bởi giáo điều. Lăng Nguyệt Tiên Tử là một ví dụ điển hình; nàng đang dao động, và nàng không phải là người duy nhất."

Tạ Trần không quên Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. "Tiểu Cửu sẽ tiếp tục thu thập những bằng chứng cụ thể về sự cướp bóc, về những tài nguyên mà chúng đang sử dụng cho cái gọi là 'vá trời'. Những bằng chứng này sẽ là nhát dao sắc bén nhất, đâm thẳng vào cái vỏ bọc giả dối của chúng. Cô ta có mạng lưới thông tin độc đáo, có thể luồn lách vào những nơi mà chúng ta không thể. Những thông tin đó, khi được công khai đúng lúc, sẽ là đòn chí mạng."

Hắn gập cuốn bản đồ lại, đặt nó sang một bên. "Chúng ta sẽ không chống lại 'Thiên Ý' của hắn, mà sẽ để 'Thiên Ý' tự vạch trần bộ mặt thật của nó. Kế hoạch này không phải là một cuộc cách mạng bùng nổ, mà là một dòng chảy ngầm, dần dần xói mòn chân đế của sự dối trá. Nó sẽ là một cuộc chiến trường kỳ, nhưng ta tin, nhân tâm cuối cùng sẽ chiến thắng Thiên Ý giả dối."

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, vẻ nghiêm nghị xen lẫn sự bùng cháy của một ngọn lửa hy vọng mới. Ông biết Tạ Trần không bao giờ nói suông. Mộ Dung Tuyết ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ, ánh mắt nàng tập trung, từng đường nét trên khuôn mặt toát lên vẻ thông minh và sự quyết tâm thầm lặng. Dương Quân im lặng lắng nghe, nội tâm anh đã hoàn toàn dứt bỏ những ràng buộc của quá khứ, chỉ còn lại sự kiên định vào con đường mà Tạ Trần đã vạch ra. Cả ba đều hiểu rằng, đây là một kế hoạch mang tính chất phá cục, không chỉ đơn thuần là phản kháng. Tiếng nến cháy lách tách trong tĩnh lặng, dường như cũng đang lắng nghe những lời lẽ chứa đựng vận mệnh nhân gian.

***

Ngày hôm sau, dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, Phố Thương Mại Kim Long, một thời sầm uất và náo nhiệt nhất Thành Vô Song, giờ đây lại mang một vẻ tiêu điều đến lạ. Nắng gắt đổ xuống những mái ngói cong, phản chiếu thứ ánh sáng khắc nghiệt xuống con đường lát đá xanh đã ố màu. Thay vì tiếng rao hàng ồn ào, tiếng mặc cả rộn ràng hay tiếng nhạc từ các quán rượu, giờ đây chỉ còn lại những âm thanh thưa thớt, rời rạc: tiếng bước chân nặng nề, tiếng gió luồn qua các cửa hàng vắng vẻ, và những lời thì thầm lo lắng lan truyền như bệnh dịch.

Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết cùng nhau đi bộ trên con phố ấy. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ trong bộ trang phục dũng tướng giản dị, ánh mắt kiên nghị nhưng ẩn chứa nỗi đau xót khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt. Mái tóc đen xen lẫn bạc của ông rũ xuống trán, phần nào che đi sự phẫn nộ đang sục sôi trong lòng. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch của một y sư, bước đi nhẹ nhàng nhưng ánh mắt nàng lại sắc sảo, quan sát mọi thứ xung quanh với sự tỉ mỉ của một người luôn tìm kiếm chân tướng.

Họ lướt qua những cửa hàng vốn đông đúc giờ đây vắng vẻ, những quầy hàng bán vải vóc lộng lẫy nay phủ bụi, những tiệm ăn thơm lừng giờ chỉ còn mùi dầu mỡ cũ và sự ảm đạm. Mùi hương liệu, mùi thức ăn từng tạo nên sự đa dạng của khu phố này giờ đã nhạt nhòa, thay vào đó là mùi ẩm mốc và sự trì trệ.

"Lại tăng thuế nữa rồi, linh thạch đâu mà cống nạp đây? Mấy lão già trên tông môn đó có biết phàm nhân chúng ta sống thế nào không?" Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt khắc khổ, đang thì thầm với bạn mình bên một góc tường, ánh mắt đầy sự bất mãn và tuyệt vọng.

"Nghe nói mấy đứa trẻ có tư chất đều bị bắt đi cả... không biết số phận ra sao. Thằng bé nhà lão Trương cũng bị chúng đưa đi hôm qua. Ai mà biết chúng có thực sự đưa chúng đến tông môn để tu luyện, hay chỉ là... là vật tế!" Một người phụ nữ khác, ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, giọng nói run rẩy đầy lo lắng, nước mắt lưng tròng. Nàng nhìn Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết lướt qua, ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh, nhưng rồi nhanh chóng cụp xuống, bị thay thế bởi sự sợ hãi cố hữu.

Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Ông cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi đang bủa vây lấy bách tính Thành Vô Song. "Họ đang hủy hoại Thành Vô Song này bằng chính danh nghĩa cứu vãn nó," ông trầm giọng nói, âm thanh khô khốc như tiếng đá tảng va vào nhau. "Cái gọi là 'Thiên Ý', cái gọi là 'cứu vãn Thiên Đạo' của Liễu Thanh Phong, thực chất chỉ là chiếc áo choàng che đậy cho sự tham lam và tàn bạo. Họ đang bóc lột đến tận xương tủy của nhân gian, để rồi dâng lên một thứ 'Thiên Đạo' không có linh hồn."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng lướt qua từng khuôn mặt phàm nhân, nhìn thấy sự mệt mỏi, sự nhẫn nhịn đã đến giới hạn. "Sự sợ hãi đã ăn sâu vào lòng họ, Bách Lý tướng quân, nhưng sự phẫn nộ cũng đang âm ỉ cháy. Nó giống như một ngọn lửa bị đè nén dưới lớp tro tàn. Chỉ cần một tia lửa, dù là nhỏ nhất, nó cũng có thể bùng lên. Cái tia lửa đó, chính là sự thật, chính là bằng chứng về sự dối trá của Liễu Thanh Phong." Nàng nhận thấy, sự sợ hãi khiến họ cúi đầu, nhưng sự mất mát và áp bức lại đang nung nấu một ý chí phản kháng trong sâu thẳm.

Họ tiếp tục đi, mỗi bước chân đều nặng trĩu những nỗi lo âu. Các tu sĩ của Liễu Thanh Phong thỉnh thoảng lướt qua, ánh mắt cao ngạo, lạnh lùng, dường như không hề bận tâm đến sự khốn khổ của những phàm nhân xung quanh. Thậm chí, một vài tên còn công khai cướp bóc các sạp hàng nhỏ, dưới danh nghĩa "thu thập tài nguyên phục vụ Thiên Đạo", khiến những người buôn bán nhỏ chỉ biết cúi đầu cam chịu, không dám phản kháng.

Bách Lý Hùng nhìn những người dân của mình, lòng ông quặn thắt. "Tạ công tử nói đúng. Chúng ta không thể dùng vũ lực, nhưng chúng ta có thể dùng trí tuệ, dùng sự thật. Ta sẽ bắt đầu ngay việc truyền đi những tin tức này, không cường điệu, chỉ là sự thật trần trụi. Để mỗi người dân biết được, cái giá họ đang phải trả không phải là cho Thiên Đạo, mà là cho lòng tham của Liễu Thanh Phong." Ông nhớ lại lời Tạ Trần, về việc gieo mầm nghi ngờ, về việc vạch trần bộ mặt thật của "Thiên Ý" giả dối.

Mộ Dung Tuyết cũng đang suy nghĩ về nhiệm vụ của mình. Nàng sẽ phải âm thầm tiếp cận những người bệnh, những gia đình có con em bị cưỡng chế đi "kiểm tra tư chất". Nàng sẽ ghi lại từng vết thương, từng câu chuyện, từng lời kể đau đớn, biến chúng thành những bằng chứng không thể chối cãi. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời của nàng thì thầm, không ai nghe thấy, nhưng lại mang một sức nặng của sự phản kháng mãnh liệt. Nàng tin rằng, lương tri của những y sư khác, dù có bị vùi lấp dưới giáo điều tông môn, cũng sẽ không thể làm ngơ trước những bằng chứng máu xương đó. Sự phẫn nộ của phàm nhân, kết hợp với sự nghi ngờ từ bên trong giới tu sĩ, sẽ tạo thành một cơn bão lớn.

***

Màn đêm buông xuống Thành Vô Song một lần nữa, nhưng lần này mang theo một cảm giác khác biệt. Trong thư phòng của Tạ Trần, ánh nến đã cháy gần hết, chỉ còn lại ngọn lửa yếu ớt lay động trên đầu bấc, đổ bóng dài và run rẩy trên những kệ sách cao chất chồng. Không khí trong phòng vẫn yên tĩnh, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, báo hiệu bình minh sắp ló dạng.

Cuộc họp đã kết thúc. Kế hoạch đã được định hình sơ bộ, với những nhiệm vụ rõ ràng được giao cho từng người. Tạ Trần, gương mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, khẽ gập cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' lại, đặt nó cẩn thận lên bàn. Hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, một cuộc chiến mà mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn trọng, mỗi lời nói đều phải gieo mầm đúng chỗ.

"Con đường này dài và đầy chông gai," Tạ Trần cất giọng, âm thanh khàn khàn vì thức khuya, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh vốn có. Ánh mắt hắn nhìn sâu vào những ngọn nến đang lụi tàn. "Không có phép thuật nào có thể thắng được lòng người, nhưng cũng không có gì khó hơn là thay đổi lòng người. Chúng ta đang cố gắng đánh thức một chân lý đã bị chôn vùi quá lâu, chống lại một hệ thống đã ăn sâu bám rễ."

Dương Quân đứng dậy, thân hình cao lớn của anh đổ bóng dài trên nền nhà. Khuôn mặt tuấn tú giờ đây toát lên vẻ nghiêm túc và kiên định. "Ta sẽ làm hết sức mình, dù phải trả bất cứ giá nào, Tạ huynh. Chân lý không thể bị chôn vùi mãi mãi. Những gì Liễu Thanh Phong đang làm, chỉ là kéo dài thêm sự dối trá, và sự dối trá đó, đến một lúc nào đó, sẽ tự hủy diệt nó." Anh nhìn Tạ Trần, trong lòng không còn chút nghi ngờ nào về con đường mà mình đã chọn.

Bách Lý Hùng vỗ mạnh vào vai Dương Quân, một hành động thể hiện sự tin tưởng và đồng hành. "Chúng ta cùng nhau. Vì bách tính Vô Song, vì nhân tính. Ta tin vào trí tuệ của Tạ công tử, và ta tin vào sự thật sẽ chiến thắng." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách, xua đi phần nào sự mệt mỏi của đêm dài.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự ưu tư nhưng cũng đầy hy vọng. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang dần tan đi, nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. "Hy vọng, là thứ mong manh nhất, nhưng cũng là mạnh mẽ nhất. Nó có thể bị dập tắt dễ dàng, nhưng khi nó được nuôi dưỡng, nó có thể tạo nên kỳ tích." Nàng tin rằng, những hạt giống mà Tạ Trần gieo sẽ nảy mầm, dù phải trải qua biết bao mưa gió.

Ba người lần lượt rời đi, để lại Tạ Trần một mình trong ánh sáng mờ ảo của thư phòng. Hắn đứng bên cửa sổ, nhìn ra Thành Vô Song còn chìm trong bóng tối, nơi những hạt giống của kế hoạch vừa được gieo. Hắn biết, Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không có mặt ở đây đêm nay, nhưng hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng nàng, và sớm muộn gì, nàng cũng sẽ tìm đến Mộ Dung Tuyết hoặc Dương Quân để tìm hiểu thêm. Nàng sẽ là một nhân tố quan trọng, một cầu nối để đưa chân lý của hắn vào giới tu sĩ.

Sự áp bức của Liễu Thanh Phong sẽ ngày càng lộ rõ bản chất, khiến phàm nhân phẫn nộ và một số tu sĩ bắt đầu nghi ngờ. Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận cái se lạnh của gió sớm. Kế hoạch này không phải là một phép thần thông biến hóa, mà là một quá trình chậm rãi, kiên nhẫn, gieo mầm sự thật vào lòng người. Hắn là một phàm nhân, không tu tiên, nhưng lại đang vận hành một ván cờ lớn hơn bất kỳ tiên nhân nào dám nghĩ đến, một ván cờ mà ván bài tẩy duy nhất chính là nhân tính. Bình minh hé rạng, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng cho nhân gian.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free