Nhân gian bất tu tiên - Chương 202: Thiên Ý Giả Dối: Liễu Thanh Phong Áp Thành
Đêm đã qua, và một ngày mới, với biết bao nhiêu biến động và thử thách, đang chờ đợi. Những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong của Thành Vô Song, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám đang bao trùm khắp nơi. Mùi hương dạ lý còn vương vấn trong gió sớm, như một lời hứa về sự thay đổi, nhưng hiện thực phũ phàng lại ập đến nhanh hơn bất kỳ lời hứa nào có thể kịp nở hoa.
Tại cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi vẫn thường ngày nhộn nhịp tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe nghiến trên đá và lời rao hàng của những kẻ lữ hành, hôm nay lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Các phù văn trận pháp khắc trên tường thành, vốn dĩ để bảo vệ, giờ đây dường như đang run rẩy dưới một thứ áp lực vô hình. Buổi sáng u ám, bầu trời xám xịt như thể cũng đang nín thở dõi theo, chỉ có cơn gió bụi nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất khô, mùi kim loại gỉ sét và cả mùi mồ hôi của những người lính gác đang đứng thẳng tắp, vẻ mặt căng như dây đàn.
Giữa không trung, một phi thuyền hùng vĩ lơ lửng, ánh vàng rực rỡ đến chói mắt, như một vết sẹo khổng lồ trên nền trời xám. Trên boong thuyền, Liễu Thanh Phong, với dung mạo thanh tú và ánh mắt sắc như chim ưng, đứng đó, khí chất cao ngạo toát ra từ mỗi sợi tóc. Hắn vận một bộ đạo bào màu lam thẫm thêu hình mây bay, tay cầm phất trần, vẻ ngoài chính trực nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tự phụ và khinh thường. Hắn quét ánh mắt lạnh lẽo xuống đám đông phàm nhân đang tụ tập bên dưới, những gương mặt khắc khổ, tái mét vì sợ hãi, như thể họ không phải là con người mà chỉ là những vật cản tầm thường. Đứng sau hắn là hàng chục tu sĩ áo trắng, khí tức mạnh mẽ, vẻ mặt vô cảm, ánh mắt lướt qua đám đông phàm nhân với sự lạnh lùng đến rợn người. Tiếng kiếm ngân khe khẽ trong vỏ, tiếng bào phục khẽ phần phật trong gió, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Giọng Liễu Thanh Phong, dù không quá lớn, nhưng lại vang vọng khắp không gian, xuyên thấu từng ngóc ngách của Thành Vô Song, mang theo uy áp của một người đứng trên vạn người, tuyên bố một thứ 'thiên ý' không thể phản kháng: "Bách tính Thành Vô Song, Thiên Đạo suy kiệt, tai họa sắp giáng xuống. Bổn tọa phụng mệnh Tiên Môn, đến đây 'cứu thế', các ngươi phải hiến dâng tất cả vì đại nghĩa! Đây là thiên ý, không thể chống lại!" Hắn nhấn mạnh từng chữ "cứu thế", "đại nghĩa", "thiên ý", như muốn ghim sâu vào tâm trí mỗi phàm nhân rằng sự hy sinh của họ là điều tất yếu, là vinh dự. Hắn nói về sự suy kiệt của Thiên Đạo, nhưng trong ánh mắt lại không hề có sự lo lắng, chỉ có vẻ đắc thắng của kẻ nắm quyền. "Các ngươi, những phàm nhân thấp kém, không hiểu được đại nghĩa. Chỉ có chúng ta, những người tu tiên, mới có thể nhìn thấu tương lai, mới có thể gánh vác trách nhiệm vá trời. Sự hy sinh của các ngươi là vinh quang!" Liễu Thanh Phong nói thêm, giọng điệu đầy vẻ ban ơn, như thể hắn đang ban phát một ân huệ to lớn cho những kẻ dưới chân.
Bên dưới, giữa đám đông phàm nhân đang run rẩy, Bách Lý Hùng, Thành chủ Thành Vô Song, đứng đó, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại cảm thấy nhỏ bé vô cùng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông giờ đây đanh lại, ánh mắt kiên nghị chứa đầy sự phẫn nộ bị đè nén. Ông nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch, nhưng không thể làm gì. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa, tiếng lính gác hô hoán, tất cả trộn lẫn với tiếng xì xào lo sợ của phàm nhân, tạo nên một bầu không khí hỗn loạn nhưng lại bị một thứ quyền lực vô hình trấn áp.
"Liễu Tiên trưởng," Bách Lý Hùng cố gắng kìm nén giọng nói, nhưng vẫn không giấu được sự chua xót, "Thành Vô Song này đã cống nạp đủ, bách tính đã khổ cực lắm rồi... Những năm qua, chúng ta đã dốc hết sức lực, cạn kiệt tài nguyên để phụng dưỡng các vị tiên nhân. Chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao? Bách tính có tội tình gì mà phải chịu cảnh này?" Ông nhìn những gương mặt xanh xao, những ánh mắt tuyệt vọng của dân chúng, lòng đau như cắt. Ông là thành chủ, là người bảo vệ họ, nhưng trước uy thế của tiên môn, ông lại bất lực đến thảm hại.
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đứng ngay cạnh Bách Lý Hùng. Hắn không thể kiềm chế được sự phẫn nộ, bước lên một bước, chỉ thẳng phi thuyền trên cao: "Các ngươi nói cứu thế, nhưng lại cướp bóc dân lành! Đây là đạo lý gì? Tiên nhân mà lại không bằng cường đạo!" Lời hắn nói như một mũi tên xé toạc bầu không khí yên tĩnh giả dối, khiến đám đông phàm nhân giật mình, nhưng cũng khiến những tu sĩ trên phi thuyền nhíu mày.
Liễu Thanh Phong chỉ khẽ liếc nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân, ánh mắt lạnh như băng, không chút cảm xúc. "Vô tri phàm nhân. Đại nghĩa trước mắt, tiểu tiết không cần bàn. Kẻ nào dám cản trở thiên ý, sẽ bị coi là nghịch thiên, diệt sát vô tội!" Dứt lời, hắn phất tay. Lập tức, hàng chục tu sĩ áo trắng phía sau nhận lệnh, lao xuống như những con diều hâu săn mồi. "Phong tỏa các tuyến đường chính, thiết lập điểm kiểm soát. Thu thập tất cả linh thạch, tinh khoáng, vật liệu quý giá từ các cửa hàng, nhà dân. Không được bỏ sót bất cứ thứ gì có ích cho việc vá trời!" Giọng hắn lạnh lùng, dứt khoát, không cho phép bất cứ sự phản kháng nào. Các tu sĩ bắt đầu hành động. Tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng khóc than của phàm nhân lập tức vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của buổi sáng. Cổng thành, vốn là biểu tượng của sự an toàn, giờ đây trở thành một cái bẫy khổng lồ, nơi phàm nhân bị mắc kẹt và bị tước đoạt một cách trắng trợn. Mùi bụi, mùi kim loại và mồ hôi trộn lẫn với mùi hương trầm lạnh lẽo của tu sĩ, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở. Hình ảnh những tu sĩ kiêu ngạo đứng trên phi thuyền, ánh mắt khinh thường nhìn xuống phàm nhân, cứ thế in hằn sâu vào tâm trí mỗi người chứng kiến, như một vết sẹo không thể xóa nhòa.
***
Từ cổng thành, sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng khắp Thành Vô Song, đặc biệt là tại Phố Thương Mại Kim Long, nơi từng là trái tim sầm uất, náo nhiệt và giàu có nhất của thành phố. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, những biển hiệu lớn và đèn lồng rực rỡ, vốn dĩ là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ đây lại chứng kiến cảnh tượng tan hoang, thê lương. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu đã biến mất, thay vào đó là tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, tiếng khóc than và những lời nguyền rủa vang vọng khắp các ngõ ngách. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc và mùi kim loại đặc trưng của con phố sầm uất này giờ đây bị lấn át bởi mùi bụi, mùi máu tanh và mùi mồ hôi. Nắng giữa trưa gay gắt, như muốn phơi bày trần trụi sự tàn nhẫn và nỗi đau khổ đang diễn ra.
Các tu sĩ phe Liễu Thanh Phong không ngừng thi hành các quy định mới một cách thô bạo. Họ xông vào các cửa hàng, các nhà kho, tịch thu bất cứ thứ gì mà họ cho là "tài nguyên cần thiết" cho công cuộc "vá trời". Linh thạch bị cướp bóc, tinh khoáng bị vét sạch, thậm chí những món đồ trang sức quý giá của các gia đình cũng không thoát khỏi tầm tay. Phàm nhân, những thương nhân, những người dân bình thường, bị đẩy ngã thô bạo, hàng hóa bị vứt vãi khắp nơi, tài sản cả đời tích cóp bỗng chốc trở thành cát bụi.
"Của cải cả đời ta tích cóp! Các ngươi cướp đi sao?" Một người phụ nữ trung niên, quần áo lam lũ, ôm chặt một chiếc rương gỗ đã trống rỗng, gào lên trong tuyệt vọng. Nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt khắc khổ của nàng.
Một tu sĩ trẻ, vẻ mặt lạnh lùng, đẩy nàng ngã ra đất. "Đây là vì đại nghĩa! Kẻ nào dám cãi sẽ bị trừng trị!" Hắn nói, giọng điệu không một chút nhân từ, ánh mắt khinh thường nhìn xuống người phụ nữ đang quằn quại dưới đất. Đối với hắn, những phàm nhân này chỉ là những con kiến hôi, sự sống chết của họ không đáng để bận tâm, huống chi là tài sản của họ.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, đang cố gắng hết sức để giúp đỡ những người bị thương. Nàng dịu dàng băng bó cho một lão nhân bị đánh ngã, khuôn mặt toát lên vẻ lo lắng và xót xa. "Xin các vị dừng tay! Họ chỉ là người thường! Họ không có khả năng chống trả!" Nàng thốt lên, giọng nói khẩn thiết, nhưng những lời cầu xin của nàng dường như chỉ tan vào không khí, không một tu sĩ nào bận tâm. Nàng nhìn những gương mặt đầy đau đớn, bất lực, cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu hỏi của nàng về bản chất của tu tiên lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí.
Điều tàn nhẫn hơn cả là việc các tu sĩ bắt đầu "kiểm tra tư chất" cưỡng chế. Họ đi vào từng nhà, kéo những người trẻ tuổi, đặc biệt là trẻ em, ra khỏi đám đông. Những đứa trẻ, ánh mắt ngây thơ, sợ hãi, khóc thét khi bị tách khỏi cha mẹ. "Con ta! Các ngươi muốn làm gì con ta?" Một người mẹ gào khóc, cố gắng giằng co đứa con khỏi tay tu sĩ, nhưng bị một đòn pháp lực đánh văng ra xa. "Kiểm tra tư chất là cần thiết để tìm ra những hạt giống có thể cống hiến cho việc vá trời. Kẻ nào cản trở, đừng trách chúng ta không nể tình!" Một tu sĩ khác tuyên bố, giọng nói khô khan như máy móc. Mộ Dung Tuyết cùng một số y sư phàm nhân nỗ lực cứu chữa người bị thương, nhưng họ chỉ có thể bất lực nhìn cảnh tượng đau lòng này.
Từ một góc khuất trên mái nhà, Dương Quân đứng đó, ánh mắt sáng ngời vốn tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng giờ đây lại đầy vẻ thất vọng và đau đớn. Anh chứng kiến tất cả, từ cảnh cướp bóc, đánh đập đến việc cưỡng ép kiểm tra tư chất của trẻ em. Anh từng tin vào lý tưởng của chính đạo, tin vào sứ mệnh cứu thế của các tu sĩ. Nhưng những gì đang diễn ra trước mắt anh lại hoàn toàn trái ngược với những gì anh từng được dạy. Sự tàn nhẫn, sự khinh thường nhân mạng, và danh nghĩa "vá trời" được dùng để che đậy cho những hành vi cướp bóc trắng trợn. Nội tâm anh giằng xé dữ dội. Anh nhớ lại lời Tạ Trần nói về bản chất của tu tiên, về cái giá của quyền năng, và về sự "mất người" khi tu hành càng cao. Phải chăng đây chính là sự thật mà anh đã cố gắng né tránh?
Không xa đó, trong một con hẻm nhỏ hẹp, Lăng Nguyệt Tiên Tử ẩn mình sau một bức tường đổ nát. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây tái nhợt, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự mệt mỏi và nỗi đau khổ tột cùng. Nàng mặc bạch y, nhưng giờ đây nó dường như cũng bị vấy bẩn bởi sự bạo tàn của thế giới này. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ lay động, ánh bạc mờ nhạt như đang than khóc cho số phận của nhân gian, hay cho chính niềm tin đang dần tan vỡ của nàng. Nàng nhìn cảnh tượng trước mắt, từng tiếng khóc, từng tiếng la hét, từng giọt máu đổ xuống đều như những nhát dao cứa vào tâm hồn nàng. Lời Tạ Trần nói về "nhân tính" và "cái giá của tu tiên" cứ vang vọng trong đầu nàng, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Sự tha hóa của giới tu sĩ, của những kẻ tự xưng là người bảo vệ Thiên Đạo, lại chính là những kẻ đang chà đạp lên nhân tính, lên sự sống. Nàng thất vọng, nàng đau khổ, nàng hoài nghi sâu sắc. Ý nghĩa của tu tiên là gì nếu nó phải đánh đổi bằng sự tàn bạo này? Phải chăng, Tạ Trần đã đúng, rằng Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng nhân tính thì vĩnh cửu? Nàng cần thời gian để suy nghĩ, và nàng biết mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời. Niềm tin vào tu tiên của nàng đã sụp đổ hoàn toàn trước sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong. Nàng phải đối mặt với một tương lai mờ mịt và sự lựa chọn con đường mới.
***
Trong khi Thành Vô Song chìm trong tiếng la hét và sự hỗn loạn, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ một vẻ tĩnh lặng đến đáng sợ, như một ốc đảo bình yên giữa cơn bão. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian trầm mặc, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng này không phải là vô tri. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, ngồi yên vị trước Nhân Quả Luân Bàn, ánh mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Qua khe cửa sổ, hắn theo dõi từng diễn biến bên ngoài, lắng nghe những tiếng la hét, tiếng khóc than vang vọng từ xa. Mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh, đều được hắn thu nhận, phân tích, và sắp xếp vào bức tranh lớn của nhân quả.
Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu), với đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, ngồi bên cạnh, dáng vẻ xinh đẹp, đáng yêu của nàng dường như cũng không thể che giấu được sự lo lắng. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ bồn chồn. "Tạ Trần, ngươi có tính toán gì không? Cứ thế này, Thành Vô Song sẽ bị bọn chúng hút cạn mất." Giọng nàng khẽ khàng, chứa đựng sự bất an. Nàng biết Tạ Trần không bao giờ ngồi yên chịu trận, nhưng nàng cũng không thể đoán được hắn sẽ làm gì trước một thế lực hùng mạnh như tiên môn.
Tạ Trần không đáp lời ngay. Hắn nhẹ nhàng xoay Nhân Quả Luân Bàn. Những mối liên hệ nhân quả phức tạp hiện rõ trong tâm trí hắn, như những sợi tơ vô hình đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới khổng lồ. Hắn nhìn thấu ý đồ của Liễu Thanh Phong. "Cứu thế" chỉ là một cái cớ hoa mỹ, một tấm bình phong vững chắc để che đậy cho sự tham lam, dục vọng quyền lực. Hắn không sợ hãi trước sự tàn bạo của chúng, mà chỉ cảm thấy một nỗi xót xa sâu sắc cho những phàm nhân vô tội. Đối đầu trực diện bằng vũ lực ư? Đó chỉ là cách đẩy phàm nhân vào chỗ chết, khiến họ chịu thêm đau khổ mà không mang lại kết quả gì. Liễu Thanh Phong không sợ sức mạnh phàm tục, hắn sợ nhất là sự nghi ngờ, sự lung lay của cái "thiên ý" mà hắn đang lợi dụng.
Một kế hoạch tinh vi, dựa trên sự thấu hiểu nhân tâm và nhân quả, dần hình thành trong đầu Tạ Trần. Hắn tin rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là phép thuật hay kiếm pháp, mà là sự thật và niềm tin. Hắn sẽ không chống lại "thiên ý" bằng vũ lực, mà sẽ để "thiên ý" tự vạch trần bộ mặt thật của nó, để cái gọi là "đại nghĩa" của Liễu Thanh Phong tự sụp đổ dưới sức nặng của sự dối trá và bạo tàn.
Tạ Trần khẽ đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn, ánh sáng mờ ảo từ luân bàn phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của hắn, càng làm nổi bật vẻ trầm tư. "Bọn chúng muốn 'cứu thế', thì ta sẽ cho chúng thấy 'thế' này đáng giá bao nhiêu. Và cái giá của sự cứu rỗi giả dối..." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Hắn đứng dậy, bước đến giá sách, nơi chất đầy những cuốn sách cổ đã ngả màu thời gian. Hắn rút ra một vài cuốn, lướt mắt qua những dòng chữ Hán Việt cổ xưa, như thể đang tìm kiếm một chìa khóa, một manh mối nào đó. Những cuốn sách này không chứa pháp thuật, mà chứa đựng trí tuệ của bao thế hệ, sự thấu hiểu về con người và thế giới.
"Tiểu Cửu," Tạ Trần quay sang Hồ Ly Nữ, ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc bén. "Ngươi hãy bí mật thu thập thông tin về tất cả những 'tài nguyên' mà Liễu Thanh Phong và phe hắn đã cướp bóc, đặc biệt là những vật phẩm quý giá nhất. Càng chi tiết càng tốt. Đồng thời, tìm cách khuếch tán những tin tức về hành động tàn bạo của chúng đến các thành trì lân cận, đặc biệt là những nơi có liên hệ với các tông môn đối lập hoặc những tán tu còn giữ được lương tri. Hãy làm thật khéo léo, đừng để chúng phát hiện."
Hồ Ly Nữ, dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng cũng hiểu được sự nghiêm trọng của tình hình. Nàng gật đầu, đôi tai cáo khẽ cụp xuống, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn thường ngày. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ làm cho chúng không kịp trở tay." Nàng nói, giọng chứa đầy sự tin tưởng vào Tạ Trần, và cả một chút tinh quái vốn có. Nàng biết, Tạ Trần đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của trí tuệ và sự thật. Và nàng, với khả năng thu thập thông tin và sự lanh lợi của mình, sẽ là một phần không thể thiếu trong kế hoạch đó. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy thâm ý. Hắn biết, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang đến gần, nhưng hắn sẽ không để phàm nhân đơn độc đối mặt với nó.
***
Đêm dần buông xuống, mang theo một cơn mưa phùn nhẹ, giăng mắc khắp Thành Vô Song, tạo nên một không khí u buồn, trầm mặc. Từng giọt mưa tí tách rơi trên mái ngói, trên những con đường vắng tanh, như tiếng khóc than của nhân gian. Trong một căn phòng kín đáo, nằm sâu dưới lòng đất của phủ thành chủ, Tạ Trần cùng Hồ Ly Nữ bí mật gặp Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết. Căn phòng được thắp sáng bởi vài ngọn nến, ánh sáng lập lòe hắt lên những gương mặt đầy lo lắng, căng thẳng. Mùi ẩm mốc và đất hòa lẫn với mùi hương thảo mộc từ y phục của Mộ Dung Tuyết, tạo nên một cảm giác vừa ngột ngạt vừa an ủi.
Bách Lý Hùng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị, bắt đầu trình bày tình hình khẩn cấp. "Thành Vô Song không thể chịu đựng được nữa, Tạ công tử. Các kho dự trữ đã bị tịch thu gần hết, dân chúng hoang mang tột độ, có người đã bắt đầu nghĩ đến việc bỏ thành mà đi. Nhưng đi đâu bây giờ? Khắp nơi đều là tai mắt của tiên môn. Chúng ta phải làm gì đó!" Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự bất lực và phẫn nộ tột cùng. Ông là thành chủ, là người bảo vệ dân chúng, nhưng lại cảm thấy mình bất lực như một con chim non trước cơn bão.
Mộ Dung Tuyết tiếp lời, giọng nàng run rẩy vì xúc động. "Điều đáng sợ nhất là họ đang bắt đầu đưa trẻ nhỏ đi 'kiểm tra tư chất'. Họ nói là để tìm ra những người có tiềm năng tu luyện, nhưng ai biết họ sẽ làm gì với những đứa trẻ đó? Điều này quá tàn nhẫn! Tạ Trần, ta đã thấy những đứa trẻ khóc thét khi bị tách khỏi cha mẹ, thấy những người mẹ đau đớn gào khóc. Trái tim ta không thể chịu đựng nổi cảnh này." Nàng ôm chặt lấy cánh tay mình, đôi mắt đỏ hoe. Hình ảnh những sinh linh bé bỏng bị tước đoạt khỏi vòng tay mẹ đã ám ảnh nàng suốt cả ngày.
Tạ Trần lắng nghe kỹ lưỡng từng lời. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thấu hiểu. Hắn biết, mọi chuyện đang diễn ra đúng như dự đoán, và cũng tàn khốc hơn cả những gì hắn tưởng tượng. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi với vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm ấm nhưng lại có sức nặng, như một dòng nước mát xoa dịu những tâm hồn đang bốc hỏa. "Liễu Thanh Phong không sợ vũ lực, hắn sợ nhất là sự nghi ngờ. Hắn dựa vào cái danh 'thiên ý' để áp đặt, để cướp bóc. Vậy thì chúng ta sẽ không chống lại cái 'thiên ý' đó, mà sẽ để 'thiên ý' tự vạch trần bộ mặt thật của nó."
Tạ Trần nhìn từng người một, ánh mắt hắn chất chứa sự thâm sâu mà không ai có thể đoán trước. "Bản chất của 'Thiên Đạo suy kiệt' không phải là một tai họa bất ngờ, mà là kết quả của vô vàn nhân quả tích tụ qua hàng vạn năm. Việc 'vá trời' mà Liễu Thanh Phong đang rao giảng, kỳ thực, chỉ là một cái cớ để hắn và phe cánh cướp đoạt tài nguyên, củng cố quyền lực, và trên hết, là để tìm kiếm một con đường 'bất tử' cho riêng mình, bất chấp sinh mệnh của phàm nhân. Cái giá của sự 'cứu rỗi' này, chính là sự hy sinh của hàng triệu sinh linh."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng những người đang lắng nghe. "Chúng ta sẽ không chống lại chúng bằng gươm đao, mà bằng sự thật. Chúng ta sẽ gieo mầm nghi ngờ vào chính cái 'Thiên Ý' mà Liễu Thanh Phong đang rao giảng. Kế hoạch này cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa phàm nhân và những tu sĩ còn giữ được lương tri."
Tạ Trần phác thảo một kế hoạch sơ bộ, từng bước, từng bước một, như một quân cờ được sắp đặt trên bàn cờ lớn của nhân gian. "Bách Lý Hùng, ngài hãy dùng những kênh liên lạc bí mật của mình để lan truyền những tin tức về sự tàn bạo, cướp bóc của Liễu Thanh Phong và phe hắn. Không cần cường điệu, chỉ cần nói sự thật. Hãy để mỗi phàm nhân hiểu rõ cái giá mà họ đang phải trả cho cái gọi là 'thiên ý' đó. Đồng thời, ngài hãy bảo vệ những đứa trẻ đã bị chúng cưỡng ép 'kiểm tra tư chất', nếu có thể, hãy tìm cách đưa chúng đến những nơi an toàn."
"Mộ Dung Tuyết, nàng với tư cách là một y sư, hãy ghi chép lại mọi trường hợp bị thương, bị hành hạ bởi tu sĩ. Đặc biệt là những đứa trẻ bị cưỡng ép. Nàng hãy dùng thân phận của mình để tiếp cận các y sư ở những thành khác, truyền bá những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song. Lương tri của một người thầy thuốc sẽ không cho phép họ làm ngơ."
"Tiểu Cửu sẽ tiếp tục thu thập những bằng chứng cụ thể về sự cướp bóc, về những tài nguyên mà chúng đang sử dụng cho cái gọi là 'vá trời'. Những bằng chứng này sẽ là nhát dao sắc bén nhất, đâm thẳng vào cái vỏ bọc giả dối của chúng." Tạ Trần nói, ánh mắt hắn sắc lạnh. "Chúng ta sẽ không chống lại 'Thiên Ý' của hắn, mà sẽ để 'Thiên Ý' tự vạch trần bộ mặt thật của nó."
"Và ta," Tạ Trần nói tiếp, "sẽ tìm cách kích hoạt những 'con cờ' khác. Sẽ có những người trong giới tu sĩ, những người vẫn còn giữ được nhân tính, sẽ đứng về phía chúng ta. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai người họ đã chứng kiến tận mắt sự tàn bạo này. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào lòng họ, và sớm muộn gì, nó cũng sẽ nảy mầm."
Tạ Trần không nói rõ về những "con cờ" khác, nhưng Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Hồ Ly Nữ đều hiểu rằng, Tạ Trần đang chuẩn bị một màn kịch lớn, một màn kịch sẽ làm lung lay tận gốc rễ niềm tin vào "Thiên Ý" của Liễu Thanh Phong, và có thể là cả Thiên Đạo. Tiếng mưa phùn vẫn tí tách rơi bên ngoài, nhưng trong căn phòng bí mật này, một tia hy vọng mong manh đã được thắp lên, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của màn đêm. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, ánh mắt họ không còn sự tuyệt vọng, thay vào đó là một sự quyết tâm mới, một niềm tin mãnh liệt vào trí tuệ của con người. Kế hoạch của Tạ Trần, dựa trên việc gieo rắc nghi ngờ và vạch trần bản chất thật, sẽ bắt đầu gây ra những rạn nứt trong phe tu sĩ của Liễu Thanh Phong. Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi hoàn toàn mất niềm tin, sẽ chủ động tìm kiếm con đường mới, có thể sẽ trở thành đồng minh quan trọng, hoặc thậm chí là người truyền bá tư tưởng của Tạ Trần trong giới tu sĩ. Dương Quân sẽ trở thành một cầu nối quan trọng, sử dụng địa vị của mình để hỗ trợ Tạ Trần từ bên trong giới tu sĩ. Sự áp bức của Liễu Thanh Phong sẽ tạo ra sự phẫn nộ sâu sắc trong phàm nhân, có thể dẫn đến một cuộc nổi dậy hoặc sự đoàn kết mạnh mẽ hơn. Đêm nay, Thành Vô Song vẫn còn chìm trong đau khổ, nhưng bình minh ngày mai, có thể sẽ mang theo một khởi đầu mới, một hy vọng mới cho nhân gian.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.