Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 201: Lời Thì Thầm Của Trăng Lạnh

Đêm đã về khuya, nhưng Thành Vô Song không một phút giây yên giấc. Ngoài kia, những âm thanh hỗn loạn của chiến sự, của tiếng la hét và đổ vỡ vẫn vọng lại từ xa, như những tiếng gầm gừ của một con thú dữ đang cắn xé chính cơ thể mình. Thế nhưng, bên trong thư phòng của Tạ Trần, một không gian tĩnh mịch đến lạ thường bao trùm. Ánh nến vàng dịu nhẹ nhảy múa trên các giá sách cao ngất, phủ lên những cuốn cổ thư một lớp bụi thời gian lấp lánh, tạo nên một bức tranh đối lập nghiệt ngã với cảnh tượng ngoài kia. Mùi giấy cũ, mực khô và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, vẽ nên một bầu không khí trầm mặc, nơi thời gian dường như ngưng đọng.

Tạ Trần ngồi đó, bên chiếc bàn trà giản dị, đôi tay thon dài khẽ lướt trên ấm trà bằng đất nung. Động tác của hắn chậm rãi, điềm tĩnh, như thể mọi biến động của thế gian đều chẳng thể chạm tới được dù chỉ một chút vào sự an nhiên nội tại ấy. Làn da hắn vẫn trắng nhợt như ngọc, không chút tỳ vết, phản chiếu ánh nến lập lòe. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vốn đã tĩnh mịch, giờ đây lại càng thêm thăm thẳm, tựa như hai hố đen đang nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh, chỉ để lại một sự quan sát tinh tường đến lạnh lùng. Hắn không nói, chỉ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, sau đó là hậu vị ngọt thanh, như cuộc đời vẫn vậy, đắng đót rồi lại có ngọt bùi. Hắn chờ đợi, không sốt ruột, không thúc giục, tựa hồ đã biết trước vị khách sắp tới sẽ mang theo bao nhiêu hỗn loạn và đau khổ.

Cánh cửa thư phòng khẽ mở, rồi lại khép lại nhẹ nhàng. Mộ Dung Tuyết bước vào, nét mặt nàng phảng phất sự lo âu, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ kiên định thường thấy. Nàng không đơn độc. Phía sau nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử xuất hiện, nhưng dáng vẻ nàng giờ đây hoàn toàn khác lạ. Chiếc bạch y tinh khôi thường ngày đã lấm lem bụi bẩn, mái tóc đen nhánh buông xõa rũ rượi, không còn búi cao thanh tao như thường lệ. Đôi mắt phượng sắc bén kia giờ đây trống rỗng, vô hồn, tựa như hai giếng cạn đã khô kiệt nguồn nước. Khuôn mặt tuyệt mỹ vẫn còn đó, nhưng bị che phủ bởi một lớp sương lạnh lẽo của sự tuyệt vọng, và những vệt nước mắt khô cứng hằn sâu trên má. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, biểu tượng của sự thanh khiết và sức mạnh, giờ đây chỉ còn là một món trang sức vô tri, ánh sáng bạc dịu nhẹ đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự ảm đạm, như một vì sao đã tắt lịm trong vũ trụ. Nàng bước đi, nhưng bước chân nặng nề, dường như mỗi cử động đều phải gồng gánh một tảng đá vô hình đè nặng lên tâm can.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, giọng nàng trầm ấm mà chứa chan sự cảm thông: “Tạ công tử, Lăng Nguyệt Tiên Tử... nàng ấy cần một lời giải đáp.” Nàng nói, nhưng ánh mắt lại hướng về Lăng Nguyệt, như muốn truyền đi một chút hơi ấm, một chút sự thấu hiểu cho nàng tiên tử đang lạc lối.

Tạ Trần không quay đầu lại, vẫn nhìn vào chén trà đang tỏa khói nghi ngút. Hắn khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt chén xuống, âm thanh nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy trong sự tĩnh lặng của căn phòng. Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút gợn sóng, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu: “Mời Tiên tử ngồi. Một chén trà nóng sẽ giúp tâm trí thanh tịnh hơn.” Hắn vừa nói, vừa khẽ vươn tay, chỉ vào chiếc ghế đối diện, một cử chỉ giản dị nhưng chứa đựng sự tôn trọng và một chút quan tâm chân thành. Hắn biết rõ, trong khoảnh khắc này, Lăng Nguyệt Tiên Tử cần nhất không phải là những lời an ủi sáo rỗng, mà là một không gian bình yên để đối diện với chính mình, và một người có thể lắng nghe mà không phán xét.

Lăng Nguyệt không nói một lời. Nàng không còn vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng thường thấy, chỉ có sự rệu rã và mệt mỏi đến tận cùng. Nàng đi tới, từng bước chân nặng trĩu, dường như không còn sức lực để đứng vững. Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần, ánh mắt vẫn vô hồn nhìn chằm chằm vào chén trà nghi ngút khói mà Tạ Trần vừa rót. Hơi ấm từ chén trà phả vào lòng bàn tay nàng, nhưng không tài nào xua đi được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tận xương tủy. Tâm trí nàng vẫn quay cuồng bởi những hình ảnh kinh hoàng: những tu sĩ đồng môn, những kẻ nàng từng ngưỡng mộ và tin tưởng, giờ đây lại hiện nguyên hình là những con quỷ đói khát quyền lực, sẵn sàng giẫm đạp lên tất cả, kể cả sinh mạng của phàm nhân vô tội, chỉ vì một cái gọi là ‘cơ duyên vá trời’. Những lời lẽ cao thượng về ‘cứu vớt Thiên Đạo’, về ‘đại nghĩa’ mà nàng từng tin tưởng đã tan biến như bọt biển, để lại một khoảng trống hoác trong lòng nàng, một vết thương sâu hoắm mà không một loại tiên đan nào có thể chữa lành.

Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần đã từng nói, những lời mà trước đây nàng cho là báng bổ, là phàm tục, nhưng giờ đây lại vang vọng trong đầu nàng như một lời tiên tri nghiệt ngã. “Tu hành càng cao, con người càng dễ ‘mất người’ – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính.” Lúc đó, nàng đã coi thường, cho rằng đó là lời nói của một phàm nhân không hiểu đạo lý tu tiên. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã chứng minh một sự thật tàn khốc: lời nói của Tạ Trần không phải là báng bổ, mà là một lời cảnh tỉnh chua chát, một chân lý trần trụi được thốt ra từ đáy lòng của một người nhìn thấu nhân tâm. Nàng đưa tay khẽ chạm vào Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Chiếc trâm này, vốn là minh chứng cho con đường tu tiên rực rỡ của nàng, giờ đây lại như một xiềng xích vô hình, trói buộc nàng vào một ảo ảnh đã vỡ tan. Nàng đã sai thật rồi sao? Sai lầm từ khi nào? Từ khi nàng đặt chân lên con đường tu tiên, hay từ khi nàng mù quáng tin vào những lời hoa mỹ mà quên đi bản chất của mình, bản chất của một con người? Sự trống rỗng trong nàng quá lớn, như một hố đen nuốt chửng mọi cảm xúc, mọi lý trí, chỉ còn lại nỗi đau đớn tột cùng và sự hoang mang vô định.

***

Bầu không khí trong thư phòng vẫn trầm mặc, chỉ có tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa, và âm thanh hỗn loạn xa xăm từ Thành Vô Song vọng vào yếu ớt, như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc đang diễn ra. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn sâu thẳm nhìn vào chén trà, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng tâm can của Lăng Nguyệt. Hắn không thúc giục, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, để nàng tự mình sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ một lư hương nhỏ trên bàn bắt đầu lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng, mang đến một chút an yên hiếm hoi trong khoảnh khắc hỗn loạn này.

Sau một lúc lâu, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm u tối. Giọng nàng khản đặc, nghẹn ngào, như có hàng ngàn mảnh vỡ đang cào xé cổ họng: “Tạ Trần... ngươi đã thấy những gì? Cuộc chiến này... ý nghĩa tu tiên là gì? Là để tranh giành, để giết chóc, để ‘mất người’ sao?” Những từ cuối cùng thốt ra, nàng không kiềm được mà bật khóc nức nở, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má, hòa vào những vệt nước mắt khô cứng đã có từ trước, như những dòng sông nhỏ đang chảy trên một vùng đất cằn cỗi. Nàng đã cố gắng giữ vững hình tượng của một tiên tử cao ngạo, lạnh lùng, nhưng trước mắt Tạ Trần, tất cả đã sụp đổ, chỉ còn lại một nữ nhân yếu đuối đang tuyệt vọng.

Tạ Trần không tỏ ra bất ngờ trước sự bùng nổ cảm xúc của nàng. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt tĩnh tại như hồ nước thu. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, khi một người tu sĩ đã chạm đến tận cùng của sự nghi ngờ, khi bức màn ảo ảnh về lý tưởng tu tiên đã bị xé toạc. “Tiên tử, ý nghĩa của một con đường không nằm ở bản thân con đường, mà ở mục đích của kẻ bước đi,” Tạ Trần đáp, giọng hắn vẫn trầm ấm, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự suy tư sâu sắc. “Khi mục đích đã sai lệch, con đường sẽ dẫn đến vực sâu. ‘Vá trời’ liệu có phải là để chữa lành vết thương của nhân gian, hay chỉ là để vá lại một Thiên Đạo đã mục ruỗng?” Hắn không đưa ra câu trả lời trực tiếp, mà khéo léo đặt ra một câu hỏi, buộc Lăng Nguyệt phải tự mình đối diện với sự thật.

Lăng Nguyệt bàng hoàng. Nàng chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Suốt bao nhiêu năm, nàng và tất cả các tu sĩ khác đều được dạy rằng ‘vá trời’ là nghĩa vụ tối thượng, là con đường duy nhất để cứu vớt chúng sinh. Nhưng lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống nghi ngờ khủng khiếp. “Nhưng... nếu không vá trời, tất cả sẽ sụp đổ! Chúng sinh sẽ diệt vong!” Nàng phản bác, giọng vẫn còn run rẩy, nhưng đã có thêm một chút sắc thái của sự tranh cãi, của một người đang cố gắng bám víu vào niềm tin cuối cùng.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi hắn, tựa như một bông hoa tuyết nở giữa mùa đông lạnh giá. “Vậy cái giá phải trả cho việc ‘vá trời’ đó là gì? Là sự hy sinh của nhân tính, là sự hỗn loạn của nhân gian? Một Thiên Đạo được vá lại bằng máu và nước mắt, bằng sự vô cảm và dối trá... liệu có còn là Thiên Đạo đáng để tôn thờ? Hay đó chỉ là một sự tồn tại trống rỗng, một chấp niệm của những kẻ không dám đối diện với sự vô thường?” Hắn nhấn mạnh vào hai từ “máu và nước mắt”, “vô cảm và dối trá”, như muốn khắc sâu vào tâm trí nàng những hình ảnh kinh hoàng mà nàng vừa chứng kiến. Hắn biết, nàng đã thấy rõ sự tàn bạo, sự tha hóa, sự ‘mất người’ của các tu sĩ. Hắn chỉ đang giúp nàng hệ thống hóa những cảm xúc hỗn loạn ấy thành những câu hỏi triết lý, để nàng tự mình tìm kiếm câu trả lời.

Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh, lắng nghe từng lời Tạ Trần nói. Nàng hiểu rõ nỗi đau của Lăng Nguyệt, bởi nàng cũng từng chứng kiến những điều tương tự. Nàng thầm cảm phục sự bình tĩnh và trí tuệ của Tạ Trần, người có thể dùng những lời lẽ giản dị nhưng sắc bén để chạm đến tận cùng tâm hồn của một tiên tử. Nàng không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai Lăng Nguyệt, một cử chỉ an ủi nhỏ bé, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu vô hạn.

Lăng Nguyệt nghe Tạ Trần nói, cả người nàng run lên bần bật. Những lời lẽ của hắn như những mũi dao sắc bén, từng nhát từng nhát đâm thẳng vào những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy nàng. Thiên Đạo mục ruỗng? Chấp niệm? Những từ ngữ ấy, đối với một tu sĩ như nàng, là sự báng bổ không thể chấp nhận được. Nhưng những gì nàng vừa chứng kiến lại quá khớp với những gì Tạ Trần nói. Nàng nhìn thấy những tu sĩ tranh giành, giết chóc, không chỉ với đối thủ mà còn với cả phàm nhân vô tội. Nàng thấy sự ích kỷ, tham lam hiện rõ trên từng khuôn mặt, che khuất đi vẻ thanh cao, thoát tục mà họ thường trưng ra. Liệu cái gọi là ‘vá trời’ ấy, có thực sự là để cứu vớt chúng sinh, hay chỉ là một cái cớ để thỏa mãn dục vọng quyền lực, để kéo dài sự tồn tại mục ruỗng của một Thiên Đạo đã không còn đáng để tồn tại?

“Con đường của ‘nhân quả’,” Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm hơn, “không phải là phép thuật, mà là sự vận hành của vạn vật. Mỗi hành động đều có hệ quả, mỗi lựa chọn đều vẽ nên một tương lai. Khi một người tu sĩ chọn con đường ‘mất người’, họ không chỉ đánh mất bản thân, mà còn gieo rắc những nhân quả xấu ác, khiến Thiên Đạo vốn đã suy kiệt lại càng thêm mục nát. Liệu một Thiên Đạo được vá bằng những sợi chỉ mục nát ấy có thể đứng vững được bao lâu?”

Lăng Nguyệt không còn sức để phản bác. Những lời nói của Tạ Trần không chỉ là triết lý suông, mà còn là sự thật trần trụi được lột tả từ những gì nàng đã tận mắt chứng kiến. Niềm tin của nàng, vốn đã lung lay từ lâu, giờ đây hoàn toàn sụp đổ, tan thành tro bụi. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng đến cùng cực, nhưng trong sự trống rỗng ấy, lại le lói một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức mới. Tia sáng ấy không phải là câu trả lời, mà là một câu hỏi lớn hơn: Vậy đâu mới là con đường đúng đắn? Đâu mới là ý nghĩa thực sự của sự tồn tại? Nàng đưa tay lên ôm lấy đầu, cảm giác đau nhói, không phải vì thể xác, mà vì tâm hồn đang bị xé nát. Những lời nói của Tạ Trần như một luồng gió lạnh buốt, thổi bay đi những ảo ảnh, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến, một con đường có thể không dẫn đến tiên giới, nhưng có thể dẫn nàng đến với chính bản ngã của mình.

***

Đêm dần tàn, ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa, xua đi bóng tối và sự nặng nề trong thư phòng. Những âm thanh hỗn loạn từ Thành Vô Song cũng đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho tiếng côn trùng đêm rả rích và tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán lá. Tạ Trần khẽ đứng dậy, bước ra khu vườn nhỏ phía ngoài thư phòng. Mộ Dung Tuyết cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng theo sau. Khu vườn yên tĩnh, với vài cây cảnh được chăm sóc cẩn thận và một hồ cá nhỏ lấp lánh dưới ánh trăng tàn, mang đến một cảm giác thanh bình hiếm có. Mùi hoa dạ lý hương thoang thoảng trong không khí, dịu dàng xoa dịu những vết thương lòng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trên bờ hồ cá, bóng nàng in dài trên mặt nước tĩnh lặng. Ánh mắt nàng không còn trống rỗng và vô hồn như trước. Thay vào đó là một sự phức tạp của suy tư, của đấu tranh nội tâm, và một tia hy vọng mờ nhạt. Nàng không đưa ra bất kỳ câu trả lời nào, nhưng rõ ràng, những lời nói của Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng một hạt giống của sự nhận thức mới. Hạt giống ấy, tuy còn non nớt, nhưng đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một sự thay đổi lớn lao. Nàng đưa tay vô thức chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, nhưng lần này, không còn sự lạnh lẽo của sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng đến lạ thường, như thể nàng đang lắng nghe một lời thì thầm từ tận sâu thẳm linh hồn mình.

Nàng thở dài một hơi thật sâu, như muốn trút bỏ mọi gánh nặng đã đè nén nàng suốt bấy lâu. Giọng nàng, dù vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đã không còn sự tuyệt vọng: “Ta... cần thời gian để suy nghĩ. Lời của ngươi... khiến ta phải nhìn lại tất cả.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt chất chứa biết bao nhiêu cảm xúc đan xen: sự nghi ngờ, sự bàng hoàng, và cả một chút lòng biết ơn. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ cho nàng một lời giải đáp, mà còn mở ra cho nàng một con đường mới, một lối thoát khỏi ngõ cụt mà nàng đang mắc kẹt.

Tạ Trần nhìn nàng với ánh mắt thấu hiểu, không chút phán xét. Hắn biết, quá trình thay đổi không thể diễn ra trong một sớm một chiều, đặc biệt là khi nó liên quan đến những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. “Mỗi người đều có con đường của riêng mình, tiên tử,” hắn khẽ nói, giọng vẫn trầm ấm như tiếng gió xạc xào lá cây. “Quan trọng là không đánh mất bản thân trên con đường đó. Con đường của ‘nhân’ chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng nó là con đường có ý nghĩa nhất. Bởi lẽ, Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng nhân tính thì vĩnh cửu.” Hắn không ép buộc, chỉ gợi mở, để nàng tự mình lựa chọn, tự mình tìm kiếm. Hắn tin vào sự tự do của mỗi cá nhân, tin rằng mỗi người đều có khả năng tìm thấy chân lý của riêng mình.

Mộ Dung Tuyết tiến đến gần Lăng Nguyệt, khẽ đặt tay lên vai nàng, một cử chỉ dịu dàng mà đầy động viên. “Nàng không đơn độc, Lăng Nguyệt. Chúng ta sẽ cùng tìm ra.” Nàng nói, ánh mắt kiên định, như một lời hứa, một sự đảm bảo rằng dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, Lăng Nguyệt cũng sẽ không phải bước đi một mình. Nàng hiểu rõ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng trước ngưỡng cửa của một cuộc lột xác, một sự thay đổi tận gốc rễ về tư tưởng và niềm tin. Và nàng, cùng Tạ Trần, sẽ là những người bạn đồng hành thầm lặng, dẫn lối cho nàng tiên tử lạc lối này.

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi nàng, nụ cười đầu tiên sau bao nhiêu đau khổ. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi quay lưng bước đi. Bước chân nàng không còn nặng nề, rệu rã như khi mới đến, mà mang theo một sự quyết tâm mới, một niềm hy vọng mong manh, dù vẫn còn sự mông lung và chưa chắc chắn. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy thử thách, nhưng ít nhất, nàng đã không còn trống rỗng, không còn tuyệt vọng. Nàng đã có một mục đích mới, một con đường mới để tìm kiếm: con đường của ‘nhân’, con đường mà Tạ Trần đã gián tiếp chỉ ra. Nàng rời đi, bóng dáng nàng dần khuất vào màn đêm sắp tan, chỉ còn lại mùi hương dạ lý thoang thoảng trong không khí, như một lời hứa về một buổi bình minh mới đang đến gần.

Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đứng đó, nhìn theo bóng dáng Lăng Nguyệt cho đến khi nàng hoàn toàn biến mất. Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi và một chút hài lòng. Hắn biết, một hạt giống đã được gieo, và một sự thay đổi lớn đang bắt đầu. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với nỗi đau đớn từ sự tan vỡ niềm tin, đã bắt đầu hành trình tìm kiếm một con đường khác, không còn chỉ dựa vào giáo điều. Nàng có thể sẽ trở thành một đồng minh quan trọng cho Tạ Trần và phàm nhân, một người có thể nhìn thấu bản chất thực sự của Thiên Đạo và ‘cơ duyên vá trời’. Khủng hoảng niềm tin của nàng có thể sẽ dẫn nàng đến việc khám phá những bí mật mà các tông môn khác đã che giấu, những bí mật về cái giá kinh hoàng của sự bất tử, về sự thật đằng sau việc ‘vá trời’.

Sự ảnh hưởng của Tạ Trần đối với Lăng Nguyệt đã cho thấy khả năng ‘lãnh đạo tinh thần’ của hắn đối với giới tu sĩ, mở ra khả năng có thêm nhiều tu sĩ khác, những người vẫn còn giữ được nhân tính, sẽ đứng về phía hắn. Bản chất thực sự của ‘cơ duyên vá trời’, cùng với cái giá kinh hoàng của nó, sẽ sớm được công khai, và khi đó, làn sóng phản ứng mạnh mẽ hơn nhiều sẽ bùng nổ, không chỉ trong giới tu sĩ mà cả trong phàm nhân. Thế giới đang đứng trước bờ vực của một cuộc biến đổi không thể đảo ngược, và Tạ Trần, với trí tuệ và sự thấu cảm của mình, đang từng bước, từng bước, định hình lại vận mệnh của cả nhân gian. Đêm đã qua, và một ngày mới, với biết bao nhiêu biến động và thử thách, đang chờ đợi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free