Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 200: Cơ Duyên Vá Trời: Loạn Đấu Công Khai

Hơi ấm từ chiếc Nguyệt Quang Trâm dần lụi tàn trong tay Lăng Nguyệt Tiên Tử, để lại một cảm giác lạnh lẽo đến tận tâm can. Nàng đã quay lưng bỏ đi, nhưng những hình ảnh tàn khốc, những âm thanh ghê rợn vẫn như lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí nàng. Tiếng khóc than của phàm nhân, tiếng gầm gừ tham lam của tu sĩ, tiếng xương cốt gãy vụn dưới gót giày... tất cả như một bản hòa tấu địa ngục, ngân nga khúc bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn. Mỗi bước chân của nàng, dù mang theo sự nhẹ nhàng của người tu tiên, giờ đây lại nặng trĩu như đeo chì, in hằn dấu vết của sự tuyệt vọng và vỡ nát. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một lý tưởng, sự tha hóa của một giới, và sự đau khổ của một thế giới. Tuyệt vọng, nhưng từ sâu thẳm vực thẳm đen tối ấy, một tia sáng yếu ớt của sự quyết đoán bắt đầu le lói, cháy âm ỉ như đốm lửa cuối cùng trước phong ba. Nàng không thể tiếp tục là một người quan sát nữa. Con đường mà nàng đã chọn, con đường của Thái Huyền Tông, đã dẫn nàng đến đây, đến bờ vực của sự mất mát, của cái gọi là 'mất người'. Giờ đây, nàng phải tự tìm con đường của riêng mình, một con đường mà nhân tính vẫn được trân trọng, và sự bình yên của chúng sinh mới là mục đích tối thượng.

Sự rò rỉ của 'Thiên Đạo Bí Văn' đã thổi bùng lên ngọn lửa tham lam và hỗn loạn. Cái giá hoặc vật hiến tế được nhắc đến trong bí văn, dù còn mơ hồ, đã đẩy các tu sĩ vào một cuộc tranh giành điên cuồng, không còn che đậy bằng bất kỳ mỹ từ nào. Các biến động này, như những dòng chảy ngầm dữ dội, đang âm thầm định hình lại vận mệnh của cả thế giới, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nơi 'cơ duyên vá trời' sẽ không còn là một huyền thoại xa vời, mà là một chiến trường thực sự của lý tưởng và quyền lực, nơi mỗi cá nhân phải đối mặt với lựa chọn của riêng mình, giữa nhân tính và sự tha hóa.

***

Giữa trưa, mặt trời treo chính ngọ, trút xuống Thành Vô Song những tia nắng chói chang, gay gắt như muốn thiêu đốt cả nhân gian. Không khí oi bức, nặng nề, mang theo dự cảm chẳng lành. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, vốn là nơi sầm uất, tấp nập kẻ ra người vào, nay bỗng trở thành tâm điểm của một cơn lốc hỗn loạn. Cổng thành cao ngất, được đúc từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh vững chãi hai bên và cánh cổng sắt khổng lồ, khắc đầy phù văn trận pháp cổ xưa, giờ đây lại mang một vẻ bi tráng lạ thường, như một nhân chứng câm lặng cho sự cuồng loạn của con người.

Một tiếng chuông đồng từ sâu trong lòng thành bỗng vang lên, âm vang chấn động, xuyên thấu tầng không, xé toạc sự tĩnh lặng tạm thời. Ngay sau đó, hàng trăm đạo quang mang từ mọi hướng hội tụ về, đó là các sứ giả từ Thiên Đỉnh Cung, do Liễu Thanh Phong dẫn đầu, đang ngự không mà đến. Hắn đứng uy nghiêm trên một đài pháp khí lấp lánh, mái tóc đen dài được buộc cao, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt chứa đựng sự ngạo mạn, tự phụ đến đáng sợ. Hắn mặc đạo bào màu ngọc bích, trên tay cầm một tấm ngọc phù phát sáng rực rỡ. Phía sau hắn, hàng trăm tu sĩ Thiên Đỉnh Cung, khí thế hùng hồn, xếp thành hàng ngang, như những bức tường thành vững chãi, chặn đứng mọi lối đi.

"Thiên Đạo đang suy yếu! Cơ duyên vá trời đã hiện thế!" Giọng Liễu Thanh Phong trầm hùng, mang theo uy áp của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, vang vọng khắp bốn phương, xuyên thấu màng nhĩ của mọi phàm nhân và tu sĩ có mặt. Hắn giơ cao tấm ngọc phù, linh quang bùng nổ, một hàng chữ cổ như rồng bay phượng múa hiện lên giữa không trung, phóng đại đến mức hàng vạn người đều có thể thấy rõ. Đó là sắc lệnh chính thức công bố về 'cơ duyên vá trời', kêu gọi tất cả tu sĩ trong Thập Phương Nhân Gian phải tham gia tranh đoạt, đồng thời răn đe phàm nhân phải tuân thủ tuyệt đối mọi mệnh lệnh của tiên môn, nếu không sẽ bị xem là cản trở 'đại nghĩa vá trời' và bị tiêu diệt.

"Kẻ nào cản trở đại nghĩa, kẻ đó diệt vong!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói như tiếng sấm sét giữa trời quang, khiến không ít phàm nhân hoảng sợ đến mức quỵ xuống, ôm đầu run rẩy.

Nhưng lời vừa dứt, từ đám đông tu sĩ đang chen chúc dưới chân thành, đã có những tiếng phản đối, những đạo quang mang khác bùng nổ. Các tông môn lớn nhỏ khác, vốn đã chia phe từ trước sau những thông tin về 'Thiên Đạo Bí Văn' và bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời', giờ đây không còn che giấu nữa.

"Cơ duyên là của kẻ mạnh! Thiên Đỉnh Cung các ngươi dựa vào đâu mà dám độc chiếm?" Một lão già tu sĩ từ Thiên Kiếm Môn, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt sắc như kiếm, quát lớn, chỉ thẳng vào Liễu Thanh Phong. Đạo kiếm khí sắc bén từ người lão bùng phát, cắt đôi không khí nóng bức.

"Đúng vậy! 'Thiên Đạo Bí Văn' nói rõ, cơ duyên này cần có sự chung sức của toàn bộ tu sĩ! Kẻ nào dám ngăn cản, kẻ đó có tội với chúng sinh!" Một nữ tu sĩ từ Vạn Hoa Cốc, áo quần lộng lẫy như tiên nữ, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tham lam, cũng lên tiếng ủng hộ. Phía sau nàng, các đệ tử Vạn Hoa Cốc đã giương pháp khí, chuẩn bị sẵn sàng.

Tiếng la hét, tiếng chất vấn, tiếng pháp thuật vận chuyển bùng nổ liên hồi. Bầu không khí vốn đã oi bức giờ như bị đốt nóng, những luồng khí lạnh bất thường do pháp thuật va chạm tạo ra khiến không gian trở nên hỗn loạn, chập chờn giữa nóng và lạnh. Phàm nhân, những sinh linh yếu ớt không hề có khả năng tự vệ, bắt đầu bỏ chạy tán loạn. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la thất thanh, tiếng khóc than của trẻ nhỏ hòa lẫn vào tiếng pháp thuật xé gió, tiếng linh lực va chạm, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, ghê rợn.

"Trời ơi! Lại là chiến tranh của tiên nhân sao? Chúng ta phải làm sao đây?" Một bà lão ôm chặt đứa cháu nhỏ, nước mắt giàn giụa, quỵ gối giữa đám đông đang chạy trốn, gương mặt khắc khổ, đầy vẻ tuyệt vọng.

"Chạy mau! Mau chạy đi! Kẻo chết oan!" Một nam nhân trung niên gào thét, cố gắng chen lấn tìm một lối thoát.

Giữa cảnh tượng hỗn loạn đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y thuần khiết, đứng ẩn mình trong một con hẻm nhỏ gần Cổng Thành Vọng Nguyệt, như một bông tuyết lạc giữa biển lửa. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, từng chứa đựng sự kiêu hãnh và uy nghiêm, giờ đây lại trống rỗng, vô hồn, dần mất đi ánh sáng hy vọng. Nàng tận mắt chứng kiến sự ích kỷ, tham lam, và tàn nhẫn của những kẻ tự xưng là tiên nhân, là người bảo hộ chúng sinh. Những lời lẽ cao siêu về 'đại nghĩa', về 'cứu vớt Thiên Đạo' mà Liễu Thanh Phong vừa hô hào, giờ đây chỉ là cái cớ cho một cuộc tranh giành quyền lực đẫm máu.

Một luồng pháp thuật mạnh mẽ từ Thiên Kiếm Môn va chạm với linh lực của Thiên Đỉnh Cung, tạo thành một vụ nổ lớn, khiến vài tòa nhà gần đó đổ sụp. Khói bụi mịt mù bốc lên, che khuất tầm nhìn, mang theo mùi lưu huỳnh và mùi khói cháy khét lẹt. Dưới chân thành, vài tu sĩ tranh giành một mảnh ngọc giản nhỏ, không ngần ngại ra tay tàn độc, máu tươi bắn tung tóe. Một phàm nhân không may bị cuốn vào vòng xoáy, thân thể vỡ nát, máu thịt vương vãi.

"Đây... đây là đại nghĩa sao...?" Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói yếu ớt, lạc đi trong tiếng ồn ào hỗn độn, đầy rẫy sự đau đớn và vỡ nát. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn kinh tởm dâng lên. Niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt bao năm tu luyện, niềm tin vào một thế giới tiên đạo cao đẹp, giờ đây hoàn toàn sụp đổ, tan tành như mảnh gương vỡ. Ánh mắt nàng vô định, nhìn vào hư không, nhưng trong sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng lạ lùng, một sự quyết đoán âm thầm đang trỗi dậy từ đống tro tàn của lý tưởng.

***

Từ tầng trên cùng của Quán trà Vọng Giang, một góc khuất yên tĩnh hiếm hoi giữa lòng Thành Vô Song đang chìm trong hỗn loạn, Tạ Trần và Hồ Ly Nữ lặng lẽ quan sát toàn cảnh. Dù quán trà này được xây dựng vững chãi, nhưng tiếng pháp thuật bùng nổ, tiếng la hét và tiếng đổ vỡ vẫn vọng đến từng đợt, như những nhát búa nặng nề giáng xuống bức tường vô hình của sự bình yên. Không khí oi bức bên ngoài đã được ngăn lại bởi những phù văn trấn yểm của quán trà, thay vào đó là mùi trà thơm thoang thoảng, dịu nhẹ, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với cảnh tượng chết chóc bên ngoài.

Hồ Ly Nữ, với đôi tai cáo trắng muốt hơi cụp xuống, và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy biểu lộ sự bất an, gương mặt xinh đẹp đáng yêu giờ đây đầy vẻ lo lắng. Nàng nhìn ra bên ngoài, đôi mắt xanh biếc phản chiếu hình ảnh ngọn lửa bùng lên và khói bụi mịt mù, những cảnh tượng kinh hoàng khiến nàng không khỏi rùng mình.

"Tạ Trần công tử, thật sự không thể ngăn cản sao? Cảnh tượng này... thật đáng sợ," Hồ Ly Nữ khẽ thì thầm, giọng nói mang theo chút run rẩy. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, mong chờ một lời giải đáp, một tia hy vọng. Ngoại hình của Tạ Trần vẫn vậy, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt. Hắn mặc chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với sự lộng lẫy của tu sĩ bên ngoài. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn thì luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân gian.

Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ung dung đến lạ lùng giữa thời khắc sinh tử. Ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết của cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài, như một họa sĩ đang tỉ mỉ phác họa bức tranh tận thế. Hắn nhìn thấy những tu sĩ đang tranh giành, những phàm nhân đang chạy trốn, những tia pháp thuật chói lòa xé nát bầu trời. Tất cả những gì đang diễn ra đều nằm trong dự đoán của hắn, thậm chí còn diễn biến đúng như những gì hắn đã suy luận từ 'Nhân Quả Luân Bàn' và 'Thiên Đạo Bí Văn'.

Hắn khẽ chạm vào lòng bàn tay phải, nơi một chiếc Nhân Quả Luân Bàn nhỏ bé, vô hình, được giấu kín trong tay áo, đang khẽ rung động. Hắn cảm nhận được sự biến động dữ dội của nhân quả đang cuộn trào khắp thành, mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của vô số sinh linh đều tạo nên những sợi tơ nhân quả phức tạp, đan xen chằng chịt, tạo nên một tấm mạng khổng lồ đang bị xé toạc. Hắn biết, thời khắc này đã đến.

"Ngăn cản chỉ là nhất thời. Lật tẩy bản chất mới là vĩnh viễn," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. "Mọi thứ đang theo đúng kịch bản."

Hồ Ly Nữ nín thở lắng nghe, dù nàng không hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng sự bình tĩnh toát ra từ hắn khiến nàng phần nào an tâm. Nàng biết, Tạ Trần công tử luôn có những tính toán vượt xa tầm hiểu biết của nàng.

Tạ Trần khẽ liếc nhìn Hồ Ly Nữ, ánh mắt sâu thẳm khẽ lấp lánh, một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi hắn, vừa triết lý vừa có chút châm biếm số mệnh. Hắn khẽ gật đầu, một động tác vô cùng nhỏ nhưng đầy ẩn ý.

"Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết... hãy bắt đầu thôi," hắn thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có hắn và Hồ Ly Nữ, với thính giác nhạy bén của loài hồ ly, mới có thể nghe thấy. Đó không phải là lời nói ra lệnh, mà là một lời tuyên bố, một sự khởi đầu cho một kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu. Kế hoạch 'lật tẩy' bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời', gieo mầm nghi ngờ vào lòng chúng sinh, khiến họ nhận ra cái giá phải trả cho quyền lực và sự bất tử không phải lúc nào cũng đáng giá.

Hồ Ly Nữ hiểu ý, đôi mắt nàng khẽ mở to, lộ rõ vẻ kinh ngạc pha lẫn chút lo lắng. Nàng biết, khi Tạ Trần công tử đã quyết định hành động, thì sẽ không có gì có thể ngăn cản được hắn. Bầu không khí trong quán trà bỗng trở nên căng thẳng lạ thường, một sự căng thẳng tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn cuồng bạo bên ngoài. Một cuộc chiến mới, không phải bằng pháp thuật hay binh đao, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, đã chính thức bắt đầu.

***

Phố Thương Mại Kim Long, từng là trái tim sầm uất nhất của Thành Vô Song, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau. Các biển hiệu lớn rực rỡ, đèn lồng đủ màu sắc treo cao, và tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nhạc từ các quán rượu vang lên ồn ào tạo nên một không khí náo nhiệt, xa hoa. Giờ đây, tất cả đã biến thành một chiến trường nhỏ. Ánh nắng gắt gao vẫn đổ xuống, nhưng không khí không còn náo nhiệt, mà trở nên ngột ngạt, nặng nề bởi khói bụi và mùi máu tanh.

Các tu sĩ từ những tông môn khác nhau, như những con thú đói khát, tranh giành lẫn nhau. Không phải là tranh giành linh bảo, mà là tranh giành một mảnh 'Thiên Đạo Bí Văn' vừa được rò rỉ, hay một vị trí chiến lược để dễ bề tiếp cận 'cơ duyên vá trời' sau này. Họ không ngần ngại sử dụng pháp thuật, linh lực bùng nổ, ánh sáng chói lòa xé toạc không khí, gây thương vong cho phàm nhân vô tội. Tiếng kêu cứu thảm thiết của phàm nhân, tiếng đổ vỡ của các cửa hàng, tiếng gầm gừ hung hãn của tu sĩ hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự tàn phá.

Giữa cơn hỗn loạn đó, một thân ảnh vạm vỡ, phong trần như một pho tượng đồng đúc, đứng sừng sững. Đó là Bách Lý Hùng, với ánh mắt kiên nghị, gương mặt vuông vức râu quai nón rậm rạp. Hắn mặc giáp trụ nhẹ, tay cầm trường đao sáng loáng, gầm lên một tiếng như dã thú: "Kẻ nào dám động đến dân chúng của ta! Dân quân đâu, bảo vệ bách tính!"

Ngay lập tức, hàng trăm dân quân, thân hình cường tráng, mặc giáp sắt thô sơ, mang theo binh khí thô kệch nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, lao vào hình thành một phòng tuyến. Họ không có pháp lực cao siêu, không có linh khí hộ thể, nhưng họ có sự dũng cảm và quyết tâm bảo vệ đồng bào mình. Tiếng hô hào của dân quân, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét của phàm nhân cố gắng chạy thoát tạo nên một bức tranh bi tráng.

Không xa đó, trong một con hẻm nhỏ được tạm thời dọn dẹp, Mộ Dung Tuyết đang vội vã thiết lập một trạm y tế dã chiến. Nàng dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, nhưng gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng cặm cụi cứu chữa những người bị thương, đôi tay thoăn thoắt băng bó, châm cứu, truyền linh lực mỏng manh của mình để giảm đau cho họ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi thuốc chữa thương thoang thoảng.

Một bà lão bị thương nặng ở chân, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi và đau đớn, được dân quân đưa đến. Mộ Dung Tuyết quỳ xuống, nhẹ nhàng thăm khám. "Cố lên! Sẽ ổn thôi!" Nàng an ủi, nhưng trong thâm tâm, nàng không khỏi căm phẫn. "Đây là tiên nhân sao?" Nàng thầm rủa, ánh mắt sắc như dao găm lướt qua những tu sĩ đang hung hăng tranh giành, chà đạp lên sinh mạng phàm nhân. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của Tạ Trần lại vang vọng trong tâm trí nàng, giờ đây nàng càng thấm thía hơn bao giờ hết.

Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại mang vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang cố gắng can ngăn các tu sĩ đồng môn. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt anh sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự bàng hoàng và phẫn nộ.

"Các vị sư huynh! Đừng làm tổn thương phàm nhân vô tội! Chúng ta có thể bàn bạc!" Dương Quân cố gắng hòa giải, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng dường như lại quá yếu ớt trước cơn cuồng loạn của dục vọng. Một tu sĩ từ Đạo Nguyên Tông, tông môn của anh, vừa vung pháp khí đánh đổ một quầy hàng, khiến phàm nhân hoảng loạn la hét. Hắn quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt đầy vẻ khinh thường.

"Hừ! Bàn bạc cái gì? Cái giá của 'cơ duyên vá trời' không phải là thứ mà phàm nhân có thể hiểu! Đừng cản đường ta!" Tên tu sĩ kia gầm lên, tiếp tục xông vào đám đông đang tranh giành, không thèm đoái hoài đến lời nói của Dương Quân.

Dương Quân đứng bất động, nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng anh tràn ngập sự bất lực. Anh đã từng tin vào đạo lý của tiên môn, tin vào sự cao cả của con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, những gì anh chứng kiến là sự tha hóa đến ghê tởm. Mâu thuẫn giữa lòng trung thành với môn phái và sự phẫn nộ trước hành động tàn nhẫn của đồng môn, giữa mong muốn bảo vệ phàm nhân và sự bất lực của bản thân, giằng xé nội tâm anh. Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt, nhưng vẫn không thể ngăn cản được cơn sóng dữ đang nuốt chửng cả nhân gian.

***

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi vai run rẩy không ngừng, nép mình dưới một mái hiên đổ nát, cách Phố Thương Mại Kim Long không xa. Tiếng la hét, tiếng pháp thuật, tiếng đổ vỡ vẫn vọng lại, dù đã bị ngăn cách bởi vài con phố, nhưng vẫn đủ để khoét sâu thêm vết thương lòng nàng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng, vốn thường tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ như vầng trăng rằm, giờ đây cũng trở nên ảm đạm, như một vì sao đã tắt. Nó như một sợi dây mỏng manh, cố gắng níu giữ nàng khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng, khỏi sự lạnh lẽo của con đường vô tình.

Nàng vừa chứng kiến cảnh tượng tu sĩ tranh giành, giết chóc lẫn nhau, không chút do dự mà gây thương vong cho cả phàm nhân vô tội. Lời lẽ 'cứu vớt Thiên Đạo', 'đại nghĩa' mà nàng từng tin tưởng giờ chỉ còn là trò hề, một tấm màn che đậy cho sự tham lam và ích kỷ tột độ. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, phá vỡ lớp băng giá thường ngày, để lộ sự yếu đuối và nỗi đau tận cùng. Từng giọt nước mắt rơi xuống, như những giọt nước mắt của Thiên Đạo đang khóc than cho sự suy tàn của nó.

Niềm tin vào con đường tu tiên, vào lý tưởng cao cả của tiên môn, đã hoàn toàn sụp đổ. Nàng cảm thấy trống rỗng, vô định, không biết mình nên đi về đâu, nên tin vào điều gì nữa. Tâm trí nàng cứ văng vẳng những lời nói của Tạ Trần, những lời lẽ mà trước đây nàng cho là báng bổ, là phàm tục, nhưng giờ đây lại trở thành chân lý khắc cốt ghi tâm.

"Tiên đạo... là thế này sao? Người tu tiên... đã mất người đến mức này sao...?" Lăng Nguyệt thút thít, độc thoại trong vô vọng. Giọng nói nàng khản đặc, nghẹn ngào, như tiếng than khóc của một linh hồn lạc lối. Nàng chạm tay lên chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm yếu ớt cuối cùng từ nó. "Ta... ta đã sai rồi sao?"

Sự trống rỗng trong nàng quá lớn, như một hố đen nuốt chửng mọi cảm xúc, mọi lý trí. Nàng ngồi sụp xuống, đôi mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không vô định, hình ảnh những tu sĩ hung hãn, những phàm nhân sợ hãi cứ luân phiên hiện ra trước mắt nàng. Sự tha hóa của giới tu sĩ, sự đau khổ của phàm nhân, tất cả đều do cái gọi là 'cơ duyên vá trời' mà ra. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, có thực sự đáng để đánh đổi đi những cảm xúc này, đánh đổi đi nhân tính này không? Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu nàng, không ngừng ám ảnh.

Sự sụp đổ niềm tin của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã quá rõ ràng. Nàng không còn nhìn thấy con đường nào để tiếp tục tu luyện theo lý tưởng cũ. Có lẽ, nàng sẽ phải tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà Tạ Trần đã gián tiếp chỉ ra, một con đường mà nhân tính vẫn được trân trọng. Một con đường có thể sẽ đưa nàng đến gần Tạ Trần hơn, hoặc khám phá ra những bí mật sâu xa hơn về Thiên Đạo, về nguồn gốc của sự 'mất người'.

Trong khi đó, sự hỗn loạn trong Thành Vô Song, sự tha hóa của tu sĩ, những cuộc tranh giành đẫm máu không thể thoát khỏi tầm mắt của các thế lực khác. Ở một nơi nào đó trong bóng tối, Ma Chủ Cửu U chắc chắn đang theo dõi, và có lẽ, đã bắt đầu nhếch mép cười, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo để can thiệp trực tiếp hơn vào cuộc chiến 'vá trời' đầy mưu mô này. Ngay cả Bạch Vô Thường, kẻ luôn theo dõi Tạ Trần, cũng có lẽ đang cảm nhận được những sợi tơ nhân quả phức tạp đang ngày càng thắt chặt xung quanh thư sinh phàm tục kia.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với nỗi đau đớn từ sự tan vỡ niềm tin, đã bắt đầu tìm kiếm một con đường khác. Những biến động này, như những dòng chảy ngầm dữ dội, đang âm thầm định hình lại vận mệnh của cả thế giới, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nơi 'cơ duyên vá trời' sẽ không còn là một huyền thoại, mà là một chiến trường thực sự của lý tưởng và quyền lực, nơi mỗi cá nhân phải đối mặt với lựa chọn của riêng mình, giữa nhân tính và sự tha hóa. Kế hoạch 'lật tẩy' của Tạ Trần đã bắt đầu, và bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời', cùng với cái giá kinh hoàng của nó, sẽ sớm được công khai, gây ra một làn sóng phản ứng mạnh mẽ hơn nhiều trong cả giới tu sĩ và phàm nhân, đẩy thế giới đến bờ vực của một cuộc biến đổi không thể đảo ngược.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free