Nhân gian bất tu tiên - Chương 199: Thiên Đạo Bí Văn: Lộ Diện Chân Tướng Cơ Duyên
Gió đêm mơn man thổi qua song cửa sổ thư phòng, mang theo hơi lạnh từ bóng tối thăm thẳm bên ngoài, nhưng không thể làm dịu đi không khí căng như dây đàn đang bao trùm nơi này. Trong thư phòng quen thuộc của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét như muốn khuất phục trước bóng đêm, chỉ đủ để soi rõ những gương mặt nặng trĩu ưu tư. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, ngồi trước bàn, đôi tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve chiếc Nhân Quả Luân Bàn bằng ngọc bích. Chiếc đĩa xoay tròn chậm rãi, phản chiếu ánh sáng mờ ảo lên đôi mắt sâu thẳm của anh, nơi trí tuệ và sự suy tư luôn thường trực.
Dương Quân ngồi đối diện, dáng vẻ thư sinh tuấn tú giờ đây ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc, đôi mắt sáng thường ngày nay nhuốm màu u ám. Bách Lý Hùng, vạm vỡ và kiên nghị, khoanh tay đứng tựa vào tường, ánh mắt sắc lẹm không ngừng quét qua Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng hay một lời giải đáp. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, ngồi bên cạnh Dương Quân, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn khó tả. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió khẽ rít và tiếng Nhân Quả Luân Bàn xoay nhẹ, như thể cả Thập Phương Nhân Gian đang nín thở chờ đợi.
Đột nhiên, một làn gió thơm nhẹ lướt qua, không phải mùi hương liệu hay cỏ cây, mà là mùi hương đặc trưng của loài hồ ly, ngọt ngào nhưng phảng phất vẻ hoang dã. Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xuất hiện không một tiếng động, đôi tai cáo trắng muốt khẽ vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Khác với vẻ lanh lợi, nghịch ngợm thường ngày, gương mặt nàng giờ đây nghiêm trọng chưa từng thấy, đôi mắt hổ phách lấp lánh sự lo âu. Trong tay nàng là một bản đồ cổ, không phải bằng giấy da thông thường, mà là một tấm da thú lạ lẫm, cũ kỹ đến mức khó hình dung niên đại, phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí.
"Tạ Trần công tử," Tiểu Cửu cất giọng, không còn vẻ nũng nịu thường thấy mà thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm có, "ta tìm thấy thứ này trong một di tích cổ dưới lòng đất. Nó dường như là một phần của 'Thiên Đạo Bí Văn' mà các thế lực lớn đang tìm kiếm." Nàng nhẹ nhàng đặt tấm da thú lên bàn, ánh sáng từ nó chiếu rọi lên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần.
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vươn tay đón lấy tấm da thú. Anh nhìn chăm chú vào những ký tự cổ xưa, những hình vẽ phức tạp đan xen trên đó, dường như chúng không thuộc về bất kỳ văn tự hay họa pháp nào còn tồn tại trong nhân gian. Những tia sáng suy luận lóe lên trong đôi mắt anh, sâu thẳm như hồ nước không đáy. Nhân Quả Luân Bàn trên bàn bỗng tăng tốc độ xoay, phát ra một thứ ánh sáng vàng nhạt, như thể đang cộng hưởng với vật phẩm cổ xưa trong tay Tạ Trần. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ, mùi đất ẩm và mùi linh khí cổ xưa thoát ra từ tấm da, một mùi hương vừa huyền bí vừa mang theo chút vị kim loại lạnh lẽo.
Thời gian trôi qua, như bị kéo giãn ra vô tận. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt không rời khỏi tấm bí văn. Các đồng minh của anh nín thở chờ đợi, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự tập trung cao độ của anh. Cuối cùng, Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt nhìn thẳng vào Dương Quân, nhưng dường như xuyên thấu cả không gian và thời gian.
"Không phải là vá trời..." Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo đến rợn người. "Mà là tái định nghĩa trời. Cái giá... thật kinh khủng."
Dương Quân nghe vậy, đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. "Cái giá gì? Chẳng lẽ họ muốn... hiến tế cả nhân gian?" Giọng hắn run rẩy, không giấu nổi sự kinh hoàng.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn xa xăm. "Không chỉ là nhân gian, Dương Quân. Con người. Cảm xúc. Ký ức. Nhân tính. Tất cả những gì làm nên chữ 'người'. Cái gọi là 'Thiên Đạo Bí Văn' này không phải là một phương pháp để hàn gắn Thiên Đạo suy kiệt, mà là một kế hoạch... để 'thanh lọc' nó. Thanh lọc tất cả những gì được coi là 'tạp chất' trong mắt những kẻ tự xưng là người bảo hộ. Để tạo ra một Thiên Đạo mới, một Thiên Đạo 'thuần khiết' hơn, nơi quyền lực được tập trung tuyệt đối vào tay kẻ chiến thắng. Và để làm được điều đó, bí văn nói rằng cần phải có một 'vật dẫn', một 'khí cụ', hay nói đúng hơn, một 'hiến tế' mang tính chất định mệnh."
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, gương mặt tái nhợt. "Hiến tế... định mệnh? Vậy là..." Nàng không thể nói hết câu, những lời nghẹn lại trong cổ họng.
Bách Lý Hùng nghiến răng, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Nói cách khác, bọn tiên nhân đó muốn dùng chính mạng sống, chính linh hồn của phàm nhân, thậm chí là cảm xúc của chúng ta, để tạo ra cái Thiên Đạo mới của chúng ư? Đồ khốn nạn!" Giọng ông trầm hùng, đầy phẫn nộ.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ lạnh lùng. "Chính xác. Bí văn nói rằng, để 'tái định nghĩa' Thiên Đạo, cần phải có một sự 'hiến dâng' tối thượng. Không phải là linh khí, không phải là bảo vật, mà là sự 'thoái hóa' của nhân tính ở một quy mô rộng lớn. Khi đại đa số chúng sinh 'mất người', khi chấp niệm về sự bất tử trở thành lý do tồn tại duy nhất, khi cảm xúc bị coi là gánh nặng, khi ký ức bị xóa bỏ vì chúng gây đau khổ... thì đó chính là thời điểm 'Thiên Đạo' mới có thể được tái sinh. Và kẻ nào nắm giữ chìa khóa của sự 'hiến dâng' ấy, kẻ đó sẽ trở thành người định đoạt tương lai của Thiên Đạo."
Tiểu Cửu rụt rè tiến lên, đôi mắt ngấn nước. "Tạ Trần công tử... vậy có nghĩa là... cái cảnh tượng 'mất người' mà chúng ta thấy khắp nơi, những tu sĩ dần đánh mất nhân tính của mình, không phải là hệ quả của Thiên Đạo suy kiệt... mà là một phần của kế hoạch?"
Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. "Có lẽ cả hai. Thiên Đạo suy kiệt là một điều kiện khách quan. Nhưng sự 'mất người' nhanh chóng và phổ biến đến mức này, nó không đơn thuần là sự tự nhiên. Nó được thúc đẩy, được khuyến khích bởi một lực lượng nào đó, hoặc ít nhất, được coi là một dấu hiệu tốt cho cái gọi là 'tái định nghĩa'. Những kẻ tìm kiếm 'cơ duyên vá trời' không muốn cứu vãn Thiên Đạo cũ, họ muốn xây dựng một Thiên Đạo mới trên đống đổ nát của cái cũ, và cái giá phải trả... chính là sự hủy diệt của nhân tính." Anh đặt tấm bí văn xuống bàn, ánh sáng từ Nhân Quả Luân Bàn bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn, như muốn xua đi bóng tối ghê rợn mà Tạ Trần vừa hé lộ.
Dương Quân đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch. "Vậy thì... Liễu Thanh Phong và Thái Huyền Tông, Thiên Đỉnh Cung, họ biết điều này ư? Họ sẵn sàng hiến tế nhân tính của cả chúng sinh để đạt được quyền lực?" Hắn cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên, lý tưởng mà hắn từng theo đuổi, niềm tin vào sự công chính của tiên giới, tất cả đều sụp đổ tan tành.
"Họ có thể không biết toàn bộ sự thật, nhưng họ chắc chắn biết một phần. Hoặc ít nhất, họ chấp nhận cái giá. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, đã làm mờ mắt họ. Cái gọi là 'cứu thế' chỉ là lớp vỏ bọc cho sự 'chấp niệm' về quyền lực và sự khống chế. Thiên Đạo vốn 'vô thường', nhưng con người lại muốn dùng 'chấp niệm' của mình để định nghĩa lại nó." Tạ Trần khẽ nói, giọng anh đầy vẻ mệt mỏi. "Kế hoạch của chúng ta... không thể là đối đầu trực diện. Phải 'lật tẩy'. Phải để cho cả nhân gian, và cả những tu sĩ còn giữ được một chút nhân tính, nhìn thấy bản chất trần trụi, ghê tởm của cái gọi là 'cơ duyên vá trời' này."
Bách Lý Hùng đấm mạnh vào tường, tiếng động vang lên khô khốc. "Vậy chúng ta phải làm gì? Để mặc chúng ra tay ư?"
"Không." Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt anh lóe lên tia sáng kiên định. "Chúng ta phải hành động. Nhưng không phải bằng vũ lực. Chúng ta sẽ dùng chính sự thật để phá tan ván cờ này. Thông tin về 'Thiên Đạo Bí Văn' sẽ lan truyền, gây ra hỗn loạn. Đó là cơ hội của chúng ta. Chúng ta sẽ không ngăn cản chúng tìm kiếm bí văn, chúng ta sẽ để chúng tự phơi bày bản chất của mình trước ánh sáng."
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, lòng nàng vừa sợ hãi vừa khâm phục. "Vậy thì... cái vật hiến tế cuối cùng đó, có thể là gì?"
Tạ Trần khẽ nhíu mày. "Bí văn chỉ mô tả một cách mơ hồ. Nhưng nó nói rằng, 'khi thời khắc chín muồi, vật hiến tế sẽ tự lộ diện, mang theo dấu ấn của sự vô thường và chấp niệm, là chìa khóa để khai mở Thiên Đạo mới'. Ta có một dự cảm không lành. Cái giá này... có thể còn khủng khiếp hơn cả sự 'mất người' mà chúng ta đã chứng kiến."
Bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời' đã được hé lộ, không phải là cứu thế, mà là tái tạo một Thiên Đạo mới trên nền tảng của sự hủy diệt nhân tính. Và cái giá đó, cái 'vật hiến tế' mơ hồ kia, vẫn còn là một bí ẩn đáng sợ, một mối đe dọa tiềm tàng đối với tất cả chúng sinh. Mùi linh khí cổ xưa từ tấm bí văn vẫn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với sự căng thẳng và nỗi sợ hãi, báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn sắp sửa bùng nổ.
***
Sáng hôm sau, mây mù bao phủ đỉnh Thái Huyền Tông, không khí se lạnh, ướt át. Trong Giảng Đường Ngoại Môn, nơi thường ngày vang vọng tiếng kinh kệ và những lời giảng đạo trang nghiêm, giờ đây lại ngập tràn một bầu không khí hỗn loạn và xôn xao. Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, đứng trên bục giảng, gương mặt thanh tú giờ đây căng thẳng đến cực độ, đôi mắt sáng như sao lộ rõ vẻ tức giận và kiêu ngạo. Hắn cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nhưng những lời bàn tán xì xào bên dưới đã vượt quá tầm kiểm soát. Tiếng giảng bài, tiếng ghi chép đã bị thay thế bằng tiếng tranh cãi và chất vấn gay gắt.
"Yên lặng! Tất cả hãy yên lặng!" Liễu Thanh Phong đập mạnh tay xuống bàn, tiếng vang khô khốc lan khắp giảng đường. "Tất cả chỉ là lời đồn! Kẻ phàm nhân không hiểu được đại nghĩa vá trời! Thiên Đạo chí công vô tư, sao có thể đòi hỏi cái giá ghê rợn như vậy?" Giọng hắn vang dội, cố gắng dập tắt ngọn lửa nghi ngờ đang bùng cháy trong lòng các đệ tử.
Tuy nhiên, những lời lẽ của hắn không còn sức thuyết phục như trước. Tin tức về 'Thiên Đạo Bí Văn' và cái giá kinh hoàng mà nó đòi hỏi, dù chỉ là những lời đồn đại mơ hồ từ thế giới ngầm, đã lan truyền như cháy rừng, len lỏi vào cả những ngóc ngách thanh tịnh nhất của tiên môn. Những tu sĩ trẻ, những người vẫn còn giữ được chút nhiệt huyết và lương tri, bắt đầu cảm thấy hoang mang.
Một đệ tử trẻ, dáng người gầy gò, đôi mắt sáng quắc, đột nhiên đứng bật dậy. "Nhưng trưởng lão, nếu bí văn là thật, vậy chúng ta đang đi theo con đường nào? Chẳng lẽ Thiên Đạo thực sự cần... cần đến sự hiến tế nhân tính ư? Cái gọi là 'vá trời' có phải chăng chỉ là một cái cớ để các tông môn lớn tranh giành quyền lực, định đoạt số phận của chúng sinh?" Giọng hắn tuy run rẩy nhưng đầy dũng khí.
Liễu Thanh Phong trừng mắt nhìn đệ tử đó, ánh mắt sắc lạnh như băng. Hắn không ngờ rằng, ngay trong chính tông môn của mình, lại có kẻ dám công khai chất vấn đạo lý mà hắn đã rao giảng bấy lâu. "Hỗn xược! Kẻ nào dám nghi ngờ tiên môn, chính là nghịch thiên! Ngươi có biết lời mình vừa nói sẽ mang lại hậu quả gì không?" Hắn dùng ngón tay chỉ thẳng vào mặt đệ tử, linh lực trong người hắn cuộn trào, tỏa ra một áp lực vô hình bao trùm cả giảng đường.
Tuy nhiên, sự phản kháng đã nhen nhóm. Vài đệ tử khác cũng bắt đầu lên tiếng, tuy không gay gắt bằng, nhưng ánh mắt họ đều chứa đựng sự hoài nghi và lo lắng. Không khí nghiêm túc, học hỏi thường ngày của giảng đường đã bị phá vỡ hoàn toàn, thay vào đó là sự hỗn loạn và căng thẳng. Mùi hương trầm nhẹ, mùi giấy và mực giờ đây bị lấn át bởi mùi linh khí hỗn loạn và một thứ mùi vị kim loại nhàn nhạt của sự đối đầu.
Liễu Thanh Phong tức giận đến cực điểm. Hắn đã tin rằng sau khi Thái Huyền Tông liên minh với Thiên Đỉnh Cung, uy tín của hắn sẽ được củng cố, và kế hoạch 'vá trời' sẽ tiến triển thuận lợi. Nhưng giờ đây, những lời đồn thổi về 'Thiên Đạo Bí Văn' lại làm lung lay tất cả. Hắn đập bàn lần nữa, tiếng động chói tai vang vọng, nhưng không thể dập tắt được sự xôn xao.
Bên ngoài Thái Huyền Tông, tình hình cũng không khá hơn. Thông tin về 'Thiên Đạo Bí Văn' không chỉ gieo rắc hoang mang mà còn kích hoạt một cuộc tranh giành điên cuồng. Các tông môn nhỏ hơn, vốn đã nghi ngờ sự chân thật của lời kêu gọi 'vá trời' từ các tông môn lớn, nay lại càng thêm cảnh giác. Một số tông môn, đặc biệt là những kẻ luôn khao khát quyền lực và cơ duyên, bắt đầu công khai tập hợp lực lượng, phái đệ tử đi khắp nơi tìm kiếm các di tích cổ, các bản đồ bí ẩn, thậm chí là ép buộc phàm nhân để moi thông tin.
Sự chia phe không còn là những động thái ngầm. Dược Vương Cốc, sau tuyên bố mơ hồ của mình, giờ đây hoàn toàn giữ thái độ bàng quan, thậm chí còn âm thầm thu thập những tu sĩ có tư tưởng ôn hòa, không muốn tham gia vào cuộc tranh giành này. Trong khi đó, các tông môn khác lại hùng hổ tuyên bố sẽ tìm ra 'Thiên Đạo Bí Văn' và 'vật hiến tế' để 'cứu rỗi chúng sinh', nhưng ánh mắt tham lam và đầy dã tâm của họ đã tố cáo bản chất thực sự của mình.
Tiếng chuông chùa ngân vang từ một ngôi tự viện gần đó, nhưng không mang lại sự bình yên nào, trái lại, nó chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn và điên rồ đang diễn ra. Các tu sĩ tranh cãi nảy lửa, linh lực va chạm khẽ rít lên trong không khí, như những dòng điện ngầm báo hiệu một cơn bão lớn. Liễu Thanh Phong đứng đó, cố gắng dập tắt ngọn lửa nghi ngờ, nhưng hắn biết, hắn đang chiến đấu trong vô vọng. Thiên Đạo Bí Văn đã lộ diện, và nó đã châm ngòi cho một cuộc chiến quyền lực điên cuồng, không còn che đậy bằng bất kỳ mỹ từ nào.
***
Dưới cái nắng gắt ban ngày, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song trở nên oi bức đến ngột ngạt. Bầu không khí vốn dĩ luôn sầm uất, náo nhiệt với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu, giờ đây lại pha lẫn những tiếng la hét hoảng loạn, tiếng khóc than và những lời đồn đại đầy sợ hãi. Mùi hương liệu, mùi thức ăn, mùi vải vóc và kim loại vốn là đặc trưng của phố thị, nay bị lấn át bởi một thứ mùi hôi nồng của sự sợ hãi và hỗn loạn.
Giữa dòng người đang hoảng loạn tháo chạy, một bóng dáng thanh thoát, trong bộ thường phục bằng vải bố màu xanh nhạt giản dị, đứng bất động. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây tái nhợt như tờ giấy, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay ánh lên vẻ tuyệt vọng và bàng hoàng. Nàng đã cố gắng hòa mình vào dòng người phàm tục, nhưng vẻ thanh cao thoát tục và nỗi buồn sâu thẳm trên gương mặt nàng vẫn khiến nàng trở nên nổi bật một cách đau lòng. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng, từng là biểu tượng của sự thanh khiết và niềm tin, giờ đây dường như cũng mất đi ánh sáng lung linh, trở nên mờ nhạt.
Nàng lắng nghe những lời bàn tán xung quanh, từng câu từng chữ như những mũi kim đâm thẳng vào trái tim nàng.
"Trời ơi, bọn tiên nhân lại điên rồi! Họ nói cái gì mà hiến tế... hiến tế ai chứ?" Một phàm nhân A ôm chặt lấy con mình, gương mặt xanh xao vì sợ hãi.
Phàm nhân B, một lão nhân râu tóc bạc phơ, run rẩy đáp lời: "Nghe nói là muốn hiến tế một cái gì đó để vá trời. Nhưng Thiên Đạo lại muốn thứ gì đó kinh khủng hơn cả sinh mệnh! Ta nghe nói có người bảo đó là 'nhân tính', là 'cảm xúc' của chúng ta..."
Những lời nói đó, dù chỉ là tin đồn từ miệng phàm nhân, lại trùng khớp đến rợn người với những gì nàng đã cảm nhận được, với những hoài nghi mà Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Nàng nhìn thấy những tu sĩ, vốn dĩ được coi là những người bảo hộ, giờ đây lại hung hăng cướp bóc, đe dọa phàm nhân để tìm kiếm thông tin về 'Thiên Đạo Bí Văn'. Một tu sĩ trẻ, gương mặt còn non nớt, bị hai trưởng lão của một tông môn nhỏ ép vào góc tường. Hắn run rẩy dâng lên một tấm ngọc giản cũ kỹ, nhưng một trong hai trưởng lão chỉ khịt mũi khinh bỉ.
"Đồ vô dụng! Cái thứ này rõ ràng là giả! Ngươi dám lừa gạt ta?" Tên trưởng lão gầm lên, vung tay tát thẳng vào mặt tu sĩ trẻ, khiến hắn ngã lăn ra đất, khóe miệng rỉ máu. Hắn chưa kịp phản ứng, tên trưởng lão đã giẫm chân lên tay hắn, ép buộc hắn phải khai ra nguồn gốc của tấm ngọc giản giả. Sự tàn nhẫn, tham lam bộc lộ rõ ràng, không hề có chút che đậy.
"Đây là con đường ta đã chọn sao?" Lăng Nguyệt Tiên Tử tự hỏi trong nội tâm, giọng nói của nàng vang vọng trong đầu, đầy đau đớn. "Con đường mà các tu sĩ sẵn sàng đạp đổ mọi nhân luân, mọi đạo nghĩa chỉ vì một cái gọi là 'cơ duyên'?" Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, về bản chất của 'cơ duyên vá trời' không phải là cứu thế, mà là tái định nghĩa trời, với cái giá phải trả là sự hủy diệt nhân tính. Và giờ đây, nàng đang chứng kiến điều đó diễn ra ngay trước mắt mình.
Những tu sĩ mà nàng từng xem là đồng đạo, những người cùng chí hướng, giờ đây lại biến thành những con quỷ đói khát quyền lực, sẵn sàng chà đạp lên tất cả để đạt được mục đích. Cái gọi là 'đại nghĩa', cái gọi là 'cứu vớt chúng sinh', tất cả đều trở nên vô nghĩa, nhơ nhuốc. Nàng chạm tay lên chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ nó, như một sợi dây mỏng manh níu giữ nàng khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng. Nó như một điểm neo, giữ nàng lại khỏi sự lạnh lẽo của con đường vô tình, khỏi sự 'mất người' mà nàng đã từng chứng kiến ở quá nhiều tu sĩ, và giờ đây, nàng thấy nó đang bùng phát thành một đại dịch.
Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, có thực sự đáng để đánh đổi đi những cảm xúc này, đánh đổi đi nhân tính này không? Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu nàng, không ngừng ám ảnh. Sự hỗn loạn, tiếng kêu gào của phàm nhân, sự hung hăng của tu sĩ, tất cả như một bản giao hưởng ghê rợn của sự tận thế. Nàng không thể chịu đựng thêm nữa.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lưng bỏ đi, lòng nàng nặng trĩu, từng bước chân như đeo chì. Ánh mắt nàng trống rỗng, không còn tia hy vọng hay niềm tin nào. Nàng đã chứng kiến sự sụp đổ của một lý tưởng, sự tha hóa của một giới, và sự đau khổ của một thế giới. Tuyệt vọng, nhưng cũng từ sâu thẳm trong sự tuyệt vọng đó, một tia sáng yếu ớt của sự quyết đoán bắt đầu lóe lên. Nàng không thể tiếp tục là một người quan sát nữa. Con đường đã chọn, con đường của Thái Huyền Tông, đã dẫn nàng đến đây, đến bờ vực của sự mất mát. Giờ đây, nàng phải tự tìm con đường của riêng mình, một con đường mà nhân tính vẫn được trân trọng, và sự bình yên của chúng sinh mới là mục đích tối thượng.
Sự rò rỉ của 'Thiên Đạo Bí Văn' đã thổi bùng lên ngọn lửa tham lam và hỗn loạn. Cái giá hoặc vật hiến tế được nhắc đến trong bí văn, dù còn mơ hồ, đã đẩy các tu sĩ vào một cuộc tranh giành điên cuồng, không còn che đậy bằng bất kỳ mỹ từ nào. Sự hỗn loạn và bạo lực trong nhân gian sẽ không thể thoát khỏi tầm mắt của các thế lực khác. Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường, những kẻ luôn rình rập trong bóng tối, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với nỗi đau đớn từ sự tan vỡ niềm tin, đã bắt đầu tìm kiếm một con đường khác. Những biến động này, như những dòng chảy ngầm, đang âm thầm định hình lại vận mệnh của cả thế giới, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Nơi 'cơ duyên vá trời' sẽ không còn là một huyền thoại, mà là một chiến trường thực sự của lý tưởng và quyền lực, nơi mỗi cá nhân phải đối mặt với lựa chọn của riêng mình, giữa nhân tính và sự tha hóa.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.