Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 198: Bản Chất Cơ Duyên: Lật Tẩy Cuộc Chiến Quyền Lực

Ánh tà dương rải vệt vàng cam qua khung cửa sổ bằng giấy dầu đã ngả màu thời gian, nhuộm một vầng quang huyền ảo lên những chồng sách cũ kỹ chất cao ngút trong thư phòng nhỏ của Tạ Trần. Mùi giấy mục, mực tàu và trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào không khí tĩnh mịch, tạo nên một không gian vừa thâm trầm, vừa cô tịch. Gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm lay động vài trang sách vô tình mở, tạo nên tiếng sột soạt mơ hồ như lời thì thầm của quá khứ. Tạ Trần, thư sinh gầy gò với làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, đang ngồi yên lặng trước một chiếc bàn gỗ cũ, trên đó trải ra một tấm bản đồ phác thảo đơn giản, vẽ nguệch ngoạc những đường nét biểu thị các tông môn lớn nhỏ trong Thập Phương Nhân Gian. Hắn không có vẻ vội vã, nhưng sự tập trung trên gương mặt thanh tú lại cho thấy tâm trí đang vận hành với tốc độ kinh người.

Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt tuấn tú vẫn chưa hết bàng hoàng trước những tin tức gần đây. Ánh mắt y đầy hoang mang, nhìn chằm chằm vào những ký hiệu trên bản đồ mà Tạ Trần vừa vạch ra. Y vẫn còn nhớ rõ lời tuyên bố chấn động của Thiên Đỉnh Cung, công khai liên minh với Thái Huyền Tông và ủng hộ Liễu Thanh Phong. Một sự kiện mà y, vốn là một thư sinh nho nhã nhưng đầy nhiệt huyết, từng tin rằng sẽ là dấu hiệu của sự đoàn kết để cứu vãn Thiên Đạo suy kiệt.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lại ngồi rất mực cung kính, ánh mắt kiên nghị dõi theo từng cử chỉ của Tạ Trần. Râu quai nón rậm rạp của hắn khẽ rung lên mỗi khi hắn thở dài, biểu thị sự lo lắng sâu sắc. Hắn, đại diện cho phàm nhân, hiểu rõ những hiểm nguy đang rình rập, và sự chia rẽ của tiên giới chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, ngồi cạnh Bách Lý Hùng, vẻ mặt thấu đáo nhưng cũng đầy ưu tư. Nàng khẽ vuốt ve chén trà đã nguội, đôi mắt phượng nhìn Tạ Trần với một sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không giấu được nỗi buồn khó tả. Câu nói "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" vang vọng trong tâm trí nàng, càng củng cố thêm niềm tin vào con đường của Tạ Trần.

"Các vị, động thái của Thiên Đỉnh Cung không chỉ là liên minh đơn thuần." Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như dòng nước ngầm chảy qua những tảng đá ngàn năm. Hắn cầm một cây bút lông, khẽ chấm vào nghiên mực, rồi vẽ thêm một vài vòng tròn xung quanh Thái Huyền Tông và Thiên Đỉnh Cung trên tấm bản đồ. "Nó là một nước cờ lớn, một phần của ván cờ 'vá trời' mà chúng ta đã thấy, nhưng với một mục đích thâm sâu hơn nhiều."

Dương Quân nhíu mày, biểu cảm bối rối hiện rõ trên gương mặt. "Nhưng 'vá trời' không phải là đại nghĩa sao? Chẳng lẽ họ lại... Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, chúng sinh lầm than. Việc cứu vãn thiên địa, khôi phục lại trật tự không phải là chí hướng của mọi tu sĩ sao?" Y vẫn còn ôm ấp những lý tưởng cao đẹp về con đường tu tiên, về trách nhiệm của người tu sĩ với thiên hạ.

Bách Lý Hùng hừm một tiếng, chất giọng trầm hùng đầy khí phách. "Ta vẫn luôn tin rằng tu sĩ chỉ quan tâm quyền lực, mưu cầu trường sinh. Nhưng 'vá trời' thì sao? Đó là vận mệnh chúng sinh, vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian mà. Nếu không phải vì đại nghĩa, thì vì cái gì mà họ lại dám tuyên bố như vậy, lại liên minh để hành động?" Hắn, một người phàm nhân thực dụng, hiểu được sự sống còn của phàm tục gắn liền với sự thịnh suy của Thiên Đạo, nhưng cũng không dễ dàng tin vào những lời lẽ hoa mỹ từ phía tiên môn.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, tiếng động thanh mảnh vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Sự tha hóa đã ăn sâu. Ngay cả lý tưởng cao đẹp nhất cũng có thể bị biến chất thành công cụ tranh giành lợi ích." Nàng khẽ thở dài, ánh mắt đượm buồn. "Y đạo mà ta theo đuổi, ban đầu cũng là để cứu nhân độ thế. Nhưng rồi ta nhận ra, một khi con người bị chấp niệm về sức mạnh, về quyền năng làm mờ mắt, thì nhân tính sẽ dần bị bào mòn. Cái giá của việc 'thành tiên' đối với nhiều người, chính là 'mất người'." Lời nói của nàng như chạm đúng vào nỗi lo lắng sâu kín của Dương Quân, khiến y im lặng, suy ngẫm.

Tạ Trần gật đầu, đồng tình với Mộ Dung Tuyết. "Đúng vậy. 'Vá trời' không phải là cứu thế, mà là cuộc chiến để định đoạt ai sẽ là kẻ cầm quyền trong Thiên Đạo mới, hoặc kiểm soát Thiên Đạo suy yếu này." Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi có biểu tượng của một vòng xoáy mơ hồ. "Cái gọi là 'cơ duyên vá trời', không phải là một pháp bảo thần thánh hay một bộ công pháp tuyệt thế, mà là một cơ hội để tái định nghĩa trật tự. Ai có thể nắm giữ nó, người đó sẽ có quyền lực tuyệt đối để định đoạt tương lai của Thập Phương Nhân Gian."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn đảm bảo họ đã thấu hiểu được trọng lượng của lời nói này. "Thiên Đạo đang suy kiệt, nhưng chưa hoàn toàn tan rã. Linh khí mỏng, nhưng vẫn tồn tại. Vấn đề không phải là Thiên Đạo không thể tự phục hồi, mà là nó đang thay đổi. Và sự thay đổi đó tạo ra một khoảng trống quyền lực khổng lồ. Các tông môn, thay vì tìm cách cứu vãn Thiên Đạo theo nghĩa chân chính, lại nhìn thấy đó là cơ hội để họ 'thiên hạ xưng hùng', để trở thành những người kiến tạo nên 'Thiên Đạo' mới theo ý muốn của riêng họ."

Dương Quân chợt giật mình, sắc mặt tái đi. "Ý huynh là... họ không thực sự muốn 'vá trời', mà là muốn 'định đoạt trời'?" Y vẫn chưa dám tin vào sự thật phũ phàng này. Lý tưởng về tu tiên trong lòng y đang sụp đổ từng chút một.

"Chính xác." Tạ Trần khẳng định chắc nịch. "Và Liễu Thanh Phong, với sự cuồng tín và chấp niệm về sức mạnh của hắn, đã được các thế lực ngầm lợi dụng để trở thành người đi đầu trong cuộc tranh giành này. Thiên Đỉnh Cung, với thế mạnh về luyện khí và trận pháp, không thể không nhìn thấy cơ hội để họ có được một vị trí tối cao trong trật tự mới. Họ liên minh với Thái Huyền Tông, không phải vì muốn cứu thế, mà là muốn loại bỏ mọi chướng ngại vật trên con đường giành lấy 'cơ duyên vá trời' đó."

Tạ Trần đưa tay vạch thêm một đường cong trên bản đồ, nối các tông môn lớn nhỏ khác lại với nhau. "Dược Vương Cốc, họ thông minh khi không công khai đối đầu. Lời kêu gọi 'thận trọng' và 'trí tuệ' của họ không chỉ là lời khuyên, mà là một thông điệp ngầm. Họ biết rằng, cuộc chiến này không phải là đại nghĩa, mà là một cuộc chiến giành quyền lực. Và họ không muốn bị cuốn vào cuộc tranh giành đó một cách mù quáng. Họ đang chờ thời, hoặc là tìm kiếm một con đường khác, một con đường mà nhân tính vẫn được giữ vẹn nguyên." Hắn dừng lại, ánh mắt sâu thẳm ánh lên một tia sáng kỳ dị. "Một con đường mà chúng ta đang cố gắng kiến tạo."

Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. "Vậy ra... tất cả chỉ là giả dối. Những lời lẽ hoa mỹ về cứu thế, tất cả chỉ là vỏ bọc cho lòng tham quyền lực." Giọng hắn trầm hùng, đầy phẫn nộ. "Phàm nhân chúng ta, chỉ là con tốt thí trên bàn cờ của bọn chúng thôi sao?"

"Luôn là vậy, nếu chúng ta không tự đứng lên định đoạt vận mệnh của chính mình." Tạ Trần bình thản đáp. "Họ muốn chúng ta tin vào 'cơ duyên vá trời' như một sự cứu rỗi, để chúng ta cam chịu sự sắp đặt của họ. Họ muốn chúng ta nhìn vào sức mạnh của họ mà quên đi sức mạnh của chính mình, sức mạnh của ý chí, của nhân tính. Nhưng bản chất của 'nhân quả' không bao giờ là mù quáng. Mọi hành động, dù được che đậy bằng lý do cao đẹp đến đâu, cuối cùng cũng sẽ dẫn đến một hệ quả tương xứng. Và hệ quả của một cuộc tranh giành quyền lực nhân danh 'vá trời', chỉ có thể là sự hủy diệt."

Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì? Đối mặt với liên minh của hai đại tông môn, chúng ta gần như không có phần thắng về sức mạnh."

Tạ Trần nở một nụ cười nhạt, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một vẻ tự tin khó tả. "Chúng ta không đấu sức mạnh. Chúng ta đấu trí tuệ, đấu nhân tâm. Chúng ta sẽ lật tẩy bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời', để mọi người thấy rõ. Thiên Đạo không cần kẻ cứu rỗi bằng sức mạnh, mà cần kẻ hiểu rõ sự vô thường, kẻ biết trân trọng sự sống, và kẻ dám phá bỏ những chấp niệm sai lầm."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau rặng tre, nhưng vẫn còn mờ nhạt. Tiếng chim đêm đã bắt đầu cất lên, hòa vào tiếng gió lùa. Mùi hương của đất và cây cỏ sau một ngày nắng ấm tràn vào phòng, mang theo một chút hơi lạnh. "Cuộc chiến này, không chỉ là giữa tu sĩ và phàm nhân, mà là cuộc chiến giữa nhân tính và chấp niệm, giữa sự sống và sự hủy diệt. Và chúng ta, những kẻ không khao khát thành tiên, lại là những người duy nhất có thể nhìn thấy rõ con đường thật sự để 'cứu' Thiên Đạo, không phải bằng cách 'vá' nó lại theo ý mình, mà là để nó tự chuyển mình, tự tái sinh theo quy luật của 'nhân quả'." Hắn quay lại nhìn các đồng minh, ánh mắt kiên định. "Và để làm được điều đó, chúng ta cần nhiều thông tin hơn nữa. Đặc biệt là những thông tin mà chỉ thế giới ngầm mới có thể nắm giữ." Dương Quân, Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, rồi cùng gật đầu, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt vào thư sinh phàm nhân này. Dù con đường phía trước đầy chông gai, nhưng họ biết, họ đã tìm thấy một "điểm neo nhân quả" mà không ai có thể lay chuyển.

***

Đêm khuya, tại Hẻm Núi U Ảnh, sương mù dày đặc như tấm màn trắng xóa bao phủ khắp mọi nơi, khiến vạn vật chìm trong một màu xám lạnh lẽo. Ánh trăng mờ nhạt khó khăn lắm mới xuyên qua được tầng tầng lớp lớp sương khói, chỉ đủ soi rõ con đường mòn nhỏ hẹp uốn lượn giữa các vách đá dựng đứng. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe như tiếng than khóc của linh hồn, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe đá ẩm ướt, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn, đầy bí ẩn. Đôi khi, một tiếng động lạ lùng vang lên từ sâu trong bóng tối, có thể là tiếng yêu thú đang kiếm ăn, hoặc chỉ là tiếng đá lở, càng khiến bầu không khí thêm phần lạnh lẽo và nguy hiểm. Mùi đá ẩm, đất mục và rêu phong quyện vào nhau, mang theo một chút hương vị hoang dã, nguyên thủy.

Trong một góc khuất kín đáo, nơi có một tảng đá lớn che chắn khỏi những cơn gió lùa buốt giá, Tạ Trần lặng lẽ đứng đó, dáng vẻ thư sinh gầy gò của hắn như hòa lẫn vào màn đêm. Hắn khoanh tay trước ngực, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng thần thái lại tập trung cao độ, như đang lắng nghe từng hơi thở của màn đêm. Bất chợt, một bóng hình nhỏ nhắn, thoắt ẩn thoắt hiện giữa làn sương mù, tiến lại gần. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên đầy cảnh giác và chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy theo từng bước chân uyển chuyển. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh lục nhạt, khiến nàng càng trở nên linh hoạt và khó nắm bắt trong bóng tối.

"Tên thư sinh nhà ngươi đoán không sai." Hồ Ly Nữ khẽ khàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ tinh quái. Đôi mắt nàng lấp lánh trong bóng đêm, nhìn thẳng vào Tạ Trần. "Tin tức lan truyền trong thế giới ngầm, không chỉ là 'vá trời' nữa đâu. Các lão quái vật, yêu ma cũng đang rục rịch, cho rằng đó là cơ hội để 'thay trời đổi đất'." Nàng nhún vai một cách đáng yêu, nhưng biểu cảm trên gương mặt lại vô cùng nghiêm trọng. "Thậm chí, có kẻ còn nói rằng, 'cơ duyên vá trời' chính là chìa khóa để thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo cũ, để trở thành chúa tể của Thiên Đạo mới. Nghe thật điên rồ, nhưng bọn chúng lại tin sái cổ."

Tạ Trần khẽ gật đầu, không chút ngạc nhiên. "Bản chất của quyền lực, dù là tiên hay phàm, đều là kiểm soát. 'Vá trời' chỉ là cái cớ hoàn hảo để họ hợp pháp hóa cuộc tranh giành đó. Họ không quan tâm đến việc Thiên Đạo có thực sự được cứu vãn hay không, mà là ai sẽ là người định đoạt sự sống còn của nó." Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi ánh trăng vẫn đang chật vật xuyên qua sương. "Quyền lực, sự kiểm soát, sự bất tử... đó là những chấp niệm đã ăn sâu vào tâm trí của giới tu sĩ, thậm chí cả yêu ma. Và 'cơ duyên vá trời' chính là mồi câu hoàn hảo cho những chấp niệm ấy."

Hồ Ly Nữ khẽ đảo mắt, đôi tai cáo khẽ cụp xuống. "Ngươi nói rất đúng. Ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng đang theo dõi rất sát, có vẻ hắn cũng muốn nhúng tay vào ván cờ này. Bọn ta, những kẻ sống trong bóng tối, lại càng nhạy bén với những thay đổi về quyền lực. Linh khí suy yếu, trật tự lung lay, đó là lúc những kẻ mạnh nhất muốn xé toạc tấm màn che để lộ ra bản chất thật sự của mình." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy. "Có tin đồn rằng, Ma Chủ đã cử một vài thủ hạ đắc lực đến các vùng đất cổ, nơi có thể ẩn chứa những bí mật về 'cơ duyên' này. Hắn không xuất đầu lộ diện, nhưng những hành động ngầm của hắn lại khiến cả thế giới ngầm phải e sợ."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự suy tư. Hắn tưởng tượng ra một ván cờ khổng lồ, không chỉ có các tông môn tu tiên mà còn có cả yêu ma quỷ quái tham gia. Mỗi bên đều mang trong mình những toan tính riêng, những chấp niệm riêng, và tất cả đều hướng về cái gọi là "cơ duyên vá trời" kia. "Ma Chủ Cửu U... một cái tên đã lâu không xuất hiện. Hắn vốn là kẻ thù của Thiên Đạo, nhưng giờ đây lại muốn 'nhúng tay' vào việc 'vá trời'. Điều đó càng chứng tỏ, mục đích thực sự của hắn không phải là cứu Thiên Đạo, mà là lợi dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích của riêng mình."

"Chắc chắn rồi!" Hồ Ly Nữ khẽ thốt lên. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Bọn chúng đều là một lũ tham lam, chẳng ai tốt đẹp hơn ai. Chỉ có ngươi, thư sinh à, ngươi là kẻ duy nhất mà ta thấy không muốn gì ngoài sự bình yên. Đó là lý do tại sao ta lại giúp ngươi." Nàng khẽ nghiêng đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn Tạ Trần. "Vậy ngươi định làm gì với tất cả những thông tin này? Chẳng lẽ ngươi muốn đối đầu với cả tiên giới và ma giới sao?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu. "Không, ta không đối đầu. Ta chỉ muốn lật tẩy sự thật. Khi bản chất thực sự của 'cơ duyên vá trời' được phơi bày, khi mọi người nhận ra rằng đó chỉ là một cuộc tranh giành quyền lực, thì những chấp niệm về nó sẽ dần tan biến. Khi không còn ai khao khát 'thành tiên' bằng cách hy sinh nhân tính, khi không còn ai muốn 'vá trời' để kiểm soát, thì Thiên Đạo mới thực sự có cơ hội được tái sinh, theo một cách tự nhiên hơn, nhân văn hơn."

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một vật phẩm nhỏ đeo trên cổ áo, một chiếc Nhân Quả Luân Bàn bằng gỗ trầm, không chút ánh sáng hay pháp lực, nhưng lại mang một vẻ cổ kính và thâm thúy. Trong khoảnh khắc ấy, chiếc luân bàn khẽ rung động, một ánh sáng yếu ớt như từ một ngôi sao xa xôi lóe lên trong bóng tối, nhưng nhanh chóng biến mất. Đó không phải là một pháp bảo, mà là một công cụ giúp Tạ Trần tập trung khả năng "nhân quả chi nhãn" của mình, để thấu hiểu sâu sắc hơn mối liên hệ giữa mọi sự vật, mọi hành động và hệ quả của chúng.

"Thông tin của ngươi rất quan trọng, Tiểu Cửu. Nó củng cố thêm suy luận của ta." Tạ Trần nói, giọng nói vẫn bình thản nhưng chứa đựng một sự quyết đoán ngầm. "Giới tu sĩ đang chia bè kết phái, ma giới cũng đang rục rịch. Tất cả đều là những biến số trên bàn cờ. Nhưng ta tin rằng, sức mạnh của nhân tâm, của sự thật, cuối cùng sẽ là yếu tố quyết định."

Hồ Ly Nữ gật đầu, đôi tai cáo khẽ ve vẩy. "Ngươi nói gì cũng đúng. Vậy thì, ta sẽ tiếp tục thu thập thông tin cho ngươi. Nhưng ngươi phải cẩn thận. Cửu U Ma Chủ không phải là một kẻ dễ đối phó. Hắn ẩn mình đã lâu, nhưng khi xuất hiện, ắt sẽ là long trời lở đất." Nàng khẽ vươn vai, một nụ cười tinh nghịch trở lại trên môi. "Bây giờ, ta phải đi đây. Mùi yêu khí của ta mà bị phát hiện thì phiền phức lắm. Hẹn gặp lại, thư sinh."

Nói rồi, Hồ Ly Nữ khẽ nhún người, thân ảnh nàng nhanh chóng hòa vào màn sương mù dày đặc, biến mất không dấu vết, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hẻm núi u ám. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn về phía nàng vừa biến mất. Trong tâm trí hắn, ván cờ "vá trời" đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đó không phải là một cuộc chiến giữa thiện và ác, mà là một cuộc chiến giữa những chấp niệm và sự thấu hiểu, giữa sự thao túng và chân lý. Và hắn, một phàm nhân không tu hành, lại là người duy nhất có thể nhìn thấy rõ bản chất của nó, và cũng là người duy nhất dám bước đi trên con đường lật tẩy sự thật, dẫu cho con đường đó có đầy rẫy hiểm nguy từ cả tiên giới và ma giới.

***

Ban ngày tại Thành Vô Song luôn rộn ràng, náo nhiệt, khác hẳn với vẻ u ám của Hẻm Núi U Ảnh hay sự tĩnh mịch của thư phòng Tạ Trần. Giữa trưa, ánh nắng ấm áp rải vàng trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh từ những công trình kiến trúc đồ sộ. Tường thành cao vút, được khắc vô số trận pháp bảo vệ, sừng sững như một người khổng lồ canh gác giấc ngủ của thành phố. Trên các con phố, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của người đi đường, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ những khu vườn nhỏ trong các ngõ hẻm, tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc màu của phàm trần.

Trong một góc yên tĩnh của một quán trà nhỏ ven đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang ngồi lặng lẽ, dung nhan tuyệt mỹ của nàng được che khuất một phần bởi chiếc mũ rộng vành, và bộ thường phục giản dị màu xám tro khiến nàng trông không khác gì một phàm nhân bình thường. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc, dõi theo dòng người qua lại trên phố. Nàng nhấp một ngụm trà xanh, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng tâm trí nàng lại không hề để ý đến hương vị. Nàng đang lắng nghe.

Những lời bàn tán xôn xao từ các bàn trà xung quanh, từ những người đi đường vãng lai, lọt vào tai nàng một cách rõ ràng. "Nghe nói Thiên Đỉnh Cung đã liên minh với Thái Huyền Tông rồi đấy. Chắc chắn là để 'vá trời' rồi!" Một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón vừa nhấm nháp bánh bao vừa nói.

"Đúng vậy, còn nghe nói Dược Vương Cốc lại không tham gia. Chậc, bọn tu sĩ này, ai cũng có ý riêng." Một phụ nữ trẻ tuổi xen vào, giọng nói đầy vẻ tò mò. "Cái 'cơ duyên vá trời' đó rốt cuộc là cái gì mà khiến các tông môn lớn phải ra mặt như vậy chứ?"

"Ai mà biết được. Chỉ mong bọn họ 'vá trời' cho xong, linh khí dồi dào trở lại, thì chúng ta mới sống yên ổn được. Chứ cứ thế này, mùa màng thất bát, bệnh tật hoành hành, biết bao nhiêu người phàm vô tội phải chịu khổ." Một ông lão râu tóc bạc phơ thở dài, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía bầu trời xanh ngắt. "Tiên nhân tranh đấu, phàm nhân chịu nạn. Quy luật muôn đời rồi."

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt chén trà trong tay. Từng lời nói ngây thơ, chất phác của những người phàm nhân này như những nhát dao cứa vào trái tim nàng. Họ mong mỏi sự bình yên, họ tin tưởng vào những lời hứa hẹn hoa mỹ về việc 'vá trời', nhưng họ không hề biết rằng, đằng sau những lời lẽ ấy lại là một cuộc tranh giành quyền lực tàn khốc. Nàng, từng là một đệ tử kiêu hãnh của Thái Huyền Tông, từng tin vào lý tưởng 'vá trời' cao cả, nhưng những gì nàng đã chứng kiến trong thời gian qua, đặc biệt là sự tha hóa của Liễu Thanh Phong và sự mù quáng của đồng môn, đã khiến niềm tin đó lung lay đến tận gốc rễ.

*Vá trời... hay là muốn 'vá' lại quyền lực đang lung lay của chính họ?* Một tiếng nói vang vọng trong tâm trí nàng, giọng nói của Tạ Trần, của những lời chất vấn mà hắn đã gieo vào lòng nàng. *Ta đã tin tưởng mù quáng đến nhường nào?* Nàng tự hỏi, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên. Cái gọi là 'đại nghĩa', cái gọi là 'cứu vớt chúng sinh', tất cả đều trở nên vô nghĩa khi được bao bọc bởi lòng tham và sự ích kỷ.

Nàng nhớ lại hình ảnh Liễu Thanh Phong, gương mặt hắn đầy vẻ cuồng tín khi nói về việc 'thanh tẩy' nhân gian để 'vá trời'. Nàng nhớ lại sự lạnh lùng của các trưởng lão khi bàn về số phận của phàm nhân, như thể họ chỉ là những con kiến không đáng bận tâm. Và giờ đây, lời nói của Tạ Trần, của Mộ Dung Tuyết, của Dược Vương Cốc Chủ, tất cả đều đang dần hé lộ một sự thật trần trụi: 'cơ duyên vá trời' không phải là con đường để cứu rỗi Thiên Đạo, mà là một cuộc chiến để định đoạt ai sẽ là kẻ thống trị trong một trật tự mới.

*Những người phàm này, họ chỉ muốn một cuộc sống bình yên, không bị cuốn vào những tranh giành của tiên giới. Nhưng tiên giới lại đang dùng danh nghĩa cứu thế để gây ra hỗn loạn.* Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chạm tay lên chiếc Nguyệt Quang Trâm đang cài trên mái tóc đen nhánh của mình. Chiếc trâm tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng, như một lời nhắc nhở về nhân tính, về những cảm xúc sâu kín mà nàng đã cố gắng chôn giấu trong suốt quãng thời gian tu luyện vô tình. Nó như một điểm neo, giữ nàng lại khỏi sự lạnh lẽo của con đường vô tình, khỏi sự 'mất người' mà nàng đã chứng kiến ở quá nhiều tu sĩ.

Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của cuộc sống phàm tục xung quanh. Mùi đất, mùi mồ hôi, mùi thức ăn, tất cả đều chân thực và sống động hơn nhiều so với mùi linh khí lạnh lẽo trong tông môn. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, có thực sự đáng để đánh đổi đi những cảm xúc này, đánh đổi đi nhân tính này không? Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu nàng, không ngừng ám ảnh.

Sự chia phe của các tông môn, sự tuyên bố của Thiên Đỉnh Cung, thái độ mập mờ của Dược Vương Cốc, tất cả đều là những mảnh ghép đang dần hoàn thiện bức tranh lớn trong tâm trí Lăng Nguyệt. Nàng nhận ra rằng, mình đã đứng trước một lựa chọn quan trọng. Tiếp tục đi theo con đường cũ, con đường của những chấp niệm và quyền lực, hay tìm kiếm một con đường mới, một con đường mà nhân tính vẫn được trân trọng, và sự bình yên của chúng sinh mới là mục đích tối thượng?

Lăng Nguyệt Tiên Tử mở mắt, ánh mắt nàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi đơn thuần, mà đã lóe lên một tia sáng của sự quyết đoán. Dù con đường phía trước còn mờ mịt, nhưng nàng biết, nàng không thể tiếp tục làm ngơ trước sự thật. Sự thật về bản chất của 'cơ duyên vá trời', sự thật về những gì mà giới tu sĩ đang làm nhân danh 'cứu thế'. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ phản chiếu ánh nắng trưa, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ, tượng trưng cho tia hy vọng cuối cùng của nhân tính đang thức tỉnh trong lòng một vị tiên tử. Nàng sẽ không còn là một người quan sát nữa. Nàng sẽ phải hành động, theo cách của riêng mình, để tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi mà chính Thiên Đạo cũng không thể giải đáp.

Cục diện Thập Phương Nhân Gian, với sự chia rẽ của tiên giới, sự rục rịch của ma giới, và sự đấu tranh của phàm nhân, giờ đây đang bước vào một giai đoạn căng thẳng tột độ. Tạ Trần, với trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn thấu nhân quả, đã nhìn ra bản chất thực sự của ván cờ. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với nỗi đau đớn từ sự tan vỡ niềm tin, đã bắt đầu tìm kiếm một con đường khác. Những biến động này, như những dòng chảy ngầm, đang âm thầm định hình lại vận mệnh của cả thế giới, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi, nơi 'cơ duyên vá trời' sẽ không còn là một huyền thoại, mà là một chiến trường thực sự của lý tưởng và quyền lực.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free