Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 204: Vết Rạn Trong Tâm: Lăng Nguyệt Chứng Kiến Sự Thối Nát

Màn đêm đã hoàn toàn nhường chỗ cho rạng đông, và những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, rải vàng trên mái ngói Thành Vô Song, vẽ nên một bức tranh yên bình giả tạo. Tuy nhiên, sự yên bình đó chẳng kéo dài được bao lâu.

Phố Thương Mại Kim Long, vốn được mệnh danh là trái tim phồn hoa của Thành Vô Song, nơi mà sự sầm uất và náo nhiệt chưa bao giờ ngơi nghỉ, giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, những biển hiệu lớn chạm khắc tinh xảo, và những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu treo cao, tất cả đều trở thành chứng nhân câm lặng cho một bi kịch đang diễn ra. Thông thường, nơi đây sẽ tràn ngập tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả huyên náo, tiếng cười nói rộn ràng và cả tiếng nhạc du dương từ các quán trà, tửu lầu. Một mùi hương tổng hòa của hương liệu quý hiếm, thức ăn nóng hổi, vải vóc mềm mại, và kim loại sáng bóng thường xuyên lảng vảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí sôi động, xa hoa khó cưỡng. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy đã bị át đi bởi tiếng la hét, tiếng đổ vỡ, và những mệnh lệnh lạnh lùng, vô cảm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y thanh thoát và mái tóc đen nhánh vấn cao đơn giản, đứng nép mình dưới một mái hiên khuất, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây không còn vẻ lạnh lùng mà ngập tràn sự kinh ngạc lẫn căm phẫn. Nàng vừa bước ra từ thư phòng của Tạ Trần, lòng mang theo bao nhiêu suy tư về những lời hắn nói, về cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt" mà nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối. Nhưng những gì nàng chứng kiến trước mắt còn hơn cả lời đồn đại. Một đội ngũ tu sĩ của liên minh tông môn, dẫn đầu bởi Liễu Thanh Phong, đang ngang nhiên cướp bóc, phá hoại. Họ không giấu diếm chút nào sự khinh miệt dành cho phàm nhân, như thể những người này chỉ là cỏ rác, không đáng một xu.

Một gia đình nhỏ, chủ một tiệm vải lụa lâu đời, đang bị lôi ra khỏi cửa hàng. Người cha, với khuôn mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng dệt vải, cố gắng bám víu vào khung cửa, van xin: "Các vị tiên trưởng, cửa hàng này là mồ hôi nước mắt của mấy đời nhà chúng tôi! Làm ơn, đừng hủy hoại nó!" Nhưng lời thỉnh cầu của ông ta chỉ đổi lấy một cái tát trời giáng từ một tu sĩ trẻ tuổi, mặt mày non choẹt nhưng ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn quát lớn: "Kẻ phàm ngu dốt, dám cản trở Thiên Ý? Ngươi không nghe thấy Liễu Chưởng giáo đã ban lệnh sao? Tất cả tài nguyên của Thành Vô Song đều phải được gom góp để 'vá trời', để cứu vãn Thiên Đạo! Ngươi dám cản trở đại nghĩa, chính là có tội!"

Người mẹ, với khuôn mặt xanh xao vì sợ hãi, ôm chặt đứa con nhỏ đang khóc ré lên, cố gắng che chắn cho chồng. "Thiên Ý gì mà lại bắt chúng tôi phải bán mạng sống của mình? Các người là tu sĩ, sao lại tàn bạo hơn cả yêu ma!?" Tiếng khóc của đứa trẻ, tiếng kêu gào của người mẹ hòa cùng tiếng va chạm của những vật dụng bị ném vỡ, tạo nên một âm thanh hỗn loạn, đau đớn, khiến không khí Phố Thương Mại Kim Long trở nên nặng nề, u ám.

Lăng Nguyệt siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức đau nhói. Nàng cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì khí trời, mà vì sự tàn nhẫn của cảnh tượng trước mắt. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ rung lên như cảm nhận được sự phẫn nộ trong lòng chủ nhân. Đây là những tu sĩ mà nàng đã từng ngưỡng mộ, những người mà nàng tin rằng đang gánh vác sứ mệnh cao cả để bảo vệ chúng sinh. Nhưng họ đã làm gì? Họ đã bóc lột, đã hành hạ chính những con người mà họ tuyên bố sẽ cứu rỗi. Ánh mắt tuyệt vọng của người cha khi bị đá ngã xuống đất, ánh mắt hoảng loạn của người mẹ khi tu sĩ giật đứa con khỏi tay nàng để lục soát, ánh mắt sợ hãi tột độ của đứa bé thơ ngây... tất cả như những mũi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tâm khảm Lăng Nguyệt.

Liễu Thanh Phong, đứng trên một đài cao tạm bợ, vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói vang vọng khắp phố: "Kẻ nào dám chống đối, kẻ nào dám cất giấu tài vật, đều sẽ bị xử lý theo tông quy! Đây không phải là sự tàn bạo, đây là sự hy sinh cần thiết vì đại cục! Phàm nhân các ngươi, an phận thủ thường, cống hiến cho Thiên Đạo, là vinh dự của các ngươi!" Hắn mặc đạo bào màu xanh thẫm, tay cầm kiếm Bích Lạc, khí chất ngạo mạn, đôi mắt sáng nhưng ẩn chứa sự tự phụ và thiếu nhân tính. Những lời hắn nói, nghe qua thì cao thượng, nhưng lại mang một sự giáo điều đến rợn người, như thể phàm nhân chỉ là công cụ để đạt được mục đích của giới tu sĩ.

Lăng Nguyệt nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, rằng tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người" – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Nàng từng cho rằng đó là những lời lẽ báng bổ, là sự ngụy biện của một phàm nhân không có tư chất tu đạo. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã vả thẳng vào niềm tin bấy lâu của nàng. Những tu sĩ này, họ đâu còn là những người mang trong mình lòng trắc ẩn? Họ chỉ là những kẻ chấp niệm vào cái gọi là "Thiên Đạo bất diệt", sẵn sàng chà đạp lên tất cả để giữ lấy quyền lực và sự trường sinh của bản thân.

Phố Thương Mại Kim Long dần biến thành một bãi chiến trường không tiếng súng. Tiếng khóc than hòa lẫn tiếng quát tháo, tiếng va chạm của đồ vật, tiếng bước chân hoảng loạn của những phàm nhân cố gắng chạy trốn khỏi sự cướp bóc. Mùi bụi bẩn, mồ hôi và cả mùi máu tanh bắt đầu phảng phất trong không khí. Lăng Nguyệt cảm thấy một sự ngột ngạt bao trùm lấy toàn thân. Nàng không thể tin rằng đây là cái giá phải trả cho "Thiên Đạo". Hay là, cái "Thiên Đạo" mà họ đang cố gắng cứu vãn, vốn dĩ đã mục ruỗng từ bên trong?

***

Dưới một mái hiên khuất khác, cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng như một pho tượng tạc từ băng. Vầng dương đã lên cao, rọi những tia nắng vàng óng xuống con phố hỗn loạn, nhưng dường như không thể sưởi ấm được trái tim nàng. Vẻ đẹp tuyệt mỹ của nàng, thường toát lên sự lạnh lùng và uy nghiêm, giờ đây lại mang một nét u buồn sâu thẳm. Đôi mắt phượng sắc bén thường ngày, vốn chỉ chứa đựng sự thanh cao và lý trí, nay lại ngập tràn sự thất vọng, hoài nghi sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều cảnh tượng tàn bạo trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, đủ để làm lung lay toàn bộ thế giới quan mà nàng đã xây dựng suốt mấy trăm năm tu hành.

Nàng nhớ lại những lời răn dạy của sư phụ, của các trưởng lão trong tông môn về trách nhiệm của tu sĩ, về sự hy sinh vì chúng sinh, về việc bảo vệ trật tự Thiên Đạo. Nàng đã dành cả cuộc đời để tuân theo những lời đó, tin tưởng một cách tuyệt đối vào con đường mình đã chọn. Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm hộ thân quý giá, vẫn lạnh lẽo và sáng trong trên mái tóc nàng, nhưng nó không thể xoa dịu được sự bùng cháy trong nội tâm nàng. Một câu hỏi lớn, như một khối đá tảng, đè nặng lên tâm trí: "Đây là... Thiên Ý sao? Thiên Ý lại tàn bạo đến mức này? Chẳng lẽ, con đường ta đã chọn bấy lâu... là sai lầm?"

Mỗi tiếng khóc than, mỗi tiếng la hét của phàm nhân, mỗi cái tát giáng xuống thân thể gầy gò của họ, đều như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang dội trong tai nàng. Nàng nhìn thấy sự vô cảm đến tột cùng trên khuôn mặt của những tu sĩ phe Liễu Thanh Phong. Họ không phải là những kẻ xa lạ, mà là những đồng môn, những người cùng chí hướng, cùng tu luyện. Nhưng tại sao, họ lại có thể biến thành những kẻ như vậy? Phải chăng, cái giá của quyền năng, của sự trường sinh, chính là sự "mất người" như Tạ Trần đã nói? Cái giá của việc "thành tiên" là đánh đổi nhân tính?

Lăng Nguyệt Tiên Tử nắm chặt tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. Nàng đã từng tự hào về địa vị của mình, về sức mạnh mà nàng sở hữu. Nhưng sức mạnh đó, nếu chỉ để chà đạp lên những kẻ yếu thế, để cướp bóc và gây ra đau khổ, thì có ý nghĩa gì? "Cứu thế" ư? "Vá trời" ư? Hay chỉ là một cái cớ để những kẻ mạnh hơn có thể áp bức, chiếm đoạt tài nguyên một cách trắng trợn, để duy trì cái "Thiên Đạo" đã mục ruỗng, cái "Thiên Đạo" đang ngày càng trở nên độc ác hơn cả yêu ma?

Đột nhiên, một bóng người cao lớn xuất hiện bên cạnh nàng. Đó là Dương Quân, vẻ mặt anh căng thẳng, đôi mắt sáng đầy nhiệt huyết giờ đây ánh lên sự phẫn nộ và bất lực. Anh cũng đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, và những gì anh thấy đã châm ngòi cho ngọn lửa chính nghĩa trong lòng anh. Anh thì thầm, giọng nói trầm và đầy sức nặng: "Hành động của bọn họ đã vượt quá giới hạn, Lăng Nguyệt sư tỷ. Người không thể tiếp tục dung thứ được."

Lăng Nguyệt không quay đầu, chỉ khẽ gật đầu. Nàng biết Dương Quân cũng đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm tương tự. Anh cũng là một tu sĩ chính phái, cũng đã từng tin tưởng vào giáo lý tông môn. Nhưng giờ đây, thực tế tàn khốc đã xé toạc tấm màn che mắt họ. "Thiên Đạo không tàn bạo như thế," nàng lẩm bẩm, như đang cố gắng thuyết phục chính mình, hay là đang tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.

Trong lúc đó, Lăng Nguyệt để ý thấy một vài phàm nhân, trong đám đông hoảng loạn, đang lén lút truyền tay nhau những mảnh giấy nhỏ. Đó là những mảnh giấy trắng đơn giản, được gấp gọn gàng, nhưng trên đó lại có những dòng chữ viết tay mạnh mẽ và đầy ý nghĩa. "Sự thật không thể bị che giấu," một tờ ghi. "Thiên Đạo không tàn bạo như thế," tờ khác khẳng định, như một lời đáp lại cho chính câu hỏi của nàng. "Nhân tính là gốc rễ, tu tiên không thể mất người." Những thông điệp ấy, dù nhỏ bé, lại mang một sức nặng không tưởng, gieo vào lòng những phàm nhân đang tuyệt vọng một tia hy vọng le lói, một sự phản kháng thầm lặng. Họ không dám nói to, không dám chống đối trực diện, nhưng những ánh mắt họ trao nhau, những cái gật đầu kín đáo khi nhận lấy mảnh giấy, đã nói lên tất cả.

Dương Quân cũng nhìn thấy những mảnh giấy đó, và một nụ cười nhạt hiện lên trên môi anh. "Tạ huynh đã bắt đầu rồi." Anh nói, giọng đầy vẻ khâm phục. Kế hoạch "Củng cố Nhân Tâm" của Tạ Trần, không bằng vũ lực mà bằng lời nói, bằng sự thật, đã bắt đầu nảy mầm giữa sự hỗn loạn và áp bức. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến giành giật niềm tin và lương tri, và những mảnh giấy kia chính là những mũi tên đầu tiên được bắn ra.

Lăng Nguyệt nhìn những mảnh giấy ấy, rồi lại nhìn về phía Liễu Thanh Phong đang rao giảng những lời giáo điều vô nghĩa. Một sự đối lập rõ ràng đến đau lòng. Một bên là sự thật trần trụi, dù mong manh nhưng đầy sức mạnh. Một bên là sự dối trá được khoác lên chiếc áo cao cả, nhưng lại mục ruỗng từ bên trong. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về cái gọi là "điểm neo nhân quả" của Tạ Trần, về khả năng nhìn thấu nhân tâm và sự liên kết sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả của hắn. Nàng biết, những gì Tạ Trần đang làm, dù không trực tiếp cầm kiếm ra trận, lại có sức công phá mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào. Nó không chỉ là phá hủy niềm tin, mà còn là kiến tạo lại một thứ gì đó chân thật hơn, nhân bản hơn. Niềm tin của nàng vào giới tu sĩ, vào con đường tu tiên, đã không còn là một khối vững chắc nữa, mà đã xuất hiện những vết rạn sâu sắc, không thể hàn gắn.

***

Khi những vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Vô Song, Tạ Trần vẫn ngồi yên vị trong quán sách nhỏ của mình. Ánh sáng vàng cam yếu ớt hắt qua khung cửa sổ, len lỏi vào từng kẽ sách, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền gỗ cũ kỹ. Trong quán, mùi giấy cũ mốc meo hòa quyện với hương trà thoang thoảng từ chiếc chén sứ đặt cạnh, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, an yên đến lạ thường, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn và bi thương đang diễn ra bên ngoài.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố giản dị, không chút phô trương. Hắn thản nhiên lật giở từng trang của cuốn Cổ Thư 'Thuyết Quả Luận', ngón tay miết nhẹ trên những dòng chữ cổ kính. Tuy nhiên, ánh mắt sâu thẳm của hắn không thực sự tập trung vào cuốn sách, mà luôn hướng về phía cửa sổ. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát một phần của Thành Vô Song, cảm nhận được từng làn sóng cảm xúc, từng biến động nhỏ nhất đang cuộn trào trong thành phố. Hắn không cần phải ra ngoài để biết điều gì đang xảy ra. Hắn biết, rất rõ.

Hắn biết về những tiếng khóc than, những tiếng la hét phẫn nộ từ Phố Thương Mại Kim Long. Hắn biết về sự tàn bạo của Liễu Thanh Phong và phe tu sĩ của hắn, những kẻ đang nhân danh "Thiên Ý" để cướp bóc và áp bức. Và hắn cũng biết, về những mảnh giấy nhỏ bé, mang theo những thông điệp thầm lặng, đang được truyền tay nhau giữa những phàm nhân tuyệt vọng. Những thông điệp ấy, chính là những hạt giống mà hắn đã gieo. Hạt giống của sự thật, của nghi ngờ, của một niềm hy vọng mong manh.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa trong miệng, xua đi chút lạnh lẽo của buổi chiều tà. Trong lòng hắn, không có sự phẫn nộ bùng nổ, cũng không có sự vội vã. Chỉ có một sự bình tĩnh đến lạ thường, như một hồ nước sâu không gợn sóng. Hắn không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài. Hắn tin vào "nhân quả", vào sự liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả. Và hắn biết, những gì Liễu Thanh Phong đang làm, dù có vẻ mạnh mẽ đến đâu, cũng đang gieo một "ác quả" khổng lồ, mà đến một lúc nào đó, sẽ tự hủy diệt chính hắn và cái "Thiên Đạo" mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

"Sức mạnh có thể cướp đi tài sản, nhưng không thể cướp đi niềm tin," Tạ Trần thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua lá. Hắn khép cuốn sách lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn. "Một khi niềm tin lung lay, đại nghĩa sẽ sụp đổ." Hắn từng nói với Lăng Nguyệt Tiên Tử rằng tu sĩ "mất người" là bi kịch lớn nhất. Và giờ đây, bi kịch đó đang hiện hữu rõ ràng trước mắt nàng, và trước mắt toàn bộ Thành Vô Song. Sự hoài nghi đã được gieo vào lòng Lăng Nguyệt, một vết nứt đầu tiên đã xuất hiện trong khối băng giá của niềm tin cố hữu của nàng. Đó là một thành công, dù nhỏ bé, nhưng lại vô cùng quan trọng.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại một vài cuốn sách trên kệ. Mỗi cuốn sách, từ 'Vô Vi Chi Đạo' đến 'Nhân Tâm Luận', đều chứa đựng những triết lý sâu sắc về nhân sinh, về bản chất của con người, về giá trị của sự "sống một đời bình thường" mà hắn hằng khao khát. Chúng như đang chờ đợi những người hữu duyên đến đọc, đến tìm kiếm câu trả lời cho những băn khoăn trong lòng. Hắn không cần phải tự tay giết người, không cần phải thi triển phép thuật. Hắn chỉ cần gieo mầm sự thật, gieo mầm nghi ngờ, và để "nhân quả" tự vận hành.

Tạ Trần đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Hoàng hôn đã gần tàn, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời tím sẫm. Thành Vô Song vẫn còn chìm trong một sự hỗn loạn ngầm, nhưng hắn biết, những hạt giống đã được gieo, và chúng sẽ nảy mầm. Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù không trực tiếp có mặt trong kế hoạch này, nhưng nội tâm nàng đang lay động dữ dội. Nàng sẽ tìm kiếm. Nàng sẽ hỏi. Và khi nàng tìm đến Dương Quân, hay thậm chí là Mộ Dung Tuyết, nàng sẽ tìm thấy nhiều hơn những gì nàng mong đợi. Nàng sẽ là một nhân tố quan trọng, một cầu nối để đưa chân lý của hắn vào giới tu sĩ, tạo ra những rạn nứt sâu hơn trong hệ thống đã mục ruỗng.

Hành động tàn bạo của Liễu Thanh Phong sẽ không chỉ gây phẫn nộ trong phàm nhân mà còn tạo ra sự rạn nứt trong chính giới tu sĩ, đặc biệt là những người còn giữ chút lương tri như Dương Quân. Tạ Trần khẽ mỉm cười ẩn ý. Hắn là một phàm nhân, không tu tiên, nhưng lại đang vận hành một ván cờ lớn hơn bất kỳ tiên nhân nào dám nghĩ đến, một ván cờ mà ván bài tẩy duy nhất chính là nhân tính. Và hắn tin rằng, nhân tính, dù mong manh đến đâu, cuối cùng cũng sẽ chiến thắng. Đêm buông xuống, mang theo một sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng trong lòng mỗi con người, một cơn bão lớn đang dần hình thành.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free