Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 196: Ảo Ảnh Tiên Đồ: Khủng Hoảng Niềm Tin Của Lăng Nguyệt

Đêm đã về khuya, và trong Phòng Luyện Công Cá Nhân tại Thái Huyền Tông, một sự tĩnh lặng đến ghê người bao trùm. Căn phòng được kiến tạo từ những khối đá kiên cố, tường và sàn nhà khắc đầy những trận pháp tụ linh phức tạp, khiến không khí luôn tràn ngập linh khí thanh khiết, gần như hóa lỏng. Trên bồ đoàn đặt chính giữa, Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng, bạch y thuần khiết như tuyết, mái tóc đen nhánh buông dài, chỉ được búi cao đơn giản bằng một sợi tơ lụa. Đôi mắt phượng của nàng khép hờ, hàng mi dài cong vút, nhưng nét thanh thoát trên gương mặt lại ẩn chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm, một nỗi cô độc không thể diễn tả.

Linh khí trong phòng cuồn cuộn đổ về, tạo thành một lốc xoáy vô hình bao quanh thân ảnh nàng, theo từng nhịp thở nhẹ nhàng mà đi vào kinh mạch. Đây vốn là cảnh giới mà bất kỳ tu sĩ nào cũng khao khát, một sự nhập định sâu sắc, một bước tiến gần hơn đến đại đạo. Nhưng đêm nay, tâm thần Lăng Nguyệt lại tựa như một dòng nước lũ xiết, không ngừng cuộn trào, phá vỡ mọi nỗ lực trấn định. Những lời nói của Tạ Trần tại quảng trường Thành Vô Song cứ văng vẳng bên tai nàng, từng câu, từng chữ như mũi đao sắc bén cứa vào niềm tin mà nàng đã giữ gìn suốt mấy trăm năm tu luyện. “Cứu vãn Thiên Đạo... nhưng cái giá phải trả có phải là đánh mất chính mình?” – câu hỏi ấy, dù là của Tạ Trần, giờ đây lại là câu hỏi mà chính nàng đang tự vấn, đau đáu trong lòng.

Nàng cố gắng gạt bỏ, cố gắng dùng linh khí để thanh tẩy tạp niệm, nhưng vô vọng. Ánh mắt căm hờn, đầy sát ý của Liễu Thanh Phong khi hắn bị vạch trần, và cả những gương mặt phàm nhân đau khổ, ánh mắt tuyệt vọng nhưng cũng đầy hy vọng khi Tạ Trần đứng ra bảo vệ họ, tất cả cứ luân phiên hiện lên, xoáy sâu vào tâm khảm. Những hình ảnh đó, những cảm xúc chân thật đó, đã tạo nên một vết nứt không thể hàn gắn trong bức tường thành lý tưởng mà nàng đã xây dựng bấy lâu.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc nàng, vốn là một pháp khí thượng phẩm, đêm nay lại tỏa ra một ánh sáng bạc yếu ớt, nhấp nháy như một ngôi sao lạc lối giữa màn đêm đen kịt. Ánh sáng ấy không đủ để xua tan bóng tối trong căn phòng, nhưng lại đủ để gợi nhớ về một điều gì đó mong manh, một sợi dây liên kết tưởng chừng đã đứt đoạn với phần nhân tính đang giằng xé trong nàng. Nàng chạm tay lên chiếc trâm, cảm giác lạnh lẽo từ ngọc truyền đến đầu ngón tay, nhưng dường như lại mang theo một chút ấm áp của những ký ức xưa cũ, những ký ức về một thuở nàng còn chưa biết đến sự khắc nghiệt của tu tiên giới, chưa biết đến cái giá của quyền năng.

"Tiên tử, người đã dùng bữa chưa? Đã ba ngày rồi..." Một giọng nói nhỏ nhẹ, đầy lo lắng vang lên từ phía ngoài cửa, kèm theo tiếng gõ cửa khẽ khàng. Đó là Tiểu Tỳ Nữ, cô bé hầu cận thân cận của nàng, luôn tỉ mỉ chăm sóc, nhưng giờ đây, ngay cả sự quan tâm đó cũng khiến Lăng Nguyệt cảm thấy phiền nhiễu.

Nàng không mở mắt, chỉ khẽ xua tay, một luồng linh lực vô hình lập tức khép chặt cánh cửa, ngăn không cho Tiểu Tỳ Nữ bước vào. Nàng không muốn bất kỳ ai nhìn thấy sự hỗn loạn trong tâm hồn mình, không muốn bất kỳ ai chứng kiến giây phút yếu lòng này của một Lăng Nguyệt Tiên Tử vốn luôn uy nghiêm, lạnh lùng. Nàng cố gắng trấn tĩnh lần nữa, hít sâu một hơi, điều hòa kinh mạch, nhưng một luồng khí tức hỗn loạn bất ngờ xẹt qua đan điền, khiến linh lực trong cơ thể nàng trở nên bất ổn, như một dòng sông đang muốn vỡ đê.

Một tiếng "ưm" khẽ thoát ra khỏi kẽ răng, nàng buộc phải mở mắt. Ánh mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự thất vọng và mệt mỏi. Nàng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, tựa như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những câu hỏi đang dày vò nàng. “Đạo... là gì? Cứu vãn Thiên Đạo... nhưng cái giá phải trả có phải là đánh mất chính mình?” Nàng tự hỏi lại, giọng nói chỉ đủ cho chính mình nghe thấy, khàn đặc. “Những gì Tạ Trần nói... lẽ nào là sự thật? Rằng càng tu hành cao, người ta càng dễ ‘mất người’?”

Nàng đưa tay tháo chiếc Nguyệt Quang Trâm, siết chặt nó trong lòng bàn tay. Cái lạnh lẽo từ ngọc thấu vào da thịt, tựa như một lời nhắc nhở về sự lạnh giá của cái gọi là "Thiên Đạo" mà nàng đã dốc hết cả đời để phụng sự. Mùi linh khí thanh khiết trong căn phòng bỗng trở nên ngột ngạt, bức bối, không còn mang lại sự thanh tịnh như trước nữa. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ đá, kéo tấm màn che bằng lụa mỏng sang một bên. Bên ngoài, gió lạnh rít qua khe đá, tạo thành những âm thanh ai oán, như tiếng thở dài của thế gian. Trăng đã lặn, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm, vô tận. Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy mình cũng đang đứng giữa một màn đêm vô tận như thế, lạc lối và cô độc.

***

Vài ngày sau, dưới ánh nắng ấm áp của ban ngày, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song lại tấp nập, ồn ào và rực rỡ sắc màu. Các tòa nhà ba, bốn tầng, mái ngói cong cong cổ kính, được trang trí lộng lẫy, với những biển hiệu lớn và đèn lồng đỏ rực rỡ treo cao. Tiếng rao hàng của các thương nhân hòa lẫn với tiếng mặc cả của khách mua, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng nhạc dập dìu từ các quán rượu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng, nồng nàn và đầy sức sống.

Giữa dòng người tấp nập đó, có một bóng dáng thanh thoát, lặng lẽ bước đi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ thường phục giản dị màu xanh lam đậm, không có lấy một họa tiết hoa văn nào, chỉ được điểm xuyết bằng một sợi dây lụa thắt eo, mái tóc cũng chỉ được búi gọn gàng sau gáy, không còn chiếc Nguyệt Quang Trâm lấp lánh như thường lệ. Nàng cố tình che giấu khí tức tu vi, hòa mình vào dòng người, trở thành một phần của cảnh tượng bình dị này. Nàng không có mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là muốn quan sát, muốn tìm hiểu.

Ánh mắt nàng dừng lại trên một bà lão bán hoa, khuôn mặt nhăn nheo nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu, đang vui vẻ mời chào khách mua những đóa sen tươi thắm. "Sen ơi, sen ơi, ai mua sen tươi không nào!" Giọng rao hàng của bà lão trong trẻo, đầy sức sống, không hề có chút ưu tư nào về cuộc sống hay sự sống còn của thế gian. Một đứa trẻ con, có lẽ tầm năm, sáu tuổi, với bộ quần áo đơn giản, đang hồn nhiên chạy nhảy, cười đùa giữa đám đông, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc. Rồi nàng lại nhìn thấy một người thợ gốm lão luyện, Thợ Gốm Lão Tôn, với đôi tay chai sạn nhưng lại vô cùng khéo léo, tỉ mỉ nặn từng khối đất sét thô sơ thành những hình hài tinh xảo, trên gương mặt ông ánh lên vẻ hài lòng và say mê.

Những hình ảnh ấy, những con người bình dị ấy, như một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn đang khô cằn của Lăng Nguyệt. Nàng thấy họ không có sức mạnh thần thông, không có danh vọng vang dội, không có cả cái gọi là "trường sinh bất tử" mà giới tu sĩ hằng khao khát. Nhưng họ lại có một sự bình yên nội tại, một thứ "nhân tính" thuần khiết, không bị vẩn đục bởi tranh giành, quyền lực hay chấp niệm. Họ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất.

"Họ... vì sao có thể bình thản đến vậy?" Nàng tự hỏi trong lòng, ánh mắt dõi theo bước chân của đứa trẻ con đang nô đùa. "Thứ chúng ta tìm kiếm, cái gọi là đại đạo, cái gọi là 'cứu vãn Thiên Đạo'... liệu có đáng để hy sinh sự bình dị này, hy sinh chính cái bản chất 'người' của mình?"

Bà lão bán hoa, thấy nàng đứng nhìn đã lâu, liền nở một nụ cười ấm áp, lộ ra vài chiếc răng móm mém. "Tiểu cô nương, mua một đóa sen không? Thơm lắm, lại tươi nữa!" Bà chìa ra một đóa sen hồng chúm chím, những cánh hoa còn đọng sương mai.

Lăng Nguyệt khẽ lắc đầu từ chối, ánh mắt vẫn dừng lại trên nụ cười hồn hậu của bà lão. Nàng cảm thấy một sự ấm áp lạ lùng, một cảm giác đã lâu không còn xuất hiện trong trái tim nàng, tựa như một khối băng đang dần tan chảy. Giới tu sĩ, với sự cao ngạo và xa cách, đã khiến nàng quên mất rằng, niềm vui và sự bình yên có thể đến từ những điều đơn giản đến vậy.

Nàng tiếp tục dạo bước, không mục đích, chỉ để quan sát. Nàng nhìn những đôi tình nhân nắm tay nhau dạo phố, những người bạn cũ gặp lại nhau bên quán trà, những gia đình quây quần bên mâm cơm nóng hổi. Mỗi hình ảnh, mỗi âm thanh, mỗi mùi hương trên con phố này đều là một lời nhắc nhở về một cuộc sống mà nàng đã từ bỏ, một cuộc sống mà giới tu sĩ thường khinh thường, coi là thấp kém. Nhưng giờ đây, trong mắt nàng, cuộc sống ấy lại rực rỡ và chân thực hơn bất kỳ thế giới tiên cảnh nào mà nàng từng chiêm ngưỡng. Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi hương hoa và mùi đất, mùi của sự sống, khiến nàng cảm thấy sự kết nối với thế giới này, một sự kết nối mà tu đạo dường như đã dần cắt đứt. Nàng bước đi trên những phiến đá lát đường, cảm nhận sự vững chãi dưới chân, sự thật về thế giới này không hề xa vời, không hề ảo ảnh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, nơi tọa lạc của Thái Huyền Tông. Những đám mây cuồn cuộn trôi dưới chân núi, như một biển mây khổng lồ, được ánh tà dương rực rỡ tô điểm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ đến choáng ngợp. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hơi lạnh từ biển mây, làm lay động những chiếc chuông gió bằng ngọc treo trên hành lang, tạo nên những âm thanh leng keng trong trẻo, tựa như tiếng thì thầm của thiên địa. Mùi hương hoa dịu nhẹ từ các vườn thượng uyển vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi linh khí thuần khiết đặc trưng của chốn tiên gia.

Trở lại Thiên Đỉnh Cung sau một ngày lang thang dưới phàm trần, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng trên ban công đá cẩm thạch của Thiên Đỉnh Lâu, ánh mắt dõi theo những đám mây đang dần chuyển từ sắc đỏ sang tím sẫm. Vẻ uy nghiêm của Thái Huyền Tông từ xa hiện ra mờ ảo trong ánh chiều tà, nhưng trong lòng nàng, cảm giác nặng trĩu vẫn không hề vơi bớt. Cảnh tượng hùng vĩ ấy, vốn từng khiến nàng cảm thấy tự hào và gắn bó, giờ đây lại mang theo một nỗi cô độc đến tận cùng. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, nhớ lại hình ảnh những phàm nhân bình dị trên Phố Thương Mại Kim Long. Cái lý tưởng "vá trời" mà nàng đã theo đuổi cả đời, cái gọi là "chính đạo" mà nàng tin tưởng, bỗng trở nên mông lung và đầy dối trá.

Nàng cảm thấy mình như đang đứng giữa ranh giới của hai thế giới: một bên là tiên giới lạnh lùng, đầy toan tính và chấp niệm, nơi con người "mất người" vì khao khát quyền lực và trường sinh; một bên là phàm trần ấm áp, chân thực, nơi con người sống trọn vẹn với "nhân tính" dù mong manh và hữu hạn. Nàng không thuộc về nơi nào cả. Nàng là một tiên tử đã chứng kiến sự mục ruỗng của tiên môn, nhưng lại không thể hoàn toàn trở thành một phàm nhân.

Chiếc Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm được nàng luôn gìn giữ như báu vật, giờ đây nằm lặng lẽ trong tay nàng, bỗng trở nên nặng trĩu, như gánh nặng của một quá khứ và một tương lai không rõ ràng. Nàng vuốt nhẹ lên bề mặt ngọc trâm, cảm nhận cái lạnh lẽo quen thuộc, nhưng lần này, nó không còn mang lại sự an tĩnh. Thay vào đó, nó là một lời nhắc nhở về những gánh nặng, những trách nhiệm, và cả những ảo ảnh mà nàng đã từng tin tưởng.

"Nếu Thiên Đạo cần hy sinh nhân tính... vậy cứu vãn nó để làm gì?" Nàng thì thầm, giọng nói khản đặc trong gió, như một tiếng vọng lạc lõng giữa không trung. Câu hỏi này không phải là một sự nghi ngờ thoáng qua, mà là một sự chất vấn tận cùng, một sự phá vỡ hoàn toàn niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng. "Tạ Trần... ngươi đã thấy gì mà ta không thấy? Ngươi, một phàm nhân, lại có thể nhìn thấu bản chất của cái gọi là 'tiên đạo' này sao?"

Nàng nhớ lại ánh mắt kiên định của Tạ Trần, cái vẻ trầm tĩnh và thấu đáo của một thư sinh nghèo không tu hành, nhưng lại có thể khiến cả một tông môn lớn phải bẽ mặt. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, anh chỉ trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Đó là điều mà nàng, một tiên tử cao cao tại thượng, đã đánh mất từ bao giờ.

Linh khí thuần khiết của Thiên Đỉnh Cung không còn mang lại cho nàng sự an yên, mà ngược lại, dường như đang nhấn chìm nàng trong một sự cô lập sâu sắc hơn. Tiếng chim hót líu lo xa xăm, tiếng chuông gió leng keng, tất cả đều trở thành những âm thanh xa lạ, không chạm tới được tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực, không phải vì thể xác, mà là vì tâm trí đã quá sức chịu đựng. Sự hoài nghi, thất vọng, và nỗi cô độc đã dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc bùng lên, đe dọa nhấn chìm nàng.

Nhưng rồi, trong khoảnh khắc của sự tuyệt vọng tột cùng ấy, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của nàng – không phải là sự giác ngộ đột ngột, mà là sự chấp nhận một hành trình mới. Nàng đã đến một ngã rẽ, và nàng biết rằng, dù lựa chọn của nàng có thể khiến cả tu giới quay lưng, nàng cũng phải bước đi trên con đường của chính mình. "Con đường này... ta không thể tiếp tục như cũ nữa." Lời nói mang theo một sự quyết tâm sắt đá, một sự đoạn tuyệt không chỉ với Liễu Thanh Phong, mà với cả một phần quá khứ, một phần niềm tin của chính nàng.

Nàng đưa mắt nhìn về phía xa, nơi Thành Vô Song, dưới màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, lấp lánh ánh đèn, như một chòm sao rực rỡ giữa biển đêm. Đó là nơi Tạ Trần đang ở, nơi những phàm nhân chân thật đang sống, và cũng là nơi mà một phần "nhân tính" của nàng đang hướng về. Một làn gió lạnh thổi qua, làm mái tóc nàng bay bay, nhưng gương mặt nàng giờ đây không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi. Thay vào đó là một sự kiên định, một ý chí mạnh mẽ. Nàng quay người lại, bước đi không một tiếng động, mỗi bước chân đều dứt khoát, như thể đã gỡ bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Quyết tâm đã được định hình. Con đường phía trước có thể gập ghềnh, đầy chông gai, nhưng ít nhất, nàng sẽ bước đi trên con đường mà chính nàng đã chọn, trên con đường tìm kiếm chân lý cho riêng mình, giữ trọn vẹn cái "người" trong "tiên".

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free