Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 195: Vết Nứt Nguyên Khí: Mầm Mống Ly Tâm Giữa Tiên Môn

“ết!”

Một luồng khí thế áp bức vô hình từ Liễu Thanh Phong bỗng chốc bùng nổ, lan tỏa khắp quảng trường, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Hắn ta không còn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh, cao ngạo nữa, mà lộ rõ bản chất cuồng nộ. Sát khí từ hắn ta tỏa ra, lạnh lẽo và đáng sợ, hướng thẳng về phía Tạ Trần. Các phàm nhân xung quanh hoảng sợ lùi lại, một số người ngã xuống đất.

Nhưng Tạ Trần không hề nhúc nhích. Anh vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi. Ngay lập tức, Bách Lý Hùng và Dương Quân cùng lúc bước lên, chắn trước Tạ Trần. Bách Lý Hùng rút trường đao ra khỏi vỏ, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, sẵn sàng chiến đấu. Dương Quân cũng thủ thế, khí chất thư sinh của anh giờ đây lại mang theo vẻ anh dũng của một chiến sĩ.

"Liễu trưởng lão, ngài định dùng vũ lực để bịt miệng sự thật sao?" Dương Quân cất tiếng, giọng nói tuy không lớn bằng Liễu Thanh Phong, nhưng lại vang vọng rõ ràng, đầy thách thức.

Đám đông phàm nhân bắt đầu la ó phẫn nộ. "Tiên môn chính đạo? Toàn là dối trá!" "Sát nhân đền mạng!" "Trả lại công bằng cho Thôn Vân Sơn!" Tiếng kêu gào hòa lẫn với tiếng xì xào của các tu sĩ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tức giận và hoài nghi.

Giữa sự hỗn loạn đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng nép mình trong góc, nhắm chặt mắt. Nàng cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Hình ảnh những tu sĩ "mất người", những khuôn mặt vô cảm và tàn bạo của Bách Xà Môn, cùng với sự tức giận mù quáng của Liễu Thanh Phong, hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng siết chặt đến mức đầu ngón tay run rẩy.

"Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thầm thì, câu nói mà chính Tạ Trần đã từng khiến nàng suy ngẫm, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng với một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Niềm tin của nàng vào tiên đạo, vào con đường "thành tiên", đã sụp đổ hoàn toàn. Đó không còn là một làn sóng nhỏ, mà là một cơn sóng thần dữ dội, cuốn trôi mọi thứ.

Lăng Nguyệt mở mắt. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã không còn sự mệt mỏi hay đau đớn, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ, cùng với một tia quyết tâm cháy bỏng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn sự điềm tĩnh và kiên định của anh. Anh không phải là một tu sĩ, nhưng anh lại đang làm những điều mà các tu sĩ "chính đạo" không dám làm, hoặc đã quên mất. Anh đang bảo vệ "nhân tính", bảo vệ "lẽ phải" của phàm trần.

Một tiếng rít nhẹ vang lên khi nàng rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi búi tóc. Kim trâm ánh lên vẻ lạnh lẽo, nhưng trong tay nàng, nó không còn là vật trang sức, mà là một vũ khí, một biểu tượng cho sự đoạn tuyệt. Nàng biết, hành động này sẽ kéo theo những hậu quả khôn lường, sẽ khiến nàng phải đối mặt với sự phẫn nộ của cả tu giới. Nhưng nàng không thể quay đầu lại nữa.

Sự tức giận và thù hận tột độ của Liễu Thanh Phong, đang sôi sục trong hắn, báo hiệu những hành động trả đũa cực đoan và tàn nhẫn hơn trong tương lai. Sự kiện này chỉ là khởi đầu. Khủng hoảng niềm tin của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã dẫn đến một quyết định mang tính bước ngoặt, một sự đoạn tuyệt với tiên đạo cũ kỹ, mục ruỗng. Sự chia rẽ trong giới tu sĩ, giờ đây đã lộ rõ, sẽ tạo điều kiện cho các thế lực khác, những kẻ như Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường, can thiệp sâu hơn vào cục diện, tận dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích riêng. Tạ Trần, một phàm nhân, đang đặt cược rất lớn, và sự kiện này, trận đối chất trên quảng trường Thành Vô Song, chính là một trong những bước đầu tiên của 'cuộc xung đột lớn' trong kỷ nguyên này, một cuộc xung đột không chỉ vì quyền lực, mà vì bản chất của "nhân" và "tiên".

Tạ Trần đưa tay ra hiệu cho Bách Lý Hùng và Dương Quân. Anh bước lên trước một bước, đối mặt với Liễu Thanh Phong, không chút sợ hãi. Ánh mắt anh, sâu thẳm như vực thẳm, nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt Liễu Thanh Phong.

"Liễu huynh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh, "Ngài có thể phủ nhận, có thể dùng vũ lực, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Và sự thật này, sẽ là khởi đầu cho một hồi kết."

***

Lời Tạ Trần vừa dứt, một luồng ánh sáng đen kịt, mỏng như sợi chỉ, bất chợt lóe lên giữa không trung, gần như không thể nắm bắt bằng mắt thường. Nó xuất hiện nhanh đến mức chỉ như một ảo ảnh, một vết rách tạm thời trên bức màn thực tại, rồi tan biến ngay lập tức, mang theo Liễu Thanh Phong cùng toàn bộ những tu sĩ phe hắn đang đứng gần đó. Mọi thứ diễn ra chớp nhoáng, để lại một khoảng trống kinh ngạc và một làn gió lạnh lẽo lướt qua nơi họ vừa đứng, như thể chưa từng có ai ở đó. Không một tiếng động, không một dấu vết, chỉ có sự vắng lặng đột ngột sau cơn thịnh nộ.

Quảng trường Thành Vô Song vẫn đông đúc, nhưng sự náo nhiệt ban đầu đã biến thành một sự hỗn loạn và kinh ngạc tột độ. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn vào khoảng không trống rỗng, nơi chỉ vài khắc trước còn tràn ngập sát khí của Liễu Thanh Phong. Một khoảnh khắc im lặng đáng sợ bao trùm, trước khi tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, như những đợt sóng nhỏ vỗ vào bờ cát.

"Chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Một phàm nhân run rẩy hỏi, tay chỉ vào khoảng trống. "Liễu Thanh Phong... hắn biến mất rồi!"

Tiếng la ó, tiếng xôn xao bàn tán của đám đông phàm nhân từ từ lắng xuống, nhường chỗ cho những tiếng bàn tán thì thầm của giới tu sĩ. Họ bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt dò xét, đầy vẻ nghi hoặc và lo lắng. Làn gió heo may cuối chiều thổi qua quảng trường, mang theo mùi bụi, mùi mồ hôi của đám đông và một cảm giác lạnh lẽo đến từ sự kiện vừa rồi, dù mặt trời vẫn còn vương vấn những tia nắng vàng úa cuối cùng trên mái ngói.

"Không ngờ Liễu Thanh Phong lại... thật sự có liên hệ với Bách Xà Môn!" Một tu sĩ mặc đạo bào màu xám tro, thuộc một tông môn nhỏ ở phía Bắc, thì thầm với đồng môn, gương mặt hiện rõ sự bàng hoàng. "Những bằng chứng đó... quá rõ ràng. Hắn ta đã mất mặt hoàn toàn."

Tu sĩ bên cạnh, một người đàn ông trung niên râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía Tạ Trần, suy tư. "Chuyện này e rằng không đơn giản, Liễu Thanh Phong vốn là kẻ kiêu ngạo, bị làm nhục như vậy chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nhưng điều ta lo lắng hơn là... cái tia sáng đen vừa rồi. Ai đã can thiệp? Thiên Đạo chăng? Hay là... một thế lực khác?"

Bách Lý Hùng, với trường đao vẫn nằm chắc trong tay, quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. Khuôn mặt phong trần của ông hiện lên vẻ kiên nghị, như một bức tường thành vững chãi. "Tạ Trần tiên sinh, ngài quả là... thần cơ diệu toán! Dám đối đầu trực diện với một tu sĩ Nguyên Anh kỳ mà vẫn giữ được sự bình tĩnh đó, lại còn khiến hắn phải tháo chạy!"

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, nét thư sinh trên mặt vẫn còn đó, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa kiên định. Anh cũng nhìn về phía Liễu Thanh Phong biến mất, rồi lại quay sang Tạ Trần, vẻ mặt đầy sự khâm phục. "Đây chính là 'phá cục' mà huynh đã nói sao? Huynh đã không chỉ vạch trần hắn, mà còn khiến tu giới bắt đầu chia rẽ."

Tạ Trần không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, quét một lượt qua đám đông. Anh nhìn thấy sự hoang mang, sự ngờ vực trong mắt các tu sĩ, và cả niềm hy vọng bùng cháy trong mắt phàm nhân. Vệt nứt đã hình thành, và nó sẽ ngày càng lan rộng. Tạ Trần biết, đó là một bước tiến, nhưng cũng là một khởi đầu cho những hiểm nguy lớn hơn. Anh cảm nhận được cái nhìn của Lăng Nguyệt Tiên Tử, dù nàng đã lặng lẽ quay lưng lại, chậm rãi rời đi. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên búi tóc nàng, giờ đã được rút ra, ánh lên một tia sáng bạc yếu ớt trong ánh chiều tà, như một lời đoạn tuyệt không lời.

***

Khi màn đêm buông xuống, những ánh đèn lồng rực rỡ bắt đầu thắp sáng Phố Thương Mại Kim Long, biến con phố sầm uất thành một dải lụa vàng lung linh giữa Thành Vô Song. Mùi rượu thơm nồng, mùi thức ăn tinh tế từ các tửu lầu và nhà hàng cao cấp hòa quyện vào không khí, cùng với chút hương liệu thanh nhã từ các cửa hàng sang trọng. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xầm, và cả tiếng nhạc du dương từ các ban nhạc nhỏ vẫn vang vọng, nhưng không khí tổng thể lại mang một vẻ trầm lắng khác thường. Sự náo nhiệt thường ngày đã bị thay thế bằng một thứ căng thẳng vô hình, một cảm giác đầy rẫy sự suy đoán và tranh cãi.

Trong một tửu lầu sang trọng bậc nhất, nơi những tu sĩ quyền quý thường lui tới, không khí càng trở nên đặc quánh. Thay vì những cuộc trò chuyện thoải mái, những tiếng cười giòn tan, giờ đây chỉ còn những cuộc tranh luận gay gắt, những ánh mắt dò xét và sự hoài nghi rõ rệt về Liễu Thanh Phong và cả Thái Huyền Tông. Các tu sĩ, với đủ màu sắc đạo bào và khí chất khác nhau, ngồi quây quần thành từng nhóm nhỏ, nhưng tâm trí họ dường như đang ở một nơi khác, nơi cuộc đối chất trên quảng trường vẫn còn ám ảnh.

"Liễu Thanh Phong đã đi quá xa rồi. Hành động của hắn đang làm tổn hại đến danh dự của toàn bộ giới tu sĩ," một trưởng lão tông môn C, với mái tóc bạc phơ và bộ râu dài, trầm ngâm nói, ly rượu trong tay khẽ lắc lư, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng. "Những gì Tạ Trần đã vạch trần... không thể chối cãi. Chúng ta đã tin tưởng hắn, đã để hắn đại diện cho 'chính đạo', nhưng hắn lại làm ra những chuyện động trời như vậy."

Một đại sư huynh của tông môn D, một người đàn ông tuấn tú với khí chất lạnh lùng, nhíu mày, giọng điệu đầy vẻ phân vân. "Nhưng hắn là người của Thái Huyền Tông, một trong Tam Đại Tông Môn. Chẳng lẽ chúng ta lại nghi ngờ lẫn nhau sao? Nếu Thái Huyền Tông cũng có vấn đề, thì niềm tin vào 'Tiên môn chính đạo' của chúng ta sẽ ra sao? Điều này sẽ châm ngòi cho một cuộc nội chiến trong tu giới mất."

"Nội chiến hay không thì ta không rõ," một tu sĩ trẻ hơn, có vẻ mới từ dưới núi xuống, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự suy tư sâu sắc. "Nhưng những bằng chứng Tạ Trần đưa ra... thật khó để phủ nhận. Lẽ nào con đường chúng ta đang đi... đã sai lầm? Chúng ta tu tiên để trường sinh, để có sức mạnh, nhưng sức mạnh đó để làm gì nếu nó chỉ dùng để chà đạp lên phàm nhân, để che giấu những tội ác ghê tởm như vậy?" Giọng y đầy sự bức xúc và hoài nghi, khiến những tu sĩ lớn tuổi hơn cũng phải im lặng.

Một vị trưởng lão khác, thuộc một tông môn trung lập, khẽ thở dài, lắc đầu. "Vấn đề không chỉ dừng lại ở Liễu Thanh Phong. Bách Xà Môn, và những kẻ đứng sau chúng, đã hoạt động ngang nhiên như vậy dưới danh nghĩa của một tông môn lớn. Điều này cho thấy, sự thối nát đã lan rộng không chỉ ở một cá nhân, mà là một phần của hệ thống. Chúng ta, những người tự xưng là 'chính đạo', lại dung túng cho những hành vi đó, hoặc tệ hơn, không hề hay biết gì. Phàm nhân đã mất niềm tin, và giờ đây, chính chúng ta cũng đang mất niềm tin vào nhau."

Các tu sĩ khác bắt đầu tranh luận sôi nổi hơn, tiếng nói chuyện trở nên to hơn, mang theo sự tức giận, sự lo lắng và cả sự sợ hãi. Một số bày tỏ sự phẫn nộ trước hành vi của Liễu Thanh Phong, cho rằng hắn đã làm ô uế thanh danh của tu giới. Một số khác lại lo ngại về phản ứng của Thái Huyền Tông, liệu họ có ra mặt bảo vệ Liễu Thanh Phong hay không, và điều đó sẽ ảnh hưởng thế nào đến liên minh tu sĩ vốn đã lung lay. Một vài tu sĩ âm thầm quan sát những người khác, đánh giá lập trường của họ, như những con cáo già đang dò xét con mồi trong đêm. Họ biết rằng, cuộc đối chất hôm nay không chỉ là một vụ bê bối cá nhân của Liễu Thanh Phong, mà là một vết nứt sâu sắc trong khối liên minh tu sĩ, một mầm mống ly tâm đã được gieo rắc, và nó có thể phát triển thành một cuộc khủng hoảng toàn diện, tạo điều kiện cho các thế lực đen tối khác trỗi dậy.

***

Nửa đêm, khi sương mù bắt đầu bao phủ Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng một mình trong một góc vắng vẻ, khuất sau Giảng Đường Ngoại Môn. Đây là một chi nhánh nhỏ của Thái Huyền Tông trong thành, nơi nàng thường lui tới để tìm sự tĩnh lặng. Giờ đây, sự tĩnh lặng ấy lại càng tăng thêm sự cô độc và nặng nề trong tâm hồn nàng. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua màn sương, rọi xuống mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của nàng, làm nổi bật vẻ mặt đau khổ và trắng bệch. Nàng ôm chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm vào lòng, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ nó, nhưng tâm hồn nàng thì lạnh lẽo như băng. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tiếng côn trùng đêm kêu rả rích, tất cả chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đáng sợ bao trùm. Mùi cây cỏ, mùi đất ẩm bốc lên từ mặt đất, cùng với chút hương trầm thoang thoảng từ trong giảng đường, không thể xua đi cái lạnh giá từ sâu thẳm trái tim nàng.

"Đại nghĩa... chính đạo... Liệu tất cả có phải chỉ là lời nói dối để che đậy sự thối nát này?" Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói khẽ như một tiếng thở dài, lạc giữa đêm lạnh. "Con đường ta đã chọn... có thực sự là con đường đúng đắn?"

Nàng nhắm mắt, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng đã chứng kiến. Khuôn mặt vô cảm của những tu sĩ Bách Xà Môn khi họ hành hạ phàm nhân, những lời nói tráo trở của Liễu Thanh Phong, và cả sự im lặng của những tu sĩ khác, những người tự xưng là "chính đạo" nhưng lại thờ ơ trước sự bất công. Niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt bao năm tu luyện, giờ đây đang sụp đổ từng mảnh. Nàng đã từng tin rằng tu tiên là để bảo vệ chúng sinh, để đạt tới cảnh giới cao hơn của sự sống, nhưng những gì nàng thấy lại là sự chà đạp, sự ích kỷ, và sự đánh mất chính "nhân tính" của mình.

"Người mất người, quả nhiên là như vậy sao?" Nàng lại tự vấn, lời nói của Tạ Trần vang vọng như một lời nguyền. Nàng đã từng cho rằng đó là sự ngụy biện của một phàm nhân không hiểu đạo lý, nhưng giờ đây, nàng lại thấy nó là một sự thật tàn nhẫn, được phơi bày rõ ràng. Lăng Nguyệt siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm, những khớp ngón tay trắng bệch. Kim trâm ánh lên vẻ lạnh lẽo, nhưng ánh sáng từ nó nhấp nháy yếu ớt, như phản chiếu sự lung lay trong niềm tin của nàng, nhưng đồng thời cũng là một tia hy vọng mỏng manh, một ngọn lửa nhỏ đang nhen nhóm trong bóng tối của sự tuyệt vọng.

Nàng đã chứng kiến sự thối nát của tu giới, sự ích kỷ và cuồng vọng của những kẻ tự xưng là "thành tiên". Và nàng cũng đã chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân, dùng trí tuệ và sự kiên định của mình để vạch trần tất cả, để bảo vệ những giá trị mà nàng đã từng tin tưởng nhưng giờ đây lại bị tu sĩ chà đạp.

Một tia quyết tâm lóe lên trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng không thể tiếp tục giả vờ không thấy, không thể tiếp tục lừa dối chính mình. Con đường "thành tiên" này, nếu nó đồng nghĩa với việc "mất người", thì nàng thà không đi. Nàng đã đến một ngã rẽ, và nàng biết rằng, dù lựa chọn của nàng có thể khiến cả tu giới quay lưng, nàng cũng phải bước đi trên con đường của chính mình. Sự đoạn tuyệt đã diễn ra, không chỉ với Liễu Thanh Phong, mà với cả một phần quá khứ của chính nàng.

***

Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự hỗn loạn bên ngoài. Đêm khuya, bên ngoài gió lạnh thổi ào ạt, không một ánh trăng. Trong quán, ánh đèn dầu lay lắt chiếu sáng những trang sách cũ và những gương mặt đầy suy tư. Tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần, tiếng lửa reo nhỏ trong lò sưởi, và tiếng gió thoảng qua cửa sổ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh. Mùi giấy cũ, mực, và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí ấm áp, nhưng cũng tràn đầy sự tập trung và chiến lược.

Tạ Trần ngồi sau chiếc bàn gỗ, tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm. Bên cạnh anh là Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, tất cả đều đang im lặng chờ đợi anh phân tích tình hình.

"Vết nứt đã xuất hiện," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. "Liễu Thanh Phong sẽ không ngồi yên. Hắn đã mất mặt trước thiên hạ, uy tín bị lung lay, và quan trọng hơn, hắn đã bị Thiên Đạo 'nhắc nhở' trực tiếp." Anh khẽ nhấp một ngụm trà. "Điều này sẽ khiến hắn trở nên nguy hiểm hơn, điên cuồng hơn. Một con thú bị dồn vào đường cùng, sẽ phản công dữ dội nhất."

Dương Quân gật đầu, ánh mắt lóe lên sự đồng tình. "Các tông môn khác đã bắt đầu nghi ngờ. Ta đã nghe ngóng được nhiều lời bàn tán trên phố. Đây là cơ hội để chúng ta cô lập hắn, nhưng cũng là lúc để đề phòng sự phản công điên cuồng của hắn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào."

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng ánh mắt sắc sảo, khẽ thở dài. "Sự tha hóa đã quá sâu. Không chỉ Liễu Thanh Phong, mà cả hệ thống tu tiên đang mục ruỗng từ bên trong. Những gì chúng ta chứng kiến hôm nay chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm. Con đường 'thành tiên' đã trở thành chấp niệm, khiến người ta 'mất người'." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Huynh đã khơi dậy một cơn bão, Tạ Trần."

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lại ngồi rất nghiêm túc, gõ nhẹ nắm đấm vào mặt bàn. "Phàm nhân chúng ta sẽ luôn đứng về phía ngài, Tạ Trần tiên sinh. Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta đã chịu đựng đủ rồi, và giờ đây, chúng ta thấy được hy vọng." Giọng ông trầm hùng, đầy khí phách.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh biết, mình đang đặt cược rất lớn. Mỗi hành động, mỗi lời nói của anh đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Anh là "điểm neo nhân quả", và gánh nặng đó đè nặng lên vai anh, một phàm nhân không tu hành.

"Cơn bão này sẽ không dễ dàng qua đi," Tạ Trần nói, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm bao trùm Thành Vô Song. Gió lạnh vẫn rít lên ngoài kia, như lời cảnh báo về những gì sắp đến. "Sự chia rẽ trong liên minh tu sĩ đã cho thấy, 'Thiên Đạo' đã không còn là một khối vững chắc. Các thế lực khác sẽ không bỏ qua cơ hội này. Ma Chủ Cửu U, Bạch Vô Thường, và cả những kẻ ẩn mình trong bóng tối... tất cả sẽ bắt đầu hành động."

Anh quay lại nhìn những người đồng hành của mình, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã vạch ra 'vết nứt', giờ là lúc để nó lan rộng. Nhưng cũng là lúc chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, một cuộc chiến không chỉ vì sự sống còn của phàm nhân, mà còn vì bản chất của 'nhân' và 'tiên'. Đây mới chỉ là khởi đầu của 'cuộc xung đột lớn'."

Tạ Trần lướt tay trên cuốn sách, khép lại nó một cách nhẹ nhàng, như thể kết thúc một chương và chuẩn bị mở ra một chương mới đầy biến động. Bóng đêm bên ngoài càng lúc càng sâu thẳm, nhưng trong quán sách nhỏ, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng cháy, soi sáng con đường phía trước cho những người đã chọn đứng về phía "nhân tính" trong một kỷ nguyên đang trên bờ suy tàn.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free