Nhân gian bất tu tiên - Chương 194: Vạch Trần Chân Tướng: Trận Đối Chất Trên Quảng Trường
Tiếng chuông chùa ngân vang thê lương trong sương sớm, giờ đây đối với Lăng Nguyệt Tiên Tử, nó không còn là thanh âm của sự thanh tịnh, mà là tiếng vọng từ vực thẳm của một Thiên Đạo đang mục ruỗng. Nàng đã từng tin tưởng vào sự vĩnh hằng của tiên đạo, vào sự công chính của tu sĩ, nhưng những bằng chứng mà Tạ Trần đã khéo léo phơi bày, những tội ác của Bách Xà Môn cùng mối liên hệ mờ ám với Thái Huyền Tông, đang đập tan mọi ảo ảnh. Tờ tin tức phàm nhân trong tay nàng nhàu nát, không phải vì sức mạnh, mà vì sự dằn vặt của nội tâm. Nàng không thể nhắm mắt làm ngơ nữa. Ánh sáng mặt trời ban mai xuyên qua kẽ lá, rọi lên khuôn mặt tuyệt mỹ nhưng đầy mệt mỏi của nàng, làm nổi bật đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ lại trĩu nặng ưu tư. Một quyết định, như hạt mầm nảy nở trong đất khô cằn, đang dần hình thành trong tâm trí nàng, một quyết định sẽ đoạn tuyệt với xiềng xích của quá khứ, đoạn tuyệt với cả một con đường "thành tiên" đã mất đi nhân tính.
***
Bình minh hé rạng trên Thành Vô Song, mang theo một ngày mới, nhưng không phải là sự yên bình thường nhật. Quảng trường trung tâm, vốn là nơi tụ họp mua bán sầm uất, giờ đây lại mang một bầu không khí khác lạ, căng như dây đàn. Từ sáng sớm, dòng người đã đổ về, không ngớt, chen chúc nhau như thủy triều dâng, lấp đầy mọi ngóc ngách của quảng trường. Các công trình kiến trúc đồ sộ, những bức tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, những mái ngói cong vút của cung điện hoàng gia lộng lẫy, tất cả đều bị lu mờ bởi sự hiện diện dày đặc của đám đông. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc thường ngày đã nhường chỗ cho những tiếng xì xào bàn tán, những lời thì thầm đầy vẻ tò mò, xen lẫn phẫn nộ và cả sự sợ hãi. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn, giờ đây hòa quyện với mùi mồ hôi đặc trưng của một đám đông lớn, tạo thành một thứ hỗn tạp vừa ngột ngạt vừa ám ảnh.
Giữa quảng trường, một bục gỗ đơn sơ được dựng lên, có vẻ như được làm vội vàng nhưng vững chắc. Nó đối lập hoàn toàn với sự tráng lệ của các kiến trúc xung quanh, như một lời thách thức thầm lặng. Tạ Trần, thân hình gầy gò của một thư sinh, đứng đó, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một khí chất vững chãi đến lạ. Làn da trắng nhợt của anh, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang bao quát toàn bộ quảng trường. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, phất phơ trong gió nhẹ. Trang phục vẫn là bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng lại khiến anh nổi bật giữa đám đông tu sĩ với đạo bào lộng lẫy.
Bên cạnh Tạ Trần là những đồng minh kiên định của anh. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, với khuôn mặt vuông vức và râu quai nón rậm rạp, đứng vững chãi như một ngọn núi, chỉ huy các binh lính dân quân giữ trật tự đám đông. Ánh mắt anh ta tràn đầy sự cảnh giác, nhưng cũng không giấu được một tia hy vọng vào người thư sinh trẻ tuổi. Dương Quân, với khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, đứng ngay sau Tạ Trần, sẵn sàng hỗ trợ. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong y phục màu xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, cũng đứng đó, sự hiện diện của nàng mang đến một chút tĩnh lặng cho không khí căng thẳng.
Phía đối diện, từ một con phố lớn dẫn ra quảng trường, một nhóm tu sĩ hùng hậu xuất hiện, khí thế ngạo mạn. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong. Hắn ta vẫn giữ vẻ thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, thường mang kiếm Bích Lạc. Vẻ ngoài hắn chính trực, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tự phụ và giờ đây là một sự bực dọc không thể che giấu. Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua Tạ Trần với vẻ khinh miệt không che đậy. Phía sau hắn là một nhóm tu sĩ từ Thái Huyền Tông và các tông môn liên minh khác, đạo bào đủ màu sắc, khí chất từ thanh cao đến kiêu ngạo, họ đứng đó với thái độ chờ xem, tò mò và không kém phần hoài nghi.
Đám đông phàm nhân và tu sĩ, như hai dòng nước đối lập, đứng chen chúc nhau, tạo nên một sự phân chia rõ rệt trên quảng trường. Tiếng xì xào bàn tán của phàm nhân, những tiếng thở dài lo lắng, và cả những ánh mắt căm phẫn hướng về phía tu sĩ. Trong khi đó, các tu sĩ thì giữ vẻ mặt lạnh lùng, có kẻ nhếch mép cười khẩy, có kẻ lại cau mày suy tư. Không khí vừa náo nhiệt, vừa căng thẳng như dây đàn chờ đợi một âm thanh chói tai.
Ẩn mình trong một góc khuất, bên cạnh một cây cổ thụ già cỗi, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y, giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi khó tả. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn chứa đựng sự uy nghiêm, giờ lại đầy rẫy những suy tư sâu thẳm, dõi theo Tạ Trần. Nguyệt Quang Trâm, cây trâm cài tóc quý giá của nàng, khẽ lạnh đi trong tay, như một lời nhắc nhở về sự giằng xé trong nội tâm. Nàng đã ở đây, không phải để ủng hộ ai, mà để tự mình tìm kiếm câu trả lời cho những khủng hoảng niềm tin đang gặm nhấm nàng.
Liễu Thanh Phong bước vài bước về phía bục gỗ, ánh mắt sắc lẹm như kiếm, quét qua Tạ Trần và đám đông phàm nhân. Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi hắn, đầy vẻ chế giễu.
"Phàm nhân các ngươi lại muốn làm trò hề gì nữa đây?" Hắn cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong không khí tĩnh lặng bất thường, mang theo sự kiêu ngạo và khinh thường cố hữu. "Chẳng lẽ một vài lời đồn đại vu vơ lại khiến các ngươi mất đi lý trí, quên mất tôn ti trật tự của thế gian này?"
Tạ Trần, không hề nao núng trước lời lẽ đầy thách thức của Liễu Thanh Phong, vẫn giữ thái độ bình tĩnh đến lạ thường. Anh bước lên bục gỗ, dáng vẻ thư sinh gầy gò nhưng lại toát lên một sự tự tin đáng kinh ngạc. Anh nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Phong, không chút sợ hãi.
"Chỉ là muốn phân rõ thị phi, công bằng cho nhân gian, Liễu huynh." Tạ Trần đáp lại, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, không một chút gợn sóng. "Kẻ hạ dân này không dám vọng tưởng làm loạn tôn ti, chỉ cầu một lẽ phải cho những người đã bị chà đạp."
Bách Lý Hùng, đứng dưới bục, khẽ ghé sát vào Tạ Trần, thì thầm: "Mọi người đã sẵn sàng, Tạ công tử. Dân chúng cũng đã được chuẩn bị tâm lý." Ánh mắt kiên định của Bách Lý Hùng nhìn về phía Liễu Thanh Phong, như một bức tường thành vững chắc.
Liễu Thanh Phong nghe vậy, ánh mắt càng thêm khinh thường. Hắn ta không hề tin rằng một phàm nhân như Tạ Trần có thể làm được gì, ngoài việc gây ra một chút phiền toái nhỏ nhặt. Hắn lại cười khẩy, khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ sẵn sàng xem kịch. Hắn tin rằng, với uy danh của Thái Huyền Tông và sự ủng hộ của các tông môn khác, mọi lời nói của Tạ Trần sẽ chỉ như gió thoảng mây bay. Nhưng hắn không biết rằng, gió thoảng mây bay đôi khi lại là khởi đầu của một trận cuồng phong.
***
Tạ Trần không lãng phí thời gian vào những lời lẽ sáo rỗng. Anh hiểu rằng, để đối phó với sự kiêu ngạo và định kiến, chỉ có sự thật mới đủ sức nặng. Anh bắt đầu trình bày, không dùng ngữ khí hùng hồn của một diễn giả, mà bằng sự điềm tĩnh và logic sắc bén của một học giả đang phân tích một vấn đề phức tạp. Giọng nói của anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường, từng lời từng chữ đều mang theo sức nặng của sự thật.
"Kính thưa chư vị tu sĩ, các vị trưởng lão và toàn thể phàm nhân Thành Vô Song." Tạ Trần mở lời, ánh mắt không hề lảng tránh, quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những tu sĩ cao ngạo đến những phàm nhân khắc khổ. "Trong những ngày qua, có lẽ đã có nhiều tin đồn được lan truyền, về Tạ Trần này, về Bách Xà Môn, và về những hành động bất minh. Hôm nay, Tạ Trần không đến đây để tranh cãi hay biện minh bằng lời lẽ. Tạ Trần đến đây, để trình bày sự thật."
Anh ra hiệu. Dương Quân bước tới, trên tay là một cuộn giấy da lớn. Với động tác dứt khoát, Dương Quân mở cuộn giấy ra, để lộ một bức họa chi tiết đến kinh ngạc. Bức họa đó không phải là cảnh non nước hữu tình, mà là một thôn xóm bị tàn phá, với những thân cây cháy đen, những ngôi nhà đổ nát, và những bóng người run rẩy, hoảng sợ. Phía trên bức họa, những tu sĩ Bách Xà Môn với vẻ mặt hung ác, đang cướp bóc, đánh đập phàm nhân, và trên tay chúng là những pháp khí lấp lánh, không hề che giấu thân phận.
"Đây là Thôn Vân Sơn." Dương Quân cất tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, đầy nhiệt huyết và quyết tâm. "Nơi đã từng là một thôn xóm yên bình, nhưng đã bị Bách Xà Môn cướp bóc, tàn sát. Chúng đã mang đi mọi của cải, bắt đi những người trẻ tuổi, và bỏ lại sau lưng là tro tàn cùng nước mắt."
Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trong đám đông phàm nhân, xen lẫn những tiếng nấc nghẹn. Nhiều người đã nghe về Thôn Vân Sơn, nhưng chưa bao giờ thấy tận mắt sự tàn khốc đến vậy. Một số tu sĩ cũng bắt đầu cau mày, ánh mắt nghi ngờ quét về phía Liễu Thanh Phong, người đang đứng đó với vẻ mặt cứng đờ.
"Và đây," Tạ Trần tiếp lời, "là danh sách những hộ phàm nhân bị Bách Xà Môn cướp bóc, những cái tên đã bị lãng quên, những gia đình đã bị phá tan. Chúng tôi đã thu thập lời khai từ những người may mắn sống sót, từ những mảnh vỡ còn sót lại của cuộc đời họ."
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tĩnh, bước lên. Nàng không nói nhiều, chỉ nhẹ nhàng đặt xuống một chồng cuộn tài liệu được buộc gọn gàng. Đó là những bản sao chép lời khai, những danh sách tên tuổi, những con số chi tiết về tài sản bị cướp đoạt. Các binh lính dân quân nhanh chóng sao chép những tài liệu này và phát tán chúng trong đám đông, cả phàm nhân lẫn tu sĩ.
Khi những tờ giấy đó được truyền tay, một sự thật kinh hoàng dần hiện rõ. Những con số không biết nói dối, những lời khai chân thực đã xé toạc màn sương mù của tin đồn. Khuôn mặt Liễu Thanh Phong dần biến sắc. Từ vẻ khinh thường ban đầu, hắn chuyển sang tức giận, rồi bàng hoàng. Hắn đã nghĩ rằng những chuyện nhỏ nhặt như Bách Xà Môn đã được che đậy kỹ càng, hoặc ít nhất là không thể bị một phàm nhân phơi bày triệt để đến vậy. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy sát khí bắt đầu hiện rõ.
Tạ Trần không cho hắn cơ hội phản bác. Anh giơ cao một vật nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng. Đó là một mảnh lệnh bài, chỉ bằng một nửa, nhưng những đường nét hoa văn trên đó lại vô cùng quen thuộc.
"Và đây là điều đáng nói nhất, Liễu huynh." Tạ Trần nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng hàm chứa một sự sắc bén đến lạnh người. "Mảnh lệnh bài này được tìm thấy tại Thôn Vân Sơn, trong đống đổ nát của một ngôi nhà bị Bách Xà Môn cướp phá. Liễu huynh, ngài có thể giải thích, tại sao lệnh bài của Thái Huyền Tông, lại được tìm thấy ở đó? Hơn nữa, nó lại là lệnh bài của một môn hạ dưới trướng của ngài, một kẻ đã từng được ngài đề bạt?"
Cả quảng trường như nín thở. Lệnh bài của Thái Huyền Tông! Đây không còn là tin đồn vu vơ nữa, đây là bằng chứng vật lý, không thể chối cãi. Tiếng xì xào biến thành những tiếng ồn ào hơn, những ánh mắt hoài nghi của các tu sĩ khác giờ đây đã chuyển sang kinh ngạc và tức giận. Họ không thể tin được rằng một môn phái chính đạo như Thái Huyền Tông lại có liên quan đến những hành động tàn bạo như vậy.
Liễu Thanh Phong như bị sét đánh ngang tai. Hắn ta nhìn mảnh lệnh bài trong tay Tạ Trần, rồi nhìn vào đám đông đang bắt đầu xôn xao. Hắn ta tưởng chừng như mình đã làm sạch mọi dấu vết, đã cắt đứt mọi liên hệ. Hắn không ngờ Tạ Trần lại có thể tìm ra được bằng chứng này.
"Vô lý!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ, cố gắng che giấu sự bàng hoàng bên trong. "Bôi nhọ! Đây là âm mưu của kẻ tiểu nhân hèn hạ! Ngươi, một phàm nhân, dám vu khống Thái Huyền Tông ta? Ngươi dám đặt điều cho ta?"
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không một chút dao động. "Vu khống hay sự thật, không phải do lời nói quyết định, mà do bằng chứng lên tiếng, Liễu huynh."
Trong đám đông tu sĩ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, ánh mắt đau đớn. Nàng đã nhắm mắt lại khi những bằng chứng đầu tiên được đưa ra, cố gắng thoát khỏi sự thật tàn khốc. Nhưng rồi nàng lại mở mắt ra, buộc mình phải đối mặt. Từng lời nói của Tạ Trần, từng bằng chứng được phơi bày, như những nhát dao đâm thẳng vào niềm tin của nàng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Nàng từng tin vào những lời răn dạy của tông môn, tin vào sự chính nghĩa của Liễu Thanh Phong. Nhưng giờ đây, tất cả đều đang sụp đổ. Cái cảm giác "mất người" mà nàng từng chứng kiến ở những tu sĩ khác, giờ đây lại hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, không chỉ là những kẻ xa lạ, mà là những người nàng từng kính trọng. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo trong lòng, không phải vì khí lạnh, mà vì sự trống rỗng, vô vọng.
***
Tạ Trần không để Liễu Thanh Phong có thời gian củng cố lại sự tự tin. Anh tiếp tục, từng bước, từng bước vạch trần bức màn che giấu mà Liễu Thanh Phong đã dày công xây dựng. Giọng nói của anh vẫn giữ sự điềm tĩnh chết người, nhưng những lời anh nói ra lại sắc bén hơn cả ngàn lưỡi kiếm, đâm thẳng vào tâm can kẻ đối diện.
"Thái Huyền Tông là một trong Tứ Đại Tiên Môn, là trụ cột của chính đạo, là niềm tin của chúng sinh." Tạ Trần chậm rãi nói, từng chữ như gõ vào lương tâm của những tu sĩ xung quanh. "Vậy mà, một môn hạ của tông môn lại có thể ngang nhiên cướp bóc, tàn sát phàm nhân dưới danh nghĩa của tông môn mình. Chẳng lẽ, Thái Huyền Tông lại cho phép những hành động như vậy, Liễu huynh?"
Liễu Thanh Phong muốn phản bác, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Hắn ta không thể chối cãi mảnh lệnh bài kia, nó là bằng chứng thép. Hắn ta nhìn sang các tu sĩ xung quanh, ánh mắt họ đầy sự nghi ngờ và phẫn nộ. Uy tín của hắn, của Thái Huyền Tông, đang bị lung lay dữ dội.
"Chưa hết." Tạ Trần tiếp tục, không chút khoan nhượng. "Bách Xà Môn, như chúng ta đã biết, là một tông môn nhỏ, ẩn mình trong bóng tối, chuyên làm những việc bất chính. Nhưng chúng không thể tồn tại và lớn mạnh nếu không có sự che chở, hoặc ít nhất là sự ngầm đồng ý từ một thế lực lớn hơn. Chúng tôi đã tìm thấy những sổ sách ghi chép, những bằng chứng về việc Bách Xà Môn thường xuyên cống nạp 'lợi ích' cho một 'đại diện trung gian', một kẻ có liên hệ mật thiết với Thái Huyền Tông."
Dương Quân lập tức trình ra một quyển sổ sách cũ kỹ, đã được sao chép nhiều bản và phát tán khắp đám đông. Trong đó, những khoản cống nạp, những tài nguyên quý hiếm, thậm chí là những 'nữ tử phàm nhân' được ghi chép rõ ràng, cùng với những ám hiệu chỉ đến 'đại diện' của một thế lực lớn. Mặc dù không nêu đích danh Liễu Thanh Phong, nhưng những ám hiệu và lời khai của các nhân chứng sống sót từ Bách Xà Môn (những kẻ đã bị Tạ Trần và Dương Quân khéo léo truy lùng và thuyết phục) đã vẽ nên một bức tranh rõ ràng về sự liên đới.
"Và 'đại diện trung gian' này, không ai khác, chính là Trưởng lão Trần, một môn hạ thân tín của Liễu huynh, người đã được ngài đề bạt lên vị trí quản lý tài nguyên của tông môn." Tạ Trần nói thẳng, ánh mắt sắc bén như kiếm. "Trưởng lão Trần, dưới danh nghĩa Thái Huyền Tông, đã 'ngầm đồng ý' và 'nhắm mắt làm ngơ' trước những hành động bạo ngược của Bách Xà Môn, thậm chí còn hưởng lợi từ đó. Liệu Liễu huynh có biết về điều này? Hay Liễu huynh cũng đã 'ngầm đồng ý' và 'nhắm mắt làm ngơ'?"
Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí mọi người. Hắn không chỉ cáo buộc Liễu Thanh Phong có liên quan, mà còn ngụ ý rằng Liễu Thanh Phong chính là kẻ chủ mưu, hoặc ít nhất là kẻ bao che. Cả quảng trường như bùng nổ. Tiếng xì xào bàn tán trở nên ồn ào hơn bao giờ hết, xen lẫn những tiếng la ó phẫn nộ từ phía phàm nhân. Các tu sĩ khác bắt đầu quay sang nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt đầy nghi ngờ, thậm chí là khinh bỉ.
Liễu Thanh Phong bị dồn vào chân tường, khuôn mặt hắn ta đỏ gay lên vì tức giận và xấu hổ. Hắn ta đã tính toán mọi thứ, đã cố gắng che đậy mọi dấu vết, nhưng không ngờ Tạ Trần lại có thể đào sâu đến vậy. Những bí mật tưởng chừng như đã chôn vùi, giờ đây lại bị phơi bày trắng trợn trước hàng vạn con mắt. Hắn ta không thể chối cãi được nữa, bởi vì bằng chứng quá rõ ràng, quá chi tiết.
"Im miệng!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói khàn đặc vì giận dữ. "Kẻ phàm nhân vô tri! Ngươi dám nghi ngờ đạo lý ngàn năm của tiên môn? Ngươi dám vu khống ta, một Trưởng lão của Thái Huyền Tông? Ngươi muốn chết!"
Một luồng khí thế áp bức vô hình từ Liễu Thanh Phong bỗng chốc bùng nổ, lan tỏa khắp quảng trường, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Hắn ta không còn giữ được vẻ ngoài điềm tĩnh, cao ngạo nữa, mà lộ rõ bản chất cuồng nộ. Sát khí từ hắn ta tỏa ra, lạnh lẽo và đáng sợ, hướng thẳng về phía Tạ Trần. Các phàm nhân xung quanh hoảng sợ lùi lại, một số người ngã xuống đất.
Nhưng Tạ Trần không hề nhúc nhích. Anh vẫn đứng thẳng, ánh mắt kiên định, không một chút sợ hãi. Ngay lập tức, Bách Lý Hùng và Dương Quân cùng lúc bước lên, chắn trước Tạ Trần. Bách Lý Hùng rút trường đao ra khỏi vỏ, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, sẵn sàng chiến đấu. Dương Quân cũng thủ thế, khí chất thư sinh của anh giờ đây lại mang theo vẻ anh dũng của một chiến sĩ.
"Liễu trưởng lão, ngài định dùng vũ lực để bịt miệng sự thật sao?" Dương Quân cất tiếng, giọng nói tuy không lớn bằng Liễu Thanh Phong, nhưng lại vang vọng rõ ràng, đầy thách thức.
Đám đông phàm nhân bắt đầu la ó phẫn nộ. "Tiên môn chính đạo? Toàn là dối trá!" "Sát nhân đền mạng!" "Trả lại công bằng cho Thôn Vân Sơn!" Tiếng kêu gào hòa lẫn với tiếng xì xào của các tu sĩ, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tức giận và hoài nghi.
Giữa sự hỗn loạn đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng nép mình trong góc, nhắm chặt mắt. Nàng cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Hình ảnh những tu sĩ "mất người", những khuôn mặt vô cảm và tàn bạo của Bách Xà Môn, cùng với sự tức giận mù quáng của Liễu Thanh Phong, hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng siết chặt đến mức đầu ngón tay run rẩy.
"Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Nàng thầm thì, câu nói mà chính Tạ Trần đã từng khiến nàng suy ngẫm, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng với một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Niềm tin của nàng vào tiên đạo, vào con đường "thành tiên", đã sụp đổ hoàn toàn. Đó không còn là một làn sóng nhỏ, mà là một cơn sóng thần dữ dội, cuốn trôi mọi thứ.
Lăng Nguyệt mở mắt. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây đã không còn sự mệt mỏi hay đau đớn, mà thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến đáng sợ, cùng với một tia quyết tâm cháy bỏng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn sự điềm tĩnh và kiên định của anh. Anh không phải là một tu sĩ, nhưng anh lại đang làm những điều mà các tu sĩ "chính đạo" không dám làm, hoặc đã quên mất. Anh đang bảo vệ "nhân tính", bảo vệ "lẽ phải" của phàm trần.
Một tiếng rít nhẹ vang lên khi nàng rút Nguyệt Quang Trâm ra khỏi búi tóc. Kim trâm ánh lên vẻ lạnh lẽo, nhưng trong tay nàng, nó không còn là vật trang sức, mà là một vũ khí, một biểu tượng cho sự đoạn tuyệt. Nàng biết, hành động này sẽ kéo theo những hậu quả khôn lường, sẽ khiến nàng phải đối mặt với sự phẫn nộ của cả tu giới. Nhưng nàng không thể quay đầu lại nữa.
Sự tức giận và thù hận tột độ của Liễu Thanh Phong, đang sôi sục trong hắn, báo hiệu những hành động trả đũa cực đoan và tàn nhẫn hơn trong tương lai. Sự kiện này chỉ là khởi đầu. Khủng hoảng niềm tin của Lăng Nguyệt Tiên Tử đã dẫn đến một quyết định mang tính bước ngoặt, một sự đoạn tuyệt với tiên đạo cũ kỹ, mục ruỗng. Sự chia rẽ trong giới tu sĩ, giờ đây đã lộ rõ, sẽ tạo điều kiện cho các thế lực khác, những kẻ như Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường, can thiệp sâu hơn vào cục diện, tận dụng sự hỗn loạn để đạt được mục đích riêng. Tạ Trần, một phàm nhân, đang đặt cược rất lớn, và sự kiện này, trận đối chất trên quảng trường Thành Vô Song, chính là một trong những bước đầu tiên của 'cuộc xung đột lớn' trong kỷ nguyên này, một cuộc xung đột không chỉ vì quyền lực, mà vì bản chất của "nhân" và "tiên".
Tạ Trần đưa tay ra hiệu cho Bách Lý Hùng và Dương Quân. Anh bước lên trước một bước, đối mặt với Liễu Thanh Phong, không chút sợ hãi. Ánh mắt anh, sâu thẳm như vực thẳm, nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong mắt Liễu Thanh Phong.
"Liễu huynh," Tạ Trần cất tiếng, giọng nói vẫn điềm tĩnh, "Ngài có thể phủ nhận, có thể dùng vũ lực, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Và sự thật này, sẽ là khởi đầu cho một hồi kết."
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.