Nhân gian bất tu tiên - Chương 188: Thôn Vân Sơn Biến Động: Liễu Thanh Phong Đẩy Cơn Sóng Dữ
Trong làn mưa phùn giăng mắc, Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời âm u. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến vật chất, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Và trong trái tim của mỗi phàm nhân đang cần mẫn lao động kia, một ngọn lửa đã được thắp lên, một ngọn lửa của sự kiên cường, của khao khát được "sống một đời bình thường", bất chấp mọi nỗ lực của những kẻ muốn họ "mất người". Thành Vô Song, dù bị phong tỏa, giờ đây lại trở thành một pháo đài của nhân tính, một minh chứng cho sức mạnh tiềm ẩn của những kẻ tưởng chừng như yếu ớt nhất. Cuộc chiến sinh tồn của Thành Vô Song, và cả cuộc chiến giữ trọn vẹn nhân tính của Tạ Trần, đã thực sự bước vào một giai đoạn mới, đầy cam go nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
***
Sáng sớm, sương giăng mờ trên những mái ngói xanh xám của Thành Vô Song, phủ một màn ẩm ướt lên những con phố vốn đang dần hồi sinh. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ từ các xưởng thủ công mới thành lập vẫn đều đặn vang lên, tạo nên một bản giao hưởng của sự cần mẫn và ý chí kiên cường. Tuy nhiên, sự thanh bình mong manh ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Tại một góc khuất gần tường thành phía Tây, nơi những bức tường cổ kính sừng sững như một lời thề im lặng, một bóng người tiều tụy, quần áo rách rưới, da đen sạm, tay chân chai sạn, đang run rẩy quỳ sụp xuống trước Tạ Trần và các cộng sự. Lão nông già nua ấy được mấy người lính dân quân dẫn đến, đôi mắt đỏ hoe, tràn ngập sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Từng thớ thịt trên khuôn mặt nhăn nheo của lão co giật không ngừng, tựa như đang chống chọi với một cơn ác mộng kinh hoàng vừa trải qua. Mùi đất ẩm và mồ hôi chua loét tỏa ra từ thân thể lão, hòa lẫn với không khí trong lành của buổi sớm, tạo nên một sự tương phản đến rợn người.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào lão nông, ánh lên vẻ tỉnh táo và thấu hiểu. Anh không vội vàng chất vấn, chỉ nhẹ nhàng phất tay ra hiệu cho những người lính lui ra, tạo không gian yên tĩnh cho lão già. Bách Lý Hùng, với vóc dáng vạm vỡ và khuôn mặt vuông vức đầy cương nghị, đứng bên cạnh, nắm chặt chuôi kiếm. Ánh mắt của y bốc lên ngọn lửa giận dữ khi nhìn thấy tình trạng của lão nông. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, tiến lại gần, đặt tay lên vai lão nông, ánh mắt đầy sự lo lắng và đồng cảm. Dương Quân, tuấn tú và nho nhã, đứng thẳng người, nét mặt tuấn tú giờ đây lại ánh lên vẻ phẫn nộ cùng mâu thuẫn nội tâm sâu sắc.
“Cầu xin... cứu lấy Thôn Vân Sơn của chúng tôi!” Lão nông nghẹn ngào thốt lên, giọng nói khản đặc như bị xé toạc, “Bách Xà Môn... chúng là quỷ dữ! Quỷ dữ đội lốt người!” Lão cố gắng vươn tay ra, túm lấy vạt áo của Tạ Trần, nhưng lại run rẩy đến mức không thể nắm chắc. Nước mắt lã chã rơi trên gò má chai sạm, lăn dài theo những nếp nhăn hằn sâu của thời gian và khổ cực.
Bách Lý Hùng nghiến răng, giọng trầm hùng nhưng đầy căm phẫn: “Bách Xà Môn? Một tông môn nhỏ bé đó... dám làm càn! Chắc chắn là Liễu Thanh Phong nhúng tay vào, cố tình kích động để gây rối loạn!” Y không thể nào chấp nhận được cảnh tượng phàm nhân bị áp bức đến mức này, đặc biệt là khi Thành Vô Song đang nỗ lực gầy dựng lại niềm tin và hy vọng.
Dương Quân siết chặt nắm đấm, đôi mắt sáng nay lại phủ một màn sương mờ của sự thất vọng. "Không thể tin được... tu sĩ lại có thể làm những chuyện tàn bạo đến vậy chỉ vì chút lợi lộc... Linh mạch hay gì đó, đâu thể đáng giá bằng sinh mạng con người?" Giọng y có chút run rẩy, cho thấy sự đấu tranh trong lòng y giữa lý tưởng về 'đạo' và thực tế tàn khốc mà y đang chứng kiến.
Tạ Trần đưa tay đỡ lão nông dậy, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đau khổ của lão. “Hãy bình tĩnh, lão trượng. Kể rõ mọi chuyện cho chúng tôi nghe. Từ đầu đến cuối, đừng bỏ sót bất cứ chi tiết nào.” Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, như một dòng nước mát xoa dịu ngọn lửa tuyệt vọng trong lòng lão nông. Anh hiểu rằng, trong thời khắc này, sự trấn an và lắng nghe chính là điều quan trọng nhất.
Lão nông hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Lão kể lại câu chuyện về Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ bé dưới chân núi, vốn yên bình và trù phú nhờ mảnh đất màu mỡ và con suối trong lành. Nhưng ba ngày trước, tai họa ập đến. Các đệ tử Bách Xà Môn, một tông môn nhỏ nằm ẩn mình trong dãy núi lân cận, bất ngờ xuất hiện. Chúng không chỉ cướp bóc mùa màng, mà còn cưỡng bức thanh niên trai tráng trong làng phải làm việc trong một hầm mỏ mà chúng gọi là "linh mạch", nói rằng nơi đó chứa đựng khoáng sản quý giá. "Họ nói linh mạch là của trời đất, phàm nhân không xứng được hưởng, phải khai thác để cống nạp cho tiên môn!" Lão nông kể, giọng lạc đi vì uất ức. Phụ nữ trong làng cũng không thoát khỏi cảnh bị sỉ nhục, bị đối xử như nô lệ. Những ai dám phản kháng, dù chỉ là một lời nói, đều bị giết không thương tiếc, thân thể bị vứt bỏ như cỏ rác. Lão nông là một trong số ít người may mắn trốn thoát được, mang theo hy vọng mong manh tìm kiếm sự giúp đỡ từ Thành Vô Song, nơi mà lão nghe nói có một vị công tử Tạ Trần đang che chở phàm nhân.
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, từng lời của lão nông như một nhát dao cứa vào tâm can anh. Anh không hề ngắt lời, chỉ đôi khi khẽ nhíu mày khi nghe đến những chi tiết tàn bạo nhất. Ánh mắt anh càng lúc càng sâu thẳm, như một hồ nước không đáy đang phản chiếu những gam màu tối tăm nhất của nhân gian. Anh biết, đây không chỉ là một vụ việc đơn lẻ, mà là một phần trong kế hoạch tàn độc của Liễu Thanh Phong, nhằm thử thách giới hạn của anh, đẩy anh vào thế khó, buộc anh phải lựa chọn giữa Thành Vô Song và những sinh mạng vô tội khác. Gánh nặng "điểm neo nhân quả" lại đè nặng lên vai anh, khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nhọc. Mộ Dung Tuyết siết chặt tay lão nông, khuôn mặt thanh tú giờ đây tái nhợt vì căm phẫn. Dương Quân cúi đầu, bàn tay run rẩy, sự phẫn nộ trong lòng anh đang bùng cháy, nhưng đồng thời là nỗi đau khổ khi nhìn thấy sự tha hóa của những kẻ tự xưng là tu sĩ. Bách Lý Hùng gầm nhẹ, y đã sẵn sàng rút kiếm và lao ra ngoài bất cứ lúc nào, nhưng ánh mắt kiên định của Tạ Trần đã giữ y lại. Lão nông kể xong, cả người lão như rũ ra, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, nơi Thôn Vân Sơn đang chìm trong biển lửa của sự tàn ác.
***
Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ dưới chân núi, vốn nổi tiếng với những cánh đồng lúa xanh mướt và dòng suối trong vắt uốn lượn qua những mái nhà gỗ đơn sơ, giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian. Bầu trời âm u, mây đen kéo đến dày đặc, như thể thiên địa cũng không chịu nổi cảnh tượng bi thương nơi đây. Những ngôi nhà tranh vách đất bị đập phá tan hoang, mái ngói vỡ nát, tường đổ sập. Cánh đồng lúa xanh tốt ngày nào giờ đây bị cày nát thành những vũng bùn lầy, những luống rau xanh tươi bị giẫm đạp không thương tiếc. Mùi khói ám ảnh từ những tàn tro của nhà cửa bị đốt cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi máu tanh phảng phất, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, chết chóc.
Tại trung tâm ngôi làng, trên một mô đất cao, Trưởng Lão Ác Độc của Bách Xà Môn, với khuôn mặt nhăn nhó và đôi mắt ti hí gian xảo, đang nở nụ cười ghê tởm. Y mặc một bộ đạo bào màu xám tro, điểm xuyết hình rắn độc, toát lên vẻ tàn nhẫn và tham lam. Y đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua những phàm nhân đang bị cưỡng bức làm việc dưới sự giám sát của các đệ tử Bách Xà Môn. Tiếng roi quất vun vút trong không khí, tiếng la hét đau đớn, tiếng than khóc thảm thiết của trẻ nhỏ và phụ nữ vang vọng khắp thung lũng, bị tiếng gió rít qua những khe núi nuốt chửng.
Những phàm nhân, với thân thể gầy gò, quần áo lấm lem bùn đất và máu, đang bị ép buộc đào bới trong một hầm mỏ mới khai thác ở rìa làng. Những dụng cụ thô sơ va vào đá, tạo ra những âm thanh chói tai. Họ làm việc trong sợ hãi, ánh mắt vô hồn, không dám ngẩng đầu lên nhìn. Chỉ cần một chút chậm trễ, một tiếng roi tàn nhẫn sẽ giáng xuống lưng họ, để lại những vết hằn đỏ ứa máu. "Lũ phàm nhân thấp hèn! Linh mạch dưới đất là thiên tài địa bảo, các ngươi sao xứng được hưởng? Làm việc mau! Kẻ nào lười biếng, sẽ bị rút gân lột da!" Trưởng Lão Ác Độc rít lên, giọng nói khàn khàn như tiếng rắn rít, mỗi lời thốt ra đều mang theo sự khinh miệt và tàn bạo. Y thích thú nhìn những thân người co rúm lại vì sợ hãi, tận hưởng cái cảm giác quyền uy tuyệt đối.
Một đệ tử Bách Xà Môn, với vẻ mặt hung tợn và nụ cười ranh mãnh, chạy đến bên Trưởng Lão, khom lưng báo cáo: “Bẩm trưởng lão, lão già cứng đầu kia vẫn không chịu khai ra nơi chôn giấu lương thực còn lại của làng! Chúng ta đã lục soát khắp nơi nhưng không tìm thấy.”
Trưởng Lão Ác Độc nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. “Vậy thì dùng thủ đoạn của tông môn ta! Để hắn nếm thử mùi vị 'Hóa Xà Độc' xem có mềm miệng không!” Y phất tay, ra hiệu cho tên đệ tử. Hóa Xà Độc là một loại kịch độc mà Bách Xà Môn nổi tiếng, nó không giết người ngay lập tức mà từ từ ăn mòn xương tủy, gây ra nỗi đau đớn tột cùng, khiến nạn nhân cầu sống không được, cầu chết không xong. Đó là thứ mà bất cứ phàm nhân nào cũng phải khiếp sợ.
Tên đệ tử vâng lời, quay lưng đi, hướng về phía một ngôi nhà xiêu vẹo nơi một lão phàm nhân già nua đang bị trói chặt. Tiếng la hét thảm thiết của lão già vang lên ngay sau đó, kéo dài thê lương trong không khí, tựa như một bản giao hưởng của nỗi kinh hoàng. Cảnh tượng tàn bạo này không chỉ cho thấy sự tha hóa đến tận cùng của Bách Xà Môn, mà còn là minh chứng cho sự bất lực đến tuyệt vọng của phàm nhân trước sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ. Trong khoảnh khắc ấy, mây đen trên bầu trời càng kéo đến dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, như báo hiệu một cơn bão lớn, một tai ương khủng khiếp sắp sửa ập đến, không chỉ cho Thôn Vân Sơn mà còn cho cả nhân gian này. Tiếng gió rít gào như tiếng khóc than của oan hồn, tiếng mưa lất phất bắt đầu rơi, hòa cùng tiếng nức nở của những người dân đang bị áp bức, tạo nên một bức tranh bi thảm đến tột cùng.
***
Trong khi Thôn Vân Sơn đang chìm trong biển lửa của sự tàn ác, cách đó hàng ngàn dặm, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một khung cảnh hoàn toàn khác đang diễn ra. Chiều tà buông xuống, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những mái ngói cong vút, tạo nên một vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng ẩn chứa sự lạnh lẽo. Giảng Đường, một tòa nhà lớn bằng gỗ lim cổ kính, vẫn giữ được sự trang nghiêm vốn có. Bên trong, tiếng giảng bài đều đều của các trưởng lão vang vọng, tiếng ghi chép sột soạt của các đệ tử, và đôi khi là tiếng thảo luận nhỏ nhẹ, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, học hỏi. Mùi giấy, mực và gỗ, xen lẫn chút hương trầm nhẹ nhàng, phảng phất trong không gian.
Tại một ban công được chạm khắc tinh xảo, nhìn ra khoảng sân rộng rãi nơi các đệ tử đang luyện kiếm, Liễu Thanh Phong đứng đó, tay chắp sau lưng, dáng người thanh tú nhưng toát ra một vẻ lạnh lùng khó tả. Ánh mắt hắn nhìn xa xăm về phía chân trời phía Tây, nơi mà bằng nhãn lực của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, hắn có thể mờ ảo nhìn thấy Thành Vô Song, tựa như một chấm nhỏ trong bức tranh rộng lớn của thế gian. Vẻ mặt hắn không biểu lộ cảm xúc rõ rệt, nhưng đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. Hắn vẫn luôn giữ phong thái cao ngạo, tự phụ của một người đứng trên vạn vật, tin rằng mình đang nắm giữ "đại nghĩa" của Thiên Đạo.
Một đệ tử nội môn, trẻ tuổi và tuấn tú, vội vã chạy đến, khom lưng cung kính dâng lên một ngọc giản thông tin. Vẻ mặt hắn đầy vẻ khẩn trương, nhưng cũng không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào sư huynh của mình. “Bẩm sư huynh, Bách Xà Môn đã hoàn toàn kiểm soát Thôn Vân Sơn. Phàm nhân không dám phản kháng, chỉ có một lão già chạy thoát được, có lẽ đang hướng về Thành Vô Song để cầu cứu.” Giọng đệ tử trầm thấp, rõ ràng, mang theo chút lo lắng.
Liễu Thanh Phong không hề nhíu mày, chỉ nhẹ nhàng đón lấy ngọc giản, lướt qua một lượt. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng như băng, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên một cách rõ ràng hơn, để lộ sự hài lòng sâu sắc. “Tốt lắm. Cứ để bọn chúng làm. Mặc kệ lũ phàm nhân kia kêu gào, càng hỗn loạn, càng chứng tỏ sự yếu kém của Tạ Trần.” Giọng hắn vang lên trầm thấp, mang theo một sự tự tin tuyệt đối, như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay hắn. “Hắn sẽ phải lựa chọn: cứu lấy Thành Vô Song đang bị phong tỏa hay cứu một thôn làng nhỏ bé đang bị giày xéo. Đến lúc đó, hắn sẽ thấy sự bất lực của kẻ phàm nhân trước quyền năng tu sĩ, và hắn sẽ hiểu rằng, chỉ có Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh mới bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Hắn tin rằng, áp lực kép này sẽ khiến Tạ Trần bộc lộ điểm yếu, hoặc buộc phải hành động thiếu suy nghĩ, rơi vào bẫy mà hắn đã giăng sẵn. Mục đích của hắn không chỉ là trừng phạt Thôn Vân Sơn, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và khả năng của Tạ Trần, nhằm chứng minh rằng phàm nhân, dù có trí tuệ đến đâu, cũng không thể chống lại sức mạnh của tiên môn.
Hắn phất tay cho đệ tử lui xuống, quay lại nhìn Thành Vô Song một lần nữa. Ánh mắt hắn đầy vẻ tính toán và lạnh lùng, như thể cả nhân gian này chỉ là một ván cờ lớn, và Tạ Trần chỉ là một quân cờ trong tay hắn. Hắn tin rằng Tạ Trần sẽ không thể nào giải quyết được đồng thời hai cuộc khủng hoảng này mà không phải trả giá đắt. Nụ cười nhạt trên môi hắn càng sâu hơn, mang theo một chút châm biếm và ngạo mạn. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để chứng kiến sự sụp đổ của "điểm neo nhân quả" mà Thiên Đạo dường như đang ưu ái, và khẳng định lại vị thế tối thượng của tu sĩ trong thế giới này.
***
Đêm khuya, trăng mờ nhạt ẩn sau những tầng mây xám xịt, chỉ đủ ánh sáng yếu ớt rọi xuống Thành Vô Song, khiến mọi thứ chìm trong một màn sương bạc hư ảo. Trong một thư phòng đơn sơ nhưng gọn gàng tại Thành Vô Song, Tạ Trần đang ngồi trước bàn, ánh nến lung linh hắt bóng anh lên tường. Trên bàn trải rộng một tấm bản đồ lớn của khu vực Thành Vô Song và các vùng lân cận, chi chít những ghi chú bằng bút lông nhỏ xíu, thể hiện những tuyến đường, địa hình, và vị trí của các làng mạc. Mùi mực và giấy cũ hòa quyện trong không khí tĩnh mịch.
Xung quanh anh, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân ngồi trên những chiếc ghế gỗ, nét mặt ai nấy đều đầy lo lắng. Câu chuyện kinh hoàng từ lão nông Thôn Vân Sơn vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Tạ Trần đã dành hàng giờ đồng hồ để phân tích thông tin, suy xét mọi khả năng, nhưng ánh mắt anh không hề dao động, vẫn giữ được vẻ kiên định đến lạ thường, dù gánh nặng trên vai anh dường như đã tăng lên gấp bội.
“Thành Vô Song hiện tại tuy đã ổn định phần nào nhờ kế hoạch của tiên sinh, nhưng vẫn không thể xuất binh quy mô lớn.” Bách Lý Hùng trầm giọng, giọng nói đầy sự kìm nén. “Liễu Thanh Phong đang chờ chúng ta mắc sai lầm, hắn muốn chúng ta tự lộ ra điểm yếu. Nếu chúng ta cử quân đi cứu Thôn Vân Sơn, Thành Vô Song sẽ bị tấn công ngay lập tức.” Y hiểu rõ mưu đồ của đối phương, nhưng sự bất lực khi không thể ra tay cứu giúp đồng bào khiến y vô cùng day dứt.
Mộ Dung Tuyết siết chặt bàn tay, đôi mắt nàng ánh lên vẻ xót xa. “Thôn Vân Sơn không thể chờ đợi lâu hơn. Mỗi giờ trôi qua là thêm sinh mạng bị đe dọa. Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ bị tàn sát.” Nàng cảm nhận được nỗi đau của những người dân vô tội, và điều đó khiến nàng, một y sư luôn đặt sinh mệnh lên hàng đầu, không thể nào chấp nhận được.
Dương Quân thở dài, khuôn mặt tuấn tú giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi. “Nếu chúng ta có thể bí mật phái người, hoặc sử dụng các tuyến đường ngầm mà Hồ Ly Nữ đã chỉ dẫn… nhưng Bách Xà Môn có tu sĩ Trúc Cơ cảnh, không dễ đối phó. Ngay cả một đội binh tinh nhuệ cũng khó có thể đột nhập mà không bị phát hiện.” Niềm tin của anh vào 'chính đạo' đã lung lay dữ dội, nhưng anh vẫn cố gắng tìm kiếm một giải pháp ít đổ máu nhất.
Tạ Trần nhắm mắt lại, một lát sau mới từ từ mở ra. Ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định, như một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối mịt mờ. “Chúng ta không thể trực tiếp đối đầu, đó là điều Liễu Thanh Phong muốn. Hắn muốn đẩy chúng ta vào thế lưỡng nan, buộc chúng ta phải lựa chọn một trong hai con đường đều dẫn đến thất bại. Nhưng cũng không thể bỏ mặc. Sự tàn bạo của Bách Xà Môn không chỉ là hành động riêng lẻ, mà là một đòn thăm dò, một lời cảnh báo từ phía tiên môn. Nếu chúng ta nhượng bộ, chúng sẽ được đà lấn tới, và rồi sẽ không còn thôn làng nào được yên ổn nữa.”
Anh đưa ngón tay chỉ vào tấm bản đồ, lướt qua những đường nét phức tạp. “Chúng ta sẽ dùng… trí tuệ của phàm nhân, một lần nữa. Và có lẽ, đã đến lúc tìm kiếm sự giúp đỡ từ những ‘người bạn’ ít ngờ tới.” Giọng anh trầm ổn, nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, trong cuộc chiến này, sức mạnh không chỉ nằm ở phép thuật hay binh đao, mà còn ở sự khéo léo, sự kiên trì và khả năng nhìn thấu nhân tâm.
Tạ Trần bắt đầu phác thảo một kế hoạch mới lên bản đồ, những nét vẽ dứt khoát nhưng đầy tính toán. Kế hoạch của anh không phải là một cuộc tấn công trực diện, mà là một chiến dịch quấy rối và phá hoại âm thầm. Anh định hình việc sử dụng mạng lưới thông tin ngầm đã được thiết lập thông qua Hồ Ly Nữ, không chỉ để thu thập tin tức, mà còn để lan truyền những thông tin có lợi, gây hoang mang trong nội bộ Bách Xà Môn. Đồng thời, anh sẽ điều động các đội dân quân nhỏ lẻ từ Thành Vô Song, những người quen thuộc với địa hình rừng núi, để bí mật đột nhập vào khu vực Thôn Vân Sơn, không phải để giao chiến trực diện, mà để quấy phá hoạt động khai thác linh mạch, cắt đứt đường tiếp tế của Bách Xà Môn, giải cứu những người bị bắt giữ một cách có chọn lọc, và đặc biệt là, tạo ra ảo ảnh về một lực lượng lớn hơn đang ẩn mình trong bóng tối.
Anh quyết định sẽ liên lạc sâu hơn với Hồ Ly Nữ để tìm kiếm sự hỗ trợ cụ thể, không chỉ là thông tin mà có thể là cả sự can thiệp gián tiếp từ thế lực yêu tộc, những kẻ luôn có mối thù sâu sắc với tu sĩ. "Họ có lẽ không muốn can thiệp trực diện vào cuộc chiến giữa tiên và phàm, nhưng nếu đó là cuộc chiến chống lại sự tàn bạo, chống lại kẻ phá hoại cân bằng tự nhiên, thì có lẽ họ sẽ thấy có lợi ích trong đó," Tạ Trần thầm nghĩ, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
Gánh nặng trên vai anh càng lúc càng lớn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động. Anh biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và mỗi bước đi của anh đều có thể định đoạt vận mệnh của vô số sinh linh. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững niềm tin vào "trí tuệ của phàm nhân", vào ngọn lửa kiên cường đang cháy trong mỗi trái tim, và vào khao khát được "sống một đời bình thường" – một khao khát đủ mạnh mẽ để chống lại cả sự suy tàn của Thiên Đạo và sự tàn bạo của tiên môn. Cuộc chiến này, đối với anh, không chỉ là vì sự sống còn, mà còn là vì nhân tính, vì lẽ phải, vì một kỷ nguyên mới nơi con người không cần phải "mất người" để tìm kiếm quyền năng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.