Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 187: Kế Sách Lật Bàn: Trí Tuệ Phàm Nhân Phá Vòng Vây

Đêm đã về khuya, gió rít qua Hẻm Núi U Ảnh tựa như ngàn vạn linh hồn than khóc. Tạ Trần đứng đó, thân hình thư sinh gầy gò của anh như một bóng hình đơn độc, đối diện với vực sâu thăm thẳm, nơi mà Hồ Ly Nữ vừa thu lấy thông điệp rồi biến mất. Anh không ở lại quá lâu. Nhiệm vụ của anh đã hoàn thành, và một nhiệm vụ khác, nặng nề hơn, đang chờ đợi. Anh quay lưng lại với vực thẳm, bước đi vững vàng trên con đường mòn lẩn khuất trong màn sương dày đặc, hướng về Thành Vô Song. Mỗi bước chân đều nặng trĩu suy tư, như thể anh đang gánh vác cả một thế giới.

Khi Tạ Trần trở về phòng sách của mình trong Thành Vô Song, ánh trăng đã bị mây đen che khuất hoàn toàn, chỉ còn lại ánh nến leo lét trên bàn, chập chờn như một sinh mệnh mong manh giữa biển đêm. Căn phòng nhỏ chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rầm như tiếng thì thầm của quá khứ. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt và mùi gỗ trầm ấm của thư phòng bao trùm lấy anh, tạo nên một không gian quen thuộc, nơi anh tìm thấy sự yên bình để đối diện với những hỗn loạn bên ngoài. Tạ Trần không vội vàng thắp thêm đèn hay pha trà. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, cơ thể hơi mỏi mệt sau chuyến đi đêm, nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm đang len lỏi qua từng thớ thịt, và cái sức nặng vô hình của trách nhiệm đang đè lên vai. Liễu Thanh Phong đã phong tỏa Thành Vô Song, cắt đứt mọi nguồn tiếp tế, đẩy hàng vạn phàm nhân vào cảnh khốn cùng. Hắn muốn bóp nghẹt thành trì này, muốn dùng sự đói khát và sợ hãi để khuất phục ý chí của Tạ Trần, của Dương Quân, và của tất cả những ai dám đứng lên chống lại quyền uy của tiên môn. Nhưng hắn quên rằng, có những thứ không thể bị phong tỏa, không thể bị bóp nghẹt. Đó là trí tuệ, là sự kiên cường, và là cái chấp niệm về một cuộc sống trọn vẹn của con người.

Một lát sau, Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn sắc bén hướng về mảnh da thú nhỏ mà Hồ Ly Nữ đã trao lại. Đó không phải là vật chất, mà là một thông điệp vô hình, chỉ có thể cảm nhận bằng "nhân quả". Hồ Ly Nữ, với bản tính tinh quái và sự nhạy bén với những dòng chảy ẩn khuất của thế giới, luôn là một kênh thông tin độc đáo. Nàng không trực tiếp can thiệp, nhưng lại có khả năng nhìn thấy những ngóc ngách, những mối liên kết mà tu sĩ cao ngạo thường bỏ qua. Thông điệp lần này, như thường lệ, không phải là những lời lẽ trực tiếp, mà là một chuỗi các ký hiệu, hình ảnh, và cả những cảm giác mơ hồ về các dòng chảy linh khí yếu ớt, những điểm giao thoa giữa thế giới ngầm và nhân gian.

Tạ Trần đặt tay lên Nhân Quả Luân Bàn trên bàn. Chiếc luân bàn cổ kính, vốn là một vật phẩm vô giá mà anh luôn mang theo, khẽ rung lên, phát ra ánh sáng màu hổ phách yếu ớt, phản chiếu sự vận hành của nhân quả. Anh dùng khả năng suy luận cực hạn của mình, kết hợp với sự nhạy cảm với "nhân quả" để giải mã thông điệp. Mỗi ký hiệu, mỗi đường nét trên mảnh da thú đều được anh phân tích tỉ mỉ. Đó là một bản đồ ngầm, không phải bản đồ địa lý thông thường, mà là bản đồ của những mối liên hệ, những tuyến đường bí mật, những nguồn tài nguyên ẩn khuất.

“Quả nhiên, kẻ khôn ngoan không chỉ nhìn vào bề mặt... Tiểu Cửu, ngươi thật sự là một kho báu.” Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói nhẹ như gió thoảng, pha lẫn một chút thán phục và cả sự mệt mỏi. Anh nhìn thấy những con đường mòn cổ xưa đã bị lãng quên, những hang động nối liền các dãy núi, những mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, và cả những làng mạc hẻo lánh mà tiên môn chưa bao giờ bận tâm đến. Anh cũng nhìn thấy những "nhân quả" gắn liền với những nơi đó: những món nợ ân tình của các thương nhân nhỏ, những lời thề ước của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, những giao dịch ngầm của yêu tộc với phàm nhân. Đó là một mạng lưới phức tạp, tinh vi, nơi mà luật lệ của tiên môn gần như không có tác dụng.

Nhưng đồng thời, Tạ Trần cũng nhận ra những rủi ro tiềm ẩn. Dựa vào thế giới ngầm không khác gì bước đi trên dây thép. Một sơ sẩy nhỏ cũng có thể dẫn đến họa sát thân, không chỉ cho bản thân anh mà còn cho cả Thành Vô Song. Hồ Ly Nữ là một đồng minh khó lường, nàng không hành động vì chính nghĩa hay đạo lý, mà vì lợi ích, hoặc đôi khi, chỉ vì sự tò mò và giải trí của nàng. Tuy nhiên, trong tình cảnh này, Tạ Trần không có nhiều lựa chọn. “Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Nhưng cánh cửa này lại dẫn đến một mê cung đầy cạm bẫy.” Anh tự nhủ, ánh mắt càng thêm kiên định.

Anh cẩn thận ghi chép lại những thông tin quan trọng nhất lên một cuộn giấy da, không phải bằng chữ viết thông thường, mà bằng những ký hiệu và hình vẽ mà chỉ anh mới có thể hiểu được. Anh phác thảo lại những tuyến đường, những điểm nút, những mối liên kết. Bầu không khí trong phòng sách dần trở nên căng thẳng hơn, không phải vì sự sợ hãi, mà vì sự tập trung cao độ của Tạ Trần. Mỗi nét vẽ, mỗi ký hiệu đều mang theo một quyết định, một sự tính toán, một phần của kế hoạch lớn hơn đang hình thành trong đầu anh. Chiếc Nhân Quả Luân Bàn vẫn phát ra ánh sáng yếu ớt, như một người bạn đồng hành thầm lặng, chứng kiến những suy tư sâu sắc nhất của anh.

Đêm dần tàn, ánh sáng mờ nhạt của bình minh bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, xua đi bóng tối và sự lạnh lẽo. Tạ Trần vẫn ngồi đó, cuộn giấy da đã đầy ắp những ký hiệu và hình vẽ. Anh đã nhìn thấu một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh, một khe hở trong bức tường phong tỏa tưởng chừng như vô vọng. Mảnh da thú của Hồ Ly Nữ giờ đây đã trở thành một tấm bản đồ dẫn lối, không phải đến một kho báu, mà đến một con đường sống. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch này không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự dũng cảm, sự đoàn kết, và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của phàm nhân. Gánh nặng trên vai anh không hề nhẹ đi, nhưng một tia hy vọng đã nhen nhóm, một con đường đã được mở ra trong tâm trí anh, thoát khỏi vòng vây của sự tuyệt vọng.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thành Vô Song vẫn u ám, những hạt mưa phùn li ti giăng mắc khắp nơi, tạo nên một bức màn xám xịt, càng làm tăng thêm vẻ ảm đạm cho thành trì đang bị phong tỏa. Trong Đại sảnh hội nghị, không khí nặng trĩu sự lo âu. Bách Lý Hùng, với gương mặt phong trần hằn rõ vẻ mệt mỏi và đôi mắt kiên nghị, đang đi đi lại lại. Dương Quân, vẫn khoác trên mình bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây lại đầy vẻ ưu tư, ánh mắt không ngừng nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang tìm kiếm một lối thoát vô vọng. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch như thường lệ, nhưng đôi mày thanh tú lại khẽ nhíu lại, biểu cảm của nàng vừa là sự lo lắng, vừa là sự bất lực khi y thuật không thể chữa lành bệnh đói. Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị nhưng cũng không giấu được vẻ sốt ruột, nắm chặt cán dao bên hông. Họ đã tụ họp từ sớm, đối diện với tình hình ngày càng trầm trọng của Thành Vô Song.

“Tạ huynh, tình thế nguy cấp, dân chúng đã bắt đầu hoảng loạn.” Bách Lý Hùng dừng bước, giọng nói trầm hùng pha lẫn sự sốt ruột. “Lương thực đã cạn kiệt, nước uống cũng không còn nhiều. Nếu cứ thế này, Thành Vô Song sẽ không trụ được quá mười ngày.”

Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ. “Liễu Thanh Phong thật tàn nhẫn! Hắn muốn dùng sự đói khát để bức ép chúng ta đầu hàng, để hủy diệt ý chí của phàm nhân!”

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài. “Ta đã cố gắng hết sức để điều chế thuốc men từ những nguyên liệu còn lại, nhưng không có lương thực, không có nước sạch, mọi nỗ lực đều chỉ là vá víu. Bệnh dịch có thể bùng phát bất cứ lúc nào.”

Thủ Lĩnh Dân Quân đấm mạnh vào tường, tiếng động vang vọng trong sảnh. “Chỉ cần Tạ tiên sinh chỉ lối, dân quân chúng ta nguyện dốc sức! Chúng ta không thể ngồi chờ chết!”

Ngay lúc đó, cánh cửa đại sảnh khẽ mở. Tạ Trần bước vào, mang theo một sự bình tĩnh đáng ngạc nhiên, như một dòng nước mát xoa dịu bầu không khí căng thẳng. Anh vẫn khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và quyết đoán. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt cuộn giấy da vừa ghi chép lên bàn hội nghị.

Bách Lý Hùng và những người khác lập tức dồn ánh mắt về phía Tạ Trần, trong đó có cả sự mong chờ và một chút hoài nghi. Liệu trong tình cảnh tuyệt vọng này, Tạ Trần có thể tìm ra lối thoát nào?

“Liễu Thanh Phong muốn bóp nghẹt chúng ta, nhưng hắn quên mất, sức mạnh lớn nhất của phàm nhân không phải tu vi, mà là sự kiên cường và trí tuệ.” Tạ Trần cất giọng, trầm tĩnh và rõ ràng, như một tiếng chuông vang vọng giữa màn sương mờ mịt. “Chúng ta sẽ biến sự phong tỏa thành cơ hội. Đây là kế hoạch ‘Lật Bàn’.”

Anh trải cuộn giấy da ra, trên đó là những ký hiệu và hình vẽ khó hiểu đối với những người khác, nhưng lại đầy đủ ý nghĩa đối với Tạ Trần. Anh bắt đầu phân tích tình hình. “Liễu Thanh Phong đã phong tỏa mọi con đường lớn, mọi tuyến đường thương mại truyền thống. Hắn nghĩ rằng bằng cách đó, hắn đã cắt đứt huyết mạch của Thành Vô Song. Nhưng hắn không thể phong tỏa tất cả. Hắn không thể phong tỏa những con đường mòn bí mật, những hang động ẩn mình trong lòng đất, những mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng núi.”

Anh chỉ vào một vài ký hiệu trên cuộn giấy. “Thông qua một vài kênh thông tin, ta đã nắm được một vài tuyến đường ngầm, những nơi mà tiên môn ít khi để ý tới vì cho rằng không có linh khí dồi dào hay bảo vật quý giá. Đây là những con đường cổ xưa, có thể đã bị lãng quên hoặc chỉ được biết đến bởi một số ít người, có thể là yêu tộc, hoặc những kẻ sống bên lề xã hội.”

Dương Quân cau mày. “Ngươi muốn dựa vào yêu tộc? Đó là một sự mạo hiểm lớn, Tạ huynh. Yêu tộc khó lường, và họ có thể lợi dụng tình cảnh của chúng ta.”

Tạ Trần gật đầu. “Ta hiểu sự lo lắng của ngươi, Dương huynh. Nhưng trong tình thế này, chúng ta không có nhiều lựa chọn. Hơn nữa, ta không định ‘dựa’ vào họ, mà là ‘hợp tác’ một cách có kiểm soát. Kế hoạch của ta không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm nguồn tiếp tế từ bên ngoài. Nó còn bao gồm việc biến Thành Vô Song thành một pháo đài tự cung tự cấp, một mạng lưới tình báo linh hoạt.”

Anh tiếp tục, ánh mắt quét qua từng người trong sảnh. “Thứ nhất, chúng ta cần tìm kiếm và khai thác mọi nguồn lực bên trong thành. Nước ngầm, những kho dự trữ bí mật của các gia tộc lâu đời, những khu vườn bỏ hoang có thể trồng rau ngắn ngày. Mộ Dung cô nương, ta cần ngươi tập hợp tất cả y sư, lương y trong thành để nghiên cứu các loại thảo dược dại, cách chế biến thức ăn từ những nguyên liệu bình thường, và đặc biệt là phương pháp lọc nước sạch.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc và quyết đoán hơn. “Ta có thể hỗ trợ về y thuật và phân tích thông tin. Ta sẽ làm hết sức mình.”

“Thứ hai,” Tạ Trần nói tiếp, “chúng ta cần tổ chức lại dân chúng. Không phải chỉ là phân phát lương thực, mà là biến họ thành một lực lượng sản xuất và phòng thủ. Bách Lý huynh, Thủ Lĩnh Dân Quân, ta cần hai vị tập hợp những thợ thủ công lành nghề, những người có kỹ năng đặc biệt. Chúng ta sẽ dùng gỗ, đá, kim loại phế thải để chế tạo các công cụ cần thiết, các vũ khí phòng thủ thô sơ. Chúng ta sẽ xây dựng các hầm ngầm, các điểm trú ẩn an toàn. Mỗi người dân sẽ là một phần của cỗ máy này.”

Bách Lý Hùng vỗ bàn một tiếng trầm đục, gương mặt kiên nghị giờ đây tràn đầy quyết tâm. “Tạ huynh nói phải! Chúng ta sẽ không ngồi chờ chết! Ta sẽ đích thân giám sát việc tổ chức dân chúng. Chúng ta sẽ cho bọn tu sĩ thấy sức mạnh của phàm nhân!”

Thủ Lĩnh Dân Quân cũng gật đầu mạnh mẽ. “Chỉ cần Tạ tiên sinh chỉ lối, dân quân chúng ta nguyện dốc sức! Chúng ta sẽ biến Thành Vô Song thành một tảng đá không thể lay chuyển!”

“Thứ ba,” Tạ Trần nói, giọng anh hạ thấp hơn một chút, “chúng ta cần một mạng lưới ‘tai mắt’. Những tuyến đường ngầm mà ta vừa nhắc đến không chỉ là con đường vận chuyển vật chất, mà còn là kênh trao đổi thông tin. Ta cần những người thông minh, lanh lợi, dám liều mình để len lỏi ra ngoài, thu thập tin tức về hoạt động của Liễu Thanh Phong và tiên môn. Hồ Ly Nữ có thể cung cấp một số đầu mối, nhưng chúng ta cần người của chính mình.”

Dương Quân nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy suy tư. “Kế hoạch này mạo hiểm, nhưng là con đường duy nhất. Chúng ta không thể chỉ phòng thủ bị động.” Anh quay sang Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân. “Ta sẽ cùng hai vị hỗ trợ việc tổ chức dân chúng và tìm kiếm những người phù hợp cho mạng lưới tai mắt. Ta cũng sẽ dùng kiến thức của mình để giúp đỡ các thợ thủ công.”

Tạ Trần gật đầu. “Chúng ta sẽ biến sự phong tỏa của tiên môn thành một cơ hội để đoàn kết phàm nhân, để chứng minh rằng sức mạnh của con người không chỉ nằm ở linh khí. Đây là cuộc chiến của ý chí, của trí tuệ, và của sự kiên cường.”

Những lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời hiệu triệu, đánh thẳng vào tâm can của những người đang tuyệt vọng. Họ nhìn thấy ở anh không phải một tu sĩ cao ngạo, mà là một phàm nhân chân chính, một người sẵn sàng đứng về phía họ, dùng trí tuệ của mình để phá vỡ cục diện tưởng chừng như vô vọng. Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, nhưng trong Đại sảnh hội nghị, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, xua tan đi màn sương mù của tuyệt vọng.

***

Ngay sau cuộc họp, Thành Vô Song như một cỗ máy khổng lồ vừa được bơm thêm năng lượng, bắt đầu vận hành với một nhịp điệu hoàn toàn mới. Bầu trời vẫn âm u, gió nhẹ thổi qua những con phố, mang theo hơi ẩm và một nỗi lo lắng mơ hồ, nhưng bên dưới, một làn sóng hoạt động mạnh mẽ đang dâng trào. Dưới sự chỉ đạo của Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, những biện pháp đầu tiên của kế hoạch "Lật Bàn" được triển khai một cách nhanh chóng và hiệu quả.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và giọng nói trầm hùng, đích thân đi khắp các khu phố, tập hợp dân chúng. Ban đầu, nhiều người vẫn còn hoài nghi, gương mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi về tương lai. Một số người thì thầm, bàn tán về sự vô vọng của việc chống lại tiên môn, về cái đói đang cận kề. “Liệu chúng ta có thể làm được gì chứ?” một lão nông râu tóc bạc phơ thở dài. “Tiên nhân muốn bóp chết chúng ta, thì chúng ta chỉ có thể chờ chết mà thôi.”

Nhưng khi Bách Lý Hùng đứng trước đám đông, giọng nói của ông vang lên mạnh mẽ, đầy khí phách, như một lời sấm sét giữa trời quang. “Hỡi dân chúng Thành Vô Song! Chúng ta sẽ không đầu hàng! Chúng ta sẽ không quỳ gối trước bất kỳ ai! Liễu Thanh Phong muốn bóp nghẹt chúng ta, nhưng hắn sẽ không bao giờ bóp nghẹt được ý chí của chúng ta! Chúng ta sẽ dùng chính đôi tay, khối óc của mình để vượt qua thử thách này! Mỗi người một tay, chúng ta sẽ cho bọn tu sĩ thấy sức mạnh của phàm nhân!”

Lời nói của Bách Lý Hùng, cùng với sự hiện diện kiên cường của Thủ Lĩnh Dân Quân và cả Dương Quân – một tu sĩ nhưng lại đứng về phía phàm nhân – dần dần lay động lòng người. Những ánh mắt hoài nghi từ từ chuyển thành ánh mắt quyết tâm. Họ nhìn thấy không phải là những lời hứa suông, mà là một kế hoạch cụ thể, một con đường sống.

Các đội dân quân được tổ chức lại chặt chẽ hơn. Không chỉ tuần tra, họ còn được giao nhiệm vụ tìm kiếm các nguồn nước ngầm. Những người lớn tuổi, có kinh nghiệm về địa lý và lịch sử địa phương, được tập hợp để chỉ dẫn những nơi có khả năng có mạch nước ngầm. Những người đàn ông khỏe mạnh bắt đầu đào giếng, khai thông các đường dẫn nước cũ. Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên khắp nơi, phá tan sự tĩnh mịch u ám của thành phố bị phong tỏa.

Trên Phố Thương Mại Kim Long, vốn giờ đây đã trở nên vắng vẻ và tiêu điều, các phường hội thủ công lại bắt đầu hoạt động. Những thợ mộc, thợ rèn, thợ may, thợ gốm… tất cả đều được huy động. Dưới sự cố vấn của Dương Quân, họ bắt đầu tính toán sản xuất nhu yếu phẩm thay thế, tận dụng mọi tài nguyên trong thành. Gỗ cũ được biến thành công cụ, kim loại phế thải được nung chảy để tạo ra những dụng cụ nông nghiệp thô sơ, vải vụn được vá víu thành quần áo ấm. Các nhà kho trống rỗng giờ đây trở thành xưởng sản xuất, tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ vang lên không ngớt, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và ý chí kiên cường. Mùi gỗ mới, mùi kim loại nóng, mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí hăng say và đầy hy vọng.

Mộ Dung Tuyết cùng các y sư và lương y trong thành cũng không ngừng nghỉ. Họ tập hợp tất cả các loại thảo dược dại mọc quanh thành, trong các khu vườn bỏ hoang, thậm chí là trên tường thành. Nàng cùng các đồng nghiệp nghiên cứu cách chế biến chúng thành thức ăn, thành thuốc bổ dưỡng, và tìm cách lọc nước bẩn thành nước sạch. Các hiệu thuốc cũ kỹ giờ đây biến thành phòng thí nghiệm nhỏ, nơi mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa, mang theo một niềm hy vọng mong manh về sức khỏe và sự sống.

Đồng thời, Tạ Trần cũng bắt đầu thiết lập một mạng lưới ‘tai mắt’ phàm nhân. Không phải là những tu sĩ có thể bay lượn trên trời, mà là những người bình thường, những thương nhân nhỏ lẻ, những người buôn bán rong, những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, những người quen thuộc với những con đường mòn bí mật, những ngôi làng hẻo lánh xung quanh. Họ là những người dễ dàng hòa nhập vào đám đông, ít bị tiên môn để ý. Họ được giao nhiệm vụ thu thập thông tin về hoạt động của tiên môn bên ngoài, về những kẻ đang canh giữ các tuyến đường, về những tin tức mới nhất từ các thị trấn lân cận. Tạ Trần hiểu rằng, thông tin là huyết mạch, và trong cuộc chiến này, sự hiểu biết về đối thủ là chìa khóa để tồn tại.

Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào các hoạt động lao động, nhưng anh vẫn luôn hiện diện. Anh quan sát từ xa, ánh mắt đăm chiêu, thỉnh thoảng lại ghi chép vào cuốn sổ nhỏ. Anh nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của dân chúng: từ hoang mang, tuyệt vọng, họ dần tìm thấy tia hy vọng, tìm thấy mục đích. Họ không còn là những nạn nhân chờ đợi số phận, mà là những chiến binh thầm lặng, đang dùng chính đôi tay và khối óc của mình để chống lại một thế lực hùng mạnh.

Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Kế hoạch "Lật Bàn" này chỉ là một bước đi nhỏ trong cuộc chiến trường kỳ chống lại sự tàn bạo của tiên môn và sự suy tàn của Thiên Đạo. Liễu Thanh Phong chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ sớm nhận ra sự khác thường, và khi đó, những biện pháp tàn nhẫn hơn sẽ được áp dụng. Nhưng Tạ Trần cũng tin tưởng rằng, sự đoàn kết và trí tuệ của phàm nhân, một khi đã được thức tỉnh, sẽ là một sức mạnh không thể đánh giá thấp.

Trong làn mưa phùn giăng mắc, Tạ Trần ngước nhìn lên bầu trời âm u. Anh biết, cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến vật chất, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của niềm tin. Và trong trái tim của mỗi phàm nhân đang cần mẫn lao động kia, một ngọn lửa đã được thắp lên, một ngọn lửa của sự kiên cường, của khao khát được "sống một đời bình thường", bất chấp mọi nỗ lực của những kẻ muốn họ "mất người". Thành Vô Song, dù bị phong tỏa, giờ đây lại trở thành một pháo đài của nhân tính, một minh chứng cho sức mạnh tiềm ẩn của những kẻ tưởng chừng như yếu ớt nhất. Cuộc chiến sinh tồn của Thành Vô Song, và cả cuộc chiến giữ trọn vẹn nhân tính của Tạ Trần, đã thực sự bước vào một giai đoạn mới, đầy cam go nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free