Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 186: Phong Tỏa Lương Thảo: Họa Cảnh Vô Song Thành

Sương sớm vẫn còn vương vấn trên những mái ngói rêu phong của Thành Vô Song, nhưng không khí se lạnh của bình minh đã không còn mang theo vẻ trong lành, thanh tĩnh thường lệ. Thay vào đó, một nỗi lo âu, nặng trĩu tựa mây đen đang dần bao phủ khắp thành. Từ trên tường thành cao, Tạ Trần lặng lẽ quan sát những gì đang diễn ra bên dưới. Đôi mắt sâu thẳm của anh dường như có thể nhìn xuyên qua lớp sương mờ ảo, thấu tỏ những ánh mắt tuyệt vọng của dân chúng, sự phẫn nộ âm ỉ của Thủ Lĩnh Dân Quân, và cả sự lạnh lùng tàn nhẫn của các Sứ Giả Tiên Môn, những kẻ đã dựng lên bức tường vô hình phong tỏa mọi lối vào thành. Anh biết, Liễu Thanh Phong đã không lãng phí lời đe dọa của mình. Hắn đã hành động, và hành động một cách quyết liệt, tàn nhẫn nhất có thể, đẩy Thành Vô Song vào một vực thẳm của sự cô lập và khốn khó.

Trách nhiệm nặng nề đè lên vai Tạ Trần, không phải là gánh nặng của quyền lực hay vinh quang, mà là gánh nặng của nhân sinh, của những sinh mệnh phàm tục đang đặt niềm tin nơi anh. Nỗi sợ hãi và hoang mang đang lan truyền trong dân chúng là một loại độc dược vô hình, nguy hiểm hơn bất kỳ phong tỏa vật chất nào. Anh phải tìm ra cách để giữ vững niềm tin, để chứng tỏ rằng phàm nhân có thể tự mình vượt qua mọi khó khăn mà không cần cúi đầu trước sức mạnh của tiên môn. Sự phong tỏa này không chỉ là một thách thức, mà còn là một phép thử nghiệt ngã, để xem liệu nhân tính có đủ sức mạnh để chống lại chấp niệm và quyền năng tuyệt đối hay không. Anh khẽ mím môi, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ, không chút bận tâm đến số phận của một thành trì nhỏ bé. Tạ Trần hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi và khốc liệt. Cuộc đối đầu giữa Thành Vô Song và Tiên Môn Liên Minh giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, tàn nhẫn hơn, không khoan nhượng hơn. Và trong cái không khí căng thẳng bao trùm, anh biết, mình phải tìm ra con đường, không chỉ để sống sót, mà còn để giữ trọn vẹn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người".

***

Vài ngày sau lệnh phong tỏa, Phố Thương Mại Kim Long, vốn được mệnh danh là trái tim sầm uất và phồn hoa nhất của Thành Vô Song, giờ đây chìm trong một sự ảm đạm đến đáng sợ. Màn đêm buông xuống, thay vì rực rỡ ánh đèn lồng và tiếng cười nói huyên náo, con phố chỉ còn lác đác những ánh nến leo lét từ các cửa hàng chưa kịp đóng, hay từ những gánh hàng rong còn sót lại, cố gắng níu kéo chút hy vọng cuối cùng. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút và những đường chạm khắc tinh xảo, từng là biểu tượng của sự giàu có và thịnh vượng, giờ đây đứng đó như những bóng ma câm lặng, gợi nhắc về một quá khứ huy hoàng đã xa.

Tiếng rao hàng yếu ớt, lạc lõng trong không gian vắng lặng, không còn sự tự tin, hăng hái như trước. Thay vào đó là tiếng thở dài nặng nề của những người bán hàng, tiếng xì xào lo lắng của vài ba khách vãng lai. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn thơm lừng, mùi vải vóc mới tinh hay mùi kim loại sắc bén, tất cả đều đã tan biến, nhường chỗ cho một mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm và một thứ mùi vô hình của sự lo âu, tuyệt vọng đang lan tỏa trong từng ngóc ngách. Những con đường lát đá xanh bóng loáng dưới ánh trăng giờ đây trở nên lạnh lẽo, thưa thớt bóng người. Dân chúng đi lại vội vã, cúi gằm mặt, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình, nặng nề đang đè nén lên tâm trí họ. Gương mặt ai cũng hằn lên vẻ mệt mỏi, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, và đôi môi khô nứt vì căng thẳng.

Tạ Trần bước đi chậm rãi trên con phố, dáng người thư sinh gầy gò của anh như hòa vào bóng đêm. Anh mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, tương phản hoàn toàn với vẻ xa hoa từng hiện diện nơi đây. Đôi mắt sâu thẳm của anh, thường ngày ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại mang một nỗi buồn khó tả, khi anh nhìn thấu nỗi thống khổ ẩn sau từng ánh mắt, từng bước chân của những phàm nhân vô tội. Anh dừng lại trước một gánh hàng rong nhỏ xíu, nơi một bà lão gầy gò đang cố gắng bán vài củ khoai tây đã mọc mầm, với giá cắt cổ. Bên cạnh bà lão, một cô bé gầy gò, mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi nhưng giờ đây lại đượm vẻ sợ hãi, đang nhìn chằm chằm vào rổ bánh bao đã cạn. Đó là Tiểu Hoa.

“Anh Tạ Trần ơi, chúng ta có bánh bao ăn không ạ?” Tiểu Hoa rụt rè hỏi, giọng nói nhỏ xíu, gần như thì thầm, nhưng lại như một tiếng sét đánh thẳng vào trái tim của những người có mặt. “Con đói quá...”

Tạ Trần khụy gối xuống, nhẹ nhàng vuốt mái tóc tơ của cô bé. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt. “Tiểu Hoa ngoan,” anh nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, cố gắng che giấu sự xót xa trong lòng. “Sẽ có bánh bao thôi. Chú Bách Lý và anh Dương Quân đang tìm cách rồi. Con tin anh chứ?”

Đôi mắt Tiểu Hoa chớp chớp, nhìn thẳng vào Tạ Trần. Trong ánh mắt cô bé, Tạ Trần thấy một niềm tin ngây thơ nhưng cũng đầy mãnh liệt, một niềm tin vào người duy nhất đã cho cô bé nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài, về những điều tốt đẹp mà giờ đây đang bị che lấp bởi bóng tối của chiến tranh.

Dương Quân, người vẫn đi theo Tạ Trần từ sau lời tuyên bố chấn động ở quảng trường, đứng cách đó không xa, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết nhưng giờ đây lại nhuốm màu phẫn nộ và bất lực. Anh ta nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Bộ đạo bào màu lam nhạt của anh ta, từng là biểu tượng của sự thanh cao, giờ đây lại như một lời châm biếm về sự xa rời nhân thế của chính môn phái mình.

“Thật tàn nhẫn!” Dương Quân nghiến răng, giọng nói dứt khoát nhưng đầy sự kìm nén. “Chúng không coi phàm nhân là người sao? Chỉ vì một lời đe dọa, một sự bất đồng, mà chúng dám đẩy hàng ngàn sinh mạng vào cảnh đói khổ, bệnh tật!” Anh ta quay sang Tạ Trần, ánh mắt như muốn bùng cháy. “Liễu Thanh Phong... hắn đã hoàn toàn mất người rồi!”

Tạ Trần đứng dậy, nhìn về phía xa xăm, nơi những bức tường thành cao ngất đang chìm trong bóng tối. “Phong tỏa không chỉ là cắt đứt lương thực, Dương Quân,” anh nói, giọng điềm tĩnh, sâu sắc, như đang giảng giải một đạo lý hiển nhiên. “Mà còn là cắt đứt hy vọng, cắt đứt niềm tin. Hắn muốn chúng ta tự sụp đổ từ bên trong.” Anh quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt tĩnh lặng nhưng chất chứa sự kiên định đến lạ thường. “Nhưng con người, dù là phàm nhân yếu ớt, lại có một thứ mà tu sĩ dễ dàng đánh mất: đó là nhân tính. Và chính nhân tính, đôi khi, lại là sức mạnh lớn nhất.”

Tạ Trần đưa mắt nhìn quanh Phố Thương Mại Kim Long, nhìn những ánh mắt lo âu, những gánh hàng rong tiêu điều. Anh biết, những lời nói suông không thể lấp đầy cái bụng đói của Tiểu Hoa, hay xoa dịu nỗi sợ hãi của những người dân. Nhưng anh cũng biết, niềm tin là một hạt giống cần được gieo trồng và tưới tắm cẩn thận trong lúc khó khăn nhất. “Chúng ta cần nhìn rộng hơn, Dương Quân,” anh thì thầm, như nói với chính mình. “Không chỉ là đối phó với cái đói, mà là đối phó với sự tuyệt vọng. Chúng ta phải tìm ra nguồn sống mới, nguồn hy vọng mới. Và đôi khi, nguồn hy vọng ấy không nằm ở những con đường chính thống mà tiên môn đã phong tỏa.”

Dương Quân gật đầu, sự phẫn nộ trong lòng anh dần chuyển hóa thành quyết tâm. Anh hiểu ý Tạ Trần. Đây không chỉ là cuộc chiến về vật chất, mà còn là cuộc chiến về tinh thần, về bản chất của sự tồn tại. “Ta hiểu rồi, Tạ huynh,” anh đáp, giọng nói đã vững vàng hơn. “Vậy chúng ta sẽ làm gì đây? Ngồi chờ lương thực từ trên trời rơi xuống sao?”

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn lên bầu trời đêm, nơi trăng khuyết treo lơ lửng, soi rọi vệt sáng bạc xuống con phố vắng lặng. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, một ý nghĩ táo bạo, phi truyền thống, nhưng có lẽ lại là con đường duy nhất để phá vỡ cục diện bế tắc này. Anh khẽ thở dài, rồi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Hoa. “Đi thôi, Tiểu Hoa. Đêm nay, anh sẽ kể con nghe một câu chuyện khác, về những con người đã tìm thấy ánh sáng trong bóng tối sâu thẳm nhất.” Anh dẫn Tiểu Hoa đi về phía rìa thành, nơi có những ngôi nhà lụp xụp hơn, và cũng là nơi anh thường tìm thấy sự bình yên hiếm hoi để suy nghĩ. Dương Quân im lặng đi theo sau, nhìn bóng dáng gầy gò của Tạ Trần, cảm thấy một sức mạnh vô hình đang tỏa ra từ người phàm nhân này, một sức mạnh không đến từ linh khí, mà đến từ trí tuệ và sự kiên định của nhân tính.

***

Sáng hôm sau, Đại Điện Thành Chủ chìm trong một không khí nặng nề, u ám, trái ngược hoàn toàn với ánh nắng nhạt nhòa đang cố gắng len lỏi qua những ô cửa sổ chạm trổ. Bách Lý Hùng, Thành chủ Thành Vô Song, ngồi trên ghế chủ tọa, thân hình vạm vỡ của ông như một ngọn núi đá, nhưng ánh mắt kiên nghị lại chứa đựng một sự giận dữ xen lẫn bất lực. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông càng làm nổi bật vẻ phong trần, nhưng cũng lộ rõ sự mệt mỏi sau những đêm dài không ngủ. Ông đập mạnh tay xuống bàn, tiếng “rầm” khô khốc vang vọng trong đại điện, tựa như một tiếng trống trận báo hiệu sự bế tắc.

“Liễu Thanh Phong dám làm vậy sao? Hắn muốn đẩy chúng ta vào đường cùng!” Bách Lý Hùng gầm lên, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách nhưng cũng mang theo một nỗi chua xót. “Hắn phong tỏa mọi ngả đường, không cho phép một hạt gạo, một giọt nước nào vào thành! Thậm chí còn cắt đứt cả nguồn cung thảo dược quý hiếm!”

Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, bước tới, dâng lên một tập báo cáo dày cộp. Anh ta mặc giáp sắt thô sơ, còn vương chút bụi đường, chứng tỏ anh ta vừa đi tuần tra về. “Báo cáo Thành chủ,” anh nói, giọng nói đầy sự quyết tâm nhưng cũng bộc lộ sự tuyệt vọng. “Tình hình lương thực đang trở nên nghiêm trọng. Kho dự trữ của thành chỉ còn đủ cho nửa tháng nữa, nếu chúng ta tiếp tục chi tiêu như hiện tại. Nước sạch cũng đang cạn dần, nguồn nước ngầm trong thành không đủ đáp ứng nhu cầu của hàng vạn dân chúng.” Anh ta ngừng lại, ánh mắt nặng trĩu. “Tình hình vệ sinh bắt đầu xấu đi. Các trường hợp nhiễm bệnh lạ cũng đã xuất hiện ở khu dân nghèo, thưa Thành chủ.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ ngoài dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, khuôn mặt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, bước tới. “Thủ Lĩnh Dân Quân nói không sai. Các loại dịch bệnh thường bùng phát khi nguồn nước và lương thực bị ô nhiễm, khan hiếm. Chúng ta cần tìm nguồn thảo dược thay thế khẩn cấp, nhiều người đã bắt đầu đổ bệnh. Đặc biệt là những loại thuốc hạ sốt, thuốc kháng viêm cơ bản, giờ đây trở nên quý hiếm như vàng ngọc.” Nàng thở dài. “Tiên Môn đã chặn đứng mọi tuyến đường vận chuyển, cả những loại dược liệu thông thường nhất cũng không thể đến tay chúng ta. E rằng, nếu không có giải pháp, thành Vô Song sẽ phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng y tế nghiêm trọng.”

Dương Quân, đứng cạnh Tạ Trần, nắm chặt tay, ánh mắt bùng lên sự phẫn nộ. “Thái Huyền Tông đã hoàn toàn mất đi nhân tính rồi sao? Họ tự xưng là người bảo vệ chúng sinh, vậy mà giờ đây lại đẩy chính những sinh linh yếu ớt vào chỗ chết vì những chấp niệm viển vông!” Giọng anh ta rõ ràng, dứt khoát, nhưng cũng mang theo sự đau đớn khi phải chứng kiến sự tàn nhẫn của chính môn phái mình.

Tạ Trần, với vẻ trầm tĩnh thường thấy, không nói gì, chỉ lắng nghe. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, ngồi giữa những người khoác giáp trụ và đạo bào, nhưng lại toát lên một khí chất lãnh đạo tinh thần khó tả. Đôi mắt anh lướt qua từng gương mặt lo lắng, từng ánh mắt tuyệt vọng. Anh hiểu rằng, những giải pháp thông thường sẽ không hiệu quả.

“Chúng ta cần nhìn rộng hơn, không chỉ là đối phó,” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm, điềm tĩnh, như gieo một hạt giống hy vọng vào không khí căng thẳng. “Liễu Thanh Phong muốn cô lập chúng ta, cắt đứt mọi mối liên hệ từ bên ngoài. Nhưng hắn quên rằng, một thành trì không chỉ sống bằng lương thực và nước. Nó còn sống bằng tinh thần, bằng ý chí của dân chúng.”

Bách Lý Hùng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy mong đợi. “Vậy theo ý Tạ công tử, chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ ngồi chờ chết?”

“Không,” Tạ Trần đáp, lắc đầu nhẹ. “Chúng ta phải tự cứu lấy mình. Bách Lý Thành chủ, xin hãy ra lệnh cho Thủ Lĩnh Dân Quân tăng cường tuần tra các khu vực nội thành, đặc biệt là các khu dân cư nghèo khó, để ổn định trật tự và ngăn chặn dịch bệnh lây lan. Đồng thời, tìm kiếm mọi nguồn nước dự trữ, mọi kho lương thực còn sót lại trong các hộ gia đình lớn, tập trung về một mối để phân phối công bằng. Cần phải có một sự minh bạch tuyệt đối để dân chúng không hoảng loạn.”

Bách Lý Hùng gật đầu, ra hiệu cho Thủ Lĩnh Dân Quân ghi nhớ. “Còn gì nữa không, Tạ công tử?”

“Mộ Dung tiên tử,” Tạ Trần quay sang Mộ Dung Tuyết. “Xin hãy lập kế hoạch tìm kiếm các loại thảo dược thay thế trong thành, ngay cả những loại cỏ cây dại ít được chú ý. Chúng ta không thể trông chờ vào nguồn cung từ bên ngoài nữa. Cần phải có một đội ngũ y sư và người dân hiểu biết về thảo mộc để làm điều này. Đồng thời, hãy tìm cách đun sôi nước sạch để đảm bảo vệ sinh, dù tốn kém củi lửa cũng phải làm.”

Mộ Dung Tuyết cúi đầu. “Ta sẽ làm hết sức mình, Tạ công tử.” Nàng biết đây là một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng trong ánh mắt Tạ Trần, nàng thấy một tia hy vọng mong manh.

“Dương Quân,” Tạ Trần quay sang bạn mình. “Anh hãy cùng Thủ Lĩnh Dân Quân tổ chức các đội tuần tra, không chỉ để giữ gìn an ninh, mà còn để trấn an dân chúng. Chúng ta cần những câu chuyện, những thông điệp về sự kiên cường, về hy vọng. Những lời nói đúng lúc có thể mạnh hơn bất kỳ linh dược nào.”

Dương Quân gật đầu, ánh mắt đã trở nên kiên định. “Ta sẽ làm.”

Tạ Trần trầm tư, đưa mắt nhìn bản đồ thành được trải rộng trên bàn. Các con đường chính bị phong tỏa, các thương cảng bị canh gác nghiêm ngặt. Nhưng Thành Vô Song không phải là một hòn đảo. Nó nằm giữa một vùng đất rộng lớn, với những hẻm núi hiểm trở, những khu rừng hoang vu, và cả những dòng sông chảy xiết. Hắn biết, Liễu Thanh Phong sẽ chỉ tập trung vào những con đường lớn, những điểm huyết mạch dễ kiểm soát. Nhưng thế giới này còn vô vàn những ngóc ngách, những lối đi bí mật mà tu sĩ ít khi để mắt tới, vì chúng không mang lại lợi ích tu luyện hay danh vọng.

“Liễu Thanh Phong đã chặn đứng mọi con đường ‘chính đạo’,” Tạ Trần nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán đến lạ. “Vậy thì chúng ta sẽ đi ‘tà đạo’. Hắn phong tỏa tất cả… nhưng không phải tất cả đều có thể bị phong tỏa.” Anh khẽ chạm tay vào một vùng núi hiểm trở phía tây thành trên bản đồ, nơi mà không một tuyến đường chính thức nào đi qua. Nơi ấy, có Hẻm Núi U Ảnh. Trong đầu anh, một kế hoạch táo bạo đã bắt đầu hình thành, một kế hoạch không dựa vào linh khí, mà dựa vào trí tuệ, sự mưu mẹo, và cả sự liều lĩnh của phàm nhân.

***

Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Giảng đường là một tòa nhà lớn bằng gỗ, với những hàng ghế đơn giản được sắp xếp ngay ngắn trước bục giảng. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy, mực và gỗ mục, tạo nên một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Bên ngoài, mây mù bao phủ, không khí lạnh lẽo, càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị của buổi giảng.

Liễu Thanh Phong đứng trên bục giảng, dáng người cao gầy, thanh tú, nhưng ánh mắt sáng như sao của hắn lại ẩn chứa một sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn mặc bộ đạo bào trắng tinh, tay cầm thanh kiếm Bích Lạc, toát lên vẻ uy nghiêm và tự mãn. Hắn nhìn xuống hàng trăm đệ tử ngoại môn đang ngồi ngay ngắn bên dưới, gương mặt ai cũng lộ vẻ tập trung, nhưng không ít người lại có vẻ băn khoăn, lo lắng.

“Các ngươi cần hiểu rõ,” Liễu Thanh Phong bắt đầu, giọng nói vang vọng, đầy uy quyền, tựa như một mệnh lệnh không thể chối cãi. “Thiên Đạo đang suy yếu. Sự hỗn loạn đang lan tràn. Những kẻ phàm nhân ngu muội, dưới sự dẫn dắt của một kẻ thư sinh không biết trời cao đất rộng, đang cố gắng chống lại quy luật của trời đất. Thành Vô Song, đã chọn con đường phản bội Thiên Đạo, chứa chấp kẻ phản đồ Dương Quân, và dung túng cho những tư tưởng nghịch thiên của Tạ Trần.”

Hắn dừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt đệ tử. “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Chúng ta, những người tu sĩ, là những người mang sứ mệnh bảo vệ Thiên Đạo, duy trì trật tự. Bất kỳ ai dám chống lại, bất kỳ ai dám phá hoại, đều phải bị trừng phạt đích đáng!”

Liễu Thanh Phong phất tay áo, một luồng linh lực vô hình tỏa ra, khiến không khí trong giảng đường trở nên căng thẳng. “Lệnh của Tiên Môn Liên Minh đã được ban bố. Thành Vô Song sẽ bị phong tỏa hoàn toàn. Nhưng kẻ địch của chúng ta không chỉ dừng lại ở cổng thành. Chúng có thể tìm cách luồn lách qua những con đường hẻo lánh, những khe núi ít người biết đến, để tìm kiếm nguồn tiếp tế.”

Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, không chút nhân nhượng. “Ta ra lệnh cho các ngươi, chia nhỏ đội ngũ, tăng cường tuần tra các tuyến đường phụ, các khu vực biên giới phía tây và phía bắc Thành Vô Song. Không cho phép một hạt gạo, một giọt nước, một cọng rau nào lọt qua vòng vây. Kẻ nào cố tình tiếp tế cho Thành Vô Song, hoặc che giấu bất kỳ thông tin nào, đều sẽ bị coi là đồng lõa, và sẽ phải chịu hình phạt nặng nhất của Tiên Môn!”

Một đệ tử trẻ, với vẻ mặt thư sinh, khẽ cúi đầu, thì thầm với người bạn ngồi cạnh. “Việc này liệu có đúng đạo lý không? Các bậc tiền bối thường dạy chúng ta lấy chúng sinh làm gốc, sao giờ lại đẩy hàng vạn phàm nhân vào cảnh khốn cùng?”

Người bạn của hắn, một đệ tử khác có vẻ già dặn hơn, liền đưa tay bịt miệng hắn. “Cẩn thận lời nói! Mệnh lệnh của sư huynh là mệnh lệnh của Thiên Đạo. Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của Tiên Môn? Huống hồ, Tạ Trần kia đã dám thách thức quyền uy của chúng ta, Dương Quân lại dám phản bội tông môn. Chúng ta phải bảo vệ danh dự của Thái Huyền Tông!” Dù vậy, trong ánh mắt của người đệ tử này cũng ẩn chứa một sự băn khoăn khó tả.

Liễu Thanh Phong không bỏ qua những lời thì thầm đó. Hắn quay đầu, ánh mắt sắc bén như dao nhọn lướt qua hai đệ tử. Hai người liền giật mình, cúi gằm mặt xuống, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng.

“Kẻ nào dám chứa chấp phản đồ, dám chống lại Thiên Đạo, sẽ phải chịu cái giá đắt!” Liễu Thanh Phong nhấn mạnh từng chữ, giọng nói như đóng băng. “Thành Vô Song đã tự chọn con đường diệt vong! Chúng ta chỉ đang giúp chúng hoàn thành lựa chọn của mình mà thôi.” Hắn phất tay. “Đi đi! Hoàn thành nhiệm vụ. Đừng để một kẻ phàm nhân làm ô uế uy danh của Thái Huyền Tông!”

Các đệ tử cúi đầu, đồng thanh hô vang “Vâng, sư huynh!” rồi chia nhau ra thực hiện mệnh lệnh. Nhưng trong số đó, không ít người vẫn còn mang trong lòng những nghi vấn, những băn khoăn về con đường mà Tiên Môn đang đi. Sự tàn nhẫn và quyết đoán của Liễu Thanh Phong, thay vì củng cố niềm tin, lại đang gieo rắc những hạt giống ngờ vực vào tâm trí những tu sĩ trẻ, những người vẫn còn giữ trong mình chút nhân tính cuối cùng. Họ không thể phủ nhận sự uy quyền của hắn, nhưng cũng không thể hoàn toàn chấp nhận lời biện minh cho những hành động vô nhân đạo này. Mây mù bên ngoài giảng đường càng lúc càng dày đặc, như muốn che khuất đi những tội ác đang diễn ra dưới danh nghĩa “Thiên Đạo”.

***

Đêm khuya, sau cuộc họp căng thẳng tại Đại Điện Thành Chủ, Tạ Trần rời khỏi. Anh không về thư phòng, mà một mình bước đi, hướng về phía rìa thành, nơi có những vách đá dựng đứng, những khe nứt sâu hoắm dẫn vào Hẻm Núi U Ảnh. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh buốt và mùi đất ẩm, mùi rêu phong đặc trưng của vùng núi non hiểm trở. Sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, biến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, bí ẩn, và có phần nguy hiểm. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe như tiếng than khóc của ngàn vạn linh hồn, hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá, tạo nên một bản giao hưởng u ám của tự nhiên.

Tạ Trần dừng lại trên một vách đá nhô ra, đứng thẳng lưng, thân hình gầy gò của anh như hòa vào bức màn sương đêm. Anh nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Trong đầu anh, những lời của Liễu Thanh Phong về việc phong tỏa mọi tuyến đường, mọi ngóc ngách vẫn còn vang vọng. Hắn phong tỏa tất cả… nhưng không phải tất cả đều có thể bị phong tỏa.

Anh nhớ lại những thông tin mà Mộ Dung Tuyết từng cung cấp về các loại thảo dược hiếm hoi chỉ mọc ở những vùng đất khắc nghiệt như Hẻm Núi U Ảnh. Anh nhớ lại những câu chuyện truyền miệng của dân gian về các lối đi bí mật, những đường hầm tự nhiên xuyên qua lòng núi, nơi mà yêu thú thường ẩn náu và tu sĩ ít khi đặt chân tới vì cho rằng không có linh khí dồi dào hay bảo vật quý giá. Liễu Thanh Phong và Tiên Môn chỉ quan tâm đến những con đường lớn, những nơi có giá trị chiến lược rõ ràng. Nhưng đôi khi, chính những nơi bị lãng quên, bị khinh thường lại ẩn chứa những cơ hội không ngờ.

“Phong tỏa tất cả... nhưng không phải tất cả đều có thể bị phong tỏa.” Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng hòa vào tiếng gió, như một lời độc thoại nội tâm. Hắn phong tỏa lương thực, nước uống, thuốc men. Nhưng hắn không thể phong tỏa ý chí của con người, không thể phong tỏa trí tuệ và sự kiên cường của phàm nhân. Hắn cũng không thể phong tỏa… thế giới ngầm.

Giữa màn sương đêm dày đặc, một bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện giữa những kẽ đá tối tăm. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu. Đôi tai cáo trắng muốt của nàng khẽ giật giật trong gió, chiếc đuôi lông mềm mại phe phẩy theo từng cử động nhẹ nhàng. Đôi mắt tinh quái của nàng lóe lên trong bóng đêm, quan sát Tạ Trần từ xa, với một sự tò mò và lo lắng khó hiểu. Nàng đã theo dõi Tạ Trần từ khi anh rời khỏi Đại Điện, cảm nhận được sự căng thẳng và mưu tính trong từng bước đi của anh.

“Con người... luôn gây rắc rối.” Hồ Ly Nữ thì thầm, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng lại mang một chút châm biếm và cả sự mệt mỏi. Nàng đã chứng kiến quá nhiều chuyện giữa tiên và phàm, và luôn thấy con người là loài sinh vật phức tạp nhất, rắc rối nhất. Nhưng ở Tạ Trần, nàng lại thấy một điều khác biệt, một sự kiên định vào những giá trị mà ngay cả yêu tộc như nàng cũng khó mà hiểu thấu.

Tạ Trần không quay đầu lại, nhưng dường như anh đã cảm nhận được sự hiện diện của nàng. Anh rút ra một tờ giấy nhỏ từ trong tay áo, nhanh chóng vẽ lên đó một vài ký hiệu đơn giản, nhưng lại ẩn chứa thông điệp sâu xa. Những ký hiệu đó không phải là bùa chú, không phải là linh văn, mà là những hình vẽ tượng trưng cho tình hình hiện tại của Thành Vô Song, và cả một gợi ý về con đường mà anh đang tìm kiếm. Rồi, không chút do dự, anh ném tờ giấy xuống vực sâu.

Bóng dáng Hồ Ly Nữ khẽ động. Nàng lướt đi nhẹ nhàng như một làn khói, bay nhanh xuống vực, đôi mắt tinh ranh nhìn theo tờ giấy đang chao lượn trong gió. Nàng giơ tay đón lấy nó một cách khéo léo, rồi biến mất vào bóng tối và màn sương dày đặc của Hẻm Núi U Ảnh, không để lại một dấu vết nào. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Anh biết, thông điệp đã được gửi đi. Bây giờ, mọi thứ phụ thuộc vào sự lựa chọn của kẻ nhận được nó.

Đêm càng lúc càng sâu, sương mù càng lúc càng dày. Thành Vô Song, bị bao vây bởi bức tường vô hình của Tiên Môn, giờ đây như một ngọn đèn leo lét giữa bão tố. Nhưng trong bóng tối sâu thẳm nhất, một tia hy vọng mới đã được gieo mầm, một con đường mới đã được mở ra, không phải bằng sức mạnh của linh khí, mà bằng trí tuệ và sự liều lĩnh của một phàm nhân, một con đường đi qua những ngóc ngách bị lãng quên của thế giới, nơi mà nhân tính và sự sống vẫn còn tồn tại, bất chấp mọi nỗ lực của những kẻ muốn "mất người". Cuộc chiến sinh tồn của Thành Vô Song, và cả cuộc chiến giữ trọn vẹn nhân tính của Tạ Trần, đã bước vào một giai đoạn mới, đầy cam go và bất trắc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free