Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 185: Liễu Phong Tức Giận: Vây Hãm Thành Vô Song

Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, màn đêm buông xuống Thành Vô Song như một tấm màn nhung đen kịt, nhưng không xua đi được không khí căng thẳng đang bao trùm quảng trường. Hàng ngàn người phàm, những khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi và lo lắng, vẫn đứng đó, bất động như những pho tượng đá, chỉ có tiếng xì xào lo lắng, tiếng thở dài nặng nề là còn vương vấn trong không gian. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn với mùi linh khí lạnh lẽo còn sót lại sau sự xuất hiện của Liễu Thanh Phong, tạo nên một thứ hỗn tạp đến ngạt thở. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng thớ thịt, từng hơi thở.

Liễu Thanh Phong đã biến mất, nhưng sự hiện diện của hắn vẫn còn ám ảnh. Ngay cả khi hắn không còn ở đó, cái bóng của Thiên Huyền Phái, của toàn bộ Tiên Môn Liên Minh, vẫn đè nặng lên mọi tâm trí. Nhưng rồi, từ phía đám đông tu sĩ đang đứng nép mình, một nhóm Sứ Giả Tiên Môn, với những bộ đạo bào chỉnh tề, khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng, bước ra. Dẫn đầu bọn họ là một tu sĩ trung niên, ánh mắt sắc như dao, mang theo vẻ uy nghiêm và giáo điều cố hữu của kẻ chấp pháp. Hắn không nói một lời, chỉ phất tay áo. Lập tức, hàng loạt pháp khí nhỏ, hình dáng như những lá bùa bằng ngọc bích, bay vút lên không trung, tỏa ra ánh sáng xanh lam nhạt, kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới vô hình, bao bọc lấy toàn bộ Thành Vô Song. Một làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, khiến không khí càng thêm nặng nề.

“Kẻ phản bội đạo lý, kẻ chứa chấp phàm nhân ngông cuồng, tất sẽ phải trả giá!” Giữa sự im lặng đến đáng sợ, giọng nói của Liễu Thanh Phong đột ngột vang vọng khắp quảng trường, không phải từ chính hắn, mà từ một pháp khí truyền âm cường đại được một Sứ Giả Tiên Môn kích hoạt. Giọng hắn lạnh lẽo, cao ngạo, mang theo sự phán quyết của kẻ bề trên. “Từ giờ, Thành Vô Song sẽ bị cô lập. Không linh thạch, không đan dược, không thông thương với bất kỳ tiên môn nào. Kẻ nào dám giúp đỡ, sẽ bị coi là đồng phạm!”

Lời tuyên bố như một tiếng sét đánh ngang tai, xé tan chút hy vọng yếu ớt còn sót lại trong lòng người dân. Tiếng xì xào, tiếng than thở lại vang lên, nhưng lần này không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự tuyệt vọng. Liễu Thanh Phong không chỉ phong tỏa vật chất, hắn còn muốn phong tỏa cả linh hồn, đẩy Thành Vô Song vào một ngõ cụt không lối thoát, để những kẻ khác nhìn vào đây mà răn đe. Hắn muốn biến Thành Vô Song thành một ví dụ sống động cho những kẻ dám chống lại Thiên Đạo, chống lại Tiên Môn.

Dương Quân, đứng chắn trước Tạ Trần, nắm chặt chuôi kiếm, khí tức quanh thân chàng không ngừng tăng lên. Mặc dù khuôn mặt tuấn tú, nho nhã của chàng hiện rõ sự căng thẳng, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên định đến lạ lùng, không hề có chút hối hận. Chàng ngẩng cao đầu, đối diện với giọng nói lạnh lùng của Liễu Thanh Phong, không chút nao núng.

“Liễu Thanh Phong, ngươi lấy danh nghĩa gì để phán xét?” Giọng Dương Quân vang dội, đầy nhiệt huyết và chính khí, như muốn xé toang màn đêm u ám. “Là Thiên Đạo đã suy tàn, hay chính là lòng người đã mất? Ngươi nói ta phản bội đạo lý? Đạo lý nào cho phép kẻ mạnh chà đạp lên sinh mạng vô tội? Đạo lý nào dạy ta đánh đổi nhân tính để cầu một sự bất tử rỗng tuếch? Ta không hối hận! Ngàn vạn lần ta cũng không hối hận với lựa chọn của mình!”

Những lời nói của Dương Quân không chỉ nhắm vào Liễu Thanh Phong, mà còn như một lời chất vấn gửi đến toàn bộ các tu sĩ trẻ đang đứng xung quanh, những người vẫn còn mang trong mình những mâu thuẫn nội tâm sâu sắc. Một số tu sĩ trẻ, đặc biệt là những người đã từng chứng kiến cảnh tượng bi thảm của Lạc An Thành, hay sự tàn bạo của các tiên môn trong cuộc chiến giành giật cơ duyên, giờ đây ánh mắt họ tràn ngập sự hoang mang và dao động. Lời nói của Dương Quân như một hạt mầm nổi loạn được gieo vào tâm trí họ, khiến họ phải tự vấn về con đường mà mình đang đi. Liệu cái gọi là "Thiên Đạo" mà họ đang tôn thờ, có thật sự là chân lý, hay chỉ là một chấp niệm đã mục ruỗng?

Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản một cách kỳ lạ giữa tâm bão. Anh không nói, chỉ im lặng quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông, từ sự phẫn nộ của Dương Quân, nét lo lắng của Mộ Dung Tuyết, sự kiên trung của Thủ Lĩnh Dân Quân, cho đến những ánh mắt hoảng sợ của dân chúng và sự băn khoăn của các tu sĩ trẻ. Anh nhìn thấu sự kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong, cái giáo điều ẩn chứa sau mỗi lời nói của hắn. Đối với Tạ Trần, đây không chỉ là một cuộc phong tỏa vật chất, mà còn là một đòn đánh vào tinh thần, một nỗ lực nhằm chia rẽ và làm suy yếu ý chí của Thành Vô Song. Nhưng trong cái rủi lại có cái may, chính hành động này của Liễu Thanh Phong, dù tàn nhẫn, lại đang khiến cho những hạt giống nghi ngờ trong lòng giới tu sĩ trẻ nảy mầm mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây không chỉ là cuộc chiến giữa tiên và phàm, mà còn là cuộc chiến giữa lý trí và cảm xúc, giữa chấp niệm và nhân tính, giữa cái cũ và cái mới. Tạ Trần hiểu rõ điều đó.

Mộ Dung Tuyết đứng phía sau Tạ Trần, dáng người nàng thanh lịch, dịu dàng nhưng đôi mắt lại ánh lên sự kiên cường. Nàng nắm chặt những viên linh dược trong tay, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống. Bên cạnh nàng, Dạ Lan vẫn là một cái bóng tĩnh lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ động thái của các Sứ Giả Tiên Môn cho đến sự biến đổi của pháp trận phong tỏa. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, đứng vững như một ngọn núi, hai tay nắm chặt cây thương, dù không nói một lời nhưng khí phách kiên cường của một phàm nhân sẵn sàng chiến đấu đã hiện rõ.

Lời tuyên bố của Liễu Thanh Phong dứt, các Sứ Giả Tiên Môn nhanh chóng hoàn tất việc kích hoạt pháp trận. Một bức tường linh lực vô hình, mờ ảo như không khí, dường như đã được dựng lên, bao bọc lấy toàn bộ Thành Vô Song. Từ giờ, không còn ai có thể dễ dàng ra vào, không còn sự thông thương. Thành Vô Song, dù vẫn còn sầm uất và náo nhiệt bên trong, nhưng giờ đây đã trở thành một ốc đảo bị cô lập, giữa dòng chảy của Thập Phương Nhân Gian đang dần suy tàn.

Tạ Trần khẽ thở dài. Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Tiếng gió rít qua những khe tường thành, mang theo hơi lạnh của đêm. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Cuộc chiến thực sự, khốc liệt hơn, tàn nhẫn hơn, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

***

Trong đại điện rộng lớn của Thành Vô Song, chỉ có vài ngọn nến được thắp sáng, ánh lửa chập chờn chiếu rọi lên những khuôn mặt đang căng thẳng bao quanh một chiếc bàn lớn. Tiếng gió lùa qua các khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, tạo nên một âm thanh rì rầm, trầm lắng, hòa với mùi gỗ trầm phảng phất và mùi giấy, mực còn vương trên những bản đồ, văn kiện. Bầu không khí trong điện nặng trĩu sự lo âu, nhưng cũng xen lẫn sự quyết tâm không thể lay chuyển.

Bách Lý Hùng, Thành chủ Thành Vô Song, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt kiên nghị, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. “Bọn chúng muốn ép chúng ta đến đường cùng,” giọng ông trầm hùng nhưng đầy vẻ sốt ruột. “Không linh thạch, không đan dược thì cũng không đáng sợ bằng việc cắt đứt lương thực, vật phẩm thiết yếu! Thành Vô Song có thể tự cung tự cấp một phần, nhưng không thể hoàn toàn độc lập với bên ngoài trong thời gian dài.” Ông thở dài, ánh mắt đầy sự quan ngại hướng về phía Tạ Trần. “Dân chúng không thể sống mãi trong cảnh này được.”

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua tấm bản đồ Thành Vô Song trải rộng trên bàn. Anh đưa tay chỉ vào một vài điểm trên bản đồ, nơi các con đường chính dẫn vào thành bị phong tỏa. “Mục đích của họ không chỉ là cô lập vật chất, mà còn là cô lập tinh thần,” anh nói, giọng trầm ấm, chậm rãi nhưng đầy sức nặng, khiến mọi người phải chú ý lắng nghe. “Liễu Thanh Phong muốn biến Thành Vô Song thành một tấm gương răn đe, để những kẻ khác thấy cái giá phải trả khi đứng về phía phàm nhân. Hắn muốn gieo rắc sự tuyệt vọng, sự chia rẽ trong lòng dân chúng, để chúng ta tự sụp đổ từ bên trong.”

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua từng người. “Chúng ta cần một đối sách toàn diện. Không chỉ là phá vỡ phong tỏa, mà còn là củng cố niềm tin, duy trì sự đoàn kết và thậm chí, biến cái khó khăn này thành cơ hội.”

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt thông minh và nỗi buồn khó tả, khẽ gật đầu. Nàng không chỉ là một y sư tài năng mà còn là một người có cái nhìn sâu sắc về tâm lý con người. “Một số tu sĩ trẻ đã dao động,” nàng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. “Nhưng cũng có không ít người bắt đầu suy nghĩ. Quyết định của Dương Quân đã gieo một hạt mầm. Dù Liễu Thanh Phong có ra sức trấn áp, nhưng hạt mầm đó đã nảy nở, và sẽ khó mà dập tắt được. Tuy nhiên, nếu chúng ta không chứng tỏ được rằng phàm nhân có thể tự cường, có thể sống sót mà không cần tiên môn, thì những hạt mầm đó cũng sẽ héo úa vì tuyệt vọng.”

Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, khuôn mặt chàng vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi sau một ngày đầy biến động, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên khi nghe Tạ Trần nói về đối sách. “Ta tin vào Tạ huynh,” chàng nói, giọng dứt khoát. “Dù con đường phía trước có gian nan đến mấy, ta cũng nguyện cùng Thành Vô Song vượt qua. Ta đã từ bỏ con đường tu tiên rỗng tuếch, giờ đây ta sẽ dùng kiếm của mình để bảo vệ những giá trị thực sự.” Chàng hiểu rằng, quyết định của mình không chỉ khiến chàng bị cô lập khỏi thế giới tu tiên, mà còn đẩy chàng vào một cuộc chiến không khoan nhượng. Nỗi sợ hãi về việc "mất người" vẫn lẩn khuất trong tâm trí, nhưng sự kiên định của Tạ Trần và niềm tin vào nhân tính đã giúp chàng vượt qua nó.

Thủ Lĩnh Dân Quân, đứng sau Bách Lý Hùng, lên tiếng: “Chúng thần nguyện theo Tạ công tử và Thành chủ. Chỉ cần có lệnh, chúng thần sẽ làm mọi điều để bảo vệ Thành Vô Song và dân chúng.” Giọng nói của anh tràn đầy sự trung thành và tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng trấn an. Anh đưa tay lên, bắt đầu phác thảo nhanh chóng trên tấm bản đồ, không phải bằng bút mực, mà bằng những ngón tay gầy gò của mình, vẽ nên những đường nét tưởng chừng vô hình nhưng lại chứa đựng cả một chiến lược. “Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi,” anh nói, ánh mắt tập trung cao độ. “Phong tỏa sẽ có những điểm yếu. Chúng ta cần tìm kiếm các con đường bí mật, những khe hở trong pháp trận của họ. Chúng ta sẽ tổ chức lại sản xuất nội bộ, phân bổ lại tài nguyên, ưu tiên những ngành nghề thiết yếu cho sự tồn tại của thành. Đan dược và linh thạch có thể thiếu, nhưng lương thực, nước uống, và nhất là tinh thần của dân chúng thì không thể thiếu được.”

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Quan trọng nhất, chúng ta cần củng cố tinh thần dân chúng. Gieo vào họ niềm tin rằng họ có thể tự cường, rằng họ không cần đến tiên môn để sống một cuộc đời trọn vẹn. Chúng ta sẽ khuyến khích họ học hỏi, lao động, đoàn kết. Biến Thành Vô Song không chỉ là một pháo đài vật chất, mà còn là một pháo đài ý chí, một nơi mà nhân tính và sự sống được trân trọng hơn bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.”

Bách Lý Hùng gật đầu, vẻ mặt ông dần trở nên kiên cường hơn. “Được! Ta sẽ lập tức ra lệnh cho các binh sĩ và quan lại phối hợp. Chúng ta sẽ tận dụng mọi nguồn lực của thành. Dân chúng Thành Vô Song đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, họ sẽ không dễ dàng gục ngã.”

Một tia sáng le lói từ ngọn nến chiếu rọi lên khuôn mặt Tạ Trần, khiến anh trông càng thêm trầm tư. Anh biết, đây là một canh bạc lớn. Liễu Thanh Phong sẽ không dừng lại ở việc phong tỏa. Những hành động trực tiếp và tàn nhẫn hơn chắc chắn sẽ đến. Và sự hỗn loạn này, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của những thế lực khác, những kẻ đang âm thầm theo dõi vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, như Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường. Nhưng anh không hối hận. Bởi lẽ, đối với anh, đây không chỉ là cuộc chiến vì Thành Vô Song, mà còn là cuộc chiến vì nhân tính, vì một tương lai nơi con người có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn, mà không cần phải đánh đổi linh hồn.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh vàng rực chiếu xuống Cổng Thành Vọng Nguyệt, nhưng không làm tan đi sự u ám đang bao trùm nơi đây. Cổng thành cao ngất, được làm từ đá xanh kiên cố, với những phù văn trận pháp cổ xưa khắc sâu trên tường, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo khác lạ. Các Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào tiên môn lạnh lùng, đứng gác nghiêm ngặt, dáng vẻ không một chút cảm xúc, như những pho tượng vô hồn. Tiếng gió lớn rít qua các tháp canh, mang theo hơi lạnh của kim loại và bụi đất.

Một đoàn xe buôn lớn, chở đầy các thùng hàng hóa, từ lương thực, vải vóc đến các loại thảo dược quý hiếm, đang bị chặn lại ngay trước cổng. Tiếng vó ngựa ngừng đột ngột, tiếng xe kẽo kẹt im bặt. Các thương nhân, với vẻ mặt lo lắng và hoang mang tột độ, đang cố gắng giải thích, van nài. Nhưng những Sứ Giả Tiên Môn không hề lay chuyển. Ánh mắt họ vô cảm, lời nói của họ lạnh lùng, dứt khoát.

“Theo lệnh của Tiên Môn Liên Minh, Thành Vô Song bị phong tỏa,” một Sứ Giả Tiên Môn cao lớn, với giọng nói khô khan như đá, tuyên bố. Hắn vung tay, một luồng linh lực vô hình tỏa ra, khiến những thùng hàng hóa trên xe run rẩy. “Không ai được phép ra vào với hàng hóa. Kẻ nào cố tình vi phạm, hậu quả tự chịu!”

Một thương nhân già, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt khắc khổ, run rẩy bước tới. “Đại nhân, chúng tôi là những tiểu thương nhỏ, chỉ sống nhờ vào việc buôn bán này. Nếu không được thông thương, làm sao chúng tôi sống nổi? Làm sao dân chúng trong thành có đủ lương thực qua ngày?” Giọng ông ta lạc đi vì sợ hãi, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự tuyệt vọng.

“Đó không phải là vấn đề của Tiên Môn,” Sứ Giả Tiên Môn đáp lại, giọng điệu không một chút nhân nhượng. “Lệnh là lệnh. Các ngươi hãy quay về!”

Một đám đông dân chúng đã tụ tập gần cổng, chứng kiến cảnh tượng này. Tiếng xì xào lo lắng, tiếng thở dài lại vang lên. “Làm sao chúng ta sống đây?” một người phụ nữ trẻ thốt lên, ôm chặt đứa con nhỏ trong tay, nước mắt lưng tròng. “Củi, gạo, muối... tất cả đều từ bên ngoài!”

Thủ Lĩnh Dân Quân, cùng với một toán binh lính Thành Vô Song, đã có mặt tại cổng thành. Anh nhìn cảnh tượng này, nắm chặt tay, sự phẫn nộ dâng trào trong lòng. “Thành Vô Song chúng ta không hề có lỗi!” anh quát lên, giọng nói trầm hùng, vang dội. “Đây là hành động ngang ngược của Tiên Môn! Các ngươi không chỉ phong tỏa chúng ta, các ngươi còn đang cướp đi quyền được sống của hàng ngàn sinh mạng!”

Sứ Giả Tiên Môn quay sang nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân, ánh mắt vẫn vô cảm. “Kẻ phàm nhân không có quyền chất vấn quyết định của Tiên Môn. Tránh ra, nếu không muốn bị trừng phạt!”

Một luồng linh lực mạnh mẽ tỏa ra từ phía các Sứ Giả Tiên Môn, như một bức tường vô hình đẩy lùi những ai dám lại gần. Đoàn xe buôn bị buộc phải quay đầu, tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền đất đá, mang theo sự tuyệt vọng và lo lắng của những người thương nhân. Cảnh tượng đó như một lời khẳng định tàn nhẫn về sự cô lập hoàn toàn của Thành Vô Song. Các con đường chính dẫn vào thành, giờ đây đã bị phong tỏa bởi một lớp màn linh lực mờ ảo, không thể nhìn thấy nhưng lại không thể xuyên qua. Thành Vô Song, dù vẫn kiên cường đứng vững dưới ánh bình minh, nhưng đã trở thành một pháo đài bị vây hãm, một biểu tượng cho sự đối đầu gay gắt giữa tiên và phàm.

Từ một góc khuất trên tường thành, Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt anh nhìn thấu những ánh mắt tuyệt vọng của dân chúng, sự phẫn nộ của Thủ Lĩnh Dân Quân, và cả sự lạnh lùng tàn nhẫn của các Sứ Giả Tiên Môn. Anh biết, Liễu Thanh Phong đã không lãng phí lời đe dọa của mình. Hắn đã hành động, và hành động một cách quyết liệt, tàn nhẫn nhất có thể.

Tạ Trần cảm nhận được gánh nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Nỗi sợ hãi và hoang mang đang lan truyền trong dân chúng là điều nguy hiểm hơn bất kỳ phong tỏa vật chất nào. Anh phải tìm ra cách để giữ vững niềm tin, để chứng tỏ rằng phàm nhân có thể tự mình vượt qua mọi khó khăn mà không cần cúi đầu trước sức mạnh của tiên môn. Sự phong tỏa này không chỉ là một thách thức, mà còn là một phép thử nghiệt ngã, để xem liệu nhân tính có đủ sức mạnh để chống lại chấp niệm và quyền năng tuyệt đối hay không.

Anh khẽ mím môi, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ, không chút bận tâm đến số phận của một thành trì nhỏ bé. Tạ Trần hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi và khốc liệt. Cuộc đối đầu giữa Thành Vô Song và Tiên Môn Liên Minh giờ đây đã bước sang một giai đoạn mới, tàn nhẫn hơn, không khoan nhượng hơn. Và trong cái không khí căng thẳng bao trùm, anh biết, mình phải tìm ra con đường, không chỉ để sống sót, mà còn để giữ trọn vẹn nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người".

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free