Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 189: Kế Sách Mềm: Cặp Đôi Điều Tra & Ánh Sáng Nơi Tăm Tối

Đêm đã về khuya, trăng mờ ảo sau tấm màn mây mỏng, gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ thư phòng của Tạ Trần, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm. Trong căn phòng vốn giản dị, giờ đây ánh đèn dầu lại hắt bóng những chồng sách cao ngất, tạo nên những mảng sáng tối huyền ảo trên tường. Mùi giấy cũ, mực, và hương trà thanh đạm quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh mịch, nhưng sự tĩnh mịch ấy lại bị phá vỡ bởi sự căng thẳng vô hình đang bao trùm lấy những con người bên trong. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa vạn trượng suy tư, trải một tấm bản đồ giản lược lên bàn. Anh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật sự tinh anh của đôi mắt, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, hoàn toàn ăn nhập với bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương.

Bên cạnh anh là Dương Quân, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Dương Quân, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt lại sáng rực nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây khuôn mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng. Anh siết nhẹ nắm tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè nén lên vai. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại sắc sảo, kiên định. Nàng ngồi thẳng, lưng không dựa ghế, như thể luôn sẵn sàng cho mọi biến cố. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đôi tay chai sạn đặt trên bàn, biểu lộ sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Ở một góc phòng, lão nông tiều tụy từ Thôn Vân Sơn ngồi co ro, da đen sạm, tay chân chai sạn, trên đầu vẫn đội chiếc nón lá đã bạc màu. Ánh mắt ông lão đầy vẻ tuyệt vọng và lo âu, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn le lói một tia hy vọng mong manh, cố gắng níu giữ niềm tin vào những con người đang ngồi đây.

“Chúng ta sẽ không dùng vũ lực trực diện,” Tạ Trần trầm giọng, thanh âm trầm ổn nhưng mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của sự suy tư sâu sắc. Anh chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Thôn Vân Sơn hiện lên như một vết nhơ. “Vũ lực chỉ gây thêm oán hận và đẩy phàm nhân vào chỗ chết. Đó chính là điều Liễu Thanh Phong mong muốn, là cái bẫy hắn giăng ra để chúng ta tự chui vào.” Anh nhắm mắt lại trong giây lát, như đang hình dung lại khuôn mặt kiêu ngạo của tên tu sĩ đó, rồi từ từ mở ra, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định không hề dao động. “Chúng ta sẽ vạch trần sự bất công bằng sự thật, từ chính bên trong.” Anh dừng lại, cho phép những lời nói đó thấm sâu vào tâm trí những người đang lắng nghe.

Dương Quân nhíu chặt lông mày, sự mệt mỏi trong đôi mắt anh càng thêm rõ rệt. Anh vốn xuất thân từ một gia đình nho học, luôn tin vào đạo lý và lẽ phải, nhưng những gì anh chứng kiến từ khi theo Tạ Trần đã làm lung lay sâu sắc niềm tin vào 'chính đạo' của tu sĩ. “Nhưng Bách Xà Môn có tu sĩ Trúc Cơ cảnh, thậm chí có tin đồn là có cả Kim Đan, Nguyên Anh trấn giữ… Làm sao chúng ta có thể đối phó với thế lực tu tiên hùng mạnh như vậy mà không dùng đến tu vi, không có pháp thuật?” Giọng anh mang theo sự hoài nghi cố hữu, một chút bất lực khi đối mặt với sự chênh lệch sức mạnh quá lớn. Anh biết Tạ Trần không phải kẻ nói suông, nhưng khoảng cách giữa phàm nhân và tiên nhân đôi khi là một vực thẳm không thể vượt qua chỉ bằng trí tuệ.

Mộ Dung Tuyết, với ánh mắt sắc sảo đặc trưng của một y sư luôn phân tích mọi thứ một cách cẩn trọng, khẽ thở dài. “Sự thật, đôi khi, còn đáng sợ hơn bất kỳ pháp thuật nào. Nó có thể xuyên thủng lớp vỏ bọc, làm lung lay niềm tin, thậm chí gây ra những biến động mà sức mạnh vật chất không thể làm được.” Nàng ngừng lại, rồi tiếp tục, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Nhưng để có được sự thật, chúng ta phải đi vào hang cọp, phải tiến vào Thôn Vân Sơn, thu thập chứng cứ, và phải làm điều đó mà không để chúng phát hiện. Một bước sai lầm cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ bể, thậm chí còn đẩy những người dân vô tội vào hiểm cảnh hơn nữa.” Nàng cảm nhận được gánh nặng của nhiệm vụ này, không chỉ là sự nguy hiểm cá nhân mà còn là sinh mạng của biết bao người. Ký ức về những lần chứng kiến sự tàn ác của tu sĩ vẫn còn hằn sâu trong tâm trí nàng, nhưng nhìn vào ánh mắt Tạ Trần, nàng lại tìm thấy một niềm hy vọng mới, một con đường 'nhân tính' mà nàng khao khát.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt của Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, như thể đang nhìn sâu vào tâm hồn họ, đánh giá sự kiên định và quyết tâm của cả hai. “Chính xác. Và đó là lý do ta cần hai người. Sự tinh tế, khả năng ẩn mình khéo léo của Mộ Dung cô nương, cùng với kinh nghiệm chữa trị và giao tiếp với phàm nhân, sẽ là chìa khóa để thâm nhập. Còn Dương Quân, sự nhiệt huyết, kiến thức về tu tiên và khả năng phân tích trận pháp cơ bản của ngươi sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về hoạt động của Bách Xà Môn, đặc biệt là các mỏ linh thạch và những nơi chúng giam giữ phàm nhân.” Anh chỉ tay lên bản đồ, phác thảo một đường vòng qua những con đường mòn hiểm trở mà Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) đã từng nhắc đến. “Mục tiêu của chúng ta không phải là chiến đấu, mà là thu thập thông tin, ghi lại những tội ác, và tìm cách giải cứu một vài người quan trọng, làm nhân chứng.”

Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng đầy khí phách, nhưng lúc này lại pha chút lo lắng, lên tiếng. “Thành Vô Song sẽ là hậu phương vững chắc. Chúng ta sẽ duy trì phong tỏa thông tin, đảm bảo không có tin tức nào về sự ra đi của hai người lọt ra ngoài. Mạng lưới thông tin của Tiểu Cửu sẽ hỗ trợ các ngươi từ xa, cung cấp những thông tin cần thiết về sự di chuyển của Bách Xà Môn và tình hình trong Thôn Vân Sơn. Ta sẽ điều động các đội dân quân nhỏ lẻ, những người quen thuộc với địa hình rừng núi, để bí mật đột nhập vào khu vực ngoại vi Thôn Vân Sơn. Họ sẽ không giao chiến, mà chỉ quấy phá hoạt động khai thác linh mạch, cắt đứt một vài đường tiếp tế nhỏ, tạo ra ảo ảnh về một lực lượng lớn hơn đang ẩn mình trong bóng tối, gây hoang mang cho Bách Xà Môn mà thôi.” Ông vỗ vai Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. “Các ngươi hãy bảo trọng, tính mạng là trên hết. Nhiệm vụ này không phải để anh hùng, mà là để vạch trần sự thật.”

Tạ Trần tiếp tục chỉ rõ các tuyến đường khả thi trên bản đồ, giải thích chi tiết kế hoạch thâm nhập và thu thập chứng cứ. Anh phân tích từng kẽ hở trong sự phòng thủ của Bách Xà Môn, từng thói quen của các tu sĩ canh gác, từng điểm yếu trong việc quản lý nô lệ. Anh không phải là một tu sĩ, nhưng khả năng suy luận cực hạn của anh về nhân quả, về tâm lý con người, lại khiến anh nhìn thấy những điều mà ngay cả những tu sĩ lão luyện nhất cũng bỏ qua. Anh tin rằng, sự kiêu ngạo và khinh thường phàm nhân của Bách Xà Môn sẽ là điểm yếu chí mạng của chúng. Dương Quân và Mộ Dung Tuyết lắng nghe một cách chăm chú, đôi lúc lại đặt ra những câu hỏi sắc sảo, bày tỏ sự sẵn sàng với ánh mắt kiên định. Dương Quân đấu tranh nội tâm dữ dội. Lý tưởng tu tiên cao đẹp mà anh từng tin tưởng giờ đây đã bị nhuộm đen bởi sự thật phũ phàng về tu sĩ lạm quyền, về những kẻ lợi dụng sức mạnh để đàn áp kẻ yếu. Anh nhận ra rằng, con đường mà Tạ Trần đang theo đuổi, con đường của 'nhân tính', có lẽ mới là con đường chân chính. Anh quyết tâm, không chỉ vì Tạ Trần, mà còn vì chính lương tri của mình. Mộ Dung Tuyết, nàng từng chứng kiến quá nhiều sự tàn ác của tu sĩ, những vết sẹo trong tâm hồn nàng vẫn còn đó. Nhưng Tạ Trần đã mang đến cho nàng một hy vọng mới, một ánh sáng nơi cuối đường hầm. Nàng siết chặt tay, quyết tâm sẽ không để bất kỳ ai phải chịu đựng những nỗi đau mà nàng từng phải trải qua.

“Nhớ lấy,” Tạ Trần nói, giọng anh trầm hơn bao giờ hết, “mục đích cuối cùng không phải là tiêu diệt Bách Xà Môn, mà là vạch trần bản chất tàn bạo của chúng trước mắt toàn bộ Thập Phương Nhân Gian, để Liễu Thanh Phong và những kẻ đồng lõa phải lộ mặt. Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện, mà sẽ dùng sự thật làm vũ khí. Và có lẽ, đã đến lúc tìm kiếm sự giúp đỡ từ những ‘người bạn’ ít ngờ tới.” Anh không nói rõ đó là ai, nhưng trong thâm tâm, anh đã nghĩ đến Hồ Ly Nữ, và cả những thế lực yêu tộc khác, những kẻ vốn có mối thù sâu sắc với tu sĩ. Họ có lẽ không muốn can thiệp trực diện vào cuộc chiến giữa tiên và phàm, nhưng nếu đó là cuộc chiến chống lại sự tàn bạo, chống lại kẻ phá hoại cân bằng tự nhiên, thì có lẽ họ sẽ thấy có lợi ích trong đó. Gánh nặng trên vai Tạ Trần càng lúc càng lớn, nhưng ánh mắt anh không hề dao động. Anh biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, và mỗi bước đi của anh đều có thể định đoạt vận mệnh của vô số sinh linh. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững niềm tin vào "trí tuệ của phàm nhân", vào ngọn lửa kiên cường đang cháy trong mỗi trái tim, và vào khao khát được "sống một đời bình thường" – một khao khát đủ mạnh mẽ để chống lại cả sự suy tàn của Thiên Đạo và sự tàn bạo của tiên môn. Cuộc chiến này, đối với anh, không chỉ là vì sự sống còn, mà còn là vì nhân tính, vì lẽ phải, vì một kỷ nguyên mới nơi con người không cần phải "mất người" để tìm kiếm quyền năng.

***

Rạng sáng, trước khi mặt trời kịp ló dạng, một màn sương mù nhẹ giăng lối bao phủ Thành Vô Song, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm. Tại cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những bức tường đá xanh cao ngất sừng sững, với các phù văn trận pháp cổ xưa khắc sâu trên bề mặt, vẫn còn chìm trong bóng tối. Chỉ có vài ngọn đuốc lập lòe chiếu sáng, làm nổi bật bóng dáng những lính gác đang tuần tra. Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch là tiếng côn trùng rả rích trong sương đêm, tiếng đất ẩm dưới chân, và thỉnh thoảng là tiếng ngựa hí vọng từ xa. Cổng thành, vốn luôn náo nhiệt và ồn ào vào ban ngày với tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa và tiếng người nói chuyện, giờ đây lại mang một vẻ nghiêm trang, cảnh giác đến lạ. Cảm giác an toàn mà nó mang lại cho người dân bên trong cũng đi kèm với sự kiểm soát chặt chẽ.

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, trong trang phục phàm nhân giản dị, đứng trước cổng thành. Họ đã thay những bộ đạo bào quen thuộc bằng những bộ áo vải thô màu xám, không có bất kỳ dấu hiệu nào của tu sĩ. Dương Quân vẫn giữ được vẻ tuấn tú nho nhã, nhưng ánh mắt anh đã bớt đi vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên định, pha lẫn một chút lo lắng về chuyến đi đầy hiểm nguy sắp tới. Mộ Dung Tuyết, mái tóc đen dài đư��c búi cao gọn gàng dưới một chiếc khăn trùm đầu đơn giản, gương mặt nàng không trang điểm, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh tú, dịu dàng. Đôi mắt nàng nhìn về phía đông, nơi Thôn Vân Sơn đang chịu đựng sự áp bức của Bách Xà Môn, ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, đứng cạnh hai người, ánh mắt kiên nghị. Ông không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của ông là một điểm tựa vững chắc. Không khí chia ly bao trùm lấy ba người, nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy sự thấu hiểu.

Dương Quân siết chặt tay, nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt anh đầy vẻ băn khoăn. “Chuyến này đi, không biết ngày về… Mộ Dung cô nương, cẩn thận. Ngươi không cần phải cố gắng quá mức. An toàn của ngươi là quan trọng nhất.” Giọng anh trầm xuống, không giấu được sự lo lắng. Trong thâm tâm, anh vẫn còn đấu tranh giữa lý tưởng tu tiên cao đẹp mà anh từng tin tưởng và sự thật phũ phàng về tu sĩ lạm quyền. Anh từng khao khát trở thành một tiên nhân, nhưng giờ đây, anh lại tự nguyện dấn thân vào con đường của phàm nhân, vì lẽ phải, vì nhân tính. Anh biết đây là một con đường đầy chông gai, không có pháp thuật bảo vệ, không có thần thông hộ thân, chỉ có trí tuệ và lòng dũng cảm. Anh tự nhủ, nếu đây là con đường mà Tạ Trần đã chọn, thì anh sẽ đi theo đến cùng, để chứng minh rằng phàm nhân cũng có thể tạo nên kỳ tích.

Mộ Dung Tuyết nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi và dịu dàng, xua tan đi chút lạnh lẽo của sương đêm. “Ngươi cũng vậy, Dương Quân. Chúng ta phải sống sót trở về, để vạch trần tất cả và chứng minh con đường của Tạ Trần là đúng.” Nàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đến lạ. Nàng biết rõ nguy hiểm đang chờ đợi phía trước. Hơn ai hết, nàng hiểu sự tàn bạo của những kẻ mang danh tu sĩ nhưng lại đánh mất nhân tính. Cụm từ "mất người" mà Tạ Trần thường nói, đã ám ảnh nàng từ lâu. Nàng đã từng chứng kiến những bi kịch tương tự, và giờ đây, nàng không thể đứng yên. Nàng tin vào Tạ Trần, tin vào khả năng nhìn thấu nhân tâm của anh, và hơn hết, nàng tin vào sức mạnh của sự thật. Nhiệm vụ này không chỉ là để cứu Thôn Vân Sơn, mà còn là để cứu rỗi phần nhân tính còn sót lại trong thế giới này.

Bách Lý Hùng vỗ vai hai người, lực tay mạnh mẽ nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. “Hai người hãy nhớ, Thành Vô Song luôn chờ đợi tin tức và sự trở về của các ngươi. Mạng lưới thông tin của Tiểu Cửu sẽ là đôi mắt và đôi tai của các ngươi ở bên ngoài. Đừng cố gắng đối đầu trực diện. Trí tuệ của Tạ Trần không phải là để các ngươi hi sinh vô ích. Bảo trọng!” Lời nói của ông mang theo sự chân thành và niềm tin. Ông đã chứng kiến Tạ Trần dùng trí tuệ phàm nhân để phá vỡ biết bao khó khăn, và ông tin rằng lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Ông lo lắng cho hai người, nhưng cũng tự hào về sự dũng cảm của họ.

Dương Quân và Mộ Dung Tuyết gật đầu chào Bách Lý Hùng lần cuối. Rồi, họ hòa vào bóng đêm, lướt đi nhẹ nhàng như những chiếc lá thu. Họ không đi qua cổng chính, mà sử dụng một con đường nhỏ bí mật, một lối thoát hiểm đã được chuẩn bị sẵn từ trước, để tránh sự chú ý của quân lính canh gác của Tiên Môn Liên Minh bên ngoài. Sương mù vẫn giăng lối, che khuất bóng dáng họ khỏi mọi ánh nhìn, như thể chính Thiên Đạo cũng muốn che chở cho chuyến đi đầy rủi ro này. Họ hướng về phía đông, nơi ánh sáng ban mai vẫn còn đang ẩn mình, mang theo hy vọng và gánh nặng của một sứ mệnh cao cả.

***

Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, trong một căn phòng luyện công cá nhân được xây dựng bằng đá kiên cố, linh khí thanh khiết cuồn cuộn bao phủ. Đây là một nơi cô lập và thanh tịnh, được bao quanh bởi các trận pháp tinh vi, mang lại cảm giác yên tĩnh đến ghê người. Chỉ có mùi linh khí thanh khiết và mùi đá lạnh lẽo là hiện hữu, cùng với tiếng hít thở nhẹ nhàng của người đang tĩnh tọa.

Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng như sao, đang ngồi tĩnh tọa trên một bồ đoàn làm từ ngọc thạch quý hiếm. Một luồng linh khí màu xanh nhạt nhẹ nhàng bao quanh thân thể hắn, khiến hắn trông như một vị tiên nhân cao ngạo. Hắn vẫn luôn mang theo kiếm Bích Lạc bên mình, dù chỉ là trong phòng bế quan. Sự tự mãn và kiêu ngạo đã trở thành một phần không thể tách rời của hắn, thể hiện rõ trong mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt.

Một đệ tử trẻ tuổi, trong bộ đạo bào màu lam nhạt của Thái Huyền Tông, cung kính bước vào. Hắn quỳ một gối, cúi đầu sát đất, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng vào vị sư huynh cao quý. Hắn run rẩy dâng lên một tấm ngọc giản chứa báo cáo mới nhất. Không khí im lặng đến ngột ngạt, chỉ có tiếng tim đập thình thịch của đệ tử vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Liễu Thanh Phong không mở mắt, chỉ khẽ phất tay. Tấm ngọc giản bay lên, lơ lửng trước mặt hắn. Hắn dùng thần thức lướt qua nội dung, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười khinh miệt, đôi mắt sắc lạnh từ từ mở ra.

“Bẩm sư huynh,” đệ tử run rẩy cất lời, giọng nói gần như thì thầm, “Thôn Vân Sơn đã hoàn toàn nằm trong tay Bách Xà Môn. Phàm nhân không dám chống cự, đã có những người bị bắt làm nô lệ, và một số ít bỏ chạy tán loạn. Hoạt động khai thác linh mạch diễn ra thuận lợi. Kế hoạch của chúng ta đã thành công bước đầu, gây ra sự hỗn loạn cần thiết tại khu vực đó, khiến Tạ Trần kia phải đau đầu.” Hắn ngẩng đầu lên một chút, hy vọng nhận được lời khen ngợi.

Liễu Thanh Phong cười khẩy, tiếng cười lạnh lùng vang vọng trong căn phòng đá, khiến đệ tử càng thêm sợ hãi. “Tạ Trần kia, tưởng rằng một Thành Vô Song bị cô lập có thể làm gì? Dù hắn có trí tuệ đến đâu, trước tuyệt đối sức mạnh của tu sĩ, cũng chỉ là con kiến mà thôi.” Hắn phẩy tay, tấm ngọc giản hóa thành tro bụi. Sự tự mãn và khinh thường phàm nhân của hắn thể hiện rõ trong từng lời nói, từng cử chỉ. Hắn không hề nhận ra rằng, chính sự tự mãn này sẽ là nguyên nhân khiến hắn đánh giá thấp Tạ Trần, dẫn đến những thất bại bất ngờ trong tương lai. Hắn vẫn giữ vững niềm tin vào câu nói cửa miệng của mình: “Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Đối với hắn, Tạ Trần chỉ là một kẻ phản nghịch, một điểm neo nhân quả vô giá trị cần phải bị xóa bỏ.

“Cứ để Bách Xà Môn tiếp tục. Ta muốn xem, hắn sẽ chống đỡ được bao lâu trước khi phải cầu xin ta tu luyện, hoặc quỳ gối dưới chân Thiên Đạo.” Liễu Thanh Phong phất tay cho đệ tử lui ra, tiếp tục bế quan. Hắn chìm đắm trong sự tự tin mù quáng vào kế hoạch của mình, tin rằng sự hỗn loạn ở Thôn Vân Sơn sẽ buộc Tạ Trần phải chia sức, phải lộ ra điểm yếu. Hắn không hề mảy may nghi ngờ về báo cáo mà mình vừa nhận được, không nhận ra rằng có những điều đang diễn ra âm thầm, không thể đo lường bằng sức mạnh tu vi hay sự tàn bạo. Hắn hoàn toàn không biết rằng, một kế hoạch "mềm hóa hắc ám" đã được khởi động, một kế hoạch không dùng sức mạnh mà dùng sự thật, không dùng binh đao mà dùng trí tuệ, và sẽ tạo ra hiệu ứng lan truyền, khiến không chỉ phàm nhân mà cả một số tu sĩ có lương tri phải nhìn lại con đường tu tiên của mình, tạo tiền đề cho sự xuất hiện của các đồng minh mới cho Tạ Trần. Và rằng, mạng lưới thông tin của Hồ Ly Nữ (Tiểu Cửu) sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, có thể dẫn đến sự xuất hiện trực tiếp của nàng hoặc các thế lực ngầm khác trong cuộc chiến này.

Trong căn phòng tĩnh mịch, Liễu Thanh Phong tiếp tục bế quan, chìm đắm trong luồng linh khí thanh khiết, với niềm tin sắt đá rằng mình đang nắm giữ vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, và rằng không ai có thể lay chuyển được vị thế của hắn. Hắn không biết rằng, ánh sáng nhỏ bé của sự thật, được thắp lên bởi những phàm nhân dũng cảm, đang dần soi rọi vào những ngóc ngách tối tăm nhất của sự bất công, và sẽ sớm thiêu rụi cái vỏ bọc kiêu ngạo của hắn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free