Nhân gian bất tu tiên - Chương 182: Bức Màn Tàn Bạo: Quyết Định Của Dương Quân
Ánh đèn dầu leo lét trong quán sách nhỏ, hắt lên bóng dáng gầy gò của Tạ Trần, in hằn lên bức tường cũ kỹ. Bóng đêm bên ngoài càng thêm sâu thẳm, nuốt chửng mọi âm thanh của Thành Vô Song đang ngủ yên. Nhưng Tạ Trần biết, sự yên bình này sẽ không kéo dài. Anh đã nhắm mắt lại, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy thoát ra khỏi lồng ngực khi Dạ Lan thông báo về chiến dịch "Định Thiên Bình" của Thiên Huyền Phái. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, tạo ra những âm thanh đều đặn, như một điệu gõ nhịp cho dòng suy tư miên man. Anh biết, trận chiến thực sự, tàn khốc nhất, đang cận kề. Một cái nhíu mày nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt anh, rồi lại nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt anh là một quyết tâm sắt đá, một tia sáng lập lòe trong đêm tối vô tận, chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi.
***
Sáng sớm, Thôn Vân Sơn chìm trong màn sương mỏng như lụa, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tạo nên một bản hòa ca êm đềm của thiên nhiên. Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, mái lợp rơm hay ngói cũ kỹ, nằm san sát nhau, bao quanh bởi những thửa ruộng lúa xanh mướt còn đọng hạt sương đêm. Mùi đất ẩm, mùi cỏ non và chút hương khói bếp thoảng nhẹ từ những mái nhà bắt đầu nổi lên, báo hiệu một ngày mới an lành. Đâu đó, tiếng gà gáy vang vọng, tiếng trẻ con nô đùa khúc khích, mang theo sự hồn nhiên, vô tư lự.
Ẩn mình trong một khu rừng rậm ven thôn, Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt, đang lặng lẽ quan sát. Khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng ánh mắt tuấn tú của cậu lại chất chứa một sự căng thẳng lạ thường. Đôi mắt sáng, thường ngày tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây lại mang theo một nỗi bất an khó tả. Cậu nhìn thấy đội ngũ đệ tử Thiên Huyền Phái đang chậm rãi tiến vào thôn, những bóng người cao lớn, khoác áo bào tiên môn uy nghiêm, dần hiện rõ qua làn sương mờ. Trái tim Dương Quân thắt lại, một sự giằng xé dữ dội bùng lên trong lòng.
“Liệu đây có thực sự là cách mà chính đạo nên hành xử?” Cậu tự hỏi, giọng nói nội tâm khàn đặc, chỉ mình cậu nghe thấy. “Dân chúng vô tội, họ có lỗi gì mà phải chịu sự trừng phạt này?”
Thôn Vân Sơn là một trong số hàng trăm thôn làng nhỏ bé, hiền hòa nằm rải rác khắp Thập Phương Nhân Gian, nơi phàm nhân sống dựa vào đất đai và những giá trị truyền thống đã tồn tại hàng ngàn năm. Họ không có linh khí, không có phép thuật, chỉ có sức lao động cần cù và niềm tin vào một cuộc sống bình dị. Hình ảnh yên bình của thôn làng buổi sớm mai, với những con người chất phác, lương thiện, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng, uy hiếp mà đội tu sĩ mang tới.
Dương Quân nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói ở Thành Vô Song, về cái giá của sự "thành tiên", về sự "mất người" khi con người ta quá sùng bái sức mạnh mà quên đi bản chất nhân tính của mình. Cậu từng hoài nghi, từng tranh luận, nhưng những lời đó đã gieo một hạt mầm trong tâm trí cậu. Sau chiến thắng nhỏ của Thành Vô Song, hạt mầm ấy đã nảy mầm, buộc cậu phải suy nghĩ. Thiên Huyền Phái nói rằng việc "trấn chỉnh tiên quy" là cần thiết, là để duy trì trật tự, là để răn đe những kẻ dám "phạm thượng". Nhưng nhìn những khuôn mặt sợ hãi, những đôi mắt ngây thơ của lũ trẻ đang nép mình sau lưng cha mẹ, Dương Quân không thể nào tìm thấy sự "chính đáng" trong những lý lẽ đó.
Cậu đã được giao nhiệm vụ đi theo quan sát, học hỏi cách Tiên Môn "thực thi công lý". Ban đầu, cậu nghĩ rằng đây sẽ là một bài học về sự nghiêm minh, về sự cần thiết của quyền uy. Nhưng giờ đây, mỗi bước chân của đội tu sĩ tiến vào thôn, mỗi ánh mắt kiêu ngạo của họ lướt qua những người dân chất phác, đều như một vết dao cứa vào lương tâm cậu. Cậu thấy một Sứ Giả Tiên Môn cao ráo, lạnh lùng, gương mặt không chút cảm xúc, dẫn đầu đội quân Cấm Vệ. Hắn mặc áo bào tiên môn màu trắng thêu vân mây, toát lên vẻ thanh cao nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo đến đáng sợ. Bên cạnh là Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, cường tráng, vẻ mặt nghiêm nghị, mặc giáp sắt tinh xảo, tay nắm chặt chuôi kiếm. Họ không nói gì, nhưng sự hiện diện của họ đã đủ để gieo rắc nỗi sợ hãi.
Dương Quân siết chặt tay, móng tay găm vào lòng bàn tay, cảm giác đau nhói truyền đến nhưng không thể làm cậu phân tâm khỏi cảnh tượng trước mắt. Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng thuyết phục bản thân rằng mọi chuyện sẽ không đi quá xa. Có lẽ chỉ là một sự cảnh cáo, một lời răn đe để dân làng biết sợ mà không "bao che cho dị đoan" như lời Liễu Thanh Phong đã nói. Cậu vẫn còn một chút hy vọng mong manh rằng "chính đạo" sẽ không hoàn toàn đánh mất bản chất của mình. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một giọng nói khẽ thì thầm: “Cái giá của sự kiêu ngạo và chấp niệm vào quyền năng có phải là sự tha hóa nhân tính không?” Tiếng chim vẫn hót, tiếng suối vẫn chảy, nhưng trong tai Dương Quân, tất cả đã biến thành một điệu nhạc bi thương, báo hiệu cho một khúc dạo đầu của sự tàn khốc. Cậu không thể làm gì lúc này, chỉ có thể lặng lẽ theo dõi, ánh mắt đầy lo lắng và hoài nghi, như một bóng ma ẩn mình trong rừng sâu.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng gay gắt xuống Thôn Vân Sơn, xua tan đi làn sương sớm, nhưng không thể xua đi bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đang bao trùm lấy thôn làng. Tiếng chim hót đã thưa thớt, tiếng trẻ con nô đùa đã im bặt. Thay vào đó là những tiếng quát tháo, tiếng van xin thảm thiết, tiếng vật lộn và tiếng đổ vỡ. Đội ngũ tu sĩ, dẫn đầu bởi vị Sứ Giả Tiên Môn kia và Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, đã không còn giữ vẻ "uy nghiêm" ban đầu. Họ xông vào từng nhà, không chỉ kích hoạt các pháp trận đơn giản để "tịch thu linh khí" của đất đai – một hành động mà theo lời Tiên Môn là để "cân bằng" và "răn đe" – mà còn thẳng tay cướp bóc lương thực, gia súc và các vật phẩm nhỏ bé, quý giá nhất của dân làng.
“Những kẻ phàm tục thấp hèn! Dám bao che cho dị đoan, phải chịu phạt!” Giọng Sứ Giả Tiên Môn vang lên sắc lạnh, mỗi lời nói như một nhát roi quất vào tâm can những người dân. Hắn đứng giữa sân đình, ánh mắt quét qua những người phàm nhân đang run rẩy, đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn. Bộ áo bào tiên môn thanh tao của hắn giờ đây như một tấm áo choàng của quỷ dữ, che giấu một trái tim băng giá.
Một Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, quỳ gối dưới chân Sứ Giả, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Ông ta ôm chặt một bao gạo cũ kỹ, miệng lắp bắp: “Xin các vị tiên nhân! Đây là lương thực cả năm của chúng tôi, xin đừng lấy đi! Vô số giọt mồ hôi đã đổ xuống cho từng hạt gạo này…”
“Câm miệng!” Một tên tu sĩ khác, vẻ mặt dữ tợn, đạp mạnh vào bao gạo, khiến nó văng ra xa, những hạt gạo trắng tinh lăn lóc trên nền đất bẩn thỉu. “Ngươi nghĩ Tiên Môn chúng ta thiếu thốn cái của nợ này sao? Đây là trừng phạt! Là bài học cho sự ngu muội của các ngươi!”
Tiếng van xin thảm thiết của Lão Nông và những người khác bị nhấn chìm trong tiếng quát mắng tàn nhẫn, tiếng cười khẩy đầy miệt thị của các tu sĩ. Cảnh tượng cướp bóc diễn ra không chút kiêng dè. Một con heo con bị lôi khỏi chuồng, tiếng kêu eng éc thảm thiết. Những chiếc bình gốm đựng nước, đựng rượu quý của dân làng bị đập vỡ tan tành. Các vật phẩm gia truyền, dù không có giá trị tu luyện, nhưng mang ý nghĩa tinh thần sâu sắc đối với phàm nhân, cũng bị vứt bỏ, giẫm đạp không thương tiếc.
Dương Quân chứng kiến tất cả từ xa, ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp. Cảm giác bất bình dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực cậu. Cậu từng nghĩ Tiên Môn chỉ muốn "răn đe" về mặt tinh thần, về linh khí. Nhưng đây không phải là răn đe, đây là cướp bóc, là phá hoại, là tước đoạt sinh mạng của những người vô tội. Cậu thấy đôi mắt kinh hoàng của một bà lão khi bị giật mất chiếc vòng ngọc kỷ niệm của người chồng đã khuất. Cậu thấy sự tuyệt vọng của một người mẹ khi con mình đói khát mà không có một hạt cơm.
“Không thể nào… Đây không phải là điều Tiên Môn ta dạy dỗ!” Dương Quân nghiến răng, cơ thể run rẩy. Tay cậu siết chặt đến mức gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Cậu cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào trong cổ họng. Những lời lẽ cao thượng về "bảo vệ Thiên Đạo", về "chính đạo", về "chống lại dị đoan" mà cậu từng tin tưởng, giờ đây chỉ còn là những vỏ bọc trống rỗng, che đậy cho sự tham lam, kiêu ngạo và tàn bạo. Cậu đã từng coi Tạ Trần là kẻ "ngông cuồng", "phạm thượng" khi dám thách thức Tiên Môn, nhưng giờ đây, chính những hành động của Tiên Môn lại đang chứng minh cho lời Tạ Trần.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu: “Liệu đây có phải là sự ‘mất người’ mà Tạ Trần đã nói đến? Khi quyền năng quá lớn, khi chấp niệm quá sâu, con người ta có thể đánh mất đi cả nhân tính của mình sao?” Cậu cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng thuyết phục bản thân rằng có lẽ đây chỉ là sự quá khích của một vài đệ tử, rằng sự tàn bạo này sẽ sớm dừng lại. Cậu vẫn còn một chút hy vọng mong manh rằng giới hạn của sự vô nhân đạo sẽ không bị phá vỡ. Nhưng cái nắng gay gắt của buổi trưa, kết hợp với mùi bụi đất, mùi sợ hãi và mùi máu tanh thoang thoảng từ một con vật bị giết hại, khiến tầm nhìn của cậu trở nên mờ ảo, và niềm tin của cậu lung lay đến tận gốc rễ.
***
Cái nắng trưa gay gắt vẫn không dịu đi, nhưng bầu không khí ở Thôn Vân Sơn đã trở nên lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng van xin đã cạn, tiếng khóc than đã lạc, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ, bao trùm lấy ngôi làng hoang tàn. Các tu sĩ vẫn tiếp tục hành động, nhưng sự cướp bóc đã không còn là điều tồi tệ nhất.
Một cảnh tượng tàn bạo vượt quá mọi giới hạn, đã đập thẳng vào mắt Dương Quân, khiến mọi lý trí trong cậu vỡ vụn.
Trong một góc làng, cạnh giếng nước cũ, một Nữ Tử Ngây Thơ, tuổi đời chỉ mười tám đôi mươi, dung nhan thanh tú, trong sáng, mặc y phục giản dị, đang bị một tên tu sĩ thô bạo túm lấy cổ tay. Hắn cười khẩy, ánh mắt dâm tà quét qua thân hình run rẩy của nàng.
“Ồ, xem ra thôn làng nghèo nàn này cũng có của lạ đấy chứ!” Tên tu sĩ nói, giọng điệu đùa cợt nhưng ánh mắt lại đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn. Hắn giật mạnh tay nàng, khiến nàng loạng choạng suýt ngã. “Này tiểu mỹ nhân, Tiên Môn ta đang thiếu người hầu hạ. Ngươi đi theo ta, sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, còn hơn là cứ mãi chôn chân ở cái xó xỉnh dơ bẩn này!”
Nữ tử sợ hãi tột độ, đôi m��t nàng ngấn lệ, van xin: “Xin… xin đừng làm hại ta! Ta… ta không muốn đi đâu cả!” Nàng cố gắng giằng co, nhưng sức lực yếu ớt của phàm nhân làm sao có thể chống lại một tu sĩ?
Một Lão Nông khác, chính là cha của nàng, người đã van xin cho bao gạo lúc nãy, đột nhiên lao tới. Ông ta không còn chút sợ hãi nào, chỉ có sự phẫn nộ và tình phụ tử bùng cháy trong đôi mắt. “Buông con gái ta ra! Đồ súc sinh! Các ngươi không phải tiên nhân, các ngươi là lũ quỷ dữ!” Ông ta dùng đôi tay chai sạn của mình, cố gắng đánh vào tên tu sĩ.
“Lão già thối tha!” Tên tu sĩ cười khẩy, ánh mắt lóe lên sự tàn bạo. Hắn chỉ hất nhẹ tay, Lão Nông đã bị văng ra xa, đập mạnh vào bức tường đất. Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ cổ họng ông ta. Chưa dừng lại ở đó, tên tu sĩ còn tiến đến, giơ chân đạp mạnh vào bụng ông lão, rồi vào đầu, không chút thương tiếc. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ khóe miệng Lão Nông, thân hình ông ta co quắp lại, bất tỉnh nhân sự.
“Cha! Cha ơi!” Nữ tử ngây thơ hét lên, tiếng kêu xé lòng, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế của tên tu sĩ để chạy đến bên cha mình. Nhưng nàng chỉ nhận lại một cái tát trời giáng, khiến nàng ngã nhào xuống đất, máu mũi rỉ ra, đôi mắt nàng đầy vẻ tuyệt vọng và đau đớn. Tên tu sĩ vẫn cười khẩy, bước tới, định giẫm lên tay nàng.
Cảnh tượng ấy như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Dương Quân. Cậu đứng chết trân trong bụi cây, toàn thân cứng đờ. Đôi mắt cậu đỏ ngầu, gân xanh nổi đầy trên trán, và toàn thân cậu run rẩy không kiểm soát. Cậu nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của người phàm, ánh mắt cầu cứu, ánh mắt bị phản bội. Và cậu nhìn thấy sự lạnh lùng, tàn nhẫn của những kẻ cậu từng tôn kính, những kẻ mang danh "chính đạo", mang danh "Tiên Môn".
“Không thể nào… Không thể nào là sự thật!” Dương Quân thét lên trong tâm trí. “Đây không phải là chính đạo! Đây là… Quỷ dữ! Quỷ dữ đội lốt tiên nhân!”
Mọi lý tưởng, mọi niềm tin mà cậu đã xây dựng bấy lâu nay, tất cả đều vỡ vụn thành từng mảnh. Hình ảnh vị sư phụ nghiêm khắc nhưng đầy từ ái, hình ảnh các trưởng lão uy nghiêm nhưng đầy đức độ mà cậu từng ngưỡng mộ, tất cả đều sụp đổ. Những gì cậu đang chứng kiến là sự tàn bạo trần trụi, là sự tha hóa đến mức ghê tởm, là sự "mất người" một cách khủng khiếp nhất. Mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, mùi mồ hôi và nước mắt của những người phàm nhân, mùi đất bị xới tung, tất cả hòa quyện lại, tạo thành một cơn ác mộng sống động.
Dương Quân nắm chặt tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, máu rỉ ra nhưng cậu không hề cảm thấy đau. Cơn phẫn nộ cuộn trào trong lồng ngực cậu, một ngọn lửa giận dữ bùng lên, thiêu đốt mọi lý trí. Cậu muốn lao ra, muốn gào thét, muốn ngăn cản những hành động dã man đó. Nhưng chân cậu như bị đóng đinh xuống đất, cơ thể cậu tê liệt vì sốc và ghê tởm. Cậu không thể tin rằng đây lại là hành động của 'chính đạo', của Thiên Huyền Phái, tông môn mà cậu đã dâng hiến cả tuổi trẻ và niềm tin. Tiếng la hét xé lòng của Nữ Tử Ngây Thơ, tiếng rên rỉ yếu ớt của Lão Nông, và tiếng cười khẩy tàn nhẫn của tu sĩ vang vọng trong đầu cậu, ám ảnh, và không thể nào phai nhạt.
***
Dương Quân rời khỏi Thôn Vân Sơn, không phải bằng bước chân nhẹ nhàng của một người đệ tử Tiên Môn, mà bằng những bước chạy loạn xạ, vô định, như một kẻ mất hồn. Cậu chạy sâu vào Rừng Thanh Phong, cố gắng thoát khỏi cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi, cố gắng chạy trốn khỏi sự ám ảnh vẫn còn vương vấn trong tâm trí. Tiếng la hét, tiếng khóc than, tiếng cười khẩy tàn nhẫn của tên tu sĩ vẫn vang vọng trong tai cậu, mỗi tiếng động như một nhát dao cứa vào tâm can. Mùi máu tươi, mùi sợ hãi và mùi uế tạp của sự tàn bạo vẫn quẩn quanh khứu giác cậu, khiến cậu buồn nôn.
Cậu gục xuống dưới một gốc cây cổ thụ cổ kính, thân cây sần sùi, rêu phong, như một chứng nhân im lặng cho bao thăng trầm của nhân thế. Toàn thân cậu run rẩy, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, hòa cùng mồ hôi và bụi đất. Cậu không khóc vì sợ hãi, mà khóc vì sự tan vỡ của niềm tin, vì sự phẫn nộ tột cùng và nỗi đau xé lòng khi chứng kiến sự tha hóa của cái gọi là "chính đạo".
Lần đầu tiên, cậu nhìn thấy bản chất trần trụi của sự "mất người" trong giới tu sĩ, không phải qua lời kể của Tạ Trần, không phải qua những tin đồn xa xăm, mà bằng chính đôi mắt mình, bằng chính cảm nhận của mình. Nó không phải là một khái niệm trừu tượng, mà là một hiện thực tàn khốc, đau đớn đến tận xương tủy. Lý tưởng của cậu tan vỡ, niềm tin vào Thiên Huyền Phái sụp đổ hoàn toàn. Cái mác "chính đạo" đã bị bóc trần, để lộ ra một bộ mặt ghê tởm, đầy rẫy sự kiêu ngạo, tham lam và tàn bạo.
Cậu nhớ lại lời Tạ Trần từng nói về "nhân tính" và "đạo lý làm người", về việc "sống một đời bình thường" mới là điều đáng quý nhất. Khi ấy, cậu chỉ coi đó là những lời lẽ ngông cuồng của một phàm nhân không hiểu gì về "Thiên Đạo", về "cái giá của sự trường sinh". Nhưng giờ đây, mỗi câu chữ của Tạ Trần đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí cậu, như một lời tiên tri, như một sự cảnh báo. Tạ Trần đã đúng. Con đường mà Tạ Trần theo đuổi, con đường bảo vệ những giá trị cơ bản nhất của con người, mới là con đường thật sự, mới là "đạo" chân chính.
“Chính đạo ư? Tiên Môn ư? Tất cả đều là lừa dối!” Dương Quân thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự đau khổ. Cậu nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. “Ta… ta không thể tiếp tục được nữa! Không thể nào tiếp tục là một phần của cái thứ gọi là 'Tiên Môn' tàn bạo này!”
Ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng rừng, nhưng không thể xua đi cái bóng tối u ám trong lòng Dương Quân. Cậu vật lộn với nội tâm, với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Cậu đã dành cả tuổi thanh xuân để tu luyện, để theo đuổi cái gọi là "đạo", để trở thành một "tiên nhân" cao quý. Nhưng cái giá của sự cao quý đó, liệu có phải là đánh mất đi chính mình, đánh mất đi nhân tính, để rồi trở thành một con quỷ đội lốt?
Không! Cậu không thể chấp nhận điều đó. Cậu không thể nào tiếp tục đứng nhìn những kẻ nhân danh "Thiên Đạo" mà giày xéo lên sinh mệnh, lên nhân phẩm của những người phàm nhân vô tội. Cậu không thể nào tiếp tục bịt mắt trước sự thật tàn khốc này.
Từ sâu thẳm trong lòng, một quyết tâm sắt đá dần hình thành. Một ngọn lửa mới bùng lên, không phải là ngọn lửa của sự phẫn nộ mù quáng, mà là ngọn lửa của một ý chí kiên cường, của một sự lựa chọn dứt khoát. Cậu sẽ không thể là một phần của thế lực này nữa. Cậu phải hành động. Cậu phải đứng về phía những người yếu thế, những người phàm nhân đã phải chịu đựng quá nhiều. Dù điều đó có nghĩa là đối đầu với cả tông môn, với cả Tiên Môn Liên Minh, thì cậu cũng không hối tiếc.
Dương Quân từ từ đứng dậy. Khuôn mặt cậu vẫn còn vương những vệt nước mắt, nhưng ánh mắt cậu đã trở nên kiên định, không còn chút hoài nghi hay sợ hãi nào. Cậu lau vội những giọt nước mắt còn sót lại, hít một hơi thật sâu, để mùi đất ẩm, mùi lá cây và mùi hoa dại của rừng sâu thấm đẫm lồng ngực.
“Tạ Trần… huynh ấy đã đúng. Con đường của huynh ấy mới là con đường thật sự.” Cậu nói, lần này không phải là một câu hỏi, mà là một lời khẳng định chắc nịch. “Ta sẽ không bao giờ để những cảnh tượng như vậy xảy ra nữa.”
Bóng tối dần bao trùm lấy khu rừng, nhưng ánh mắt của Dương Quân lại sáng quắc, rực lửa như hai vì sao trong đêm. Cậu quay người, hướng về phía Thành Vô Song, nơi Tạ Trần đang chờ đợi, nơi có những người phàm nhân đang cần sự bảo vệ. Bước chân cậu vững vàng, không còn chút do dự nào. Một con đường mới đã mở ra trước mắt cậu, một con đường đầy chông gai, đầy thử thách, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Và cậu biết, đây là con đường mà cậu phải đi, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì. Quyết định này, chính là khởi đầu cho một chương mới trong cuộc đời của Dương Quân, một chương sẽ gây chấn động khắp giới tu sĩ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.