Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 181: Sự Phẫn Nộ Của Tiên Môn: Quân Lệnh Tập Kết

Ánh hoàng hôn buông xuống, bao trùm lên dáng hình cô độc của nàng, khiến vẻ đẹp lạnh lùng ấy càng thêm phần bi ai. Nàng quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào màn đêm, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc và một quyết định đang dần thành hình trong tâm trí.

***

Trong sâu thẳm Thái Huyền Tông, nơi linh khí ngưng tụ thành sương khói, tại căn phòng luyện công cá nhân của Liễu Thanh Phong, không gian vốn tĩnh mịch như cõi Niết Bàn, giờ đây lại bị xé toạc bởi một cơn giận dữ không gì sánh được. Căn phòng được kiến tạo từ những khối đá huyền bí, khắc đầy các trận pháp cổ xưa, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ và mùi linh khí thanh khiết, xen lẫn hương gỗ trầm hương thoang thoảng. Bồ đoàn trải giữa phòng, nơi Liễu Thanh Phong thường tọa thiền, vẫn còn vương vấn chút hơi ấm, nhưng chủ nhân của nó đã đứng bật dậy, dáng người cao gầy, thanh tú giờ đây căng thẳng đến cực độ.

Trước mặt hắn là một tấm bản đồ phàm giới được trải rộng trên mặt bàn đá cổ kính, những đường nét núi sông, thành quách hiện lên rõ ràng nhờ linh lực chiếu rọi. Ánh mắt hắn, vốn sáng như sao, giờ đây lại đong đầy lửa giận, tựa như hai luồng điện xẹt qua tấm bản đồ, dừng lại ở một chấm nhỏ mang tên Thành Vô Song. Một Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ ngoài cao ráo, lạnh lùng, mặc áo bào xanh lam tinh xảo, đang quỳ gối một bên, đầu cúi thấp, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào nhãn thần của Liễu Thanh Phong. Vẻ mặt không cảm xúc thường ngày của Sứ Giả giờ đây lộ rõ sự căng thẳng, đến mức từng thớ thịt trên khuôn mặt y cũng giật giật.

“Thưa Liễu sư huynh,” giọng Sứ Giả vang lên khe khẽ, “Thành Vô Song đã sử dụng một phương pháp... quả thực khó lường. Bọn phàm nhân đó đã... kết hợp trí tuệ phàm tục một cách tinh vi để vượt qua phong tỏa linh khí. Chúng ta... không thể ngờ được một kế sách như vậy lại đến từ những kẻ thấp kém... chúng ta đã không lường trước được điều này.”

“Nực cười!” Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, vang vọng khắp căn phòng, làm rung chuyển cả không gian tĩnh lặng. Hắn đập mạnh tay xuống mặt bàn đá, một tiếng “rầm” khô khốc vang vọng, đủ khiến Sứ Giả kia giật nảy mình, tim đập thình thịch. Bề mặt bàn đá nứt toác một đường dài, linh quang từ các trận pháp khắc trên đó cũng theo đó mà dao động kịch liệt, suýt chút nữa là sụp đổ. Sự kiêu ngạo của một tu sĩ chân chính, của một kẻ luôn tự cho mình là đại diện cho Thiên Đạo, đã bị chạm đến, bị sỉ nhục bởi những phàm nhân thấp kém. Cái ý niệm về phàm nhân, trong tâm trí Liễu Thanh Phong, luôn là những kẻ yếu đuối, ngu dốt, chỉ biết dựa dẫm vào linh khí và sự ban ơn của tu sĩ, vậy mà giờ đây, chúng lại dám “phá cục” của hắn.

Hắn xé toạc ngọc giản truyền tin trong tay, những mảnh ngọc vỡ vụn rơi lả tả xuống sàn đá lạnh lẽo, tựa như sự kiên nhẫn của hắn đã bị vỡ tan tành. “Một lũ phàm nhân thấp kém lại dám... thách thức uy nghiêm của Tiên Môn? Đây không còn là sự hiểu lầm, đây là sự khiêu khích trắng trợn!” Hắn quay người lại, ánh mắt quét qua Sứ Giả Tiên Môn như hai lưỡi dao sắc bén, khiến y cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt. “Kẻ phàm nhân kia, Tạ Trần, hắn đang lợi dụng sự yếu kém của Thiên Đạo để gieo rắc tư tưởng phản nghịch, làm lung lay căn cơ của chúng ta! Ta đã quá nhân nhượng với hắn, với lũ kiến cỏ kia rồi!”

Liễu Thanh Phong hít một hơi thật sâu, linh khí trong phòng dường như bị hắn hút vào, khiến không khí trở nên loãng đi. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng kiềm chế cơn thịnh nộ đang bùng cháy trong lòng, nhưng sự tức giận ấy, lại càng làm cho ý chí của hắn trở nên sắt đá hơn. Hắn không thể chấp nhận một kết quả như vậy. Tiên Môn, và đặc biệt là Thiên Huyền Phái dưới sự dẫn dắt của hắn, không thể để mất mặt trước phàm nhân, nhất là khi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt. Đây không chỉ là một trận thua nhỏ, mà là một vết nhơ không thể gột rửa, một dấu hiệu cho sự sụp đổ của trật tự mà hắn tin tưởng. Cái gọi là “trí tuệ phàm tục” của Tạ Trần, trong mắt hắn, chỉ là những mánh khóe bẩn thỉu, một sự báng bổ đối với sức mạnh và sự uyên bác của tu sĩ. Hắn đã từng nghĩ rằng việc cô lập Thành Vô Song sẽ khiến bọn phàm nhân tự sụp đổ, tự tìm đến hắn cầu xin sự cứu rỗi, nhưng chúng lại chọn cách khác. Chúng đã chọn sự phản kháng.

“Triệu tập tất cả trưởng lão chủ quản các chiến sự, cùng với các vị Sứ Giả cao cấp nhất. Ta muốn một cuộc họp khẩn cấp ngay bây giờ!” Liễu Thanh Phong ra lệnh, giọng nói giờ đây không còn gầm gừ mà trở nên lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ. “Cũng báo cho các trưởng lão chủ quản pháp trận, vật tư, nhân lực, chuẩn bị ‘quân lệnh tập kết’!”

Sứ Giả Tiên Môn vội vàng đứng dậy, cung kính cúi đầu, “Tuân lệnh Liễu sư huynh!” Y nhanh chóng quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều mang theo sự khẩn trương, như muốn thoát khỏi cái không khí ngột ngạt đang bao trùm căn phòng. Tiếng bước chân của y dần xa, và căn phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng sự tĩnh lặng ấy giờ đây lại chất chứa một điềm báo chẳng lành, một cơn bão đang sắp sửa nổi lên, nhấn chìm cả nhân gian vào biển lửa. Liễu Thanh Phong đứng đó, ánh mắt vẫn găm chặt vào tấm bản đồ, vào chấm nhỏ Thành Vô Song, tựa như muốn xuyên thủng nó, thiêu rụi nó thành tro bụi. Hắn sẽ không bao giờ để một kẻ phàm nhân như Tạ Trần, một Thành Vô Song nhỏ bé, làm lung lay uy quyền của Tiên Môn, của Thiên Đạo.

***

Chiều tối, Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông chìm trong một bầu không khí nặng nề, u ám. Tòa nhà lớn bằng gỗ lim cổ kính, thường ngày tràn ngập tiếng giảng bài, tiếng ghi chép và những cuộc thảo luận rôm rả của các đệ tử, giờ đây chỉ còn những tiếng xì xào bàn tán nhỏ giọt, thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi tiếng chuông hiệu lệnh vang vọng từ xa. Mây mù giăng kín bầu trời, ánh sáng chiều tà yếu ớt luồn qua những khung cửa sổ, chiếu rọi lên những hàng ghế gỗ trống trải và một số ít đệ tử vẫn còn nán lại, nét mặt ai nấy đều lộ rõ sự bất an. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của giảng đường hòa quyện với một chút mùi hương trầm nhẹ, tạo nên một cảm giác vừa trang nghiêm vừa ngột ngạt.

Tại sảnh chính, nơi thường diễn ra những buổi hội kiến quan trọng, các Sứ Giả Tiên Môn cùng một số đệ tử cốt cán của Thiên Huyền Phái đã tập trung đông đủ. Khoảng hơn trăm người, tất cả đều mặc áo bào tông môn, sắc mặt nghiêm trọng. Họ đứng thành từng nhóm nhỏ, trao đổi ánh mắt lo lắng, thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía bục cao, nơi Liễu Thanh Phong đang đứng. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ thanh tú, dáng người cao gầy, nhưng ánh mắt sắc như dao kia quét qua từng người, mang theo khí thế áp bức vô hình, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng, để cho sự im lặng và áp lực từ mình lan tỏa, chuẩn bị cho những lời lẽ đanh thép sắp được thốt ra. Bên cạnh hắn là một vài trưởng lão với khuôn mặt già nua, nhăn nheo, nhưng ánh mắt lại sắc bén, chứa đựng tu vi thâm hậu, vẻ mặt họ cũng không kém phần nghiêm trọng.

Cuối cùng, Liễu Thanh Phong khẽ nhấc tay, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để dập tắt mọi tiếng xì xào. Giảng đường hoàn toàn im lặng, chỉ còn tiếng gió luồn qua khe cửa và tiếng tim đập thình thịch của những người có mặt.

“Chư vị, đệ tử!” Giọng Liễu Thanh Phong vang lên, trầm ổn nhưng đầy uy lực, “Thành Vô Song, nơi trú ngụ của những kẻ phàm nhân ngông cuồng, đã công khai thách thức Tiên Môn ta. Chúng đã lợi dụng sự khoan dung để gieo rắc mầm mống phản nghịch, làm lung lay căn cơ của Thiên Đạo!”

Lời lẽ của hắn không chút nương nhẹ, mỗi từ ngữ đều như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí người nghe, vẽ ra một bức tranh về sự nguy hiểm tột cùng. Hắn tiếp tục, giọng điệu càng thêm mạnh mẽ, “Sự kiện phong tỏa linh khí vừa qua, không chỉ là một thất bại chiến thuật nhỏ, mà là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Kẻ phàm nhân Tạ Trần, kẻ chủ mưu đằng sau mọi sự, đã dùng những mánh khóe hèn hạ, những ‘trí tuệ phàm tục’ để phá vỡ Tiên quy, để chứng minh rằng phàm nhân có thể sống mà không cần linh khí, không cần sự dẫn dắt của chúng ta. Đây là một mối họa!”

Một Sứ Giả cấp cao, với khuôn mặt cương nghị, bước lên một bước, cung kính hỏi, “Vậy ý Liễu sư huynh là... chúng ta sẽ dốc toàn lực trấn áp Thành Vô Song sao?” Giọng y chứa đựng sự thận trọng, bởi vì "dốc toàn lực" không phải là một quyết định đơn giản, nó sẽ tiêu hao một lượng lớn tài nguyên và nhân lực của tông môn.

Liễu Thanh Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh như băng hiện lên trên khuôn mặt vốn dĩ thanh tú. “Không chỉ trấn áp, mà là ‘thanh tẩy’!” Hắn nhấn mạnh từ “thanh tẩy” như thể đó là một nghi lễ thiêng liêng, chứ không phải một cuộc tàn sát. “Chúng ta sẽ dốc toàn bộ lực lượng tinh nhuệ của Thiên Huyền Phái, huy động tất cả các trận pháp trấn tông đã niêm phong hàng trăm năm, và cả những bảo vật quan trọng nhất của tông môn. Ta muốn Thành Vô Song phải hiểu rõ, sức mạnh của Tiên Môn là không thể lay chuyển! Ta muốn tất cả phàm nhân phải chứng kiến, cái giá của sự phản nghịch là gì!”

Hắn giơ tay phải lên cao, linh quang từ lòng bàn tay hắn bùng lên rực rỡ, chiếu sáng cả giảng đường. “Bắt đầu tập kết nhân lực, vật lực ngay lập tức! Các trưởng lão phụ trách pháp trận, hãy kích hoạt Thất Tinh Diệt Ma Trận! Các trưởng lão phụ trách vật tư, hãy chuẩn bị đủ đan dược, linh thạch cho một cuộc chiến trường kỳ! Các Sứ Giả, hãy chọn ra những đệ tử tinh nhuệ nhất, những kẻ trung thành nhất với Tiên quy! Chiến dịch ‘Định Thiên Bình’ sẽ khởi động trong vòng ba ngày tới!”

Tiếng hô “Vâng!” vang dội khắp giảng đường, nhưng lại không đồng đều. Một số đệ tử trẻ tuổi, hăng hái và chưa từng chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, lộ rõ vẻ phấn khích, ánh mắt sáng rực. Họ tin vào lời lẽ của Liễu Thanh Phong, tin rằng mình đang thực hiện một "đại nghĩa" để bảo vệ Thiên Đạo. Tuy nhiên, một số khác, đặc biệt là những người đã bắt đầu nghi ngờ về sự tha hóa của Tiên Môn, như Lăng Nguyệt Tiên Tử, lại lộ rõ vẻ mặt nặng nề.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng nép mình ở một góc khuất, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ẩn chứa một nỗi đau khổ sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự kiên cường của phàm nhân, sự bối rối của đồng môn, và giờ đây là mệnh lệnh tàn bạo từ Liễu Thanh Phong. "Thanh tẩy", "Định Thiên Bình"... những từ ngữ ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí nàng, gợi lên hình ảnh những ngôi làng bị hủy diệt, những sinh linh vô tội bị tàn sát dưới danh nghĩa "bảo vệ Thiên Đạo". Niềm tin vào tiên đạo, vào sự công bằng của tu sĩ, đã lung lay dữ dội từ lâu, nay lại càng bị giáng một đòn mạnh đến mức gần như sụp đổ hoàn toàn. Nàng nhìn thấy sự tàn bạo, sự mất nhân tính đang lan rộng trong giới tu sĩ, ngay cả trong những lời lẽ của Liễu Thanh Phong. Nàng tự hỏi, phải chăng, đây chính là cái giá của quyền năng, của sự thành tiên? Nàng khẽ cắn môi, một quyết định đang dần thành hình trong tâm trí, một quyết định có thể sẽ thay đổi cả vận mệnh của nàng, và có thể, của cả nhân gian.

Dưới sự chỉ đạo của các Sứ Giả, giảng đường nhanh chóng trở nên nhộn nhịp. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng xì xào bàn tán, tiếng truyền lệnh liên tục, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy tính tổ chức. Các trưởng lão nhanh chóng phân công nhiệm vụ, đệ tử cấp thấp hơn được lệnh chuẩn bị hành trang, kiểm tra vũ khí, pháp bảo. Sự căng thẳng bao trùm lên tất cả, báo hiệu một trận chiến khốc liệt sắp sửa bùng nổ.

***

Đêm khuya, tại Thành Vô Song, quán sách nhỏ của Tạ Trần chìm trong sự tĩnh lặng quen thuộc, như một ốc đảo bình yên giữa dòng chảy hỗn loạn của nhân gian. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên khuôn mặt thanh tú của anh, khiến đôi mắt sâu thẳm càng thêm phần huyền ảo. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế ngồi, tay cầm một quyển sách cũ đã ngả màu, bìa gáy sờn rách, nhưng ánh mắt anh không còn tập trung vào những con chữ. Tâm trí anh đang lướt qua những dòng chảy nhân quả vô hình, như một mạng lưới phức tạp đang dần thắt chặt, báo hiệu một biến cố lớn sắp xảy ra. Mùi giấy cũ, mực và chút trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ trầm tư cho không gian.

Không một tiếng động, Dạ Lan xuất hiện bên cạnh bàn, tựa như một bóng ma lướt qua. Nàng vẫn mặc y phục đen tuyền, che mặt bằng một mạng che mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sắc sảo, ẩn chứa vô vàn bí mật. Mùi hương thanh thoát từ cơ thể nàng lướt qua, nhẹ nhàng như gió thoảng. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt một cuộn giấy nhỏ lên mặt bàn, ngay bên cạnh cuốn sách của Tạ Trần.

Tạ Trần không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của nàng. Anh khẽ híp mắt, liếc nhìn cuộn giấy, rồi lại đưa mắt nhìn Dạ Lan, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc.

“Tin tức từ Thái Huyền Tông.” Giọng Dạ Lan trầm thấp, đều đều, như tiếng suối chảy, “Liễu Thanh Phong đã nổi cơn thịnh nộ. Hắn coi việc Thành Vô Song vượt qua phong tỏa là sự sỉ nhục, một lời thách thức không thể chấp nhận.” Nàng ngừng lại một chút, như để Tạ Trần có thời gian tiếp nhận thông tin, “Quân lệnh đã được ban ra, họ đang tập kết lực lượng lớn chưa từng có. Chiến dịch ‘Định Thiên Bình’, mục tiêu chính là Thành Vô Song.”

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy thoát ra khỏi lồng ngực. Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, tạo ra những âm thanh đều đặn, như một điệu gõ nhịp cho dòng suy tư miên man. “Định Thiên Bình...” Anh lặp lại cái tên chiến dịch, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một chút châm biếm, “Hắn muốn ‘định’ lại cán cân trời đất, hay chỉ là sự kiêu ngạo muốn đè bẹp sự phản kháng, muốn xóa bỏ sự tồn tại của những kẻ không tuân theo quy tắc của hắn?”

Dạ Lan không trả lời, ánh mắt nàng vẫn dán chặt vào khuôn mặt trầm tĩnh của Tạ Trần, như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ của anh. Nàng biết, lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà là một sự phân tích sâu sắc về bản chất của Liễu Thanh Phong, và cả cái gọi là "Tiên quy" mà hắn đang cố gắng bảo vệ.

“Quy mô lần này sẽ rất lớn, vượt xa những gì chúng ta từng thấy.” Dạ Lan tiếp tục, giọng nàng trở nên nghiêm trọng hơn, “Hắn dường như muốn dùng Thành Vô Song để lập uy, răn đe tất cả phàm nhân khác trên khắp Thập Phương Nhân Gian. Hắn muốn nghiền nát mọi ý chí phản kháng, mọi mầm mống tư tưởng về một cuộc sống không cần linh khí, không cần Tiên Môn. Anh... có kế sách gì không?”

Tạ Trần không trả lời ngay. Anh từ từ gập cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn, ngay ngắn bên cạnh cuộn giấy nhỏ của Dạ Lan. Bàn tay anh đặt lên cuộn giấy, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, tựa như đang cảm nhận sự lạnh lẽo của vận mệnh sắp tới. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để mùi hương của sách cũ và trà thảo mộc lan tỏa khắp khứu giác. Trong đầu anh, những chuỗi nhân quả bắt đầu hiện rõ, phức tạp và đầy nguy hiểm. Dòng chảy sinh mệnh của Thành Vô Song, của những người phàm nhân mà anh đã dành công sức bảo vệ, giờ đây đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Sự bất an trong lòng Lăng Nguyệt Tiên Tử, sự vỡ mộng của Dương Quân, sự cuồng nộ của Liễu Thanh Phong, tất cả đều là những sợi dây nhân quả đan xen vào nhau, tạo thành một tấm lưới khổng lồ.

Anh biết rằng, trận chiến thực sự, tàn khốc nhất, đang cận kề. Không còn là những cuộc đối đầu nhỏ lẻ, những cuộc chèn ép ngấm ngầm, mà là một cuộc chiến quy mô lớn, một sự va chạm trực diện giữa hai lý tưởng, hai con đường. Một bên là quyền năng tuyệt đối, sự kiêu ngạo và chấp niệm vào cái gọi là "Thiên Đạo" đã suy kiệt; một bên là trí tuệ, sự đoàn kết và ý chí sống mãnh liệt của phàm nhân. Tạ Trần không phải là một tu sĩ, anh không có linh lực để chống lại cả một tông môn, nhưng anh có khả năng nhìn thấu nhân tâm, khả năng suy luận cực hạn, và trên hết, anh có một cái tâm kiên định muốn bảo vệ cái lẽ "sống một đời bình thường" của con người.

Ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên bóng dáng gầy gò của Tạ Trần, in hằn lên bức tường cũ kỹ của quán sách. Bóng đêm bên ngoài càng thêm sâu thẳm, nuốt chửng mọi âm thanh của Thành Vô Song đang ngủ yên. Nhưng Tạ Trần biết, sự yên bình này sẽ không kéo dài. Anh sẽ phải phá cục, một lần nữa, nhưng lần này, cái giá phải trả có thể sẽ không chỉ là sự mất mặt của Tiên Môn, mà là máu và nước mắt của vô số phàm nhân. Một cái nhíu mày nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt anh, rồi lại nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt anh là một quyết tâm sắt đá, một tia sáng lập lòe trong đêm tối vô tận.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free