Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 180: Trí Tuệ Phàm Nhân: Phá Vỡ Vòng Vây Linh Khí

Dương Quân khẽ đón lấy cuốn sách cổ, ngón tay hắn miết nhẹ lên những trang giấy sờn cũ, cảm nhận từng vết tích thời gian hằn sâu trên đó. Hơi ấm từ bìa sách, một loại ấm áp không đến từ linh khí mà từ sự tĩnh lặng của tri thức, lan tỏa vào lòng bàn tay hắn. Trong mắt hắn, ngọn lửa mới bùng lên không còn là nhiệt huyết mù quáng, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu sự thật trần trụi, đã dám đối mặt với nỗi sợ "mất người" và tìm thấy một con đường khác. Hắn đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy một người dẫn lối, và quan trọng hơn cả, hắn đã tìm thấy chính mình – một Dương Quân sẽ không "mất người" giữa cái thế giới đang suy tàn này.

***

Sáng sớm, quán Trà Vọng Giang nép mình bên bờ sông Vong Xuyên, nơi dòng nước chảy lững lờ tựa dải lụa bạc vắt qua Thành Vô Song. Kiến trúc quán là những thanh gỗ lim đơn giản, mộc mạc mà vững chãi, với những ô cửa sổ lớn và ban công nhỏ nhô ra, đủ để người ngồi nhâm nhi trà mà ngắm nhìn toàn cảnh con sông và những ngọn núi xa mờ. Tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình đến lạ. Mùi trà thơm dịu, thoang thoảng hương hoa dại bên sông, quyện cùng làn gió mát lành buổi sớm, khiến không gian trở nên dễ chịu, thư thái vô cùng.

Tạ Trần ngồi đó, tựa vào lan can gỗ, làn gió nhẹ lướt qua mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản của anh. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn càng tôn lên vẻ thanh thoát, thư sinh nhưng lại đầy nội lực của anh. Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần dường như có thể nhìn thấu vạn vật, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa sự suy tư miên viễn. Anh khẽ nhấp một ngụm trà xanh biếc, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, rồi hóa thành dư vị ngọt ngào nơi cuống họng.

Đối diện anh là Dương Quân, vẻ mặt tuấn tú vẫn còn vương vấn sự vỡ mộng từ những gì đã chứng kiến ở thôn Vân Sơn, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên định rạng ngời. Hắn không còn là thư sinh nhiệt huyết nhưng non nớt như thuở ban đầu, mà đã trải qua sự tôi luyện của hiện thực tàn khốc. Hắn đã đọc qua cuốn sách mà Tạ Trần tặng, và những lời lẽ triết lý sâu sắc trong đó đã gieo mầm vào tâm trí hắn, nảy nở thành một niềm tin vững chắc.

“Tạ huynh,” Dương Quân khẽ nói, giọng hắn trầm hơn, không còn sự bốc đồng của tuổi trẻ, “ta đã suy nghĩ rất nhiều về những gì huynh nói, và về cuốn sách huynh tặng. Con đường mà huynh đang đi, tuy khó khăn, gian nan, nhưng lại là con đường duy nhất còn giữ được ‘người’ giữa thời loạn lạc này.” Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy sự ngưỡng mộ và quyết tâm. “Ta không muốn trở thành một kẻ vô cảm, bị ‘mất người’ như những kẻ nhân danh chính đạo kia. Ta muốn được như huynh, giữ trọn vẹn bản tâm, sống một đời ý nghĩa.”

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên nơi khóe môi. Anh hiểu, con đường này không phải ai cũng dám chọn, và không phải ai cũng đủ kiên cường để đi đến cùng. Việc Dương Quân có thể vượt qua sự vỡ mộng, chấp nhận hiện thực để tìm kiếm một lý tưởng mới, đó đã là một bước tiến lớn.

Đúng lúc này, tiếng bước chân nặng nề vang lên, Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân cùng bước vào quán. Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, cùng gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, toát lên vẻ oai phong nhưng lúc này lại hằn lên nỗi lo âu. Thủ Lĩnh Dân Quân, một phàm nhân cường tráng với vẻ mặt cương nghị, mặc bộ giáp sắt thô sơ, cũng mang vẻ mặt đầy nghiêm trọng. Bầu không khí yên bình trong quán trà dường như bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của họ, mang theo hơi thở nặng nề của hiện thực.

“Tạ công tử, tình hình nguy cấp rồi!” Bách Lý Hùng lên tiếng, giọng trầm hùng nhưng đầy vẻ sốt ruột. “Các tông môn nhỏ, dưới sự ‘chỉ đạo’ của Thái Huyền Tông, đã bắt đầu thực hiện lệnh phong tỏa mới. Không chỉ linh khí, mà cả các vật tư thiết yếu như thảo dược, khoáng thạch, thậm chí cả lương thực từ các vùng lân cận cũng bị kiểm soát chặt chẽ khi vào Thành Vô Song. Chúng muốn chúng ta khuất phục!”

Thủ Lĩnh Dân Quân gật đầu phụ họa, nắm chặt tay. “Dưới danh nghĩa ‘kiểm tra ma khí’ và ‘ổn định trật tự’, chúng ngang nhiên tịch thu hàng hóa, cản trở việc vận chuyển. Nhiều thương nhân đã bị đánh đập, thậm chí có người bị thương nặng. Dân chúng bắt đầu lo lắng, hoang mang.”

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ánh mắt anh lướt qua vẻ lo lắng trên gương mặt Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, rồi dừng lại ở Dương Quân, người đang lắng nghe một cách chăm chú. Anh khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh tao, rồi đưa tay lên bàn, gõ nhẹ ba tiếng trầm ổn. Tiếng gõ ấy như một nhịp điệu riêng, giúp anh sắp xếp lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu.

“Họ muốn chúng ta khuất phục,” Tạ Trần lặp lại lời Bách Lý Hùng, giọng nói trầm tĩnh, “bởi vì họ tin rằng linh khí là nguồn sống duy nhất, là thước đo của mọi giá trị. Họ tin rằng khi cắt đứt nguồn linh khí, phàm nhân sẽ không thể tồn tại, sẽ buộc phải quỳ gối cầu xin.” Anh khẽ thở dài, trong lòng thấu hiểu sâu sắc sự ngạo mạn và thiếu tầm nhìn của giới tu sĩ. “Nhưng họ đã quên mất một điều cốt yếu: con người, ngay cả khi không có linh khí, vẫn có thể sống, có thể kiến tạo. Hơn nữa, linh khí đang suy kiệt, và một ngày nào đó, chính họ cũng sẽ phải đối mặt với thực tế đó.”

Dương Quân gật đầu, ánh mắt hắn sáng lên. Hắn đã đọc được điều này trong cuốn sách Tạ Trần tặng – về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của chấp niệm vào một thứ sức mạnh duy nhất. “Vậy chúng ta sẽ làm gì, Tạ huynh?”

Tạ Trần nhìn ra dòng sông Vong Xuyên đang chảy xiết, ánh mắt xa xăm. “Chúng ta sẽ không khuất phục. Chúng ta sẽ chứng minh cho họ thấy, sức mạnh thực sự không nằm ở linh khí, mà nằm ở trí tuệ, ở sự đoàn kết, và ở ý chí kiên cường của con người.” Anh quay lại nhìn ba người họ, giọng nói tràn đầy sự tự tin nhưng không hề kiêu ngạo. “Bách Lý thành chủ, Thủ Lĩnh Dân Quân, hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ cho họ thấy, phàm nhân không hề yếu đuối.”

Trong ánh nắng ban mai, lời nói của Tạ Trần không chỉ là một kế sách, mà còn là một lời tuyên bố về giá trị nhân sinh, một ngọn lửa thắp lên niềm hy vọng trong lòng những người phàm nhân đang bị áp bức. Dương Quân nhìn Tạ Trần, lòng hắn tràn đầy sự kính phục và tin tưởng. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng đi cùng Tạ Trần, hắn sẽ không bao giờ "mất người".

***

Phố Thương Mại Kim Long, một trong những huyết mạch của Thành Vô Song, vốn dĩ là nơi sầm uất nhất, nơi các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy nối tiếp nhau, tạo nên một khung cảnh xa hoa, tráng lệ. Những tấm biển hiệu lớn, những chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu treo cao, cùng với tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào và tiếng nhạc từ các quán rượu, đã từng là âm thanh quen thuộc, tạo nên một bản giao hưởng sống động của sự phồn thịnh. Mùi hương liệu, mùi thức ăn ngào ngạt, mùi vải vóc mới, mùi kim loại từ các xưởng thủ công quyện vào nhau, tạo nên một không khí sôi động, giàu có.

Nhưng hôm nay, dưới cái nắng gắt và oi bức của buổi trưa, Phố Thương Mại Kim Long lại mang một vẻ ảm đạm đến lạ. Các quầy hàng vốn tấp nập khách nay vắng hoe, tiếng rao hàng yếu ớt, thưa thớt. Giá cả các vật phẩm thiết yếu bắt đầu leo thang chóng mặt, và nhiều mặt hàng đã khan hiếm thấy rõ do lệnh phong tỏa của giới tu sĩ. Nỗi lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt của những người dân phàm tục, những cái thở dài nặng nề vang lên khắp nơi.

Tạ Trần, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân bước đi giữa con phố, từng người đều mang một tâm trạng khác nhau. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt anh không ngừng quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ: từ những vết nứt trên tường nhà, đến ánh mắt lo âu của một tiểu thương đang cố gắng bán món đồ cuối cùng, hay những chiếc xe hàng trống rỗng nằm chỏng chơ bên đường. Anh cảm nhận được sự oi bức của không khí, mùi bụi đường quyện lẫn mùi mồ hôi của những người lao động, và cả mùi linh khí nhạt nhòa, báo hiệu sự suy kiệt chung của Thiên Đạo.

Dương Quân theo sát phía sau Tạ Trần, ánh mắt hắn không còn là sự nghi ngờ, mà là sự học hỏi, sự thấu hiểu. Hắn đã chứng kiến những gì Tạ Trần đã làm, đã nghe những lời anh nói. Hắn bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt giữa sức mạnh của tu vi và sức mạnh của trí tuệ. Hắn thấy những người dân Thành Vô Song, dù đang lo lắng, nhưng vẫn cố gắng tìm cách xoay sở, vẫn giữ được tia lửa sống trong ánh mắt.

“Họ phong tỏa linh khí, nhưng không thể phong tỏa trí tuệ và sự cần cù của con người,” Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định giữa không gian ảm đạm. Anh dừng lại trước một sạp hàng trống, nơi trước đây thường bày bán các loại dược liệu quý hiếm. “Linh khí chỉ là một con đường, không phải là con đường duy nhất để sinh tồn. Có những thứ, linh khí không thể làm được, nhưng đôi tay và trí óc của con người thì có thể.”

Dương Quân khẽ cau mày, vẫn còn chút hoài nghi. “Nhưng Tạ huynh, họ có tu vi, có pháp thuật... chúng ta làm sao chống lại sự áp bức đó? Sức mạnh của họ là hữu hình, còn trí tuệ của chúng ta... đôi khi lại vô hình.”

Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp, Dương Quân. Có những lúc, một cây cầu nhỏ được xây dựng bằng tre và nứa có thể vượt qua dòng sông mà một đạo pháp mạnh nhất cũng không làm được. Bởi vì cây cầu đó phục vụ cho nhu cầu thực tế, nó được tạo ra bằng sự thấu hiểu về địa hình, về vật liệu, về khả năng của con người. Còn đạo pháp, đôi khi lại quá xa rời thực tế, quá phụ thuộc vào những thứ không bền vững.”

Anh quay lại nhìn Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, ánh mắt đầy kiên định. “Hãy xem, họ phong tỏa các loại khoáng thạch quý hiếm, linh thảo, nhưng họ có phong tỏa được đất đai màu mỡ của chúng ta không? Họ có phong tỏa được những cánh rừng gỗ tốt không? Họ có phong tỏa được sức lao động của người dân Thành Vô Song không?”

Bách Lý Hùng chợt bừng tỉnh, ánh mắt ông sáng lên. “Tạ công tử nói đúng! Chúng ta có thể tự cung tự cấp! Chúng ta có những người thợ mộc khéo léo, những người nông dân tài giỏi, những thợ rèn lành nghề!”

“Chính xác!” Tạ Trần gật đầu. “Hãy tận dụng những gì chúng ta có. Nông dân hãy tăng cư��ng sản xuất lương thực, rau củ. Thợ thủ công hãy tập trung chế tác những vật phẩm thiết yếu từ gỗ, đá, sắt thép thông thường nhưng bền bỉ và đẹp mắt. Hãy phát triển các kỹ thuật canh tác mới, các phương pháp bảo quản thực phẩm không cần đến linh khí. Hãy biến những nguồn lực ‘phàm tục’ này thành thế mạnh của chúng ta. Tạo ra một hệ thống kinh tế độc lập, không phụ thuộc vào ‘linh vật’ hay ‘linh dược’ của giới tu sĩ.”

Anh tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, như một làn gió mát xua tan sự oi bức. “Đối với nguồn nước, hãy tìm kiếm những mạch nước ngầm, xây dựng hệ thống dẫn nước bằng ống tre, bằng đất nung. Đối với ánh sáng, hãy phát triển đèn dầu, nến chất lượng cao. Đối với năng lượng, hãy tận dụng sức nước, sức gió, hoặc cải tiến bếp lò để đốt củi hiệu quả hơn. Chúng ta có thể tự mình tạo ra mọi thứ, chỉ cần có trí tuệ và ý chí.”

Thủ Lĩnh Dân Quân nắm chặt tay, gật đầu lia lịa. “Tuyệt vời! Chúng ta sẽ lập tức triển khai. Ta sẽ tập hợp các thợ thủ công, nông dân, những người có tay nghề để cùng nhau thực hiện.”

Bách Lý Hùng cũng không chần chừ, ông vốn là một chiến tướng kiên cường, nay lại càng thêm quyết tâm. “Công tử nói đúng. Chúng ta sẽ làm theo lời ngài! Thành Vô Song sẽ không khuất phục! Chúng ta sẽ chứng minh cho bọn tu sĩ ngạo mạn kia thấy, phàm nhân không hề yếu kém!”

Dương Quân nhìn Tạ Trần, lòng hắn tràn ngập sự khâm phục. Hắn đã từng nghĩ đến việc dùng vũ lực, dùng tu vi để chống lại sự áp bức, nhưng Tạ Trần lại chọn một con đường hoàn toàn khác – con đường của trí tuệ, của sự sáng tạo, của sự đoàn kết. Con đường này không chỉ là một kế sách để phá vỡ vòng vây, mà còn là một tuyên ngôn về giá trị của phàm nhân, về ý nghĩa của "nhân đạo" mà Tạ Trần đang theo đuổi. Hắn biết, đây mới chính là con đường mà hắn muốn đi, một con đường không cần đến sức mạnh hủy diệt, mà cần đến sức mạnh của sự sống, của sự kiến tạo. Hắn sẽ theo sát Tạ Trần, học hỏi từng cử chỉ, từng lời nói, để trở thành một phần của sự thay đổi này.

***

Vài ngày sau, Thành Vô Song, dưới sự chỉ đạo của Tạ Trần và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Bách Lý Hùng, Thủ Lĩnh Dân Quân, cùng với hàng vạn người dân, đã bắt đầu thích nghi một cách đáng kinh ngạc. Khắp nơi trong thành, những xưởng thủ công mới mọc lên, tiếng búa rèn, tiếng cưa xẻ gỗ vang lên không ngớt. Những cánh đồng quanh thành được khai phá thêm, những giống cây trồng mới được thử nghiệm, mang lại năng suất cao. Người dân hăng hái tự sản xuất, tự trao đổi hàng hóa trong nội bộ thành, tạo nên một vòng tuần hoàn khép kín, gần như không phụ thuộc vào nguồn cung bên ngoài. Khắp nơi, người ta tìm ra các nguồn năng lượng, vật tư thay thế không phụ thuộc vào linh khí. Những chiếc đèn dầu được cải tiến cho ánh sáng rực rỡ hơn, những bếp lò tiết kiệm củi được chế tạo, và thậm chí cả những chiếc quạt nước nhỏ cũng được dựng lên để xay xát ngũ cốc.

Chiều tối, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi của đất đai, của gỗ mới, và của những món ăn đơn sơ nhưng ấm áp từ các gia đình phàm nhân. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, cánh cổng cao ngất làm từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh vững chãi hai bên và cổng sắt khổng lồ, vẫn giữ vẻ uy nghiêm nhưng đã mang một khí thế khác. Các phù văn trận pháp khắc trên tường không còn mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, mà thay vào đó là sự cảnh giác âm thầm.

Một nhóm Sứ Giả Tiên Môn, chính là những kẻ đã từng áp bức dân làng ở thôn Vân Sơn (Chương 179), đang đứng đó, vẻ mặt cao ngạo và lạnh lùng. Chúng vẫn mặc những bộ áo bào tiên môn tinh xảo, nhưng giờ đây, trên gương mặt không cảm xúc của chúng lại hiện lên chút bối rối. Chúng đang kiểm tra các xe hàng ra vào, cố gắng tìm cớ để tiếp tục lệnh phong tỏa. Ánh mắt chúng soi xét từng thùng hàng, từng vật phẩm, tìm kiếm dù chỉ là một tia linh khí mờ nhạt. Tiếng vó ngựa lốc cốc, tiếng xe hàng kẽo kẹt và tiếng lính gác hô hoán, tất cả đều tạo nên một không khí căng thẳng.

“Thứ này là gì?” Một Sứ Giả Tiên Môn lạnh lùng hỏi, hắn chỉ vào một xe hàng chất đầy những bao tải gạo trắng tinh, những bó rau củ tươi xanh và những chum nước sạch. “Sao lại có thể vận chuyển thứ không có linh khí mà vẫn sống sót qua vùng phong tỏa của chúng ta? Chắc chắn có gian dối!” Giọng hắn đầy vẻ khinh thường và tức giận, bởi vì mọi thứ nằm ngoài dự liệu của chúng.

Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, bước tới, ngẩng cao đầu, không chút sợ hãi trước uy áp của tu sĩ. Hắn mặc bộ giáp sắt thô sơ nhưng sạch sẽ, ánh mắt kiên định. “Chúng ta là phàm nhân, các người không phải là những kẻ duy nhất biết cách sống! Chúng ta biết cách sống mà không cần ‘linh khí’ của các người. Đây là gạo, là rau củ, là nước sạch, là gỗ đốt! Tất cả đều do đôi tay và trí óc của chúng ta tạo ra!” Hắn nói một cách dõng dạc, từng lời như những nhát búa giáng thẳng vào sự ngạo mạn của bọn tu sĩ. “Chúng ta không cần linh thảo, không cần linh dược, không cần linh thạch. Chúng ta tự sản xuất, tự cung cấp. Các người không thể phong tỏa ý chí của chúng ta!”

Các Sứ Giả Tiên Môn thoáng chốc bối rối. Chúng cố gắng dùng thần thức quét qua các xe hàng, nhưng không phát hiện chút linh khí nào. Tất cả đều là những vật phẩm ‘phàm tục’ thuần túy, nhưng lại được chế biến tinh xảo, chất lượng cao, tươi ngon đến lạ. Chúng đã quen với việc dùng linh khí để đo lường giá trị và khả năng, nên không thể hiểu được làm sao những thứ không có linh khí lại có thể tồn tại và phát triển mạnh mẽ đến vậy.

“Các người dám cãi lệnh tiên môn sao?” Một Sứ Giả khác gầm lên, cố gắng dùng uy áp để trấn nhiếp. Tuy nhiên, các phàm nhân đứng đó, dưới sự lãnh đạo của Bách Lý Hùng và Thủ Lĩnh Dân Quân, không hề nao núng. Ánh mắt họ kiên cường, không chút sợ hãi.

Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, khẽ thì thầm, giọng hắn tràn đầy sự phấn khích và ngưỡng mộ. “Tạ huynh… đây thật sự là một thắng lợi lớn! Họ không thể làm gì được! Kế sách của huynh đã thành công!” Hắn cảm nhận được sự oi bức của không khí dường như tan biến, thay vào đó là làn gió mát lành của hy vọng.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy sự tán thưởng và tự tin. Anh đứng đó, thân hình gầy gò, áo vải bố đơn giản, nhưng lại tỏa ra một khí chất mạnh mẽ hơn bất kỳ tu sĩ nào. Anh không cần dùng phép thuật, không cần tu vi, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, anh đã “phá cục” của giới tu sĩ.

Không xa đó, dưới một bóng cây cổ thụ, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang đứng lặng lẽ. Nàng vẫn mặc bộ bạch y tinh khiết, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quan sát toàn bộ cảnh tượng, từ sự bối rối, tức giận của các đồng môn, đến sự kiên cường, dũng cảm của những người phàm nhân. Nàng nhìn thấy Tạ Trần, người thư sinh gầy gò đứng giữa đám đông, ánh mắt bình thản nhưng lại là trung tâm của mọi sự. Lòng nàng càng thêm dao động. Niềm tin vào tiên đạo, vào sự công bằng của tu sĩ, đã lung lay dữ dội từ lâu, nay lại càng bị giáng một đòn mạnh. Những gì nàng đã chứng kiến – sự tha hóa của giới tu sĩ, sự tàn bạo nhân danh chính đạo, và giờ là trí tuệ cùng ý chí sống mãnh liệt của phàm nhân – đang dần thay đổi nhận thức của nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, trong lòng tự hỏi: Phải chăng, con đường mà Tạ Trần đang đi, mới là con đường chân chính để cứu vãn nhân gian? Ánh hoàng hôn buông xuống, bao trùm lên dáng hình cô độc của nàng, khiến vẻ đẹp lạnh lùng ấy càng thêm phần bi ai. Nàng quay lưng bước đi, bóng dáng thanh thoát dần khuất vào màn đêm, mang theo một nỗi hoài nghi sâu sắc và một quyết định đang dần thành hình trong tâm trí.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free