Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 179: Thực Tế Phũ Phàng: Dương Quân Vỡ Mộng

Trong màn sương mù bao phủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với Nguyệt Quang Trâm vẫn còn ấm trong tay, đã bắt đầu một hành trình nội tâm đầy gian nan, tìm kiếm một chân lý mới trong kỷ nguyên đang suy tàn này. Quyết định của nàng, dẫu thầm lặng, đã rẽ một lối riêng, tách khỏi con đường định sẵn của tiên môn, như một dòng suối nhỏ âm thầm chảy ngược dòng sông lớn. Nhưng không chỉ mình nàng, mà cả những tâm hồn trẻ tuổi khác cũng đang đứng trước ngưỡng cửa của sự vỡ mộng, của việc nhìn thấu bản chất trần trụi dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng của thế giới tu tiên.

***

Chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng sơn cước. Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt của Thái Huyền Tông, đang phi hành ngang qua một thôn nhỏ dưới chân núi. Gió nhẹ mơn man, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng hương khói bếp. Thôn Vân Sơn hiện ra trong tầm mắt hắn như một bức tranh bình dị, nơi những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ, con suối trong vắt róc rách chảy qua những thửa ruộng lúa xanh rì. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy êm đềm, tiếng gà gáy cục tác xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của sự yên bình mà hắn luôn hình dung về nhân gian cần được bảo vệ. Bầu không khí trong lành, thanh tĩnh ấy khiến lòng hắn khẽ chùng xuống, một cảm giác thư thái hiếm hoi len lỏi sau những ngày tháng tu luyện căng thẳng và những mâu thuẫn dai dẳng trong lòng.

Nhưng sự yên bình ấy đột ngột vỡ tan. Từ phía thôn làng, một tiếng kêu la thảm thiết xé toạc không gian, theo sau là những tiếng khóc than nức nở và tiếng quát mắng lạnh lùng. Dương Quân giật mình, lập tức hạ thân xuống, ẩn mình vào một lùm cây rậm rạp bên sườn đồi, đôi mắt sáng ngời ý chí và nhiệt huyết dõi về phía thôn. Cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến huyết dịch trong người như đông cứng lại.

Giữa thôn, một nhóm Sứ Giả Tiên Môn, mặc đạo bào của một tông môn nào đó, vẻ mặt cao ngạo, lạnh lùng, đang ngang nhiên cưỡng đoạt linh điền và tài sản của dân làng. Chúng viện cớ "phòng trừ ma vật," "ổn định nhân gian," nhưng hành động lại trắng trợn cướp bóc, không khác gì lũ cường đạo. Một lão phụ nhân tóc bạc phơ, lưng còng, cố gắng níu giữ gùi rau củ ít ỏi của mình, bị một tên tu sĩ hất văng ra xa, ngã vật xuống đất, gào lên trong đau đớn. Tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang vọng. Đứa trẻ con trai nàng, chừng năm sáu tuổi, đang ôm chặt một con rối vải cũ kỹ, khóc thét khi tên tu sĩ khác giật phắt con rối từ tay nó, ném vào đống lửa đang cháy bập bùng, nơi những vật dụng quý giá của dân làng đang hóa thành tro bụi.

"Oan uổng quá! Đây là công sức cả đời chúng ta! Các ngài không thể làm vậy!" Một người đàn ông trung niên, có lẽ là trưởng làng, với khuôn mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn vì lao động, quỳ gối van xin, nước mắt giàn giụa. Hắn cố gắng che chắn cho vợ con và những người dân vô tội khác. Nhưng đáp lại hắn là một tiếng cười khẩy lạnh lẽo từ tên Sứ Giả đứng đầu, một nam tử tuấn tú nhưng vẻ mặt vô cảm, đôi mắt sâu hoắm không chút gợn sóng.

"Kẻ phàm tục các ngươi dám cãi lời tiên gia?" Hắn gằn giọng, thanh âm sắc lạnh như băng tuyết giữa trời hè. "Đây là vì an nguy của nhân gian! Thiên Đạo suy yếu, ma vật hoành hành, cần phải thu gom linh tài để xây dựng trận pháp hộ giới. Mau giao nộp hết tài vật, kẻo tai họa ập đến! Đừng trách tiên môn ra tay vô tình!"

Trưởng làng vẫn cố chấp không lùi, ôm chặt lấy một rương gỗ cũ kỹ mà hắn xem như báu vật gia truyền. "Đây là của cha ông để lại, không thể giao nộp!"

Không nói nhiều lời, tên tu sĩ kia nhếch mép, khinh thường phất tay. Một luồng linh lực vô hình hung hãn đánh thẳng vào ngực trưởng làng. Hắn không kịp kêu lên một tiếng, thân hình văng xa, đập mạnh vào bức tường nhà, máu tươi trào ra từ khóe miệng, rồi bất tỉnh nhân sự. Tiếng khóc thét của người vợ và con gái vang lên thê lương. Cả thôn làng chìm trong sự sợ hãi tột độ, không ai dám phản kháng nữa, chỉ biết cúi đầu, ôm lấy nhau mà khóc, nước mắt hòa lẫn với khói bụi và sự tuyệt vọng.

Dương Quân nấp mình trong lùm cây, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay đâm sâu vào da thịt. Hắn chứng kiến tất cả. Không phải là chiến đấu với ma vật, không phải là cứu giúp chúng sinh, mà là cướp bóc, là áp bức, là giẫm đạp lên những sinh mệnh yếu ớt nhất. Hắn từng được dạy rằng tu sĩ là người bảo vệ nhân gian, là hiện thân của chính nghĩa và đạo lý. Nhưng những gì hắn thấy trước mắt lại là sự tàn bạo, sự vô cảm đến ghê tởm. Những kẻ này, trong bộ đạo bào cao quý, lại hành xử còn thấp hèn hơn cả những kẻ phàm tục vô học.

"Đây... đây không phải là chính đạo!" Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đầy sự bàng hoàng và phẫn nộ. "Đây... không phải là con đường mà ta đã chọn!" Hắn suýt chút nữa đã bật ra, rút kiếm can thiệp. Nhưng rồi, một sự bất lực to lớn đè nặng lên vai hắn. Hắn chỉ là một người, một đệ tử bình thường trong vô số đệ tử của Thái Huyền Tông. Hắn có thể cứu được một thôn làng này, nhưng còn những thôn làng khác thì sao? Hắn có thể đánh đuổi được nhóm Sứ Giả này, nhưng còn những tông môn khác, những tu sĩ khác thì sao? Sự tha hóa này, nó đã ăn sâu đến mức nào?

Hắn kìm lại, đành bất lực nhìn nhóm tu sĩ kia ung dung thu gom của cải, rồi bay vút lên trời, bỏ lại phía sau một thôn làng tan hoang, những khuôn mặt đẫm nước mắt, và một bầu không khí ảm đạm, nặng trĩu bi thương. Mùi khói cháy và máu tanh thoang thoảng trong gió, như một bằng chứng rợn người cho sự tàn bạo vừa diễn ra. Dương Quân đứng đó thật lâu, cho đến khi ánh chiều tà tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Trái tim hắn như bị hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, đau đớn và ghê tởm. Lý tưởng cao đẹp mà hắn từng theo đuổi, niềm tin sắt đá vào con đường tu tiên, vào cái gọi là "Thiên Đạo" mà các trưởng lão vẫn giảng giải, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn, hóa thành từng mảnh vụn vỡ nát.

***

Đêm khuya, phòng luyện công của Dương Quân tại Thái Huyền Tông chìm trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Căn phòng đá kiên cố, với những trận pháp khắc trên tường và sàn nhà, thường ngày tràn ngập linh khí dồi dào, nay lại mang một vẻ lạnh lẽo, cô độc. Mùi linh khí thanh khiết thoảng nhẹ, nhưng không thể xua đi mùi máu tanh và khói cháy thoảng nhẹ vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn. Dương Quân ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cố gắng nhập định, cố gắng tĩnh tâm tu luyện. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Cảnh tượng ở thôn Vân Sơn cứ thế hiện lên rõ mồn một trong đầu hắn, như một thước phim kinh hoàng tua đi tua lại không ngừng. Khuôn mặt sợ hãi của lão phụ nhân, tiếng khóc thét của đứa trẻ, ánh mắt tuyệt vọng của trưởng làng, và đặc biệt là sự lạnh lùng, vô cảm của những Sứ Giả Tiên Môn. Chúng không phải là ma vật, chúng không phải là yêu tà. Chúng là tu sĩ, những kẻ mang danh nghĩa bảo vệ nhân gian. Nhưng chúng đã làm gì? Chúng đã hủy hoại, đã cướp bóc, đã gieo rắc nỗi kinh hoàng.

Dương Quân đặt tay lên ngực, cảm nhận sự trống rỗng và ghê tởm dâng lên. Lý tưởng "cứu thế," "bảo vệ nhân gian" mà hắn từng theo đuổi, từng coi là mục đích sống, giờ đây trở thành một trò hề tàn nhẫn, một lời dối trá trắng trợn. "Đây là con đường mà ta đã chọn sao? Cứu thế giới bằng cách hủy hoại nó? Không, đây không phải là ta!" Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. "Thiên Đạo... rốt cuộc là gì? Chân chính là gì? Chẳng lẽ, cái giá của sự trường sinh, của quyền năng lại là việc đánh mất nhân tính, đánh mất bản ngã của chính mình?"

Hắn nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói, trong một buổi tranh luận về đạo lý, về giá trị nhân tính. Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại có đôi mắt nhìn thấu vạn sự, nhìn thấu lòng người. "Con đường tu tiên không phải là để trở thành thần thánh, mà là để giữ lấy nhân tính của mình, giữ lấy cái tâm lương thiện thuở ban sơ," Tạ Trần đã từng nói như thế. Lúc đó, hắn cho rằng đó là lời của một kẻ phàm tục không hiểu biết về đại đạo, về sự siêu việt của tu tiên. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn với một sự chính xác đến đáng sợ. Những tu sĩ ở thôn Vân Sơn, chúng đã "mất người" rồi sao? Chúng đã đánh mất tất cả những gì gọi là nhân tính, chỉ còn lại sự tham lam và tàn bạo?

Dương Quân đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, bước chân nặng nề, tâm trí rối bời. Hắn từng kiêu hãnh vì là đệ tử của Thái Huyền Tông, một trong những tông môn lớn nhất. Hắn từng tin tưởng rằng con đường tu tiên là con đường của ánh sáng, của sự giác ngộ. Nhưng những gì hắn chứng kiến, những gì hắn cảm nhận, đã xé toạc tấm màn che mắt hắn, phơi bày một thực tại phũ phàng. Giới tu sĩ, mà hắn từng là một phần của nó, đã tha hóa đến mức không thể nhận ra. Sự chấp niệm vào việc "vá trời," vào việc giành giật cơ duyên cuối cùng đã biến họ thành những kẻ vô nhân tính, sẵn sàng giẫm đạp lên mọi thứ để đạt được mục đích.

Trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, chiếu rọi căn phòng. Dương Quân dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch bao phủ Thái Huyền Tông, nhìn những ngọn núi hùng vĩ chìm trong bóng tối. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt hắn, không phải là ánh sáng của linh khí, mà là ánh sáng của một quyết định kiên định. Hắn không thể tiếp tục con đường này, con đường mà hắn từng tin là chính đạo nhưng giờ đây đã nhuốm đầy máu và sự dối trá. Hắn không thể trở thành một trong số những kẻ "mất người" kia. Hắn phải tìm một lối đi khác, một lối đi mà ở đó, hắn có thể giữ trọn vẹn bản tâm, giữ trọn vẹn nhân tính của mình.

Quyết định này không hề dễ dàng. Nó có nghĩa là từ bỏ tất cả những gì hắn đã gây dựng, đã tin tưởng. Nó có nghĩa là đối mặt với một tương lai mơ hồ, không định hướng. Nhưng trái tim hắn mách bảo, đó là con đường duy nhất để hắn không bị chìm vào vực thẳm của sự tha hóa. Hắn muốn tìm kiếm một "nhân đạo" chân chính, một con đường mà Tạ Trần đã từng nhắc đến. Dù chưa biết sẽ phải làm gì, phải đi về đâu, nhưng hắn biết mình cần phải hành động, cần phải tìm kiếm câu trả lời ở nơi mà hắn vẫn luôn cảm thấy có sự chân thật nhất.

***

Trong một con hẻm nhỏ tĩnh mịch của Thành Vô Song, quán trà Vọng Giang vẫn sáng đèn, dù đã tối muộn. Kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn ra sông, tạo nên một không gian yên bình, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố thị. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim đêm gọi đàn và tiếng pha trà khe kh��� của Tạ Trần tạo nên một bản nhạc êm dịu, xoa dịu phần nào tâm hồn đang hỗn loạn của Dương Quân. Mùi trà thơm thanh khiết hòa quyện với mùi nước sông và hương hoa cỏ dại thoảng nhẹ, khiến hắn cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm hoi sau những giờ phút vật lộn với nội tâm.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn gầy gò thư sinh như mọi khi, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh đặt chén trà nóng hổi xuống bàn, hơi ấm lan tỏa, không hỏi han nhiều lời, chỉ khẽ gật đầu chào Dương Quân. Sự bình thản của Tạ Trần, cái khí chất trầm ổn ấy, như một điểm tựa vững chắc giữa dòng đời vạn biến, khiến Dương Quân cảm thấy được an ủi một cách kỳ lạ.

Dương Quân ngồi đối diện Tạ Trần, chén trà trên tay nhưng hắn không uống. Ánh mắt hắn đỏ hoe, giọng nói khản đặc, ban đầu đầy phẫn uất, sau đó là sự tuyệt vọng, và cuối cùng là một niềm hy vọng mong manh khi hắn nhìn Tạ Trần. Hắn không thể kìm nén thêm được nữa, tất cả những gì hắn đã chứng kiến, tất cả những gì hắn đã cảm nhận, tuôn trào ra như một dòng lũ vỡ bờ.

"Tạ huynh, ta đã thấy... ta đã thấy sự thật trần trụi." Dương Quân bắt đầu, giọng run rẩy. "Cái gọi là chính đạo, cái gọi là bảo vệ nhân gian... tất cả đều là giả dối! Họ cướp bóc, họ áp bức, họ còn tệ hơn cả ma tu!" Hắn kể lại chi tiết về thôn Vân Sơn, về cảnh tượng những Sứ Giả Tiên Môn cướp bóc của cải, đánh đập dân làng dưới danh nghĩa "an nguy của nhân gian." Hắn kể về sự lạnh lùng vô cảm của chúng, về tiếng khóc than của người phàm, về mùi máu tanh và khói cháy thoảng nhẹ trong gió chiều. "Ta từng tin tưởng vào con đường tu tiên, vào Thiên Đạo. Ta từng muốn trở thành một người bảo vệ nhân gian. Nhưng những gì ta thấy... đó không phải là bảo vệ, đó là hủy diệt!"

Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt thấu hiểu, không cắt lời. Anh chỉ khẽ nhấp ngụm trà, để Dương Quân trút hết nỗi lòng. Khi Dương Quân ngừng lại, thở hổn hển, ánh mắt tuyệt vọng nhìn anh, Tạ Trần mới khẽ thở dài.

"Con đường đó, nó không dễ đi, Dương Quân," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói ấm áp nhưng đầy sâu sắc. "Nó đầy chông gai và sự nghi ngờ từ cả hai phía. Ngươi sẽ bị gọi là kẻ phản đồ, là dị số, là kẻ điên rồ. Ngươi sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt của những kẻ tự xưng là ‘chính đạo,’ và cả sự xa lánh của những người phàm tục chưa hiểu rõ."

Dương Quân gật đầu, môi mím chặt. "Ta biết... ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều đó. Ta không thể tiếp tục con đường đó nữa. Ta không muốn bị 'mất người,' không muốn trở thành một kẻ vô cảm như bọn chúng. Ta muốn... ta muốn tìm một con đường khác, một con đường mà huynh đang đi. Dù chưa biết phải làm gì, nhưng ta muốn được như huynh, giữ lấy nhân tính của mình, giữ trọn vẹn bản tâm." Trong mắt hắn, một ngọn lửa mới đã bùng lên, không còn là nhiệt huyết mù quáng, mà là sự kiên định của một người đã nhìn thấu sự thật.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng đầy sự tán thưởng. "Nếu ngươi đã nhìn thấy, đã cảm nhận được... thì đó đã là khởi đầu. Con đường mà ta đi, không phải là con đường của quyền năng hay sự bất tử, mà là con đường của sự thấu hiểu, của sự lựa chọn. Lựa chọn giữ lấy những giá trị nhân sinh cốt lõi, giữa thời buổi mà Thiên Đạo đang dần suy kiệt, và lòng người đang dần tha hóa. Đó là con đường của 'nhân đạo,' Dương Quân."

Anh đưa tay ra, đặt lên bàn một cuốn sách cổ, bìa sách đã sờn cũ, không có tựa đề hào nhoáng, không có hình ảnh tiên nhân bay lượn, chỉ có những dòng chữ Hán cổ được viết tay một cách tỉ mỉ. "Cuốn sách này, không nói về phép thuật hay công pháp tu luyện, mà nói về triết lý nhân sinh, về sự vô thường của vạn vật, về cái giá của chấp niệm, và về ý nghĩa của việc 'sống' một cuộc đời trọn vẹn. Hãy đọc nó, và tự tìm lấy câu trả lời cho mình. Ta không thể cho ngươi một con đường định sẵn, nhưng ta có thể cho ngươi một điểm tựa để ngươi tự mình khám phá."

Dương Quân đón lấy cuốn sách, ngón tay miết nhẹ lên những trang giấy cũ kỹ, cảm nhận hơi ấm từ đó lan tỏa. Trong ánh mắt hắn, không còn sự mờ mịt hay tuyệt vọng, mà là một ngọn lửa mới, của một niềm tin mới, một con đường mới. Con đường mà Tạ Trần đã mở ra, không phải là con đường của sức mạnh, mà là con đường của trí tuệ và sự thấu hiểu. Hắn biết rằng hành trình phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã tìm thấy ánh sáng, tìm thấy một người dẫn lối, một người bạn tri kỷ. Và quan trọng hơn cả, hắn đã tìm thấy chính mình, một Dương Quân sẽ không "mất người" giữa cái thế giới đang suy tàn này. Hắn sẽ là một đồng minh, một cầu nối, một minh chứng sống cho "nhân đạo" mà Tạ Trần đang kiến tạo.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free