Nhân gian bất tu tiên - Chương 178: Ám Lưu Dưới Bề Mặt: Liễu Thanh Phong Động Thái
Trong tĩnh lặng của đêm khuya, nơi Thiên Đỉnh Cung tọa lạc uy nghi trên đỉnh núi cao chót vót, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, bất động trên ban công phòng luyện công của mình. Gió đêm mơn man qua mái tóc đen nhánh, cuốn đi hơi ấm cuối cùng của ngày, nhưng không thể xua tan đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm hồn nàng. Ánh mắt nàng vẫn cố định nơi Thành Vô Song xa xăm, một điểm sáng mờ ảo giữa màn đêm đen kịt. Nàng tự hỏi, liệu nơi ấy có phải là ánh sáng le lói của một con đường mới, hay chỉ là ngọn nến nhỏ nhoi sắp tắt trước bão tố? Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ ánh lên sắc bạc dưới ánh trăng mờ nhạt, tựa hồ đang chia sẻ gánh nặng trong lòng chủ nhân. Mỗi đường nét hoa văn tinh xảo trên thân trâm, giờ đây, dường như ẩn chứa một câu hỏi không lời về ý nghĩa của sự tu luyện, về cái giá của quyền năng, và về bản chất của nhân tính. Sự mệt mỏi thể hiện rõ trên gương mặt tuyệt mỹ như băng tuyết, không phải vì thể xác kiệt quệ, mà vì tâm hồn đang chịu đựng một cuộc giằng xé dữ dội. Nàng đã quen với sự kiên định của con đường tu tiên, với những đạo lý được khắc sâu vào huyết mạch từ thuở ấu thơ. Nhưng giờ đây, tất cả những gì nàng từng tin tưởng đang lung lay dữ dội, tựa như tòa tháp cao vút đang oằn mình trước cơn địa chấn. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong thinh không tịch mịch.
***
Cùng lúc đó, tại Thái Huyền Tông, trong căn phòng luyện công cá nhân của Liễu Thanh Phong, không khí thanh tịnh vốn có đã bị xé toạc bởi một cơn thịnh nộ dữ dội. Căn phòng được kiến tạo từ những khối đá kiên cố, những trận pháp cổ xưa khắc sâu trên sàn và tường đá, tỏa ra linh khí thanh khiết, lẽ ra phải mang đến sự tĩnh tâm tuyệt đối. Thế nhưng, Liễu Thanh Phong, người đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn trung tâm, lại như một ngọn núi lửa đang chực chờ phun trào. Gương mặt tuấn tú, thường ngày vẫn giữ vẻ thanh cao thoát tục, giờ đây vặn vẹo trong một biểu cảm méo mó của sự tức giận và uất hận. Đôi mắt sáng như sao, vốn luôn ánh lên vẻ cao ngạo và khinh thường thế sự, giờ đây lại đỏ ngầu một sắc máu, xen lẫn sự căm phẫn tột độ. Chiếc áo đạo bào lam nhạt, tinh xảo được dệt từ tơ mây và linh thảo, khẽ rung lên bần bật theo từng nhịp thở dồn dập, nặng nề của hắn.
Trước mặt Liễu Thanh Phong, trên một chiếc bàn đá tối màu, là một chồng mật báo cao ngất, được niêm phong cẩn mật bằng bùa chú của Thái Huyền Tông. Đó là những báo cáo chi tiết về sự kiện ở Thành Vô Song, về việc âm mưu chia rẽ nội bộ phàm nhân bị Tạ Trần vạch trần, và cả những lời lẽ ca tụng, tôn vinh "phàm nhân" ấy trong giới dân chúng. Hắn nắm chặt một bản mật báo mới nhất, đôi tay gân guốc nổi lên dưới lớp da trắng ngần, tựa hồ muốn bóp nát cả tờ giấy. Những dòng chữ trên mật báo, mô tả trí tuệ sắc bén, khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường, và ảnh hưởng đáng sợ của Tạ Trần, cứ như những mũi kim châm thẳng vào niềm kiêu hãnh của hắn. Làm sao có thể chấp nhận được? Một kẻ phàm tục, không chút tu vi, không chút linh căn, lại dám công khai đối đầu với tiên môn, đối đầu với hắn – Liễu Thanh Phong, thiên tài bậc nhất của Thái Huyền Tông, người được mệnh danh là hy vọng vá trời của Thiên Đạo!
"Tạ Trần... Một kẻ phàm nhân dám làm loạn trật tự thiên hạ, còn làm nhục uy danh Thái Huyền Tông ta! Không thể tha thứ!" Giọng hắn khàn đặc, từ ngữ như nghiến ra từ kẽ răng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phòng đá, mang theo một làn sóng linh lực cuộn trào, khiến chiếc bàn đá khẽ rung lên. Hắn chưa bao giờ cảm thấy bị sỉ nhục đến vậy. Thất bại của Thiên Huyền Phái ở Thành Vô Song không chỉ là một thất bại chiến lược, mà còn là một cái tát thẳng vào mặt Liễu Thanh Phong, kẻ đã ngấm ngầm giật dây phía sau. Hắn, người luôn tin rằng chỉ có tu sĩ mới có thể nắm giữ vận mệnh thế giới, lại bị một phàm nhân phá hỏng kế hoạch. Sự chấp niệm về Thiên Đạo, về trật tự mà hắn tin tưởng, càng khiến cơn thịnh nộ trong hắn bùng cháy dữ dội. Hắn cảm thấy mình đã "mất người" một cách chân thực nhất, khi sự căm ghét và kiêu ngạo đã lấn át mọi lý trí.
Một bóng người cao ráo, lạnh lùng, mặc áo bào tiên môn màu lam đậm, đứng bất động trong góc phòng, tựa như một bức tượng đá. Đó là một Sứ Giả Tiên Môn, kẻ vừa mang mật báo đến và đang chờ lệnh. Vẻ mặt hắn không cảm xúc, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không, không dám giao tiếp với ánh mắt đang hừng hực lửa giận của Liễu Thanh Phong. Hắn đã quá quen với những cơn thịnh nộ của vị sư huynh này, và cũng hiểu rõ sự đáng sợ của nó.
"Sư huynh, kẻ này... Tạ Trần, quả thực là một dị số khó lường," Sứ Giả Tiên Môn cẩn trọng mở lời, giọng nói đều đều, không chút tình cảm, như thể đang đọc một bản báo cáo khô khan. "Kẻ này tâm trí quỷ dị, không tu luyện nhưng lại có thể nhìn thấu nhân tâm, thao túng lòng người. Hắn là một dị số, cần phải trừ bỏ sớm!" Lời lẽ của Sứ Giả Tiên Môn vang lên, không phải là lời khuyên, mà là một sự xác nhận cho nỗi sợ hãi và căm ghét đang ngự trị trong lòng Liễu Thanh Phong. Hắn tin rằng Tạ Trần là một mối đe dọa không chỉ với Thái Huyền Tông, mà còn với toàn bộ trật tự tu tiên, với chính Thiên Đạo đang suy yếu. Sự tồn tại của một phàm nhân có khả năng "phá cục" như vậy là điều không thể chấp nhận được.
Liễu Thanh Phong đập mạnh tay xuống chiếc bàn đá. Một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khiến chiếc bàn nứt ra một đường dài, linh lực từ trận pháp xung quanh cũng bị chấn động mà dao động kịch liệt. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt chim ưng quét qua Sứ Giả Tiên Môn, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm, lạnh lẽo đến thấu xương. "Không! Trừ bỏ hắn là quá dễ dàng!" Hắn gằn giọng, "Hắn đã dám trêu chọc Thái Huyền Tông ta, đã dám khơi dậy ý chí của lũ phàm nhân thấp kém, thì cái giá hắn phải trả không chỉ là cái chết." Hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, tàn độc hiện trên khóe môi. "Ta muốn hắn phải thân bại danh liệt, phải chứng kiến niềm tin của lũ phàm nhân vào hắn sụp đổ, phải thấy sự cô độc cùng cực. Ta muốn hắn phải hiểu rằng, một kẻ phàm nhân mãi mãi không thể đối đầu với Thiên Đạo, với tu sĩ."
Hắn bước đến gần Sứ Giả Tiên Môn, áp lực vô hình từ linh lực của hắn khiến kẻ kia phải lùi lại một bước. "Ngươi, lập tức truyền lệnh xuống. Điều tra! Điều tra tất cả! Mọi ngóc ngách về Tạ Trần, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Từ thuở ấu thơ hắn đã làm gì, hắn có những mối quan hệ nào, ai là người thân của hắn, ai là người hắn quan tâm nhất. Điều gì khiến hắn từ bỏ con đường tu đạo? Hắn có điểm yếu gì? Hắn có chấp niệm nào không?" Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một vẻ tàn nhẫn, một sự quyết tâm triệt để. "Tìm hiểu kỹ về Thành Vô Song, về những người phàm nhân đã đi theo hắn. Tìm hiểu xem hắn đã dùng cách nào để 'thao túng lòng người' như ngươi nói. Ta muốn biết tất cả. Ta muốn hắn không còn đường thoát, không còn chỗ đứng trong cái thế giới này."
Liễu Thanh Phong không chỉ muốn giết Tạ Trần về thể xác, mà còn muốn hủy diệt cả linh hồn, cả lý tưởng và niềm tin mà Tạ Trần đang gieo rắc. Đối với hắn, Tạ Trần không chỉ là kẻ thù, mà là một biểu tượng của sự phản nghịch, một vết nhơ trong trật tự mà hắn đã dày công bảo vệ. Hắn muốn Tạ Trần phải thấy rõ cái giá của việc "phá cục," cái giá của việc dám thách thức Thiên Đạo và giới tu tiên. Cơn giận dữ trong hắn vẫn chưa nguôi ngoai, nhưng đã được chuyển hóa thành một kế hoạch tàn độc và tỉ mỉ, một âm mưu được dệt nên từ sự kiêu ngạo, thù hận, và chấp niệm muốn duy trì quyền lực của tiên môn. Hắn sẽ khiến Tạ Trần phải hối hận vì đã không chọn con đường thành tiên, mà lại chọn con đường phàm nhân đầy chông gai và bi kịch.
***
Đêm càng về khuya, Thành Vô Song chìm sâu vào giấc ngủ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa qua các con hẻm và ánh đèn lờ mờ từ vài ba cửa tiệm còn thức. Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không gian ấm cúng quen thuộc, ánh nến lung lay trên quầy sách cũ kỹ, soi rõ những cuốn sách xếp chồng lên nhau, mùi giấy cũ và mực loang thoảng trong không khí. Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như một hồ nước không đáy, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Trên tay hắn là một mảnh mật thư nhỏ, được cuộn tròn tinh xảo, dùng loại mực đặc biệt chỉ lộ ra dưới ánh nến và được mã hóa bằng những ký hiệu riêng của Dạ Lan.
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị trà thanh đạm lan tỏa trong khoang miệng, giúp tâm trí thêm phần tỉnh táo. Đôi mắt hắn không rời khỏi những dòng chữ trên mật thư, ghi lại tỉ mỉ sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong, những lời thề trả thù tàn độc, và cả lệnh điều tra tổng thể về hắn. Tạ Trần không ngạc nhiên. Hắn đã dự liệu được phản ứng này từ Liễu Thanh Phong, kẻ mang trong mình chấp niệm sâu sắc về trật tự của Thiên Đạo và sự kiêu ngạo của tiên môn. Hắn biết, một khi đã làm lung lay niềm tin của đối phương, thì phản ứng sẽ không còn là những tiểu xảo vặt vãnh.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền quen thuộc, che mặt bằng mạng che, ngồi đối diện Tạ Trần. Gương mặt nàng ẩn hiện trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sắc sảo là lộ rõ, ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tạ Trần, chờ đợi chỉ thị từ người mà nàng tin tưởng tuyệt đối. Từ khi đi theo Tạ Trần, nàng đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ diệu, quá nhiều lần hắn biến những hiểm nguy tưởng chừng không thể vượt qua thành cơ hội. Nàng tin vào khả năng "nhân quả" của Tạ Trần, tin vào trí tuệ của hắn.
Tạ Trần khẽ đặt mảnh mật thư xuống bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giấy, tạo nên một âm thanh đều đều trong tĩnh mịch. "Liễu Thanh Phong... hắn đã nhận ra ta không chỉ là một phàm nhân đơn thuần. Kế hoạch của hắn sẽ không còn là những tiểu xảo nữa." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút lo lắng hay sợ hãi, như thể đang phân tích một ván cờ phức tạp. Hắn không hề tu luyện, nhưng khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấu mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, chính là "Nhân Quả Chi Nhãn" độc nhất của hắn. Hắn đang dùng nó để dự đoán những bước đi tiếp theo của đối thủ. Sự giận dữ của Liễu Thanh Phong, sự kiêu ngạo của hắn, chính là điểm yếu mà Tạ Trần có thể lợi dụng.
Dạ Lan khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Tạ Trần. "Thông tin nội bộ cho thấy hắn đang tìm kiếm một 'điểm yếu' của ngài, một thứ có thể lợi dụng để làm lung lay niềm tin của phàm nhân hoặc cô lập ngài khỏi các đồng minh." Nàng ngừng lại một chút, đôi mắt sắc bén lướt qua Tạ Trần, rồi bổ sung: "Hắn muốn phá hủy cả danh tiếng và sự ảnh hưởng của ngài, không chỉ là thân thể."
Tạ Trần nhắm mắt lại, một hình ảnh của Liễu Thanh Phong hiện lên trong tâm trí hắn – một tu sĩ trẻ tuổi đầy tài năng nhưng cũng đầy kiêu ngạo, người đã dần "mất người" trên con đường theo đuổi cái gọi là "Thiên Đạo." "Điểm yếu của ta..." Hắn lẩm bẩm, rồi khẽ mở mắt. Ánh mắt hắn giờ đây sắc bén và thâm sâu hơn bao giờ hết. "Chính là nhân tính, chính là khát vọng sống một đời bình thường, chính là những người mà ta quan tâm." Hắn hiểu rõ, Liễu Thanh Phong sẽ không bỏ qua bất cứ ai, bất cứ điều gì có thể dùng để đánh đổ hắn. Sự liên kết với phàm nhân, với Thành Vô Song, thậm chí với các đồng minh như Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, hay cả Dạ Lan và thế lực yêu tộc của Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đều có thể trở thành mục tiêu.
"Kế hoạch của hắn sẽ không chỉ dừng lại ở Thái Huyền Tông. Hắn sẽ tận dụng ảnh hưởng của mình để lôi kéo các tông môn khác, tạo ra một làn sóng nghi ngờ và thù địch đối với Thành Vô Song và tất cả những ai đứng về phía chúng ta," Tạ Trần tiếp tục phân tích. "Hắn muốn cô lập chúng ta, biến Thành Vô Song thành một hòn đảo giữa biển khơi thù địch. Và quan trọng hơn, hắn sẽ gieo rắc những thông tin sai lệch, những lời đồn đại để phá hoại niềm tin của chính phàm nhân vào ta, vào lý tưởng 'sống một đời bình thường'." Hắn biết, Liễu Thanh Phong sẽ không ngại dùng mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp hèn hạ nhất, để đạt được mục đích của mình.
"Chúng ta cần phải chuẩn bị," Tạ Trần nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng tràn đầy quyết đoán. "Đầu tiên, củng cố nội bộ Thành Vô Song. Mọi người dân cần hiểu rõ bản chất của âm mưu này, không để những lời đồn đại làm lung lay niềm tin. Dương Quân và Bách Lý Hùng sẽ phụ trách việc này, tăng cường cảnh giác và thắt chặt đoàn kết." Hắn ngừng lại, suy nghĩ thêm. "Thứ hai, chúng ta cần chủ động lan truyền thông tin ngược lại. Không phải là những lời nói dối, mà là sự thật về bản chất 'mất người' của các tu sĩ tiên môn, về những hành động tàn bạo của họ. Dạ Lan, mạng lưới của cô sẽ là chìa khóa. Hãy để sự thật được phơi bày, dù cho nó có thô tục hay khó chấp nhận đến đâu. Chúng ta cần những người phàm nhân khác trên khắp nhân gian biết được những gì đang xảy ra ở Thành Vô Song."
"Thứ ba, củng cố liên minh của chúng ta," Tạ Trần tiếp tục. "Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đã cung cấp những thông tin vô cùng quý giá. Chúng ta cần tăng cường sự hợp tác với thế lực yêu tộc, họ có thể là một đồng minh bất ngờ nhưng mạnh mẽ trong cuộc chiến này. Đồng thời, chúng ta cũng cần cảnh giác với Ma Chủ Cửu U. Hắn sẽ lợi dụng sự hỗn loạn và mâu thuẫn giữa tiên và phàm để thực hiện các kế hoạch của riêng mình. Bạch Vô Thường cũng đang theo dõi chúng ta chặt chẽ hơn, hắn là một ẩn số." Tạ Trần nói, đôi mắt hắn ánh lên một tia sáng kỳ lạ. "Và cuối cùng, bản thân ta... sẽ trở thành một mục tiêu lớn hơn bao giờ hết. Liễu Thanh Phong sẽ tìm cách đưa ta vào tròng, ép ta phải phản ứng theo cách hắn muốn. Chúng ta cần xây dựng một mạng lưới thông tin vững chắc xung quanh ta, để mọi hành động của hắn đều nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta."
Dạ Lan ghi nhớ từng lời Tạ Trần nói, không sót một chữ. Nàng biết, Tạ Trần không chỉ đang lập kế hoạch đối phó với Liễu Thanh Phong, mà còn đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tổng lực giữa tiên và phàm, giữa những kẻ chấp niệm vào quyền năng và những người khao khát nhân tính. "Sự điều tra của Liễu Thanh Phong có thể vô tình làm lộ ra những bí mật mà hắn không thể ngờ tới, những khả năng mà ngài chưa từng thể hiện," Dạ Lan trầm giọng nói, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. "Hắn càng đào sâu, càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy nhân quả do chính hắn tạo ra."
Tạ Trần gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. "Chính xác. Hắn càng tìm hiểu về ta, hắn càng đối mặt với sự thật rằng một phàm nhân cũng có thể có sức mạnh, không phải từ tu vi, mà từ trí tuệ và niềm tin. Đó là điều mà hắn, một kẻ đã 'mất người' vì con đường thành tiên, sẽ không bao giờ hiểu được." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao phủ Thành Vô Song. Một cuộc chiến lớn đang đến, không chỉ là chiến tranh của linh lực và phép thuật, mà còn là cuộc chiến của tư tưởng, của ý chí, của những giá trị sống. Và Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, lại chính là điểm neo của cuộc chiến ấy. Hắn sẽ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và bằng trí tuệ của mình, phá tan cái cục diện mà Thiên Đạo đã an bài.
***
Sáng sớm hôm sau, Thiên Đỉnh Cung chìm trong màn sương mù dày đặc, như thể được bao phủ bởi một tấm màn lụa trắng muốt. Dù mây mù giăng lối, nhưng không khí vẫn trong lành và mát mẻ, mang theo mùi của linh khí thanh khiết và hơi ẩm của núi rừng. Trong phòng luyện công cá nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua cửa sổ, chiếu rọi lên tấm bình phong cổ kính được đặt giữa phòng. Trên bình phong, những họa tiết tinh xảo khắc họa cảnh sinh hoạt phàm trần hiện lên sống động: những người nông dân gieo hạt, những đứa trẻ nô đùa bên bờ sông, những thương nhân tấp nập trên phố chợ, tất cả đều mang một vẻ đẹp bình dị, chân thật.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đối diện tấm bình phong, tay nàng khẽ miết lên Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ vật phẩm thần bí ấy. Vật phẩm này, vốn là bảo vật của Thiên Đỉnh Cung, giờ đây lại giống như một người bạn tri kỷ, chia sẻ những suy tư thầm kín nhất của nàng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng một sự mệt mỏi sâu sắc, một vẻ hoài nghi không thể che giấu. Những thông tin về sự kiện ở Thành Vô Song, về Tạ Trần, và cả sự tức giận đến tột độ của Liễu Thanh Phong, cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng, như những sợi tơ vò rối rắm.
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân tính" và "Thiên Đạo," về sự "mất người" của các tu sĩ khi họ cố gắng theo đuổi quyền năng và sự bất tử. Những lời ấy, thoạt nghe có vẻ ngông cuồng, nhưng giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng với một sự chính xác đáng sợ. Liễu Thanh Phong, người mà nàng từng ngưỡng mộ vì tài năng và sự kiên định trên con đường tu tiên, giờ đây lại hành động đầy sự tàn nhẫn và chấp niệm, hoàn toàn đánh mất bản tâm. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang đi theo vết xe đổ đó?
"Cứu trời... hay cứu người?" Nàng thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự băn khoăn, tựa như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Liệu có phải ta đã sai lầm khi chỉ nhìn thấy một con đường, con đường của Thiên Đạo, mà bỏ quên đi những giá trị nhân sinh cốt lõi?" Câu hỏi ấy gặm nhấm tâm hồn nàng, khiến nàng mệt mỏi hơn bao giờ hết. Niềm tin vào con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi suốt bao năm, giờ đây đang sụp đổ dần. Nàng bắt đầu nghi ngờ về sự đúng đắn của tiên môn, về cái gọi là "chính nghĩa" mà họ vẫn thường rao giảng.
Nàng cầm Nguyệt Quang Trâm lên, ngón tay miết nhẹ lên những đường hoa văn tinh xảo. Hơi ấm từ trâm lan tỏa, nhưng không thể xua đi sự lạnh lẽo trong lòng nàng. Nàng nhìn vào hình ảnh phàm trần trên tấm bình phong, đôi mắt như muốn xuyên thấu vào đó, tìm kiếm một câu trả lời. "Liễu Thanh Phong... hắn đã hoàn toàn đánh mất bản tâm rồi sao? Còn Tạ Trần... hắn là dị số hay là hy vọng?" Câu hỏi thứ hai đặc biệt khiến nàng trăn trở. Hắn là một phàm nhân, không tu vi, nhưng lại có khả năng lay động lòng người, khơi dậy ý chí của những kẻ yếu thế, và thách thức cả một trật tự đã tồn tại hàng ngàn năm. Hắn, người không khao khát thành tiên, lại là người duy nhất giữ trọn vẹn nhân tính trong cái thế giới đang dần "mất người" này.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt nàng xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhìn về phía xa xăm. Một bên là Thành Vô Song, nơi Tạ Trần đang đứng vững như một ngọn hải đăng giữa bão tố. Một bên là Thái Huyền Tông, nơi Liễu Thanh Phong đang âm thầm dệt nên một âm mưu tàn độc. Nàng cảm thấy mình đang đứng ở ngã ba đường, giữa hai thế lực đối lập. Sự hỗn loạn trong tâm trí nàng đã đạt đến đỉnh điểm. Nàng không thể tiếp tục giả vờ như không thấy, không thể tiếp tục tin vào những lời dối trá.
Nàng đã chứng kiến sự tha hóa trong giới tu sĩ quá nhiều. Từ những tông môn nhỏ bé đến những đại tông môn như Thái Huyền Tông, tất cả đều đang dần "mất người," bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực, tham vọng và sự chấp niệm vào việc vá trời. Nhưng Thiên Đạo có thực sự cần được vá bằng cái giá của nhân tính? Liệu việc "cứu trời" có thực sự quan trọng hơn việc "cứu người"?
Sau một hồi suy tư sâu sắc, một quyết định dần hình thành trong tâm trí nàng. Nàng sẽ không can thiệp trực tiếp vào cuộc điều tra của Liễu Thanh Phong. Sự can thiệp của nàng, với tư cách là một thành viên của Thiên Đỉnh Cung, có thể sẽ bị lợi dụng, hoặc sẽ khiến nàng bị cuốn vào những tranh chấp vô nghĩa. Nhưng nàng cũng sẽ không đứng yên. Nàng sẽ tự mình quan sát, tự mình tìm hiểu sâu hơn về Tạ Trần, về những gì đang diễn ra ở Thành Vô Song, và về bản chất thực sự của cuộc chiến giữa tiên và phàm. Nàng sẽ tìm kiếm chân lý cho riêng mình, không phải qua những đạo lý cũ kỹ của tiên môn, mà qua chính những gì nàng chứng kiến, những gì nàng cảm nhận.
Ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. Có lẽ, con đường mới mà nàng đang tìm kiếm không phải là một con đường đã có sẵn, mà là một con đường mà nàng phải tự mình kiến tạo, từ bỏ tất cả những gì nàng đã tin tưởng, tất cả những gì nàng đã tu luyện suốt bao năm qua. Đó là một quyết định khó khăn, một sự phá vỡ hoàn toàn với quá khứ. Nhưng nàng cảm thấy, đó là con đường duy nhất để nàng có thể giữ trọn vẹn bản tâm, để không bị "mất người" như những tu sĩ khác. Trong màn sương mù bao phủ, Lăng Nguyệt Tiên Tử, với Nguyệt Quang Trâm vẫn còn ấm trong tay, đã bắt đầu một hành trình nội tâm đầy gian nan, tìm kiếm một chân lý mới trong kỷ nguyên đang suy tàn này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.