Nhân gian bất tu tiên - Chương 177: Phong Khởi Vân Dũng: Tiên Môn Chú Mục
Trong tiếng reo hò chiến thắng của phàm nhân Thành Vô Song, tiếng la hét giãy giụa của đám tu sĩ Thiên Huyền Phái, Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản như thường lệ. Y biết, chiến thắng này chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi, một cơn gió nhẹ trước bão tố. Liễu Thanh Phong, và cả Thiên Huyền Phái, sẽ không dễ dàng nuốt trôi mối nhục này. Nhưng y cũng đã gieo vào lòng phàm nhân một hạt giống. Hạt giống của sự đoàn kết, của ý chí tự chủ, của niềm tin rằng phàm nhân, dù không tu vi, vẫn có thể đứng vững trước cường quyền. Ánh mắt y lướt qua Dương Quân, Bách Lý Hùng, những đồng minh kiên định đã cùng y vượt qua thử thách này, rồi hướng về phía xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Y cảm nhận được, không chỉ là hơi lạnh của đêm, mà còn là luồng khí tức âm thầm đang tụ lại, báo hiệu một phong ba sắp nổi.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua những tán lá cổ thụ, rọi xuống mặt sông Vọng Giang lấp lánh như dát bạc. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu thanh bình, xua đi phần nào không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn từ đêm qua. Trong một quán trà nhỏ bằng gỗ đơn sơ, với ban công hướng thẳng ra dòng sông, Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết đang ngồi quây quần. Mùi trà thơm thoảng nhẹ, quyện với hương gió mát lành từ sông thổi vào, mang theo chút ẩm ướt của sương sớm, tạo nên một không gian thư thái đến lạ thường.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh và đôi mắt sâu thẳm, chậm rãi rót trà. Từng động tác của y đều toát lên vẻ điềm tĩnh, như thể mọi biến cố của thế gian đều không thể làm xao động nội tâm y. Y mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một người vừa khiến cả một tông môn lớn phải bẽ mặt.
Bách Lý Hùng ngồi đối diện, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại không có vẻ oai phong như một vị thành chủ. Ánh mắt kiên nghị của ông lộ rõ vẻ lo âu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đặt trên bàn gỗ. "Thiên Huyền Phái lần này mất mặt lớn, e rằng sẽ không bỏ qua dễ dàng," ông trầm giọng nói, giọng nói vẫn hùng tráng nhưng pha lẫn một chút bất an. Ông đã chứng kiến sức mạnh đoàn kết của phàm nhân, nhưng cũng biết rõ sự tàn độc của tu sĩ khi lòng kiêu hãnh của họ bị tổn thương.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, rồi mới cất lời, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức nặng. "Cái họ mất không chỉ là thể diện, mà là niềm tin. Điều đó khiến họ càng hung tàn hơn. Và không chỉ họ..." Y dừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông, như thể đang nhìn thấy những con sóng ngầm đang cuộn trào dưới đáy. "Sự kiện ở Thành Vô Song đã phá vỡ một quy tắc vô hình. Quy tắc rằng phàm nhân không thể chống lại tu sĩ. Sự kiện này, e rằng, đã khiến nhiều kẻ phải chú ý."
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt lại sáng rực nhiệt huyết, nghiêm trọng gật đầu. "Tạ công tử nói rất đúng. Ta đã nghe được một vài tin tức. Sau khi đám tu sĩ Thiên Huyền Phái bị bắt giữ, không ít sứ giả từ các tông môn khác đã âm thầm tiến vào Thành Vô Song, hoặc ít nhất là thu thập thông tin từ biên giới. Có vẻ họ không muốn bỏ lỡ cơ hội." Cậu vốn là một tu sĩ, có mạng lưới thông tin riêng, và cũng nhạy bén hơn trong việc nhận ra những dấu hiệu thay đổi trong giới tu tiên.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, khẽ thở dài, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. "Cơ hội cho cái gì? 'Vá trời', hay là tranh giành ảnh hưởng giữa các tông môn? Hay là... trấn áp những kẻ 'dị số' như Tạ công tử?" Nàng không khỏi lo lắng cho Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa trong giới tu sĩ, và nàng biết rằng sự khác biệt, đặc biệt là sự khác biệt có khả năng lay chuyển nền tảng, luôn bị coi là mối đe dọa. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nàng thốt ra, không phải là câu hỏi, mà là một sự khẳng định đau đáu.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Có lẽ là cả ba. Thiên Đạo đang suy kiệt, ai cũng muốn giành lấy cơ duyên cuối cùng để trở thành người cứu thế. Nhưng cái giá phải trả là gì, và ai sẽ là người định đoạt cái giá đó? Đối với những kẻ đã 'mất người', phàm nhân chỉ là những con cờ, những vật hy sinh. Họ không nhìn thấy giá trị của một cuộc sống bình thường, của sự đoàn kết chân thật." Y nhìn sâu vào mắt Dương Quân. "Tin tức ngươi thu thập được rất quan trọng. Mấy ngày tới, Thành Vô Song sẽ trở thành tâm điểm của bão tố. Sẽ có thêm nhiều ánh mắt dò xét, và có lẽ là cả những hành động trực tiếp hơn."
Bách Lý Hùng đấm mạnh xuống bàn, khiến chén trà khẽ rung lên. "Hừ! Thành Vô Song ta không phải là nơi để lũ tu sĩ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi! Chúng ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng. Dân quân đã được huấn luyện, và tinh thần của phàm nhân đang lên cao. Chúng ta sẽ không lùi bước!"
"Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất của chúng ta," Tạ Trần tiếp lời, "nhưng chúng ta cũng cần trí tuệ. Những kẻ muốn lợi dụng tình hình sẽ không chỉ dùng vũ lực. Chúng sẽ tìm cách gây chia rẽ, mua chuộc, và thậm chí là bôi nhọ. Chúng ta cần phải cẩn trọng, từng bước một." Y khẽ vuốt ve vành chén trà, ánh mắt vẫn nhìn ra xa xăm. "Cuộc chiến này, không phải chỉ là của Thành Vô Song, mà là của tất cả phàm nhân. Và cũng là của những tu sĩ còn giữ được lương tri."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ghi nhớ từng lời Tạ Trần nói. Cậu cảm thấy mình đang học được rất nhiều. Không phải là những pháp quyết cao siêu hay đạo lý huyền ảo, mà là cách nhìn thấu nhân tâm, cách vận dụng trí tuệ để đối phó với thế sự. Cậu biết rằng, con đường phía trước vô cùng gian nan, nhưng bên cạnh Tạ Trần, cậu cảm thấy có một niềm tin vững chắc.
Mộ Dung Tuyết đưa tay đặt nhẹ lên mu bàn tay Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng. "Chàng phải cẩn thận. Dù chàng có thể nhìn thấu nhân quả, nhưng lòng người hiểm ác, và tu vi của tu sĩ vẫn là một rào cản lớn." Nàng thấu hiểu sự cô độc và gánh nặng mà Tạ Trần đang mang trên vai. Một phàm nhân đứng giữa dòng xoáy của tiên phàm, chỉ bằng trí tuệ và nhân tính, quả là một kỳ tích, nhưng cũng là một mục tiêu quá lớn.
Tạ Trần khẽ nắm lấy tay nàng, ánh mắt y chợt ấm áp hơn, xua đi phần nào vẻ lạnh lùng, suy tư thường thấy. "Ta sẽ cẩn thận. Nhưng ta tin, nhân quả tuần hoàn, thiện ác hữu báo. Dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, quy luật đó vẫn tồn tại. Và chính chúng ta, những phàm nhân, sẽ là những người viết lại quy luật đó, bằng cách sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình." Tiếng chim hót ngoài cửa sổ chợt vang lên rộn ràng hơn, như hưởng ứng lời y nói. Quán trà yên bình, nhưng bên ngoài, những dòng chảy ngầm đang bắt đầu cuộn xiết.
***
Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Mây mù dày đặc bao phủ cả ngọn núi, khiến cảnh vật trở nên lạnh lẽo và u ám, tựa như một điềm báo chẳng lành. Trong một căn phòng họp bí mật, Liễu Thanh Phong đang nổi trận lôi đình. Hắn đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn khiến chén trà bằng ngọc bích trên bàn vỡ tan thành từng mảnh, nước trà bắn tung tóe. Tiếng chén vỡ chát chúa vang vọng trong căn phòng, càng làm tăng thêm sự căng thẳng đến tột độ.
"Một lũ phàm nhân thấp kém dám chống đối tiên uy? Thiên Huyền Phái ta chưa từng chịu nhục như vậy!" Giọng hắn khản đặc, gằn từng tiếng, mỗi lời nói đều mang theo sát khí bùng nổ. Khuôn mặt thanh tú thường ngày của hắn giờ đây méo mó vì giận dữ, đôi mắt sáng như sao thường ngày giờ đỏ ngầu, chứa đựng sự kiêu ngạo bị tổn thương sâu sắc. Hắn, Liễu Thanh Phong, đệ tử chân truyền kiệt xuất của Thiên Huyền Phái, kẻ luôn tự coi mình là người kế thừa chí lớn của tông môn, lại bị một phàm nhân không tu vi làm cho bẽ mặt trước thiên hạ! Điều đó còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. "Kẻ đó, Tạ Trần, phải chết! Không chỉ chết, mà còn phải chịu hình phạt thảm khốc nhất để răn đe tất cả những kẻ phàm nhân dám có ý đồ phản kháng!"
Các đệ tử cấp dưới của hắn, những kẻ từng tham gia vào âm mưu ở Thành Vô Song và may mắn thoát được, lúc này đều run rẩy co rúm người lại, không dám thở mạnh. Họ đã chứng kiến sự phẫn nộ của phàm nhân, và cũng cảm nhận được sự uy hiếp đáng sợ từ Tạ Trần, người phàm nhân có thể nhìn thấu mọi mưu kế.
Một đệ tử gan dạ hơn, Lục Minh, khẽ rụt cổ, ấp úng thưa. "Sư huynh... các tông môn khác đã cử sứ giả đến điều tra. Ngũ Hành Tông, Bắc Hải Băng Cung, và cả vài đạo nhân vân du... Chúng ta không thể hành động quá lộ liễu vào lúc này, e rằng sẽ bị họ nắm thóp, gây bất lợi cho kế hoạch lớn của tông môn." Hắn biết rõ Liễu Thanh Phong là người kiêu ngạo, nhưng cũng không thể phớt lờ nguy cơ bị các tông môn khác chèn ép.
Liễu Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ khinh miệt. "Hừ! Bọn chúng cũng chỉ là một lũ cơ hội. Đám người đó, ngày thường chỉ biết giữ mình, bây giờ thấy có biến thì chầu chực như lũ diều hâu. Cứ để chúng xem kịch. Thiên Đạo suy kiệt, cơ duyên 'vá trời' ai cũng muốn giành lấy, nhưng chúng ta mới là những người có đủ thực lực và mưu trí để đạt được điều đó. Ta sẽ cho chúng thấy, kẻ nào dám đối đầu với Thiên Huyền Phái, sẽ phải trả giá đắt!" Hắn đứng dậy, bước đi lại trong phòng, sát khí vẫn chưa tan. Tiếng bước chân hắn nặng nề, dứt khoát trên nền đá lạnh lẽo.
"Việc đã xảy ra ở Thành Vô Song, ta không truy cứu. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không chỉ nhắm vào Thành Vô Song nữa." Hắn dừng lại trước tấm bản đồ lớn được treo trên tường, trên đó đánh dấu vô số thành trì phàm nhân và các tông môn nhỏ. "Đám phàm nhân đó đã biết đoàn kết, đã có kẻ cầm đầu. Vậy thì chúng ta sẽ đập tan sự đoàn kết đó, chặt đứt cái đầu đó, và cho tất cả phàm nhân khác thấy, đâu mới là giới hạn của chúng!" Ánh mắt hắn lướt qua những điểm đỏ trên bản đồ, như một con mãnh thú đang tìm kiếm con mồi mới. "Chuẩn bị kế hoạch mới. Lần này, không chỉ là Thành Vô Song. Ta muốn một chiến dịch rộng lớn hơn, một đòn phủ đầu dứt khoát, khiến cả thiên hạ phải run sợ. Ta muốn dùng chính máu của lũ phàm nhân để rửa sạch mối nhục này!"
Liễu Thanh Phong triệu tập các đệ tử thân tín lại gần, hạ thấp giọng, bắt đầu phác thảo một âm mưu tàn độc hơn. Hắn không còn vẻ chính trực thường ngày, mà thay vào đó là sự lạnh lùng, tàn nhẫn của một kẻ đã bị lòng kiêu hãnh và chấp niệm làm cho "mất người". Hắn vạch ra những kế hoạch thâm độc, không chỉ dừng lại ở việc gây chia rẽ hay thị uy, mà còn liên quan đến việc lợi dụng các thế lực khác, thậm chí là kích động xung đột giữa các thành trì phàm nhân để Thiên Huyền Phái có cớ can thiệp. Mây mù bên ngoài cửa sổ càng lúc càng dày đặc, tựa như đang bao bọc lấy những âm mưu đen tối đang được dệt nên trong căn phòng này. Không khí lạnh lẽo, u ám bao trùm Thái Huyền Tông, báo hiệu một tai họa lớn sắp giáng xuống nhân gian.
***
Chiều tối cùng ngày, khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, ánh đèn đường và pháp thuật lung linh bắt đầu thắp sáng Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song. Con phố sầm uất trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng mặc cả của khách buôn, tiếng cười nói ồn ào từ các tửu quán, cùng với tiếng nhạc từ các gánh hát rong, tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn thịnh. Mùi hương liệu quý hiếm quyện lẫn mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả hòa vào nhau, kích thích mọi giác quan.
Trong một phòng riêng của tửu lâu sang trọng bậc nhất trên phố, ba tu sĩ từ các tông môn khác nhau đang ngồi đối diện. Phòng được trang trí cầu kỳ, với các bức bình phong chạm trổ tinh xảo và những bức tranh thủy mặc đắt giá. Tuy nhiên, bầu không khí trong phòng không hề náo nhiệt như bên ngoài, mà căng thẳng và đầy suy tính.
Người đầu tiên là Lôi Chấn Tử, sứ giả của Ngũ Hành Tông, một nam tu sĩ trung niên với vóc dáng vạm vỡ, ánh mắt sắc bén như tia chớp. Y vận một bộ đạo bào màu vàng thổ, trên đó thêu hình ngũ hành luân chuyển. "Thiên Huyền Phái hành sự càng ngày càng lỗ mãng. Lại bị một phàm nhân làm bẽ mặt, thật không ra thể thống gì," Lôi Chấn Tử khinh khỉnh nói, giọng nói đầy vẻ chế giễu. "Không chỉ vậy, còn để lại quá nhiều sơ hở, để chúng ta phải đích thân đến đây điều tra." Y khẽ nhấp chén rượu, ánh mắt lướt qua hai vị khách còn lại.
Ngồi đối diện y là Băng Tâm Tiên Tử, sứ giả từ Bắc Hải Băng Cung. Nàng sở hữu dung nhan lạnh lẽo như băng tuyết, với mái tóc trắng như tuyết phủ và đôi mắt xanh thẳm tựa hồ băng vạn năm. Nàng mặc bộ y phục màu lam nhạt, không chút tì vết, toát lên vẻ thanh cao nhưng cũng khó gần. "Điều đáng nói là phàm nhân đó, Tạ Trần. Một kẻ không tu vi lại có thể khiến tu sĩ đại tông môn phải rút lui. Hắn không đơn giản," Băng Tâm Tiên Tử trầm giọng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. Nàng không nhấp rượu, chỉ khẽ vuốt ve chiếc trâm cài tóc hình bông tuyết trên mái tóc bạc. "Những thông tin thu thập được cho thấy, hắn không hề có linh căn, không hề tu luyện, nhưng lại có khả năng nhìn thấu nhân tâm, vạch trần âm mưu một cách tinh tế. Đây là một dị thường."
Vân Du Đạo Nhân, một lão giả râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào xám cũ kỹ, với vẻ mặt hiền lành nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa trời đất, khẽ vuốt chòm râu. Y đến từ một tông môn trung lập nhỏ, chuyên về bói toán và quan sát thiên tượng. "Hắn có thể là một 'điểm neo nhân quả' mà Thiên Đạo nhắc đến trong truyền thuyết cổ xưa. Nếu hắn không tu tiên mà lại có thể định đoạt vận mệnh, thì đây là một dị số đáng sợ," Vân Du Đạo Nhân từ tốn nói, giọng điệu mang vẻ triết lý. "Thiên Đạo đang suy kiệt, vạn vật đều tìm lối thoát. Sự xuất hiện của một phàm nhân như Tạ Trần, có lẽ là một dấu hiệu của sự thay đổi lớn lao, một 'phá cục' mà chúng ta chưa từng thấy." Y dừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lung linh của Thành Vô Song đang tỏa sáng. "Tuy nhiên, dị số luôn đi kèm với nguy hiểm. Hắn có thể là người mở ra một kỷ nguyên mới, hoặc cũng có thể là người đẩy Thiên Đạo vào bờ vực sụp đổ nhanh hơn."
Lôi Chấn Tử nhếch mép cười khẩy. "Dị số hay không, cũng phải kiểm soát. Thiên Huyền Phái đang gây ra quá nhiều hỗn loạn, phá vỡ sự cân bằng mà các tông môn lớn đã cố gắng duy trì. Cơ duyên 'vá trời' không thể để một tông môn nhỏ làm hỏng, và càng không thể để một phàm nhân nắm giữ. Chúng ta cần phải nắm bắt tình hình thật rõ ràng, xem xét liệu Tạ Trần này có thể bị lợi dụng, hay cần phải loại bỏ." Y đặt chén rượu xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát.
Băng Tâm Tiên Tử gật đầu đồng tình. "Chúng ta sẽ tiếp tục cử người theo dõi chặt chẽ Thành Vô Song, và đặc biệt là Tạ Trần. Mọi hành động của hắn, mọi lời nói của hắn, đều phải được báo cáo cẩn thận. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải thăm dò ý định thực sự của Thiên Huyền Phái. Liễu Thanh Phong là một kẻ kiêu ngạo, hắn sẽ không dừng lại ở đây." Nàng nói rồi khẽ phất tay, một làn sương lạnh lẽo lan tỏa trong phòng, khiến không khí trở nên lạnh lẽo hơn một chút.
Vân Du Đạo Nhân khẽ thở dài, trong lòng thầm cảm thấy bi ai. Các tông môn lớn, vẫn chỉ quan tâm đến quyền lực và lợi ích, vẫn chỉ muốn kiểm soát mọi thứ. Thiên Đạo suy kiệt là một lời cảnh tỉnh, nhưng dường như không ai thực sự lắng nghe. Các sứ giả bí mật trao đổi thêm thông tin, phác thảo những đánh giá ban đầu về tình hình phức tạp. Ánh mắt họ đầy suy tính về lợi ích và nguy cơ, về cách thức để họ có thể tối đa hóa cơ hội của mình trong ván cờ lớn này. Bên ngoài, Phố Thương Mại Kim Long vẫn náo nhiệt, nhưng trong căn phòng này, những âm mưu mới đang được dệt nên, những quyết định có thể ảnh hưởng đến vận mệnh cả Thập Phương Nhân Gian.
***
Đêm khuya, tại một căn phòng luyện công cá nhân ở Thái Huyền Tông, không khí hoàn toàn tĩnh lặng. Căn phòng được xây bằng đá kiên cố, với một bồ đoàn đặt ở trung tâm và các trận pháp khắc sâu trên tường và sàn nhà, tỏa ra một luồng linh khí thanh khiết, dồi dào. Bên ngoài, mây mù dày đặc bao phủ cả ngọn núi, che khuất vầng trăng, khiến cả không gian chìm trong bóng tối thăm thẳm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt thiền định. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén, chứa đựng một sự mệt mỏi và hỗn loạn nội tâm khó tả. Nàng cố gắng trấn định tâm thần, điều hòa linh khí, nhưng tâm trí nàng lại không thể an yên. Những tin tức về Thành Vô Song, sự thất bại nhục nhã của Thiên Huyền Phái, và đặc biệt là những lời lẽ của Tạ Trần đã đến tai nàng, khuấy động những tầng sâu nhất trong niềm tin của nàng.
Nàng khẽ đưa tay, cầm lấy chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng ngọc bích trắng muốt đang đặt trên bàn đá cạnh bên. Ánh sáng bạc từ chiếc trâm nhấp nháy yếu ớt, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm hồn nàng. "Kẻ phàm nhân đó... lại một lần nữa," nàng thầm thì trong tâm trí, giọng nói nội tâm trong trẻo nhưng đầy những hoài nghi. "Những gì hắn nói, những gì hắn làm, lại khiến giới tu sĩ phải tự vấn. Phải chăng, con đường chúng ta đang đi, thực sự sai lầm?"
Lăng Nguyệt đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều sự "mất người" trong giới tu sĩ. Từ những trưởng lão chỉ biết tranh giành quyền lực, những đệ tử kiêu ngạo khinh thường phàm nhân, cho đến những hành động tàn nhẫn của Liễu Thanh Phong. Mỗi lần chứng kiến, niềm tin của nàng lại lung lay thêm một chút. Nàng từng tin rằng tu tiên là con đường để đạt đến đại đạo, để cứu vãn thế giới. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là đánh mất nhân tính, là biến thành những kẻ vô cảm, chỉ biết đến lợi ích và sức mạnh?
"Thiên Đạo đang suy kiệt, nhưng lòng người cũng đang mục nát," nàng lại tự vấn. "Cứu trời, hay cứu người? Nếu cứu trời mà phải hy sinh nhân tính, phải chà đạp lên sinh mệnh phàm nhân, thì cái trời đó có đáng để cứu không? Cái đạo đó có đáng để tu không?" Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ ngọc bích lan tỏa vào lòng bàn tay. Ánh sáng bạc từ trâm càng nhấp nháy mạnh hơn, như một phản ứng với sự giằng xé trong nội tâm nàng.
Nàng đứng dậy, bước ra ban công của phòng luyện công. Không khí lạnh buốt của đêm khuya táp vào mặt, nhưng nàng không hề cảm thấy lạnh. Ánh mắt nàng xuyên qua màn mây mù dày đặc, nhìn về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song đang chìm trong bóng đêm. Nàng biết, ở đó có một phàm nhân, không tu vi, nhưng lại đang làm những điều mà nhiều tu sĩ cả đời cũng không làm được: giữ trọn nhân tính, và khơi dậy ý chí của những kẻ yếu thế.
Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Nàng đã quá mệt mỏi với những đấu đá nội bộ, với những đạo lý giả dối. Nàng cần một con đường mới, một chân lý khác. Nhưng con đường đó là gì? Và nàng có đủ dũng khí để từ bỏ tất cả những gì nàng đã tin tưởng, tất cả những gì nàng đã tu luyện suốt bao năm qua để đi theo con đường ấy không? Sự hoài nghi gặm nhấm tâm hồn nàng, khiến nàng mệt mỏi hơn bao giờ hết. Đứng trên ban công cao vợi, nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước những biến động lớn lao của Thiên Địa, trước sự lựa chọn khó khăn đang chờ đợi mình.
***
Rạng sáng hôm sau, Hẻm Núi U Ảnh vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc, không có chút ánh sáng nào có thể xuyên qua. Các vách đá dựng đứng, khe nứt sâu hoắm, và những tảng đá lớn nằm rải rác tạo nên một khung cảnh u ám, lạnh lẽo và ẩm ướt. Tiếng gió rít qua hẻm núi nghe như những lời thì thầm ma quái, tiếng nước nhỏ giọt từ vách đá ẩm mốc, đôi khi xen lẫn tiếng động lạ từ những yêu thú ẩn mình trong bóng tối, càng làm tăng thêm vẻ bí ẩn và nguy hiểm.
Dạ Lan, trong bộ y phục đen tuyền quen thuộc, che mặt bằng mạng che, đang ngồi trước một bàn đá thô sơ. Trên bàn là vô số cuộn tre và bản đồ cũ kỹ, cùng với vài lá mật thư vừa được chuyển đến. Nàng khẽ nheo đôi mắt sắc sảo, đọc từng dòng chữ trên một bức mật thư mới nhất. Nội dung bức thư chi tiết về sự phẫn nộ của Liễu Thanh Phong, kế hoạch trả đũa tàn độc của hắn, và cả sự chú ý của các tông môn lớn khác đối với Thành Vô Song và Tạ Trần.
Kế hoạch của Liễu Thanh Phong đã rõ ràng, không chỉ dừng lại ở Thành Vô Song. Sự quan tâm của các tông môn khác cũng không nằm ngoài dự liệu của nàng. Chúng sẽ không bao giờ để một "dị số" như Tạ Trần tồn tại tự do, càng không để một tông môn khác độc chiếm cơ duyên "vá trời". Cuộc chiến giữa tiên và phàm, giữa các tông môn, đang dần được đẩy lên một nấc thang mới.
Bên cạnh nàng, Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang ngủ say, cuộn tròn như một cục bông trắng muốt, thở đều đều. Nàng là người đã cung cấp những thông tin quan trọng này thông qua mạng lưới tình báo bí mật của mình, vốn vươn sâu vào cả giới tu tiên lẫn yêu tộc.
Dạ Lan khẽ thở dài, một âm thanh gần như không nghe thấy được trong tiếng gió rít. "Phong khởi vân dũng... Bão tố đã nổi lên rồi." Nàng lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt lộ rõ sự lo lắng hiếm thấy. "Lần này, không chỉ là Thành Vô Song. Một cuộc chiến lớn đang đến." Nàng biết rõ, những thông tin này cực kỳ quan trọng đối với Tạ Trần.
Nàng nhanh chóng ghi lại những thông tin quan trọng nhất vào một mảnh giấy nhỏ, dùng mực đặc biệt để đảm bảo tính bảo mật. Sau đó, nàng gói mảnh giấy lại thật cẩn thận, buộc vào chân một con chim nhỏ màu đen đang đậu trên cành cây khô gần đó. Con chim này không phải chim thường, mà là một loại linh điểu được huấn luyện đặc biệt để mang tin tức, có khả năng vượt qua nhiều trận pháp và tầm kiểm soát của tu sĩ.
Nàng khẽ phất tay. Con chim nhỏ màu đen ẩn mình trong bóng tối của hẻm núi, bay vụt đi, mang theo thông điệp tối quan trọng đến Tạ Trần. Dạ Lan nhìn theo bóng chim khuất dạng trong màn sương mù, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự lo lắng. Nàng biết, Tạ Trần sẽ cần tất cả sự thông tin và trí tuệ của mình để đối phó với những thử thách sắp tới. Cuộc chiến này không chỉ là của phàm nhân, mà còn là của những ai còn muốn giữ lấy sự thật, giữ lấy nhân tính, trong một thế giới đang dần trở nên hỗn loạn. Dưới màn sương mù dày đặc, Hẻm Núi U Ảnh trở nên cô độc hơn bao giờ hết, tựa như một góc tối đang chứng kiến những biến động lớn lao của cả một kỷ nguyên.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.