Nhân gian bất tu tiên - Chương 176: Bàn Tay Đen Đằng Sau Bức Màn: Tạ Trần Vạch Trần Âm Mưu
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây Thành Vô Song. Những vệt nắng cuối ngày yếu ớt, nhưng vẫn đủ để tôn lên vẻ đẹp kiên cường của thành trì, nơi mà chỉ vài giờ trước còn là điểm nóng của một cuộc đối đầu đầy căng thẳng. Phái đoàn Thiên Huyền Phái đã rút lui trong sự nhục nhã, không một lời phản bác, không một lời đe dọa thêm. Họ rời đi trong im lặng, để lại phía sau là sự vỡ òa của niềm vui và chiến thắng tinh thần trong lòng người dân Thành Vô Song.
Quảng trường trung tâm, nơi vừa diễn ra cuộc đối đầu bằng lời nói, giờ đây tràn ngập tiếng reo hò, tiếng nói cười rộn rã. Phàm nhân nhìn Tạ Trần với ánh mắt kính phục và biết ơn sâu sắc. Không phải bằng linh lực hay pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, y đã hóa giải một hiểm nguy tưởng chừng không thể tránh khỏi, đã bảo vệ họ một lần nữa, và quan trọng hơn, đã củng cố niềm tin vào chính mình, vào giá trị của phàm nhân. Mùi vôi vữa mới, mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm từ những công trình đang được khắc phục lan tỏa trong không khí, hòa quyện với làn gió nhẹ nhàng của buổi hoàng hôn, mang theo một cảm giác của sự tái sinh, của hy vọng.
Bách Lý Hùng bước đến bên Tạ Trần, gương mặt ông rạng rỡ niềm vui và sự cảm kích. Ông vươn bàn tay thô ráp, nắm chặt lấy tay Tạ Trần, ánh mắt chân thành không thể nói hết lời. "Đa tạ Tạ huynh! Chỉ bằng lời nói mà hóa giải được uy hiếp của tu sĩ, Bách Lý Hùng này xin bái phục! Huynh không chỉ là ân nhân của Thành Vô Song, mà còn là ánh sáng soi đường cho tất cả phàm nhân chúng ta." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc, không chỉ với một người bạn, một cộng sự, mà còn với một vị thầy, một người dẫn lối.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười bình dị nhưng lại chứa đựng bao sự thấu hiểu. Y không nhận công, không phô trương, chỉ đáp lại bằng một cái nắm tay siết nhẹ, thể hiện sự đồng điệu. "Bách Lý huynh quá lời rồi. Đây là công sức của tất cả mọi người. Sự đoàn kết và ý chí của phàm nhân Thành Vô Song mới là sức mạnh lớn nhất." Y hướng ánh mắt về phía đám đông đang reo hò, rồi lại nhìn về phía tường thành, nơi những người thợ vẫn đang hối hả sửa chữa những vết nứt, những mảng tường đổ vỡ.
Dương Quân đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát mọi việc. Ánh mắt cậu kiên định, không còn chút hoài nghi hay bối rối nào. Cậu nhìn Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại có thể khiến một đoàn tu sĩ cao ngạo phải rút lui trong ê chề, lại có thể khơi dậy tinh thần bất khuất của hàng vạn người. Cậu nhớ lại lời Tạ Trần đã nói sáng nay: "Đạo không nằm ở phép thuật cao cường, không nằm ở linh khí dồi dào, mà nằm ở chính con người ngươi." Giờ đây, cậu đã hoàn toàn thấu hiểu. Chân lý không nằm ở tu vi, mà nằm ở lòng người. Con đường của Tạ Trần, con đường bảo vệ nhân tính và giá trị phàm trần, mới là chân lý mà cậu bấy lâu tìm kiếm.
Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi hoàng hôn mơn man trên da thịt, xua đi những ưu phiền còn sót lại. Không còn chút do dự nào, Dương Quân bước đi, từng bước chân vững chãi, kiên định. Cậu tiến thẳng đến bên Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Cậu không chỉ muốn trở thành một người bạn, một người học trò, mà là một đồng minh, một chiến hữu. Cậu biết, quyết định này có thể khiến cậu trở thành mục tiêu của Thái Huyền Tông, của những kẻ tu sĩ cố chấp khác, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt. Bởi lẽ, cậu tin rằng, chỉ khi giữ vững nhân tính, con người mới có thể thực sự tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, mới có thể thực sự 'sống một đời bình thường' nhưng trọn vẹn. Và cậu, Dương Quân, sẽ đi theo con đường đó, không chỉ cho riêng mình, mà còn để trở thành một cầu nối, một tiếng nói của lương tri trong giới tu sĩ, cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở.
Cậu đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nhìn thẳng vào hoàng hôn đang dần lặn, như thể đang nhìn về một tương lai xa xôi, một tương lai mà cậu nguyện sẽ dùng cả đời mình để kiến tạo.
***
Đêm khuya, vài ngày sau cuộc đối đầu tại Thành Vô Song, không khí trên đỉnh Hẻm Núi U Ảnh trở nên đặc quánh bởi sương mù dày đặc và cơn mưa phùn lất phất. Tiếng gió rít qua những vách đá dựng đứng, sâu hoắm, tựa như tiếng thở dài của đất trời, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những tảng đá rêu phong, tạo nên một bản giao hưởng u ám, lạnh lẽo. Mùi đất ẩm mục, mùi rêu và mùi hoang dại của các loài yêu thú lẩn quất trong không gian, mang theo cảm giác bí ẩn và một chút nguy hiểm rình rập. Dưới ánh trăng mờ nhạt bị màn sương che khuất, mọi vật hiện lên như những bóng ma, đổ dài trên mặt đất ẩm ướt.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đứng lặng lẽ trên một tảng đá nhô ra, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng lay động nhẹ trong gió. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu mọi màn sương ảo, chăm chú quan sát về phía trước. Y không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay khí chất phiêu dật của tu sĩ, nhưng sự hiện diện của y lại mang một vẻ tĩnh lặng đầy uy lực, tựa như một phần của chính thiên nhiên khắc nghiệt này. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió càng tôn lên vẻ thanh tú, suy tư trên gương mặt y.
Từ sâu trong hẻm núi, một cái bóng mềm mại lướt đến. Đó là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xinh đẹp và đáng yêu với đôi tai cáo trắng muốt vểnh lên, chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy trong không khí lạnh. Nàng mặc một bộ váy áo nhẹ nhàng, màu sắc tươi sáng, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với khung cảnh u ám xung quanh. Tiểu Cửu dừng lại trước Tạ Trần, đôi mắt tinh quái lấp lánh như hai vì sao nhỏ. Nàng không nói ngay, chỉ khẽ nhún vai, một nụ cười tinh nghịch nở trên môi.
"Ngươi nghĩ bọn chó má Thiên Huyền Phái dễ dàng bỏ cuộc vậy sao?" Tiểu Cửu cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự châm biếm. "Chúng chỉ đổi chiêu thôi. Lần này, chúng muốn ngươi tự diệt lẫn nhau." Nàng nói, đôi mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ tò mò, như muốn xem phản ứng của y. Dù có lúc tinh nghịch, nhưng Tiểu Cửu luôn trung thành với Tạ Trần, những thông tin nàng mang đến luôn được y tin tưởng.
Tạ Trần khẽ nhíu mày, vẻ suy tư hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Chuyện gì đã xảy ra? Thông tin của ngươi có bao nhiêu phần trăm xác thực?" Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, không biểu lộ sự ngạc nhiên hay lo lắng thái quá. Y biết rõ bản chất của các tông môn tu tiên, biết sự cao ngạo và thâm độc của chúng. Việc chúng chuyển từ vũ lực sang âm mưu chia rẽ là điều y đã dự liệu, chỉ là thời điểm và phương thức cụ thể còn cần được xác minh.
Tiểu Cửu bật cười khúc khích, chiếc đuôi vẫy nhẹ. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Ta đã nghe lỏm được từ một con chuột nhắt của chúng trong chợ đen. Chúng đang tìm cách mua chuộc những kẻ tham lam, rải tin đồn thất thiệt về Bách Lý Hùng và cả ngươi nữa, thư sinh à." Nàng nói, ngữ điệu có chút vẻ đắc ý vì khả năng thu thập thông tin của mình. "Chúng muốn gieo rắc sự ngờ vực, đẩy Thành Vô Song vào cảnh nội loạn, để phàm nhân tự hủy diệt nhau mà không cần chúng phải ra tay."
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo. Y không vội phản ứng, mà lặng lẽ phân tích từng lời của Tiểu Cửu, từng chi tiết nhỏ nhất. Cái gọi là "nhân quả chi nhãn" của y không phải là một phép thuật để nhìn thấy tương lai, mà là khả năng suy luận cực hạn, xâu chuỗi mọi hành động và hệ quả, nhìn thấy những mối liên hệ sâu xa nhất mà người thường không thể nhận ra. Y cảm thấy những sợi dây nhân quả đang bắt đầu rối rắm, những mầm mống bất hòa đang được gieo rắc một cách tinh vi. Y hình dung ra bức tranh tổng thể của âm mưu: một cuộc chiến không tiếng súng, không đổ máu, nhưng lại tàn khốc hơn vạn lần, bởi nó nhắm vào niềm tin và sự đoàn kết của con người.
Tiểu Cửu thấy Tạ Trần im lặng, bèn vươn tay, đưa ra một vật chứng nhỏ. Đó là một đồng tiền bằng bạc, nhưng trên bề mặt có khắc những phù văn mờ nhạt, tỏa ra một luồng khí tức âm u, khó chịu. "Đây là một trong những thứ chúng dùng để hối lộ, thư sinh à. Gọi là 'Ngân Hồn Tiền' đấy. Không chỉ là bạc trắng, nó còn được yểm một loại bùa chú khiến kẻ nhận dễ bị lung lạc tâm trí, dễ tin vào những lời xúi giục, và quan trọng nhất, dễ nảy sinh lòng tham và sự đố kỵ." Nàng giải thích, giọng có chút cảnh báo.
Tạ Trần nhận lấy đồng tiền, cảm nhận sự lạnh lẽo và luồng tà khí mờ nhạt từ nó. Y khẽ vuốt ve những phù văn, đôi mắt lóe lên vẻ suy tư. "Thâm độc." Y thốt lên khẽ khàng, như tự nói với chính mình. "Thay vì dùng linh lực để giết người, chúng dùng tâm ma để hủy hoại nhân tính. Quả là một cách 'mất người' tinh vi hơn." Đồng tiền này không chỉ là một vật chứng, mà còn là một minh chứng rõ ràng cho sự suy đồi đạo đức của Thiên Huyền Phái. Chúng không còn chỉ cao ngạo, mà đã trở nên xảo quyệt và tàn nhẫn, sẵn sàng hủy hoại cả một cộng đồng phàm nhân từ bên trong.
"Ngươi muốn làm gì với nó?" Tiểu Cửu hỏi, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy vẻ tò mò. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ dùng vũ lực một cách dễ dàng, nhưng trí tuệ của y lại là thứ vũ khí đáng sợ hơn bất kỳ thần thông nào.
Tạ Trần không trả lời ngay. Y siết chặt đồng tiền trong tay, cảm nhận sức nặng của nó không chỉ là vật chất, mà còn là gánh nặng của niềm tin phàm nhân đang bị lung lay. Mái tóc đen dài khẽ bay trong gió lạnh, đôi mắt y nhìn về phía Thành Vô Song xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm. Trong ánh mắt đó, có sự thấu hiểu, có sự bình tĩnh đến đáng sợ, nhưng cũng có một ngọn lửa kiên định không gì dập tắt được. Y không sợ hãi, mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc về sự suy đồi của giới tu sĩ.
"Chúng ta sẽ vạch trần chúng." Tạ Trần nói, giọng y vẫn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một ý chí sắt đá. "Và củng cố niềm tin của phàm nhân, khiến chúng hiểu rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở thứ bùa chú quỷ dị này, mà nằm ở chính sự đoàn kết và nhân tính của họ." Y biết, đây sẽ là một cuộc chiến khó khăn hơn nhiều so với những gì họ từng đối mặt. Không phải là một trận chiến linh lực, mà là một cuộc chiến của niềm tin, của lòng người. Nhưng Tạ Trần đã sẵn sàng. Y sẽ không để Thiên Đạo mục nát kéo theo nhân gian này. Y sẽ 'phá cục' theo cách của y, từng bước một, bằng chính trí tuệ và sự kiên định của một phàm nhân. Hồ Ly Nữ khẽ gật đầu, nở một nụ cười đầy tin tưởng. Nàng biết, Tạ Trần sẽ không bao giờ làm nàng thất vọng. Sự liên kết giữa yêu tộc và phàm nhân, một điều tưởng chừng không tưởng, lại đang dần được Tạ Trần kiến tạo, một liên minh vô hình nhưng vững chắc, vượt ra ngoài giới hạn của chủng tộc và tu vi.
***
Vài ngày sau cuộc gặp gỡ bí mật tại Hẻm Núi U Ảnh, Thành Vô Song vẫn khoác lên mình vẻ sầm uất và náo nhiệt thường ngày, đặc biệt là tại Phố Thương Mại Kim Long. Nơi đây, các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và những trang trí lộng lẫy nối tiếp nhau, các biển hiệu lớn màu sắc rực rỡ và đèn lồng treo cao tạo nên một khung cảnh xa hoa, tấp nập. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào của đám đông, cùng tiếng nhạc từ các quán rượu vang vọng khắp phố, hòa quyện với mùi hương liệu, mùi thức ăn ngào ngạt, mùi vải vóc và kim loại, tạo nên một bầu không khí sôi động, đầy sức sống. Mặt trời ban trưa chiếu rọi, khiến con phố càng thêm chói chang và oi bức.
Tuy nhiên, dưới cái vẻ phồn hoa ấy, một dòng chảy ngầm của sự bất an đang len lỏi. Những tin đồn lạ lẫm bắt đầu xuất hiện, như những hạt mầm độc gieo vào lòng dân chúng. Người ta thì thầm về sự bất công, về những khoản thu thuế vô lý, về việc chính quyền Thành Vô Song không còn quan tâm đến dân chúng nữa. Rồi những lời lẽ kích động trực tiếp chống đối Bách Lý Hùng, thậm chí là Tạ Trần, cũng bắt đầu lan truyền. "Tên thư sinh đó chỉ là phàm nhân, hắn làm sao hiểu được đại sự? Hắn chỉ biết nói suông thôi!" "Bách Lý Hùng đã già rồi, nên nhường chỗ cho người trẻ hơn, có tầm nhìn hơn!" Một số tiểu thương, vốn tham lam, bí mật nhận những đồng tiền bạc được yểm bùa từ những "người lạ mặt", những kẻ tự xưng là "ân nhân" từ các tông môn lớn, và bắt đầu công khai nói xấu, gieo rắc sự ngờ vực trong cộng đồng.
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng ẩn chứa sự anh tuấn của người luyện võ, đang cùng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng âm thầm quan sát. Cậu mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của cậu giờ đây lại ánh lên vẻ nghiêm nghị khi ghi chép cẩn thận từng lời đồn thổi, từng giao dịch mờ ám.
"Tạ huynh, những tin đồn này thật sự nguy hiểm." Dương Quân thì thầm, giọng nói rõ ràng nhưng được giữ ở mức đủ nghe, ánh mắt quét qua những gương mặt hoang mang của dân chúng. "Dân chúng bắt đầu bất an rồi. Nhiều người đã tỏ ra nghi ngờ về sự lãnh đạo của Thành chủ và cả ngài nữa." Cậu nhớ lại những lời Tạ Trần đã căn dặn, rằng kẻ thù không chỉ đến bằng vũ lực, mà còn bằng cách lợi dụng chính những điểm yếu trong lòng người.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, với bộ giáp trụ nhẹ quen thuộc, đứng cạnh Dương Quân, ánh mắt kiên nghị quét qua đám đông. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông càng tôn lên vẻ oai phong, chính trực. "Ta đã cho người điều tra, nhưng bọn chúng hành động rất kín kẽ." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự lo lắng. "Có vẻ như chúng muốn nội bộ chúng ta tự sụp đổ. Những kẻ nhận hối lộ đều là những thành phần có chút ảnh hưởng trong phố, chúng dùng những lời lẽ đường mật để kích động lòng tham và sự bất mãn."
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, vẻ mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng vừa mới trở về từ một buổi khám bệnh miễn phí cho dân nghèo, nơi nàng đã nghe được rất nhiều lời than phiền và oán trách. "Một số người dân đã nhận 'lộc' từ những kẻ tự xưng là 'người tốt', nhưng lại nói xấu Thành chủ và Tạ công tử." Nàng nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy vẻ thận trọng. "Họ không biết rằng thứ 'lộc' đó đang gieo rắc độc tố vào tâm trí họ. Ta đã cố gắng xoa dịu, nhưng những lời đồn thổi lan đi quá nhanh." Nàng dùng sự tinh tế và lòng nhân ái của mình để thu thập thông tin, lắng nghe những tiếng lòng thầm kín nhất của phàm nhân.
Tạ Trần không có mặt trực tiếp tại con phố ồn ào. Y đứng trên một nóc nhà cao nhất ở khu vực lân cận, ẩn mình trong bóng tối của một căn gác mái đổ nát, quan sát toàn bộ khung cảnh bên dưới. Y mặc bộ áo vải bố quen thuộc, không hề nổi bật. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của y sắc bén quét qua từng góc phố, từng gương mặt, từng ánh mắt hoang mang hay đầy tham lam. Khả năng "nhân quả chi nhãn" của y không ngừng hoạt động, cảm nhận những sợi dây liên kết mờ ám đang được dệt nên, những mầm mống của sự chia rẽ đang bén rễ. Y nhìn thấy những luồng khí tức âm u tỏa ra từ những đồng tiền được trao đổi, cảm nhận được sự dao động trong tâm trí của những kẻ tham lam bị xúi giục.
Y thầm nghĩ, đây chính là cách Thiên Huyền Phái chọn để trả đũa. Không phải bằng linh lực, mà bằng cách lợi dụng chính những yếu kém cố hữu của con người: lòng tham, sự đố kỵ, sự sợ hãi. Chúng muốn biến phàm nhân thành công cụ tự hủy diệt chính mình. Cái giá của quyền năng, của sự tu luyện đến mức 'mất người' chính là đây: sự khinh miệt đối với nhân tính, sự sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích của mình, bất chấp đạo lý hay luân thường.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô thanh, hòa vào làn gió nhẹ mang theo mùi khói bếp và hương hoa từ những ban công gần đó. Y biết, để hóa giải âm mưu này, y không thể chỉ dựa vào bằng chứng vật chất đơn thuần. Y cần phải chạm đến trái tim và khối óc của phàm nhân, giúp họ nhận ra sự thật, củng cố niềm tin vào chính mình và vào nhau. Đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại Thiên Huyền Phái, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ nhân tính, để giữ gìn cái "sống một đời bình thường" mà y luôn trân trọng.
Dương Quân và Bách Lý Hùng vẫn đang làm việc không ngừng nghỉ, thu thập từng mảnh ghép nhỏ của bức tranh âm mưu. Mộ Dung Tuyết tiếp tục dùng sự dịu dàng và trí tuệ của mình để xoa dịu những tâm hồn hoang mang. Tạ Trần nhìn xuống, ánh mắt y không còn là sự suy tư đơn thuần, mà đã có thêm sự quyết đoán. Y đã có đủ thông tin, đủ bằng chứng. Đã đến lúc phải hành động, phải vạch trần bàn tay đen đằng sau bức màn, trước khi những mầm mống độc hại kia biến Thành Vô Song thành một chiến trường nội bộ.
***
Giữa trưa hôm sau, Quảng trường trung tâm Thành Vô Song trở nên náo nhiệt và ồn ào hơn bao giờ hết. Nắng chói chang, không khí oi bức, nhưng hàng ngàn phàm nhân vẫn đổ về đây, gương mặt đầy vẻ hoang mang, lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò và một chút phẫn nộ âm ỉ. Tiếng rao hàng đã bị át đi bởi những tiếng thì thầm, những lời xì xào bàn tán về những tin đồn đang lan truyền khắp thành. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các cửa tiệm lớn, hòa lẫn với mùi mồ hôi và bụi bặm của đám đông, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, như một nồi thuốc súng chỉ chờ châm ngòi.
Đúng lúc đó, một nhóm tu sĩ Thiên Huyền Phái hùng hổ xuất hiện giữa quảng trường. Chúng vẫn khoác lên mình bộ đạo bào sang trọng, khuôn mặt ngạo mạn, khinh thường phàm nhân như mọi khi. Chúng không ngần ngại dùng linh lực để trấn áp đám đông, khiến không khí càng thêm nặng nề.
"Những kẻ phàm nhân ngu dốt!" Một tu sĩ Thiên Huyền Phái, với vẻ mặt dữ tợn và giọng nói cao ngạo, gầm lên, âm thanh vang vọng khắp quảng trường. "Các ngươi bị lừa dối bởi tên thư sinh không tu vi này! Hắn chỉ muốn lợi dụng các ngươi để đạt được mục đích riêng! Bách Lý Hùng đã không còn xứng đáng là Thành chủ nữa! Các ngươi cần một người lãnh đạo mạnh mẽ, có tu vi để bảo vệ các ngươi!" Hắn ta vung tay, một luồng linh khí vô hình lan tỏa, khiến một số phàm nhân yếu ớt ngã quỵ.
Những lời kích động này như đổ thêm dầu vào lửa. Một số phàm nhân đã bị mua chuộc bắt đầu hô hào phụ họa, gieo rắc thêm sự hoang mang. Những người khác thì sợ hãi co rúm lại, nhưng trong ánh mắt của họ đã có sự nghi ngờ, sự dao động. Thiên Huyền Phái đang thành công trong việc gây chia rẽ.
Đúng lúc nguy cấp ấy, một dáng người gầy gò, thư sinh, bước ra từ đám đông. Đó là Tạ Trần. Y vẫn khoác bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Bên cạnh y là Dương Quân, ánh mắt kiên định, và Bách Lý Hùng, vẻ mặt cương nghị, cùng Thủ Lĩnh Dân Quân và đội quân của ông. Sự xuất hiện của Tạ Trần không mang theo bất kỳ linh khí hay uy áp nào, nhưng lại khiến cả quảng trường im lặng một cách kỳ lạ, như một khoảng trống trong dòng chảy hỗn loạn.
"Các ngươi nói ta lừa dối?" Tạ Trần cất tiếng, giọng y trầm ổn, không hề cao giọng nhưng lại có một sức nặng khó tả, tựa như một dòng suối mát lành chảy qua giữa sa mạc nóng bỏng. "Vậy những đồng tiền này, những lời hứa hẹn hão huyền này, là từ đâu mà có? Ai đã gieo rắc sự nghi ngờ vào lòng dân chúng, ai đã muốn các ngươi tự chém giết lẫn nhau để chúng hưởng lợi?" Y nói, tay khẽ nâng lên, để lộ ra đồng "Ngân Hồn Tiền" mà Tiểu Cửu đã đưa cho y. Ánh nắng chiếu vào đồng tiền, khiến những phù văn u ám trên đó hiện lên rõ ràng, phát ra một luồng khí tức khó chịu mà ngay cả phàm nhân cũng có thể cảm nhận được sự bất thường.
Cả quảng trường xôn xao. Tu sĩ Thiên Huyền Phái ban đầu còn vẻ ngạo mạn, giờ đây bắt đầu lộ ra sự lúng túng.
Tạ Trần không đợi chúng phản bác. Y đưa mắt sắc bén, nhìn thẳng vào tu sĩ vừa hô hào kích động. "Ngươi, đêm qua đã gặp ai ở Phố Thương Mại Kim Long? Ngươi đã nói gì với người đàn ông có vết sẹo trên mặt về việc 'thay máu' chính quyền Thành Vô Song?" Lời nói của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào tim đen của kẻ đối diện. Gương mặt của tu sĩ kia lập tức biến sắc, từ kiêu ngạo chuyển sang hoảng loạn. Y làm sao biết được những chi tiết bí mật như vậy?
Tạ Trần tiếp tục, giọng y vẫn bình thản nhưng lại mang một uy lực không thể kháng cự. "Các ngươi muốn Thiên Huyền Phái thay thế Bách Lý Hùng, biến Thành Vô Song thành nô lệ của các ngươi sao? Các ngươi muốn dùng những đồng tiền bẩn thỉu và lời lẽ dối trá này để mua chuộc, để phá hủy sự đoàn kết mà phàm nhân chúng ta đã khó khăn lắm mới xây dựng được?" Y quay sang đám đông phàm nhân, ánh mắt y chứa đựng sự thấu hiểu và một chút đau lòng. "Các ngươi không phải ngu dốt. Các ngươi chỉ bị lợi dụng. Các ngươi có nhân tính, có tình cảm, có sự đoàn kết mà những kẻ 'mất người' kia vĩnh viễn không thể hiểu được."
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, sự thức tỉnh. Những phàm nhân ban đầu hoang mang, nghi ngờ, giờ đây nhìn thấy đồng tiền bùa chú, nghe được những lời vạch trần chi tiết, và cảm nhận được sự chân thành từ Tạ Trần, lòng họ bỗng bừng tỉnh. Niềm tin vào Tạ Trần, vào Bách Lý Hùng, bỗng trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết, kèm theo là một làn sóng phẫn nộ ngút trời.
"Thiên Huyền Phái đáng chết!" Một tiếng hô vang lên từ đám đông, rồi hàng loạt tiếng hô khác nối tiếp. "Tạ công tử nói đúng! Chúng ta không phải ngu dốt!" "Chúng ta sẽ không bị lừa dối!"
Tu sĩ Thiên Huyền Phái hoàn toàn hoảng loạn. Âm mưu của chúng đã bị Tạ Trần vạch trần một cách phũ phàng, không chút che giấu. Chúng cố gắng gượng biện, nhưng những lời nói của chúng đã không còn sức nặng. Sức mạnh của trí tuệ, của bằng chứng không thể chối cãi, đã đánh bại sự xảo quyệt và linh lực của chúng.
Dương Quân đứng cạnh Tạ Trần, thầm thán phục trí tuệ của anh. Cậu nhìn cách Tạ Trần không dùng phép thuật, không dùng vũ lực, mà chỉ bằng lời nói và sự thấu hiểu nhân quả đã biến một cuộc khủng hoảng thành một chiến thắng tinh thần oanh liệt. Đây chính là con đường mà cậu muốn theo đuổi, con đường của 'nhân đạo'.
Bách Lý Hùng thấy thời cơ đã đến, lập tức ra lệnh. "Dân quân đâu! Bắt giữ tất cả những kẻ tu sĩ này! Chúng dám gieo rắc tai họa trong thành của ta!"
Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng và vẻ mặt cương nghị, cùng đội quân của mình lập tức hành động. Phàm nhân Thành Vô Song, từ hoang mang chuyển sang phẫn nộ và kiên cường, giờ đây không còn sợ hãi. Họ đồng lòng tạo thành một làn sóng ý chí không thể lay chuyển, vây quanh các tu sĩ Thiên Huyền Phái. Những tu sĩ này, vốn quen với việc được kính sợ, giờ đây lại bị hàng ngàn ánh mắt phàm nhân căm ghét bao vây, bị những bàn tay thô ráp của dân quân tóm lấy. Chúng cố gắng phản kháng, dùng linh lực, nhưng trước sự đoàn kết và số lượng áp đảo của phàm nhân, chúng không thể làm gì hơn ngoài việc hoảng loạn và tìm cách thoát thân. Tuy nhiên, dân chúng đã chặn mọi lối thoát, không cho chúng cơ hội chạy trốn. Tiếng la hét, tiếng giãy giụa của tu sĩ Thiên Huyền Phái hòa lẫn với tiếng reo hò chiến thắng của phàm nhân, t���o nên một khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy ý nghĩa.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, gương mặt y vẫn bình thản. Y biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một bước đi trong ván cờ lớn hơn nhiều. Thiên Huyền Phái, và đặc biệt là Liễu Thanh Phong, sẽ không bao giờ bỏ qua sự sỉ nhục này. Chúng sẽ trả đũa, và lần sau có thể sẽ tàn độc và quy mô lớn hơn. Nhưng giờ đây, y đã củng cố được niềm tin của phàm nhân, đã cấy vào lòng họ một hạt giống của sự đoàn kết và tự chủ. Sự liên kết với Hồ Ly Nữ, một thế lực yêu tộc, cũng cho thấy rằng Tạ Trần đang dần xây dựng một mạng lưới liên minh đa dạng, vượt ra ngoài giới phàm nhân, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn. Có lẽ, ngay cả Ma Chủ Cửu U cũng đang dõi theo, lợi dụng sự hỗn loạn và mâu thuẫn ngày càng tăng giữa tiên và phàm để thực hiện các kế hoạch của mình.
Tạ Trần khẽ quay đầu, nhìn về phía Dương Quân và Bách Lý Hùng. Ánh mắt y đầy vẻ tin tưởng. Trận chiến này, không chỉ của riêng y, mà là của tất cả những ai còn giữ được nhân tính. Và Thành Vô Song, dưới sự dẫn dắt của y, đã chứng minh rằng phàm nhân, dù không có tu vi, vẫn có thể đứng vững trước cường quyền, nếu họ biết đoàn kết và tin vào chính mình.
Dương Quân cảm nhận được ánh mắt của Tạ Trần, cậu gật đầu đáp lại, lòng tràn đầy quyết tâm. Cậu biết con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cậu đã tìm thấy chân lý của mình. Cậu sẽ không lùi bước.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.