Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 175: Thị Uy Bất Thành: Hóa Giải Hiểm Nguy, Khơi Dậy Lòng Người

Dòng trà nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng đang cuộn trào trong lòng Dương Quân. Cậu nhìn chén trà bốc hơi nghi ngút, rồi lại nhìn Tạ Trần, người vẫn bình thản ngồi đối diện, đôi mắt tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, không chút phán xét. Quán sách của Tạ Trần, nằm khuất mình bên một con ngõ nhỏ của Thành Vô Song, không ồn ào náo nhiệt như phố chợ, mà ẩn chứa một sự thanh tịnh đến lạ. Tiếng lật sách xào xạc từ một góc nào đó, tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ bằng gỗ cũ kỹ, mang theo mùi mực, mùi giấy cổ và thoang thoảng hương trầm còn vương vấn từ sáng sớm, tất cả tạo nên một không gian riêng biệt, nơi thời gian dường như trôi chậm lại, cho phép tâm hồn được lắng đọng.

Dương Quân hít một hơi thật sâu, dường như muốn gom hết dũng khí còn sót lại. Cậu nhớ lại những ngày tháng miệt mài tu luyện tại Thái Huyền Tông, tin tưởng tuyệt đối vào con đường thành tiên, vào lời dạy của sư phụ, của các trưởng lão về chính đạo, về trách nhiệm của tu sĩ đối với phàm trần. Nhưng rồi, những gì cậu chứng kiến tại Thành Vô Song đã đập tan mọi ảo mộng. Cảnh tượng tu sĩ Thiên Huyền Phái, những kẻ mà cậu từng coi là đồng môn, là biểu tượng của công lý, lại tàn nhẫn ra tay với phàm nhân vô tội; những tiếng kêu la thảm thiết, những ánh mắt tuyệt vọng của người dân; và cả sự kiên cường đến khó tin của Tạ Trần, của Bách Lý Hùng, của Mộ Dung Tuyết cùng toàn thể phàm nhân khi họ đứng lên bảo vệ mái nhà của mình. Tất cả đã khắc sâu vào tâm trí cậu, tạo thành một vết sẹo nhức nhối không thể nào xóa bỏ.

"Tạ huynh," Dương Quân cất tiếng, giọng nói vẫn còn chút run rẩy, "con đường tu tiên rốt cuộc là gì? Có phải để trở thành tiên, chúng ta phải đánh mất chính mình, đánh mất cả nhân tính sao?"

Tạ Trần không vội trả lời. Y khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu lan tỏa, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Đôi mắt y vẫn nhìn thẳng vào Dương Quân, thấu hiểu, không chút giễu cợt hay coi thường. "Đạo có trăm ngàn vạn nẻo, nhưng tâm đạo chỉ có một, Dương huynh ạ," y nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, "Ngươi thấy gì, ngươi tin gì, đó chính là đạo của ngươi."

Dương Quân cúi đầu, ánh mắt hoang mang. "Nhưng... ta đã từng tin tưởng vào Thiên Đạo, vào lời dạy của tông môn. Ta đã từng nghĩ, tu tiên là để siêu thoát, là để giúp đời. Nhưng giờ đây, những gì ta thấy... nó khác xa với những gì ta được dạy. Những tu sĩ kia, họ không khác gì lũ ác nhân, thậm chí còn tàn độc hơn. Phải chăng, tu vi càng cao, con người càng dễ 'mất người'?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, một hơi thở mang nặng sự suy tư của ngàn năm. "Sức mạnh là một con dao hai lưỡi, Dương huynh. Nó có thể dùng để cứu vớt, cũng có thể dùng để hủy diệt. Quan trọng không phải là sức mạnh tự thân, mà là người nắm giữ nó, là cái tâm của kẻ sử dụng. Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, đó là sự thật. Nhưng cái gọi là 'mất người' lại không phải là hệ quả tất yếu của quá trình tu luyện, mà là sự lựa chọn của mỗi cá nhân khi đối diện với quyền năng và cám dỗ. Tu sĩ có thể dễ dàng quên đi gốc rễ phàm trần của mình, quên đi rằng trước khi là tiên, họ đã từng là người. Và khi cái gốc rễ ấy mục ruỗng, cái cây dù có vươn cao đến mấy cũng sẽ mục nát từ bên trong."

Y dừng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh non, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. "Cái giá của sự trường sinh, của quyền năng vô hạn, đôi khi lại chính là sự cô độc, là sự đoạn tuyệt với tất cả những gì thuộc về nhân gian. Khi ngươi không còn cảm nhận được nỗi đau của kẻ khác, không còn vui buồn với những chuyện đời thường, không còn nhớ đến cội nguồn của mình, thì dù ngươi có phi thăng thành tiên, ngươi vẫn chỉ là một khối đá vô tri, một cái xác không hồn. Đó là sự 'mất người' mà ta vẫn thường nhắc đến."

Dương Quân im lặng lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những dòng nước mát, từ từ gột rửa đi lớp bụi mờ đang che phủ tâm trí cậu. Cậu nhớ lại những câu chuyện về các vị tiên nhân trong truyền thuyết, những người luôn mang trong mình tấm lòng từ bi, cứu độ chúng sinh. Nhưng giờ đây, những gì cậu thấy lại là sự thờ ơ, thậm chí là khinh miệt của tu sĩ đối với phàm nhân. "Vậy thì... làm sao để không 'mất người', Tạ huynh?" cậu khẽ hỏi, ánh mắt đầy khát khao.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sự ấm áp lạ kỳ. "Giữ vững nhân tâm, Dương huynh. Giữ vững lấy những gì ngươi trân trọng, những gì khiến ngươi là ngươi. Tôn trọng sự sống, cảm nhận niềm vui nỗi buồn, nhớ về cội nguồn của mình. Đạo không nằm ở phép thuật cao cường, không nằm ở linh khí dồi dào, mà nằm ở chính con người ngươi. Đạo là sự lựa chọn, là con đường mà mỗi người tự vẽ ra cho mình. Ngươi muốn tu đạo để làm gì? Để vươn tới quyền năng, hay để tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại? Câu trả lời nằm trong chính trái tim ngươi."

Những lời của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, không phải là một pháp môn tu luyện, nhưng lại mở ra một chân trời mới trong tâm trí Dương Quân. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cậu đã tìm kiếm một con đường khác, và giờ đây, cậu cảm thấy mình đã tìm thấy nó, không phải ở đâu xa xôi, mà ngay trong những giá trị tưởng chừng như đơn giản nhất của nhân gian, của phàm trần. Ánh mắt cậu dần trở nên kiên định, không còn sự hoang mang mà thay vào đó là một tia sáng mới của hy vọng và quyết tâm. Cậu biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng giờ đây, cậu đã có một la bàn trong tim mình.

***

Tiếng vó ngựa dồn dập, cùng tiếng hô hoán vang vọng cả một vùng trời, bất ngờ xé toạc sự yên bình vốn có của Thành Vô Song. Nắng trưa gay gắt như đổ lửa, rọi thẳng xuống Cổng Thành Vọng Nguyệt, khiến những bức tường đá xanh kiên cố, nhuốm màu phong trần, trở nên chói chang đến lạ. Cổng thành, cao ngất và sừng sững như một người khổng lồ canh gác, vẫn còn vương vấn dấu vết của trận chiến vừa qua, một vài vết nứt hằn sâu trên đá, một vài mảng vữa tróc lở, nhưng tổng thể vẫn toát lên vẻ vững chãi, kiên cường. Các phù văn trận pháp được khắc sâu trên tường đá, dù không còn lấp lánh linh quang, vẫn như những đường gân xanh của một cơ thể sống, ẩn chứa sức mạnh tiềm tàng.

Một đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái, khoảng hơn ba mươi người, hùng hổ tiến đến, bụi đất cuộn lên mù mịt sau lưng họ. Những bộ đạo bào màu lam nhạt của họ, đáng lẽ phải tượng trưng cho sự thanh cao, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lùng, uy hiếp, dưới ánh nắng chói chang càng thêm phần ngạo mạn. Phía trước đoàn người là một tu sĩ cấp cao, thân hình cao lớn, gương mặt điển hình của giới tu sĩ: thanh tú, đường nét hài hòa nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, cao ngạo, thiếu đi sự ấm áp của nhân tính. Hắn mặc một bộ đạo bào màu xanh đậm hơn, thêu chỉ vàng hình mây trôi, biểu trưng cho địa vị không nhỏ trong tông môn. Khí tức tu vi của hắn không hề che giấu, cuồn cuộn tỏa ra, tạo thành một luồng áp lực vô hình, đè nặng lên từng người phàm nhân có mặt tại cổng thành.

Tiếng vó ngựa dừng lại đột ngột, tạo nên một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng cờ xí Thiên Huyền Phái phần phật trên cao và tiếng thở dốc của những người dân đang lùi lại phía sau. Mùi bụi đất hòa lẫn mùi ngựa, mùi kim loại từ vũ khí của tu sĩ, tạo thành một hỗn hợp ngột ngạt. Những người phàm nhân, vốn đang hối hả với công việc buôn bán, chuyên chở hàng hóa, giờ đây nơm nớp lo sợ, ánh mắt họ dán chặt vào đoàn tu sĩ, nhưng không ai dám bỏ chạy, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó níu giữ.

"Thành Vô Song các ngươi dám chống đối tiên môn, tội đáng chết vạn lần!" Tu sĩ cấp cao kia cất giọng, âm thanh vang vọng, mang theo uy áp của tu vi, khiến lính gác trên tường thành cũng phải rùng mình. Hắn ta nhìn xuống những người dân nhỏ bé dưới chân cổng thành với ánh mắt khinh thường rõ rệt, như thể đang nhìn một lũ kiến hôi. "Giao Tạ Trần ra, và nộp mười vạn linh thạch bồi thường cho những tổn thất mà Thiên Huyền Phái đã phải chịu đựng vì sự 'phản kháng vô lễ' của các ngươi. Bằng không, đừng trách Thiên Huyền Phái ra tay không nương tình!"

Trước lời đe dọa trắng trợn đó, Bách Lý Hùng, Thành chủ Thành Vô Song, bước ra. Thân hình vạm vỡ, phong trần của ông, dù không có linh lực tu sĩ, nhưng lại toát lên một khí chất kiên nghị, bất khuất. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông càng làm tăng thêm vẻ dũng mãnh. Đôi mắt ông như chim ưng, không hề nao núng trước uy áp của tu sĩ Thiên Huyền Phái, mà nhìn thẳng vào kẻ đối diện, đầy căm phẫn và quyết tâm. Ông mặc một bộ giáp trụ nhẹ, đã cũ kỹ nhưng vẫn được lau chùi sáng bóng, phản chiếu ánh nắng chói chang.

"Thiên Huyền Phái ư?" Bách Lý Hùng gằn giọng, tiếng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp cổng thành, át đi tiếng xì xào của người dân. "Các ngươi tự xưng là tiên môn chính đạo, nhưng lại kéo quân đến tàn sát phàm nhân vô tội, phá hoại nhà cửa, gây ra bao nhiêu tang tóc. Giờ đây còn mặt mũi nào đến đây đòi 'bồi thường' và vu khống chúng ta 'phản kháng vô lễ'? Thành Vô Song này chỉ có một Thành chủ là ta, và không có kẻ bán đứng nhân dân nào! Tạ Trần là ân nhân của thành này, là người đã giúp chúng ta bảo vệ nhà cửa, bảo vệ sự sống. Các ngươi muốn y, trừ phi bước qua xác của ta!"

Lời nói của Bách Lý Hùng như một tiếng sấm, khiến người dân đang run sợ bỗng chốc bừng tỉnh. Họ nhìn ông, rồi nhìn sang đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái, ánh mắt từ hoảng sợ chuyển sang phẫn nộ. Những người lính gác Thành Vô Song, dù tu vi thấp kém, cũng siết chặt vũ khí trong tay, thủ thế sẵn sàng chiến đấu, ánh mắt đầy quyết tử. Không khí trở nên căng như dây đàn, chỉ một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng lên thành một cuộc chiến khốc liệt. Tu sĩ cấp cao của Thiên Huyền Phái nhíu mày, ánh mắt hắn lóe lên sự tức giận. Hắn không ngờ một phàm nhân lại dám đối đáp ngang ngược đến vậy, lại còn dám nói ra những lời lẽ phỉ báng tiên môn trước mặt nhiều người. Hắn khẽ hừ lạnh, linh lực trong cơ thể cuồn cuộn dâng trào, tạo thành một làn sóng áp lực mạnh hơn, như muốn nghiền nát Bách Lý Hùng cùng tất cả những người phàm nhân đang đứng đó. Tiếng xương cốt của Bách Lý Hùng kêu răng rắc, nhưng ông vẫn đứng vững như một ngọn núi đá, không hề lùi bước.

***

Không khí căng như dây đàn tại cổng thành đã nhanh chóng lan tỏa khắp Thành Vô Song. Chiều muộn, nắng dịu dần, nhưng sự lo lắng và tức giận trong lòng người dân thì không hề vơi đi. Quảng trường trung tâm thành, một khu vực rộng lớn thường ngày tấp nập buôn bán, nay trở thành nơi tập trung đông đảo phàm nhân. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng thở dài lo lắng, tiếng gió thổi lướt qua những mái nhà bị hư hại do trận chiến trước, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bất an. Mùi ẩm mốc từ các vết tích chiến tranh, mùi mồ hôi của đám đông, mùi đất còn vương lại từ những công trình đang được sửa chữa, hòa quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác vừa nặng nề, vừa kiên cường.

Đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái, sau khi không thể khuất phục Bách Lý Hùng tại cổng thành, đã kéo đến quảng trường, ý đồ tiếp tục thị uy và phô trương sức mạnh. Gương mặt của tu sĩ cấp cao dẫn đầu đã bớt vẻ ngạo mạn ban đầu, thay vào đó là sự khó chịu và tức giận khi bị một phàm nhân làm mất mặt. Hắn đứng giữa quảng trường, cùng với các tu sĩ khác, tạo thành một vòng vây áp lực, chờ đợi Tạ Trần xuất hiện. Phàm nhân xung quanh, ban đầu rụt rè lùi lại, nhưng sự tò mò và niềm hy vọng vào một người đã từng cứu giúp họ đã giữ chân họ lại, tạo thành một vòng tròn lớn bao quanh khu vực đối đầu.

Giữa sự căng thẳng tột độ đó, Tạ Trần xuất hiện. Y không vội vàng, không hùng hổ, mà bước điềm tĩnh, chậm rãi, như một thư sinh đang dạo bước trong vườn nhà. Y mặc bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, không một sợi tóc rối. Ngoại hình gầy gò, thư sinh của y không hề toát ra chút khí thế của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Bên cạnh y, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, ánh mắt lo lắng nhưng vẫn kiên định, và Dương Quân, với vẻ mặt đầy quyết tâm xen lẫn sự bối rối, cùng bước đi, tạo thành một sự đối lập rõ rệt với đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái đang cau có phía trước.

"Chư vị Thiên Huyền Phái, không biết vì lý do gì mà lại kéo đến Thành Vô Song của chúng ta một cách 'long trọng' như vậy?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không hề nao núng trước uy áp của tu sĩ, mà như một dòng suối mát len lỏi qua không khí căng thẳng. Y không đợi đối phương trả lời, mà tiếp tục, "Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, lẽ ra chư vị tiên gia nên dốc sức bảo vệ sinh linh, bảo vệ thế giới này. Thế nhưng, ta lại thấy chư vị đến đây để đòi bồi thường, để trách cứ phàm nhân vì đã dám bảo vệ chính mình. Chư vị tự xưng là tiên môn chính đạo, vậy xin hỏi, chính đạo là gì? Là trấn áp kẻ yếu, hay là bảo vệ sự sống?"

Lời lẽ của Tạ Trần không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại có sức nặng ngàn cân, như một mũi tên sắc bén đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của tu sĩ Thiên Huyền Phái. Tu sĩ cấp cao kia, gương mặt hắn ta thoáng co giật. Hắn ta định phản bác, nhưng Tạ Trần không cho hắn cơ hội.

"Chư vị nói chúng ta 'phản kháng vô lễ'," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng ánh mắt lại sâu thẳm như vực thẳm. "Vậy cho phép ta hỏi, khi một con thú bị dồn vào đường cùng, nó có quyền chống trả để bảo vệ sinh mạng mình không? Khi nhà cửa bị phá hủy, người thân bị tàn sát, lẽ nào phàm nhân phải cúi đầu chịu chết, mới là 'có lễ' với tiên gia sao? Lễ nghĩa của tiên gia, khác gì sự áp đặt của kẻ mạnh lên kẻ yếu? Chư vị đến đây đòi mười vạn linh thạch, đòi giao nộp một người đã giúp chúng ta. Yêu sách của quý vị, khác gì lũ sơn tặc cướp bóc? Lấy danh nghĩa tiên gia để che đậy dục vọng, để thỏa mãn lòng tham vô đáy của mình, vậy tiên còn là tiên chăng? Đạo đức của tiên gia, lẽ nào lại rẻ rúng đến vậy?"

Những lời lẽ của Tạ Trần, từng câu từng chữ, đều như những ngọn roi quất thẳng vào tâm can của tu sĩ Thiên Huyền Phái. Gương mặt của tu sĩ cấp cao kia từ đỏ bừng vì tức giận, chuyển sang tái xanh vì xấu hổ. Hắn ta muốn phản bác, muốn rống lên những lời lẽ ngụy biện, nhưng những câu hỏi của Tạ Trần quá sắc bén, quá triết lý, quá đúng vào những điểm yếu trong lý lẽ của hắn. Hắn ta tự xưng là tiên, là chính đạo, nhưng những hành động của hắn và tông môn lại hoàn toàn trái ngược. Trước mặt hàng vạn phàm nhân đang lắng nghe, hắn không thể dùng vũ lực, cũng không thể dùng lời lẽ để biện minh cho sự tàn bạo của mình. Hắn ta chỉ có thể lúng túng, tức giận, nhưng lại không nói nên lời.

"Ngươi... ngươi dám phỉ báng tiên môn!" Hắn ta cuối cùng cũng gằn được một câu, nhưng giọng nói đã không còn uy áp như trước, mà pha lẫn sự bối rối và yếu ớt.

Tạ Trần khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thất vọng. "Phỉ báng tiên môn? Không, ta chỉ đang nói lên sự thật mà thôi. Chính những hành động của chư vị mới đang làm ô uế danh tiếng của 'tiên môn', mới đang làm suy yếu 'chính đạo' mà chư vị hằng tôn thờ. Con đường tu tiên là con đường đi ngược lại quy luật của Thiên Đạo, là con đường tìm kiếm sự siêu thoát. Nhưng nếu trên con đường đó, chư vị đánh mất nhân tính, đánh mất lòng trắc ẩn, thì dù có trường sinh bất tử, chư vị cũng chỉ là những kẻ 'mất người', sống một đời vô nghĩa mà thôi."

Những lời này của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai tất cả những người có mặt. Phàm nhân ban đầu rụt rè, giờ đây đã hoàn toàn bị lời lẽ của Tạ Trần lay động. Họ nhìn thấy sự thật trần trụi đằng sau vẻ hào nhoáng của tiên môn, nhìn thấy sự yếu ớt và đạo đức giả của những kẻ tự xưng là cao quý. Từ những tiếng xì xào ban đầu, dần dần, một tiếng hô vang lên, rồi hai, rồi ba, cho đến khi cả quảng trường đồng thanh hô vang: "Phàm nhân không sợ! Thành Vô Song không cúi đầu!" "Tạ công tử vạn tuế! Tạ công tử anh minh!"

Tiếng hô vang của hàng vạn phàm nhân, tuy không có chút linh lực nào, nhưng lại mang một sức mạnh tinh thần kinh thiên động địa, như một làn sóng thủy triều dâng cao, nhấn chìm hoàn toàn sự kiêu ngạo của đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái. Gương mặt của tu sĩ cấp cao kia giờ đây đã biến thành màu gan gà, hắn ta đứng sững sờ, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Hắn ta cảm thấy mình đang bị hàng vạn ánh mắt phàm nhân khinh miệt, bị những lời lẽ sắc bén của một phàm nhân không tu vi đánh bại một cách nhục nhã.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây Thành Vô Song. Những vệt nắng cuối ngày yếu ớt, nhưng vẫn đủ để tôn lên vẻ đẹp kiên cường của thành trì, nơi mà chỉ vài giờ trước còn là điểm nóng của một cuộc đối đầu đầy căng thẳng. Phái đoàn Thiên Huyền Phái đã rút lui trong sự nhục nhã, không một lời phản bác, không một lời đe dọa thêm. Họ rời đi trong im lặng, để lại phía sau là sự vỡ òa của niềm vui và chiến thắng tinh thần trong lòng người dân Thành Vô Song.

Quảng trường trung tâm, nơi vừa diễn ra cuộc đối đầu bằng lời nói, giờ đây tràn ngập tiếng reo hò, tiếng nói cười rộn rã. Phàm nhân nhìn Tạ Trần với ánh mắt kính phục và biết ơn sâu sắc. Không phải bằng linh lực hay pháp thuật, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, y đã hóa giải một hiểm nguy tưởng chừng không thể tránh khỏi, đã bảo vệ họ một lần nữa, và quan trọng hơn, đã củng cố niềm tin vào chính mình, vào giá trị của phàm nhân. Mùi vôi vữa mới, mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm từ những công trình đang được khắc phục lan tỏa trong không khí, hòa quyện với làn gió nhẹ nhàng của buổi hoàng hôn, mang theo một cảm giác của sự tái sinh, của hy vọng.

Bách Lý Hùng bước đến bên Tạ Trần, gương mặt ông rạng rỡ niềm vui và sự cảm kích. Ông vươn bàn tay thô ráp, nắm chặt lấy tay Tạ Trần, ánh mắt chân thành không thể nói hết lời. "Đa tạ Tạ huynh! Chỉ bằng lời nói mà hóa giải được uy hiếp của tu sĩ, Bách Lý Hùng này xin bái phục! Huynh không chỉ là ân nhân của Thành Vô Song, mà còn là ánh sáng soi đường cho tất cả phàm nhân chúng ta." Giọng ông trầm hùng, chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc, không chỉ với một người bạn, một cộng sự, mà còn với một vị thầy, một người dẫn lối.

Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười bình dị nhưng lại chứa đựng bao sự thấu hiểu. Y không nhận công, không phô trương, chỉ đáp lại bằng một cái nắm tay siết nhẹ, thể hiện sự đồng điệu. "Bách Lý huynh quá lời rồi. Đây là công sức của tất cả mọi người. Sự đoàn kết và ý chí của phàm nhân Thành Vô Song mới là sức mạnh lớn nhất." Y hướng ánh mắt về phía đám đông đang reo hò, rồi lại nhìn về phía tường thành, nơi những người thợ vẫn đang hối hả sửa chữa những vết nứt, những mảng tường đổ vỡ.

Dương Quân đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát mọi việc. Ánh mắt cậu kiên định, không còn chút hoài nghi hay bối rối nào. Cậu nhìn Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại có thể khiến một đoàn tu sĩ cao ngạo phải rút lui trong ê chề, lại có thể khơi dậy tinh thần bất khuất của hàng vạn người. Cậu nhớ lại lời Tạ Trần đã nói sáng nay: "Đạo không nằm ở phép thuật cao cường, không nằm ở linh khí dồi dào, mà nằm ở chính con người ngươi." Giờ đây, cậu đã hoàn toàn thấu hiểu. Chân lý không nằm ở tu vi, mà nằm ở lòng người. Con đường của Tạ Trần, con đường bảo vệ nhân tính và giá trị phàm trần, mới là chân lý mà cậu bấy lâu tìm kiếm.

Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh của buổi hoàng hôn mơn man trên da thịt, xua đi những ưu phiền còn sót lại. Không còn chút do dự nào, Dương Quân bước đi, từng bước chân vững chãi, kiên định. Cậu tiến thẳng đến bên Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Cậu không chỉ muốn trở thành một người bạn, một người học trò, mà là một đồng minh, một chiến hữu. Cậu biết, quyết định này có thể khiến cậu trở thành mục tiêu của Thái Huyền Tông, của những kẻ tu sĩ cố chấp khác, nhưng cậu đã sẵn sàng đối mặt. Bởi lẽ, cậu tin rằng, chỉ khi giữ vững nhân tính, con người mới có thể thực sự tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, mới có thể thực sự 'sống một đời bình thường' nhưng trọn vẹn. Và cậu, Dương Quân, sẽ đi theo con đường đó, không chỉ cho riêng mình, mà còn để trở thành một cầu nối, một tiếng nói của lương tri trong giới tu sĩ, cho một kỷ nguyên mới đang dần hé mở.

Cậu đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt nhìn thẳng vào hoàng hôn đang dần lặn, như thể đang nhìn về một tương lai xa xôi, một tương lai mà cậu nguyện sẽ dùng cả đời mình để kiến tạo.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free