Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 174: Hạt Giống Nghi Ngờ, Mầm Chồi Hy Vọng

Sáng sớm, không khí trong Phòng Luyện Công Cá Nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn còn vương vấn chút lạnh lẽo của đêm tàn. Căn phòng, vốn được thiết kế để thanh tịnh tâm thần, với những trận pháp thu nạp linh khí tinh xảo khắc trên vách đá và một bồ đoàn làm từ ngọc thạch ôn nhuận, giờ đây lại mang một vẻ cô tịch đến lạ. Linh khí vẫn dồi dào, thanh khiết như thường lệ, hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ lư hương đã tàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, nhưng lại không thể xoa dịu được cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong tâm trí nàng.

Lăng Nguyệt không tu luyện. Nàng chỉ lặng lẽ ngồi trên bồ đoàn, dáng người thanh thoát như một pho tượng ngọc, nhưng đôi mắt phượng đẹp đẽ lại mở to, vô hồn nhìn thẳng vào hư không. Chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của nàng tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện, như phản chiếu sự giằng xé dữ dội đang diễn ra sâu thẳm bên trong. Nó là biểu tượng của địa vị, của sức mạnh, của con đường tu tiên mà nàng đã chọn lựa, nhưng giờ đây, nó lại trở thành một gánh nặng vô hình, đè nén lên tâm hồn nàng.

Từng thước phim tàn khốc của đêm qua lại hiện rõ mồn một trong tâm trí Lăng Nguyệt. Hình ảnh những phàm nhân vô tội, những đứa trẻ còn chưa biết sợ hãi là gì, đã gục ngã dưới lưỡi kiếm lạnh lùng và pháp thuật tàn độc của tu sĩ Thiên Huyền Phái. Tiếng khóc than thảm thiết của những người mẹ mất con, tiếng rên rỉ đau đớn của những người chồng mất vợ, tất cả như một bản hòa tấu bi thương, khắc sâu vào tâm khảm nàng. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo một cách trần trụi, sự vô nhân đạo đến ghê tởm của những kẻ tự xưng là "tiên gia", những kẻ mà nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào "đại đạo" mà chúng rao giảng. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trong ký ức, hòa quyện với mùi tro tàn và sự mục nát của những lý tưởng cao đẹp mà nàng từng theo đuổi.

Rồi lại một hình ảnh khác hiện lên, đối lập hoàn toàn với khung cảnh địa ngục kia: Tạ Trần. Một thư sinh gầy gò, không hề có pháp lực, nhưng lại bình tĩnh chỉ huy giữa vòng vây của tử khí và sự hỗn loạn. Đôi mắt sâu thẳm của y, không một chút sợ hãi hay nao núng, lại ánh lên vẻ trí tuệ và lòng trắc ẩn đến lạ thường. Y không dùng pháp thuật, không dùng kiếm khí, y chỉ dùng lời nói, dùng sự sắp xếp, dùng chính tấm lòng nhân ái của một phàm nhân để trấn an và bảo vệ những người yếu thế. Sự kiên định của y, cái cách y chấp nhận hiểm nguy mà không một chút do dự, đã khiến Lăng Nguyệt cảm thấy một sự rung động mạnh mẽ, một sự ngưỡng mộ khó tả.

"Đại đạo... chân lý... cứu vớt chúng sinh..." Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự hoài nghi. "Đó là những gì sư môn đã dạy ta từ thuở ấu thơ. Rằng tu tiên là để siêu thoát phàm trần, là để đạt đến cảnh giới cao hơn, là để bảo vệ thế giới này khỏi sự suy tàn. Nhưng những gì ta đã thấy đêm qua... liệu có phải chính là sự suy tàn đó không? Suy tàn từ bên trong, từ chính những kẻ tự nhận là người bảo vệ?"

Nàng nhớ lại những lời giáo huấn về "vô thường", về "phá chấp", nhưng giờ đây, chính nàng lại đang chấp niệm vào một câu hỏi không lời giải đáp. Cái giá của sự "thành tiên" là gì? Có phải là "mất người" như lời Tạ Trần từng nói? Nàng đã từng cho rằng đó là một lời nói ngông cuồng của một phàm nhân không hiểu sự vĩ đại của tu đạo. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng và đau đớn hơn bao giờ hết. Liễu Thanh Phong và các tu sĩ Thiên Huyền Phái, họ có còn là "người" nữa không? Hay họ đã hoàn toàn đánh mất nhân tính của mình, chỉ còn lại sự khao khát quyền lực, sự khinh miệt phàm trần và sự mù quáng trong cái gọi là "Thiên Đạo" của họ?

Nỗi đau đớn trong lòng nàng không phải là vết thương da thịt, mà là sự rạn nứt của toàn bộ hệ thống niềm tin, của cái "đạo" mà nàng đã đặt trọn đời mình vào. Nàng đã từng tin rằng sức mạnh sẽ mang lại bình an, sẽ mang lại công lý. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều. Sức mạnh trong tay những kẻ "mất người" chỉ là công cụ để gây ra tội ác, để hủy diệt.

Lăng Nguyệt chậm rãi đứng dậy, cảm giác lạnh lẽo từ sàn đá thấm vào chân nàng, nhưng không lạnh bằng sự trống rỗng trong tâm hồn. Nàng bước đến bên cửa sổ, bàn tay thon dài nhẹ nhàng đẩy khung cửa gỗ, để luồng gió sớm mai se lạnh thổi vào, mơn man làn da nàng. Ánh bình minh le lói phía chân trời, nhuộm hồng những đám mây, nhưng không thể xua đi cái u ám trong lòng nàng.

Ánh mắt nàng xuyên qua khoảng không, vượt qua những đỉnh núi trùng điệp của Thái Huyền Tông, hướng về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song đang ẩn hiện trong màn sương. Nàng biết, nơi đó vẫn còn những vết thương chưa lành, vẫn còn những nỗi đau chưa nguôi. Nhưng nàng cũng biết, nơi đó có một "đạo" khác đang tồn tại, một "đạo" không cần đến linh lực hay pháp thuật, một "đạo" của lòng trắc ẩn, của sự kiên cường và của nhân tính.

Rồi ánh mắt nàng lại chuyển hướng, nhìn về phía những tòa điện nguy nga của Thiên Huyền Phái, nơi các trưởng lão, các tông chủ vẫn đang chìm đắm trong ảo tưởng về quyền uy và "Thiên Đạo" của riêng họ. Sự căm phẫn dâng trào trong lòng nàng. Không, nàng không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ. Nàng không thể tiếp tục tin vào những lời dối trá, vào một "đại đạo" nhuốm máu và nước mắt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nàng không cảm thấy đau. Cái đau lớn nhất đã nằm sâu trong tâm hồn nàng rồi. Nàng không biết con đường phía trước sẽ đi về đâu, nhưng nàng biết mình không thể tiếp tục đi theo con đường cũ. Con đường mà nàng sẽ bước đi, từ giờ phút này, sẽ không còn dựa dẫm vào những lời giáo huấn của Tiên Môn, mà dựa vào chính những gì nàng đã tận mắt chứng kiến, và vào chính lương tri của mình. Nàng không còn chắc chắn về "Thiên Đạo", nhưng nàng chắc chắn về "nhân tính". Một luồng khí quyết tâm lạnh lẽo nhưng kiên định trỗi dậy trong nàng, xua tan đi phần nào sự hoang mang. Nàng sẽ tìm kiếm, tìm kiếm một chân lý mới, một "đạo" thực sự.

***

Trong khi Lăng Nguyệt Tiên Tử đang chìm đắm trong cơn giằng xé nội tâm tại Thái Huyền Tông, thì tại Thành Vô Song, ánh nắng trưa gay gắt vẫn không xua đi được không khí u ám bao trùm thành phố. Những tàn tích của cuộc tấn công đêm qua vẫn còn đó, sừng sững như một lời nhắc nhở đau đớn về sự tàn bạo của tu sĩ. Tường thành phía Đông, nơi chịu đựng phần lớn sức công phá, đã sụp đổ một mảng lớn, đá vụn và gỗ cháy ngổn ngang. Những ngôi nhà gần đó cũng không tránh khỏi số phận, mái ngói vỡ nát, tường gạch đổ sập, để lộ ra những khoảng trống hoác như những hốc mắt vô hồn. Mùi khói tro, mùi máu khô và mùi ẩm mốc của những tàn tích hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu, nặng nề, ám ảnh.

Thế nhưng, giữa khung cảnh tan hoang ấy, một nguồn sức sống mãnh liệt vẫn đang trỗi dậy. Phàm nhân Thành Vô Song, dù đau đớn và mất mát, nhưng không hề gục ngã. Họ đang âm thầm, lặng lẽ gượng dậy, bắt đầu công cuộc khắc phục hậu quả. Tiếng đục đẽo của thợ mộc, tiếng búa gõ của thợ xây, tiếng xẻng xúc đất đá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh, dẫu còn mang nặng âm hưởng bi thương.

Bách Lý Hùng, Thành chủ Vô Song, đứng sừng sững giữa đống đổ nát, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị. Khuôn mặt vuông vức của y lấm lem tro bụi, râu quai nón rậm rạp đã bạc đi vài phần vì lo toan. Y không nói nhiều, chỉ cất tiếng trầm hùng, dứt khoát ra lệnh cho quân lính và dân chúng: "Dọn dẹp nhanh chóng! Sửa chữa tường thành! Không một ai được phép buông xuôi! Chúng ta sẽ đứng dậy, mạnh mẽ hơn!" Giọng y tuy khàn đặc vì thức trắng đêm, nhưng vẫn đầy khí phách, như một cây tùng bách vững chãi giữa phong ba. Y tự mình vác một tảng đá lớn, đặt vào vị trí, làm gương cho mọi người. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán y, thấm vào lớp bụi đất, nhưng ánh mắt y vẫn kiên cường, không chút nao núng. Y là một vị tướng dũng mãnh, một lãnh đạo tận tụy, người sẵn sàng hi sinh vì dân chúng của mình.

Cách đó không xa, Tạ Trần đang ngồi xổm bên một lão nhân bị thương, người đang ôm chặt đứa cháu nhỏ run rẩy trong lòng. Lão nhân có vẻ bị thương ở chân, máu đã khô lại trên vết thương, nhưng lão không than vãn, chỉ ôm chặt đứa cháu, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ hoảng sợ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương. Y nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh: "Lão bá cứ yên tâm. Thành Vô Song sẽ không gục ngã đâu. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Y không có pháp lực để chữa trị, nhưng lời nói của y, ánh mắt thấu hiểu của y lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Y dùng một chiếc khăn sạch, cẩn thận lau đi vết máu trên mặt lão nhân, rồi đưa cho y một bình nước trong vắt. "Mộ Dung cô nương sẽ đến ngay. Người sẽ không sao đâu."

Và quả thật, chẳng mấy chốc, Mộ Dung Tuyết xuất hiện. Nàng vẫn mặc y phục màu xanh ngọc của y sư, khuôn mặt thanh tú toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả. Nàng nhanh chóng kiểm tra vết thương của lão nhân, rồi lấy ra những loại thảo dược quý hiếm, cẩn thận băng bó. "Lão bá cứ nghỉ ngơi, vết thương này tuy sâu nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng phải tịnh dưỡng cho tốt, đừng làm việc nặng nhọc." Giọng nàng dịu dàng, nhưng động tác lại nhanh nhẹn, dứt khoát. Nàng cũng không quên trấn an đứa bé, đưa cho nó một viên kẹo mạch nha, khiến nó nín khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn nàng đầy vẻ biết ơn. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," nàng lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở cho chính mình, và cũng là một lời tuyên ngôn lặng lẽ về đạo lý của nàng.

Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt hơi lấm lem tro bụi, đứng từ xa quan sát tất cả. Cậu không tham gia vào công tác khắc phục, cũng không giúp đỡ chữa trị, chỉ đứng đó, như một bóng ma, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng giờ đây lại pha lẫn sự bối rối và hoài nghi. Cậu đã chứng kiến cuộc tấn công tàn bạo đêm qua, chứng kiến sự tàn nhẫn của đồng môn Thiên Huyền Phái, và giờ đây lại chứng kiến sự kiên cường đến khó tin của phàm nhân Thành Vô Song.

Cậu thấy Tạ Trần, một phàm nhân không một chút tu vi, lại là người trấn an dân chúng bằng lời nói, bằng sự sắp xếp hợp lý, và bằng ánh mắt thấu hiểu. Y không hô hào khẩu hiệu, không dùng uy áp, nhưng mọi người đều lắng nghe y, đều tin tưởng y. Tạ Trần như một điểm neo vững chắc, giữ cho tinh thần của Thành Vô Song không bị sụp đổ.

"Tông môn của ta... Thiên Huyền Phái... chúng ta đã làm gì vậy?" Dương Quân tự hỏi, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. Cậu siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. "Chúng ta tự xưng là người bảo vệ Thiên Đạo, là người mang lại trật tự. Nhưng cái trật tự mà chúng ta mang lại, lại được xây dựng trên máu và nước mắt của những phàm nhân vô tội. Cái Thiên Đạo mà chúng ta tôn thờ, lại cho phép những hành động tàn bạo đến như vậy sao?"

Cậu nhớ lại lời Liễu Thanh Phong nói, rằng phàm nhân ngu muội không hiểu đại nghĩa, rằng họ là chướng ngại vật trên con đường "vá trời". Nhưng những gì cậu thấy trước mắt lại hoàn toàn khác. Những phàm nhân này, họ không ngu muội. Họ kiên cường, họ đoàn kết, họ yêu thương nhau. Họ có một "đại nghĩa" của riêng họ, một "đại nghĩa" giản dị nhưng chân thật hơn nhiều so với những lời lẽ cao siêu, rỗng tuếch của tông môn.

"Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của Mộ Dung Tuyết lại vang vọng trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự hổ thẹn dâng trào. Cậu đã từng tin tưởng tuyệt đối vào tông môn, vào con đường tu tiên. Cậu đã từng cho rằng sức mạnh là tất cả, là chìa khóa để giải quyết mọi vấn đề. Nhưng Tạ Trần đã cho cậu thấy một sức mạnh khác, một sức mạnh không cần đến linh lực, một sức mạnh của lòng người.

Dương Quân quay người, ánh mắt vẫn đầy suy tư. Cậu không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục làm ngơ. Cậu cần một câu trả lời, một lời giải thích cho sự mâu thuẫn nghiệt ngã này. Và cậu biết, người duy nhất có thể cho cậu câu trả lời không giáo điều, có lẽ chính là Tạ Trần. Hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống, và nó đang bắt đầu nảy mầm, đâm rễ sâu trong trái tim cậu. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự khao khát tìm kiếm chân lý mới, một chân lý không phải của tiên môn, mà của nhân gian.

***

Trong khi Thành Vô Song đang gượng dậy sau cơn bão, và Dương Quân đang đấu tranh với những hoài nghi sâu sắc, thì tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một bầu không khí hoàn toàn khác đang diễn ra. Tòa nhà lớn bằng gỗ, với những phòng học và sảnh giảng đường rộng lớn, giờ đây vang vọng tiếng nói oang oang của Liễu Thanh Phong. Mùi giấy, mực, gỗ và đôi khi là mùi hương trầm nhẹ vẫn còn phảng phất, nhưng bầu không khí không còn nghiêm túc hay học hỏi nữa, mà thay vào đó là sự căng thẳng, bức bối và đầy rẫy sự ngụy biện.

Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn mang kiếm Bích Lạc bên hông, đứng trên bục giảng. Vẻ ngoài chính trực của y bị che mờ bởi ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và giọng điệu đầy kiêu ngạo. Y đang lớn tiếng chỉ trích "sự ngoan cố" của Thành Vô Song, biện minh cho hành động tàn bạo của Thiên Huyền Phái.

"Bọn phàm nhân ngu muội kia!" Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói vang vọng khắp giảng đường, xuyên qua từng ngóc ngách, từng trái tim của những đệ tử đang ngồi bên dưới. "Chúng không hiểu đại nghĩa! Chúng không nhìn thấy sự suy kiệt của Thiên Đạo! Chúng ta, những người tu sĩ, những đệ tử của Thiên Huyền Phái, đang gánh vác trọng trách 'vá trời', cứu vớt chúng sinh! Nhưng chúng, với sự thiển cận và ích kỷ của mình, lại dám chống lại tiên môn, dám cản đường đại nghĩa!"

Y vung tay, kiếm Bích Lạc trên hông khẽ rung lên, tạo ra một âm thanh kim loại chói tai. "Hành động của chúng ta đêm qua, tuy có gây ra chút thương vong, nhưng đó là cái giá phải trả cho sự ngu muội của chúng! Đó là sự răn đe cần thiết để chúng hiểu rằng, không ai có thể chống lại ý chí của tiên môn, không ai có thể chống lại Thiên Đạo!" Lời lẽ của y sắc bén, đầy tính công kích, như muốn đâm xuyên vào lý trí của mọi người. "Chúng ta chỉ đang thực thi Thiên Đạo! Ai dám nói chúng ta sai? Ai dám nghi ngờ đạo lý của tiên môn?"

Bên dưới, các đệ tử xì xào bàn tán. Một số gật gù đồng tình, ánh mắt đầy sự kiêu ngạo của người tu sĩ đối với phàm nhân. Một số khác cúi đầu, ánh mắt bối rối, trong lòng dấy lên những hoài nghi khó nói thành lời. Tiếng thảo luận nhỏ nhẹ hòa lẫn với tiếng ghi chép sột soạt, tạo nên một sự hỗn độn trong bầu không khí.

Trong số những người lắng nghe, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lặng lẽ ở một góc khuất của giảng đường. Nàng không ngồi, cũng không tham gia vào bất kỳ cuộc thảo luận nào. Bạch y của nàng vẫn thuần khiết, nhưng khuôn mặt nàng lại lạnh lẽo như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một nỗi thất vọng và căm phẫn tột cùng.

Nàng lắng nghe từng lời của Liễu Thanh Phong, từng câu chữ mà y dùng để biện minh cho hành động tàn bạo đêm qua. "Thực thi Thiên Đạo? Đại nghĩa?" Nàng thầm nhủ. Những lời lẽ đó, giờ đây đối với nàng, chỉ còn là những vỏ bọc rỗng tuếch, dùng để che đậy cho sự tàn nhẫn và tham lam. Nàng nhận ra sự "mất người" trong lời nói và suy nghĩ của Liễu Thanh Phong và các tu sĩ khác. Họ không còn nhìn thấy phàm nhân là những sinh mệnh cần được bảo vệ, mà chỉ là những chướng ngại vật, những con kiến nhỏ bé cần được dẫm đạp để đạt được mục đích của mình.

"Vậy Thiên Đạo mà các ngươi nói... là Thiên Đạo nào?" Nàng thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có bản thân nàng mới nghe thấy. Nó không phải là một câu hỏi để tìm kiếm câu trả lời từ Liễu Thanh Phong, mà là một lời chất vấn nội tâm, một sự xác nhận đau đớn cho những gì nàng đã nghi ngờ. Thiên Đạo của họ không phải là Thiên Đạo của sự sống, của tình yêu thương, mà là Thiên Đạo của quyền lực, của sự thống trị, của sự ích kỷ.

Càng nghe, lòng căm phẫn trong Lăng Nguyệt càng dâng trào. Nàng cảm thấy ghê tởm trước sự tự phụ mù quáng của Liễu Thanh Phong, trước sự vô cảm của những tu sĩ đang gật gù tán thành. Họ đã đánh mất bản chất con người mình, đã trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, chỉ biết theo đuổi sức mạnh mà quên đi lương tri.

Lăng Nguyệt không chờ buổi giảng kết thúc. Nàng lặng lẽ quay người, bước ra khỏi giảng đường. Từng bước chân của nàng đều mang theo một sự quyết tâm lạnh lẽo. Nàng không thể tiếp tục chấp nhận những lời biện minh rỗng tuếch này. Nàng không thể tiếp tục là một phần của cái gọi là "đại đạo" này. Nàng sẽ phải tìm hiểu sâu hơn, tìm kiếm một chân lý khác, một chân lý không nhuốm máu, không nhuốm nước mắt. Ánh mắt nàng, khi rời khỏi giảng đường, không còn sự hoang mang, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, một tia sáng của sự phản kháng. Con đường nàng đi, từ giờ phút này, sẽ không còn là con đường cũ nữa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối ngày trải dài trên dòng sông Vô Song, khiến mặt nước lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ từ sông thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi bùn đất đặc trưng, xoa dịu đi cái nóng bức của ban ngày. Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm ven sông, không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách, và tiếng pha trà thanh tao từ người chủ quán, tất cả tạo nên một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn mà Thành Vô Song vừa trải qua. Mùi trà thơm dịu, mùi nước sông trong lành, hòa quyện với mùi hoa cỏ ven đường, tạo nên một cảm giác gần gũi, ấm áp, như muốn ôm lấy mọi ưu phiền.

Dương Quân, sau một ngày dài chứng kiến sự tàn phá và phục hồi của Thành Vô Song, với những hình ảnh đau lòng của phàm nhân và sự tận tâm của Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, đã tìm đến nơi đây. Trong lòng cậu, một trận bão tố cảm xúc đang hoành hành. Niềm tin vào tông môn, vào lý tưởng tu tiên mà cậu đã theo đuổi bấy lâu, giờ đây đã vỡ vụn thành từng mảnh. Thay vào đó là sự thất vọng, sự hổ thẹn và một nỗi băn khoăn khôn nguôi về "chân lý" thực sự. Cậu cần một lời giải đáp, cần một sự định hướng, và cậu biết, người duy nhất có thể cho cậu điều đó, có lẽ không phải là các trưởng lão tông môn, mà là một phàm nhân đang ngồi lặng lẽ kia.

Tạ Trần đang ngồi một mình ở chiếc bàn nhỏ bên cửa sổ, đối diện với dòng sông. Y mặc bộ áo vải bố quen thuộc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản. Y lặng lẽ thưởng trà, từng động tác đều chậm rãi, thong thả, như thể không hề có chuyện gì kinh thiên động địa vừa xảy ra. Đôi mắt sâu thẳm của y, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại bình lặng như mặt nước hồ thu, phản chiếu ánh hoàng hôn đang dần tắt. Sự bình yên toát ra từ Tạ Trần đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn đang cuộn trào trong lòng Dương Quân, khiến cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự hấp dẫn khó cưỡng.

Dương Quân bước từng bước chậm rãi về phía Tạ Trần. Mỗi bước đi của cậu đều nặng trĩu những suy tư, những trăn trở. Cậu nhìn Tạ Trần, một phàm nhân không hề có tu vi, nhưng lại có một khí chất vững chãi, một sự thấu hiểu nhân tâm phi thường. Cậu nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói về "mất người", về cái giá của sự thành tiên, và giờ đây, cậu mới thấm thía ý nghĩa sâu xa của những lời ấy.

Khi Dương Quân đến gần, Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt y tĩnh lặng, không chút ngạc nhiên hay vội vàng, như thể y đã biết trước Dương Quân sẽ đến. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, lướt qua khóe môi y, một nụ cười không mang ý nghĩa phán xét, mà chỉ là sự thấu hiểu.

"Tạ huynh..." Dương Quân cất tiếng, giọng nói có chút run rẩy, pha lẫn sự ngượng ngùng và cả một chút hy vọng. Cậu dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Ta... ta có điều muốn hỏi huynh."

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản nhìn Dương Quân. Y không thúc giục, không ép buộc, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Cái im lặng của y, sự điềm tĩnh của y lại khiến Dương Quân cảm thấy được an ủi, được lắng nghe. Cậu cảm thấy một sự tin tưởng lạ kỳ, rằng người đàn ông trước mặt mình sẽ không phán xét cậu, sẽ không trách cứ cậu, mà sẽ chỉ lắng nghe và thấu hiểu.

"Mời ngồi, Dương huynh." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm, rồi y đưa tay rót một chén trà nóng hổi, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, như xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng Dương Quân.

Dương Quân bước tới, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Ánh mắt cậu vẫn đầy hoài nghi và tìm kiếm, nhưng cũng có một chút nhẹ nhõm. Cậu nhìn chén trà bốc hơi nghi ngút, rồi lại nhìn Tạ Trần. Cậu biết, đây là thời khắc quan trọng, là bước ngoặt trong cuộc đời tu tiên của cậu. Cậu cần phải đưa ra quyết định, phải chọn lựa giữa con đường cũ đầy rẫy sự dối trá và một con đường mới, một con đường của nhân tính, dù còn mù mịt phía trước. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu một lần nữa, đôi mắt vẫn tĩnh lặng, chờ đợi lời nói từ Dương Quân, một ánh mắt đầy bao dung và thấu hiểu. Cậu biết, cuộc trò chuyện này, dù ngắn ngủi hay dài lâu, sẽ định hình lại toàn bộ thế giới quan của mình. Hạt giống nghi ngờ đã nảy mầm, và giờ đây, Dương Quân đã sẵn sàng để vun trồng nó, dù phải đối mặt với bất cứ phong ba bão táp nào từ tông môn của mình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free