Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 173: Chân Lý Vỡ Vụn: Mắt Thấy Tội Ác, Lòng Đấu Tranh

Đêm đen như mực, không trăng không sao, chỉ có ngàn vạn vì tinh tú xa xăm lấp lánh như những con mắt vô định của Thiên Đạo. Trên đỉnh Vọng Nguyệt, cách Thành Vô Song không xa, một bóng hình yểu điệu ẩn mình trong màn sương giăng. Lăng Nguyệt Tiên Tử vận bạch y tinh khiết, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại không ngừng quét qua vùng đất thấp phía dưới. Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ rung động, phản chiếu chút ánh sáng mờ ảo trong bóng tối. Nàng đến đây, không phải để can thiệp, mà để quan sát. Một sự quan sát lạnh lùng, vô cảm, như thể nàng đang xem một vở kịch mà mình không phải là một phần của nó.

Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài. Một luồng khí tức hung hãn đột nhiên xé toạc màn đêm, mang theo áp lực cường đại của pháp lực. Từ phía chân trời, những điểm sáng nhỏ li ti nhanh chóng phóng lớn, hóa thành hàng chục, hàng trăm đạo quang mang đủ màu sắc, lao thẳng về phía Thành Vô Song. Tiếng gió rít gào, tiếng pháp khí xé không khí, và những tiếng hô hoán đầy ngạo mạn vang vọng: "Kẻ phàm nhân hèn mọn, dám chống lại tiên gia! Chết đi!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày. Thiên Huyền Phái, quả nhiên, đã ra tay. Nàng đã dự liệu được điều này, nhưng sự tàn bạo và trắng trợn của chúng vẫn khiến nàng cảm thấy một chút khó chịu. Những tu sĩ này, vốn dĩ được sinh ra để bảo vệ chúng sinh, để duy trì trật tự, vậy mà giờ đây, chúng lại giáng đòn hủy diệt xuống những phàm nhân vô tội, chỉ vì một lời thỉnh cầu được sống bình yên.

Ngay lập tức, pháp thuật rực rỡ bùng nổ, biến đêm tối thành một bức tranh hỗn loạn của ánh sáng và bóng tối. Hỏa cầu khổng lồ lao xuống, nổ tung trên những mái nhà lợp ngói, biến chúng thành tro bụi. Lôi điện xanh biếc giáng xuống như roi quất, xé toạc mặt đất, làm đổ sập những bức tường đá kiên cố. Tiếng kêu la hoảng loạn, tiếng khóc than xé lòng của phàm nhân vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng gầm thét của pháp khí và tiếng cười man rợ của tu sĩ Thiên Huyền Phái. Mùi khét lẹt của pháp thuật cháy, mùi bụi đất bốc lên nồng nặc, xen lẫn với mùi tanh nồng của máu tươi, tạo nên một không khí đặc quánh sát khí.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt nàng vẫn giữ sự lạnh lùng, nhưng sâu thẳm bên trong, một vết nứt vô hình bắt đầu xuất hiện. Nàng từng tin rằng sức mạnh của tu sĩ là để bảo vệ, để giữ gìn. Nhưng những gì nàng đang thấy lại là sự hủy diệt, là sự tàn sát không chút thương tiếc. Những luồng pháp lực không chỉ nhắm vào tường thành, mà còn cố tình oanh tạc những khu dân cư, ép buộc phàm nhân phải lộ diện, phải chịu đựng sự trừng phạt của "tiên gia".

Thế nhưng, trong biển lửa và hỗn loạn đó, nàng cũng thấy một cảnh tượng khác. Từ bên dưới, một tiếng gầm vang như sấm sét xé toạc bầu không khí: "Giết! Bảo vệ gia đình! Bảo vệ Thành Vô Song!" Đó là tiếng của Bách Lý Hùng, vị thành chủ của Thành Vô Song. Dù không có pháp lực, không có thần thông, nhưng hắn lại cầm trên tay thanh đại đao nặng nề, dẫn đầu đám dân quân lao ra chống trả. Họ dùng cung tên, dùng đá, dùng những ngọn giáo thô sơ, thậm chí là dùng chính thân mình để che chắn cho những người yếu thế hơn. Những mũi tên tẩm độc, những tảng đá lớn, dù không thể gây hại cho tu sĩ, nhưng lại thể hiện một ý chí phản kháng kiên cường đến khó tin. Một vài tu sĩ Thiên Huyền Phái, vì khinh địch, đã bị những đòn tấn công bất ngờ này làm cho chật vật, thậm chí bị thương nhẹ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn thấy những gương mặt phàm nhân, có người run rẩy vì sợ hãi, có người nước mắt lưng tròng, nhưng tất cả đều không lùi bước. Họ hình thành những bức tường người, che chắn cho phụ nữ, trẻ nhỏ. Những người lính gác kiên cường đứng trên tường thành, dùng những tấm lá chắn gỗ, những mũi tên tẩm độc để chống trả những luồng pháp thuật đang giáng xuống như mưa. Dù biết rằng sức mạnh của họ là nhỏ bé, là vô vọng, nhưng ánh mắt của họ vẫn rực cháy ngọn lửa kiên định. Nàng thấy một đứa trẻ ôm chặt lấy mẹ mình, tiếng khóc nghẹn ngào. Nàng thấy một ông lão, dù lưng đã còng, vẫn cố gắng vác từng tảng đá để gia cố bức tường. Nàng thấy một người phụ nữ, dù sợ hãi đến tột cùng, vẫn cố gắng băng bó vết thương cho chồng.

Đây không phải là sự yếu đuối mà nàng từng nghĩ về phàm nhân. Đây là một thứ sức mạnh khác, một thứ sức mạnh mà pháp lực không thể đong đếm, một thứ sức mạnh đến từ sâu thẳm trong huyết quản của mỗi con người. Đó là ý chí sinh tồn, là tình yêu thương, là sự bảo vệ những người thân yêu. Nó chân thực đến mức khiến cho những phép thuật hủy diệt của Thiên Huyền Phái trở nên vô nghĩa, trở nên tàn bạo một cách trần trụi.

Đôi mắt Lăng Nguyệt Tiên Tử chợt nheo lại. Một tu sĩ Thiên Huyền Phái, với đạo bào màu đen thêu hình rồng bạc, mang theo khí tức pháp lực mạnh mẽ, ánh mắt lạnh lùng, đang đứng trên một phi kiếm, khinh thường nhìn xuống. Hắn phất tay, một luồng hỏa diễm cuồn cuộn lao thẳng vào một căn nhà gỗ nơi có một gia đình phàm nhân đang ẩn nấp. Ngọn lửa bùng lên, nuốt chửng căn nhà, tiếng kêu cứu thảm thiết vang vọng. Hắn cười khẩy, như thể đó chỉ là một trò tiêu khiển.

"Mất người..." Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói khàn đặc, không biết là nói với ai, hay chỉ là nói với chính mình. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng nàng. Nàng từng được dạy rằng tu sĩ phải giữ "tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến", phải dứt bỏ nhân tình thế thái để truy cầu đại đạo. Nhưng liệu sự "bất biến" đó có phải là sự vô cảm, sự tàn nhẫn đến mức này? Niềm tin vào lý tưởng tu tiên mà nàng đã theo đuổi bao năm qua, giờ đây, đang lung lay dữ dội. Nàng đã từng chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sự bất công của thế giới, nhưng chưa bao giờ nó lại rõ ràng, trần trụi và đau đớn như khoảnh khắc này.

***

Trên đài chỉ huy cao nhất của Thành Vô Song, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh áo vải cũ kỹ, nhưng lại tỏa ra một khí chất trầm ổn đến lạ lùng, như một ngọn núi đá vững chãi giữa cuồng phong. Y không có pháp lực, không có thần thông, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự hỗn loạn và tìm ra một sợi chỉ mỏng manh để nắm giữ. Bên cạnh y, Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, liên tục quay sang nhìn Tạ Trần, chờ đợi từng mệnh lệnh. Mộ Dung Tuyết đứng phía sau, gương mặt dịu dàng nhưng đôi mắt sắc bén, liên tục ghi chép và đưa ra những lời bổ trợ chính xác.

"Hướng Đông Bắc, tập trung hỏa lực!" Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, không hề nao núng giữa tiếng gầm rú của pháp thuật và tiếng kêu la của chiến trường. Y đưa tay chỉ về một góc tường thành đang bị pháp thuật công kích dữ dội. "Chúng muốn phá vỡ trận pháp phòng ngự sơ khai ở đó. Bách Lý huynh, cho quân dự bị xuất kích từ hầm ngầm số ba. Nhớ kỹ, chỉ ba trăm người, dùng khói độc và đá lăn, không được giao chiến trực diện!"

Bách Lý Hùng không chút do dự, lập tức gầm lên: "Rõ! Quân sĩ đâu, theo ta! Thề chết bảo vệ thành!" Hắn vung thanh đại đao, thân hình vạm vỡ lao nhanh xuống khỏi đài chỉ huy, dẫn theo một nhóm binh sĩ tinh nhuệ biến mất vào một lối đi bí mật. Tiếng hô "Bảo vệ Thành Vô Song!" vang vọng, tiếp thêm sức mạnh cho những người lính đang chiến đấu.

Mộ Dung Tuyết, sau khi xác nhận các mệnh lệnh đã được truyền đạt, khẽ thì thầm bên tai Tạ Trần, giọng nói mang theo chút lo lắng ẩn ý: "Xem ra chúng vẫn chưa dùng toàn lực. Nhưng sự tàn nhẫn này... thật khó chấp nhận." Nàng nhìn xuống cảnh tượng đổ nát bên dưới, những ngọn lửa bốc cao ngút trời, những thi thể phàm nhân nằm la liệt, trái tim nàng thắt lại. Là một y sư, nàng thấu hiểu nỗi đau của sinh mệnh hơn ai hết.

Tạ Trần khẽ thở dài, ánh mắt y nhìn về phía những tu sĩ Thiên Huyền Phái đang phô trương pháp lực. "Chúng nghĩ phàm nhân chỉ là con kiến, có thể tùy tiện chà đạp. Chúng đã quên mất rằng, ngay cả con kiến, khi bị dồn vào đường cùng, cũng sẽ cắn lại." Y không nói thêm, nhưng trong ánh mắt y, Mộ Dung Tuyết thấy một nỗi đau xót vô hạn, nhưng cũng là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Hãy chuẩn bị Phá Hồn Tán ở cổng Tây. Chúng sẽ không ngờ rằng phàm nhân lại có thể chế tạo ra thứ độc dược có thể ảnh hưởng đến linh khí."

Dương Quân đứng cách đó không xa, đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh giờ đây lại chất chứa sự bàng hoàng và đấu tranh dữ dội. Anh đã chứng kiến tất cả. Từ những ngọn lửa hủy diệt của Thiên Huyền Phái, những tiếng kêu la thảm thiết của phàm nhân, cho đến sự bình tĩnh đến khó tin của Tạ Trần. Anh đã từng tôn sùng sức mạnh, tôn sùng tu tiên, nhưng những gì anh đang thấy lại là sự chà đạp, sự vô cảm đến tột cùng của "tiên gia".

Anh nhìn Tạ Trần, nhìn cách một phàm nhân không chút pháp lực, lại có thể chỉ huy một cuộc chiến chống lại những tu sĩ cường đại. Từng mệnh lệnh của Tạ Trần không dựa trên sức mạnh cá nhân, mà dựa trên sự suy luận cực hạn, khả năng nhìn thấu nhân tâm và điểm yếu của đối phương. Y không chiến đấu bằng pháp thuật, y chiến đấu bằng trí tuệ, bằng sự hiểu biết sâu sắc về con người và bản chất của cuộc chiến.

"Đây là... tu tiên sao? Đây là đạo lý sao?" Dương Quân lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía những tu sĩ Thiên Huyền Phái đang tiếp tục gieo rắc tai ương. Anh đã từng tranh luận với Tạ Trần về đại đạo, về việc tu sĩ cần phải siêu thoát phàm trần. Nhưng giờ đây, anh thấy những tu sĩ kia đang lún sâu vào sự tàn bạo, vào dục vọng quyền lực, hoàn toàn "mất người". Còn Tạ Trần, một phàm nhân, lại đang bảo vệ những giá trị nhân sinh một cách chân thực nhất.

Sự kiên cường của phàm nhân Thành Vô Song, sự đoàn kết của họ, và trí tuệ của Tạ Trần đang tạo nên một bức tường thép vô hình, vững chắc hơn bất kỳ trận pháp nào. Dù thương vong không ngừng tăng lên, nhưng ngọn lửa phản kháng trong lòng họ vẫn không tắt. Anh thấy một đứa trẻ, vừa mất cha mẹ, nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ những người khác. Anh thấy những người lính gác, dù trọng thương, vẫn cố gắng đứng dậy, vung vũ khí.

Dương Quân nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Sức mạnh của sự sống, sức mạnh của việc bảo vệ những gì mình trân quý. Thứ mà nhiều tu sĩ đã đánh mất trên con đường truy cầu trường sinh." Anh đã không hiểu hết ý nghĩa của nó, nhưng giờ đây, anh đã tận mắt chứng kiến. Anh đã từng nghĩ tu sĩ cao quý hơn phàm nhân, nhưng giờ đây, anh thấy sự cao quý thực sự nằm ở đâu.

Niềm tin vào Tiên Môn, vào con đường tu tiên mà anh đã theo đuổi bấy lâu, đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Anh cảm thấy một sự ghê tởm đối với hành động của Thiên Huyền Phái, và một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Tạ Trần cùng những phàm nhân kiên cường này. Ngọn lửa hy vọng trong lòng anh, tưởng chừng đã bị dập tắt bởi sự thất vọng, lại đang được nhen nhóm trở lại, nhưng không phải từ những lời giáo huấn của Tiên Môn, mà từ chính ý chí của phàm nhân.

Anh nhìn Tạ Trần, người vẫn bình tĩnh đưa ra những chỉ thị, đôi mắt y vẫn sâu thẳm như biển cả. Dường như Tạ Trần đã lường trước tất cả. Y không chỉ là một thư sinh, y là một nhà chiến lược, một triết gia, và hơn hết, y là một con người, đúng nghĩa nhất. Sự xuất hiện của Tạ Trần và những gì anh đang chứng kiến ở Thành Vô Song đã hoàn toàn thay đổi nhận thức của Dương Quân. Anh biết rằng, mình không thể quay lại con đường cũ nữa. Con đường của anh, từ giờ phút này, sẽ phải là một con đường khác, một con đường mà anh sẽ phải tự mình khám phá, không còn dựa dẫm vào những lời giáo huấn của Tiên Môn.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ chân trời phía Đông, cuộc tấn công của Thiên Huyền Phái cuối cùng cũng tạm lắng. Chúng không thể phá vỡ được Thành Vô Song một cách dễ dàng như dự kiến, và sự chống trả kiên cường của phàm nhân, cùng với những chiến thuật lạ lùng của Tạ Trần, đã khiến chúng phải chịu một vài tổn thất không đáng có. Những tu sĩ kiêu ngạo cuối cùng cũng phải tạm rút lui, để lại phía sau một Thành Vô Song đổ nát, nhưng vẫn kiên cường đứng vững.

Trong Hẻm Núi U Ảnh, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử ẩn mình, không khí vẫn còn đặc quánh mùi khét của pháp thuật và mùi máu tanh. Gió lạnh luồn qua những khe đá, mang theo hơi ẩm của đất và mùi rêu phong. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi bệt xuống một tảng đá lạnh lẽo, tấm bạch y tinh khiết của nàng giờ đây vương chút bụi bẩn, không còn vẻ thanh tao thoát tục như thường lệ. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt, như một ngọn nến leo lét trong bão tố, phản chiếu sự hỗn loạn trong đôi mắt nàng.

Hình ảnh những phàm nhân vô tội bị tàn sát, những căn nhà bốc cháy, tiếng kêu la thảm thiết... tất cả cứ lởn vởn trong tâm trí nàng như một cơn ác mộng. Và đối lập với cảnh tượng hủy diệt đó, là hình ảnh Tạ Trần. Một phàm nhân gầy gò, không hề có pháp lực, nhưng lại bình tĩnh chỉ huy, đôi mắt kiên định, ánh lên vẻ trí tuệ và lòng trắc ẩn. Y không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói, mỗi hành động của y đều chứa đựng một sức mạnh vô hình, một sự kiên cường đến khó tin.

Nàng nhớ lại những lời giảng về "đại đạo", về "cứu vớt chúng sinh", về việc tu sĩ phải siêu thoát phàm trần để đạt đến cảnh giới cao hơn. Đó là những lời giáo huấn mà nàng đã theo đuổi từ khi còn là một thiếu nữ, là kim chỉ nam cho toàn bộ cuộc đời tu luyện của nàng. Nhưng những gì nàng đã thấy đêm nay lại hoàn toàn mâu thuẫn với mọi lý tưởng đó. Thiên Huyền Phái, một tông môn danh tiếng, lại hành động tàn bạo, ích kỷ, vô cảm đến mức khiến nàng rùng mình. Chúng không chỉ không "cứu vớt chúng sinh", mà còn là kẻ hủy diệt chúng sinh. Chúng không "siêu thoát phàm trần", mà lại lún sâu vào dục vọng quyền lực và sự khinh miệt.

"Đại đạo... chân lý... hay chỉ là lời dối trá?" Lăng Nguyệt thì thầm với chính mình, giọng nói khàn đặc, run rẩy. Lòng tin của nàng, đã từng vững chãi như núi cao, giờ đây vỡ vụn như pha lê dưới chân. Nàng cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng, không phải vì vết thương thể xác, mà là vết thương trong tâm hồn. Niềm tin vào đạo lý tu tiên, vào sự vĩ đại của giới tu sĩ mà nàng đã đặt trọn đời mình vào đó, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát.

"Thiên Huyền Phái... các ngươi đã 'mất người' đến mức nào rồi?" Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần mà Dương Quân đã thuật lại. "Khi con người chỉ còn biết đến bản thân, đến linh lực, đến cái gọi là 'Thiên Đạo', họ sẽ dần 'mất người'." Giờ đây, nàng hiểu rõ hơn bao giờ hết ý nghĩa sâu xa của những lời ấy. Chính những người tu sĩ kia, những kẻ tự xưng là "tiên gia", mới là những kẻ đã đánh mất bản chất con người mình.

Và Tạ Trần, một phàm nhân, lại có thể làm được điều mà nàng, một Tiên Tử cao quý, không thể hoặc không dám làm. Y đã đứng lên bảo vệ những người yếu thế, bảo vệ những giá trị nhân sinh cơ bản nhất, bằng chính trí tuệ và lòng kiên định của mình. "Một phàm nhân... lại có thể làm được điều mà tiên gia không làm được..." Lời nói của nàng giờ đây không còn sự hoài nghi, mà là một sự thừa nhận đau đớn.

Nàng chậm rãi đưa tay lên, chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc. Hơi ấm quen thuộc từ pháp khí lan tỏa, nhưng không thể xoa dịu được sự lạnh lẽo trong lòng nàng. Chiếc trâm này là biểu tượng của địa vị, của sức mạnh, của con đường tu tiên mà nàng đã chọn. Nhưng giờ đây, nó lại khiến nàng cảm thấy nặng trĩu. Nàng đã từng nghĩ rằng sức mạnh sẽ mang lại bình an, sẽ mang lại công lý. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn nhiều.

Nàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi khí lạnh của buổi sớm mai. Khi mở mắt ra, đôi mắt phượng của nàng không còn sự lạnh lùng hay hoài nghi nữa, mà thay vào đó là một ánh sáng mới. Ánh sáng của sự quyết tâm, của một sự tìm kiếm chân lý mới. Nàng không biết con đường phía trước sẽ đi về đâu, nhưng nàng biết mình không thể tiếp tục đứng yên, không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ.

Thiên Đạo đang suy kiệt, và cùng với đó, những giá trị cũ cũng đang sụp đổ. Liệu có phải, cái giá của sự "thành tiên" thực sự là sự "mất người"? Và liệu, trong kỷ nguyên sắp tàn này, chân lý thực sự lại nằm ở đâu đó giữa phàm trần, giữa những con người bình thường, không pháp lực, không thần thông, nhưng lại sở hữu một thứ sức mạnh chân thật nhất: nhân tính?

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng dậy, ánh mắt nàng nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ngọn khói vẫn còn vấn vít bay lên từ những tàn tích, nhưng nơi đó, nàng cũng thấy những ngọn lửa của sự sống, của ý chí không ngừng cháy. Nàng quyết định rời đi, không phải để trốn tránh, mà để tìm kiếm. Nàng sẽ phải tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đang giằng xé tâm can mình. Con đường nàng đi, từ giờ phút này, sẽ không còn là con đường cũ nữa. Nó sẽ là một con đường mà nàng sẽ phải tự mình khám phá, không còn dựa dẫm vào những lời giáo huấn của Tiên Môn, mà dựa vào chính những gì nàng đã tận mắt chứng kiến, và vào chính lương tri của mình. Nàng không còn chắc chắn về "Thiên Đạo", nhưng nàng chắc chắn về "nhân tính".

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free