Nhân gian bất tu tiên - Chương 172: Pháo Đài Vô Song: Ý Chí Thép Của Phàm Nhân
Màn đêm đã buông xuống thật sâu, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, nhưng Đại Sảnh Thành Chủ vẫn ngập tràn ánh sáng rực rỡ từ những ngọn đèn dầu. Chúng bập bùng trên những tấm bản đồ lớn trải rộng trên chiếc bàn gỗ cổ kính, hắt lên khuôn mặt của ba con người đang dồn hết tâm trí vào cuộc chiến sắp tới. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và cả mùi mồ hôi thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy quyết tâm. Tiếng bước chân hối hả vọng lại từ hành lang, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và những lời thì thầm trầm thấp tạo nên một bản hòa âm của sự khẩn trương, của một thành trì đang nín thở chờ đợi cơn phong ba.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, và ánh mắt kiên nghị đặc trưng của một tướng quân dày dạn trận mạc, đang chỉ tay trên tấm bản đồ Thành Vô Song. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của y giờ đây hằn lên những đường nét lo âu, nhưng ý chí lại càng thêm kiên cường. Y thường mặc giáp trụ nhẹ, nhưng lúc này chỉ là bộ thường phục đơn giản, tôn lên vẻ dũng tướng oai phong, chính trực. "Thiên Huyền Phái tuy mạnh, nhưng Thành Vô Song này sẽ không lùi một bước!" Giọng y trầm hùng, vang vọng trong đại sảnh, đầy khí phách. "Ta thề sẽ bảo vệ từng tấc đất, từng sinh mạng phàm nhân!" Mỗi lời nói của y đều là một lời tuyên thệ, găm sâu vào lòng đất và thấu cả tầng mây. Y vạch ra những tuyến phòng thủ, những điểm yếu cần củng cố, những nơi cần bố trí dân quân, từng đường nét trên bản đồ đều là một phần xương máu của y. "Chúng ta phải biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Mỗi con đường, mỗi góc phố đều phải là một chiến tuyến. Chúng ta không thể trông chờ vào bất kỳ ai ngoài chính mình."
Tạ Trần đứng cạnh, thân hình gầy gò, thư sinh, nhưng lại toát lên một vẻ trầm ổn, sâu sắc đến lạ thường. Làn da trắng nhợt của y dường như không thuộc về thế giới đầy nắng gió này, mà thuộc về những thư phòng yên tĩnh, nơi y có thể mặc sức nhìn thấu nhân tâm. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn xuyên thấu mọi âm mưu, mọi toan tính. Y mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, tương phản hoàn toàn với vẻ oai phong của Bách Lý Hùng. Tạ Trần khẽ gật đầu, lời nói trầm tĩnh, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. "Sức mạnh của phàm nhân không nằm ở linh khí, mà ở ý chí và sự đoàn kết, Thành chủ." Y chậm rãi đưa tay chỉ vào những khu vực dân cư dày đặc trên bản đồ. "Hãy khơi dậy tinh thần đó trong mỗi người dân. Biến mỗi người thành một phần của bức tường bất khả xâm phạm. Linh lực có thể bị đánh tan, nhưng ý chí kiên định, sự gắn kết của vạn người lại là một bức tường vô hình mà ngay cả thần thông cũng khó lòng phá vỡ." Trong lòng Tạ Trần, y hiểu rõ, đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến về niềm tin, về đạo lý. Phàm nhân phải chứng minh được giá trị của mình, chứng minh rằng họ không phải là những con kiến mặc sức bị chà đạp.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, đang cẩn thận ghi chép và sắp xếp những chồng giấy tờ, bản báo cáo. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi lo lắng khó tả, nhưng ánh mắt lại đầy tin tưởng khi nhìn Tạ Trần. "Tài nguyên lương thực và vật liệu xây dựng đã được thống kê, Thành chủ. Chúng ta cần một kế hoạch phân bổ hợp lý để duy trì sức bền trong cuộc chiến dài hơi." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy hiệu quả. "Mạng lưới của chúng ta đã rà soát lại toàn bộ kho dự trữ, và cũng đã liên hệ với các thương nhân đáng tin cậy ở các thành trì lân cận để chuẩn bị cho việc thu mua thêm. Tuy nhiên, việc vận chuyển trong thời điểm này sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nhất là khi Thiên Huyền Phái có thể phong tỏa các con đường." Nàng hiểu rằng, một cuộc chiến không chỉ cần dũng khí, mà còn cần sự chuẩn bị chu đáo, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất.
Một Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, hối hả bước vào, cúi đầu báo cáo. "Bẩm Thành chủ, các đội dân quân đã sẵn sàng. Tinh thần chiến đấu của dân chúng đang lên cao. Họ nói rằng thà chết đứng còn hơn sống quỳ. Chúng ta đã phân công các đội tuần tra tăng cường, và các vị trí chiến lược đã được bố trí người canh gác." Y truyền đạt mệnh lệnh một cách rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự nhiệt huyết và trách nhiệm cao cả.
Bách Lý Hùng lắng nghe, rồi lại chỉ tay trên bản đồ, ra lệnh điều động nhân lực. "Tăng cường thêm ba đội dân quân vào khu vực Đông Môn. Đó là điểm yếu dễ bị tấn công nhất. Và đảm bảo rằng các thợ săn giỏi nhất phải được trang bị đầy đủ cung tên tẩm độc. Dù là tu sĩ có linh lực bảo vệ, cũng không thể coi thường độc dược của phàm nhân chúng ta!" Y gằn giọng, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. "Tất cả các tuyến phòng thủ phải được hoàn thiện trước hừng đông. Không một khe hở, không một điểm yếu nào được phép tồn tại!"
Tạ Trần khẽ đưa ra góp ý. "Thành chủ, ngoài việc củng cố vật lý, chúng ta cần củng cố tinh thần. Hãy tổ chức các buổi nói chuyện, kể cho họ nghe về những tội ác của Thiên Huyền Phái, về gia tộc họ Lưu bị diệt khẩu. Hãy để họ hiểu rằng, đây không chỉ là bảo vệ sinh mạng, mà là bảo vệ nhân phẩm, đạo lý của phàm nhân. Khi có một niềm tin vững chắc, sức mạnh sẽ được nhân lên gấp bội." Y nhìn vào ánh mắt của Bách Lý Hùng, rồi nhìn sang Mộ Dung Tuyết. "Và Mộ Dung cô nương, những bằng chứng nàng thu thập được, hãy chuẩn bị để công bố vào thời điểm thích hợp. Chúng ta sẽ dùng sự thật để làm lung lay niềm tin của cả giới tu tiên, chia rẽ họ từ bên trong."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên một tia sáng quyết liệt. "Ta đã chuẩn bị. Chúng ta sẽ không để những kẻ tự xưng là tiên nhân kia che giấu tội ác của mình dưới lớp vỏ đạo mạo giả dối." Nàng quay sang Bách Lý Hùng. "Thành chủ, xin hãy cho phép chúng ta sử dụng một phần tài nguyên để lập ra các đội truyền tin đặc biệt, đảm bảo thông điệp của chúng ta có thể đến được với các thành trì lân cận và cả những tai mắt trong giới tu tiên."
Bách Lý Hùng trầm ngâm, rồi dứt khoát vỗ tay lên bàn. "Được! Cứ làm theo lời Tạ công tử và Mộ Dung cô nương. Giờ đây, ta tin tưởng vào trí tuệ của hai vị hơn bất kỳ linh lực nào. Ta sẽ lo phần củng cố phòng thủ. Chúng ta sẽ cho Thiên Huyền Phái thấy, phàm nhân không phải là những con cừu non chờ bị xẻ thịt. Chúng ta là những con hổ đang ngủ quên, và khi thức tỉnh, chúng ta sẽ xé toạc mọi xiềng xích!" Giọng y vang vọng, mang theo ý chí thép của một phàm nhân kiên cường, thề nguyện bảo vệ từng tấc đất quê hương, từng sinh linh yếu ớt. Bên ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng trong tâm trí những con người ấy, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực cháy giữa màn đêm thăm thẳm.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè hé rạng sau rặng núi xa, Thành Vô Song đã hoàn toàn biến thành một đại công trường sôi động. Cổng Thành Vọng Nguyệt, vốn đã cao ngất và kiên cố với đá xanh và cổng sắt khổng lồ, giờ đây càng thêm phần vững chãi với các phù văn trận pháp mới được khắc vẽ vội vã lên tường, tuy còn thô sơ nhưng tràn đầy ý chí. Tiếng búa đập chan chát, tiếng cưa gỗ rít lên từng hồi, tiếng xe đẩy kẽo kẹt và tiếng người hô hoán hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy khí thế. Mùi gỗ mới xẻ, mùi đất ẩm và mùi mồ hôi của những thân hình đang cật lực làm việc lan tỏa khắp nơi, đánh thức cả những người còn đang say giấc. Tiếng vó ngựa lóc cóc của những đội tuần tra, tiếng xe ngựa chở vật liệu kẽo kẹt qua lại, tiếng lính gác hô hoán thay phiên, tất cả tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, ồn ào nhưng lại vô cùng trật tự, nghiêm trang. Một cảm giác an toàn mong manh, nhưng cũng đầy cảnh giác bao trùm lên thành phố.
Dân chúng, không phân biệt già trẻ, gái trai, đều tham gia vào công tác phòng thủ. Những người đàn ông khỏe mạnh vác đá, khuân gỗ, đào hào sâu hoắm xung quanh thành trì. Những người phụ nữ và trẻ em thì gánh đất, trộn vữa, hoặc chuẩn bị lương thực, nước uống cho những người đang làm việc. Không một ai tỏ ra than vãn hay chùn bước. Trong mắt họ, không còn là sự sợ hãi, mà là ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí bảo vệ những gì mình trân quý.
Vương Đại Ngưu, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, thật thà, đang cật lực vác một thân cây gỗ lớn, bước chân vững chãi như một ngọn núi. Mồ hôi nhễ nhại lăn dài trên trán, thấm ướt bộ đồ thợ săn quen thuộc của y, nhưng miệng y vẫn cười hăng hái, ánh mắt rực sáng niềm vui lao động. Y đặt mạnh thân cây xuống vị trí định sẵn, rồi quay sang một người bạn bên cạnh, giọng nói sang sảng, đầy khí phách. "Ha ha! Cứ tưởng chỉ có tu sĩ mới biết bày trận, phàm nhân chúng ta cũng không phải dạng vừa đâu!" Y vỗ mạnh vào ngực, tiếng vỗ thình thịch như trống trận. "Kẻ nào dám động vào anh Tạ Trần, ta sẽ cho biết tay! Hắn là người duy nhất thực sự đứng về phía chúng ta!" Trong lòng Vương Đại Ngưu, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh thông tuệ, mà còn là một vị cứu tinh, một người lãnh đạo đã khơi dậy niềm tin và dũng khí trong lòng những người phàm tục như y. Y tin rằng, chỉ cần đi theo Tạ Trần, họ sẽ vượt qua mọi khó khăn.
Các đội dân quân, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Thủ Lĩnh Dân Quân, đang hăng say luyện tập đội hình tại bãi đất trống gần cổng thành. Họ sử dụng các loại vũ khí thô sơ như giáo mác, rìu, cung tên, nhưng mỗi động tác đều dứt khoát, mạnh mẽ, tràn đầy sinh khí. Tiếng hô "Một, hai, ba!" vang dội, hòa cùng tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm người, tạo nên một cảnh tượng hùng tráng. Thủ Lĩnh Dân Quân, với vẻ mặt cương nghị và giọng nói trầm hùng, đi lại kiểm tra từng đội, ánh mắt sắc bén nhưng cũng đầy khích lệ. "Mọi người cố gắng! Mỗi tấc đất chúng ta bảo vệ là một tấc đất bình yên cho con cháu!" Y gằn giọng, lời lẽ trực tiếp, thẳng thắn, không vòng vo. "Chúng ta không có linh lực, nhưng chúng ta có ý chí. Chúng ta không có thần thông, nhưng chúng ta có đoàn kết. Đừng quên, chúng ta đang bảo vệ gia đình, bảo vệ nhà cửa, bảo vệ cuộc sống bình thường mà bấy lâu nay chúng ta gìn giữ. Liệu có thứ sức mạnh nào lớn hơn thế không?"
Mùi bụi đất, mùi mồ hôi và mùi kim loại từ vũ khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự cật lực, của sự chuẩn bị cho chiến tranh. Trên các bức tường thành, những thợ đá đang đục đẽo, củng cố từng phiến đá, lấp đầy từng kẽ hở. Những thợ mộc thì hì hục dựng lên những rào chắn, những chướng ngại vật vững chắc. Từ xa, những tòa nhà cao tầng của Thành Vô Song, dưới bàn tay của những người phàm tục, đang dần biến đổi. Chúng không chỉ là những ngôi nhà, mà là những chiến lũy, những pháo đài sống, được dựng nên bằng mồ hôi, nước mắt và ý chí sắt đá của hàng vạn người. Họ không còn là những cá thể yếu ớt, dễ bị bắt nạt. Họ đã trở thành một khối thống nhất, một bức tường thành vững chắc mang tên "ý chí phàm nhân". Ngọn lửa của sự sống, của niềm tin vào chính nghĩa, đang bùng cháy rực rỡ trong trái tim mỗi người dân Thành Vô Song, thách thức mọi thần thông, mọi linh lực của giới tu tiên.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, mang theo một vẻ đẹp bi tráng đến nao lòng. Những ngọn lửa nhỏ bắt đầu bập bùng từ các bếp ăn dã chiến dưới chân tường thành, mang theo mùi khói và thức ăn ấm áp, xua đi cái lạnh se sắt của buổi chiều tà. Gió nhẹ thổi vi vút trên cao, mang theo tiếng chim đêm gọi đàn từ phía xa, điểm xuyết vào không gian tĩnh mịch. Trên đỉnh tường thành cao ngất, nơi những tảng đá xanh kiên cố vừa được củng cố thêm, Tạ Trần và Dương Quân đứng cạnh nhau, lặng lẽ quan sát Thành Vô Song đang dần chìm vào màn đêm. Mùi đất mới, mùi đá cũ và mùi khói bếp xa xa quyện vào nhau, gợi lên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa lạ lẫm. Bầu không khí yên tĩnh hơn so với sự huyên náo ban ngày, nhưng vẫn có thể cảm nhận được một sự căng thẳng vô hình, như một sợi dây đàn đang bị kéo căng đến cực hạn. Ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu sáng một phần thành phố, vẽ nên những bóng đổ dài và kỳ ảo.
Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang nhìn xuống thành phố. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh giờ đây ánh lên vẻ ngạc nhiên và suy tư sâu sắc. Anh vẫn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt quen thuộc, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Tóc đen dài được buộc cao gọn gàng. Anh nhìn những gương mặt phàm nhân mệt mỏi nhưng kiên định, những ngọn lửa vẫn cháy trong các bếp ăn dã chiến, và cảm nhận được một ý chí phi thường đang trỗi dậy từ sâu thẳm trong lòng mỗi người.
"Ta chưa từng thấy phàm nhân nào có ý chí kiên cường như vậy..." Giọng Dương Quân trầm thấp, mang theo chút bối rối. "Họ không có linh khí, không có thần thông, nhưng lại có một thứ sức mạnh khác... Một sức mạnh mà ta chưa từng thấy ở Tiên Môn, dù là những tông môn danh tiếng nhất." Anh khẽ lắc đầu, như không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Niềm tin vào đạo lý tu tiên, vào sự vĩ đại của các Tiên Môn mà anh đã được dạy dỗ từ thuở nhỏ, đang bị lung lay dữ dội trước cảnh tượng này. Anh đã từng nghĩ phàm nhân chỉ là những con kiến yếu ớt, sống dưới sự che chở (hoặc thống trị) của tu sĩ, nhưng giờ đây, anh thấy một ngọn lửa bùng cháy trong họ, một ngọn lửa mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ tu sĩ nào.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng ánh mắt y lại ẩn chứa một nỗi niềm sâu sắc. Y đưa tay chỉ ra xa, về phía những mái nhà lợp ngói ẩn hiện trong bóng đêm, nơi những ngọn khói bếp vẫn vấn vít bay lên. "Đó là sức mạnh của sự sống, Dương Quân. Sức mạnh của việc bảo vệ những gì mình trân quý. Thứ mà nhiều tu sĩ đã đánh mất trên con đường truy cầu trường sinh, trên con đường truy cầu sức mạnh." Giọng y trầm ấm, nhưng lời nói lại như những nhát dao cứa vào tận tâm can. "Khi con người chỉ còn biết đến bản thân, đến linh lực, đến cái gọi là 'Thiên Đạo', họ sẽ dần 'mất người'. Họ sẽ quên đi lý do vì sao họ bắt đầu tu luyện, quên đi giá trị của một cuộc sống bình thường, của những mối liên kết thân thuộc."
Dương Quân quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hoài nghi và đấu tranh. "Nhưng... không phải tu tiên là để siêu thoát phàm trần, để đạt đến cảnh giới cao hơn, để bảo vệ chúng sinh sao? Đó là điều mà Tiên Môn luôn dạy dỗ."
Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười ẩn chứa sự chua chát. "Bảo vệ chúng sinh, hay là bảo vệ quyền lực của chính mình? Siêu thoát phàm trần, hay là chạy trốn khỏi những trách nhiệm của một con người? Bản chất của việc 'thành tiên' đã bị bóp méo từ bao giờ, Dương Quân à." Y nhìn sâu vào đôi mắt của Dương Quân. "Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng từng có thứ sức mạnh ấy, thứ sức mạnh của sự chân thành, của nhân tính. Nhưng nàng đang dần quên đi nó, bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng, của chấp niệm tu luyện. Nàng đã từng cứu rỗi biết bao người, nhưng giờ đây, nàng lại đang đứng trước nguy cơ đánh mất chính mình."
Lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Dương Quân. Anh nhớ lại hình ảnh Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi khó tả. Anh đã từng ngưỡng mộ nàng, tin tưởng vào con đường nàng đi, nhưng những lời Tạ Trần nói, cộng với những gì anh đã chứng kiến ở Thành Vô Song, đang khiến niềm tin ấy tan vỡ từng mảnh. Liệu con đường anh đang đi, con đường mà Tiên Môn đang theo đuổi, có thực sự là chính đạo? Hay đó chỉ là một ảo ảnh được bao bọc bởi danh vọng và quyền lực?
Dương Quân trầm ngâm, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn đèn của Tiên Môn vẫn còn le lói, xa vời vợi trên đỉnh núi. Anh cảm thấy một sự giằng xé lớn lao trong nội tâm. Một bên là niềm tin đã ăn sâu vào máu thịt, một bên là sự thật trần trụi mà anh đang chứng kiến. Anh hiểu rằng, sự kiên cường và ý chí của phàm nhân Thành Vô Song sẽ tạo ra một thách thức lớn hơn nhiều so với những gì Thiên Huyền Phái dự đoán. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực, mà còn là một cuộc đối đầu về đạo lý, về bản chất của sự tồn tại. Và có lẽ, sự thay đổi trong nhận thức của anh chính là bước khởi đầu cho một con đường mới, một con đường mà anh sẽ phải tự mình khám phá, không còn dựa dẫm vào những lời giáo huấn của Tiên Môn. Ý chí phàm nhân, tưởng chừng yếu ớt, lại đang thắp lên một ngọn lửa hy vọng và cũng là một ngọn lửa thử thách trong trái tim của một tu sĩ như anh.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.