Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 171: Bằng Chứng Âm Thầm: Lưới Tuyết Thâu Tin

Trong màn đêm tịch mịch, ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vầng trán thanh khiết của Lăng Nguyệt Tiên Tử, để lại một vẻ đẹp siêu thoát nhưng cũng đầy u hoài. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ sáng bừng lên, một ánh sáng bạc rực rỡ, không còn yếu ớt như trước, như thể nó cũng đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới. Sự tĩnh lặng của Thiên Đỉnh Cung không thể che giấu được cơn bão đang nhen nhóm trong lòng nàng, một cơn bão của sự thức tỉnh và quyết định. Nàng là một tu sĩ, nhưng nàng cũng là một con người, và cái "nhân tính" mà Tạ Trần đang cố gắng gìn giữ cho nhân gian, cũng chính là thứ mà nàng đã luôn cố gắng bảo vệ trong sâu thẳm linh hồn mình, giữa dòng xoáy tu luyện khắc nghiệt và vô tình của tiên đạo. Ánh mắt nàng lại mở ra, nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ngọn lửa vẫn kiên cường bùng cháy, giờ đây không còn chỉ là những đốm sáng đơn lẻ, mà đã liên kết lại, tạo thành một mạch sáng rực rỡ, như một lời tuyên ngôn không lời của ý chí phàm nhân. Nàng biết, nàng không thể thờ ơ được nữa. Sự thay đổi, đã đến lúc phải xảy ra.

***

Sáng sớm hôm sau, tại Đại Sảnh Thành Chủ của Thành Vô Song, không khí vẫn còn vương vấn sự căng thẳng của đêm qua, nhưng đã được thay thế bằng một vẻ quyết tâm khác. Ánh nắng ban mai xuyên qua những khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt vàng nhạt lên nền đá lát cổ kính, nhưng không thể làm tan đi vẻ nghiêm nghị trên gương mặt của những người đang ngồi họp. Tiếng nói chuyện nhỏ, tiếng giấy tờ sột soạt, thỉnh thoảng lẫn với tiếng bước chân nặng nề của binh lính tuần tra bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng trầm lắng của sự chuẩn bị. Mùi gỗ cũ của sảnh đường hòa quyện với mùi mực và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những tài liệu cổ xưa, tạo nên một không gian vừa trang trọng, vừa mang nặng dấu ấn thời gian.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự tỉnh táo, ngồi đối diện với Bách Lý Hùng. Giữa hai người là một bàn trà nhỏ, trên đó đặt vài chén trà đã nguội và một chồng thư từ. Y mặc một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, tương phản hoàn toàn với vẻ oai phong lẫm liệt của Bách Lý Hùng. Vị Thành chủ với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, lúc này lại lộ rõ vẻ ưu tư. Râu quai nón rậm rạp của ông ta khẽ rung lên theo từng hơi thở dài.

Dương Quân đứng cạnh bàn, nét mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài và những cuộc gặp gỡ bí mật, nhưng ánh mắt hắn vẫn ánh lên vẻ kiên định không hề suy suyển. Bộ đạo bào màu lam nhạt của hắn đã có chút sờn cũ, nhưng khí chất nho nhã, chính trực vẫn không hề giảm bớt. Hắn là cầu nối giữa thế giới tu tiên đang dần tha hóa và lý tưởng bảo vệ nhân gian của Tạ Trần.

"Thành chủ, có vài nơi đã hồi đáp, tỏ ý muốn liên kết," Bách Lý Hùng trầm giọng nói, giọng ông ta trầm hùng, đầy khí phách nhưng lúc này lại xen lẫn sự lo lắng. "Tuy nhiên, cũng có không ít nơi vẫn lo sợ uy danh của Thiên Huyền Phái. Lời đe dọa của bọn chúng đã gieo rắc sự kinh hoàng sâu sắc." Ông đặt một lá thư xuống bàn, nét mặt nặng trĩu. "Họ e ngại, e ngại rằng sự liên kết này sẽ chỉ chọc giận Thiên Huyền Phái thêm, và mang lại họa diệt môn cho họ mà thôi."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào những lá thư, dường như đang đọc thấu cả những nỗi sợ hãi ẩn sâu trong từng nét chữ. Y hiểu rằng, sự sợ hãi là một thứ xiềng xích vô hình, trói buộc lòng người còn chặt hơn bất kỳ phép thuật nào. Đặc biệt là khi đối diện với một thế lực hùng mạnh đã gieo rắc nỗi kinh hoàng trong hàng trăm năm qua như Thiên Huyền Phái. Những lời lẽ của Bách Lý Hùng không làm y nao núng, ngược lại, chúng càng củng cố thêm quyết tâm của y.

Dương Quân tiến lên một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết và quyết tâm của tuổi trẻ. "Thiên Huyền Phái tin rằng chỉ cần thị uy đủ mạnh, phàm nhân sẽ khuất phục. Bọn họ không hề lường trước được trí tuệ của người, Tạ tiên sinh. Họ tự phụ vào sức mạnh tuyệt đối của mình, cho rằng chỉ cần một cái phẩy tay là có thể dẹp yên mọi sự phản kháng." Hắn khẽ thở dài, trong đôi mắt sáng ngời hiện lên sự phẫn nộ. "Họ coi thường phàm nhân, coi thường cả những tu sĩ 'có lương tri' như vãn bối đây. Họ nghĩ rằng, bất cứ ai không cúi đầu trước họ đều là những kẻ ngu muội, tự tìm đường chết."

Tạ Trần khẽ nhếch môi, một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng lại ẩn chứa sự châm biếm sâu sắc. "Sức mạnh có thể trấn áp nhất thời, nhưng không thể khuất phục lòng người vĩnh viễn." Giọng nói của y trầm, điềm tĩnh, không chút dao động, nhưng lại có sức nặng khiến người nghe phải suy ngẫm. Y chậm rãi đưa tay, chạm nhẹ vào chồng thư từ. "Thiên Huyền Phái đã quá quen với việc dùng linh lực để giải quyết mọi vấn đề. Họ quên mất rằng, có những thứ còn mạnh mẽ hơn cả linh lực, đó là đạo lý, là nhân tâm, là cái gọi là 'chính nghĩa' mà họ vẫn thường rao giảng."

Y ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Dương Quân và Bách Lý Hùng. "Chúng ta cần một đòn đánh vào nơi họ tự tin nhất: cái gọi là 'chính nghĩa' và 'uy tín' của họ. Họ tự cho mình là đại diện cho Thiên Đạo, là người bảo vệ nhân gian, nhưng hành động của họ lại trái ngược hoàn toàn. Đó chính là kẽ hở, là điểm yếu mà chúng ta có thể khai thác."

Bách Lý Hùng nhíu mày, trầm ngâm. "Nhưng làm sao có thể đánh vào 'uy tín' của một tông môn lớn như vậy? Những lời đồn thổi, những cáo buộc không có bằng chứng, sẽ chỉ bị họ dễ dàng bác bỏ và coi là lời vu khống của phàm nhân thấp kém."

"Chính xác," Tạ Trần khẳng định. "Đó là lý do vì sao chúng ta không thể chỉ dựa vào lời nói. Chúng ta cần những bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi, những bằng chứng có thể vạch trần bộ mặt thật của họ trước thiên hạ. Thiên Huyền Phái có thể dùng sức mạnh để bịt miệng người sống, nhưng họ không thể xóa bỏ những dấu vết mà họ đã để lại. Mọi hành động đều có nhân quả, và nhân quả ấy, sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc phải gặt hái." Y quay sang nhìn về phía cửa, nơi Mộ Dung Tuyết vẫn chưa xuất hiện. "Mộ Dung cô nương, nàng đã chuẩn bị đến đâu rồi?"

Vừa lúc đó, Mộ Dung Tuyết bước vào, y phục màu xanh ngọc của một y sư tôn lên vẻ dịu dàng, thanh lịch của nàng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại sắc bén và đầy quyết đoán. Nàng mang theo một tập giấy mỏng và một cây bút lông, trên tay còn cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ. "Tạ công tử, thiếp đã sẵn sàng. Mạng lưới đã được kích hoạt. Chỉ chờ lệnh của người."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt y lướt qua Mộ Dung Tuyết, một tia tán thưởng lướt qua. "Rất tốt. Mộ Dung cô nương, nàng có mạng lưới thông tin rộng khắp, từ các y quán nhỏ nhất đến những thương đoàn lớn nhất. Nàng hiểu rõ lòng người, hiểu rõ những góc khuất của xã hội phàm nhân, nơi mà các tu sĩ thường bỏ qua. Nhiệm vụ của nàng không chỉ là thu thập thông tin, mà còn là tìm kiếm những bằng chứng cụ thể, những nhân chứng sống, những vật chứng không thể chối cãi về những hành vi sai trái của Thiên Huyền Phái."

Y đứng dậy, bước đến gần Mộ Dung Tuyết, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Ta cần nàng tập trung vào ba điểm chính. Thứ nhất, những vụ thu mua đất đai, tài nguyên bất thường dưới danh nghĩa 'phát triển phúc lợi', nhưng thực chất lại là vơ vét của cải, đẩy phàm nhân vào cảnh khốn cùng. Thứ hai, những vụ 'biến mất' không rõ lý do của các phàm nhân, đặc biệt là những người từng có giao thiệp với Thiên Huyền Phái hoặc các tông môn liên quan. Thứ ba, những hành vi lạm dụng quyền lực, ức hiếp dân lành, thậm chí là giết người diệt khẩu để che giấu những bí mật đen tối của họ. Mọi thứ, dù là nhỏ nhất, đều có thể trở thành một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn."

Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng toát lên vẻ kiên cường. "Thiếp hiểu. Thiên Huyền Phái tự cho mình là chính đạo, nhưng hành động của họ lại giống như những kẻ tà ma ngoại đạo. Thiếp sẽ đào bới đến tận cùng, không bỏ sót bất kỳ một dấu vết nào." Nàng siết chặt chiếc hộp gỗ trong tay, trong đó chứa những ký hiệu bí mật và những công cụ nhỏ để liên lạc. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Nếu họ đã chọn con đường đó, thì họ sẽ phải trả giá cho sự 'mất người' của mình."

Tạ Trần nhìn nàng, ánh mắt y như nhìn thấu tâm can. "Đúng vậy. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành quyền lực, mà còn là cuộc chiến giữ gìn nhân tính. Mỗi bằng chứng nàng tìm được, không chỉ là một mũi dao đâm vào uy tín của Thiên Huyền Phái, mà còn là một tia sáng, một hy vọng cho những người đang tuyệt vọng. Hãy nhớ, chúng ta không dùng bạo lực để đối đầu với bạo lực, mà dùng sự thật để đối đầu với dối trá, dùng chính nghĩa để đối đầu với phi nghĩa." Y dừng lại một chút, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang nhìn thấy một tương lai đầy biến động. "Việc này nguy hiểm muôn phần, nhưng ta tin vào nàng, Mộ Dung cô nương. Nàng là người có trái tim nhân hậu, và cũng là người có trí tuệ sắc bén."

Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Nàng biết, Tạ Trần không chỉ tin tưởng vào khả năng của nàng, mà còn tin tưởng vào cái "nhân tính" mà nàng đang cố gắng gìn giữ. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực vô cùng lớn. "Thiếp sẽ không phụ lòng Tạ công tử."

***

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, Phố Thương Mại Kim Long vẫn tấp nập người qua lại, nhưng đã mang một vẻ trầm lắng hơn so với ban ngày. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng thưa thớt, tiếng chén trà va chạm nhẹ trong các quán ven đường, tất cả hòa quyện vào tiếng nước sông chảy êm đềm bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng yên bình. Quán Trà Vọng Giang, nằm ven bờ sông, có kiến trúc cổ kính với những mái cong và cửa sổ chạm khắc tinh xảo, ẩn mình giữa những hàng cây liễu rủ. Mùi trà thơm thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi nước sông và mùi hoa cỏ nhẹ nhàng, tạo nên một không gian thư thái bề ngoài, nhưng lại ẩn chứa sự căng thẳng, bí mật của một cuộc gặp gỡ quan trọng.

Trong một gian phòng riêng trên lầu hai, Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện với Dạ Lan, người phụ nữ bí ẩn với thân hình mảnh mai và y phục đen tuyền, che mặt bằng mạng che. Ánh mắt sắc sảo của Dạ Lan ẩn chứa nhiều bí mật, nhưng lúc này lại tập trung hoàn toàn vào Mộ Dung Tuyết. Bên cạnh Dạ Lan là Hồ Ly Nữ, Tiểu Cửu, xinh đẹp và ��áng yêu với đôi tai cáo trắng muốt cùng chiếc đuôi lông mềm mại khẽ ve vẩy. Nàng đang nhâm nhi một tách trà thảo mộc, vẻ mặt tinh nghịch nhưng cũng đầy tập trung, dường như không bỏ lỡ bất kỳ một lời nào.

Mộ Dung Tuyết đặt tập giấy ghi chú lên bàn trà, ánh mắt nàng sắc bén quét qua hai người. "Như ta đã nói, chúng ta cần những bằng chứng không thể chối cãi. Không chỉ là lời đồn, mà là giấy tờ, vật chứng, hoặc nhân chứng có thể tin cậy." Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy kiên quyết, từng lời nói như đinh đóng cột. "Thiên Huyền Phái không phải là một tông môn tầm thường. Họ có thừa khả năng để bóp méo sự thật, để biến đen thành trắng. Vì vậy, chúng ta phải có trong tay những thứ mà họ không thể chối bỏ."

Dạ Lan khẽ gật đầu, giọng nói của nàng trầm tĩnh, mang theo chút lạnh lùng đặc trưng. "Thiên Huyền Phái luôn hành động kín kẽ. Sẽ không dễ dàng. Mạng lưới của họ trải rộng khắp nhân gian, và họ có đủ sức mạnh để xóa sạch mọi dấu vết." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào tách trà. "Mỗi khi có một vụ việc liên quan đến họ, những thông tin cần thiết đều biến mất một cách kỳ lạ. Những nhân chứng, nếu không chết, thì cũng sẽ biến mất không dấu vết. Kẻ nào dám hé răng, ắt sẽ gặp họa diệt thân."

"Đó là lý do vì sao chúng ta cần phải hành động một cách khôn ngoan và bí mật," Mộ Dung Tuyết tiếp lời, ánh mắt nàng lướt qua Tiểu Cửu. "Dạ Lan, nàng hãy tập trung vào việc dò la những giao dịch tài nguyên bất minh, những hợp đồng mua bán đất đai có dấu hiệu mờ ám, đặc biệt là những nơi mà Thiên Huyền Phái từng 'phù hộ' hoặc 'bảo vệ'. Tìm kiếm những giấy tờ, sổ sách, dù là nhỏ nhất, có thể chứng minh sự tham lam của họ."

Nàng quay sang Tiểu Cửu, đôi mắt khẽ nheo lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Còn Tiểu Cửu, mạng lưới của nàng trong thế giới ngầm, đặc biệt là những tin tức về các vụ 'hạ thủ diệt khẩu' hay 'tẩy sạch dấu vết', sẽ là vô cùng quan trọng. Các tu sĩ có thể che đậy những hành vi bẩn thỉu của họ dưới danh nghĩa 'diệt trừ yêu ma' hay 'thay trời hành đạo', nhưng những kẻ sống trong bóng tối như nàng lại có thể nhìn thấy rõ ràng hơn bản chất của vấn đề."

Hồ Ly Nữ nheo mắt, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật. Nàng đặt tách trà xuống bàn, một nụ cười tinh quái nở trên môi. "Đánh hơi mùi máu tanh và sự bất công, đó là sở trường của Tiểu Cửu ta. Đặc biệt là những kẻ thích che giấu tội ác dưới lớp vỏ đạo mạo." Giọng nói của nàng trong trẻo, mang theo chút tinh nghịch, nhưng lại ẩn chứa sự khôn ngoan và sắc bén. "Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi! Những kẻ tu tiên tự cho mình thanh cao, nhưng lại chìm đắm trong dục vọng, đó là loại người thú vị nhất để 'chơi đùa'."

Tiểu Cửu khẽ liếm môi, đôi mắt ánh lên vẻ tò mò. "Mấy vụ 'yêu ma tác quái' mà sau đó cả một gia tộc phàm nhân biến mất không rõ lý do, hay những vụ tranh giành linh mạch, linh khoáng mà đột nhiên có 'tai họa trời giáng' xuống đầu người phàm... những chuyện đó, Tiểu Cửu nghe không ít. Các tu sĩ cứ tưởng mình che giấu kín kẽ, nhưng những kẻ sống ở ranh giới giữa sáng và tối như chúng ta lại có thể nhìn rõ những vết nứt trong màn che ấy."

Dạ Lan nhìn Tiểu Cửu, ánh mắt nàng thoáng hiện lên sự kinh ngạc, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ trầm tĩnh. Nàng hiểu rằng, Hồ Ly Nữ không chỉ là một kẻ tinh nghịch, mà còn là một nguồn thông tin vô giá, có thể tiếp cận những góc khuất mà ngay cả mạng lưới của nàng cũng khó lòng chạm tới. "Vậy thì, chúng ta sẽ phối hợp. Mạng lưới của ta sẽ tìm kiếm những chứng cứ vật chất, giấy tờ. Mạng lưới của Tiểu Cửu sẽ lần theo những dấu vết liên quan đến các vụ 'diệt khẩu' và 'che giấu tội ác'."

Mộ Dung Tuyết gật đầu hài lòng. "Rất tốt. Nhớ kỹ, sự an toàn của các nàng là trên hết. Thiên Huyền Phái không phải là đối thủ mà chúng ta có thể coi thường. Hãy hành động cẩn trọng, bí mật, và tuyệt đối không để lộ bất kỳ dấu vết nào." Nàng đưa cho Dạ Lan và Tiểu Cửu một chiếc túi vải nhỏ, bên trong có chứa một vài viên đan dược và những tín vật liên lạc đặc biệt. "Đây là những thứ có thể giúp các nàng khi cần."

Dạ Lan và Hồ Ly Nữ nhận lệnh, đứng dậy. Tiểu Cửu khẽ vẫy chiếc đuôi, nụ cười tinh quái vẫn nở trên môi. "Yên tâm đi, Mộ Dung tỷ tỷ. Hồ ly ta sẽ mang về cho tỷ những 'món quà' bất ngờ nhất của Thiên Huyền Phái." Nàng nhanh chóng rời đi, biến mất vào bóng tối của khu phố đang lên đèn, để lại một làn hương thơm nhẹ của trà thảo mộc và một chút mùi hương tự nhiên của loài hồ ly. Dạ Lan thì bắt đầu điều phối các đầu mối khác của mình, ánh mắt sắc sảo nhìn về phía dòng sông đang chảy xiết, như thể đang nhìn thấy những bí mật đang ẩn mình dưới đáy nước. Mộ Dung Tuyết ở lại một mình, nhấp một ngụm trà đã nguội, trong lòng vừa nhẹ nhõm vì đã có những người đồng hành đáng tin cậy, lại vừa dâng lên một nỗi lo lắng mơ hồ về những hiểm nguy đang chờ đợi phía trước.

***

Đêm khuya, trăng treo cao trên bầu trời, gió lạnh thổi lùa qua những hành lang vắng lặng của Giảng Đường Ngoại Môn thuộc Thái Huyền Tông. Đây là một tòa nhà lớn bằng gỗ, với nhiều phòng học và một sảnh lớn để giảng bài tập trung. Bàn ghế đơn giản được kê ngay ngắn, nhưng lúc này tất cả đều trống rỗng. Chỉ có một ngọn đèn dầu lay lắt trên bục giảng, chiếu sáng khuôn mặt của Liễu Thanh Phong. Hắn đứng đó một mình, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng lúc này lại ánh lên vẻ kiêu ngạo và khinh thường. Hắn vẫn mặc bộ đạo bào màu xanh biếc, thanh kiếm Bích Lạc được đeo bên hông, phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Mùi giấy, mực và gỗ cũ, cùng với đôi khi là mùi hương trầm nhẹ, thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, học hỏi, nhưng lúc này lại tĩnh mịch một cách đáng sợ.

Một đệ tử lén lút bước vào, khẽ cúi đầu hành lễ. "Sư huynh, có tin tức từ Thành Vô Song. Có vẻ như Tạ Trần và những kẻ phàm nhân đó đang cố gắng tập hợp các thành trì lân cận, và còn có những tu sĩ 'lương tri' bí mật liên hệ với họ." Giọng gã đệ tử run rẩy, tỏ rõ sự lo lắng.

Liễu Thanh Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. "Phàm nhân mưu kế, chẳng qua là giãy giụa trong tuyệt vọng. Sức mạnh tuyệt đối, mới là chân lý." Hắn không hề tin rằng những thủ đoạn nhỏ nhặt của phàm nhân có thể lay chuyển được uy danh của một tông môn lớn như Thiên Huyền Phái. Trong mắt hắn, phàm nhân chẳng qua chỉ là những con kiến hôi, có thể tùy ý chà đạp. Những lời nói của Tạ Trần về "nhân quả," về "nhân tính" trong mắt hắn chẳng qua chỉ là những lời lẽ sáo rỗng, dùng để mê hoặc những kẻ yếu đuối.

Hắn vung tay áo, xoay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi trăng sáng rọi xuống một vùng trời bao la. "Những kẻ tu sĩ 'lương tri' đó chẳng qua chỉ là những kẻ yếu hèn, không đủ giác ngộ, không hiểu được đại nghĩa của Thiên Đạo. Bọn chúng sẽ sớm nhận ra sai lầm của mình khi đối mặt với sức mạnh thực sự."

"Sư huynh, nhưng có vẻ như đã có vài thành trì nhỏ hưởng ứng lời kêu gọi..." Gã đệ tử còn chưa dứt lời, đã bị Liễu Thanh Phong cắt ngang.

"Hừ!" Liễu Thanh Phong gằn giọng, ánh mắt hắn sắc lạnh như băng. "Những kẻ ngu muội đó rồi sẽ phải trả giá cho sự ảo tưởng của mình. Thiên Huyền Phái sẽ cho chúng thấy, ai mới là kẻ nắm giữ vận mệnh. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Hắn ta hoàn toàn bị che mắt bởi sự tự phụ và kiêu ngạo, không hề nhận ra rằng cái "đại nghĩa" mà hắn vẫn tôn thờ đã trở thành một thứ giáo điều rỗng tuếch, xa rời với bản chất của sự sống.

Liễu Thanh Phong vung tay áo, ra hiệu cho đệ tử lui xuống. Gã đệ tử cúi đầu, vội vã rời đi, để lại hắn đứng đó một mình, ánh mắt kiêu ngạo nhìn ra bầu trời đêm. Hắn ta hoàn toàn không lường trước được sức mạnh của những bằng chứng đang được thu thập, sức mạnh của sự thật, thứ mà hắn cho rằng chẳng là gì so với linh lực vô biên của mình. Hắn tin rằng sức mạnh sẽ nghiền nát tất cả, và mọi mưu kế của phàm nhân đều là vô nghĩa trước tuyệt đối. Niềm tin mù quáng này đã che mờ tầm nhìn của hắn, khiến hắn không thể nhìn thấy những hiểm nguy đang rình rập, những "nhân quả" đang dần thành hình. Trong tâm trí hắn, những ngọn lửa của Thành Vô Song, những lời kêu gọi của Tạ Trần chẳng qua chỉ là những tia sáng yếu ớt, sẽ nhanh chóng bị dập tắt bởi cơn bão của Thiên Huyền Phái.

***

Nửa đêm, trong thư phòng tĩnh lặng của Tạ Trần tại Thành Vô Song, ánh trăng sáng vằng vặc xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy, rọi xuống bàn làm việc của y. Tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên một âm thanh vi vút, hòa vào tiếng lật trang sách nhẹ nhàng của y. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tập trung, nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng của một cuộc đối đầu lớn sắp diễn ra. Tạ Trần ngồi trước bàn, trên tay là một cuốn sách cổ đã ố vàng, đôi mắt y vẫn ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, dường như đang tìm kiếm điều gì đó trong những dòng chữ đã bạc màu của thời gian.

Vào lúc này, Mộ Dung Tuyết lặng lẽ bước vào, không một tiếng động. Nàng vẫn mặc y phục xanh ngọc, nhưng trên gương mặt nàng lúc này đã lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng. Tuy nhiên, ánh mắt nàng vẫn lấp lánh sự quyết tâm không hề nao núng. Trên tay nàng là một tập giấy dày, buộc gọn gàng bằng một sợi dây lụa đỏ. Nàng đi đến bên bàn, đặt tập giấy xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh mịch.

"Tạ công tử," giọng Mộ Dung Tuyết hơi khàn, nhưng vẫn giữ được sự dịu dàng vốn có. "Những bằng chứng đầu tiên đã được thu thập."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống và quay sang nhìn nàng. Ánh mắt y sắc bén quét qua tập giấy, rồi lại nhìn vào vẻ mặt của Mộ Dung Tuyết. Y hiểu rằng, để có được những thứ này, nàng và mạng lưới của nàng đã phải đối mặt với không ít hiểm nguy.

Mộ Dung Tuyết mở tập giấy, chỉ vào một vài dòng chữ và hình vẽ được phác thảo cẩn thận. "Đây là trường hợp rõ ràng nhất mà chúng ta tìm được, liên quan đến một gia tộc phàm nhân nhỏ ở biên giới phía Tây, gia tộc họ Lưu. Họ vốn là những người phàm nông dân hiền lành, nhưng lại may mắn có được một linh khoáng nhỏ dưới lòng đất." Nàng dừng lại, hít một hơi thật sâu, giọng nói càng trở nên nghiêm trọng. "Thiên Huyền Phái đã lợi dụng sự tin tưởng của họ, dưới vỏ bọc 'phù hộ' cho gia tộc khỏi yêu ma quấy phá, âm thầm khai thác linh khoáng đó trong nhiều năm."

Tạ Trần lắng nghe, nét mặt y không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng ánh mắt y ngày càng trở nên sắc lạnh. "Và rồi, khi linh khoáng cạn kiệt, hoặc khi họ nhận thấy gia tộc họ Lưu biết quá nhiều..."

Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ phẫn nộ. "Đúng vậy. Khi mọi thứ đã được vơ vét, Thiên Huyền Phái đã dàn dựng một vụ 'yêu ma tác quái' vô cùng tinh vi. Bọn chúng đã cử một vài đệ tử tu vi cao thâm, giả dạng yêu ma, tàn sát toàn bộ gia tộc họ Lưu, không để lại một nhân chứng nào. Sau đó, chúng lại xuất hiện như những 'vị cứu tinh', 'tiêu diệt yêu ma', và tuyên bố rằng gia tộc họ Lưu đã bị yêu ma diệt sạch, linh khoáng cũng vì thế mà bị 'ô uế' và không còn giá trị."

Nàng chỉ vào một trang giấy khác, nơi có những hình vẽ phác thảo về vị trí linh khoáng, những ký hiệu bí mật của Thiên Huyền Phái và một vài bức phác họa về những con dấu. "Mạng lưới của Tiểu Cửu đã tìm thấy những dấu vết không thể chối cãi. Những con dấu giả mạo của yêu tộc, những vết tích linh lực của Thiên Huyền Phái còn sót lại trong khu vực, và quan trọng hơn, Tiểu Cửu đã tìm được một cuốn sổ ghi chép của một trưởng lão gia tộc họ Lưu, ghi lại chi tiết quá trình Thiên Huyền Phái 'phù hộ' và những nghi ngờ của ông ta về hành vi mờ ám của họ."

"Và Dạ Lan," Mộ Dung Tuyết tiếp tục, "nàng ấy đã xác nhận các giao dịch tài nguyên bất minh. Linh khoáng được khai thác từ gia tộc họ Lưu đã được bí mật vận chuyển và bán cho một số tông môn nhỏ khác, thu về một khoản lợi nhuận khổng lồ. Những giao dịch này được thực hiện dưới vỏ bọc là 'tài nguyên thu được từ các cuộc diệt trừ yêu ma', nhưng thực chất lại là máu và nước mắt của phàm nhân."

Tạ Trần cẩn thận xem xét các bằng chứng, từng trang giấy, từng dòng chữ, từng hình vẽ. Nét mặt y vẫn bình tĩnh đến lạ thường, nhưng bên trong, một cơn bão đang gầm thét. Y nhìn vào những con dấu giả mạo, những vết tích linh lực, và đặc biệt là cuốn sổ ghi chép của vị trưởng lão gia tộc họ Lưu. Những nét chữ run rẩy, đầy tuyệt vọng của một người phàm đang dần nhận ra sự thật tàn khốc, sự phản bội của những kẻ tự xưng là "tiên nhân," là "người bảo vệ."

Y khẽ đặt tập giấy xuống, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết. Ánh mắt y sắc bén, lạnh lẽo, nhưng lại ẩn chứa một nỗi đau sâu sắc. "Đây chính là cái họ gọi là 'chính nghĩa' sao? Một cái giá rất đắt cho 'uy tín' của họ. Dùng sự tin tưởng của phàm nhân, vơ vét tài nguyên, rồi diệt khẩu toàn bộ để che giấu tội ác. Bọn chúng đã 'mất người' đến mức này sao?" Giọng y trầm thấp, mang theo chút bi tráng. "Thiên Đạo nào lại dung túng cho những hành vi tàn bạo đến vậy? Và những tu sĩ đó, liệu họ có còn xứng đáng với cái danh 'tiên' nữa không?"

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng trong mắt y, nó dường như đã nhuốm một màu đỏ máu. "Chúng ta sẽ dùng chính bằng chứng này để buộc họ phải phơi bày bộ mặt thật của mình trước thiên hạ. Đây không chỉ là một đòn đánh vào uy tín của Thiên Huyền Phái, mà còn là một lời cảnh tỉnh cho toàn bộ giới tu tiên. Rằng nhân quả không bao giờ bỏ qua bất kỳ ai, dù là phàm nhân hay tu sĩ."

Y quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt đầy kiên định. "Mộ Dung cô nương, nàng đã làm rất tốt. Hãy chuẩn bị. Chúng ta sẽ dùng những bằng chứng này để thay đổi cục diện. Thiên Huyền Phái đã quá quen với việc dùng sức mạnh để áp đặt ý chí. Nhưng lần này, chúng ta sẽ cho họ thấy, có những thứ không thể bị trấn áp bằng linh lực. Đó là sự thật, là đạo lý, là nhân tâm. Và đó cũng chính là con đường duy nhất để chúng ta có thể 'vá trời' mà không phải 'xé nát' linh hồn của vạn vật."

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, trong lòng cảm thấy vừa nhẹ nhõm vì đã hoàn thành nhiệm vụ, lại vừa đầy lo lắng về những gì sắp xảy ra. Nàng biết, những bằng chứng này sẽ là một quả bom, có thể gây ra một cơn chấn động lớn trong giới tu tiên, và cũng có thể đẩy Thành Vô Song vào một cuộc đối đầu trực diện khốc liệt hơn nữa. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tạ Trần, nàng biết mình đã chọn đúng con đường. Sự thay đổi, dù đau đớn đến mấy, cũng là điều cần thiết.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free