Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 170: Trí Tuệ Phàm Nhân: Hợp Tung Liên Hoành

Gió đêm vẫn rít qua đỉnh Thiên Đỉnh Cung, mang theo hơi lạnh thấu xương và những âm thanh vọng lại từ xa xăm, như tiếng chuông chùa ngân nga, hay tiếng lòng nàng Lăng Nguyệt Tiên Tử đang gào thét. Nàng đã đứng đó, bất động tựa một pho tượng ngọc, nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ngọn lửa phòng thủ vẫn lập lòe như hàng vạn đốm sao rơi trên mặt đất. Mỗi đốm lửa ấy, nàng biết, là một hy vọng, một sự kiên cường nhỏ bé nhưng bất khuất của phàm nhân. Tin tức về sự ngạo mạn của Thiên Huyền Phái, về sự kiên định của Tạ Trần, và cả hành động bí mật của Dương Quân, tất cả xoáy vào tâm trí nàng, tạo thành một cơn bão tố cảm xúc. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng bạc yếu ớt, nhưng không đủ để xua đi bóng tối đang bao trùm trái tim nàng. Nàng thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo sự hoang mang và mệt mỏi tột độ. "Thôi được rồi," nàng lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió, "có lẽ, đã đến lúc ta phải tự tìm câu trả lời cho mình." Nàng xoay người, bạch y khẽ tung bay, ánh mắt phượng sắc bén lần cuối liếc nhìn Thành Vô Song, rồi khuất dạng vào trong mây mù.

***

Bình minh bủa vây Thành Vô Song, mang theo luồng khí mát lành sau một đêm căng thẳng. Ánh nắng ban mai xuyên qua những ô cửa sổ lớn của Đại Sảnh Thành Chủ, tô điểm cho những cột gỗ mun và những bức tường đá xám bằng một sắc vàng ấm áp. Không khí trong sảnh vẫn còn vương vấn mùi trầm hương dịu nhẹ từ đêm tế lễ cầu an, xen lẫn mùi giấy cũ và mực mới pha, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng không kém phần quen thuộc. Tuy nhiên, sự trang nghiêm ấy không thể che giấu đi bầu không khí căng thẳng, trầm mặc đang bao trùm những con người đang tề tựu nơi đây.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ ung dung tự tại như một cây tùng xanh đứng vững giữa phong ba. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng, dường như có thể nhìn thấu mọi điều ẩn chứa dưới lớp vỏ bọc. Anh không nói, chỉ lặng lẽ lắng nghe, ngón tay thon dài thỉnh thoảng khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, tạo nên những âm thanh đều đặn, nhịp nhàng như tiếng đồng hồ đếm ngược.

Đối diện anh là Bách Lý Hùng, Thành chủ Thành Vô Song, với thân hình vạm vỡ, phong trần. Khuôn mặt vuông vức của ông lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề dao động. Râu quai nón rậm rạp của ông khẽ rung lên theo từng nhịp thở, và bộ giáp trụ nhẹ ông đang mặc vẫn còn vương bụi đêm, cho thấy ông đã trải qua một đêm canh giữ không hề ngơi nghỉ. Ông đặt một chồng giấy tờ dày cộm lên bàn, rồi trầm giọng cất tiếng, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp đại sảnh.

"Tiên sinh, Mộ Dung quân sư, Thủ Lĩnh Dân Quân. Tình hình phòng thủ của Thành Vô Song đã được củng cố tối đa trong đêm qua. Các tường thành đã được gia cố, bẫy rập đã được bố trí ở ngoại vi, và các đội tuần tra đã được tăng cường gấp đôi. Tinh thần binh lính, tuy có chút lo lắng trước sức mạnh của Thiên Huyền Phái, nhưng sau lời tuyên ngôn của tiên sinh và sự động viên của Mộ Dung quân sư, giờ đây đã biến thành ý chí kiên cường, sẵn sàng tử thủ. Bách tính Thành Vô Song cũng vậy, họ đã cùng nhau đóng góp lương thực, vật tư, thậm chí là sức lực để dựng rào chắn. Dù biết cuộc chiến này không cân sức, nhưng không một ai có ý định buông xuôi."

Bách Lý Hùng ngừng lại, ánh mắt ông lướt qua những người có mặt, rồi dừng lại ở Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một tia hy vọng, một lời khẳng định. "Thiên Huyền Phái không chỉ muốn chiếm đất, họ muốn dập tắt ý chí phản kháng của chúng ta. Họ muốn biến chúng ta thành những con cừu ngoan ngoãn, không dám ngẩng đầu. Nhưng bách tính Thành Vô Song, dưới sự dẫn dắt của tiên sinh, sẽ không lùi bước! Chúng ta thà chết đứng còn hơn sống quỳ!" Giọng ông vang dội, thể hiện rõ sự quyết tâm sắt đá.

Mộ Dung Tuyết, ngồi bên cạnh Bách Lý Hùng, nhẹ nhàng đặt chén trà đang cầm xuống. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch của một y sư, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, tôn lên vẻ thông minh và thanh tú trên gương mặt. Đôi mắt nàng, tuy có chút nỗi buồn khó tả, nhưng vẫn sắc sảo và tinh anh. Nàng bổ sung, giọng nói dịu dàng nhưng đầy kiên định. "Thành chủ nói đúng. Qua những thông tin tình báo thu thập được, Thiên Huyền Phái đã thể hiện sự ngạo mạn và coi thường phàm nhân đến tột độ. Họ xem chúng ta không khác gì cỏ rác, là những kẻ thấp kém không đáng để bận tâm. Sự tự phụ của họ là con dao hai lưỡi. Họ tin rằng sức mạnh tuyệt đối sẽ khuất phục tất cả, nhưng lại quên mất sức mạnh của nhân tâm, sức mạnh của sự đoàn kết. Họ đã quá lâu sống trên mây xanh, quên đi sự ấm lạnh của nhân gian, quên đi rằng vạn vật đều có linh, đều có ý chí tồn tại."

Nàng khẽ nhíu mày, biểu cảm thoáng qua một sự khinh thường khó che giấu. "Theo báo cáo, họ thậm chí còn không thèm che giấu ý định dùng Thành Vô Song làm gương, để răn đe các thành trì phàm nhân khác đang manh nha ý định phản kháng. Mục tiêu của họ không chỉ là chiếm cứ, mà là hủy diệt ý chí tự do, ép buộc tất cả phải tuân phục."

Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông cường tráng với vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ, ngồi ở góc bàn, gật đầu liên tục, ánh mắt anh ta bùng lên ngọn lửa căm phẫn. Anh ta là hiện thân của sự kiên cường và lòng trung thành của những người dân thường Thành Vô Song, những người đã quen với việc cầm cuốc, cầm cày, giờ đây lại sẵn sàng cầm vũ khí để bảo vệ mái nhà của mình. "Tiên sinh, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Dù Thiên Huyền Phái có mạnh đến đâu, chúng tôi cũng sẽ không để họ dễ dàng bước qua cổng thành. Từng tấc đất, từng viên gạch của Thành Vô Song đều thấm máu mồ hôi của tổ tiên chúng tôi. Chúng tôi thề sẽ bảo vệ đến hơi thở cuối cùng!" Giọng nói của anh ta đầy khí phách, nhưng cũng ẩn chứa một sự tuyệt vọng thầm kín trước sức mạnh áp đảo của đối phương.

Tạ Trần vẫn im lặng, ánh mắt sắc bén của anh lướt qua bản đồ phòng thủ trải rộng trên mặt bàn. Anh nhìn những đường vẽ ngoằn ngoèo, những ký hiệu đánh dấu vị trí binh lính, những điểm yếu, điểm mạnh của Thành Vô Song. Anh không phải là một tướng quân, nhưng khả năng suy luận cực hạn của anh cho phép anh nhìn thấu bản chất của mọi vấn đề, kể cả những vấn đề quân sự phức tạp nhất. Anh nhíu mày suy tư, không phải vì lo lắng, mà là vì đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu, tìm kiếm một con đường, một giải pháp. Tiếng gõ nhẹ của ngón tay anh trên mặt bàn vẫn đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đang tính toán. Anh hít một hơi thật sâu, mùi trầm hương và giấy cũ làm dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí anh. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của vũ lực, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, của nhân quả, của những giá trị nền tảng đang bị lung lay. Và trong cuộc chiến ấy, trí tuệ, đôi khi, lại là vũ khí sắc bén hơn vạn lần gươm đao.

***

Đến giữa trưa, ánh nắng đã trở nên chói chang hơn, xuyên qua cửa sổ, rọi thẳng vào trung tâm đại sảnh, tạo thành một vệt sáng trắng trên nền đá lạnh. Mùi trà mới pha và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn bên ngoài cửa sổ làm dịu đi phần nào sự căng thẳng. Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ, ánh mắt anh tập trung cao độ, như đang nhìn thấy một thế giới khác ẩn sau những đường vẽ. Thân hình anh gầy gò, thư sinh, không có chút vẻ cường tráng nào của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khi anh đứng đó, một khí chất trầm tĩnh, sâu sắc lại tỏa ra, khiến mọi ánh mắt đều phải đổ dồn về phía anh.

Anh chậm rãi cất lời, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, khiến mọi người trong sảnh đều nín thở lắng nghe. "Chư vị đã phân tích rất đúng. Thiên Huyền Phái mạnh về phép tắc, mạnh về tu vi, nhưng họ lại yếu về nhân tâm. Cái yếu đó không nằm ở việc họ có ít tu sĩ, mà nằm ở sự cô lập về mặt chính nghĩa và sự khinh thường phàm nhân của họ."

Anh dùng ngón tay thon dài chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi Thành Vô Song tọa lạc, rồi vạch một đường thẳng đến các thành trì lân cận. "Họ muốn chúng ta tin rằng chúng ta đơn độc, rằng Thành Vô Song là một hòn đảo nhỏ bé giữa biển khơi bão tố. Nhưng đó là một lời nói dối. Nước có thể chảy thành sông, cát có thể tạo thành sa mạc. Phàm nhân cũng vậy, nếu đoàn kết, có thể lay chuyển cả càn khôn, thậm chí là lung lay cả Thiên Đạo đang suy kiệt này."

Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn nhau, ban đầu là ngạc nhiên, rồi dần dần là sự thấu hiểu. Họ đã quen với tư duy đối đầu trực diện, dùng sức mạnh chống lại sức mạnh. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một con đường khác, một con đường mà họ chưa từng nghĩ đến.

Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh lấp lánh sự tự tin và trí tuệ. "Sức mạnh của họ là hữu hạn, nhưng sự khinh miệt của họ đối với phàm nhân lại là vô hạn. Đây chính là điểm yếu chí mạng. Họ tin rằng chỉ cần dùng vũ lực, dùng uy áp, là có thể khuất phục tất cả. Nhưng họ quên mất rằng, một khi lòng người đã không phục, sức mạnh ấy chỉ tạo ra sự phản kháng mãnh liệt hơn. Chúng ta không thể đối đầu trực diện bằng vũ lực. Đó là lấy trứng chọi đá. Nhưng chúng ta có thể đối đầu bằng ý chí, bằng chính nghĩa, bằng sự đoàn kết."

Anh rút từ trong tay áo ra một xấp giấy đã được chuẩn bị sẵn, những nét chữ ngay ngắn, mạnh mẽ, mang đậm khí chất của một bậc đại nho. "Chiến lược của chúng ta không phải là chiến tranh, mà là 'hợp tung liên hoành'. Chúng ta sẽ gửi thư đến các lãnh chúa phàm nhân khác trên khắp Thập Phương Nhân Gian. Không phải cầu xin, mà là kêu gọi. Kêu gọi một sự đoàn kết chống lại áp bức, vì một nhân gian bình yên, vì quyền được sống một đời bình thường, không bị chèn ép bởi bất kỳ thế lực nào, dù là phàm hay tiên."

Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng thoáng chút kinh ngạc. "Tiên sinh muốn chúng ta kêu gọi các thành trì phàm nhân khác đứng về phía Thành Vô Song? Liệu họ có dám đối đầu với Thiên Huyền Phái không? E rằng nhiều người sẽ vì sợ hãi mà quay lưng."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Sự sợ hãi là điều tất yếu. Nhưng sự sợ hãi cũng có giới hạn của nó. Khi sự chèn ép vượt quá giới hạn, sự sợ hãi sẽ biến thành phẫn nộ, thành ý chí phản kháng. Chúng ta không yêu cầu họ cầm đao kiếm xông lên chiến trường. Chúng ta chỉ kêu gọi họ đứng về phía chính nghĩa, thể hiện sự ủng hộ. Chỉ cần họ không cung cấp vật tư cho Thiên Huyền Phái, chỉ cần họ không cúi đầu trước áp lực, đó đã là một chiến thắng. Khi Thiên Huyền Phái nhận ra rằng họ đang đối đầu không chỉ với Thành Vô Song, mà là với ý chí của toàn bộ phàm nhân, thì dù sức mạnh tu vi có cao đến đâu, họ cũng sẽ phải chùn bước."

Bách Lý Hùng vỗ tay một cái thật mạnh, giọng nói đầy phấn khích. "Tuyệt diệu! Đúng là trí tuệ của tiên sinh không ai sánh bằng! Thiên Huyền Phái luôn tự coi mình là chính đạo, là kẻ phán xử. Nếu chúng ta vạch trần bộ mặt thật của họ, cho thấy sự tàn bạo, độc ác của họ, thì dù có mạnh đến mấy, họ cũng sẽ mất đi 'chính danh', mất đi sự ủng hộ từ giới tu tiên khác, hoặc ít nhất là khiến họ phải suy nghĩ lại." Ông là một tướng quân, quen với việc dùng sức mạnh, nhưng giờ đây, ông đã nhìn thấy một con đường khác, một con đường mà trí tuệ có thể đánh bại vũ lực.

"Đây không phải là một cuộc chiến của máu và xương, mà là một cuộc chiến của lòng người." Tạ Trần chốt lại, ánh mắt anh hướng về phía xa, nơi những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện sau làn sương mỏng. "Họ muốn 'vá trời' bằng cách xé nát nhân gian. Chúng ta sẽ 'vá trời' bằng cách hàn gắn lòng người." Anh đưa xấp thư cho Bách Lý Hùng. "Thành chủ, hãy cho người nhanh chóng gửi những bức thư này đi khắp nơi. Đặc biệt là đến những thành trì đã từng chịu áp bức của Thiên Huyền Phái, và cả đến Nữ Hoàng Đồ Long ở vương triều Đại Hạ. Nàng ấy là một minh chủ, sẽ hiểu được đạo lý này."

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng lộ rõ sự tán thành và quyết tâm. Nàng hiểu sâu sắc ý nghĩa của chiến lược này. Nó không chỉ là một kế sách quân sự, mà còn là một tuyên ngôn triết lý, một sự thách thức trực diện đối với tư duy tu tiên đã mục ruỗng. Tạ Trần không chỉ bảo vệ Thành Vô Song, anh đang gieo một hạt mầm của sự thay đổi vào lòng nhân gian. Cả ba người, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Thủ Lĩnh Dân Quân, đều cùng một lòng, tràn đầy hy vọng và quyết tâm, dù biết rằng con đường phía trước vẫn còn vô vàn chông gai. Họ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, nhưng lại sở hữu trí tuệ lay chuyển càn khôn.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời Thành Vô Song, phủ lên những mái nhà cổ kính một sắc cam rực rỡ, Tạ Trần đang ngồi trong căn phòng riêng của mình. Căn phòng đơn sơ, chỉ có một giá sách chất đầy những cuốn sách cũ kỹ, một chiếc bàn gỗ sờn màu và một chiếc giường nhỏ. Mùi giấy cũ, mực và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian tĩnh lặng, nơi anh có thể suy tư mà không bị quấy rầy. Gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, làm rung nhẹ những trang sách đặt ngửa trên bàn, mang theo tiếng rao lảnh lót từ khu chợ đêm xa xa, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống đời thường.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, Tạ Trần ngẩng đầu. "Vào đi."

Dương Quân bước vào, dáng vẻ anh ta có phần phong trần hơn những lần trước, có lẽ vì những chuyến đi vội vã. Anh vẫn giữ khí chất nho nhã của một thư sinh, nhưng đôi mắt sáng ngời lại ánh lên vẻ kiên định và nhiệt huyết của một người đã trải qua nhiều thử thách. Bộ đạo bào màu lam nhạt của anh ta có chút bụi đường, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh cao. Anh ta khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, rồi đặt một gói nhỏ lên bàn.

"Tiên sinh, vãn bối đã trở về. Chuyến 'du lịch' lần này đã thu được một số kết quả khả quan." Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo một sự phấn khởi khó che giấu.

Tạ Trần khẽ gật đầu, mời Dương Quân ngồi xuống. "Ngươi đã vất vả rồi. Kể ta nghe."

Dương Quân lấy ra từ gói nhỏ một vài lá thư mật đã được niêm phong cẩn thận. "Tiên sinh, không phải tất cả tu sĩ đều vô tình, đều bị quyền lực làm mờ mắt. Có những người vẫn còn giữ được lương tri, vẫn còn nhớ đến lời thề bảo vệ nhân gian. Họ dù chưa dám công khai đứng về phía Thành Vô Song, nhưng đã ngầm bày tỏ sự bất mãn với hành động của Thiên Huyền Phái. Vãn bối đã liên lạc với một số đạo hữu ở các tông môn nhỏ, những tông môn không bị ảnh hưởng bởi tư tưởng cực đoan của Liễu Thanh Phong. Họ đã cam kết sẽ giữ thái độ trung lập, không can dự vào cuộc xung đột này, và thậm chí sẽ gây áp lực gián tiếp lên Thiên Huyền Phái thông qua các mối quan hệ của họ trong giới tu tiên."

Anh ta đưa những lá thư cho Tạ Trần. "Và đây, là hồi âm từ một vài vị tu sĩ ẩn dật, những người đã rời bỏ tông môn vì không chấp nhận sự tha hóa. Họ không muốn tranh giành quyền lực, nhưng họ cũng không muốn nhìn thấy nhân gian bị chà đạp. Họ nói rằng, nếu Thành Vô Song cần giúp đỡ, họ sẽ cân nhắc."

Tạ Trần nhận lấy những lá thư, ánh mắt anh lướt qua từng phong bì, rồi mở một bức thư ra đọc. Nét chữ trong thư không hoa mỹ, nhưng lời lẽ lại chân thành, ẩn chứa sự day dứt của những người tu sĩ đang đấu tranh giữa đạo lý và thực tế tàn khốc. Anh đọc xong, khẽ đặt thư xuống, trên môi nở một nụ cười nhẹ. "Đó là tia lửa. Chỉ cần một tia lửa, sẽ có thể đốt cháy cả cánh đồng. Lòng người, dù là phàm hay tiên, vẫn là thứ khó đoán nhất, và cũng là thứ mạnh mẽ nhất. Sự xuất hiện của những 'tu sĩ lương tri' này là một minh chứng rằng, dù Thiên Đạo có suy kiệt đến đâu, dù con người có 'mất người' đến mức nào, vẫn còn đó những hạt mầm của chính nghĩa và nhân tính."

Dương Quân gật đầu đồng tình. "Vãn bối cũng cảm thấy vậy. Lý lẽ của tiên sinh đã lay động được rất nhiều người. Họ nói rằng, những gì tiên sinh nói đã chạm đến nỗi đau của họ, nỗi đau khi chứng kiến con đường tu tiên dần trở nên lệch lạc, nỗi đau khi phải đánh đổi nhân tính để đổi lấy sức mạnh hư ảo."

***

Cùng lúc đó, trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung cao vút, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng giữa không gian bao la. Ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vầng trán thanh khiết và đôi mắt phượng tuyệt mỹ của nàng. Mùi mây mù và sương đêm bao phủ lấy nàng, tạo nên một vẻ đẹp siêu thoát nhưng cũng đầy u hoài. Nàng không biết tại sao, nhưng sau khi nghe tin về những lời kêu gọi đoàn kết của Tạ Trần, và việc Dương Quân đã bí mật liên hệ với các tu sĩ khác, một cảm giác khó tả lại dâng lên trong lòng nàng.

Niềm tin của nàng vào tiên đạo, vào con đường tu tiên chính nghĩa, đã lung lay dữ dội từ lâu. Giờ đây, nó không chỉ lung lay, mà còn như một tòa tháp cổ đã mục ruỗng, đang đứng trên bờ sụp đổ. Những lời giảng của sư phụ về "đại nghĩa", "bảo vệ nhân gian" giờ đây lại vang lên trong tâm trí nàng, nhưng lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Bảo vệ nhân gian bằng cách chà đạp lên nhân tính? Cứu vãn Thiên Đạo bằng cách ép buộc phàm nhân phải hy sinh vô điều kiện? Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại và hơi ấm từ linh khí của nó hòa quyện, tạo nên một sự mâu thuẫn gay gắt trong tâm hồn nàng.

Nàng nhớ lại hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân gầy gò, không hề có linh lực, nhưng lại có một khí chất kiên định đến lạ thường. Anh không dùng sức mạnh, anh dùng lý lẽ, dùng nhân tính để lay động lòng người, để thách thức cả một hệ thống đã mục ruỗng. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, mà anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Những lời của anh, "chúng ta thà nghịch thiên mà sống", hay "Thiên Đạo nào lại bắt con người phải đánh đổi ‘nhân tính’ để tồn tại?", cứ vang vọng mãi trong tâm trí nàng, như một lời sấm truyền.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh táp vào mặt. Trái tim nàng đang phải đưa ra một quyết định. Quyết định ấy không chỉ ảnh hưởng đến nàng, mà còn có thể thay đổi cục diện của cuộc chiến tiên phàm sắp tới. Nàng là một tu sĩ, nhưng nàng cũng là một con người. Và cái "nhân tính" mà Tạ Trần đang cố gắng gìn giữ cho nhân gian, cũng chính là thứ mà nàng đã luôn cố gắng bảo vệ trong sâu thẳm linh hồn mình, giữa dòng xoáy tu luyện khắc nghiệt và vô tình của tiên đạo.

Ánh mắt nàng lại mở ra, nhìn về phía Thành Vô Song, nơi những ngọn lửa vẫn kiên cường bùng cháy trong đêm tối, giờ đây không còn chỉ là những đốm sáng đơn lẻ, mà đã liên kết lại, tạo thành một mạch sáng rực rỡ, như một lời tuyên ngôn không lời của ý chí phàm nhân. Nàng biết, nàng không thể thờ ơ được nữa. Sự thay đổi, đã đến lúc phải xảy ra. Giới tu tiên đang trượt dài trên con đường mất người, và có lẽ, chỉ khi dám đối mặt với sự thật phũ phàng này, mới có thể tìm thấy một con đường khác, một con đường thực sự để "vá trời" mà không phải "xé nát" linh hồn của vạn vật. Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng khẽ sáng bừng lên, một ánh sáng bạc rực rỡ, không còn yếu ớt như trước, như thể nó cũng đã tìm thấy một hướng đi, một mục đích mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free