Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 169: Uy Áp Từ Thiên, Lòng Người Bất Khuất

Sau đêm trăng mờ ảo trên Thiên Đỉnh Cung, nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử vật lộn với những nghi hoặc sâu thẳm, ánh bình minh của ngày mới đã rạng. Tuy nhiên, thay vì mang đến sự thanh bình, vầng dương lại chiếu rọi một bầu không khí nặng trĩu, ngột ngạt bao trùm Thành Vô Song. Nắng gắt như nung chảy mặt đất, nhưng cái nóng ấy chẳng thấm vào đâu so với lửa giận đang bùng lên trong lòng các tu sĩ Thiên Huyền Phái, và cả sự căng thẳng đến tột độ trong trái tim mỗi phàm nhân đang chờ đợi số phận.

Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, trái tim của Thành Vô Song, không khí đã đặc quánh như thể bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cổng thành cao ngất, sừng sững như một người khổng lồ canh gác, được xây từ những tảng đá xanh kiên cố, chạm khắc vô số phù văn trận pháp cổ xưa mà nay đã cũ kỹ theo thời gian. Hai bên tháp canh, những lính gác mặc giáp trụ thô sơ đứng nghiêm, ánh mắt sắc lẹm lướt qua đám đông đang nín thở. Mùi bụi đất, mùi ngựa và mùi kim loại từ áo giáp, vũ khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị khô khốc của sự đối đầu.

Một đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái hùng hậu, khoảng ba mươi người, đã tiến thẳng đến cổng thành. Họ không cưỡi mây đạp gió như những tiên nhân trong truyền thuyết, mà di chuyển trên lưng những linh thú cường tráng, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng động vang dội, như muốn nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Đứng đầu là Sứ Giả đã từng đến Thành Vô Song, khí tức tu vi của y giờ đây càng thêm cuồn cuộn, một luồng áp lực vô hình tỏa ra, khiến những phàm nhân đứng gần không khỏi lùi lại, hô hấp trở nên khó nhọc. Ánh mắt y sắc lạnh, quét qua đám đông phàm nhân đang tụ tập với vẻ khinh miệt rõ ràng, như thể họ chỉ là lũ kiến hôi không đáng để bận tâm. Đạo bào lụa là của y phấp phới trong gió, điểm xuyết bằng những hoa văn tinh xảo, đối lập hoàn toàn với những bộ áo vải bố cũ kỹ, giản dị của dân chúng.

Đối diện với họ, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của một thư sinh, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định đến lạ thường. Làn da trắng nhợt của anh dưới nắng gắt không hề lộ vẻ yếu đuối, mà ngược lại, đôi mắt sâu thẳm của anh càng thêm sáng rõ, phản chiếu sự ngạo mạn của kẻ đối diện như một tấm gương tĩnh lặng. Bên cạnh anh là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị không chút nhượng bộ. Râu quai nón rậm rạp của ông khẽ rung lên theo từng nhịp thở dồn nén. Mộ Dung Tuyết, thanh lịch và dịu dàng trong bộ y phục xanh ngọc, đứng vững vàng, dù đôi mắt nàng thoáng hiện vẻ quan ngại, nhưng ý chí lại không hề dao động. Thủ Lĩnh Dân Quân, với thân hình cường tráng, mặc giáp sắt thô sơ, đứng ngay sau họ, nắm chặt chuôi kiếm, biểu thị sự sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

Phàm nhân Thành Vô Song, dù sợ hãi đến mức trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, vẫn không ai rời đi. Họ đứng thành từng khối, từng cụm, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chất chứa hy vọng và niềm tin mãnh liệt vào những người đang đứng chắn trước họ, những người mà họ biết sẽ không bao giờ từ bỏ họ. Tiếng xì xào, bàn tán ban đầu đã tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng gió rít qua thành lũy và hơi thở nặng nề của đám đông.

Sứ Giả Thiên Huyền Phái, thấy Tạ Trần và các đồng minh không hề có ý định quỳ gối hay lùi bước, nụ cười khẩy trên môi y càng thêm trào phúng. Y phất tay áo, linh khí cuồn cuộn như sóng triều, rồi cất giọng lạnh lùng, đầy uy áp, âm thanh vang vọng khắp cổng thành, khiến không khí như rung chuyển: "Kẻ phàm nhân nhỏ bé, các ngươi dám nghịch ý Thiên Huyền Phái? Lời tuyên bố ngu xuẩn kia sẽ khiến Thành Vô Song này hóa thành bình địa! Đây là cơ hội cuối cùng, quy phục, hoặc diệt vong!"

Lời nói của y như một tiếng sấm sét giữa trời quang, mang theo áp lực của cả một tông môn quyền uy, chĩa thẳng vào trái tim mỗi phàm nhân. Một vài người yếu bóng vía khẽ run rẩy, nhưng không ai dám thốt lên lời cầu xin hay bỏ chạy. Họ nhìn về phía Tạ Trần, chờ đợi.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc, như thể lời đe dọa kia chỉ là một làn gió thoảng qua tai. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy khinh miệt của Sứ Giả, giọng nói trầm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể xem thường, từng câu từng chữ như những mũi kim châm vào sự tự phụ của đối phương: "Đạo của Thiên Huyền Phái là đạo gì? Là đạo áp bức kẻ yếu, đạo cướp đoạt sinh mạng, hay là đạo 'cứu thế' bằng cách hủy diệt một thành trì? Nếu đây là 'Thiên Đạo' các ngươi theo đuổi, vậy thì, chúng ta thà nghịch thiên mà sống!"

Mỗi lời Tạ Trần nói ra đều khiến không khí càng thêm căng thẳng. Những tu sĩ Thiên Huyền Phái phía sau Sứ Giả lộ rõ vẻ tức giận, ánh mắt họ như muốn phun lửa. Sứ Giả Thiên Huyền Phái, gương mặt vốn đã lạnh lùng giờ đây càng thêm u ám, nụ cười khẩy tắt hẳn. Y không ngờ một phàm nhân lại dám dùng những lời lẽ như vậy để chất vấn một tông môn tiên gia. Sự ngạo mạn của y đã bị chạm đến.

"Ngông cuồng!" Sứ Giả gầm lên, không đợi Tạ Trần nói thêm, y phất tay, một luồng pháp lực hùng hậu màu vàng đất đột ngột bộc phát, nén mạnh xuống không khí. Không khí xung quanh như đặc quánh lại, mọi âm thanh đều bị nuốt chửng, chỉ còn tiếng "ù ù" nặng nề trong tai mỗi người. Đất đá dưới chân rung chuyển dữ dội, vài tòa nhà gần cổng thành lún xuống một cách đáng sợ, những viên gạch vỡ vụn rơi lả tả. Một vết nứt lớn, sâu hoắm, kéo dài hàng trượng, đột ngột xuất hiện trên mặt đất ngay trước mặt Tạ Trần và các đồng minh, như một lời cảnh cáo không thể rõ ràng hơn về sức mạnh hủy diệt của Thiên Huyền Phái. Mùi hương trầm nhẹ từ các tu sĩ, vốn đã hòa quyện với mùi bụi, giờ đây càng thêm gay gắt, như một lời nhắc nhở về sự khác biệt đẳng cấp.

Tuy nhiên, Tạ Trần và các đồng minh không hề lùi bước. Gương mặt Bách Lý Hùng vẫn kiên nghị, Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, nhưng ánh mắt nàng vẫn vững vàng. Thủ Lĩnh Dân Quân đứng thẳng lưng, không hề tỏ ra sợ hãi. Phàm nhân phía sau, dù đứng trước cảnh tượng kinh hoàng, chứng kiến sức mạnh hủy diệt của tu sĩ, cũng không một tiếng kêu sợ hãi nào vang lên. Họ nhìn vết nứt trên mặt đất, nhìn những tòa nhà đổ nát, nhưng rồi ánh mắt lại hướng về phía Tạ Trần, như muốn nói rằng, dù có phải đối mặt với sức mạnh khủng khiếp đến đâu, họ cũng sẽ không từ bỏ. Sự im lặng căng thẳng bao trùm, nhưng trong sự im lặng ấy, một ý chí kiên cường, bất khuất đang dần được tôi luyện. Sứ Giả Thiên Huyền Phái nhìn thấy cảnh tượng ấy, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, một tia sát ý lướt qua. Y biết, lời đe dọa bằng sức mạnh đơn thuần đã không còn tác dụng. Cuộc đối đầu này, chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói. Màn thị uy này chỉ là khởi đầu.

***

Khi ánh chiều tà nhuộm đỏ chân trời, hắt lên Thành Vô Song một sắc màu bi tráng, cuộc đối đầu tại cổng thành đã tạm thời kết thúc. Đoàn tu sĩ Thiên Huyền Phái rút lui, để lại phía sau một không khí u ám cùng vết nứt sâu hoắm trên mặt đất như một vết sẹo đáng sợ. Tuy nhiên, sự rút lui này không phải là dấu hiệu của sự nhượng bộ, mà là điềm báo cho một cuộc tấn công quy mô lớn hơn, khốc liệt hơn. Hoàng hôn buông xuống, những ngọn lửa phòng thủ đã bắt đầu bùng lên trên các vọng gác, chiếu sáng một phần bầu trời, hắt lên những bóng người đang hối hả chuẩn bị.

Trong phòng họp chính của Thành Vô Song, không khí hoàn toàn khác biệt so với sự căng thẳng và ồn ào nơi cổng thành. Đây là một căn phòng lớn, được bài trí trang trọng, với những bộ bàn ghế làm từ gỗ quý đã cũ kỹ, tỏa ra mùi hương trầm ấm đặc trưng của thời gian. Giờ đây, chỉ có tiếng nói nhỏ của những người tham dự, tiếng giấy tờ xào xạc và tiếng bước chân nhẹ nhàng của vài người phục vụ. Bầu không khí trầm lắng, nhưng không hề tuyệt vọng. Sự nghiêm trọng và căng thẳng vẫn hiện hữu, nhưng nó được dung hòa bởi một cảm giác quyết tâm sắt đá và sự tin tưởng lẫn nhau giữa những người có mặt. Ánh nến bập bùng trên bàn, hắt lên những gương mặt đang suy tư, phân tích.

Tạ Trần ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người một. Vẻ thư sinh gầy gò của anh giờ đây lại toát lên khí phách của một người lãnh đạo tinh thần. Bách Lý Hùng, với gương mặt phong trần và ánh mắt kiên nghị, là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói trầm hùng, mang theo chút lo lắng nhưng vẫn đầy quyết đoán: "Thiên Huyền Phái lần này không còn kiên nhẫn. Lời lẽ của chúng không khác gì tuyên chiến. Chúng đã đi quá giới hạn. Nhưng thưa Tạ huynh, chúng ta... chúng ta có thể chống đỡ được không?" Ông nhìn Tạ Trần, trong ánh mắt có sự tin tưởng tuyệt đối, nhưng cũng không thể che giấu nỗi lo về sức mạnh chênh lệch.

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà thảo dược nóng, mùi hương thanh khiết của nó làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt vẫn bình tĩnh, nhưng lời nói lại mang một sức nặng của sự thấu hiểu sâu sắc. "Chúng ta không cần thắng, chỉ cần không thua. Sức mạnh của chúng ta không nằm ở pháp lực, mà ở ý chí. Hơn nữa, mỗi hành động của chúng đều có nhân quả. Ta thấy rõ, sự ngạo mạn của chúng là con dao hai lưỡi."

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng nhưng đầy kiên cường, tiếp lời, giọng nói thanh thoát nhưng đầy lý lẽ: "Tạ công tử nói đúng. Kẻ nào càng phô trương sức mạnh, càng chứng tỏ sự bất an. Chúng ta cần chuẩn bị cho một cuộc công kích lớn, nhưng cũng cần cho thế gian thấy rõ bộ mặt thật của chúng. Nếu chúng thực sự dám tàn sát một thành trì phàm nhân vì lời nói, thì đạo nghĩa của chúng sẽ sụp đổ, và Thiên Đạo mà chúng rao giảng sẽ trở thành trò cười." Nàng vẫn nhớ lời Tạ Trần từng nói, rằng "Thiên Đạo là do con người tạo ra, cũng sẽ do con người định đoạt".

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt anh lướt qua một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải trên bàn. Anh không nói nhiều, nhưng mỗi lời anh nói ra đều súc tích, chạm đến bản chất của vấn đề. "Sự ngạo mạn của Thiên Huyền Phái đã che mờ tầm nhìn của họ. Họ chỉ thấy sức mạnh của mình, mà không thấy sức mạnh của sự đoàn kết, của ý chí bất khuất. Họ quên rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là phép thuật, mà là lòng người." Anh dừng lại, ngón tay khẽ chạm vào một vài điểm trên bản đồ. "Thành Vô Song có lợi thế về địa hình, chúng ta có những bức tường thành kiên cố. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta có lòng người. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với pháp thuật của tu sĩ, nhưng chúng ta có thể khiến pháp thuật của họ trở nên vô dụng, thậm chí phản tác dụng."

Anh bắt đầu phác thảo một kế hoạch phòng thủ dựa trên việc khai thác triệt để địa hình Thành Vô Song. "Chúng ta sẽ không cố thủ một chỗ. Chúng ta sẽ biến cả thành trì thành một cạm bẫy. Các tuyến đường, các ngõ hẻm, các tòa nhà, tất cả đều sẽ trở thành chướng ngại vật, làm chậm bước tiến của chúng. Dân quân sẽ được huấn luyện để chiến đấu theo đội hình nhỏ, linh hoạt, tận dụng mọi ngóc ngách. Mộ Dung cô nương, các y sư và người dân sẽ là tuyến hậu cần vững chắc nhất. Không chỉ chữa trị, mà còn là mắt xích thông tin, là những đôi tai, đôi mắt khắp thành."

Bách Lý Hùng lắng nghe từng lời, gương mặt ông dần lộ vẻ sáng sủa hơn. Ông nhận ra rằng Tạ Trần không chỉ nhìn thấy trước nhân quả, mà còn có khả năng chiến lược phi thường, biến những thứ tưởng chừng là điểm yếu thành lợi thế. "Tạ huynh nói rất đúng. Sức mạnh của chúng ta là lòng người. Ta sẽ ra lệnh cho quân lính và dân quân bắt đầu chuẩn bị ngay lập tức. Chúng ta sẽ khiến Thiên Huyền Phái phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng của họ."

Thủ Lĩnh Dân Quân, với gương mặt cương nghị, cũng gật đầu đồng tình. "Chúng tôi sẽ không lùi bước, công tử. Dân chúng Thành Vô Song đã sẵn sàng. Chúng tôi thà chết đứng còn hơn sống quỳ gối."

Tạ Trần nhìn họ, ánh mắt anh thoáng hiện lên một tia ấm áp hiếm thấy. "Không phải chết, mà là sống. Sống một cách đường hoàng, không khuất phục. Chúng ta sẽ cho thế gian thấy, phàm nhân không hề yếu đuối, và 'Thiên Đạo' không thể định đoạt số phận của chúng ta bằng cách chà đạp lên nhân tính." Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu tương lai. "Sự ngạo mạn của Thiên Huyền Phái sẽ là con dao hai lưỡi. Mỗi hành động tàn bạo của họ sẽ gieo xuống một hạt giống nhân quả, và đến một lúc nào đó, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, trở thành cây cổ thụ che khuất ánh sáng 'Thiên Đạo' mà họ vẫn tôn thờ. Lời nói của ta không phải để kích động, mà là để thức tỉnh. Để những kẻ tu sĩ còn lương tri, còn chút nhân tính, có thể nhìn rõ bộ mặt thật của cái gọi là 'cứu thế' này."

Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt. Dù cuộc chiến phía trước đầy cam go, nhưng với Tạ Trần là người lãnh đạo tinh thần, họ tin rằng Thành Vô Song sẽ không gục ngã. Họ sẽ biến nơi đây thành một ngọn hải đăng của ý chí phàm nhân, thách thức cả một giới tu tiên đang ngày càng tha hóa. Kế hoạch đã được định hình, dù chỉ là những bước đi đầu tiên, nhưng nó đã mang lại sự bình tĩnh và niềm hy vọng cho những trái tim đang cháy bỏng.

***

Trong khi Thành Vô Song đang hối hả chuẩn bị cho cuộc đối đầu sinh tử, thì trên đỉnh núi cao thuộc Thái Huyền Tông, một không khí hoàn toàn đối lập lại bao trùm. Nửa đêm, trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, nhưng gió lạnh buốt thấu xương vẫn rít gào qua kẽ đá, mang theo hơi băng giá thanh khiết của vùng núi cao. Tiếng gió rít nghe như tiếng ai oán, cùng với sự im lặng đến đáng sợ của màn đêm, càng làm nổi bật tiếng chuông chùa Thái Huyền Tông xa xăm, vọng về từ thung lũng, nghe càng thêm hiu quạnh và lạc lõng.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng một mình trên đỉnh núi trơ trọi, bạch y thuần khiết của nàng phất phơ trong gió lạnh, tựa như một tiên nữ đang phiêu du giữa cõi hư vô. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng dưới ánh trăng càng thêm thanh khiết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ẩn chứa một nỗi đau đớn và hoang mang tột độ. Nàng đã nhận được báo cáo chi tiết về hành động của Thiên Huyền Phái tại Thành Vô Song, về lời lẽ ngạo mạn của Sứ Giả, và cả sự kiên định đến khó tin của Tạ Trần. Mùi băng giá từ không khí lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng nỗi đau đang cào xé tâm can nàng.

Hình ảnh Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi, gầy gò nhưng kiên định, đối đầu với uy áp của tu sĩ tiên gia, cùng với sự ngạo mạn đến tận cùng của Thiên Huyền Phái, xoáy sâu vào tâm can nàng, làm tan chảy từng tảng băng trong trái tim tưởng chừng đã chai sạn. Những lời nói của Tạ Trần, rằng "chúng ta thà nghịch thiên mà sống", cùng với câu hỏi "Thiên Đạo nào lại bắt con người phải đánh đổi ‘nhân tính’ để tồn tại?", cứ vang vọng mãi trong tâm trí nàng, như một lời nguyền rủa, như một sự thật không thể chối cãi.

Nàng nhớ lại những lời thầy dạy về 'đại nghĩa cứu thế', về trách nhiệm của tu sĩ phải gìn giữ trật tự Thiên Đạo, phải bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những lời đó lại nghe thật trống rỗng, thật xa lạ. Cứu thế... là phải chà đạp sinh linh? Giữ gìn trật tự... là phải gieo rắc sợ hãi? Con đường tu tiên của chúng ta... rốt cuộc là đúng hay sai? Nàng tự hỏi, giọng nói độc thoại nội tâm khẽ khàng, lạc lõng giữa tiếng gió đêm.

Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng phát ra ánh sáng bạc yếu ớt, như hơi ấm duy nhất trong đêm lạnh giá, nhắc nhở nàng về những ký ức đã cũ, về "nhân tính" mà nàng đã cố gắng gìn giữ giữa dòng xoáy tu luyện. Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào "chính đạo", tin rằng tu tiên là con đường để bảo vệ nhân gian. Nhưng những gì nàng chứng kiến, những gì Thiên Huyền Phái đang làm, lại đi ngược lại mọi lý lẽ, mọi giá trị mà nàng từng tin tưởng. Liễu Thanh Phong và những người khác vẫn rao giảng về sự hy sinh cần thiết của phàm nhân, nhưng cái giá phải trả có thực sự xứng đáng?

"Tạ Trần... ngươi đã thấy gì mà lại từ bỏ tất cả, chỉ để bảo vệ những điều phàm tục này?" Nàng thì thầm, đôi mắt phượng nhìn về phía Thành Vô Song xa xăm, nơi những ngọn lửa phòng thủ đã bắt đầu bùng lên, như những đốm sáng nhỏ bé nhưng kiên cường trong đêm tối. Anh không dùng sức mạnh, anh dùng lý lẽ, dùng nhân tính để lay động lòng người, để thách thức cả một hệ thống đã mục ruỗng.

Đúng lúc đó, một đệ tử Thái Huyền Tông khẽ khàng đến gần, đứng cách nàng một khoảng tôn kính, rồi cất tiếng báo cáo: "Bẩm trưởng lão, Dương Quân sư huynh đã rời khỏi Thái Huyền Tông, nói là đi du lịch. Nhưng có vẻ như huynh ấy đang liên lạc với một số đạo hữu ở các tông môn nhỏ..."

Lời báo cáo của đệ tử khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ giật mình. Dương Quân, một tu sĩ trẻ còn giữ được lương tri, đã chọn con đường của mình. Anh ta không ngần ngại đi ngược lại với ý muốn của tông môn, tìm kiếm những đồng minh có cùng quan điểm. Điều này càng làm sâu sắc thêm mâu thuẫn trong lòng Lăng Nguyệt. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại và hơi ấm từ linh khí của nó hòa quyện, tạo nên một sự mâu thuẫn gay gắt trong tâm hồn nàng. Ánh mắt nàng vẫn hướng về Thành Vô Song, nơi một cuộc chiến không cân sức sắp sửa diễn ra, nơi những phàm nhân đang chiến đấu cho quyền được "sống một đời bình thường".

Một nỗi đau đớn và hoang mang tột độ hiện rõ trong đôi mắt lạnh lùng của nàng. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận gió lạnh táp vào mặt. Một quyết định khó khăn đang hình thành trong tâm trí nàng, một ngã rẽ có thể thay đổi số phận của không chỉ nàng mà còn cả thế giới tiên phàm. Nàng biết, nàng không thể thờ ơ được nữa. Sự thay đổi, đã đến lúc phải xảy ra. Giới tu tiên đang trượt dài trên con đường mất người, và có lẽ, chỉ khi dám đối mặt với sự thật phũ phàng này, mới có thể tìm thấy một con đường khác, một con đường thực sự để "vá trời" mà không phải "xé nát" linh hồn của vạn vật. Tiếng chuông chùa lại ngân lên, nhưng lần này, nó không còn hiu quạnh nữa, mà như một lời thức tỉnh giữa đêm đen.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free