Nhân gian bất tu tiên - Chương 183: Bức Thư Trong Đêm Tối: Lời Thỉnh Cầu Từ Kẻ Phản Nghịch
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong Rừng Thanh Phong, hơi ấm của một ngày dài vẫn còn vương vấn trên những tán lá. Dương Quân ngồi tựa lưng vào một gốc cổ thụ già cỗi, thân cây sần sùi với những lớp rêu phong như kể lại ngàn năm thăng trầm của nhân thế. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, mùi lá cây mục ruỗng và thoang thoảng hương hoa dại hòa quyện trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của thiên nhiên. Tiếng ve sầu rỉ rả, tiếng chim đêm gọi bạn từ xa xăm, cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía dưới thung lũng, tất cả đều như một lời an ủi dịu dàng, xoa dịu phần nào nỗi đau đang cuộn trào trong tâm khảm chàng thư sinh tu sĩ.
Khuôn mặt Dương Quân vẫn còn vương những vệt nước mắt khô cứng, khắc khổ và hằn sâu nỗi phẫn uất. Ánh mắt chàng, từng tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, giờ đây mang một vẻ kiên định đến sắt đá, nhưng cũng chất chứa sự mỏi mệt tột độ. Chàng đã ngồi đây từ lúc hoàng hôn buông xuống, để mặc cho những ký ức kinh hoàng từ buổi chiều giày vò tâm trí. Cảnh tượng những phàm nhân vô tội bị giày xéo, bị sỉ nhục dưới danh nghĩa "trấn chỉnh tiên quy", những tiếng khóc ai oán, những ánh mắt tuyệt vọng của trẻ thơ và người già, tất cả như một vết dao cứa vào trái tim chàng, xé toạc tấm màn che đậy sự thật tàn khốc mà chàng đã cố tình phớt lờ bấy lâu nay.
“Chính đạo ư? Hay chỉ là vỏ bọc cho sự tàn bạo?” Dương Quân thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy rẫy sự chua chát. Chàng ngước nhìn vòm lá cây đan xen trên đầu, qua kẽ lá, một vài vì sao đã lấp lánh xuất hiện. “Những gì ta thấy… không thể nào là con đường ta hằng theo đuổi. Cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà Tiên Môn rao giảng, cái ‘chính nghĩa’ mà chúng ta phụng sự, rốt cuộc chỉ là cái cớ để thỏa mãn sự kiêu ngạo, tham lam và khát vọng quyền lực không đáy của những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’ sao?”
Nỗi đau không chỉ đến từ sự phẫn nộ, mà còn từ sự tan vỡ của một niềm tin đã được xây dựng suốt bao năm tháng. Chàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Huyền Phái, vào những lời dạy về sự cao cả của tu tiên, về trách nhiệm bảo hộ chúng sinh. Giờ đây, tất cả sụp đổ, chỉ còn lại sự trống rỗng và ghê tởm. Chàng nhớ về những lời Tạ Trần từng nói, về cái giá của sự "thành tiên", về việc con người dễ dàng "mất người" khi truy cầu sức mạnh. Khi đó, chàng đã cười nhạo Tạ Trần là một phàm nhân nông cạn, không hiểu gì về đại đạo. Nhưng giờ đây, những lời ấy vang vọng trong tâm trí chàng như một lời tiên tri nghiệt ngã.
“Tạ Trần… người phàm nhân đó có lẽ mới là người hiểu rõ nhất về ‘nhân tính’ trong cái thế giới đã ‘mất người’ này,” Dương Quân tự nhủ, một tia sáng le lói hiện lên trong ánh mắt. “Chàng ấy không màng đến linh khí, không theo đuổi trường sinh, chỉ muốn ‘sống một đời bình thường’, giữ trọn vẹn bản chất con người mình. Và chính điều đó, mới là thứ mà Tiên Môn đã đánh mất.”
Một quyết định đã được đưa ra, dứt khoát và không thể vãn hồi. Chàng không thể quay lại con đường cũ, không thể tiếp tục là một phần của cái thế giới mục nát ấy. Điều duy nhất chàng có thể làm lúc này, là tìm kiếm một con đường khác, một con đường có thể bảo vệ những giá trị mà chàng tin là đúng đắn. Và con đường đó, hiển nhiên, chỉ có thể dẫn đến Tạ Trần – người phàm nhân đang đứng ở tâm điểm của cuộc giao tranh tiên phàm này.
Dương Quân hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí. Chàng vươn tay, cẩn trọng lấy ra một vật phẩm nhỏ được giấu kín trong lớp áo đạo bào: một pháp khí truyền âm tinh xảo, được chế tác từ ngọc bích ẩn chứa linh lực, phát ra ánh sáng mờ ảo trong bóng đêm. Pháp khí này không phải loại thông thường, mà là một vật phẩm cực kỳ hiếm hoi, có khả năng truyền đạt thông điệp xuyên qua những tầng linh trận mà không bị phát hiện, đặc biệt là trong bối cảnh các tông môn đang siết chặt kiểm soát mọi đường liên lạc. Chàng đã nhận được nó từ một vị trưởng lão cũ, người đã sớm nhìn ra sự mục ruỗng của Thiên Huyền Phái và lặng lẽ ủng hộ những tư tưởng cấp tiến hơn, dù không dám công khai.
Dương Quân đặt pháp khí lên lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của ngọc bích thấm vào da thịt. Chàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ linh lực và ý chí vào đó. Mỗi câu chữ, mỗi cảm xúc chàng muốn gửi gắm, đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng. Đây không chỉ là một lời cầu cứu, mà còn là một lời tuyên bố, một sự đoạn tuyệt với quá khứ và một lời thỉnh cầu cho tương lai.
Chàng bắt đầu truyền tải thông điệp, không phải bằng âm thanh, mà bằng những luồng linh thức được mã hóa tinh vi. Đầu tiên là sự tường thuật về những gì chàng đã chứng kiến, không thêm bớt, không cường điệu, chỉ là sự thật trần trụi về sự tàn bạo của tu sĩ đối với phàm nhân. Sau đó là nỗi thất vọng tột cùng, sự ghê tởm với cái gọi là "chính đạo" đã bị bóp méo. Cuối cùng, là lời bày tỏ sự tin tưởng vào con đường của Tạ Trần, và lời thỉnh cầu được sát cánh cùng anh, dù biết rằng điều đó có nghĩa là trở thành kẻ "phản nghịch" trong mắt Tiên Môn.
“Ta, Dương Quân, đệ tử Thiên Huyền Phái, đã tận mắt chứng kiến sự tha hóa và tàn bạo của cái gọi là Tiên Môn. Lý tưởng của ta đã sụp đổ, niềm tin của ta đã tan vỡ. Ta không thể tiếp tục đứng nhìn cảnh nhân gian bị giày xéo dưới chân những kẻ nhân danh Thiên Đạo. Tạ Trần công tử, ta tin rằng con đường của huynh mới là chân đạo, con đường bảo vệ nhân tính, bảo vệ sự ‘sống’ trọn vẹn. Ta nguyện từ bỏ con đường tu tiên đã chọn, từ bỏ tông môn, để được đứng về phía huynh, cùng huynh bảo vệ nhân gian, bảo vệ những giá trị mà chúng ta tin tưởng. Dù phải đối mặt với muôn vàn hiểm nguy, dù phải trở thành kẻ thù của cả giới tu sĩ, ta cũng không hối tiếc. Xin huynh hãy cho ta một cơ hội, một con đường để chuộc lại lỗi lầm vì đã từng mù quáng tin vào những điều sai trái.”
Từng lời, từng chữ, mang theo tất cả sự chân thành, quyết tâm và cả nỗi đau của Dương Quân, được gói gọn trong luồng linh thức tinh khiết, vượt qua mọi rào cản, hướng thẳng về Thành Vô Song, nơi Tạ Trần đang ngự trị. Chàng cảm thấy linh lực trong cơ thể cạn kiệt đáng kể sau khi truyền tải một thông điệp phức tạp và mạnh mẽ như vậy, nhưng trong lòng chàng, một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường dâng lên. Một gánh nặng đã được trút bỏ, một con đường mới đã được chọn. Ánh sáng mờ ảo từ pháp khí dần tắt đi, trả lại sự tĩnh mịch cho Rừng Thanh Phong. Dương Quân ngước nhìn trăng sáng đã lên cao, soi rọi lối đi mờ ảo, biết rằng từ giây phút này, cuộc đời chàng đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng chàng không còn cô độc.
***
Đêm muộn, tại Tiệm Sách Cũ ở Thành Vô Song, không gian vẫn tĩnh lặng như một hồ nước không gợn sóng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, yếu ớt chiếu rọi khuôn mặt Tạ Trần, tạo nên những vệt sáng và bóng đổ huyền ảo. Anh thân hình gầy gò, thư sinh, không chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân thế. Anh đang chăm chú lật từng trang của một cuốn cổ tịch đã ố màu thời gian, tập trung hoàn toàn vào những dòng chữ cổ xưa, tựa như đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa hơn những câu chuyện trên giấy. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đặc trưng của quán sách bao trùm không gian, mang đến một cảm giác hoài cổ và tri thức. Thỉnh thoảng, tiếng gió đêm khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên một âm thanh xào xạc dịu nhẹ, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần. Ngoài đường phố, đã không còn tiếng bước chân hay tiếng nói chuyện ồn ào, chỉ còn sự im lặng của một Thành Vô Song đã đi vào giấc ngủ.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh lẽo thoáng qua, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt không rời khỏi cuốn sách, nhưng khóe môi khẽ cong lên. Anh không cần phải nhìn, cũng không cần phải nghe, chỉ cần cảm nhận sự thay đổi nhỏ nhất trong dòng chảy của nhân quả xung quanh mình, anh đã biết có người đến.
Từ trong bóng tối của góc phòng, một bóng người nhẹ nhàng xuất hiện, tựa như một làn khói đen tan biến vào không khí. Đó là Dạ Lan, thân hình mảnh mai, y phục đen tuyền, che mặt bằng một tấm mạng che kín đáo. Ánh mắt nàng sắc sảo, ẩn chứa nhiều bí mật, xuyên qua bóng tối như hai đốm lửa nhỏ. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt một vật phẩm nhỏ lên bàn sách của Tạ Trần. Đó là một pháp khí truyền âm bằng ngọc bích, đang phát ra một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt tựa như ánh đom đóm trong đêm.
Tạ Trần khẽ khàng đặt cuốn cổ tịch xuống, động tác chậm rãi và cẩn trọng, như thể đang nâng niu một vật báu vô giá. Anh đưa tay đón lấy pháp khí truyền âm, cảm nhận luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy kiên định đang truyền đến từ bên trong.
“Tạ công tử, có tin tức khẩn cấp,” Dạ Lan nói, giọng nàng trầm thấp, tựa như tiếng gió đêm, mang theo sự chuyên nghiệp và trầm tĩnh thường thấy. “Từ một người quen cũ của ngài.”
Tạ Trần không đáp lời ngay. Anh khẽ nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú hơi nhíu, tập trung toàn bộ giác quan vào pháp khí. Anh không cần phải kích hoạt nó bằng linh lực hay mật pháp phức tạp. Khả năng nhìn thấu nhân quả của anh cho phép anh cảm nhận được những "dấu vết" của thông tin, những "mối liên hệ" vô hình được gửi gắm trong luồng linh thức. Nó không chỉ là nghe một lời nói, mà là cảm nhận toàn bộ tâm tư, tình cảm, và những sự kiện đã dẫn đến thông điệp đó.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, toàn bộ những gì Dương Quân đã trải qua, từ cảnh tượng tàn bạo ở thôn làng, cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội, cho đến quyết định đoạn tuyệt với Tiên Môn và lời thỉnh cầu được sát cánh cùng anh, tất cả đều hiện rõ trong tâm trí Tạ Trần. Đó là một dòng chảy ký ức và cảm xúc mạnh mẽ, chân thực đến mức anh có thể cảm nhận được nỗi đau, sự phẫn nộ và quyết tâm sắt đá của Dương Quân.
Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén, có chút suy tư sâu xa, nhìn chằm chằm vào pháp khí trên tay. “Dương Quân ư?” anh khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Ta đã đoán được cậu ta sẽ không ngồi yên.”
Dạ Lan không hỏi thêm. Nàng biết, Tạ Trần đã hiểu rõ mọi chuyện. Với khả năng của anh, thông tin không chỉ là những câu chữ, mà là cả một câu chuyện, một vận mệnh. Nàng lùi lại một bước, hòa mình vào bóng tối, chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt pháp khí xuống bàn, ngón tay anh khẽ vuốt ve bề mặt ngọc bích lạnh lẽo. Khuôn mặt anh dần lộ vẻ suy tư, không còn vẻ bình thản thường trực. Anh đã lường trước được rằng sự leo thang của xung đột giữa tiên và phàm sẽ đẩy nhiều tu sĩ trẻ có lương tri đến bờ vực của sự lựa chọn. Dương Quân, với bản tính chính trực và lý tưởng cao đẹp ban đầu, là một trong những người đầu tiên anh nghĩ đến. Tuy nhiên, việc cậu ta có thể dứt khoát đến vậy, hoàn toàn đoạn tuyệt với tông môn mà mình đã gắn bó cả đời, vẫn khiến Tạ Trần phải suy ngẫm. Đây không chỉ là một sự kiện cá nhân, mà là một điểm neo nhân quả quan trọng, có khả năng thay đổi cục diện của cuộc chiến.
Anh biết, lời thỉnh cầu của Dương Quân không chỉ là lời xin được tham gia, mà còn là một lời thách thức, một gánh nặng mới đặt lên vai anh. Chấp nhận Dương Quân đồng nghĩa với việc trực tiếp đối đầu với Thiên Huyền Phái, và rất có thể là toàn bộ Tiên Môn Liên Minh. Nhưng không chấp nhận, liệu có phải là bỏ lỡ một cơ hội hiếm có để "phá cục", để tạo ra một vết nứt trong hàng ngũ tu sĩ? Câu hỏi về cái giá của sự lựa chọn, một lần nữa, lại hiện hữu rõ ràng trước mắt Tạ Trần.
***
Mộ Dung Tuyết, vẫn còn đang ngồi bên cạnh một bàn trà nhỏ, đọc một quyển y thư cổ, nghe được đoạn đối thoại ngắn gọn giữa Tạ Trần và Dạ Lan. Nàng khẽ đặt quyển sách xuống, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy lo lắng hướng về phía Tạ Trần. Nàng vẫn ở lại quán sách vào đêm khuya, không chỉ vì thói quen, mà còn vì một linh cảm bất an mơ hồ sau những tin tức căng thẳng gần đây. Là một y sư, nàng có sự nhạy cảm đặc biệt với sinh mạng và nỗi đau, và nàng luôn đồng điệu với những suy tư sâu sắc của Tạ Trần về "nhân tính".
“Dương Quân… ta không ngờ cậu ta lại có thể dứt khoát đến vậy,” Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng khẽ run lên, vừa ngạc nhiên vừa có chút bàng hoàng. “Liệu có phải là cái bẫy của Liễu Thanh Phong? Hắn ta luôn mưu mô và xảo quyệt.”
Tạ Trần quay sang nhìn nàng, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự suy tư. Anh hiểu nỗi lo lắng của Mộ Dung Tuyết. Trong bối cảnh căng thẳng hiện tại, mọi sự kiện bất ngờ đều có thể là một âm mưu được giăng ra.
“Không. Ta cảm nhận được sự chân thành trong lời của cậu ta,” Tạ Trần đáp, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định. Anh không nói về linh lực hay thuật pháp, mà về “cảm nhận” của anh về nhân quả, về những dao động chân thực trong tâm hồn con người. “Sự thất vọng đã đẩy cậu ấy đến bước đường này. Những gì cậu ấy chứng kiến đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một người vẫn còn giữ được lương tri. Cái gọi là ‘chính đạo’ của Tiên Môn đã tự xé toạc lớp vỏ bọc, để lộ ra bản chất ‘mất người’ đến ghê tởm.”
Anh khẽ thở dài, rồi tiếp lời, ánh mắt xa xăm như nhìn xuyên qua bức tường của quán sách, ra ngoài thế giới vô thường. “Nhưng con đường này sẽ vô cùng khó khăn cho cậu ấy, và cho cả chúng ta. Dương Quân sẽ bị coi là kẻ phản bội, bị truy sát không ngừng. Và chúng ta, khi chấp nhận cậu ấy, cũng sẽ phải đối mặt với sự phẫn nộ tột cùng từ Tiên Môn.”
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ lo âu. Nàng hiểu rõ ý nghĩa của việc này. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đó là đạo lý mà nàng luôn tin tưởng. Nhưng cái giá phải trả cho việc bảo vệ nhân tính trong thế giới này, dường như lại quá đắt. “Vậy… chúng ta có nên chấp nhận không? Liệu có quá mạo hiểm không, khi đối đầu với cả một tông môn lớn như Thiên Huyền Phái?”
Tạ Trần khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ đã cũ kỹ, một thói quen khi anh đang suy nghĩ sâu sắc về một vấn đề quan trọng. Tiếng gõ nhịp nhàng, đều đặn, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, gợi lên sự tĩnh lặng nhưng cũng đầy triết lý. “Mạo hiểm, chắc chắn rồi. Nhưng đây cũng là một cơ hội, Mộ Dung cô nương. Một cơ hội để phá vỡ thế cục bế tắc hiện tại. Sự xuất hiện của Dương Quân, một đệ tử trẻ tuổi, tài năng, lại từng là niềm tự hào của Thiên Huyền Phái, đứng về phía phàm nhân, sẽ là một cú sốc lớn đối với giới tu sĩ trẻ. Nó sẽ gieo rắc hạt giống nghi ngờ vào tâm trí họ, khiến họ phải tự vấn về con đường mà mình đang theo đuổi. Đây là một ‘vết nứt’ đầu tiên trong hàng ngũ tu sĩ, một dấu hiệu cho thấy không phải tất cả đều đã ‘mất người’.”
Anh dừng lại một chút, ánh mắt quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, một tia sáng lóe lên trong đáy mắt sâu thẳm. “Liên minh này là một lá bài quan trọng, một nước cờ táo bạo. Nó sẽ châm ngòi cho sự phẫn nộ lớn hơn từ Tiên Môn, đặc biệt là từ Liễu Thanh Phong. Hắn sẽ coi đây là sự sỉ nhục cá nhân, là hành động phản nghịch không thể dung thứ. Nhưng càng như vậy, càng chứng tỏ chúng ta đã chạm đến điểm yếu của họ: sự kiêu ngạo và chấp niệm vào quyền lực.”
Mộ Dung Tuyết nghe Tạ Trần phân tích, nỗi lo lắng trong lòng nàng dần chuyển hóa thành sự thấu hiểu. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ làm điều gì mà không có lý do, và mỗi bước đi của anh đều được cân nhắc kỹ lưỡng, nhìn xa trông rộng. Nàng nhìn anh, vẻ mặt dịu dàng hơn, nhưng vẫn không khỏi thổn thức trước gánh nặng mà anh đang mang vác. “Vậy chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng,” nàng nói, giọng nàng không còn vẻ băn khoăn mà đã mang một sự kiên định mới. “Để đón Dương Quân, và để đối phó với những cơn thịnh nộ sắp tới của Tiên Môn.”
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi anh khẽ cong lên một nụ cười nhạt, nhưng đầy ẩn ý. “Đúng vậy. Cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về lòng người, về nhân tâm. Việc Dương Quân xuất hiện, có thể sẽ kéo theo nhiều người khác nữa, những tu sĩ trẻ vẫn còn giữ được chút lương tri. Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng những kẻ như Ma Chủ Cửu U hay Bạch Vô Thường sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này để kiếm lợi. Thiên Đạo đang suy kiệt, nhân quả rối ren, mọi thứ đều vô thường.”
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Vô Song. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi con phố vắng, tạo nên những bóng đổ dài. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Mộ Dung cô nương, ta cần nàng giúp ta chuẩn bị một số loại linh dược phục hồi và giải độc cấp tốc. Và Dạ Lan, nàng hãy chuẩn bị để đón một vị khách đặc biệt. Chúng ta sẽ không để Dương Quân cô độc.”
Mộ Dung Tuyết và Dạ Lan trao đổi ánh mắt, cùng nhau gật đầu. Dù còn nhiều lo lắng, nhưng trong lòng họ đã nhen nhóm một tia hy vọng mong manh. Liên minh bất ngờ này, dù đầy rẫy hiểm nguy, nhưng có lẽ chính là tia sáng đầu tiên báo hiệu một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Một chương mới, đầy biến động, đã chính thức được mở ra trong cuộc giao tranh giữa tiên và phàm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.