Nhân gian bất tu tiên - Chương 167: Lời Tuyên Ngôn Chấn Động: Phàm Nhân Đứng Lên
Ánh nến đêm qua đã tàn, để lại một vệt khói mờ ảo trong không khí đặc quánh sự căng thẳng và quyết tâm. Sáng sớm, sương mù vẫn còn giăng nhẹ bên ngoài cửa sổ phủ đệ, mơn man trên những mái ngói cổ kính của Thành Vô Song, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của một ngày mới. Trong căn phòng họp kín, không khí vẫn nặng nề tựa đá tảng, nhưng đâu đó đã le lói những tia lửa ý chí không thể dập tắt. Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Dương Quân và Thủ Lĩnh Dân Quân vẫn tề tựu, ánh mắt mỗi người đều in hằn dấu vết của một đêm dài suy tư, cân nhắc.
Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Áo vải bố cũ kỹ của anh không hề mang đến cảm giác yếu ớt, ngược lại, nó là biểu tượng của sự kiên định, không bị vật chất thế tục làm vẩn đục. Anh chậm rãi đặt tay lên tấm bản đồ Thành Vô Song trải rộng trên mặt bàn, ngón tay anh lướt nhẹ qua những con đường, những ngôi nhà, nơi hàng vạn sinh linh phàm tục đang say ngủ, không hay biết rằng số phận của họ đang được định đoạt. Giọng nói của anh trầm tĩnh, nhưng mỗi từ ngữ phát ra đều mang một sức nặng ngàn cân, khiến không gian dường như nín thở lắng nghe.
“Chúng ta không thể tiếp tục lùi bước,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt anh quét qua từng gương mặt, như muốn khắc ghi từng nét biểu cảm lo lắng, kiên cường vào tâm trí. “Lời đe dọa của họ không phải là giới hạn, mà là điểm khởi đầu cho sự phản kháng của chúng ta. Nếu chúng ta im lặng, nhẫn nhịn, thì sự hủy diệt sẽ giáng xuống không chỉ Thành Vô Song mà còn là toàn bộ nhân gian, nơi mà ‘huyết mạch phàm nhân’ bị xem như vật tế, nơi ‘nhân tính’ bị đánh đổi lấy hư vô.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm sâu vào tâm khảm mỗi người. “Họ muốn biến chúng ta thành nô lệ, thành công cụ để vá lại một Thiên Đạo đã mục ruỗng. Nhưng ta nói không. Nhân gian này không phải là công cụ, và con người không phải là bù nhìn.”
Dương Quân, người vẫn còn mặc bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây đã bớt đi phần bàng hoàng mà thay vào đó là sự kiên định rõ nét. Anh siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên nơi mu bàn tay. “Tạ huynh nói đúng. Ta nguyện cùng Tạ huynh kề vai sát cánh. Nếu tu tiên là để áp bức, thì con đường của ta không phải là con đường đó. Ta đã từng lầm tưởng, đã từng chấp mê vào cái gọi là ‘chính đạo’, nhưng những gì ta thấy đêm qua, và những âm mưu thâm độc của Thanh Vân Môn, đã khiến ta thức tỉnh. Một đạo lý mà phải đánh đổi nhân tính, mà phải chà đạp lên sinh mệnh phàm nhân, thì đó không phải là đạo để ta theo đuổi. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói của anh, vốn là một câu nói cửa miệng của Mộ Dung Tuyết, giờ đây được Dương Quân thốt lên với sự chân thành và phẫn nộ, như một lời tuyên thệ trước lý tưởng mới. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng khi thoát ly khỏi những xiềng xích tư tưởng của tiên môn, để đối diện với sự thật trần trụi.
Bách Lý Hùng, vị Thành Chủ phong trần, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại toát lên vẻ nặng nề. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn sự tin tưởng tuyệt đối. Râu quai nón rậm rạp của ông hơi rung lên. “Thành Vô Song đã chuẩn bị, nhưng một lời tuyên chiến công khai sẽ đẩy chúng ta vào thế... không còn đường lui. Tạ huynh đã suy nghĩ kỹ? Liệu phàm nhân có thể chống lại tiên môn? Ta không sợ chết, nhưng ta sợ bách tính Thành Vô Song phải chịu khổ.” Giọng ông trầm hùng, nhưng ẩn chứa nỗi trăn trở của một người lãnh đạo gánh vác sinh mệnh hàng vạn người. Ông đã quen với việc chiến đấu bằng binh đao, bằng mồ hôi và máu thịt, nhưng cuộc chiến này, chống lại những kẻ có thể hô phong hoán vũ, lại là một thử thách hoàn toàn khác.
Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đôi mắt thông minh của nàng khẽ chớp, một nỗi buồn thoáng qua nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên cường. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng dành cho Tạ Trần đã nói lên tất cả: nàng tin tưởng anh. Nàng biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng nó là con đường duy nhất để bảo vệ những giá trị mà họ trân trọng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tha hóa, quá nhiều cảnh sinh linh đồ thán dưới bàn tay của tiên môn. Nàng đã chọn đứng về phía nhân tính.
Thủ Lĩnh Dân Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, gật đầu mạnh mẽ. Tay hắn siết chặt thanh kiếm bên hông, như sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. “Dù chết cũng không lùi bước! Thành Chủ, Tạ công tử, chúng tôi sẵn sàng!” Lời nói của hắn tuy đơn giản, nhưng chứa đựng sự dũng cảm và lòng trung thành tuyệt đối của những phàm nhân đã quá chán ghét sự áp bức.
Tạ Trần nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt anh tĩnh lặng nhưng thấu triệt. “Thành Chủ, chúng ta vốn dĩ đã không còn đường lui từ khi Thanh Vân Môn giáng lâm và coi Thành Vô Song này là vật sở hữu. Lùi bước chỉ là chờ chết trong im lặng, để rồi ‘nhân tính’ và ‘ký ức’ của chúng ta bị tước đoạt, bị biến thành những cỗ máy vô hồn. Hơn nữa, việc chúng ta công khai tuyên bố, không chỉ là thách thức, mà còn là một chiến lược. Nó sẽ buộc các tông môn khác phải chú ý, buộc họ phải đưa ra lựa chọn, và quan trọng hơn, nó sẽ khơi dậy ngọn lửa trong lòng mỗi phàm nhân. Chúng ta sẽ ‘phá cục’, không phải bằng cách đối đầu trực diện với sức mạnh tuyệt đối, mà bằng cách đánh vào tận cùng ‘chấp niệm’ và bản chất của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà họ đang cố gắng bảo vệ. Một Thiên Đạo tồn tại trên nỗi đau của nhân gian, liệu có đáng được cứu vãn?”
Anh đặt tay lên vai Bách Lý Hùng, một cử chỉ đơn giản nhưng chứa đựng sức mạnh an ủi. “Chúng ta không chỉ chiến đấu bằng binh đao, mà còn bằng lý lẽ, bằng trái tim của nhân gian. Ta tin, ‘nhân quả’ của hành động này sẽ không chỉ dừng lại ở Thành Vô Song.”
Ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những gương mặt kiên định. Không khí nặng nề dần tan biến, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, một sự bình tĩnh đến từ quyết tâm sắt đá. Tạ Trần nhìn những người cộng sự của mình, thấu hiểu rằng họ đã hoàn toàn chấp nhận con đường này, con đường đầy chông gai nhưng cũng đầy ý nghĩa. Giờ đây, họ không chỉ là những cá nhân riêng lẻ, mà đã trở thành một liên minh kiên cố, được gắn kết bởi một lý tưởng chung: bảo vệ nhân tính, và tìm kiếm một “kiếp sống bình thường” cho tất cả.
***
Giữa trưa, nắng chói chang đổ lửa xuống quảng trường trung tâm Thành Vô Song, tạo nên một cái nóng oi bức, ngột ngạt. Không khí đặc quánh mùi khói bụi, mồ hôi của đám đông, hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố từ các quán hàng rong và mùi hương liệu thoang thoảng. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc trên nền đá, và tiếng người nói chuyện ồn ào vẫn là âm thanh quen thuộc, tạo nên nhịp sống hối hả của một đô thị phàm trần. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Một sự tò mò, một sự lo lắng mơ hồ len lỏi trong từng ánh mắt, từng lời xì xào của bách tính.
Một bục gỗ đơn sơ được dựng lên giữa quảng trường, không hề có trang trí hoa lệ hay biểu ngữ rực rỡ, chỉ là một cái bục mộc mạc, đối lập hoàn toàn với sự phô trương của các tiên môn. Trên đó, Tạ Trần bước lên, theo sau là Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, Dương Quân và Thủ Lĩnh Dân Quân. Dáng vẻ của Tạ Trần, một thư sinh gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không hề có chút khí thế oai hùng của một tướng lĩnh hay sự siêu phàm của một tu sĩ. Anh đứng đó, bình dị như bất kỳ người phàm nào trong đám đông, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ánh lên một sự kiên định, một ngọn lửa không thể dập tắt, dường như có thể nhìn thấu vạn vật.
Khi Tạ Trần xuất hiện, một làn sóng xì xào như gió thoảng qua cánh đồng lúa, nhanh chóng lan rộng khắp quảng trường. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía anh, từ những người già nua khắc khổ đến những đứa trẻ thơ ngây đang nép mình sau vạt áo cha mẹ. Sự tò mò ban đầu dần chuyển thành sự căng thẳng khi họ nhận ra vẻ mặt nghiêm trọng của những người đứng trên bục. Có người bắt đầu bàn tán về việc Sứ Giả Tiên Môn đã giáng lâm ngày hôm qua, về những lời đe dọa đáng sợ, về số phận của Thành Vô Song. Một nỗi sợ hãi vô hình bắt đầu lây lan trong đám đông.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt cương nghị, đứng ngay phía sau Tạ Trần, như một ngọn núi vững chãi che chở. Mộ Dung Tuyết, thanh lịch và tĩnh tại, ánh mắt nàng quét qua đám đông, thấu hiểu nỗi lo lắng của họ. Dương Quân, mặc dù là tu sĩ, nhưng lúc này anh lại đứng cạnh phàm nhân, ánh mắt tràn đầy sự nhiệt huyết và quyết tâm, một biểu tượng sống động cho một thế giới có thể dung hòa. Thủ Lĩnh Dân Quân cùng các binh sĩ của mình đứng thành hàng ngay ngắn dưới chân bục, tạo thành một lá chắn kiên cố.
Tạ Trần không vội vàng. Anh để đám đông có thời gian lắng xuống, để sự tò mò và lo lắng của họ đạt đến đỉnh điểm. Rồi, anh hít một hơi thật sâu, tiếng hít thở nhỏ đến mức chỉ anh mới nghe thấy được, và bắt đầu bài diễn văn của mình. Giọng anh trầm ấm, không hề cao giọng, nhưng lại mang một sức mạnh xuyên thấu lạ thường, như tiếng chuông chùa ngân vang giữa không gian tĩnh mịch, khiến mọi âm thanh ồn ào đều dần lắng xuống, chỉ còn lại lời anh nói vang vọng.
“Hỡi bách tính Thành Vô Song! Hỡi những người con của nhân gian!” Tạ Trần cất lời, ánh mắt anh nhìn thẳng vào từng ánh mắt lo âu trong đám đông. “Hôm qua, chúng ta đã chứng kiến sự giáng lâm của Sứ Giả Tiên Môn, đã nghe những lời đe dọa từ kẻ tự xưng là ‘Thiên Uy’. Họ muốn chúng ta cúi đầu, muốn chúng ta khuất phục, muốn chúng ta từ bỏ ‘quyền được sống’ và ‘quyền được là chính mình’. Họ muốn biến Thành Vô Song này thành một bàn đạp, một công cụ cho mưu đồ ‘vá trời’ của họ, mà cái giá phải trả chính là ‘huyết mạch phàm nhân’ của chúng ta, chính là ‘nhân tính’ của chúng ta!”
Tiếng xì xào lại nổi lên, lần này không phải là tò mò, mà là sự phẫn nộ. Những lời của Tạ Trần đã chạm vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ, nỗi sợ bị tước đoạt, bị chà đạp.
“Chúng ta là phàm nhân,” Tạ Trần tiếp tục, giọng anh dần trở nên mạnh mẽ hơn, như dòng suối nhỏ dần hội tụ thành sông lớn. “Chúng ta không có pháp lực cao siêu, không có khả năng phi thiên độn địa. Nhưng chúng ta có xương máu, có trái tim, có lý trí, có ký ức, có tình yêu, có nỗi đau! Chúng ta có quyền được sống một đời bình thường, được yêu thương, được bảo vệ những người thân yêu của mình! Chúng ta có ‘nhân tính’!”
Anh giơ tay lên cao, bàn tay gầy gò của anh không hề mang theo pháp thuật, nhưng lại như mang theo sức nặng của toàn bộ nhân gian. “Họ nói chúng ta ‘ngh��ch thiên đạo’. Nhưng ta hỏi các ngươi: Thiên Đạo nào lại bắt con người phải đánh đổi ‘nhân tính’ để tồn tại? Thiên Đạo nào lại lấy máu thịt phàm nhân để củng cố quyền uy hư ảo của mình? Nếu đó là Thiên Đạo, thì nó đã mục ruỗng! Nếu đó là thành tiên, thì đó là ‘mất người’!”
Lời nói của Tạ Trần vang vọng khắp quảng trường, như những tiếng sấm sét đánh thẳng vào trái tim mỗi người. Đám đông bắt đầu sôi sục. Những ánh mắt lo âu ban đầu giờ đây đã hóa thành ngọn lửa phẫn nộ và quyết tâm.
“Ta, Tạ Trần,” anh tuyên bố, giọng nói vang dội, “tuyên bố trước toàn thể bách tính Thành Vô Song, và trước toàn bộ nhân gian: Thành Vô Song không cúi đầu! Nhân tính không bán rẻ! Chúng ta sẽ không từ bỏ ‘cuộc đời bình thường’ của mình vì sự ảo vọng của bất kỳ ai! Chúng ta sẽ ‘phá cục’ này! Chúng ta sẽ đứng lên bảo vệ chính mình, bảo vệ những giá trị thiêng liêng nhất của con người!”
Ngay lập tức, một tiếng hô vang dậy trời đất. Không phải tiếng hô của sự sợ hãi, mà là tiếng hô của sự bùng nổ, của sự giải phóng khỏi xiềng xích vô hình đã đè nặng lên họ bấy lâu nay. “Không cúi đầu!” “Bảo vệ nhân tính!” “Phá cục!” Tiếng hô vang vọng, nối tiếp nhau, tạo thành một bản hùng ca của sự phản kháng. Những người phàm nhân, vốn bị coi là yếu đuối, hèn mọn, giờ đây đang đứng thẳng, ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa.
Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm, đôi mắt ông rưng rưng. Ông nhìn Tạ Trần, nhìn đám đông đang sôi sục, và cảm thấy một sự tự hào dâng trào. Đây chính là Thành Vô Song của ông, đây chính là những con người mà ông nguyện dùng cả sinh mệnh để bảo vệ. Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ, như đóa hoa sen nở rộ giữa bùn lầy. Dương Quân, anh cảm thấy một niềm tin mãnh liệt dâng trào trong huyết quản, một niềm tin vào con đường mà anh đã chọn. Anh biết, con đường này sẽ định nghĩa lại ý nghĩa của tu tiên.
Tiếng hô vang lên không ngừng, như một lời tuyên chiến gửi đến tận chín tầng trời, báo hiệu một kỷ nguyên mới, một cuộc chiến mới, nơi phàm nhân không còn là những kẻ yếu thế cam chịu, mà là những chiến binh của nhân tính.
***
Tin tức về lời tuyên ngôn chấn động của Tạ Trần tại quảng trường Thành Vô Song lan truyền nhanh như cháy rừng, không chỉ trong giới phàm nhân mà còn vượt qua những vách ngăn vô hình, bay thẳng đến các tông môn tiên gia. Chiều cùng ngày, khi mây mù đã bao phủ Thái Huyền Tông, tạo nên một vẻ u tịch, huyền ảo, không khí trong Chính Điện của tông môn này lại nóng như lửa đốt. Những điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng mờ ảo, dường như cũng không thể che giấu được sự phẫn nộ và hỗn loạn đang bùng lên bên trong.
Sứ Giả Tiên Môn, kẻ đã từng giáng lâm Thành Vô Song với vẻ mặt khinh thường, giờ đây đang quỳ một gối trước các vị Trưởng lão của Thái Huyền Tông, gương mặt hắn tái mét vì sợ hãi và tức giận. Hắn vừa trở về, mang theo không chỉ tin tức mà còn là sự sỉ nhục. Mùi hương trầm thanh khiết từ các đỉnh lư đồng không thể xoa dịu được sự căng thẳng. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo trong các sân tập xa xa, dường như cũng trở nên chói tai, khó chịu.
“Bẩm các vị Trưởng lão,” Sứ Giả Tiên Môn run rẩy báo cáo, “tên phàm nhân Tạ Trần đó… hắn dám công khai khiêu chiến uy nghiêm tiên môn! Hắn tập hợp bách tính Thành Vô Song, tuyên bố không chịu khuất phục, không chấp nhận ‘Thiên Đạo’, và còn dám nói rằng ‘nhân tính không bán rẻ’! Hắn gọi mưu đồ ‘vá trời’ của chúng ta là ‘mục ruỗng’, và cái gọi là ‘thành tiên’ là ‘mất người’! Hắn… hắn là một kẻ ‘nghịch thiên’ thực sự!” Giọng hắn đầy vẻ phẫn nộ và coi thường, nhưng sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ về sức ảnh hưởng của một phàm nhân. Hắn không thể tin được rằng một kẻ không có chút tu vi nào lại có thể khuấy động một làn sóng lớn đến vậy.
Các vị Trưởng lão ngồi trên bồ đoàn, gương mặt mỗi người đều biến đổi muôn phần. Một số Trưởng lão trẻ tuổi hơn, với khí chất ngạo mạn của kẻ tu tiên, đập bàn phẫn nộ. “Quá quắt! Một tên phàm nhân hèn mọn mà dám nói lời ngông cuồng như vậy! Hắn cần phải bị trừng trị thích đáng, phải bị hồn phi phách tán để răn đe kẻ khác!”
Một Trưởng lão khác, râu tóc bạc phơ, ánh mắt sắc bén nhưng lại lộ rõ vẻ suy tư, khẽ vuốt chòm râu. “Chỉ là một phàm nhân, nhưng lời nói của hắn lại có sức mạnh đến vậy… Thật đáng sợ. Cái tên Tạ Trần này, hắn không đơn thuần. Hắn không dùng pháp thuật, không dùng võ lực, mà lại có thể lay động lòng người đến mức đó. Hắn đã trở thành một ‘điểm neo nhân quả’, một ‘cái gai trong mắt’ của toàn bộ giới tu tiên. Điều này, e rằng còn nguy hiểm hơn cả một tu sĩ Đại Thừa kỳ phản loạn.”
Lời của vị Trưởng lão già khiến không khí chùng xuống. Họ không sợ sức mạnh vật chất của Tạ Trần, nhưng họ sợ cái lý lẽ, cái tư tưởng mà anh đại diện. Nó đang đe dọa trực tiếp đến ‘chấp niệm’ và nền tảng quyền lực của họ.
Trong góc điện, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ, dung nhan tuyệt mỹ của nàng lạnh lùng như băng tuyết, thường ngày vẫn toát lên vẻ uy nghiêm nhưng giờ đây lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên những tia sáng mông lung, nhìn ra xa xăm qua khung cửa sổ, nơi mây mù giăng kín.
Nàng đã nghe rõ từng lời của Sứ Giả Tiên Môn, từng lời phẫn nộ của các Trưởng lão, và cả những phân tích của vị Trưởng lão già. Lời tuyên ngôn của Tạ Trần, không chỉ là một thách thức đối với Thái Huyền Tông, mà còn là một tiếng sét đánh thẳng vào niềm tin của chính nàng. “Thiên Đạo nào lại bắt con người phải đánh đổi ‘nhân tính’ để tồn tại? Nếu đó là Thiên Đạo, thì nó đã mục ruỗng! Nếu đó là thành tiên, thì đó là ‘mất người’!” Những lời đó của Tạ Trần cứ văng vẳng bên tai nàng, gieo rắc thêm hạt giống hoài nghi vào tâm hồn vốn đã đầy mâu thuẫn của nàng.
Nàng nhớ lại những lời Liễu Thanh Phong đã nói, về sự cần thiết của sự hy sinh phàm nhân để cứu vãn Thiên Đạo. Nàng nhớ lại những gì mình đã chứng kiến, về sự suy tàn của linh khí, về những tu sĩ dần ‘mất người’. Nhưng lời Tạ Trần nói, lại mang một góc nhìn hoàn toàn khác, một góc nhìn mà nàng đã cố gắng lảng tránh bấy lâu nay. Nàng đã từng nghĩ rằng, tu tiên là con đường tìm kiếm sự trường sinh, tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những hành động của tông môn lại đi ngược lại chính lý tưởng đó.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Nàng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ. Con đường của tông môn, của cái gọi là ‘chính đạo’, liệu có phải là con đường đúng đắn? Hay Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang chỉ ra một chân lý mà tất cả tu sĩ đã bỏ quên? Sự tức giận của các Trưởng lão, sự coi thường đối với phàm nhân của họ, càng làm rõ hơn sự tha hóa đang diễn ra. Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói một lời, nhưng trong ánh mắt nàng, một sự hoài nghi sâu sắc đã được gieo mầm, một hạt giống của sự thay đổi đang nảy nở, báo hiệu một sự chuyển biến lớn trong nội tâm của vị Tiên Tử băng giá này.
Bên ngoài, gió hú qua những tháp tu luyện cao vút, mang theo tiếng lá cây xào xạc. Mây mù càng lúc càng dày đặc, như muốn che khuất một sự thật nào đó. Lời tuyên ngôn của Tạ Trần đã thực sự châm ngòi cho một cuộc giao tranh trực diện, không chỉ là giữa phàm nhân và tu sĩ, mà còn là một cuộc chiến của những lý tưởng, của những giá trị, một cuộc chiến sẽ định đoạt số phận của toàn bộ Thập Phương Nhân Gian.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.