Nhân gian bất tu tiên - Chương 166: Thiên Uy Giáng Lâm: Lời Cảnh Cáo Từ Tiên Môn
Ánh dương chói chang của một ngày mới vừa vặn xua tan màn sương ẩm ướt còn vương trên những mái ngói xanh rêu của Thành Vô Song. Phố Thương Mại Kim Long, huyết mạch phồn hoa của thành, đã sớm thức giấc. Tiếng rao hàng lanh lảnh của những tiểu thương, tiếng mặc cả oang oang của các thương nhân từ khắp thập phương, cùng tiếng nhạc lảnh lót vọng ra từ các tửu lâu, trà quán hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của đời sống phàm trần. Hương liệu trầm ấm quyện với mùi thức ăn nóng hổi, mùi vải vóc mới tinh xen lẫn mùi kim loại từ các xưởng rèn, len lỏi trong từng ngóc ngách, khiến không gian trở nên đặc quánh sự sống động và xa hoa. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, san sát nhau, như minh chứng cho sự thịnh vượng của một thành trì hiếm hoi còn giữ được vẻ nguyên vẹn giữa kỷ nguyên Thiên Đạo suy vi.
Dòng người qua lại đông đúc, náo nhiệt như dòng nước chảy xiết, kẻ vội vã, người thong dong, chẳng ai ngờ rằng sự yên bình này chỉ là một thoáng mong manh. Bỗng, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và cường đại, đột ngột quét qua không gian, như một bàn tay băng giá bóp nghẹt mọi âm thanh, mọi sự sống. Tiếng rao hàng tắt lịm, tiếng cười nói chợt ngừng bặt. Dòng người đang hối hả bỗng khựng lại, rồi dần dần tản ra như đàn cá bị kinh động, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía đầu phố.
Từ phía đông, nơi ánh sáng ban mai còn chưa kịp rọi tới, một đoàn người đang tiến đến, không đi bộ, mà là lướt đi trên không trung, chân không chạm đất. Dẫn đầu là một nam tử cao ráo, thân hình được bao bọc trong bộ áo bào tiên môn màu trắng bạc, tơ vàng thêu dệt những vân mây và linh thú, toát lên vẻ lạnh lùng, xa cách. Khuôn mặt y không một chút biểu cảm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự ngạo mạn và khinh thường thế gian. Y chính là Sứ Giả Tiên Môn, kẻ truyền đạt ý chỉ của tông môn áp bức. Đằng sau y là một hàng dài các tu sĩ trẻ, khí tức hùng hậu, vẻ mặt kiêu căng, ánh mắt lướt qua đám phàm nhân như thể nhìn những con kiến hôi. Linh khí cuồn cuộn tỏa ra từ mỗi người, tạo thành một bức tường áp lực vô hình, đẩy lùi mọi thứ xung quanh.
Một người phàm nhân vô tình vấp ngã, ngáng đường đoàn tu sĩ. Ngay lập tức, một trong số các tu sĩ trẻ cau mày, hất tay một cái. Một luồng linh lực vô hình đánh tới, khiến người phàm nhân kia văng ra xa, đập mạnh vào tường gạch, bất tỉnh nhân sự. Tiếng la hét hoảng sợ vang lên, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc.
"Kẻ phàm nhân hèn mọn, dám cản đường Tiên Môn?" Giọng nói của tu sĩ kia vang lên trầm đục, như tiếng sấm giữa trời quang, đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn.
Cả khu phố chợt chìm vào sự tĩnh mịch đáng sợ. Những người dân run rẩy nép vào hai bên đường, cúi đầu không dám nhìn thẳng, ánh mắt đầy sợ hãi và uất ức. Họ biết, đây là Thiên Uy, là sự thị uy của những kẻ tự xưng là "tiên". Mỗi bước chân của đoàn tu sĩ đều như giẫm nát lên trái tim mong manh của họ, khiến không khí trở nên đặc quánh mùi máu và sự tuyệt vọng. Sứ Giả Tiên Môn không thèm liếc nhìn kẻ phàm nhân ngã gục, ánh mắt y chỉ tập trung vào một hướng duy nhất: phủ Thành Chủ của Bách Lý Hùng. Mục đích của bọn chúng quá rõ ràng, và sự xuất hiện đầy phô trương này là một lời cảnh cáo, một lời đe dọa không thể rõ ràng hơn.
***
Trong hội trường trang nghiêm tại phủ Thành Chủ, không khí căng như dây đàn, chỉ một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng lên thành hỏa hoạn. Giữa trưa, ánh nắng gắt xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc, đổ xuống sàn đá cẩm thạch những vệt sáng vàng óng, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo chết người đang bao trùm không gian.
Tạ Trần, với vóc dáng thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, vẫn đứng đó, ung dung giữa tâm bão. Đôi mắt sâu thẳm của anh vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi mưu đồ. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy và uy nghi của Sứ Giả Tiên Môn.
Đối diện Tạ Trần, Sứ Giả Tiên Môn đứng sừng sững, cao ráo, vẻ mặt không một chút cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh như băng tuyết. Y mặc đạo bào trắng bạc, linh quang nhàn nhạt tỏa ra, khiến những đường thêu vân mây và linh thú trên y phục như sống động. Đằng sau y là mười mấy tu sĩ trẻ khác, khí tức hùng hậu, đứng thẳng tắp như những pho tượng đá, chỉ có ánh mắt là không ngừng đánh giá, khinh miệt những phàm nhân trước mặt.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, khuôn mặt vuông vức đầy râu quai nón, đứng vững chãi bên cạnh Tạ Trần. Ánh mắt kiên nghị của ông nhìn thẳng vào Sứ Giả, không hề nao núng. Ông mặc bộ giáp trụ nhẹ, thể hiện tư thế sẵn sàng chiến đấu. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng cũng đầy quan ngại. Nàng đứng hơi lùi về sau Tạ Trần, ánh mắt liên tục quan sát động thái của đối phương. Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, ánh mắt anh hiện rõ sự phẫn nộ trước thái độ ngạo mạn của các tu sĩ tiên môn. Anh đã hoàn toàn đứng về phía Tạ Trần, không còn chút do dự nào.
"Kẻ phàm nhân Tạ Trần!" Giọng nói của Sứ Giả Tiên Môn vang lên, lạnh lùng và cao ngạo, như tiếng chuông ngân vang trong không gian tĩnh mịch, "Ngươi có biết tội của mình? Dám cấu kết phàm nhân, kích động sự hỗn loạn, can thiệp vào trật tự của Tiên Môn, đó là nghịch thiên! Thiên Đạo đang suy yếu, mà ngươi, một kẻ phàm nhân hèn mọn, lại dám toan phá hoại những nỗ lực cuối cùng của Tiên Môn để cứu vãn nó? Tội của ngươi, đáng tru di cửu tộc!"
Sứ Giả vừa nói, vừa tung ra một đạo linh phù rực rỡ từ tay áo. Linh phù lấp lánh kim quang, khắc họa hình ảnh một ngọn núi hùng vĩ và một thanh kiếm cổ xưa, biểu tượng của tông môn. Nó không bay đi, mà lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng áp lực vô hình, nặng nề như một ngọn núi đè lên tất cả những người có mặt trong hội trường, đặc biệt là nhắm vào Tạ Trần. Các tu sĩ trẻ phía sau Sứ Giả đều nở nụ cười khẩy, chờ đợi Tạ Trần phải quỳ gối.
Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, thẳng tắp như một cây tùng giữa bão táp, không hề nao núng. Ánh mắt anh không hề dao động, thậm chí còn ánh lên một tia châm biếm sâu sắc.
"Trật tự mà các ngươi nói," Tạ Trần khẽ đáp, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong hội trường, đối lập hoàn toàn với sự cao ngạo của Sứ Giả, "là sự áp bức. Thiên đạo mà các ngươi bảo vệ, là sự tha hóa. Nếu bảo vệ nhân tính là nghịch thiên, vậy ta nguyện nghịch."
Lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai. Các tu sĩ trẻ đều biến sắc, không ngờ một phàm nhân lại dám nói những lời đại nghịch bất đạo như vậy. Sứ Giả Tiên Môn nhíu mày, luồng áp lực từ linh phù càng trở nên mạnh mẽ hơn, khiến sàn đá bên dưới Tạ Trần bắt đầu nứt rạn.
"Nói càn! Thiên Đạo chí cao, trật tự Tiên Môn là lẽ tất yếu! Ngươi, một kẻ phàm nhân, có tư cách gì mà dám luận bàn về Thiên Đạo, về chính nghĩa?" Sứ Giả gằn giọng, sát ý bắt đầu hiển hiện trong đôi mắt y.
Bách Lý Hùng lập tức bước lên một bước, đứng chắn một phần trước Tạ Trần, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách: "Thành Vô Song này, do bách tính ta bảo vệ. Không ai có quyền chà đạp. Các ngươi tự xưng là tiên nhân, nhưng hành vi lại chẳng khác gì ma quỷ, vậy còn tư cách gì để nói về trật tự hay Thiên Đạo?"
Dương Quân cũng không kiềm được sự phẫn nộ, bước tới, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào Sứ Giả: "Tiên môn lấy cớ gì mà lại khinh thường sinh mệnh phàm nhân như vậy? Những kẻ tự xưng là chính đạo, lại đi gây họa cho bách tính, đó là chính nghĩa hay tà ác?"
Sứ Giả Tiên Môn nhìn ba người trước mặt, rồi dừng lại ở Tạ Trần, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo. "Ngươi, Tạ Trần, chính là đầu sỏ gây loạn. Tiên Môn cho ngươi ba ngày. Trong vòng ba ngày, nếu Thành Vô Song không hoàn toàn phục tùng, giao nộp ngươi, và chấm dứt mọi hành vi chống đối, thì đừng trách Tiên Môn không niệm tình xưa. Hậu quả, sẽ là sự hủy diệt hoàn toàn."
Y nói xong, không đợi Tạ Trần đáp lời, liền thu hồi linh phù, xoay người, dẫn theo đoàn tu sĩ nghênh ngang rời đi, để lại phía sau một không gian nặng nề bởi sự đe dọa và một cảm giác bất lực đến tột cùng. Tiếng chân của bọn chúng vang vọng xa dần, nhưng dư âm của lời cảnh cáo vẫn còn lởn vởn trong không khí, như một lưỡi dao sắc bén treo lơ lửng trên đầu Thành Vô Song. Tạ Trần vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định không đổi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Đêm khuya, gió nhẹ luồn qua những khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sương đêm, nhưng không thể làm nguội đi bầu không khí căng thẳng trong thư phòng tại phủ đệ của Tạ Trần. Ánh nến leo lét trên bàn, hắt lên những gương mặt kiên định, những đôi mắt ánh lên ngọn lửa của lý tưởng và hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Mùi hương trà thoang thoảng quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng, vừa đầy suy tư.
Sau cuộc đối đầu căng thẳng tại phủ Thành Chủ, Tạ Trần và các đồng minh – Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, và Dương Quân – đã tập trung tại đây. Họ vừa chứng kiến sự ngạo mạn, khinh thường phàm nhân của tông môn áp bức, và cũng vừa cảm nhận được sự uy hiếp trực diện, không khoan nhượng. Lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn vẫn còn văng vẳng bên tai, một lời tiên tri về sự hủy diệt nếu Thành Vô Song không chịu khuất phục.
"Tông môn ấy quả nhiên không từ thủ đoạn," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, phá vỡ sự im lặng. Nàng ngồi thẳng lưng, vẻ mặt trầm tư. "Lời đe dọa của hắn không phải chỉ là lời nói suông. Chúng ta chỉ còn ba ngày." Giọng nàng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự lo ngại rõ rệt. Nàng hiểu rõ bản chất tàn nhẫn của những kẻ tu sĩ đã 'mất người' vì con đường truy cầu quyền năng.
Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thành Vô Song đang chìm trong giấc ngủ say. "Ta đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Dù phải hy sinh, Thành Vô Song cũng không quỳ gối. Bách tính của ta, ta sẽ bảo vệ đến hơi thở cuối cùng." Giọng ông trầm đục, đầy quyết tâm, nhưng cũng không giấu được sự nặng nề của trách nhiệm. Áp lực khi phải đối mặt với sức mạnh hủy diệt của tu sĩ đè nặng lên vai vị Thành Chủ phong trần này, nhưng ông không hề lùi bước. "Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân đã tăng cường phòng bị, và dân quân cũng đã sẵn sàng. Chúng ta sẽ không dễ dàng khuất phục."
Dương Quân, ánh mắt vẫn còn vương sự bàng hoàng và phẫn nộ, thở dài một tiếng. "Ta không ngờ, những kẻ tự xưng là chính đạo lại có thể hành xử như vậy. Họ coi sinh mệnh phàm nhân chẳng khác gì cỏ rác. Niềm tin của ta vào giới tu tiên, vào cái gọi là 'chính đạo' đã hoàn toàn tan vỡ." Anh nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy kiên định. "Tạ huynh, ta sẽ đi liên lạc với những tu sĩ khác có lương tri, những người huynh đã nói đến. Có thể họ vẫn còn bị che mắt, nhưng ta sẽ dùng những gì mình đã thấy, đã nghe, để lay động họ. Ta sẽ nói cho họ biết về sự tha hóa của Thanh Vân Môn, về 'cổ trận' và 'huyết mạch phàm nhân' mà bọn chúng đang âm mưu." Quyết định của Dương Quân đã hoàn toàn được củng cố, anh đã dứt khoát chọn con đường đứng về phía phàm nhân, ngay cả khi điều đó có nghĩa là đối đầu với cả sư môn và giới tu tiên truyền thống.
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người. Anh thấu hiểu nỗi lòng của họ, sự phẫn nộ của Dương Quân, sự kiên cường của Bách Lý Hùng, và sự cẩn trọng của Mộ Dung Tuyết. Anh biết rằng, giờ đây, họ đã hoàn toàn trở thành một khối, một liên minh không thể tách rời, được gắn kết bởi lý tưởng bảo vệ nhân tính.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Tạ Trần trầm giọng, ngón tay anh nhẹ nhàng đặt lên tấm bản đồ Thành Vô Song được trải ra trên bàn. Bản đồ được vẽ chi tiết, với những đường nét phác thảo kiến trúc cổ xưa và các điểm trọng yếu đã được đánh dấu. "Kế hoạch phải được đẩy nhanh. Lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn, cùng với việc hắn đặc biệt nhắm vào ta, gọi ta là 'kẻ nghịch thiên', đã cho thấy tầm ảnh hưởng của chúng ta đã vượt ra ngoài dự đoán của tông môn. Chúng coi chúng ta là mối đe dọa chính, và sẽ không ngần ngại dùng vũ lực."
Anh nhìn lên, ánh mắt quét qua từng người, đầy sự tin tưởng và quyết đoán. "Đã đến lúc chúng ta phải công khai tuyên chiến, không chỉ bằng lời nói mà bằng hành động. Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi ba ngày sau sự hủy diệt giáng xuống. Chúng ta sẽ 'phá cục' theo cách của chúng ta."
Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại gật đầu. "Ta sẽ tìm cách thâm nhập sâu hơn vào mạng lưới thông tin của Thanh Vân Môn, dò la những tin tức về việc triển khai 'cổ trận' và kế hoạch hành động cụ thể của Liễu Thanh Phong. Sự tự phụ của chúng sẽ là kẽ hở lớn nhất." Nàng đã hình dung ra những bước đi tiếp theo, những thông tin nào cần khai thác để gây nhiễu loạn hiệu quả nhất.
Bách Lý Hùng gật đầu mạnh mẽ. "Ngươi cần gì, Tạ huynh, cứ nói. Thành Vô Song sẽ dốc hết sức mình." Ông đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không cân sức, nhưng không hề hối hận.
Tạ Trần quay lại nhìn tấm bản đồ, ngón tay anh lướt nhẹ qua những đường nét phức tạp. "Âm mưu của chúng xoay quanh 'cổ trận' và 'huyết mạch phàm nhân' không chỉ là một nghi thức tà ác, mà còn có thể liên quan đến một bí mật lớn hơn của Thiên Đạo, một sự thật mà chúng đang cố gắng che giấu. Chúng ta không thể để chúng thành công."
Ánh nến vẫn chập chờn, chiếu rọi lên những gương mặt kiên định, những đôi mắt ánh lên ngọn lửa của lý tưởng và hy vọng. Bên ngoài, Thành Vô Song vẫn ngủ yên, không hay biết rằng trong căn phòng nhỏ này, số phận của nó, và có lẽ là của cả nhân gian, đang được định đoạt. Tạ Trần biết, cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt, một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm, mà còn bằng lý trí, bằng nhân tâm. Anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã sẵn sàng để công khai tuyên bố bảo vệ phàm nhân, chính thức đối đầu với tông môn, và "phá cục", mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình mà không cần đến sự ảo vọng của cái gọi là "thành tiên". Lời đe dọa của Sứ Giả Tiên Môn, thay vì khiến họ sợ hãi, lại chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của họ. Trận chiến lớn, đã thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.