Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 165: Bàn Thạch Liên Minh: Kế Sách Phá Thiên

Trong một căn phòng rộng rãi nhưng kín đáo, ẩn mình sâu bên trong một phủ đệ cổ kính tại Thành Vô Song, ánh nến lung linh hắt lên những gương mặt trầm tư, khắc khoải. Mùi trà thơm dịu từ chén trà còn vương lại trên bàn giờ đây dường như không còn đủ sức xua đi cái không khí nặng trĩu của những sự thật vừa được phơi bày. Tiếng gió đêm thỉnh thoảng lùa khẽ qua khe cửa sổ khép hờ, mang theo hơi lạnh và chút âm thanh mơ hồ từ một Thành Vô Song đang chìm sâu vào giấc ngủ, nhưng nơi đây, không ai có thể nhắm mắt.

Tạ Trần ngồi đối diện với những đồng minh quan trọng nhất của mình. Dáng người thư sinh gầy gò của anh tựa như một cây trúc mảnh mai giữa phong ba, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạ lùng, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vô thường của nhân thế. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một sợi tóc thừa. Anh khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, nhưng lại toát ra một khí chất ung dung, tự tại. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt giữa phòng, một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải ra, với những ghi chú chi chít bằng nét bút nhỏ, sắc sảo của Tạ Trần, cùng với phác thảo mờ nhạt của kiến trúc cổ xưa mà Mộ Dung Tuyết vừa đề cập. Ánh nến chập chờn chiếu sáng, khiến những đường nét ấy như ẩn như hiện, càng tăng thêm vẻ huyền bí và cấp bách.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ngồi bên cạnh Tạ Trần. Ánh mắt ông kiên nghị, gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, giờ đây lại hằn lên vẻ phẫn nộ và căm ghét. Bàn tay ông siết chặt chuôi kiếm bên hông, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ, như thể muốn nghiền nát một thứ gì đó vô hình. Ông là hiện thân của sự kiên cường và lòng dũng cảm của phàm nhân.

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, ngồi đối diện với Bách Lý Hùng. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, như thể nàng đã phải chứng kiến quá nhiều sự thối nát và tàn nhẫn của thế gian. Nàng vừa kết thúc những lời tiết lộ động trời, từng lời như những nhát dao sắc lẻm cứa vào lòng người nghe. Nàng không nói thêm, chỉ lặng lẽ quan sát, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt trong phòng, như muốn đo lường mức độ tiếp nhận của họ.

Dương Quân, tuấn tú và nho nhã, nhưng giờ đây gương mặt anh tái nhợt đi, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Toàn thân anh vẫn còn run rẩy nhẹ, như cây nến bị gió thổi qua. Niềm tin vào 'chính đạo', vào sự thanh cao của giới tu tiên mà anh đã từng tôn thờ, đã hoàn toàn sụp đổ, bị thay thế bằng một sự thật phũ phàng về sự tha hóa, về bản chất 'mất người' của những kẻ tự xưng là tiên nhân. Anh là một tu sĩ, nhưng lương tri của anh vẫn còn đó, và nó đang bị giày xéo dữ dội.

Bên cạnh Bách Lý Hùng là Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, mặc giáp sắt thô sơ. Ánh mắt ông đầy vẻ cảnh giác, nhưng cũng không giấu được sự căm phẫn và quyết tâm. Vương Đại Ngưu, vạm vỡ và chất phác, với ánh mắt sục sôi nhiệt tình, tay vẫn nắm chặt cán rìu, biểu lộ sự nóng nảy nhưng cũng vô cùng trung thành. Họ là những thủ lĩnh của lực lượng phàm nhân, những người đã quen với việc chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân quý.

Cả căn phòng chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và tiếng gió rít nhẹ bên ngoài. Một lát sau, Tạ Trần khẽ nâng tay, chậm rãi đặt lên tấm bản đồ. Giọng anh trầm, điềm tĩnh, phá vỡ sự tĩnh mịch, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, như lời tiên tri về một tương lai đang đến.

"Tình thế đã rõ." Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc ghi vào tâm trí họ những lời anh sắp nói. "Thiên Đạo đang suy tàn, linh khí mỏng manh, đó là sự thật mà chúng ta không thể chối bỏ. Nhưng lòng người, nhân tâm, vẫn còn đó. Và chính lòng người, chứ không phải Thiên Đạo đang hấp hối, mới là thứ chúng ta cần bảo vệ, là điểm tựa cuối cùng của thế gian này." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu, để cho những lời mình vừa nói thấm vào tâm trí mọi người. Anh biết, những điều này không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận, đặc biệt là với Dương Quân, người đã từng sống trong giáo điều của tu sĩ.

"Chúng ta không thể ngồi yên nhìn họ chà đạp nhân gian, chà đạp lên những giá trị cơ bản nhất của con người chỉ vì chấp niệm hão huyền về sự trường sinh, về quyền năng." Tạ Trần nói tiếp, giọng anh vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. "Cái giá của sự thành tiên mà họ theo đuổi, là đánh đổi nhân tính, là 'mất người'. Và bây giờ, không chỉ là đánh đổi nhân tính của chính họ, mà còn là hủy hoại cả nhân tính của những người vô tội, những người phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường."

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, ánh mắt ông rực lửa. Ông đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự bất công do tu sĩ gây ra, nên lời của Tạ Trần không chỉ là lý lẽ, mà còn là sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của ông và của toàn thể phàm nhân. "Thành Vô Song này là xương máu của bách tính. Đất đai này là nơi tổ tiên chúng ta đã đổ mồ hôi, nước mắt để dựng xây. Dù có phải đổ máu, dù có phải trả giá bằng tính mạng, ta cũng sẽ bảo vệ nó đến cùng!" Giọng ông trầm hùng, vang vọng trong căn phòng, mang theo khí phách của một vị tướng lĩnh đã quen với chiến trường, với sự hi sinh. "Kẻ nào dám động đến một tấc đất, một người dân của Thành Vô Song này, ta sẽ cho chúng biết thế nào là sự phẫn nộ của phàm nhân!"

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, rồi tiếp lời, giọng nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự rõ ràng, mạch lạc, không kém phần sắc bén. Nàng không nói bằng cảm xúc, mà bằng sự thật, bằng những thông tin nàng đã dày công thu thập. "Theo những gì ta đã thu thập được từ nhiều nguồn khác nhau, tông môn đó—Thanh Vân Môn, đứng sau Liễu Thanh Phong—không chỉ muốn kiểm soát linh mạch của Thành Vô Song để phục vụ cho việc tu luyện của chúng. Âm mưu của chúng thâm độc hơn rất nhiều." Nàng khẽ chỉ vào tấm bản đồ trên bàn, nơi có những ký hiệu đặc biệt. "Chúng đang cố gắng kích hoạt một cổ trận khổng lồ được chôn giấu từ rất lâu đời dưới lòng đất này. Cổ trận này không phải là để 'vá trời' theo nghĩa chúng ta vẫn nghĩ, mà là một nghi thức cổ xưa, một loại tà pháp, dùng sinh khí và linh hồn phàm nhân để tạo ra một nguồn lực khổng lồ."

Nàng dừng lại, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn xác nhận lại sự đồng điệu trong suy nghĩ của họ. "Mục đích của chúng là cưỡng ép Thiên Đạo phản hồi, hay nói đúng hơn, là một cách để 'đánh cắp' một phần quyền năng của Thiên Đạo đang suy kiệt. Chúng tin rằng, bằng cách này, chúng có thể trở thành những 'vị tiên' đầu tiên trong kỷ nguyên mới, không cần thông qua sự sàng lọc của Thiên Đạo, không cần phải chịu cái giá của sự 'mất người' mà chúng vẫn rao giảng. Chúng muốn tạo ra một 'tiên đạo' mới, do chính chúng định đoạt, một 'tiên đạo' chỉ phục vụ cho lợi ích của riêng chúng, trên xương máu của nhân gian."

Lời của Mộ Dung Tuyết như một lời nguyền rủa, một bản cáo trạng đanh thép tố cáo sự thối nát và tham lam đến tận cùng của giới tu sĩ. Nó không chỉ là thông tin, mà còn là sự vạch trần một triết lý sai lầm, một chấp niệm nguy hiểm đang đẩy cả thế giới vào bờ vực thẳm. Mùi mực mới từ những ghi chú của Tạ Trần, mùi giấy cũ từ bản đồ, và mùi hương trầm dịu nhẹ đốt trong góc phòng giờ đây dường như cũng không thể che giấu được mùi vị tanh nồng của tội ác. Thành phố bên ngoài vẫn tĩnh lặng dưới ánh trăng, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một cuộc chiến về lý lẽ và nhân tâm đã bùng nổ, và giờ đây, nó đang dần chuyển hóa thành một cuộc chiến thực sự, với sinh mạng của cả một thành phố, thậm chí cả nhân gian, đặt trên bàn cân.

***

Sau khi Mộ Dung Tuyết kết thúc phần trình bày, cả căn phòng lại một lần nữa chìm vào sự im lặng đến ngột ngạt. Ánh nến chập chờn chiếu lên những gương mặt căng thẳng, khiến bóng tối như muốn nuốt chửng mọi thứ. Không khí đặc quánh lại, chứa đựng sự phẫn nộ, căm thù, nhưng cũng là một nỗi sợ hãi mơ hồ về sức mạnh của kẻ thù. Ánh mắt của tất cả mọi người, từ Bách Lý Hùng kiên nghị đến Thủ Lĩnh Dân Quân cảnh giác, từ Vương Đại Ngưu nóng nảy đến Mộ Dung Tuyết trầm tĩnh, đều đổ dồn về một người: Dương Quân.

Dương Quân vẫn ngồi bất động, đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, xuyên qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của thế giới tu tiên mà anh đã từng tin tưởng. Gương mặt tuấn tú của anh giờ đây tái nhợt đi, không còn vẻ thanh cao, nho nhã thường thấy. Toàn thân anh vẫn còn run rẩy nhẹ, không phải vì sợ hãi kẻ thù, mà vì sự đổ vỡ của một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy. Mùi hương trầm dịu trong phòng giờ đây dường như lại trở thành mùi hương của sự tan vỡ, của một thế giới quan đang sụp đổ.

Anh đã lắng nghe một cách chăm chú, từng lời của Mộ Dung Tuyết như những nhát búa giáng mạnh vào bức tường thành vững chắc trong tâm hồn anh. Anh từng tin vào chính đạo, vào sự thanh cao, vào những lời răn dạy về việc tu luyện để đạt được sự siêu thoát, để bảo vệ nhân gian. Nhưng những gì anh vừa nghe, về âm mưu đen tối của Thanh Vân Môn, về việc sử dụng 'huyết mạch phàm nhân' để "đánh cắp" quyền năng của Thiên Đạo, đã hoàn toàn phá vỡ mọi niềm tin đó. Đó không phải là tu tiên, đó là tà đạo, là hành vi của ma quỷ đội lốt tiên nhân.

Trong tâm trí Dương Quân, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra. Một bên là giáo điều đã được tiêm nhiễm từ thuở ấu thơ, về sự vĩ đại của tu tiên, về quyền năng và địa vị của tu sĩ. Một bên khác là lương tri, là lẽ phải, là sự thật phũ phàng về sự tha hóa, về những kẻ tự xưng là chính đạo nhưng lại hành động còn tàn ác hơn cả ma tộc. Anh đã từng trải qua nhiều trận chiến, đối mặt với nhiều hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy bàng hoàng và đau đớn như lúc này. Sự thật này còn tàn khốc hơn bất kỳ loại vũ khí nào. Nó không chỉ giết chết thân xác, mà còn bóp nghẹt tâm hồn.

Anh hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh phập phồng kịch liệt, như muốn đẩy ra hết những tạp niệm, những hoài nghi đang giày vò anh. Anh nhìn Tạ Trần, người vẫn ngồi đó, trầm tĩnh và kiên định, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, phản chiếu tất cả sự hỗn loạn trong tâm trí anh nhưng vẫn giữ được sự thanh tịnh. Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói tại Phố Thương Mại Kim Long, về cái giá của sự 'mất người', về ý nghĩa của việc 'sống một đời bình thường'. Khi đó, anh vẫn còn hoài nghi, vẫn còn cố chấp vào những giáo điều cũ kỹ. Nhưng giờ đây, mọi hoài nghi đã tan biến, chỉ còn lại sự rõ ràng đến đau lòng.

Cuối cùng, Dương Quân khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân trên vai. Anh đứng dậy, động tác tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự dứt khoát không thể lay chuyển. Ánh mắt anh không còn sự bàng hoàng hay đau đớn, mà thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm vừa được nhen nhóm. Anh cúi đầu thật sâu về phía Tạ Trần, một sự cung kính chân thành, không phải vì địa vị, mà vì sự thấu hiểu và trí tuệ của người phàm nhân này.

"Những gì Tạ huynh nói, những gì Mộ cô nương tiết lộ..." Giọng Dương Quân vang lên, rõ ràng và dứt khoát, không còn chút run rẩy nào. Nó không trầm hùng như Bách Lý Hùng, nhưng lại mang một sự kiên định của người đã tìm thấy con đường chân chính sau bao lạc lối. "Đã hoàn toàn khiến ta tỉnh ngộ. Con đường tu tiên của ta, không phải để chà đạp lên nhân gian. Tu vi của ta, không phải để phục vụ cho những kẻ tà ác đội lốt chính đạo. Ta đã từng mơ ước về một thế giới nơi tu sĩ và phàm nhân sống hòa thuận, nơi sức mạnh được dùng để bảo vệ lẽ phải. Nhưng sự thật... sự thật phũ phàng này đã khiến ta nhận ra, chính những kẻ đứng trên đỉnh cao của tu đạo mới là nguồn gốc của mọi tai ương."

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Tạ Trần, sau đó lướt qua Bách Lý Hùng, Thủ Lĩnh Dân Quân và Vương Đại Ngưu với sự chân thành tuyệt đối. "Ta, Dương Quân, nguyện dùng tu vi của mình, đi theo Tạ huynh, bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ bách tính Thành Vô Song, bảo vệ nhân gian này. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù cho ta phải đối đầu với toàn bộ giới tu tiên thối nát, ta cũng không hối hận!" Lời tuyên thệ của anh vang vọng trong căn phòng, mang theo sức nặng của một lời thề son sắt, của một tu sĩ đã từ bỏ mọi vinh hoa phú quý, mọi danh vọng hão huyền để đi theo tiếng gọi của lương tri.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh chứa đựng sự tán thưởng và một chút xúc động hiếm hoi. Anh hiểu rõ cái giá mà Dương Quân phải trả cho lời tuyên thệ này. Đó không chỉ là từ bỏ danh vọng, mà là cắt đứt mọi mối liên hệ với quá khứ, với gia đình, với sư môn, với cả một hệ thống niềm tin đã định hình cuộc đời anh. Đó là một sự hi sinh lớn lao, một sự lựa chọn dũng cảm giữa cái gọi là 'tiên đạo' và 'nhân tâm'.

"Đa tạ Dương huynh." Tạ Trần nói, giọng anh vẫn trầm tĩnh, nhưng lại mang một sự ấm áp hiếm thấy. "Con đường này, không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần cả nhân tâm. Và huynh, đã chứng minh mình có cả hai." Anh không nói thêm, nhưng từng lời của anh như một lời khẳng định, một sự chấp nhận đối với con đường mới mà Dương Quân đã chọn. Tiếng nến cháy lách tách trong căn phòng, và bên ngoài, tiếng gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh của đêm khuya, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng đã được nhen nhóm, một liên minh bất khả chiến bại, giữa trí tuệ phàm nhân và sức mạnh tu sĩ, đã chính thức được hình thành.

***

Đêm đã khuya lắm rồi. Ngoài kia, Thành Vô Song tĩnh lặng dưới ánh trăng mờ, chỉ còn tiếng gió rì rào qua những tán cây cổ thụ và thỉnh thoảng một tiếng rao hàng yếu ớt vọng lại từ một góc phố xa xăm. Không khí trong căn phòng kín đáo của phủ đệ Bách Lý Hùng cũng trở nên se lạnh hơn, nhưng sự lạnh lẽo đó không thể làm nguội đi ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy trong lòng những con người nơi đây. Sau lời tuyên thệ đanh thép của Dương Quân, một sự đồng thuận sâu sắc đã lan tỏa khắp căn phòng, xóa tan đi những rào cản vô hình giữa phàm nhân và tu sĩ, giữa kẻ có quyền năng và người yếu thế. Giờ đây, họ là một khối thống nhất, một liên minh vì nhân gian.

Tạ Trần không để thời gian trôi qua vô ích. Anh biết, mỗi khoảnh khắc đều quý giá, bởi đối thủ của họ là những kẻ tu sĩ đầy tham vọng và không từ thủ đoạn. Anh nhẹ nhàng nhích lại gần tấm bản đồ trải trên bàn, tay anh cầm một cây bút lông nhỏ, chấm vào nghiên mực đã được Mộ Dung Tuyết chuẩn bị sẵn. Mùi mực mới thoảng nhẹ trong không khí, hòa lẫn với mùi trầm dịu và mùi giấy cũ.

"Điểm yếu lớn nhất của bọn chúng," Tạ Trần bắt đầu, giọng anh trầm tĩnh, từng lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, "nằm ở sự tự phụ và thiếu hiểu biết về nhân tâm. Chúng coi phàm nhân như cỏ rác, như công cụ. Đó là sai lầm chết người của chúng. Chúng ta sẽ lợi dụng điều này."

Ngón tay gầy guộc của Tạ Trần chậm rãi di chuyển trên tấm bản đồ, chỉ vào từng khu vực, từng con đường, từng điểm trọng yếu của Thành Vô Song và cả những vị trí ngoại vi mà Mộ Dung Tuyết đã đánh dấu. Anh không chỉ dựa vào những thông tin nàng cung cấp, mà còn kết hợp với khả năng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, một khả năng không phải phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, dự đoán các khả năng có thể xảy ra, và tìm ra những mắt xích yếu nhất trong kế hoạch của đối thủ.

"Bách Lý huynh," Tạ Trần nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng, "ngài là Thành chủ, là thủ lĩnh của bách tính. Nhiệm vụ của ngài là tập hợp dân quân, tăng cường phòng thủ ở những vị trí này..." Anh chỉ vào ba điểm chiến lược trên bản đồ, một là cổng thành chính, một là khu dân cư đông đúc nhất, và một là con đường dẫn ra phía ngoại ô, nơi có vẻ như ít được chú ý nhất. "Đặc biệt là khu ngoại ô này. Chúng có thể sẽ không tấn công trực diện vào trung tâm thành phố ngay lập tức, mà tìm cách tạo ra sự hỗn loạn từ bên ngoài, hoặc cắt đứt nguồn tiếp tế."

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên nghị. Ông đã quen với việc chỉ huy, và lời Tạ Trần nói hoàn toàn hợp lý. "Thành chủ Tạ Trần yên tâm. Dân quân đã sẵn sàng. Chỉ cần ngài ra lệnh, chúng tôi sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ Thành Vô Song này!" Ông nói, giọng trầm hùng, vang vọng một lời thề sắt đá. "Thủ Lĩnh Dân Quân, Vương Đại Ngưu, hai ngươi hãy lập tức đi sắp xếp theo chỉ thị của Tạ Trần công tử!"

Thủ Lĩnh Dân Quân và Vương Đại Ngưu lập tức đứng nghiêm, gương mặt cương nghị. "Rõ, Thành chủ!" Vương Đại Ngưu nói, giọng có chút nóng nảy nhưng đầy nhiệt huyết. "Kẻ nào dám động vào anh Tạ Trần và Thành Vô Song, ta sẽ cho biết tay!" Họ lập tức ghi nhớ các chỉ thị, chuẩn bị hành động ngay trong đêm.

"Dương huynh," Tạ Trần quay sang Dương Quân, ánh mắt anh hơi dịu đi. "Nhiệm vụ của huynh là quan trọng nhất, và cũng nguy hiểm nhất. Ta cần huynh liên lạc với một vài tu sĩ trẻ khác, những người huynh cho rằng còn giữ được lương tâm, còn giữ được ý nghĩa của 'chính đạo'. Hãy để họ thấy được sự thật. Hoặc ít nhất là ngăn cản họ tham gia vào cuộc chiến phi nghĩa này. Hãy nói cho họ biết về âm mưu của Thanh Vân Môn, về 'cổ trận' và 'huyết mạch phàm nhân'. Dù chỉ là một vài người, họ cũng sẽ là những hạt giống hy vọng trong giới tu tiên."

Dương Quân trầm ngâm một lát, rồi gật đầu quyết đoán. Anh biết đây là một nhiệm vụ khó khăn, bởi việc vạch trần sư môn, vạch trần cả một giới tu tiên trước mặt những đồng môn khác không chỉ nguy hiểm đến tính mạng mà còn đòi hỏi một sự dũng cảm phi thường. Anh sẽ phải đối mặt với sự khinh miệt, sự thù địch, và thậm chí là sự truy sát từ những kẻ vẫn còn mù quáng. Tuy nhiên, anh đã lựa chọn. "Ta sẽ cố gắng hết sức, Tạ huynh. Ta biết một vài người, họ tuy còn trẻ nhưng vẫn còn giữ được chút lý tưởng. Họ có thể bị che mắt bởi giáo điều, nhưng lương tri của họ chưa hoàn toàn 'mất người'." Anh nói, giọng đầy quyết tâm. "Ta sẽ dùng những gì mình đã thấy, đã nghe, để lay động họ."

"Và Mộ cô nương," Tạ Trần nhìn Mộ Dung Tuyết, "nàng có thể tìm cách gây nhiễu thông tin của chúng, hoặc tạo ra một vài sự cố nhỏ để phân tán sự chú ý của chúng trước khi chúng ta hành động. Nàng hiểu rõ về Thanh Vân Môn, về cấu trúc và cách vận hành của chúng hơn ai hết. Sự hiểu biết đó là vũ khí của chúng ta." Tạ Trần biết, Mộ Dung Tuyết không chỉ cung cấp thông tin, mà còn có thể là một quân cờ chủ chốt trong cuộc chiến tình báo. Việc nàng biết quá rõ về Thanh Vân Môn không chỉ đơn thuần là sự tìm hiểu, mà còn gợi ý về quá khứ hoặc mối liên hệ sâu sắc hơn của nàng với tông môn đó, hoặc với một tổ chức tình báo khác như Dạ Lan. Nhưng giờ đây, anh không cần hỏi, chỉ cần nàng hành động.

Mộ Dung Tuyết khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự tự tin. "Tạ công tử yên tâm. Ta có thể tạo ra những 'sự cố' bất ngờ, những tin đồn sai lệch, hoặc thậm chí là gây ra một vài sự cố nhỏ trong việc vận hành linh khí để khiến chúng phải bận rộn đối phó. Ta cũng có thể thâm nhập vào mạng lưới thông tin của chúng để lấy thêm chi tiết về 'cổ trận' và kế hoạch cụ thể của Liễu Thanh Phong. Sự tự phụ sẽ khiến chúng không bao giờ ngờ rằng một phàm nhân lại có thể nhìn thấu mọi âm mưu của chúng."

Tạ Trần gật đầu. Kế hoạch đã được phác thảo. Đây không chỉ là một trận chiến về sức mạnh tu vi, mà là một ván cờ lớn với nhiều tầng lớp, nơi trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả sẽ là chìa khóa. Anh biết, Liễu Thanh Phong sẽ có những phản ứng mạnh mẽ hơn không chỉ với anh mà còn với Mộ Dung Tuyết sau hành động công khai của nàng, nhưng đó là cái giá phải trả cho việc "phá cục". Anh đã chuẩn bị sẵn sàng.

"Âm mưu của chúng xoay quanh 'cổ trận' và 'huyết mạch phàm nhân'," Tạ Trần khẽ nói, ngón tay anh lại chỉ vào phác thảo kiến trúc cổ xưa trên bản đồ, "đó sẽ là trọng tâm của cuộc đối đầu này. Nó không chỉ là một nghi thức tà ác, mà còn có thể liên quan đến một bí mật lớn hơn của Thiên Đạo, một sự thật mà chúng đang cố gắng che giấu." Lời nói của Tạ Trần như một lời tiên tri, gieo vào lòng mọi người một sự lo lắng mơ hồ, nhưng cũng là một sự thúc giục phải hành động.

Cả căn phòng lại chìm vào im lặng, nhưng lần này là một sự im lặng đầy tính toán, đầy quyết tâm. Ánh nến vẫn chập chờn, chiếu rọi lên những gương mặt kiên định, những đôi mắt ánh lên ngọn lửa của lý tưởng và hy vọng. Bên ngoài, Thành Vô Song vẫn ngủ yên, không hay biết rằng trong căn phòng nhỏ này, số phận của nó, và có lẽ là của cả nhân gian, đang được định đoạt. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, lạnh lẽo và vô thường. Anh biết, cuộc chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt, một cuộc chiến không chỉ bằng đao kiếm, mà còn bằng lý trí, bằng nhân tâm. Và anh, Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, đã sẵn sàng để "phá cục", để mở ra một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình mà không cần đến sự ảo vọng của cái gọi là "thành tiên".

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free