Nhân gian bất tu tiên - Chương 164: Mộ Tuyết Hiến Kế: Chân Tướng Tông Môn Áp Bức
Phố Thương Mại Kim Long, vốn dĩ náo nhiệt là vậy, nay lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Không khí ngưng đọng sau khi Liễu Thanh Phong, vị tiên sư đầy quyền uy của Thái Huyền Tông, phẫn nộ hóa thành một luồng sáng xanh biến mất trên bầu trời chiều. Tiếng xì xào bàn tán của hàng ngàn người bắt đầu nổi lên, như những đợt sóng ngầm vỗ vào ghềnh đá, mỗi tiếng động đều mang theo sự bàng hoàng, tò mò và cả một chút sợ hãi. Dù ánh nắng chiều đã dịu, không còn gay gắt, nhưng những gương mặt khắc khổ của phàm nhân Thành Vô Song vẫn ướt đẫm mồ hôi, không phải vì cái nóng, mà vì sự căng thẳng và những câu hỏi ngổn ngang trong tâm trí. Mùi hương liệu nồng nàn từ các cửa tiệm lớn, mùi thức ăn thơm lừng từ những quán hàng rong, tất cả dường như đều bị lu mờ bởi một mùi vị khác, mùi của sự bất an và những suy tư chưa có lời giải đáp.
Tạ Trần vẫn đứng đó, giữa tâm điểm của sự chú ý, nhưng thân hình gầy gò của anh lại toát ra một vẻ vững chãi đến lạ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không hề xao động trong làn gió nhẹ. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét qua từng gương mặt trong đám đông, như thể đang đọc những dòng suy nghĩ đang cuộn trào trong lòng mỗi người phàm nhân, mỗi tu sĩ trẻ. Anh không nói gì, chỉ đứng yên lặng, như một cái cây cổ thụ giữa bão táp, bình thản đến mức khó tin. Nụ cười nhạt trên môi anh, không phải là sự đắc thắng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của nhân quả, về những hạt giống đã được gieo và đang nảy mầm.
Bách Lý Hùng đứng ngay bên cạnh Tạ Trần, thân hình vạm vỡ của ông như một bức tường thành kiên cố. Ánh mắt kiên nghị của ông cảnh giác quét quanh, bàn tay không rời khỏi chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ động thái bất ngờ nào. Ông biết, cuộc đối đầu vừa rồi chỉ là khởi đầu, và sự phẫn nộ của một tiên môn không bao giờ là chuyện nhỏ. Tuy nhiên, trong ánh mắt đó, còn ánh lên sự khâm phục và tin tưởng tuyệt đối vào người thư sinh yếu ớt đứng cạnh mình.
Dương Quân vẫn còn đang chìm trong sự bàng hoàng, vẻ anh tuấn trên gương mặt tuấn tú dường như đã nhường chỗ cho sự ưu tư và một nỗi băn khoăn sâu sắc. Những lời của Tạ Trần vẫn vang vọng trong tâm trí anh, lật đổ những giáo điều mà anh từng tin tưởng một cách mù quáng. Anh lẩm bẩm, giọng nói gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng một nỗi trăn trở lớn lao: "Nhân tính... mất người..." Anh cảm thấy những lý tưởng về 'chính đạo' mà anh từng theo đuổi giờ đây trở nên thật mơ hồ, thật xa vời.
Trong đám đông, những tiếng xì xào bàn tán ngày càng lớn.
"Lời của Tạ công tử... không lẽ tiên đạo thực sự là như vậy sao?" Một phàm nhân gầy gò nói, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.
Một người khác, có vẻ lớn tuổi hơn, lo lắng tiếp lời: "Nhưng hắn dám đối đầu với Tiên sư, liệu có an toàn không? Sẽ bị tiên môn trừng phạt nặng nề mất thôi!"
Vài tu sĩ trẻ, đệ tử của các tông môn nhỏ, cũng không giấu được vẻ hoang mang. "Sư huynh Liễu Thanh Phong... lại có thể bị một phàm nhân nói đến mức đó sao? Những lời lẽ của Tạ công tử... khiến ta phải suy nghĩ lại..." Một tu sĩ trẻ mặc đạo bào màu xám nhạt thì thầm, ánh mắt bối rối.
Tạ Trần chỉ khẽ thở dài. Anh biết, những hạt giống nghi ngờ đã được gieo, nhưng để chúng nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần cả một quá trình dài. Con đường phía trước, chắc chắn sẽ không dễ dàng.
***
Giữa lúc đám đông vẫn đang xôn xao, những tiếng bàn tán vẫn chưa dứt, một bóng dáng thanh tú, đoan trang bất ngờ bước ra từ phía sau, thu hút mọi ánh nhìn. Đó chính là Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh lịch và trí tuệ. Nàng không nói một lời, chỉ kiên định bước đi, ánh mắt trong veo nhưng đầy quyết đoán hướng thẳng về phía Tạ Trần. Từng bước chân của nàng đều vững vàng, như thể mỗi bước đi đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, không chút do dự.
Đám đông dần im lặng. Sự xuất hiện của một nữ tu sĩ, đặc biệt là một y sư có tiếng tăm như Mộ Dung Tuyết, trong khoảnh khắc này, mang một ý nghĩa đặc biệt. Nhiều người nhận ra nàng, ánh mắt tò mò và kinh ngạc dán chặt vào bóng hình nàng. Họ không hiểu vì sao nàng lại xuất hiện, hay nàng sẽ làm gì.
Khi đến gần Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết dừng lại, thân hình dịu dàng của nàng đứng thẳng tắp, không hề e dè trước ánh nhìn của hàng trăm cặp mắt. Nàng khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, một hành động tuy đơn giản nhưng lại mang ý nghĩa vô cùng lớn. Đó không chỉ là sự tôn trọng cá nhân, mà còn là một sự công nhận công khai, một lời tuyên bố rõ ràng về lập trường của nàng trước mặt tất cả những người đang chứng kiến. Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần chứa đựng sự tán đồng sâu sắc, sự tin tưởng tuyệt đối và một quyết định đã được định hình vững chắc trong lòng. Khuôn mặt nàng, vốn dĩ luôn toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, giờ đây lại ánh lên một tia kiên định mạnh mẽ.
Bách Lý Hùng, đứng cạnh Tạ Trần, không khỏi kinh ngạc. "Mộ Dung cô nương...?" Giọng ông trầm hùng, pha chút bất ngờ. Ông biết Mộ Dung Tuyết là một y sư tài năng, một người có tấm lòng nhân hậu, nhưng việc nàng công khai đứng về phía Tạ Trần, đối đầu với một tông môn như Thái Huyền Tông, là một hành động đầy dũng khí, không phải ai cũng dám làm.
Dương Quân, người vẫn đang chìm đắm trong suy tư, lại thêm một lần chấn động. Anh ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt tuấn tú mở to. "Nàng ấy... cũng vậy sao?" Anh lẩm bẩm, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ khó tả. Anh đã thấy sự lay động trong lòng mình, nhưng việc một nữ tu sĩ có địa vị như Mộ Dung Tuyết lại dám công khai thể hiện sự ủng hộ, điều đó càng củng cố thêm niềm tin của anh vào con đường mà Tạ Trần đang đi. Nó cho anh thấy, anh không đơn độc trong những suy nghĩ phản nghịch lại giáo điều cũ kỹ.
Tạ Trần đón nhận cái cúi đầu của Mộ Dung Tuyết một cách bình thản. Anh khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt sâu thẳm lướt qua nàng, như thể anh đã đoán trước được hành động này. Không có lời nói hoa mỹ nào, chỉ có sự hiểu ngầm giữa hai tâm hồn cùng chí hướng. Anh biết, hành động của Mộ Dung Tuyết không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một lời cam kết, một sự dấn thân vào con đường đầy chông gai phía trước. Điều này sẽ giúp củng cố liên minh giữa anh và những người đứng về phía phàm nhân, tạo thêm sức mạnh cho cuộc chiến tư tưởng và hành động sắp tới.
Đám đông lại bắt đầu xôn xao, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy vẻ ngưỡng mộ và hy vọng. Một nữ tu sĩ, vốn là một thành viên của giới tu tiên, lại đứng về phía một phàm nhân, chống lại sự áp bức của tông môn. Điều này là một dấu hiệu quan trọng, gieo vào lòng phàm nhân niềm tin rằng họ không hề bị bỏ rơi, rằng vẫn còn những tu sĩ mang trong mình nhân tính và công lý. Mùi hương liệu thoang thoảng trong không khí, giờ đây dường như lại mang thêm một chút vị ngọt của hy vọng. Ánh sáng chiều vàng nhạt trải dài trên con phố, nhuộm lên cảnh tượng này một màu sắc vừa bi tráng, vừa thiêng liêng.
***
Màn đêm buông xuống, phủ một tấm màn nhung huyền ảo lên Thành Vô Song. Tại Quán Trà Vọng Giang, nằm ven bờ sông êm đềm, tiếng nước chảy rì rầm và tiếng chim đêm hót khe khẽ tạo nên một bản hòa tấu tĩnh mịch. Trong một căn phòng riêng tư trên lầu, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lay động, hắt bóng những hình người lên bức tường. Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết và Dương Quân đang ngồi vây quanh một chiếc bàn trà, không khí trang nghiêm đến lạ. Ấm trà nghi ngút khói, hương trà thơm dịu lan tỏa khắp căn phòng, nhưng không ai bận tâm đến việc nhấp một ngụm trà. Mùi giấy cũ từ tấm bản đồ phác thảo sơ sài trải trên bàn, cùng với mùi mực mới, hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự tĩnh lặng đầy suy tư.
Mộ Dung Tuyết đặt bàn tay thanh tú lên tấm bản đồ, ngón tay nàng chỉ vào những điểm được đánh dấu cẩn thận. Ánh đèn dầu phản chiếu trên gương mặt nàng, làm nổi bật vẻ thông minh và một sự quyết tâm sâu sắc.
"Thanh Vân Môn, bề ngoài là tông môn chính đạo, nhưng bên trong đã sớm mục ruỗng." Giọng nàng trầm ấm, rõ ràng, không một chút run rẩy, như thể nàng đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho khoảnh khắc này. "Chưởng môn Tôn Hạc là kẻ tham lam, hiếu chiến, nhưng lại bị khống chế bởi các trưởng lão ẩn mình. Mục đích của bọn chúng không chỉ là chiếm đoạt tài nguyên của Thành Vô Song, mà còn là... sử dụng huyết mạch phàm nhân để kích hoạt một cổ trận, một phần của mưu đồ 'vá trời' của chúng."
Từng lời nói của Mộ Dung Tuyết như những nhát búa giáng mạnh vào tâm trí những người có mặt. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh càng trở nên tinh anh hơn, tập trung lắng nghe mọi chi tiết.
Bách Lý Hùng không thể kìm nén được sự phẫn nộ. Ông nghiến răng ken két, giọng nói trầm hùng pha lẫn sự căm tức: "Dùng huyết mạch phàm nhân?! Thật tàn nhẫn! Chúng không phải tu sĩ, mà là ma quỷ!" Bàn tay ông siết chặt chuôi kiếm bên hông, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ.
Dương Quân, gương mặt tuấn tú tái nhợt đi. Toàn thân anh run rẩy, đôi mắt mở to, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. "Đây là... tà đạo! Sao có thể...?" Anh từng tin vào chính đạo, vào sự thanh cao của giới tu tiên, nhưng những gì Mộ Dung Tuyết vừa tiết lộ đã hoàn toàn phá vỡ mọi niềm tin đó. Niềm tin của anh vào 'chính đạo' bị lung lay dữ dội, bị thay thế bằng một sự thật phũ phàng về sự tha hóa của giới tu sĩ.
Mộ Dung Tuyết tiếp tục, không để tâm đến những tiếng thở dốc và sự phẫn nộ của mọi người. Nàng biết, sự thật dù đau lòng đến mấy, cũng cần phải được phơi bày. "Cổ trận này không phải là 'vá trời' theo nghĩa chúng ta vẫn nghĩ. Nó là một nghi thức cổ xưa, dùng sinh khí và linh hồn phàm nhân để tạo ra một nguồn lực khổng lồ, nhằm... cưỡng ép Thiên Đạo phản hồi, hoặc nói đúng hơn, là một cách để 'đánh cắp' một phần quyền năng của Thiên Đạo đang suy kiệt. Chúng tin rằng, bằng cách này, chúng có thể trở thành những 'vị tiên' đầu tiên trong kỷ nguyên mới, không cần thông qua sự sàng lọc của Thiên Đạo."
Tạ Trần trầm ngâm một lát, rồi ngón tay anh nhẹ nhàng chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ, nơi có một phác thảo mờ nhạt của một kiến trúc cổ xưa. Ánh sáng đèn dầu hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật vẻ suy tư sâu sắc. "Vậy, điểm yếu lớn nhất của bọn chúng nằm ở đây, đúng không?" Giọng anh trầm, điềm tĩnh, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. Anh không hỏi về lý do, không hỏi về hậu quả, mà trực ti��p đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc trước sự nhạy bén của Tạ Trần. "Đúng vậy, Tạ công tử. Đó là nơi đặt mắt trận, cũng là nơi tập trung năng lượng lớn nhất. Nhưng nó cũng được canh giữ cẩn mật nhất, và... có một điểm yếu chết người. Cổ trận này đòi hỏi một sự cân bằng cực kỳ tinh vi giữa âm và dương. Bất kỳ sự gián đoạn nào trong quá trình 'nuôi dưỡng' huyết mạch phàm nhân hoặc sự thay đổi đột ngột của linh khí đều có thể khiến toàn bộ trận pháp phản phệ, hủy diệt mọi thứ trong phạm vi hàng trăm dặm."
Bách Lý Hùng và Dương Quân sững sờ. Mộ Dung Tuyết đã không chỉ cung cấp thông tin, mà còn vạch trần âm mưu đen tối và chỉ ra con đường để phá giải. Rủi ro nàng phải gánh chịu khi công khai vạch trần tông môn và đứng về phía Tạ Trần là vô cùng lớn, có thể khiến nàng trở thành mục tiêu của Thanh Vân Môn. Nhưng nàng đã làm, với ánh mắt kiên định và một nỗi buồn ẩn chứa. Mùi trà thơm dịu trong không khí giờ đây dường như lại trở nên cay đắng, khi mọi người phải đối mặt với sự thật tàn khốc.
Tạ Trần nhắm mắt lại trong giây lát, như đang sắp xếp lại tất cả những mảnh ghép thông tin trong đầu. Khi anh mở mắt ra, đôi mắt sâu thẳm ấy đã ánh lên một tia sáng quyết đoán. Anh bắt đầu ghi chép hoặc vẽ phác thảo thêm trên tấm bản đồ, những đường nét tinh tế nhưng đầy ý nghĩa. Anh biết, những thông tin chi tiết về 'cổ trận' và 'huyết mạch phàm nhân' sẽ là trọng tâm của âm mưu lớn hơn và là mục tiêu chính mà anh cần ngăn chặn. Việc Mộ Dung Tuyết biết quá rõ về Thanh Vân Môn không chỉ đơn thuần là thông tin, mà còn gợi ý về quá khứ hoặc mối liên hệ sâu sắc hơn của nàng với tông môn đó, hoặc với một tổ chức tình báo khác. Điều này Tạ Trần sẽ cần tìm hiểu thêm, nhưng hiện tại, nhiệm vụ cấp bách nhất là phá giải âm mưu thâm độc này.
Sự thay đổi trong thái độ của Dương Quân cũng không thoát khỏi tầm mắt Tạ Trần. Anh biết, Dương Quân sẽ trở thành một đồng minh ngày càng quan trọng và có thể là cầu nối với giới tu tiên chính nghĩa, những người còn giữ được lương tri. Cuộc chiến không còn chỉ là tranh luận tư tưởng, mà đã chuyển sang hành động cụ thể, và con đường phía trước, dù gian nan, nhưng đã có một kế hoạch sơ khởi. Tạ Trần biết, Liễu Thanh Phong sẽ có những phản ứng mạnh mẽ hơn không chỉ với anh mà còn với Mộ Dung Tuyết sau hành động công khai của nàng, nhưng đó là cái giá phải trả cho việc "phá cục". Anh đã chuẩn bị sẵn sàng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.